Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

11 41

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

(Đang ra)

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

Zeom

Cách dịch của mình khá khác so với các bạn đã dịch, nên có thể các bạn đã đọc rồi đọc bản này sẽ thấy lạ lạ, nhưng dù sao cũng mong mn ủng hộ.

18 88

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

33 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

31 111

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

73 942

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

590 18013

Vol 17: Đếm Ngược Trắng Tinh Khôi - Countdown Kingdom - Chương 1: Santa Claus ở địa ngục băng giá - Chiến dịch giải cứu hành lang Bắc Cực (Phần 6-7-8)

Chương 1: Santa Claus ở địa ngục băng giá - Chiến dịch giải cứu hành lang Bắc Cực (Phần 6-7-8)

Phần 6

Cậu ta đã quên béng mất.

Chuyện đó hoàn toàn trượt khỏi tâm trí cậu.

(À, đúng rồi. Đứa bé lúc nãy gọi cậu ta là hiệp sĩ, và ở quê nhà cậu ta vốn là một thiếu gia quý tộc nổi tiếng mà nhỉ? Chẳng có gì lạ khi có người trên một con tàu đầy rẫy những kẻ giàu có và bủn xỉn của Vương Quốc Chính Thống nhận ra cậu ta.)

Các quý ông quý bà ở đây đều diện áo đuôi tôm và váy dạ hội, thật khó tin khi đây lại là tiền tuyến của một cuộc chiến. Thực tế, có khi họ thậm chí có thể không ý thức được đây là chiến trường. Họ có lẽ coi con tàu này như một quốc gia an toàn biệt lập.

Sảnh khiêu vũ cao bằng mấy tầng tàu cộng lại, nó rộng thênh thang như một nhà thi đấu. Sàn nhà trải thảm nhung mềm mại, trần nhà giăng đầy những chùm đèn pha lê khổng lồ, những lò sưởi bập bùng lửa thật được lắp đặt cách quãng dọc theo các bức tường, và sân khấu vốn dành cho ban nhạc jazz hoặc dàn nhạc giao hưởng thay vì diễn kịch. Thức ăn không được bày trên bàn dài kiểu buffet. Giới siêu giàu thực thụ không bao giờ tự đi lấy đồ ăn thức uống. Hàng tá hầu gái có lẽ sẽ quan sát khắp sảnh, len lỏi giữa dòng người để bao quát toàn bộ khu vực và cung cấp cho khách khứa bất cứ thứ gì họ cần.

Một tấm biểu ngữ lớn được treo gần trần nhà cao vút.

Nội dung ghi: "Chuyến du lịch từ thiện mừng năm mới! Những đứa trẻ dũng cảm vượt qua các ca phẫu thuật đau đớn xứng đáng được nhìn thấy cực quang thực thụ!"

Quenser khịt mũi cười khẩy.

"Hóa ra họ thừa tiền đến mức có thể vung sự xa hoa như thể chẳng có gì ấy nhỉ?"

"N-n-n-nếu họ đã dư dả như vậy, chắc chắn họ có thể cho chúng ta chút đồ uống nóng và một bộ đồ để thay chứ."

Elise Montana đang run bần bật muốn có quần áo sạch, nhưng việc đó rất dễ khiến cô nàng phải mặc một bộ đồng phục hầu gái bó sát. Ý nghĩ đó đủ khiến Quenser không khỏi thấy thú vị để ngậm miệng lại và chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra.

Heivia đang bị bao vây bởi đám đông ở cách đó một quãng ngắn.

Gã bạn quý tộc tồi tệ đó trông chẳng có vẻ gì là hài lòng với tình huống này cả.

"Ngài Heivia, nếu ngài có mặt ở đây, có phải điều đó nghĩa là chiến dịch giải cứu của quân đội Vương Quốc Chính Thống đang tiến triển tốt đẹp không?"

"Đó là một tin tuyệt vời. Đây chính là hành động anh hùng mà tôi hằng mong đợi ở người thừa kế gia tộc Winchell."

"Tôi chắc chắn lũ trẻ sẽ rất vui sướng. Hi hi. Vì chúng ta có thể nói với chúng rằng chàng hoàng tử trong truyện tranh thực sự có tồn tại."

Rồi một người phụ nữ giàu có liếc nhìn sang người khác, dùng quạt che miệng.

"Hì hì. Nhưng có vẻ ngài cũng mang theo cả ông già Noel thật mà quân đội đã bắt giữ nữa nhỉ."

"Hự!?"

Elise (người đã tìm ra cách khiến bộ quân phục ướt sũng trông thật nóng bỏng) lại một lần nữa bị buộc phải đối mặt với nỗi nhục nhã mang tầm quốc tế của mình.

Quenser thở dài và nghĩ lại về những giả định cơ bản của nhiệm vụ này.

Sau đó, cậu huých nhẹ vào sườn cô nàng tóc vàng đeo kính ngực khủng đang run rẩy vừa vì cái lạnh của bộ đồ ướt, vừa vì cái nóng của sự xấu hổ.

"Nh, hh... oái??? Gì-gì thế? Cậu vẫn chưa định thôi quấy rối tình dục tôi à?"

"Trật tự đi, cô nàng nhạy cảm. Cô cần phải cảnh giác đấy."

"Cái gì?"

Có một vài thứ ở đây trông không được tự nhiên cho lắm.

Có những cậu bé và cô bé thậm chí còn trẻ hơn Quenser và Heivia, chỉ khoảng 10 tuổi, đứng lẫn trong đám khách dự tiệc. Chúng mặc tuxedo và váy cocktail, nhưng biểu cảm lo lắng và cử động lóng ngóng cho thấy chúng không hề quen với việc này. Quenser có sự đồng cảm với chúng, nên có khả năng chúng là dân thường.

Một cậu bé nhỏ mặc tuxedo nhận thấy cậu sinh viên chiến trường đang cầm bom đang nhìn mình, nó liền nép sau lưng một người phụ nữ mặc váy dạ hội. Chỉ đến lúc đó Quenser mới nhận ra mình vẫn đang cầm một con gián đáng yêu trên tay. Người phụ nữ giàu có xoa đầu cậu bé với một nụ cười mỏng manh.

"Quenser."

Heivia quay lại định nói gì đó và Quenser nhún vai.

"Xin lỗi nhé, tớ chỉ là dân thường thôi. Tớ không nghĩ mình đủ trình để tham gia vào cuộc hội thoại đó đâu. Tớ chẳng biết gì về mấy cái lễ nghi quý tộc đó cả."

"Tớ không hỏi chuyện đó. Tớ đang hỏi là chúng ta định làm gì bây giờ?"

Các quý ông quý bà xung quanh vểnh tai lên ngay khi nghe thấy câu hỏi đó.

Thậm chí, họ còn chen ngang như thể mình là người nắm quyền điều hành.

"Nếu chúng tôi mạn phép được hỏi..."

"Chính xác thì các cậu định sơ tán mọi người bằng cách nào? Dùng trực thăng hay tiltrotor? Hay các cậu sẽ cử một chiếc tàu ngầm đến để phá lớp băng dày từ bên dưới?"

"Chúng ta còn phải nghĩ cho tất cả những đứa trẻ này nữa, nên chúng tôi muốn tập trung vào việc bảo toàn tính mạng con người. Liệu cậu có thể vui lòng cho chúng tôi biết trước kế hoạch của các cậu là gì không?"

Có điều gì đó khiến Quenser bận tâm.

Nó cứ sai sai thế nào ấy.

Đám quý tộc giàu chảy mỡ đến mức có thể phô trương sự xa hoa với người khác này vậy mà lại sẵn sàng từ bỏ tiền bạc để ưu tiên mạng sống của những đứa trẻ thường dân chẳng chút máu mủ ruột thịt? Không bao giờ có chuyện đó. Và đây không phải là do cậu định kiến hay thành kiến với quý tộc. Đó thực sự là cách mà Vương Quốc Chính Thống vận hành.

Nhưng đó không phải là điểm chính yếu ở đây.

Nhóm của Quenser cần phải thực hiện bước tiếp theo càng sớm càng tốt. Họ đã đến trước, nhưng lính Liên Minh Thông Tin sẽ sớm tiếp cận tàu quan sát cực quang này thôi. Nếu xảy ra một cuộc chiến trực diện để tranh giành con tàu, ai mà biết được thiệt hại sẽ lan rộng đến mức nào.

Họ phải thay đổi cục diện ở đây, nhưng điều đó đòi hỏi cái gì?

Cậu phải nhớ lại những giả định cơ bản của nhiệm vụ.

"Trong trường hợp đó..."

"Phải, tớ có cảm giác chúng ta đang cùng nghĩ về một thứ đấy."

Quenser và Heivia bắt đầu lên tiếng, đám quý tộc giàu có rướn người về phía trước đầy háo hức.

"C-các cậu sẽ làm gì? Chính xác thì các cậu sơ tán chúng tôi bằng cách nào!?"

"Chúng tôi sẽ không sơ tán ai cả."

Quenser để gã bạn mình nói ra điều đó.

Lời nói phát ra từ miệng một quý tộc đồng cấp sẽ ít bị phản ứng dữ dội hơn.

Và Heivia Winchell đã không hề ngần ngại làm điều đó.

"Thay vào đó, chúng tôi sẽ ném toàn bộ số vàng xuống biển. Khi đó, Vương Quốc Chính Thống và Liên Minh Thông Tin sẽ chẳng còn lý do gì để tấn công con tàu này nữa."

Đúng vậy.

Hai phe không hề nhắm vào mạng người, chúng nhắm vào số vàng mà đám quý tộc này đang cố tình giấu trong một ngân hàng bí mật. Tính mạng con người chỉ bị đe dọa vì số vàng đó đang ở trên tàu.

Nếu vậy, họ chỉ cần từ bỏ số vàng đó là xong.

"Vàng rất nặng, nên nếu các người chất nó vào một công-te-nơ tàu thủy rồi dùng cần cẩu thả xuống, nó sẽ xuyên thủng lớp băng dày và chìm xuống đáy đại dương. Khi đó, chiến trường sẽ chuyển dời xuống dưới kia. Tôi đoán đó sẽ là một cuộc chiến giữa các tàu ngầm. Nhưng dù là gì đi nữa, sẽ chẳng còn ai muốn tấn công con tàu này nữa, nên các người có thể thong thả đợi ở đây cho đến khi băng tan vào mùa xuân."

"Ưm, nhưng mà, ngài Heivia!?"

"Có vấn đề gì với chuyện đó sao? Vàng không bị gỉ sét hay ăn mòn trong nước biển. Nó là loại kim loại quý giá trị đến thế vì người ta tin tưởng rằng nó vẫn sẽ giữ nguyên trạng thái dù các người có làm gì đi nữa, đúng không? Miễn là các người biết mình đã thả xuống bao nhiêu, các người có thể trục vớt nó lại dễ dàng thôi. Có để đó 100 năm thì số lượng cũng chẳng thay đổi đâu."

Cuộc tấn công có thể sẽ không dừng lại trừ khi họ chứng minh được rằng mình đã ném toàn bộ số vàng khỏi tàu, nhưng chắc hẳn họ đã chuẩn bị sẵn giấy tờ cho ngân hàng bí mật. Và vì con tàu đang nổi trên mặt nước, độ chìm của nó phụ thuộc vào trọng lượng. Nếu so sánh trọng lượng ghi trên danh sách và độ cao mạn tàu hiện tại, họ hoàn toàn có thể chứng minh tính xác thực của tuyên bố đó.

"Nhân tiện…"

Quenser bồi thêm.

"Ngay cả khi chúng ta cố thủ trên tàu, số vàng đó cuối cùng cũng sẽ nằm dưới đáy đại dương cùng với chính con tàu này nếu Liên Minh Thông Tin quyết định nã tên lửa chống hạm hoặc pháo hạm vào đây. Vàng không biến chất bởi lửa hay nước biển, nên chúng sẽ chẳng mất đi đâu cả dù đối phương có phải nạo vét từ đáy biển lên sau đó. Điều đó khiến chúng chẳng có lý do gì để do dự. Vàng sẽ không đóng vai trò làm lá chắn được đâu."

Mọi người rơi vào im lặng, và Quenser không thể trách họ.

Mới nghe qua, có vẻ như hai gã ngốc đang đưa ra một ý tưởng hiển nhiên và hợp lý, nhưng họ đang lờ đi một mảnh ghép mà đám quý tộc giàu có nhất quyết không chịu nhượng bộ.

Đúng vậy.

Họ không thể để số vàng bị đánh cắp bởi một quốc gia thù địch như Liên Minh Thông Tin.

Nhưng nếu Vương Quốc Chính Thống đứng ra quản lý, điều đó đồng nghĩa với việc tiết lộ sự tồn tại của toàn bộ số vàng mà họ hy vọng sẽ cất giấu trong ngân hàng bí mật kia. Họ không muốn mất một xu tiền thuế bổ sung nào, vì vậy, họ cũng không thể để Vương Quốc Chính Thống chạm tay vào đống vàng đó.

Ngay lúc này, số vàng nằm trong tầm tay họ.

Dù họ biết trọng lượng của nó chính là thứ níu chân họ không thể trốn thoát khỏi đây.

Nhưng nếu họ để nó chìm xuống đáy biển, ngay cả những quý tộc giàu có này cũng không thể tiếp cận được nó. Họ sẽ cần đến sự giúp đỡ của quân đội Vương Quốc Chính Thống hoặc Liên Minh Thông Tin. Họ sẽ không thể ngăn cản tài sản của mình bị đánh cắp ngay trước mắt.

Vì vậy, họ không thể làm điều đó.

Họ biết đó là lựa chọn an toàn nhất, nhưng họ không thể chọn câu trả lời tối ưu ấy.

"Không, các cậu hiểu lầm rồi."

Tuy nhiên, một quý ông trong bộ đuôi tôm đã nói một điều hoàn toàn vượt ngoài mong đợi của Quenser.

"Ngài Heivia, không hề có vàng trên con tàu này."

Lúc đầu, những củ khoai tây của Vương Quốc Chính Thống không hiểu ông ta ý gì. Suy cho cùng, chẳng phải toàn bộ trận chiến này đều dựa trên sự hiện diện của số vàng đó sao? Nếu con tàu không trên đường đến ngân hàng bí mật, Vương Quốc Chính Thống và Liên Minh Thông Tin đã không điên cuồng gửi quân đến Bắc Cực như vậy.

Vì thế chỉ có một kết luận duy nhất.

"Đến nước này mà các người vẫn bị lòng tham làm mờ mắt sao? Chẳng phải lúc nãy còn nói là tập trung bảo toàn tính mạng con người à!? Chính các người đã nói muốn cứu mạng lũ trẻ cơ mà!"

"Các người có thể giấu vàng nếu muốn, vì chúng tôi không thể lục soát một con tàu lớn thế này trong thời gian ngắn, nhưng việc giữ nó chỉ làm tăng rủi ro thôi. Như chúng tôi đã nói, Liên Minh Thông Tin chẳng có lý do gì để không tấn công con tàu này cả."

Nếu chuyện đó xảy ra, nhóm của Quenser chỉ việc chạy thoát cùng lũ trẻ được đưa đến trong sự kiện từ thiện này. Vương Quốc Chính Thống chỉ muốn tiền và họ có thể thu hồi nó từ đáy biển sau, nên nhóm của Quenser chẳng có nghĩa vụ gì phải bị thổi bay cùng với lũ quý tộc giàu có bướng bỉnh kia.

Nếu họ muốn chết, cứ việc.

Có lẽ đó chính là sự khác biệt giữa một thường dân và một quý tộc.

"Không, các cậu vẫn hiểu lầm rồi."

Một người phụ nữ mặc váy dạ hội thì thầm trong khi xoa đầu cậu bé đang nép sau lưng mình.

"Có một thứ ở đây mà chúng tôi phải bảo vệ bằng mọi giá. Điều đó là sự thật. Nhưng nó không phải là vàng, nên việc ném nó xuống đại dương rồi vớt lại sau không phải là một lựa chọn khả thi."

"Bà đang nói cái quái gì thế?"

"Điều quan trọng nhất đối với chúng tôi là kinh nghiệm và công nghệ cần thiết để hỗ trợ những ca phẫu thuật đau đớn của lũ trẻ và giữ cho chúng sống sót. Ngài Heivia, chúng ta phải bảo vệ điều đó bất kể cái giá phải trả là gì. Không có cách nào để di chuyển con tàu hay ở lại đây chiến đấu sao? Chúng tôi sẽ giúp đỡ bằng bất cứ cách nào có thể."

Lần này, chính Elise đang ướt sũng đã huých vào sườn Quenser.

"Vậy hóa ra họ thực sự là người tốt à? Nghe có vẻ như họ đang chi trả toàn bộ viện phí cho những đứa trẻ hoàn toàn xa lạ này."

"…"

Đó sẽ là một câu chuyện cảm động, nhưng có điều gì đó khiến Quenser cảm thấy lấn cấn.

Nếu đó là sự thật, đám quý tộc này chắc chắn sẽ quảng cáo rùm beng lên rồi. Họ sẽ có cả một đoàn truyền hình trên tàu hoặc quay phim lại cuộc trò chuyện này để đăng lên mạng. Đối với giới nhà giàu, từ thiện là một cách tiêu tiền để mua danh tiếng, nhưng mảnh ghép đó lại đang thiếu hụt trong bức tranh này.

Và.

Thế là.

Những quý tộc giàu có chưa bao giờ phải làm việc một ngày trong đời, thản nhiên nói ra sự thật của vấn đề.

"Các khớp và nội tạng nhân tạo đang hỗ trợ những đứa trẻ này được làm từ một loại đất hiếm cực kỳ quý giá được gọi là Immortanoid. Nói cách khác, chúng là những người vận chuyển. Chúng tôi có thể cấy một lượng cần thiết vào bên trong cơ thể chúng để buôn lậu đến bất cứ nơi nào chúng tôi cần."

"Nhờ giá thị trường được đẩy lên cao một cách có chủ đích, tôi tin rằng loại khoáng sản trường thọ đó có giá trị gấp 200 lần vàng nguyên chất. Miễn là chúng ta thực hiện các ca phẫu thuật ở nước ngoài, chính quyền sẽ không bao giờ nhận ra và chẳng có nhân viên an ninh nào lại yêu cầu một đứa trẻ tháo bỏ các thiết bị cấy ghép y tế chỉ vì cổng dò kim loại phát hiện ra tín hiệu nghi ngờ cả."

"Nhưng Immortanoid sẽ tan vào nước để tạo ra suối khoáng, nên không giống như vàng, đặc tính của nó rất dễ bị thay đổi. Giá trị của nó có khả năng sẽ giảm mạnh nếu bị ném xuống biển."

Họ không hề miễn cưỡng tiết lộ sự thật như một phương án cuối cùng, và họ cũng không hề khóc lóc thú tội vì cảm thấy tội lỗi.

Họ đơn giản là đang giải thích vì nó liên quan đến chủ đề đang thảo luận. Giống như kiểu người ta đưa ra một thông tin thú vị về mưa chỉ vì mọi người đang bàn về thời tiết vậy.

"Các người..."

Có một khoảng lặng.

Và rồi Heivia Winchell hét lên với tất cả sức bình sinh của mình.

"LŨ KHỐN KIẾP CÁC NGƯỜI!"

Chính đứa trẻ đã giật nảy mình vì tiếng hét quá lớn của Heivia.

Và nó vẫn nép sau lưng người phụ nữ mặc váy dạ hội như thể đã được dạy rằng đó là nơi an toàn nhất. Mặc dù cơ thể nó bị rạch ra, nhét đầy những thứ cấy ghép không cần thiết, rồi bị khâu lại mỗi khi đám quý tộc đó cần vận chuyển thứ gì đó. Nó hẳn đã bị ép vào một tình cảnh tuyệt vọng đến mức coi đây là lựa chọn tốt hơn. Những người bị bạo hành nặng nề không thể bước chân ra khỏi con đường vô vọng dẫn về nhà dù biết mình sẽ bị đánh khi đến nơi. Bởi vì nếu họ về muộn, họ sẽ bị mắng nhiếc và đánh đập thậm tệ hơn. Được tha thứ cho điều đó là hình thức ‘cứu rỗi’ duy nhất mà những đứa trẻ này biết đến.

"Hửm? Không cần phải dùng đến những lời lẽ thô tục đó đâu, ngài Heivia."

"Immortanoid là một khoáng sản trường thọ. Bức xạ yếu của nó được cho là giúp kích hoạt các tế bào của cơ thể, và nó là một loại đất hiếm có giá trị gấp 200 lần vàng nguyên chất. Bình thường, những hạng người như chúng vốn chẳng bao giờ dám mơ đến việc được nhận loại điều trị này."

"Và việc dân thường làm việc cho quý tộc là lẽ đương nhiên. Chúng tôi đâu có bắt chúng mang theo thứ gì nguy hiểm như ma túy hay vũ khí. Thực tế, mang Immortanoid trong người chỉ có lợi cho sức khỏe của chúng thôi. Đây là một sự sắp xếp đôi bên cùng có lợi, chẳng phải sao?"

Họ không hề cảm thấy tội lỗi.

Họ thậm chí còn không nhận thức được mình đã làm điều gì sai trái.

Đây chính là cái nhìn thoáng qua về cách quý tộc đối xử với dân thường.

(Ông già Noel không tồn tại thật sự không tồn tại nhỉ?)

Có phải đứa trẻ đó thực sự muốn nói rằng dù ông già Noel có tồn tại hay không, ông ấy cũng sẽ không bao giờ đến thăm chúng?

Những đứa trẻ đó đang sống trong một kiểu hòa bình bị khóa chặt.

Chúng bị tiêm nhiễm ý nghĩ rằng chỉ cần bước chân ra khỏi đó một bước thôi là sẽ phải sống trong nỗi sợ hãi triền miên về cái đói và cái chết. Những tâm hồn non nớt đó đã bị buộc phải tin rằng tốt nhất là để những cành cây không cần thiết của mình bị chặt bỏ, để những thanh chống được buộc vào, và nở ra những bông hoa chính xác như người lớn mong muốn.

Nhưng quá trình đó vẫn chưa hoàn tất.

Chưa đâu.

Khi đứa trẻ đó nhìn thấy Elise Montana, nó đã tin rằng ông già Noel có thật và chạy đi để ‘kể với Claudia’.

Nó rõ ràng đã thấy sự xuất hiện của một thứ mà nó cho là không thể tin nổi: Ông già Noel.

Ý tưởng về một ai đó đến từ bên ngoài thế giới được quản lý chặt chẽ này và đưa tay giúp đỡ mà không đòi hỏi gì đáp lại dường như quá phi lý, vậy mà cuối cùng một người mặc đồ đỏ đã thực sự xuất hiện.

Vì vậy.

Trong trường hợp đó.

"Heivia."

Quenser nói trong khi trao cho gã bạn tồi của mình thứ cậu đang cầm trong tay.

Rồi cậu bước tới, nắm lấy bàn tay của cậu bé đang nép sau lưng người phụ nữ mặc váy dạ hội, và nhẹ nhàng kéo nó ra.

Cậu bước ra khỏi bán kính 2 đến 3m để đưa đứa trẻ rời khỏi đường ray đã được dọn sẵn cho nó đúng một bước chân.

Và Quenser Barbotage chỉ thốt ra đúng một câu.

"Áp lực nổ."

Với một tiếng bùng mạnh mẽ, một làn sóng xung kích nện vào không trung và lũ quý tộc khốn kiếp đó đồng loạt đổ gục xuống sàn.

Phần 7

Quả lựu đạn chỉ có phạm vi khoảng 2m, trong khi sảnh khiêu vũ còn rộng hơn cả một nhà thi đấu và chật kín các quý ông quý bà, nên một vụ nổ duy nhất không thể nào đánh gục tất cả bọn họ được.

Tuy nhiên.

Những vệ sĩ mặc đồ đen có vẻ không mấy vội vã trong việc bảo vệ lũ VIP tồi tệ đã thuê họ.

"Nói thật lòng, chúng tôi rất biết ơn."

Người đội trưởng an ninh nói trong khi cúi đầu.

"Có lẽ thật sai trái khi tỏ vẻ như chúng tôi luôn đứng về phía các cậu ngay từ đầu, nhưng có lẽ chúng tôi chỉ cần ai đó trao cho mình một cơ hội."

"Ông là ai?"

Quenser hỏi.

"Về mặt kỹ thuật, tôi là một quý tộc."

Người đàn ông trung niên khẽ mỉm cười.

"Nhưng nếu cậu cho phép tôi có chút bất kính với tước hiệu đó, tôi xin yêu cầu cậu đừng đánh đồng rằng tất cả chúng tôi đều nhẫn tâm đến mức ấy."

Luôn có một bức tường tuyệt đối ngăn cách giữa dân thường và quý tộc.

Nhưng chính điều đó lại cho phép họ phớt lờ nhu cầu thiết lập các mối quan hệ thông thường với nhau. Họ có thể coi nhau như cư dân của những thế giới hoàn toàn khác biệt.

Nhưng giữa quý tộc với nhau thì sao?

Chính sự gần gũi về địa vị đã trói buộc họ. Họ đã không thể trực tiếp đối mặt với vấn đề vì lo sợ cơn thịnh nộ từ quyền lực to lớn mà những đại quý tộc giàu có kia nắm giữ.

Nhưng giờ đây họ đã chọn hành động.

Họ đã chịu đựng quá đủ rồi.

Một cơ hội khác có thể sẽ không bao giờ đến nữa, nên họ quyết định mạo hiểm để cứu lấy những đứa trẻ đó khi còn có thể.

Và không chỉ có lực lượng vệ sĩ.

Dù không nói lời nào, những hầu gái và thủy thủ trong bộ đồng phục cũng lặng lẽ bước tránh sang một bên. Họ không thể khoác lên mình quân phục và họ không thể chiến đấu chống lại quý tộc, nhưng họ vẫn cố gắng nghĩ ra thứ gì đó mà mình có thể làm.

Heivia chắc hẳn đã hiểu thấu tất cả những điều đó.

Nhưng thay vì nhắc đến, cậu ta chỉ khạc ra một câu hỏi.

"Các người định làm gì với đám sếp của mình?"

"Các quý tộc có vẻ đã ngã bệnh, nên chúng tôi sẽ để họ nghỉ ngơi. Họ có thể nghỉ bao lâu tùy thích bên trong khoang dằn ở tầng thấp nhất. Nó không thể mở được từ bên trong, nên nếu trận chiến thất bại và con tàu chìm xuống, họ sẽ buộc phải chịu chung số phận với nó."

"Hừm. Đó sẽ là một hồi chuông cảnh tỉnh thích đáng cho chúng. Chào mừng đến với quốc gia chiến trường."

"Và nếu không quá đường đột, liệu các cậu có thể trò chuyện với lũ trẻ sau khi mọi chuyện kết thúc không? Đây là việc mà chúng tôi không thể tự mình làm được."

"Hử? Lũ trẻ đó đã ước gì với ông già Noel vậy?"

Người đội trưởng an ninh mỉm cười trước câu hỏi của Heivia Winchell.

Và ông đưa ra câu trả lời.

"Chúng đã cầu xin một hiệp sĩ thực thụ xuất hiện và giải cứu chúng."

Có thể chính lũ trẻ cũng không biết chúng đã nghiêm túc đến mức nào với điều ước đó.

Chúng có thể đã ước một điều mà chúng biết rõ là không thể, để không phải nuôi hy vọng và không cảm thấy sốc khi nó không xảy ra. Đó có lẽ là cách chúng từ bỏ mọi hy vọng về việc sẽ có ai đó đến cứu mình.

Vậy giờ đây, liệu họ có thể nói với những đứa trẻ đó rằng một vài người lính bất khả chiến bại đã xuất hiện để làm đúng điều đó không?

Tất nhiên, chẳng có sợi dây logic nào dẫn đến kết luận này cả.

Nhiệm vụ bắn hạ ông già Noel bắt đầu từ tấm thiệp Giáng Sinh gửi đến quân đội, lẽ ra nó phải kết thúc trong thành công và sự hiện diện của Quenser cùng Heivia tại Bắc Cực chỉ là sự tình cờ thuần túy. Và dù họ đã nhắm tới con tàu quan sát cực quang, nhiệm vụ của họ vốn không phải là cứu lũ trẻ.

Tuy nhiên, thông qua nhiều sự tình cờ và ngẫu nhiên, họ đã ở đây.

Một vài sai sót và hiểu lầm đã cưỡng ép sợi dây định mệnh đó tiếp tục kéo dài khi đáng lẽ nó phải đứt đoạn từ lâu. Nếu lặp lại kịch bản này 100 lần, họ có lẽ sẽ chẳng nhận ra lũ trẻ đang cần giúp đỡ và đi ngang qua chúng trong cả 100 lần đó, nhưng vì lý do nào đó, lần này họ đã hạ gục được lũ rác rưởi giàu có trên con tàu quan sát cực quang này.

Kết quả này thách thức mọi logic, vì vậy, có lẽ mô tả nó như một phép màu là chính xác nhất.

"Hừ."

Heivia Winchell khẽ cười.

Một hiệp sĩ thực thụ.

Khái niệm đó giống như một giấc mơ mà lũ trẻ không thể từ bỏ ngay cả khi đã chứng kiến sự xấu xa của những quý tộc ngoài đời thực. Đó là lý do tại sao chúng cố bám víu vào cái nghi lễ ấy, để cuối cùng có thể quên hết mọi chuyện.

Sau khi sống trong thế giới của giới quý tộc, Heivia hiểu quá rõ rằng tước hiệu đó đã bị vấy bẩn bởi sự trục lợi, và cái gọi là trách nhiệm của quý tộc mà họ hay rêu rao chẳng hề tồn tại.

Nhưng vẫn có ai đó đang bám lấy giấc mơ không có thật ấy.

Và cậu ta không hẹp hòi đến mức rũ bỏ bàn tay đang nắm chặt đầy tuyệt vọng đó.

"Được thôi. Đã đến lúc hiệp sĩ phải quăng găng tay thách đấu và tuốt thanh kiếm liễu của mình ra rồi."

Họ không còn có thể lựa chọn việc cố tình làm thất bại nhiệm vụ bằng cách bỏ chạy, bỏ mặc lũ trẻ và những hầu gái cho số phận định đoạt.

Chiếc Julius Caesar không hề có vàng.

Thay vào đó, có khoảng 20 đứa trẻ thường dân trên tàu. Tuy nhiên, số lượng khớp và nội tạng nhân tạo quá mức được cấy vào cơ thể nhỏ bé của chúng có giá trị ngang ngửa với một núi vàng khổng lồ, bởi chúng được làm từ loại đất hiếm Immortanoid.

Một cơn sốt về sức khỏe đã được khơi mào vì mục đích đầu tư.

Sau khi đẩy giá của loại khoáng sản trường thọ này lên cao nhất có thể, nó đã có giá trị gấp 200 lần vàng nguyên chất.

Người ta đồn rằng bức xạ yếu của nó sẽ kích hoạt các tế bào và kéo dài tuổi thọ thêm 30%. Lời khẳng định đó thật nực cười, nhưng có thể dễ dàng hình dung được một số kẻ sẽ trục lợi thế nào khi đặt tên cho nó là khoáng chất trường thọ và lan truyền tin đồn. Con người là những sinh vật khờ dại, nếu nghe nói thứ gì đó tốt cho sức khỏe, họ sẵn sàng chi những khoản tiền lớn cho đống chất lỏng sệt làm từ tảo biển nấu chín vốn có thể tìm thấy ở bất cứ đâu.

"Chúng ta làm gì đây? Cậu có nghĩ Liên Minh Thông Tin sẽ tin lời chúng ta rằng không có vàng không? Ý tớ là, chúng ta là kẻ đã lên tàu trước chúng mà."

"Sao chúng phải tin cơ chứ? Chúng sẽ chỉ mặc định rằng chúng ta đang cố câu giờ để vận chuyển hết đống vàng nặng nề đi thôi. Điều đó có nghĩa là chúng sẽ tấn công con tàu bất kể sự thật là gì."

Và nếu Liên Minh Thông Tin có tìm ra câu trả lời chính xác, liệu điều đó có thay đổi được gì không?

Những đứa trẻ đó là người của một quốc gia thù địch.

Một khi chúng biết lũ trẻ mang trong mình một gia tài tương đương với cả núi vàng, chúng chắc chắn sẽ rút dao mổ và rạch người chúng ra như đang mổ ếch để lấy lấy số Immortanoid quý giá kia. Suy cho cùng, đây là những kẻ đã khơi mào một cuộc chiến chỉ để giành lấy gia tài này. Ai mà biết được những người lính thực thụ nghĩ gì. Họ thậm chí có thể nghĩ rằng mình đang giải cứu hoặc bảo vệ lũ trẻ, nhưng việc cấp trên của họ có thèm quan tâm đến những mạng người đó hay không thì lại là chuyện khác. Chúng sẽ rạch nát những đứa trẻ đó trong các bệnh viện nơi chúng được gửi đến để bảo quản.

Điều đó có nghĩa là…

"Chúng ta cố thủ trên tàu, hay đưa lũ trẻ ra ngoài và dẫn chúng về căn cứ bảo trì? Dù thế nào đi nữa, chúng ta không thể để mặc mọi chuyện như hiện tại. Luật chơi của trận chiến này đã thay đổi rồi, chết tiệt thật."

"Hãy cứ lạc quan lên. Lũ trẻ này nhẹ hơn vàng nhiều và chúng có thể tự di chuyển được. Lũ quý tộc khốn kiếp đó đã đúng khi nói chúng là những người vận chuyển tiện lợi. Chúng ta hẳn phải có vài lựa chọn khác thay vì ném kho báu xuống biển và làm lại từ đầu chứ."

Đó là lúc một tiếng kót két đanh tai vang vọng khắp sảnh khiêu vũ.

"Lại cái quái gì nữa đây?"

"Khẩn cấp, khẩn cấp!"

Elise Montana vừa mới đi quan sát xung quanh giờ đang chạy thục mạng trở lại sảnh. Cô giơ thiết bị di động quân sự của mình về phía họ.

"Có thứ gì đó rất lớn đang tiến về phía này. Đó là một con tàu của Liên Minh Thông Tin! Nó lớn hơn nhiều so với một tàu tuần dương! Nó nặng hơn 80000 tấn!"

"Thật không đấy? Thế thì ngang ngửa một thiết giáp hạm rồi. Mà từ khi nào bọn chúng còn tồn kho loại vũ khí như thế chứ!?"

"Khoan đã, ý cô ‘đang tiến về phía này’ là sao? Chẳng lẽ nó không bị kẹt trong băng à?"

Thay vì đợi câu trả lời, tất cả cùng kiểm tra thiết bị của Elise.

Cái tên ghi trên mạn tàu là Electric 019.

Hình ảnh truyền về từ các bức ảnh và video. Rất khó để đánh giá kích thước khi xung quanh chỉ toàn một màu trắng xóa, nhưng nó chắc chắn là một gã khổng lồ. Cửa sổ của đài chỉ huy thường có kích thước tương đương nhau ở mọi con tàu, nên Quenser nhận ra cậu có thể dùng đó làm điểm tham chiếu để nắm bắt quy mô của thứ mình đang thấy.

Cậu sinh viên chiến trường rên rỉ trước những gì đập vào mắt.

Dù chỉ là một tay mơ, nhưng có những thứ ngay cả cậu cũng có thể nhận ra trong nháy mắt.

"Nó không chỉ dài 200m đâu, phải đến 300m ấy."

Các tiêu chuẩn thiết kế hiện đại thường tập trung vào kích thước nhỏ và tính cơ động cho bất kỳ vũ khí nào không phải Object, nhưng con tàu này lại đi ngược lại hoàn toàn. Có lẽ có một phe cánh lập dị nào đó trong Liên Minh Thông Tin không hài lòng với hệ thống lấy Object làm trung tâm hiện nay, hoặc có thể đây là kết quả của một nhánh tiến hóa kỳ quặc được tạo ra bởi Khu Vực Hạn Chế Phía Bắc, nơi vốn không có sự hiện diện của Object.

"Ngay cả khi ước tính khiêm tốn, những khẩu pháo chính đó phải cỡ 50cm." cậu sinh viên rên rỉ.

"Đây không chỉ là hỏa lực bình thường. Đó chắc chắn phải là railgun hoặc coilgun. Tớ ngạc nhiên là loại vũ khí hạng nặng như vậy lại được phát triển cho một thứ không phải Object, nhưng vì đây là vũ khí hải quân, có lẽ họ đã ngụy trang nó dưới danh nghĩa nghiên cứu máy phóng điện từ."

"Này, chẳng phải cái thứ đó đang di chuyển sao? Tớ tưởng lớp băng dày đã khóa chặt mọi thứ tại chỗ rồi chứ!"

"Nó có một lưỡi dao kỳ lạ bao phủ mũi tàu. Nó bị bẻ cong thành hình chữ V như một chiếc xe dọn tuyết."

Quenser nhận ra điều gì đó.

"Có phải nó đang dùng sức mạnh và trọng lượng phi thường để cưỡng ép phá băng không? Không, còn hơn thế nữa. Nhìn cái lưỡi phá băng đó đi, Heivia. Có hơi nước bốc lên từ chỗ nó tiếp xúc với băng kìa."

"Chùng đang nung nóng lưỡi kim loại bằng nhiệt lượng của động cơ, hay là tạo ra rung động cao tần cho nó vậy? Cái thứ chết tiệt đó đang làm tan chảy băng khi nó đi qua. Giống như cắt xuyên qua bọt xốp bằng một sợi dây nóng vậy sao?"

"Dù là gì đi nữa, cái đó không giống như bộ phận gốc của con tàu. Lưỡi dao đó lạc quẻ hoàn toàn so với phần còn lại. Tớ cá là chúng đã lắp ghép nó từ những linh kiện có sẵn, nhưng điều này đồng nghĩa với việc kẻ thù đã đi trước chúng ta một bước. Vì chúng đã tiến đủ gần để chúng ta nhìn thấy, chắc chắn chúng định bắn nát tàu quan sát cực quang bằng một phát bắn trực diện tương tự như pháo xe tăng."

"Việc gì phải khổ thế? Chúng chỉ cần bắn qua đường chân trời nước... à, chân trời băng chứ."

"Làm thế sẽ thổi bay con tàu thành từng mảnh, nhưng với một phát bắn trực diện mạnh hơn, viên đạn sẽ xuyên qua con tàu và bay ra mặt bên kia. Giống như với xe tăng hay xe bọc thép, chúng có thể yêu cầu chúng ta đầu hàng trong khi dần dần bắn nát từng bộ phận của con tàu bằng đạn xuyên giáp."

"…"

"Cậu còn nhớ vấn đề với quả lựu đạn áp lực của tớ không? Cậu không thể thương lượng nếu đối phương không biết sợ thứ vũ khí đó cho đến khi cậu thực sự khai hỏa. Điều này có nghĩa là chúng cũng muốn đàm phán. Có lẽ chúng đang nghi ngờ liệu ‘kho báu’ có thực sự là vàng hay không. Và tra tấn luôn là cách hiệu quả hơn để bắt ai đó khai ra sự thật so với việc hành quyết ngay lập tức."

Con tàu đó sẽ mù quáng xé nát một con tàu dân sự từ đầu này đến đầu kia mà không hề biết ai đang ở trên tàu. Chúng chẳng mảy may quan tâm đến quyền con người của những người có mặt tại đó. Một khi chúng biết kho báu thực chất là loại đất hiếm tốt cho sức khỏe (?) được nhồi nhét bên trong những đứa trẻ đó, chúng sẽ rất vui lòng đến để ‘thu hồi’. Chúng sẽ thấy hạnh phúc vì không phải dùng cần cẩu để vớt bất cứ thứ gì dưới nước lên.

Vẻ mặt Heivia đầy cay đắng, nhưng cậu ta không bỏ qua những gì quan trọng nhất.

"Nếu chúng có nghi ngờ, vậy chúng sẽ không đánh chìm con tàu ngay lập tức, đúng không?"

"Phải. Nếu kho báu hóa ra là tiền giấy hoặc chi phiếu, thì lửa và nước chính là kẻ thù. Vì vậy, chúng sẽ gây áp lực tối đa để tìm ra nó là gì. Chúng muốn chúng ta tự dâng ra câu trả lời."

Tất nhiên, tất cả những điều này hoàn toàn dựa trên giả thuyết.

Bất kể những người trên tàu quan sát cực quang có tuyên bố sự thật là gì, Liên Minh Thông Tin cũng không thể loại bỏ nghi ngờ rằng binh lính đối phương có thể đang lừa dối hoặc che giấu một sự thật cốt lõi nào đó. Chúng sẽ tự hỏi liệu mình đã có đủ thông tin chưa, và tự hỏi bao nhiêu thông tin mới được gọi là ‘đủ’.

Đó chính là thực tế khi bạn đang nắm thế thượng phong trong một trận chiến.

Cuối cùng, luôn có khả năng chúng quyết định đánh chìm con tàu ngay tắp lự.

"Cậu nghĩ chúng sẽ tha cho bao nhiêu người không tham chiến, như lũ trẻ, mấy cô hầu gái và thủy thủ đoàn?"

"Cậu hỏi nghiêm túc đấy hả, Heivia? Liên Minh Thông Tin sẽ xem họ là những mục tiêu có mức độ ưu tiên thấp. Vì chúng muốn tạo ra tác động đủ lớn để buộc chúng ta phải mở miệng, chúng có thể sẽ giết những thường dân vô hại đó trước tiên. Chúng đâu có biết kho báu thực sự nằm bên trong lũ trẻ."

Heivia chắc hẳn đã lờ mờ đoán ra điều đó, vì cậu ta không gặng hỏi thêm nữa.

Những đứa trẻ đó đã cầu xin một hiệp sĩ thực thụ xuất hiện và giải cứu chúng.

Chuyện đó đã xảy ra như thế nào thì không ai rõ.

Chẳng có logic hay lý do cụ thể nào dẫn dắt mọi chuyện đi đến nước này.

Lộ trình từ nhiệm vụ ông già Noel đến trận chiến Bắc Cực này hoàn toàn không được lập kế hoạch trước, và Vương Quốc Chính Thống thì chỉ quan tâm đến tiền bạc. Thật nực cười khi nghĩ rằng họ quan tâm đến việc giải cứu lũ trẻ. Suy cho cùng, họ thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của những sinh mạng nhỏ bé đang chịu khổ cực kia.

Tuy nhiên, nhóm của Heivia đã biết về tâm nguyện đó, và họ đang đứng đây.

Một sự trùng hợp thách thức mọi logic.

Nói cách khác, một phép màu.

"Chúng sẽ không để bất cứ ai thoát ra, và chúng ta cũng không thể cố thủ ở đây. Điều đó có nghĩa là lựa chọn duy nhất của chúng ta là tiến ra ngoài kia và tự mình chiến đấu với con quái vật 80000 tấn đó. Chúng ta có thể không phải đi qua tận chân trời để tiếp cận thiết giáp hạm của Liên Minh Thông Tin, nhưng hành trình đó vẫn sẽ là một chuyến đi thẳng xuống địa ngục."

"Cậu đang gợi ý chúng ta nên bỏ cuộc à? Chúng ta sẽ bước đến chỗ lũ trẻ, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt chúng và nói rằng chúng ta cuối cùng cũng chẳng thể giúp gì được sao? Chúng ta sẽ đổ lỗi cho hoàn cảnh nằm ngoài tầm kiểm soát và bảo chúng hãy từ bỏ mọi hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn à?"

"Tớ thà chết còn hơn, chết tiệt."

"Vậy thì hãy cho lũ Liên Minh Thông Tin nếm mùi địa ngục đi."

Ngay khi Heivia và Quenser đạt được sự đồng thuận, gã quý tộc bất hảo nhận ra có ai đó đang nhìn mình.

Chính là cậu bé nhỏ tuổi ấy.

Đứa trẻ vận chuyển đã bị rạch người bằng dao mổ và nhồi nhét đầy những khớp xương cùng nội tạng Immortanoid mà nó thậm chí còn chẳng cần đến. Những người lớn đã lạm dụng khái niệm từ thiện để trục lợi trên thân xác nó, khiến tâm hồn ‘bình thường’ đáng thương ấy hẳn đã phải tuyệt vọng vào mọi hình thức của cái thiện và công lý. Không, có lẽ nó đã quá kiệt quệ đến mức chẳng còn sức để cảm nhận sự căm thù như thế nữa.

"Này."

Heivia cúi xuống để tầm mắt ngang với cậu bé.

"Đừng lo lắng. Bọn chú sẽ lo liệu việc này. Liên Minh Thông Tin có thể cử tàu chiến hay bất cứ thứ gì chúng muốn, nhưng bọn chú sẽ không để chúng đụng một ngón tay vào nhóc đâu, nên không có gì phải sợ cả."

"Bằng cách nào ạ?"

Câu hỏi cộc lốc đó đâm thẳng vào trọng tâm vấn đề.

"Làm sao chú bảo vệ được Claudia? Bạn John bảo chẳng ai làm gì được cho bọn cháu đâu. Bạn ấy không ở trong viện và có mọi thứ bạn ấy muốn, nên bạn ấy toàn đến cười nhạo bọn cháu thôi."

"Này, chú đã bảo là đừng lo rồi mà."

Thay vì trả lời câu hỏi, Heivia nói điều khác. Như thể đang đâm xuyên qua cái nền móng sai trái ở nơi này.

"Chú đâu có nói là chỉ bảo vệ mỗi Claudia đâu, đúng không? Và chú cũng chẳng quan tâm thằng nhóc John đó nói cái quái gì. Nghe này, bọn chú sẽ lo liệu tất cả, và chú nhấn mạnh là tất cả. Nên nhóc không cần phải gạt tên mình ra khỏi những viễn cảnh ‘nếu như’ tốt đẹp đó đâu. Nhóc cũng xứng đáng được hạnh phúc mà. Thế nên hãy bắt đầu từ đó đi, được chứ?"

"Ơ? Nhưng mà..."

Cậu bé nghiêng đầu.

Cảm giác giống như đứa trẻ thức dậy thấy một món quà bên gối nhưng lại mặc định rằng nó chắc chắn không thể dành cho mình.

Nó không quen với việc được nhận. Nó không biết cách làm sao để bước chân ra khỏi nhà kính.

Lũ rác rưởi giàu có kia cứ luôn miệng nói về từ thiện và công lý, nhưng thực tế, họ đã đánh cắp hy vọng cuối cùng về một cuộc sống tốt đẹp hơn của những đứa trẻ này. Bất kỳ cành non nào vươn về phía tự do đều bị họ cắt tỉa không thương tiếc để đảm bảo nó chỉ nở ra những bông hoa theo ý họ muốn.

Vì vậy, mọi thứ phải bắt đầu từ đây.

Những lời nói chậm rãi tuôn ra như một lời nguyền ấy là kết quả của việc quan niệm về sự bình thường và sự tầm thường trong tâm trí đứa trẻ đã bị bóp méo đến mức nào. Thế nên, dù những lời đó có kinh khủng đến đâu, Heivia cũng không thể ngoảnh mặt làm ngơ.

Những lời đó chắc chắn đã thốt ra từ cái miệng nhỏ nhắn của cậu bé. Một người bình thường sẽ khó mà hiểu nổi, nhưng đứa trẻ này đã bị ép phải tuân theo cái thế giới quan về công lý này.

"Cháu sinh ra đã mang một căn bệnh khủng khiếp."

"Điều đó đã khiến bố mẹ cháu gặp rất nhiều rắc rối."

"Cháu nghe nói họ đã phải gánh những khoản nợ khổng lồ."

"Cháu không thể đến trường như bình thường."

"Nhưng có người đã đến giúp cháu."

"Cháu không thể quay lưng lại với họ sau khi họ đã giúp cháu."

"Họ bảo làm thế này là đúng đắn."

"Nhưng cháu không thể chịu đựng được khi thấy Claudia đau đớn nữa."

"Vì vậy."

"Cháu chỉ muốn ông già Noel mang đến một hiệp sĩ thực thụ cho bạn ấy thôi."

"Các chú có thể bỏ mặc cháu."

"Cháu có thể mang hết đống đó."

"Cháu có thể mang hộ hết số đá trong người các bạn khác nữa."

"Vì vậy."

"Này."

Nó liên tục đưa ra những lời khước từ.

Càng lúc càng nhiều lời khước từ.

Nó đang từ chối việc được cứu mạng.

Nhưng Heivia Winchell đã khẽ ngắt lời khi vẫn đang quỳ một chân dưới sàn.

Và rồi cậu tiếp tục, như thể đang dùng thanh kiếm của một hiệp sĩ chém đứt một thứ gì đó vô hình.

"Nhóc có thể thả lỏng được rồi."

Cậu bé bỗng bật khóc nức nở.

Đó là một điều hết sức bình thường, nhưng chúng chưa bao giờ được phép làm điều đó trước đây.

Người đội trưởng an ninh thở dài từ một khoảng cách ngắn. Ông đã đứng nhìn cái nhà kính bị bóp méo đau đớn đó mà không làm gì được để giúp đỡ, nên giờ đây, ông cảm thấy như đang được chứng kiến ai đó thực hiện tâm nguyện mà chính ông đã thất bại.

cd2b477a-7cad-44eb-b26f-766e7fbb9993.jpgNhững lời của cậu bé chỉ là một mớ hỗn độn khó lòng nghe rõ, nhưng Heivia Winchell chắc chắn đã nắm bắt được điều gì đó trong khối âm thanh ấy.

Cậu đã nghe thấy tiếng đứa trẻ cầu xin được cứu mạng.

"Chú thề với nhóc, chú sẽ kết thúc chuyện này. Sẽ không ai trong số mấy nhóc phải vận chuyển Immortanoid thêm một lần nào nữa, và bọn chú sẽ đánh chìm con tàu chiến tham lam kia. Chú, Heivia Winchell, thề trên dòng máu đang chảy trong huyết quản và truyền thống của dòng họ mình rằng chú sẽ không bỏ mặc bất kỳ ai trong số các nhóc. Vì vậy, không có gì, dù chỉ là một điều nhỏ nhất, để nhóc phải lo lắng cả."

Rồi người con trai của dòng dõi quý tộc ấy nhẹ nhàng đặt tay lên cái đầu nhỏ bé kia.

Cậu có thể đang làm quá sức mình.

Cậu có thể không phải là người có đạo đức chuẩn mực nhất thế giới.

Nhưng ngay lúc này, cậu phải trở thành một hiệp sĩ bất khả chiến bại trong bộ giáp sáng ngời tại đây.

Đó là nghĩa vụ của cậu.

"Này. Những gì chú nói có lẽ nghe giống như những lời rỗng tuếch sau khi nhóc đã phải tiếp xúc với lũ người rác rưởi ngoài kia, nhưng hãy để chú hỏi nhóc một điều. Nhóc có biết tại sao những quý tộc như chú lại được ăn ngon hơn, ngủ trên những chiếc giường êm ái hơn, tập luyện trong những phòng gym hiện đại nhất, và chi trả cho tất cả những thứ đó bằng tiền thuế lấy từ dân thường không?"

Cậu nhớ lại những lời cũ kỹ, bám đầy bụi bặm từ thời xưa.

Cậu đã nghe câu này từ cha mình hàng ngày, cho đến khi một sự cố nhất định dẫn đến việc cậu trở nên bất hòa với cha mẹ và anh chị em.

Quý tộc là những người được nhà vua ban đất để bảo vệ những người dân sống trên mảnh đất đó.

Quý tộc là những người đầu tiên lao vào trận chiến khi cần thiết.

Quý tộc là những người có thể làm được những công việc mà không ai khác có thể làm được.

Nói cách khác...

"Đó là để mài giũa sức mạnh cần thiết nhằm bảo vệ các nhóc."

Phần 8

"Nhân tiện, Elise này, tại sao cô lại phải tốn công vô ích như thế làm gì?"

"Hả?"

Dù có đeo kính nhưng bộ não của cô nàng tóc vàng ngực khủng này chắc là vẫn chưa kịp nhảy số, vì cô ấy chỉ trưng ra bộ mặt ngơ ngác. Thế là Quenser huơ huơ cái thiết bị của chính mình trước mặt cô.

"Cái thiết bị di động của cô ấy. Cô hoàn toàn có thể chỉ cần gửi tin nhắn cho bọn này thay vì phải chạy hồng hộc và vác nó đến tận đây chứ."

"Cái gì, cậu không thèm kiểm tra xem trên màn hình viết cái gì à? Đây, nhìn vào chỗ này này."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!