Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

11 41

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

(Đang ra)

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

Zeom

Cách dịch của mình khá khác so với các bạn đã dịch, nên có thể các bạn đã đọc rồi đọc bản này sẽ thấy lạ lạ, nhưng dù sao cũng mong mn ủng hộ.

18 88

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

33 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

31 111

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

73 942

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

590 18013

Vol 17: Đếm Ngược Trắng Tinh Khôi - Countdown Kingdom - Chương 1: Santa Claus ở địa ngục băng giá - Chiến dịch giải cứu hành lang Bắc Cực (Phần 9-10)

Chương 1: Santa Claus ở địa ngục băng giá - Chiến dịch giải cứu hành lang Bắc Cực (Phần 9-10)

Phần 9

Thử thách đầu tiên và cũng là cuối cùng của họ đã bắt đầu.

Nếu họ phạm phải một sai lầm nhỏ hay trúng phải một phát đạn lạc nào khi đang di chuyển bên ngoài chiếc Julius Caesar, họ sẽ bị thổi bay thành từng mảnh theo đúng nghĩa đen.

Họ chỉ có duy nhất một cơ hội ở đây.

"Nó đây rồi. Nó đến rồi"

Elise Montana phấn khích nói trong khi quan sát bên ngoài qua một kẽ hở của bức màn.

"Là sương mù băng. Ánh sáng mặt trời phản chiếu đang biến mọi thứ thành một màu trắng xóa!"

"Tốt, giờ chúng ta có thể ẩn nấp được rồi!"

Hạm đội của Vương Quốc Chính Thống và Liên Minh Thông Tin đã bị mắc kẹt trong lớp băng dày sau khi áp sát nhau một cách bất thường theo hình chữ X lớn. Các cảm biến đã bị hỏng và tầm nhìn thì gần như bằng không, nhưng thực tế là các hạm đội được chuẩn bị vội vã này đã không được trang bị cho môi trường nhiệt độ cực thấp.

Họ có thể làm điều đó ngay bây giờ.

Hay đúng hơn, nếu họ để cơ hội này vụt mất, lễ hội đáng sợ của những hỏa lực pháo hạm sẽ bắt đầu thổi bay họ cùng với đống sắt vụn mà họ đang ẩn nấp phía sau.

Sự tụ lại của các tinh thể băng nhỏ là một hiện tượng thời tiết, nên tất cả phụ thuộc vào vận may. Họ không biết khi nào sương mù sẽ tan, nên Quenser, Heivia và Elise chạy xuống cầu tàu và gắn ván trượt Nordic vào ủng. Lớp tuyết bao phủ mặt băng tạo ra tiếng lạo xạo dưới ván trượt khi họ di chuyển.

Âm thanh như thể mặt đất đang bị xé toạc vang đến chỗ họ ngay cả ở khoảng cách này. Chiếc Electric 019 được cho là cách đó khoảng 5km, nhưng sự rung chấn vẫn truyền đến chân họ qua mặt đất trắng xóa.

"Nếu chúng thực sự định tấn công tàu quan sát cực quang từ đầu này đến đầu kia, chúng sẽ muốn nã pháo từ một vị trí song song nhất có thể. Mọi chuyện sẽ chấm dứt một khi chúng vào được vị trí. Tớ nghĩ chúng còn khoảng 5km nữa."

"5km sao?"

Elise nói.

"Thế thì chỉ mất vài phút thôi đúng không? Ngay cả một thiết giáp hạm khổng lồ như vậy cũng có thể di chuyển với vận tốc vài chục hải lý mà!?"

"Ở đại dương bình thường thì đúng là vậy. Nhưng con tàu này đang phải dọn đường xuyên qua một lớp băng dày đủ để làm kẹt bất kỳ tàu chiến thông thường nào. Nó chỉ có thể di chuyển ngang một chiếc xe đạp thôi."

Điều đó vẫn có nghĩa là họ có chưa đầy nửa tiếng đồng hồ.

Nếu họ thất bại ở đây, họ sẽ không có cơ hội thứ hai.

"Heivia, Elise. Hai người còn nhớ quy trình chứ?"

"Nhớ! Nếu cậu phải lo lắng cho ai đó, thì nên lo cho cô nàng ngực khủng chuyên tìm ra những cách vụng về mới mẻ một cách thần kỳ này kìa!"

"T-t-t-tôi cũng đang cố gắng hết sức đây!"

Quenser liếc nhìn xuống thiết bị di động của mình và thấy màn hình gần như bị đóng băng hoàn toàn. Nhưng không phải bị đóng băng theo nghĩa đen bởi cái lạnh Bắc Cực. Có một lý do khác khiến thiết bị quân sự này hầu như không hoạt động được.

"Bắt đầu thôi."

Theo tín hiệu đó, cả ba bắt đầu di chuyển về phía chiếc Electric 019 của Liên Minh Thông Tin đã biến mất sau bức màn trắng dày đặc. Nếu phán đoán của họ là đúng, họ sẽ không bao giờ có thể tiếp cận được mạn của chiếc thiết giáp hạm đó dù có làm gì đi nữa. Điều đó có nghĩa là họ không thể áp sát và đặt thuốc nổ dẻo như với những con tàu khác. Tất nhiên, chẳng còn thứ gì khác mà họ có thể làm từ bên ngoài để gây sát thương cho một con tàu kích cỡ đó. Họ sẽ cần hỏa lực cấp độ Object để đánh bại nó theo cách truyền thống.

Nhưng họ không định chiến đấu theo cách đó.

Họ chỉ có một mục tiêu duy nhất.

"Nó đang sử dụng sóng vi ba."

Quenser nói, hơi thở hóa thành làn sương trắng khi cậu tuyệt vọng cắm gậy trượt tuyết xuống tuyết và băng.

"Giống hệt như trong lò vi sóng vậy! Chiếc thiết giáp hạm đó gửi những luồng sóng vi ba cực mạnh từ lưỡi phá băng hình chữ V để làm rung động các phân tử nước và nâng nhiệt độ của chúng lên đủ để làm tan chảy băng!"

"Điều đó có lý đấy."

Elise bồi thêm, lồng ngực cô phập phồng theo từng nhịp trượt ván.

"Rõ ràng có gì đó không ổn khi các thiết bị di động của chúng ta không thể liên lạc với nhau ngay trong cùng một con tàu. Chắc chắn phải có loại tín hiệu vô hình nào đó đang cản trở."

"Khi tìm giải pháp, chúng chắc hẳn phải tận dụng bất cứ thứ gì có sẵn, nên cách này là hoàn hảo nhất."

Heivia nói.

"Cậu có nghĩ họ đã tháo ra-đa từ các tàu tuần dương bị kẹt và chế lại chúng thành lưỡi phá băng không? Dù sao thì hàng tấn thiết bị quân sự đều phát xạ sóng vi ba công suất cao mà!"

"Ồ, phải rồi. Cậu là chuyên gia phân tích ra-đa mà? Cậu đang làm cái quái gì ở tiền tuyến này trong khi lương cậu vẫn giữ nguyên thế hả?"

"Tớ muốn về căn cứ bảo trì lắm rồi!"

Điều đó có nghĩa là họ chỉ cần gây ra chút rắc rối ở đó.

Nếu họ có thể loại bỏ sóng vi ba, ngay cả chiếc thiết giáp hạm siêu trọng đó cũng không thể xuyên qua băng. Thực tế, chính trọng lượng của con tàu sẽ phản lại nó. Kết quả sẽ còn tệ hơn cả việc không thể dừng lại ngay lập tức. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu nó bị buộc phải tiến lên mà không thể phá băng?

Nó sẽ hoàn toàn bị đè bẹp.

Chính động lực của con thiết giáp hạm sẽ nghiền nát nó như một vỏ lon rỗng.

"Chúng ta không thể lại gần con thiết giáp hạm đó khi nó đang phát ra sóng vi ba đủ mạnh để làm tan chảy lớp băng dày hàng mét trong thời gian thực." Quenser nói.

"Tớ biết điều đó."

Heivia đáp.

"Nên chúng ta phải chặn nó từ xa. Và đó là lúc kỹ năng bắn tỉa của cậu lên tiếng. Ngón tay cậu sẽ đặt trên cò súng. Trông cậy cả vào cậu đấy."

Quenser thả vật đang cầm trên tay ra.

Nó cũng là một món đồ tự chế.

Nó được làm từ đồ trang trí tiệc tùng nên vật liệu rất dễ kiếm trên con tàu quan sát cực quang đó: giấy nhôm, khí heli, bóng bay cao su, dây câu cá,…

Nói cách khác, đó là một quả bóng bạc tự chế.

Sau khi bơm đầy heli vào quả bóng, cậu đã bọc kín bên ngoài bằng giấy nhôm.

"Nó đang ở mốc 100m!"

"Tớ chẳng thấy gì trong cái màn trắng xóa này cả!"

"Sương mù băng ở khắp nơi, nên hãy dùng sợi dây từ tay tớ làm vật dẫn. Quả bóng nằm ở cuối sợi dây đó."

Họ đi vòng quanh chiếc Electric 019 cho đến khi bắt được hướng gió thuận tiến về phía con thiết giáp hạm. Vì không thể tiếp cận con tàu, họ phải thả một quả bóng và để nó tự trôi lại gần.

Ngoài ra, mốc 100m không phải là khoảng cách đến con thiết giáp hạm.

Đó là độ cao của nó.

"Tóc tôi dựng hết cả lên rồi."

Elise nói.

"Các tinh thể băng nhỏ trong không khí đang va chạm và tạo ra tĩnh điện phải không? Sự nhiễm điện đang bắt đầu ngay cả ở trên bề mặt này!"

"Heivia."

Họ không có thời gian để do dự, Heivia tặc lưỡi và lăm lăm khẩu súng trường tấn công.

Sét thực tế có thể bị dẫn dụ.

Một ví dụ quen thuộc chính là cột thu lôi.

Tuy nhiên, xây dựng một cột kim loại lớn trên nóc tòa nhà không phải là cách duy nhất. Về cơ bản, bất cứ thứ gì cũng ổn miễn là bạn đưa một điện cực có độ dẫn điện cao vào một điện trường chứa đủ năng lượng để gây ra hiện tượng phóng điện corona.

Chẳng hạn như bằng cách treo một sợi dây kim loại lủng lẳng dưới đáy một quả tên lửa. Hay bằng cách phóng một dòng nước áp lực thẳng đứng bằng máy bơm có công suất còn mạnh hơn cả xe cứu hỏa.

Lĩnh vực nghiên cứu đó được gọi là dẫn dụ sét, và nó đã đạt được một số kết quả thực tiễn nhất định. Việc giáng một tia sét xuống một địa điểm cụ thể như một hình phạt từ thần linh giờ đây đã không còn là điều quá khó khăn.

Và sét chính là một khối năng lượng khổng lồ.

Bằng cách gửi nó đến đúng vị trí, nó có thể làm biến dạng và phá vỡ bức tường sóng vi ba đầy quyền năng kia.

Vì vậy, chỉ cần một cú đánh trực diện vào chiếc Electric 019 của Liên Minh Thông Tin là có thể bảo vệ được tất cả mọi người.

"Aaaa!"

Một tiếng súng chát chúa vang lên, nhưng Elise lại thốt lên một tiếng kêu thảm thiết.

Một quả bóng bay chỉ được bọc bằng giấy nhôm vốn khá yếu ớt khi nói đến việc dẫn dụ sét. Để tận dụng hiện tượng phóng điện corona, họ thực sự cần vật liệu dẫn điện của mình phải càng nhọn càng tốt, giống như cột thu lôi vậy.

Đó là lý do tại sao Quenser đã nhét một số đồ trang trí Giáng sinh vào bên trong quả bóng. Cụ thể là những ngôi sao có đỉnh nhọn.

Các điều kiện cần thiết để dẫn dụ sét cuối cùng đã sẵn sàng một khi quả bóng vỡ tung và những thứ bên trong văng ra ngoài.

Họ không muốn sét đánh quá sớm, nên họ đã nhốt những ngôi sao bên trong quả bóng như một loại công tắc bật/tắt.

Đó là kế hoạch. Tuy nhiên...

"Tớ bắn trượt rồi sao? Không thể nào!"

Bức màn trắng xóa khiến họ không thể nhìn thấy chuyện gì đang xảy ra ở độ cao 100m phía trên, nhưng sợi dây Quenser cầm chắc chắn đã bị chùng xuống. Quả bóng đã vỡ, nhưng nó không tạo ra hiện tượng dẫn dụ sét như họ mong đợi.

"Có phải điện trường ở độ cao khác với chúng ta dự đoán không? Elise, cô nói tóc cô cảm thấy dựng đứng lên mà, đúng không? Lần tới hãy làm thấp xuống một chút! 80m!"

"Chúng ta còn lại bao nhiêu cơ hội nữa?!"

Elise hỏi.

"Tôi nghi ngờ việc sương mù trắng xóa này sẽ kéo dài mãi mãi, và bất kỳ ai quanh đây chắc chắn đều đã nghe thấy tiếng súng. Chúng hẳn đã biết chúng ta đang ở đây, nên nếu chúng nã pháo hạm dựa trên âm thanh đó, nơi đây sẽ chỉ còn lại một cái hố khổng lồ thôi!"

"Chúng đang phá băng khi di chuyển, nên chúng không thể xác định chính xác âm thanh phát ra từ đâu đâu!"

"Làm sao cậu biết chắc được khi chúng ta không ở trên tàu của chúng!"

"Vậy cô nghĩ mình có thể chạy bộ thoát khỏi pháo điện từ của một thiết giáp hạm không? Vì tớ biết là tớ không thể rồi đấy. Điều đó có nghĩa là phá hủy nó trước khi nó kịp khai hỏa là cơ hội duy nhất của chúng ta!"

Họ nhét những đồ trang trí làm bằng lá kim loại màu vào quả bóng đã xẹp, bơm đầy heli bằng một bình nén, rồi gắn dây câu vào. Sau đó, họ bọc nó lại bằng lớp giấy nhôm làm mồi nhử.

Và họ buông tay để nó bay lên không trung.

"Tới đi, tới đi."

Quenser lặp đi lặp lại như một lời cầu nguyện khi quả bóng bay lên ở đầu kia của sợi dây câu.

Lặp lại cùng một việc sau khi đã thất bại một lần thật sự rất áp lực, nhưng thay đổi mọi thứ mà không suy nghĩ thấu đáo sẽ chỉ dẫn đến sai lầm. Các tính toán lý thuyết của họ đã chính xác, nên miễn là họ có thể bù đắp cho sai số nhỏ do thực tế mang lại, họ có thể dẫn dụ được tia sét này.

Heivia thở ra một làn hơi trắng và nhắm khẩu súng trường tấn công lên bầu trời.

Không có vấn đề gì ở đây cả.

Họ chắc chắn sẽ làm được.

Và rồi….

"N-nó đang tan dần."

Một giọng nói đầy sợ hãi vang lên khi Elise Montana dòm ngó xung quanh.

"Sương mù băng đang tan! Nếu không nấp kỹ, thiết giáp hạm sẽ phát hiện ra chúng ta và tập trung hỏa lực bắn phá mất!"

Quenser tặc lưỡi, cậu dùng con dao bếp ngắn cắt đứt sợi dây câu. Sau đó, cậu gần như ôm chầm lấy Heivia khi cả hai cùng đổ ập xuống sau một đống phế liệu gần đó. Vì vẫn đang mang ván trượt, cậu suýt chút nữa thì trẹo cả mắt cá chân.

Họ phải làm lại tất cả từ đầu.

"Cậu có chắc cách này sẽ hiệu quả không?"

Heivia hỏi bằng giọng u ám khi cả người phủ đầy tuyết và tinh thể băng.

Một khi bức màn trắng tan đi, họ sẽ bị chôn chân tại chỗ.

Tấm lá chắn tạm bợ này chỉ đủ để che mắt. Một phát pháo từ tàu chiến sẽ thổi bay cả họ lẫn đống sắt vụn này thành bình địa.

Và họ không thể chờ đợi mãi. Một khi chiếc Electric 019 tiến vào đúng vị trí, nó sẽ không nương tay mà nã đạn vào tàu quan sát cực quang. Đó là một tình thế tiến thoái lưỡng nan thực sự.

"Cậu có chắc toàn bộ phương pháp này không sai bét nhè rồi chứ?! Chúng ta đang tự bẫy mình vào cái ý tưởng này và lạc vào ngõ cụt rồi!"

"Im lặng đi, Heivia. Đây chỉ là một khoảng hở ngắn của bức màn trắng thôi, vùng an toàn sẽ sớm quay lại. Chúng ta chỉ cần một phát trúng đích thôi. Nếu có thể dẫn dụ sét vào đúng nơi mình muốn, chúng ta sẽ thắng!"

Heivia chĩa thẳng khẩu súng trường vào đồng đội của mình.

Về nguyên tắc, bạn không bao giờ được chĩa súng vào đồng đội và tất cả phải đoàn kết để chiến thắng trận đấu. Nghe thì có vẻ hay ho đấy, nhưng cậu ta có lý do riêng để cần phải sống sót qua chuyện này.

Ngón tay cậu ta đặt trên cò súng.

Và cậu ta khẽ hỏi một câu.

" ‘Chỉ cần một lần nữa thôi’ là dấu hiệu của kẻ thua bạc đấy. Cậu có thể quay ra hai con số 7 khá dễ dàng ở máy xèng, nhưng để từ đôi lên xám trong poker thì khó ăn lắm. Cậu không phải đang để áp lực đè nặng đến mức mất trí vì mạng sống của lũ trẻ đang nằm trên bàn cân đấy chứ?"

"Điều đó có thể đúng khi cậu dựa dẫm vào những thứ mê tín vô nghĩa như ‘bản năng’ hay ‘may mắn’, nhưng chúng ta đang nói về logic và thống kê thực tế ở đây. Cậu sẽ thua đậm nếu thay đổi kế hoạch đã được tính toán kỹ lưỡng chỉ vì sợ hãi một yếu tố vô hình nào đó như sự xui xẻo."

"…"

Ngay cả khi họng súng đang dí sát vào giữa trán, cậu sinh viên nhìn thẳng vào mắt người bạn mình.

Cậu đưa ra câu trả lời hiển nhiên.

"Cậu muốn biết làm thế nào để thắng một triệu euro ở đua ngựa không? Hãy chuẩn bị 100 triệu euro, dùng một chương trình vô cảm để mua vé theo cách tích lũy dần biên lợi nhuận nhỏ, và cứ tiếp tục cho đến khi cậu có 101 triệu euro. Suy cho cùng, đó chỉ là mức chênh lệch 1% so với số vốn ban đầu. Miễn là lý thuyết thống kê và xác suất mà chương trình của cậu sử dụng là chính xác, cậu sẽ thắng theo cách đó. Nó không phải về sự may mắn hay chuỗi thắng. Logic vững chãi và sự lặp đi lặp lại sẽ mang về chiến thắng cuối cùng. Nghe này, ngay cả khi cậu phải lùi một bước tạm thời, cậu sẽ chẳng giải quyết được gì nếu cứ sợ hãi và thay đổi kế hoạch theo cảm hứng. Làm vậy chỉ tổ đẩy cậu rời xa chiến thắng và cậu sẽ kết thúc bằng việc thua đi thua lại cho đến khi ngập trong nợ nần thôi."

Elise vung cả hai tay về phía họ.

"L-làm ơn nằm xuống đi! Hiện tại không thể trông cậy vào sương mù được đâu, nên các cậu không được để cái đầu đầy màu sắc của mình nhô lên khỏi đống phế liệu đâu đấy!"

"Xì."

Heivia dời họng súng trường khỏi đầu Quenser.

Họ nín thở chờ đợi sau tấm bia đỡ đạn.

Họ cam chịu và kìm nén sự căng thẳng tột độ đến mức cảm giác như tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Họ có thể cảm nhận được sự rung chấn từ con thiết giáp hạm đang phá băng tiến tới.

Và rồi.

Quenser nhận thấy sự thay đổi của hướng gió.

"N-nó quay lại rồi."

Elise nói.

"Sương mù băng quay lại rồi!"

"Khoảng hở vừa rồi ngốn quá nhiều thời gian. Chúng ta không còn nhiều để lãng phí đâu, Heivia!"

Thế giới lại bị bao phủ bởi màu trắng xóa, và Quenser lặp lại chính xác quy trình như trước. Sau khi bị chôn chân tại chỗ như thế, áp lực này kinh khủng đến mức tưởng như nó đang rút ngắn đi tuổi thọ của họ.

Tay cậu tê dại vì lạnh.

Hay là đầu ngón tay đang run rẩy vì sợ hãi và căng thẳng?

Cậu gặp khó khăn khi chuẩn bị quả bóng theo cách cũ. Cậu muốn gào lên vì bực bội, nhưng cậu tự nhủ rằng điều đó chẳng giúp ích được gì.

Đúng vậy, họ sẽ không còn nhiều cơ hội nữa. Cậu biết điều đó. Mọi chuyện sẽ chấm dứt một khi chiếc Electric 019 của Liên Minh Thông Tin phát hiện ra họ, chưa kể cái thế giới giá băng này có thể làm lớp cao su của quả bóng bị nứt vỡ. Sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu có hàng tá bóng dự phòng mà tất cả đều trở nên vô dụng.

"Đáng sợ thật đấy."

Heivia bày tỏ thực trạng tâm lý của mình trong khi nắm chặt lấy báng súng trường.

Không khí lạnh đến mức làm đóng băng cả lông mi, nhưng mồ hôi cậu vẫn chảy ra đầm đìa.

Ai mà chẳng sợ.

Ai mà chẳng muốn bỏ chạy.

Họ không thể trốn thoát khỏi nỗi sợ cái chết ở đây, và việc làm hỏng phát súng duy nhất này sẽ định đoạt số phận của toàn bộ hành khách và thủy thủ đoàn trên tàu quan sát cực quang. Kẻ nào không cảm thấy gì trong tình cảnh này chắc chắn là có vấn đề.

"Thế cậu định bỏ cuộc à?"

Quenser không nói với ai khác.

Cậu thực sự đang tự nói với chính mình trong khi loay hoay với sợi dây câu.

"Cậu định quay lại chỗ đứa bé đó và bảo nó rằng cuối cùng chúng ta cũng chẳng làm được gì vì hoàn cảnh nằm ngoài tầm kiểm soát sao?"

"Hừ."

Vào khoảnh khắc cuối cùng đó, Heivia Winchell đã mỉm cười.

Bình thường Quenser không hay nghĩ về chuyện đó.

Cậu chỉ coi gã bạn mình là một thằng tồi.

Nhưng việc Heivia có thể thốt ra điều này có lẽ chính là bằng chứng cho thấy cậu ta là một quý tộc.

"Tớ thà chết còn hơn làm thế."

Cậu bóp cò súng trường.

Một khoảnh khắc sau, một tiếng nổ lớn và một tia chớp chói lòa dường như xẻ đôi thế giới, giáng thẳng xuống và xuyên thủng mũi tàu Electric 019 một cách không nương tay.

Phần 10

Mọi chuyện đã tốn rất nhiều thời gian.

Thực tế, phải mất hơn nửa giờ đồng hồ, nhưng con tàu màu xám làm bằng thép và giáp tổng hợp ấy đã bị nghiền nát một cách chậm rãi như một vỏ lon nhôm trong ê-tô. Đầu tiên, lưỡi phá băng bị biến dạng rồi rụng rời ra. Con tàu quá đồ sộ, nên nó không thể dừng lại ngay lập tức dù tất cả mọi người trên tàu hẳn đều thừa hiểu rằng không thể tiếp tục tiến lên được nữa.

Thủy thủ đoàn có lẽ đã có cơ hội thoát ra ngoài.

Với điều kiện là việc các vách ngăn liên tục bị uốn cong không làm kẹt cứng những cánh cửa chống nước dày cộm.

"Liên Minh Thông Tin đã tạm thời rút lui. Hay đúng hơn, chúng dường như đang chờ xem điều gì sẽ xảy ra. Chúng có vẻ đang đánh giá lại chiến lược cơ bản của mình dựa trên giả định rằng một loại vũ khí khí tượng chưa từng biết tới dựa trên sấm sét đã được đưa vào chiến trường."

Frolaytia, người phụ nữ tóc bạc ngực khủng nói.

"Dù sao thì, cũng thật may mắn là điều đó đã cho chúng ta thời gian cần thiết để sơ tán lũ trẻ khỏi con tàu. Liên Minh Thông Tin sẽ chẳng thu được gì khi chúng tấn công tàu quan sát cực quang một lần nữa đâu. Cứ để chúng lãng phí hàng tháng trời bóc dỡ giấy dán tường và lật tung sàn nhà để tìm kiếm đống vàng không hề tồn tại đó đi."

"Có ai bận tâm đến việc đưa đám quý tộc ra khỏi khoang dằn không?"

"Cứ mặc xác họ. Liên Minh Thông Tin chắc chắn sẽ lục soát đến tận ngóc ngách cuối cùng của con tàu đó, nên biết đâu chúng sẽ tình cờ bắt gặp món quà bất ngờ đó."

Nghe có vẻ hơi quá so với một hình phạt cảnh cáo đơn thuần. Đám quý tộc có lẽ sẽ tìm được đường về nhà thông qua con đường ngoại giao, nhưng họ vẫn có thể phải dành phần còn lại của kỳ nghỉ trong một buồng giam kích cỡ bằng bốt điện thoại bên trong trại giam của Liên Minh Thông Tin.

"Chuyện gì sẽ xảy ra với những đứa trẻ đó?"

"Chúng ta cần phải làm gì đó với đống khớp và nội tạng nhân tạo của chúng. Nếu tin tức lọt ra rằng cơ thể chúng chứa đầy những sản phẩm giá trị, chúng vẫn có thể bị bắt cóc bởi những kẻ có ý đồ xấu. Những thứ đó sẽ được thay thế bằng các sản phẩm thương mại có giá tiêu chuẩn. Hy vọng đây sẽ là ca phẫu thuật cuối cùng mà chúng cần đến."

"Và ai sẽ trả tiền cho việc đó?"

Câu hỏi đó nghe có vẻ thực tế đến tàn nhẫn, nhưng không giống như quý tộc, đó là một phần tất yếu của cuộc sống đối với thường dân. Nếu gia đình của những đứa trẻ đó không gặp khó khăn về tài chính, đám quý tộc đã chẳng thể lấy việc chữa bệnh làm cái cớ để biến chúng thành những quân cờ.

Nhưng Frolaytia thực sự đã mỉm cười đáp lại.

"Sự hợp tác của chúng đã loại bỏ rủi ro về việc toàn bộ số Immortanoid đó bị tẩu tán vào một ngân hàng bí mật nước ngoài, nên giờ đây các khoản thuế hợp lệ sẽ được chi trả. Chính phủ rất biết ơn vì điều đó. Họ nói rằng các khoản thuế bổ sung sẽ cộng lại thành một con số lớn đến mức một khoản ‘phí hợp tác’ nhỏ dư sức chi trả cho các ca phẫu thuật. Những công chức chính phủ nghiêm khắc lần này thậm chí có thể sẽ gửi tặng một giỏ trái cây đấy."

Rồi cô nhẹ nhàng ngậm chiếc tẩu kiseru dài và hẹp vào miệng.

Sau một quãng nghỉ, cô tiếp tục.

"Immortanoid à?"

"Ồ, thiếu tá cũng quan tâm đến thứ đó sao?"

Elise hỏi.

"Ừm, có phải ngài quan tâm đến suối nước nóng như một phần sở thích về Quốc Đảo của mình không?"

"Tôi chẳng có chút hứng thú nào với liệu pháp bức xạ được thực hiện ở bất cứ đâu ngoài một cơ sở y tế chuyên dụng cả. Nghe chỉ thấy nguy hiểm thôi. Quan trọng hơn, Elise này, cô có biết Immortanoid được tìm thấy trong lòng đất với tỷ lệ bao nhiêu không?"

"Ưm, nó đáng giá gấp 200 lần vàng vì nó cực kỳ hiếm, đúng không ạ? Tôi đoán là dù có đào xới cả một sa mạc thì cũng chỉ tìm thấy một lượng bằng đầu ngón tay thôi."

"Cô đoán sai rồi."

Frolaytia khẽ mỉm cười.

"Câu trả lời là số không. Chính xác là 0,00%."

Giữa các dòng chữ 1

Đây là câu chuyện ở một nơi rất xa chiến trường đó.

Cụ thể, nó diễn ra phía sau một sân vận động mái vòm. Một tòa nhà dạng công-te-nơ đơn giản đã được dựng lên trong bãi chứa vật liệu lớn để làm phòng thay đồ. Trong thời đại hiện nay, một chiếc máy in 3D là đủ để xây nên một ngôi nhà.

Nữ sĩ quan thuộc Liên Minh Thông Tin với mái tóc bạc và làn da nâu, trung tá Lendy Farolito đang thầm nghiến răng khi xem tin tức video trên một chiếc máy tính bảng cỡ lớn.

(Nhiệm vụ bắn hạ ông già Noel? Chết tiệt, đám Vương Quốc Chính Thống đó, nó thực sự là một ý tưởng tuyệt vời! Những loại tin tức quân sự ấm lòng kiểu đó đáng lẽ phải là sở trường của chúng ta mới đúng. Á, chúng đã đi trước chúng ta một bước! Chúng cướp mất ông già Noel của chúng ta rồi!)

Elite của căn cứ bảo trì ghé mắt nhìn vào chiếc máy tính bảng từ bên cạnh.

Cô gái với mái tóc xoăn lọn tuyệt đẹp đó vừa mới kết thúc buổi biểu diễn cuồng nhiệt tại một buổi hòa nhạc Giáng Sinh kéo dài khoảng hai giờ đồng hồ, nhưng giờ cô đang tập trung cao độ vào màn hình.

Tuy nhiên, cô chẳng quan tâm đến việc ông già Noel có tồn tại hay không.

"Hô, oh hô hô. Cái này... bản nhạc đang phát ở phông nền này! Đó là bài hát Giáng Sinh của tôi mà, đúng không?! Sao chúng dám sử dụng nó mà không xin phép hả!? Tiền bản quyền, tiền bản quyền đâuuuuuu?"

Cô nàng bắt đầu rên rỉ nghe như một con thây ma đến từ Tập Đoàn Tư Bản.

Phong cách của Liên Minh Thông Tin là sẵn sàng khơi mào chiến tranh vì những chuyện kiểu này, nhưng Lendy đoán rằng lần này sẽ không có gì lớn xảy ra. Chiến tranh cần một lớp vỏ bọc công lý. Nếu họ chà đạp lên tinh thần Giáng Sinh bằng cách gây chiến chỉ vì tiền bản quyền của một bài hát nổi tiếng, điều đó chỉ làm tổn hại đến hình ảnh công chúng của họ mà thôi. Họ sẽ có lợi hơn nếu đóng vai người lớn biết điều và bỏ qua chuyện này một lần duy nhất.

Tương tự như quảng cáo trên TV hay biểu ngữ trực tuyến, việc chi nhiều tiền cho một thứ khó định lượng như hình ảnh đẹp là hoàn toàn xứng đáng.

"Cô đang làm gì thế?"

Cô nàng Elite hỏi.

"Chúng ta được nghỉ phép vào kỳ nghỉ Năm mới thay vì Giáng Sinh, nên tôi có nhắc là chúng ta sẽ tổ chức một cuộc tập trận quân sự tại một khu nghỉ dưỡng ở vùng Caribbean, nhớ không? Ngân sách cho khoản đó hơi thấp, nên tôi đang nghĩ mình có thể kiếm thêm chút đỉnh để biến nó thành một kỳ nghỉ thực sự xa hoa."

"Vậy là cô đang đem tiền thuế đi đầu tư vì lợi ích cá nhân à?"

"Hãy gọi đó là quản lý tài sản từ công quỹ."

Liên Minh Thông Tin giống như sự hiện thân của các loại tiền ảo và tiền điện tử, nhưng điều đó có nghĩa là rất khó để làm giàu nhanh chóng bằng các phương pháp đầu tư vốn đã phổ biến rộng rãi trong công chúng. Đó là lý do tại sao Lendy đang hướng tới một con đường khác.

"Immortanoid sao?"

"Hì hì. Một ngân hàng. Đó là một ngân hàng đấy. Thời đại của các ngân hàng đã đến rồi."

"Hả? Đó là nơi mọi người cất giữ tiền mà, đúng không? Tôi không thấy làm thế nào mà nó dẫn đến lợi nhuận được."

"Thật sao? Đây là một hình thức kinh doanh mới, nơi cô tung tin đồn thất thiệt cho những cư dân của một quốc gia bất ổn để gây ra sự hoảng loạn, thuyết phục họ rằng tài khoản ngân hàng của họ sắp bị đóng băng và mọi tài sản sẽ trở nên vô giá trị, rồi cho họ cơ hội chuyển đổi số tiền đó thành một loại đất hiếm không bao giờ mất giá, và chắc chắn là phải thu phí hoa hồng cho mỗi giao dịch đó nữa. Ha ha ha. Việc này mang lại cho tôi 100% cơ hội có lợi nhuận! Tiền cầm chắc trong tay luôn!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!