Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

11 41

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

(Đang ra)

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

Zeom

Cách dịch của mình khá khác so với các bạn đã dịch, nên có thể các bạn đã đọc rồi đọc bản này sẽ thấy lạ lạ, nhưng dù sao cũng mong mn ủng hộ.

18 88

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

33 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

31 111

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

73 942

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

590 18013

Vol 17: Đếm Ngược Trắng Tinh Khôi - Countdown Kingdom - Chương 1: Santa Claus ở địa ngục băng giá - Chiến dịch giải cứu hành lang Bắc Cực (Phần 1-2)

Chương 1: Santa Claus ở địa ngục băng giá - Chiến dịch giải cứu hành lang Bắc Cực (Phần 1-2)

Phần 1

Một trong những quốc gia an toàn nổi tiếng nhất của Vương Quốc Chính Thống là khu Nam Anh.

Dòng sông Thames mùa đông uốn lượn xuyên qua trung tâm thành phố London, những chiếc trực thăng vận tải bay rợp trời trên mặt sông, còn những chiếc xe thiết bị bọc thép 8 bánh thì thận trọng và chậm rãi lăn bánh dọc theo các con đường.

Đây là mức độ cảnh giác bất thường đối với một quốc gia an toàn, nhưng những cặp đôi trên vỉa hè chỉ cười đùa với nhau và thỉnh thoảng lại chĩa camera điện thoại về phía những người lính.

"Chúng ta thực sự đang thực hiện nhiệm vụ bắn hạ ông già Noel đấy à?"

"Chắc bà chỉ huy ngực khủng của chúng ta làm việc quá sức nên cuối cùng cũng hóa rồ rồi."

Trong khi những bông tuyết lớn rơi xuống thành phố cổ kính trong đêm, Quenser và Heivia vừa nói vừa thở ra khói trắng sau khi bước ra khỏi một trong những chiếc xe bọc thép 8 bánh được trang bị pháo 120mm.

"Tại sao chúng ta lại phải dùng xe chiến đấu cơ động cơ chứ? Đường xá ở đây quá nhỏ cho thứ này."

"Họ muốn quảng bá chúng sau khi đã ngốn sạch đống tiền thuế ấy mà. Tất cả chỉ để lên hình cho đẹp thôi. Mà cái thứ trên nóc xe trông cũng ngầu thật, nhìn cứ như xe tăng ấy."

Heivia đang cố gắng phàn nàn, nhưng gã nghiện máy móc kia lại chẳng thèm hợp tác.

"Nó có chân vịt phía sau đúng không? Bản thân chiếc xe là kín khí, nên họ có thể dùng không khí bên trong để nổi trên mặt nước. Cậu nghĩ họ định dùng chúng để băng qua dòng sông Thames đang đóng băng một nửa sao?"

"Nói một cách tử tế nhất có thể, thì họ làm cái việc đó để làm cái quái gì cơ chứ?"

"Oa, Heivia. Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn nghĩ quân đội làm việc gì cũng có lý do chính đáng thế? Chẳng qua chỉ là ‘bọn kia có cái này, nên chúng ta cũng phải có’ thôi. Nhân loại đã lãng phí tiền thuế của mọi người suốt hơn 2000 năm qua dựa trên cái logic đó đấy."

Họ cực kỳ ghen tị với những cặp đôi khoác trên mình những chiếc áo len và áo khoác dày cộp. Khi họ bị kẹt trong một nhiệm vụ đêm lạnh giá đến mức hơi thở phả ra như những nhát đâm trắng xóa trước mặt, không gì giết chết động lực bằng việc nhìn thấy những người đàn ông và phụ nữ đó túm tụm lại với nhau, chia sẻ mấy miếng khoai tây chiên nóng hổi hay gà quay bốc khói.

"Nhanh chóng bắn hạ lão già Noel đó đi để chúng ta còn cút khỏi đây."

"Đúng là một trò đùa. Đây thực sự chỉ là một chương trình đặc biệt kiểu ảo thuật gia đào thoát kéo dài 2 tiếng thôi đúng không?"

Việc ông già Noel có thật hay không không quan trọng.

Họ chỉ cần ‘tạo ra’ một ông già Noel của riêng mình.

Giống như vũ khí khí tượng đem lại 100% cơ hội có một Giáng Sinh trắng bất kể sóng lạnh hay frông lạnh đang ở đâu.

Về cơ bản, họ chỉ cần một vài bản tin chính thức nói rằng họ đã bắn hạ ông già Noel và bắt giữ lão tại quảng trường công cộng. Với các buổi phát sóng trực tiếp trên TV và livestream toàn cầu, họ hy vọng có càng nhiều nhân chứng càng tốt để sự tồn tại của ông già Noel được công nhận như một thông tin công khai.

Dù nghe có vẻ ngớ ngẩn đến đâu, các hồ sơ chính thức vẫn có một quyền năng nhất định.

Ví dụ, việc dây giày bị tuột là một hiện tượng bình thường có thể giải thích bằng các định luật vật lý và không cần đến một lời giải thích huyền bí nào, nhưng sẽ thật sốc khi phát hiện ra thực tế phải mất bao lâu để chứng minh được điều đó.

Heivia bước đi dọc theo hàng xe bọc thép và xe tải trong khi được trang bị khẩu súng trường tấn công quen thuộc và một quả tên lửa đa năng vác vai.

Công việc của họ rất đơn giản. Đầu tiên, một dàn drone xếp hàng ngay ngắn sẽ bay qua bầu trời đêm phía trên thành phố. Đèn của chúng sẽ tỏa sáng như một hàng đèn hậu ô tô để tạo hình ảnh tuần lộc và xe kéo, sau đó, những người lính trong thành phố sẽ bắn tên lửa đất đối không vào một điểm cụ thể trên trời. Tiếp theo, họ chỉ việc bắt giữ ông già Noel bị thiêu rụi đang chờ sẵn tại ‘hiện trường vụ rơi’ được dàn dựng trong một công viên.

Giới truyền thông đại chúng đang buồn tẻ sẽ vồ lấy bất cứ thứ gì có thể đem lại lượt xem.

Và nếu họ không phải trả chi phí sản xuất thì lại càng tốt hơn.

Vì vậy, nếu ống kính máy quay TV bắt trọn được khoảnh khắc vụ bắt giữ, các phóng viên sẽ có được đúng cái tin sốt dẻo mà quân đội mong muốn. Những người lính cơ bắp sẽ không phải cầm lưới bắt bướm đi lùng sục khắp vùng hoang dã Scandinavia để tìm ông già Noel, nhưng Giáng Sinh năm nay vẫn sẽ ngập tràn nụ cười bất kể điều gì xảy ra.

Công nghệ đã tiến một bước dài.

Những ánh sáng bí ẩn bay ngoằn ngoèo trên bầu trời đêm có thể dễ dàng được tạo ra bằng những chiếc drone đang giảm giá dịp Giáng sinh chỉ với 99.99 euro. Điều đó có nghĩa là bạn có thể tạo ra UFO hay xe kéo của ông già Noel. Trừ khi có ai đó rảnh rỗi đến mức dựng kính thiên văn vào một đêm tuyết rơi với những đám mây bao phủ bầu trời, chẳng ai có thể nhận ra chúng thực sự là gì chỉ bằng mắt thường.

Tuy nhiên, có một vấn đề.

"Drone không tiện lợi như người ta quảng cáo đâu. Chúng rất dễ rơi do bảo trì kém hoặc một cơn gió giật bất ngờ, và tớ ngày càng nghe nhiều tin tức về việc chúng mất kiểm soát do tín hiệu gây nhiễu hoặc tia hồng ngoại. Cứ đổ lỗi cho các cửa hàng trực tuyến ấy. Người ta có thể hạ gục những món đồ chơi không người lái đó để lấy bao nhiêu món hàng tùy thích, còn người đặt hàng thì có thể bù đắp tổn thất bằng bảo hiểm, đôi bên cùng có lợi mà. Tất nhiên là người ta sẽ bắt đầu phát triển công nghệ can thiệp rồi."

"Chẳng phải đó là lý do tại sao công việc này được giao cho quân đội chúng ta thay vì cảnh sát hay tình nguyện viên sao?"

Quenser thì thầm đáp lại trong khi tham gia vào thứ trông giống như một phần của cuộc diễu hành trong công viên giải trí.

"Khi cậu đang lên kế hoạch cho một bữa tiệc bất ngờ, luôn có mấy tên khốn sẽ cố gắng phá hỏng nó rồi cười vào mặt cậu, vì vậy, nhiệm vụ của chúng ta là canh chừng những kẻ như thế và trấn áp chúng ngay khi phát hiện."

Cậu thiếu niên cầm một thiết bị di động quân sự khác hẳn với điện thoại thông minh hay máy tính bảng thương mại.

"Đây là E1."

Ai đó nói qua thiết bị.

"Nhóm của trung sĩ ở phía trước đã tiến vào sông Thames."

"Vậy là mấy chiếc xe bọc thép đó đã bắt đầu rồi hả?"

"Mặc dù mang theo hơn 20kg trang thiết bị, họ vẫn hét vang hết mức có thể trước khi nhảy xuống dòng nước giá lạnh."

Người đó tiếp tục.

"Chúng tôi có phải đi theo mấy gã ngốc đó không? Mệnh lệnh của chúng tôi là gì?"

"Khoan đã, họ nhảy xuống chứ không phải là băng qua trên những chiếc xe lội nước đó sao!? Nước lúc này lạnh đến mức nào chứ!? Cái này sẽ chết người thật đấy!"

"Tớ cá là họ muốn khoe khoang vì có một nhóm hoạt náo viên ở gần đó đấy."

Heivia nói.

Có một vài cách khác nhau để cố ý gây nhiễu hoặc bắn hạ một chiếc drone, nhưng những tên khốn đã nói ở trên không phải là siêu năng lực gia và không thể làm điều đó bằng sức mạnh tâm linh. Tín hiệu điện từ và hồng ngoại có thể vô hình đối với mắt người, nhưng với máy móc thì không. Và một khi tín hiệu đó bị định vị, nó sẽ bị tiêu diệt.

"Đây là Monica, phóng viên thần tượng chiến trường, người có thể vừa ca hát vừa giết chóc. Có tin đồn rằng quân đội Vương Quốc Chính Thống chuẩn bị bắt đầu chiến dịch bắn hạ ông già Noel, vì vậy, giao thông ở một số khu vực ở London đã bị phong tỏa."

Các đài truyền hình sẽ vồ lấy bất cứ thứ gì có thể mang lại tiền bạc và lượt xem, vì vậy, họ đang đối diện với ống kính và đưa tin một cách nghiêm túc về trò hề này. Tại trường quay, những ‘chuyên gia’ tự xưng đang tranh luận nảy lửa về việc liệu ông già Noel có thật hay không, nên buổi phát sóng trực tiếp liên tục chuyển đổi giữa họ và phóng viên tại hiện trường.

"Tất cả đều là một lũ diễn viên."

Heivia càu nhàu bực bội.

"Dĩ nhiên rồi. Showbiz vận hành như thế mà. Ngoài ra, đó là Monica, cô bạn thuở nhỏ của tớ. Tớ muốn tránh xa cô ấy càng tốt, nên chúng ta mau vào vị trí đi."

Quenser và những người khác không chỉ đơn thuần là diễu binh qua London. Họ đang trong quá trình triển khai quân đến các điểm khác nhau quanh thành phố. Nói một cách đơn giản, nó giống như việc lên một chuyến xe buýt chạy vòng quanh thành phố và xuống tại các điểm dừng đã định.

"Nhìn kìa, Heivia, họ đang bán đồng tiền vàng Giáng Sinh kỷ niệm."

"Tớ thấy tội nghiệp cho mấy người làm thêm phải đứng ở góc đường để bán sạch đống đó trước khi hết ngày. Vài ngày nữa, họ sẽ lại bán đồng xu năm mới cho mà xem."

Có rất nhiều người thích loại hình này ở Vương Quốc Chính Thống. Mặc dù đa số sẽ là hoàng gia và quý tộc, những người mơ ước được khắc khuôn mặt hoặc toàn bộ cơ thể mình lên vàng.

Quenser và Heivia rời khỏi những chiếc xe bọc thép trang bị tháp pháo gần Piccadilly Circus, một con phố mua sắm ở Soho.

Tiếng chuông leng keng phát ra từ những chiếc loa được lắp đặt xung quanh họ.

"Cậu có chắc là chúng ta nên sử dụng bài hát này mà không xin phép không? Đây chẳng phải là bài hát Giáng Sinh của Oh ho ho sao? Cô ta không nổi giận chứ?"

"Tại sao cậu lại đi bảo vệ bản quyền cho một quốc gia kẻ thù mà chúng ta đang chiến đấu quanh năm suốt tháng thế hả?"

Heivia nhìn lên bầu trời đêm đầy tuyết với quả tên lửa treo trên dây đeo vai.

"Ồ, tớ thấy nó rồi. Đó là ‘chiếc xe kéo’, phải không?"

"Hình như chúng ta không bắn hạ nó ngay lập tức. Nó phải bay quanh London một vòng trước như một kiểu biểu diễn."

Một vài đốm sáng đang bay qua bầu trời đêm đầy tuyết theo những đường thẳng hoàn hảo.

Thực tế, đó chỉ là 8 chiếc drone đa trục được sắp xếp theo đội hình 2x4, nhưng người từ dưới đất chỉ có thể nhìn thấy hai hàng ánh sáng.

"Những ánh sáng bay ngoằn ngoèo kỳ lạ trên bầu trời ngày nay không đủ để làm ai ngạc nhiên nữa nhỉ?"

"Ừ, mặc dù sự tồn tại của drone thực tế không bác bỏ khả năng có tàu vũ trụ của người ngoài hành tinh."

Hai gã ngốc vừa thảo luận vừa rời khỏi dãy cửa sổ của các cửa hàng nhỏ trên trục đường chính để lẻn vào con hẻm phía sau và leo lên một chiếc thang kim loại.

"Ư, lạnh quá, đeo găng tay rồi mà vẫn lạnh."

"Leo nhanh lên, đồ mọt sách. Tớ không muốn dành cả đêm Giáng Sinh để nhìn chằm chằm vào mông cậu đâu."

Tòa nhà này nhìn giống là làm bằng đá thì đúng hơn là làm bằng bê tông.

Khi đã lên đến sân thượng của tòa nhà đa năng phong cách đó, họ cúi thấp người và bước qua mái nhà phủ đầy tuyết để tiến đến đúng vị trí được phân công.

Heivia tựa ống phóng dài lên vai và quan sát qua ống ngắm bên hông.

"Vậy, sẵn sàng chưa?"

"Đừng bật nó lên vội. Tớ đã kiểm tra sách hướng dẫn rồi, nó chỉ trụ được 3 phút thôi."

Loại tên lửa vác vai này rất giống bình chữa cháy. Chúng chỉ dành cho những tình huống khẩn cấp và chỉ dùng một lần. Chúng mang lại cho bạn chút cơ hội chiến thắng, chứ không phải để thổi bay mọi loại xe tăng hay máy bay chiến đấu. Những việc lớn vẫn phải để lại cho các chuyên gia.

"Chúa ơi, lạnh quá. Tại sao chúng ta phải để mông đóng băng trong tuyết mà không có gì bỏ bụng thế này? Ở quanh đây có suối nước nóng nào của Quốc Đảo không? Cái loại mà người ta bảo là tốt cho sức khỏe vì chứa Immortanoid ấy, nghe nói nếu ngâm mình hàng ngày, nó sẽ kích hoạt các tế bào và kéo dài tuổi thọ thêm 30%."

"Immortanoid? Chẳng phải thứ đó có tính phóng xạ sao?"

"Đó là khoáng chất trường thọ. Nó đang là mốt trong giới quý tộc, nên chắc chắn là an toàn thôi. Thứ đó sẽ giữ cho cậu sống mãi mãi. Nó đã khởi đầu một cơn sốt sức khỏe và trở thành mục tiêu đầu tư, nên tớ nghe nói một gram của nó có giá trị gấp 200 lần một gram vàng nguyên chất đấy. Nếu đắt đỏ như vậy, chắc chắn là phải có tác dụng rồi, đúng không?"

Quenser không thể tin nổi vào tai mình và bắt đầu tự hỏi liệu những cái gọi là ‘chuyên gia’ trên TV có dám nhét cả lò phản ứng hạt nhân thu nhỏ vào bụng nếu điều đó giúp kéo dài tuổi thọ của họ một cách lành mạnh hay không.

Thứ gì đó cắt ngang trên đầu tạo ra một loạt tiếng ồn lớn.

Đó không phải là những chiếc drone giả làm xe kéo.

Nó lớn hơn và bay thấp hơn.

"Quân đội cử mấy chiếc tiltrotor ra đấy à?"

"Đó là đội quay phim."

"Chỉ hy vọng một cơn gió ngang không lật úp chúng thôi."

Heivia phàn nàn trong khi hạ ống phóng xuống và đưa bộ đàm lên miệng.

"B4 gửi Bộ chỉ huy. Chúng tôi đã đến điểm tập kết. Giờ sẽ đợi đếm ngược."

"Rõ, B4. Chúng tôi đã xác nhận có một số can thiệp laser từ vòng quay Ferris và tòa nhà quốc hội. Hiện tại quy mô vẫn nhỏ, nhưng điều đó có nghĩa là có kẻ thù ngoài kia. Hãy cảnh giác với những tai nạn ngoài dự kiến."

"Loại khốn kiếp nào lại làm chuyện đó nhỉ?"

Quenser hỏi.

"Họ giống như mấy gã ngốc lao ra sân trong một giải bóng đá với quả bom khói trên tay à?"

Cậu chỉ lẩm bẩm trong miệng, nhưng bộ đàm chắc chắn đã thu được. Nữ nhân viên tổng đài kiểu lớp trưởng nghiêm túc thực sự đã trả lời câu hỏi của cậu.

"Theo một nhóm khác vừa bắt giữ một trong số họ, gần như chắc chắn họ là một nhóm công dân có tên là Realism. Họ thực sự tin rằng việc để mọi người thấy thế giới đúng như bản chất của nó là một sự phục vụ cho thế giới và cho việc giáo dục trẻ em. Họ bị mọi người ghét bỏ vì họ gây hấn với hầu hết mọi người, nhưng họ dường như hoàn toàn mù quáng trước sự thật này."

"Họ làm cho lý tưởng của mình nghe có vẻ tốt đẹp, nhưng chẳng phải họ cũng giống như mấy gã biến thái phanh áo khoác ngoài đường vào ban đêm sao? Thêm vào đó, nghe có vẻ như họ tự cho mình là trọng tài phán xét cái gì là ‘thật’ và cái gì không vậy. Nếu họ bảo thủ đến mức nghiêm túc tranh luận rằng tất cả sách giáo khoa trên thế giới cần phải bảo mọi người rằng họ không thể thỏa mãn nếu không duỗi chân ra và tự móc đít mình, thì tôi sẽ không để họ tham gia vào cuộc tranh luận về ông già Noel đâu."

"Thật tình... B4, phẫn nộ chính đáng thì cũng tốt thôi, nhưng đừng để đứa trẻ nào nghe thấy cậu nói những điều như thế. Rẹt rẹt."

Một vài tiếng nhiễu âm đã bắt đầu chạy qua tín hiệu bộ đàm.

Đó là một điều nhỏ nhặt, nhưng thiết bị di động của Quenser đang hiển thị một cảnh báo im lặng.

"Ở đây cũng có kẻ phá đám. Tớ vừa phát hiện một tín hiệu điện từ rác được truyền trên tất cả các băng tần. Đó là tín hiệu gây nhiễu!"

"Hãy đo đạc từ hai điểm đi. Khoảng cách và hướng!"

Tín hiệu gây nhiễu vẫn đang tiếp diễn.

Những hàng ánh sáng đang bay sẽ không đâm sầm xuống đất ngay lập tức, nhưng không còn nhiều thời gian nữa. Các đèn LED đang bay phải duy trì hình dạng cỗ xe kéo, nên mọi thứ sẽ kết thúc nếu các hàng đèn bị rối loạn đội hình.

Và nghi phạm chắc chắn phải ở đâu đó tại Piccadilly Circus, ngay trung tâm khu phố mua sắm Soho bên dưới. Đang là mùa Giáng Sinh, nên khu vực này chật kín các cặp đôi và gia đình. Thêm vào đó, nghi phạm có thể không lộ diện ở nơi công cộng. Họ có thể đang ở trong một chiếc xe hơi đang đỗ hoặc bên trong một cửa hàng.

"Làm thế này đi."

Heivia ném quả tên lửa vác vai xuống tuyết, rút thiết bị di động của chính mình ra và di chuyển đến tận rìa sân thượng của tòa nhà đa năng. Quenser di chuyển ra xa nhất có thể và họ sử dụng hai thiết bị di động để kiểm tra khả năng thu tín hiệu gây nhiễu từ Điểm A và Điểm B.

"Cách 70m ở hướng 10 giờ."

"Tớ đo được 80m ở hướng 7 giờ. Để xem ai đang đứng tại điểm giao thoa nào... là hắn!"

Một gã thanh niên đang loay hoay với chiếc điện thoại bên dưới một cây linh lăng được chăng đèn kết hoa.

Thoạt nhìn, hắn trông có vẻ như đang đợi bạn gái đến hẹn hò, nhưng dưới chân hắn có một chiếc túi giấy lớn chống thấm nước. Chẳng có lý do gì để mang theo một chiếc túi lớn như vậy trước khi đi mua sắm với cô bạn gái dễ thương cả. Nó không được gói lại và hắn cũng chẳng buồn che giấu, nên trông nó cũng không giống một món quà.

"Đó có thể là thiết bị không? Đã phát hiện nhóm Realism."

Quenser nói.

"Giờ làm gì đây? Leo xuống thang và lẻn đến gần hắn à?"

Khi Heivia đáp lại bằng cách gắn ống giảm thanh vào nòng khẩu súng trường tấn công, gã nghiện phát minh đã phải giật mình nhìn lại.

"Cậu nghiêm túc đấy à?"

"Chúng ta không có thời gian để leo xuống mỗi khi có một tên ngốc nào đó xuất hiện đâu, dù sao thì chúng ta cũng đang đợi đếm ngược ở trên này mà. Tớ muốn đứng yên tại chỗ nếu có thể."

Heivia lùi lại đủ xa so với mép sân thượng để không bị nhìn thấy từ dưới đất, cậu chuẩn bị khẩu súng trường tấn công và lặng lẽ bắn một viên đạn duy nhất.

Tuy nhiên, cậu ta không nhắm vào gã thanh niên dưới đất.

Viên đạn bắn trúng cây linh lăng trang trí, khiến một khối tuyết lớn rơi xuống từ các cành cây. Chỉ riêng đống tuyết đó đã nặng vài chục ki-lô-gam, nên nó có vẻ đã đè bẹp gã thanh niên kia.

Cảnh báo trên thiết bị di động của họ biến mất.

"B4 gửi Bộ chỉ huy, đã trấn áp xong kẻ thù. Nếu có thời gian, hãy cử một đội tuần tra đến thu gom hắn. Vì trọng lượng của tuyết đã làm hỏng thiết bị, hắn ta có lẽ cũng đã gãy một hoặc hai cái xương sườn rồi."

"Bộ chỉ huy gửi B4. Xin đừng nói những điều như vậy ở nơi có thể bị ghi âm lại. Đừng kéo tôi vào rắc rối mà các cậu gây ra. Nhưng dù sao thì, làm tốt lắm."

May mắn thay, những ánh sáng trên bầu trời đêm không va chạm vào nhau và rơi xuống đất. Đội hình drone duy trì đúng lộ trình và bay sang một khu vực khác của thành phố.

Quenser thở ra một tiếng thở dài trắng xóa.

"Tớ đoán là chúng ta chỉ việc đợi ở đây cho đến khi bầy tuần lộc và xe kéo hoàn thành vòng quay của mình thôi."

"Trừ khi nó bị bắn hạ ở khu City hoặc Lambeth và chẳng bao giờ quay lại được đây… Dù sao thì, drone hiện đại đúng là nhanh thật. Chúng đang di chuyển còn nhanh hơn cả một chiếc mô tô thông thường kìa."

Cũng giống như với máy bay, khoảng cách và tốc độ rất khó đánh giá ở những cự ly cực xa. Tám đốm sáng trông như thể đang bơi xuyên qua bầu trời đêm đầy tuyết, nhưng thực tế chúng đã rời khỏi Soho từ lâu.

Việc chờ đợi giữa trời tuyết mà không có lấy một tách cà phê nóng để uống là một nhiệm vụ tẻ nhạt. Đặc biệt là khi thành phố bên dưới đang tràn ngập các cặp đôi. Họ không còn cách nào khác là giết thời gian bằng thiết bị di động của mình, đồng thời phải che chắn kỹ để ngăn ánh sáng màn hình hắt ra ngoài.

"Monica đây ạ. Tôi đã đến Quảng trường Trafalgar, nơi đang bị phong tỏa bằng băng vàng và những cuộn dây kẽm gai trông đặc biệt đe dọa. Thật đáng sợ! Quảng trường chật kín các xe chỉ huy với nhiều ăng-ten hơn cả xe truyền hình lưu động của chúng tôi, vì vậy, chúng tôi nghi ngờ đó chính là các chỉ huy tại hiện trường của chiến dịch ông già Noel."

Sau một hồi lâu, Quenser bị kéo giật lại thực tại bởi ánh đèn nhấp nháy trên cửa sổ ưu tiên cao nhất vừa hiện lên đè lên màn hình.

"Ồ, chết tiệt. Heivia, này, Heivia. Đến giờ rồi. Chuẩn bị tên lửa đi!"

"Im đi, không thấy tớ đang cực kỳ bận rộn sao?"

Không rõ cậu ta đã truy cập vào loại trang web video nào bằng thiết bị quân sự đó, nhưng khi Quenser nghe thấy tiếng rên rỉ lớn lọt ra từ tai nghe, cậu đã vỗ mạnh vào sau đầu thằng bạn tồi của mình để lôi hắn ra khỏi thế giới ảo mộng ở phía bên kia màn hình.

"Những cậu bé hư sẽ bị các cô gái trẻ ở Đơn vị Huấn luyện Đặc biệt đưa đến trại huấn luyện địa ngục đấy."

"Này, đừng có đùa kiểu đó chứ! Tớ làm ngay đây, được chưa!?"

Đơn vị Huấn luyện Đặc biệt của quân đội là người bạn của mọi bà mẹ. Lời cảnh báo đó là cách chắc chắn nhất để khiến lũ trẻ đi ngủ đúng giờ, điều đó cho thấy đơn vị này đáng sợ đến mức nào. Không gì có thể tương phản với ông già Noel lớn hơn thế.

"Nhìn kìa, đếm ngược sắp kết thúc rồi. Hãy bắn hạ ông già Noel và trở về căn cứ bảo trì thôi."

"Chết tiệt, tớ phải đợi lâu đến mức tuyết đóng thành cột trên đầu mà đổi lại chỉ được gặp một lão già râu ria thôi sao? Nhiệm vụ tiếp theo của chúng ta không thể là bắt giữ một cô nàng dark elf đang chạy rông trong rừng được à?"

"Ồ? Cậu thích cosplay hả, Heivia?"

Heivia vừa phàn nàn vừa tựa ống phóng lên vai. Quenser không còn việc gì để làm vào lúc này nữa.

Các hàng đèn drone đang đi dạo quanh London đã quay trở lại đây.

"Bộ chỉ huy gửi toàn thể nhân viên. Đếm ngược còn 20 giây. Chuẩn bị sẵn sàng."

"Chương trình ảo thuật đã chuẩn bị xong hết chưa? Nếu chúng ta làm hỏng chuyện này, các chương trình TV và internet sẽ không bao giờ để chúng ta yên đâu."

Heivia cười nhạo khi bật nguồn ống phóng.

Những chiếc xe tải bọc thép đã tăng cường số lượng tuần tra, vì vậy, không còn bất kỳ sự can thiệp nào nữa.

Tiếng đếm ngược tiếp tục tiến về con số không qua bộ đàm.

"5, 4, 3, 2, 1, Giáng Sinh vui vẻ!"

Loại tên lửa đa năng vốn dùng để tiêu diệt xe tăng và trực thăng tấn công bay ra từ ống phóng mà Heivia đã nhắm về phía bầu trời đêm. Dù vậy, luồng khói trắng dữ dội phun ra từ phía sau ống phóng dường như còn nổi bật hơn cả bản thân quả tên lửa.

Quả tên lửa của Heivia không phải là duy nhất.

Hàng loạt tên lửa khác phóng lên từ những sân thượng khác, từ những chiếc xe bọc thép dưới đất, và từ cả những chiếc trực thăng hay máy bay cánh quạt nghiêng đang lượn lờ trên không. Tổng cộng có hơn 200 quả tên lửa lao vút đi từ khắp nơi trong London, biến thành phố thành một con nhím khổng lồ, và tất cả đều nhắm thẳng vào một điểm duy nhất trên bầu trời đêm.

Tuy nhiên, chúng không thực sự cần phải chạm tới điểm đó.

Ngay cả khi đây là vũ khí quân sự, chúng vẫn là những sản phẩm công nghiệp (và là những sản phẩm cực kỳ nhạy cảm), vì vậy, luôn có rủi ro trục trặc. Nếu họ bắn ngần ấy tên lửa thật trong một thành phố đông đúc, một quả có thể rơi xuống đất mà không nổ và trở thành vật liệu chưa nổ nguy hiểm. Do đó, các đầu đạn đã được hoán đổi bằng loại pháo hoa nhiệt thấp vô hại.

Đầu tiên, những vòng sáng đỏ và xanh rực rỡ bùng nở ra.

Tiếng nổ trầm đục làm rung chuyển mặt đất sau một khoảng trễ ngắn giống như tiếng sấm.

Bầu trời đêm đầy tuyết ngập tràn trong tổng cộng 200 ánh sáng đa sắc.

"Kết thúc rồi hả?"

Họ không cần phải thực sự bắn hạ 8 chiếc drone đó.

Máy bay chỉ có thể được nhìn thấy trên bầu trời đêm nhờ vào ánh đèn hiệu đặc biệt của chúng.

Vì vậy, nếu những chiếc drone tắt đèn ngay khi kết thúc đếm ngược, trông chúng sẽ như thể đã tan biến khỏi bầu trời đêm. Quân đội chỉ việc giải tỏa các con đường cùng lúc đó để các đội truyền hình và livestream của dân thường có thể lao vào Quảng trường Trafalgar. Một lão già trong bộ đồ đỏ sẽ trốn dưới một tấm bạt trắng cho đến lúc đó, và rồi lão chỉ việc diễn như thể mình vừa bị bắn rơi. Lão sẽ trông hơi cháy sém một chút nhờ vào đống khói vô hại được tạo ra dưới đất. Một ảo thuật gia đào thoát thực thụ sẽ đảm bảo rằng họ đã biến mất từ trước khi đếm ngược bắt đầu.

Tuy nhiên…

"Cái quái gì thế này?"

Quenser thốt lên khi nhìn vào thiết bị di động của mình.

"Chuyện gì vậy?"

Heivia hỏi.

"Đừng bảo tớ là một chiếc drone hay quả pháo hoa nào đó rơi trúng người ta vào cái ngày hạnh phúc này nhé."

"Không, không phải chuyện đó. Là ông già Noel!"

"Lão già râu ria đó thì làm sao?"

"Đó mới là vấn đề đấy. Đáng lẽ phải là một lão già nào đó với bộ râu trắng đúng không?"

"?"

"Thế tại sao tớ lại đang thấy một người phụ nữ tóc vàng mặc bikini đỏ đang xoạc chân trước ống kính máy quay thế này? Ai chịu nhiệm tuyển cái vai điên rồ này vậy!? Có ai quên gửi thông báo rằng toàn bộ chiến dịch này bắt đầu từ lá thư của một đứa trẻ không hả!?"

Phần 2

Ống kính truyền hình đã ghi lại một sự thật chấn động!

Ông già Noel có tồn tại, nhưng đó lại là một người phụ nữ tóc vàng nóng bỏng trong bộ bikini đỏ sắp tuột và chiếc váy ngắn cũn cỡn đã bị xô lệch khỏi vị trí!

"Ừm, do một chút hiểu lầm nhỏ, chúng ta đã tự làm nhục mình trước toàn thế giới, nên Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37 đang phải chịu phạt. Hãy vui mừng đi, vì lịch trình từ giờ đến cuối năm của các cậu sẽ dày đặc khi chúng ta bị kéo đi khắp thế giới. Cứ xác định là không có kỳ nghỉ năm mới nào đâu."

Thiếu tá Frolaytia Capistrano có ánh mắt vô hồn như cá chết.

Vô tình mở ra cánh cửa giới tính bên trong tâm hồn một cậu bé ngây thơ là một tội ác cực kỳ nghiêm trọng.

Giấc mơ của đứa trẻ đó không được phép bị hủy hoại, bất kể bản thân nó có thấy biết ơn đến mức nào đi chăng nữa!

Quenser và những người khác hiện đang ngồi trên máy bay vận tải. Họ đang di chuyển từ khu Nam Anh đến vùng lãnh thổ chiếm đóng phía bắc của Vương Quốc Chính Thống để cuối cùng tiến tới một khu vực nằm ngoài cả Khu Vực Hạn Chế Phía Bắc không có Object. Cụ thể là Bắc Cực.

"Hôm nay tâm trạng ngài Frolaytia có vẻ tệ thật đấy."

"Cậu còn đòi hỏi gì nữa chứ?"

Hai gã ngốc không khỏi phàn nàn. Dù trông như Nữ Hoàng Bạo Dâm Frolaytia đang ngồi xuống để nói chuyện, nhưng thực tế chẳng có chiếc ghế nào trong khoang hàng của máy bay vận tải cả. Thay vào đó, vị chỉ huy của họ đang đặt mông lên bà già Noel nóng bỏng tội đồ kia, người đang phải bò bằng cả tứ chi để làm ghế.

"Á... á... Tôi-tôi chỉ tiếp quản vào phút cuối vì ông cụ bảo là trời lạnh quá nên bị đau lưng thôi mà."

Đó là một người phụ nữ đeo kính với mái tóc vàng bồng bềnh, trông có vẻ không phải là người có ý chí mạnh mẽ cho lắm.

Cô ấy trông tầm tuổi sinh viên đại học hoặc lớn hơn một chút.

Lớp vải lòi ra từ chiếc váy ngắn có lẽ là đồ bơi chứ không phải đồ lót, nhưng sự căng tròn mà nó bao bọc vẫn thật ấn tượng. Thuật ngữ ‘trái cấm’ hoàn toàn phù hợp trong hoàn cảnh này. Cô ấy thuộc tuýp mỹ nhân mà khi nước mắt chực trào trên khóe mắt thì trông lại càng hoàn hảo một cách đáng tiếc. Cô nàng này đã ở đâu trong tiểu đoàn 37 suốt thời gian qua vậy?

89c8c790-c04c-4bdd-80d4-8c99f4e81adf.jpg"Elise. Ráng chịu đi. Và đừng quên lễ độ đấy."

Khi chiếc ‘ghế’ của mình mất thăng bằng và nghiêng ngả bên dưới, Frolaytia nhẹ nhàng vỗ vào cái mông đó bằng bàn tay không.

"Chúng ta đang bị trừng phạt theo kiểu quân đội chứ không phải kiểu tập đoàn. Điều đó có nghĩa là chúng ta sẽ bắt đầu trận chiến tiếp theo dưới những điều kiện cực kỳ bất lợi, vì vậy, hãy chuẩn bị tinh thần cho những gì tôi sắp nói đây. Đầu tiên, tôi cần giải thích tình hình ở Bắc Cực."

Cô vừa nói vừa lắc chiếc tẩu kiseru dài và hẹp của mình. Việc cô không để chút tàn thuốc nào rơi lên mông cô nàng Elise Montana cho thấy nữ quỷ tóc bạc này vẫn còn chút lòng tốt sót lại trong tim.

"Các cậu chắc đã nghe nói băng ở Bắc Cực đang mỏng đi hàng năm vì sự nóng lên toàn cầu rồi. Không giống như trước đây, các tàu phá băng giờ có thể cưỡng chế mở đường, nên nơi đây đã trở thành một khu vực nóng hổi mà cả 4 cường quốc đều hy vọng khai thác dầu mỏ và thiết lập các tuyến hàng hải mới."

Một tàu chở hàng lớn tiêu tốn hàng chục nghìn euro tiền nhiên liệu trong một ngày, nên việc có thể đi theo con đường ngắn nhất mang lại ý nghĩa rất lớn. Ngoài ra, một tuyến đường mới cũng đồng nghĩa với việc các Object sẽ có nhiều tự do di chuyển hơn.

Panama, quần đảo Hawaii, Gibraltar và Mũi Hảo Vọng. Giống như những cuộc chiến đã nổ ra khắp thế giới xung quanh các huyết mạch giao thông, Bắc Cực đang bắt đầu được xem là một địa điểm xứng đáng để kiểm soát Kỷ nguyên Object hiện tại. Tầm quan trọng của nó đồng nghĩa với việc đây là chiến trường của những trận đánh ác liệt, và điều đó cũng có nghĩa là sẽ có thêm nhiều binh sĩ ngã xuống.

Quenser băn khoăn không biết nên ngoan ngoãn ở đây hay nên cố tình chọc tức vị chỉ huy như một cách gián tiếp trừng phạt Bà già Noel váy ngắn, nhưng trước mắt...

"Lần này là ai gây rắc rối thế ạ?"

"Thực ra là cả 4 cường quốc, nhưng chúng ta đụng độ trực tiếp đến Liên Minh Thông Tin."

Frolaytia lại bắt chéo đôi chân dài của mình trên chiếc ghế sống.

"Vấn đề là đợt sóng lạnh dữ dội đã khiến nhiệt độ giảm mạnh trên toàn Bắc Cực trong vài ngày qua. Băng đã dày và cứng trở lại, nên cả Vương Quốc Chính Thống và Liên Minh Thông Tin đều có tàu bè bị kẹt trong băng. Ngay cả tàu phá băng cũng không đủ sức thoát ra. Điều đó có nghĩa là các quy tắc hải chiến không còn áp dụng được nữa. Có vẻ như chúng ta cần tuân theo các quy tắc lục chiến bằng cách đi bộ qua lớp băng dày để tiếp cận và thổi bay các pháo đài pháo cố định của chúng."

Các chuyên gia hải quân chỉ có thể chiến đấu trên biển.

Ngay cả khi họ đã được huấn luyện tổng hợp, họ vẫn không thể làm được những gì mà lính thủy đánh bộ và lục quân thực thụ có thể làm.

Vậy là Quenser, Heivia và những người khác đang được gửi đến như những nhân sự bổ sung sao?

"Tôi sẽ cho các cậu biết mọi thứ cần thiết vào lúc này."

Frolaytia vung chiếc tẩu kiseru xuống với một tiếng động chắc nịch.

"Á!?"

Cô nàng tóc vàng bồng bềnh hét lên.

Tuy nhiên, người phụ nữ tóc bạc nóng bỏng này thực chất là một người cực kỳ tử tế, vì vậy, cô đã cẩn thận đặt một chiếc gạt tàn lên mông của chiếc ghế Santa đeo kính trước khi hành động.

"Ééééc!"

Chiếc ghế run rẩy.

"H-hả? Ngài cứ làm tôi sợ phát khiếp rồi lại chẳng có chuyện gì sao?"

"Trông Elise có vẻ hơi hưng phấn khi run rẩy ấy nhỉ?"

Lời nhận xét của gã Quenser tinh mắt hoàn toàn bị phớt lờ.

"Cuộc xung đột trực tiếp giữa Vương Quốc Chính Thống và Liên Minh Thông Tin xoay quanh chiếc Julius Caesar, một con tàu quan sát cực quang đang cố gắng phá băng gần Bắc Cực."

"Dựa vào cái tên, tôi đoán con tàu đó là của phe mình."

"Về cơ bản, đó là một con tàu du hành Bắc Cực chẳng mảy may quan tâm đến việc lướt trên 7 đại dương còn lại. Quảng cáo của họ mời gọi hành khách tham gia chuyến du hành vòng quanh thế giới ngắn nhất hành tinh. Và vì họ đi hết một vòng quanh Bắc Cực, nên về mặt kỹ thuật thì điều đó là cũng không sai."

Quenser thì chẳng quan tâm gì đến cực quang, nên cậu chẳng thấy nó có gì hấp dẫn. Cậu thà ngắm ngực của bà già Noel còn hơn.

"Nó được ngụy trang chính thức dưới danh nghĩa một tour du lịch quan sát cực quang dịp Giáng Sinh và Năm Mới, nhưng danh sách hành khách lại cho thấy một số lượng bất thường các tỷ phú của Vương Quốc Chính Thống. Ngoài ra, độ mớn nước của con tàu cao một cách đáng ngờ so với số lượng thủy thủ đoàn và hành khách, chứng tỏ nó đang chở thứ gì đó rất nặng. Bây giờ, nếu cậu xuất phát từ Scandinavia, băng qua Bắc Cực và tiếp tục đi, cậu sẽ đến một hòn đảo nhỏ ở biển Bering thuộc vùng xám giống như Alaska. Và như một lẽ thường tình ở các vùng xám còn sót lại trên thế giới sau khi Liên Hợp Quốc sụp đổ, một ngân hàng bí mật để ký gửi vàng nguyên chất đã được thành lập trái phép ở đó."

Nếu phải thành thật, Quenser còn quan tâm đến chuyện đó ít hơn cả cực quang.

Quân đội đã dàn dựng chiến dịch giải cứu này một cách nhanh chóng đến bất thường, trong khi đáng lẽ những người này phải bị trừng phạt vì âm mưu chuyển số vàng bí mật đó đến ngân hàng kia. Chuyện này sặc mùi thông đồng giữa công và tư. Và ngay cả khi cậu vạch trần tội ác đó và số vàng được thu hồi, chẳng có xu nào rơi vào túi cậu cả. Tất cả sẽ bị chính phủ tịch thu như tài sản công, và thế là hết.

"Vì lý do nào đó, nó đã bị kẹt lại ở Bắc Băng Dương."

Frolaytia hững hờ đung đưa bàn chân của đôi chân đang bắt chéo.

"Ngay cả khi băng đã mỏng đi do nóng lên toàn cầu, việc phá băng vẫn đòi hỏi một nguồn năng lượng đáng kể, và có vẻ như họ đã làm cháy động cơ đi-ê-zen vì nhồi nhét quá nhiều vàng. Từ đó nổ ra cuộc chiến giữa Vương Quốc Chính Thống muốn đòi lại tiền, và Liên Minh Thông Tin muốn chiếm đoạt thông tin về số vàng mà họ cho rằng đã tự nhiên rơi vào tay mình. Tất nhiên, cả hai bên đều chính thức khẳng định rằng họ đang nỗ lực giải cứu những thường dân bị mắc kẹt trong một tai nạn đáng tiếc, đồng thời nỗ lực tiêu diệt quân đội kẻ thù tham lam đang cản trở nghĩa cử anh hùng của họ."

Heivia nghe vậy thì bật cười khẩy.

Cười cả Liên Minh Thông Tin vì nghĩ rằng số vàng này là lộc trời cho, lẫn Vương Quốc Chính Thống vì coi đó là ‘tiền của mình’. Rõ ràng họ kiêu ngạo tin rằng mình có thể vơ vét bao nhiêu tùy thích nếu áp đặt các loại thuế nặng nề.

"Giáng Sinh mỗi năm chỉ có một lần, sao họ lại lãng phí nó vào đống rác rưởi đó nhỉ? Lúc nào trong mắt họ chẳng hiện lên biểu tượng đồng đô la, cần gì phải đợi đến cuối năm?"

"Đó chính là lý do khiến đây trở thành một công việc phiền phức mà chẳng ai muốn đụng vào. Đợt sóng lạnh dữ dội đã làm đảo lộn lịch trình ban đầu, nên ngoài kia đang là một mớ hỗn độn thực sự. Dù băng có dày đến đâu, nó cũng không đủ sức để đỡ một chiếc Object. Và cái lợi nhuận rành rành trước mắt khiến cả hai bên đều không ngừng đổ thêm quân vào… Một vũng lầy rõ rệt, phải không? Mà ngay cả khi chúng ta thắng trận này, nó cũng chỉ giúp chúng ta ghi được một điểm tích lũy thôi. Việc đi gác một cuộc diễu hành Giáng Sinh ở nam bán cầu đầy nắng cũng kiếm được số điểm tương tự, nên đó lẽ ra là một nhiệm vụ tốt hơn nhiều."

Nói đơn giản thì, lại đến lúc cho một công việc tồi tệ khác rồi.

Suy cho cùng, đợt sóng lạnh tệ đến mức ngay cả tàu phá băng cũng không thể xuyên qua. Quân phục không chỉ có tác dụng ngụy trang, nhưng chiến đấu ở Bắc Cực vẫn đòi hỏi trang phục chống rét chuyên dụng cho vùng cực. Sau khi được mượn đống thiết bị đó, Quenser, Heivia và những người khác lôi những bộ quân phục bọc trong túi nilon ra khỏi một chiếc thùng gỗ dán nhãn ‘trang bị chiến trường’.

Tuy nhiên…

"Ừm, ngài Frolaytia?"

"Gì thế, Khoai tây số 1?"

"Chúng ta sắp đi chiến đấu ở Bắc Cực trắng xóa, đúng không ạ? Vậy thì thứ này có ý nghĩa gì đây?"

Quenser mở một bộ quân phục có màu đỏ rực rỡ ra.

Và nó còn có thêm những phần lông trắng muốt.

Những bộ đồ này còn đỏ hơn cả quân phục của lính gác cung điện Buckingham. Thật ra, đây có còn là quân phục không vậy? Nếu cậu đi bộ quanh một thành phố ở quốc gia an toàn với bộ dạng này, bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ gọi cậu là ông già Noel mất.

"Tôi đã bảo đây là hình phạt kiểu quân đội rồi mà, đúng không?"

Frolaytia dùng bàn tay không xoa xoa thái dương.

"Nói rõ luôn nhé, chính tôi cũng phải thay một bộ đồ Santa váy ngắn đây. Những thứ này được gọi chính thức là loại ngụy trang chống cảm biến kiểu mới, nhưng tôi có chút nghi ngờ về hiệu quả thực tế của nó đấy."

"Thế này thì khác gì chúng ta đang chổng mông lên thách thức kẻ thù bắn mình đâu."

"Gần như là thế. Có thể nói tất cả chúng ta đều đã được mua những gói bảo hiểm nhân thọ với mức chi trả cực cao rồi."

"Tôi chưa bao giờ ký tên vào cái đó!"

Quenser gào lên, nhưng Frolaytia chỉ nháy mắt.

Vài nơi trên thế giới này còn tàn nhẫn hơn cả chiến trường nơi đạn bay vèo vèo.

"Đó là lý do tại sao số tiền chi trả đó sẽ chẳng có ai nhận, và chính phủ sẽ không còn cách nào khác là phải tịch thu nó ‘để tránh rắc rối’. Chẳng phải đây là một hệ thống tuyệt vời sao, một nơi họ vừa có thể loại bỏ những kẻ gây chuyện, vừa có thể kiếm tiền trong lúc làm việc đó?"

Nhưng Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37 đã không thể đi xa đến mức này nếu họ ngoan ngoãn chiến đấu và hy sinh theo lời người khác. Kể từ rắc rối ở Alaska, họ đã bám lấy sự sống với một sự ngoan cường khiến loài gián cũng phải xấu hổ.

"Chết tiệt, tôi sẽ sống sót bằng mọi giá."

Một trong những củ khoai tây không biết nhìn nhận hoàn cảnh lên tiếng.

"Phải. Tôi không tìm thấy bất kỳ lý do nào khiến chúng ta phải bỏ mạng ở đây để đem lại cho mấy lão sĩ quan béo phệ một khoản tiền thưởng cuối năm hậu hĩnh cả. Như mọi khi, đi tiêu diệt kẻ thù và trở về an toàn cho tôi."

"Ừm, ngài Frolaytia? Còn điều gì khác chúng tôi cần lo lắng không ạ?"

"Liên Minh Thông Tin cũng định làm điều tương tự đấy."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!