Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 15: Sự Từ Bỏ Suy Nghĩ Khôn Ngoan Nhất #Kết_Luận_Không_Thể_Đoán_Trước - Manhattan On Stage - Chương 1: Bể máu - Chiến tranh ủy nhiệm tại đảo nhân tạo Đại Tây Dương (Phần 1-2-3)

Chương 1: Bể máu - Chiến tranh ủy nhiệm tại đảo nhân tạo Đại Tây Dương (Phần 1-2-3)

Phần 1

Ánh sáng chói lòa, tiếng ồn chát chúa và những làn sóng xung kích dữ dội.

Trong khoảnh khắc đó, cậu sinh viên chiến trường Quenser Barbotage không còn phân biệt được đâu là trên đâu là dưới, cậu không thể chắp vá những mảnh ký ức lại thành một hình ảnh nhất quán, và cậu cảm nhận mọi giác quan khác của mình như đang tan chảy vào nhau.

Tầm nhìn của cậu nhòe đi, hơi thở khó khăn như thể có một tấm màng dày trong suốt phủ kín khuôn mặt. Cậu cảm thấy một luồng nhiệt thiêu đốt, nhưng trí óc không thể hoạt động đủ để đưa ra một phương án hành động nhằm loại bỏ cảm giác khó chịu đó. Chỉ có tiếng tim đập thình thịch là vang lên một cách thô bạo và chân thực đến khó chịu. Lẽ ra đó phải là minh chứng cho việc cậu còn sống, nhưng thay vào đó, nó lại mang lại cảm giác nhớp nháp như phải mặc lại một chiếc áo đẫm mồ hôi vừa mới cởi ra.

Cậu đang ở đâu?

Cậu đang làm gì?

Chàng trai tóc vàng tập trung toàn bộ tâm trí để nhớ lại hai điều đó. Nếu buông xuôi, mọi thứ sẽ kết thúc. Nếu tâm trí mất đi sự tập trung thêm chút nào nữa, cậu sẽ không bao giờ hồi phục được. Cậu hiểu rõ điều đó mà không cần ai phải nhắc nhở.

(Ồ, đúng rồi... mình nhớ ra rồi.)

Như mọi khi, cậu đang thực hiện một công việc chết tiệt cùng Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37 của Vương Quốc Chính Thống. Cậu đã ở đảo New Caribbean, một hòn đảo nhiệt đới gần Trung Mỹ, nơi thời tiết hoàn toàn phớt lờ thực tế rằng bấy giờ đang là tháng 10. Mọi chuyện bắt đầu khi cậu tham gia một sứ mệnh nhân đạo (nhưng thực chất là để kiếm một lá bài ngoại giao) nhằm giải cứu một chiếc tàu ngầm của Tập Đoàn Tư Bản bị mắc kẹt dưới đáy đại dương do trục trặc động cơ. Trên chiếc tàu ngầm đó, họ đã tìm thấy một bà lão muốn đào tẩu khỏi Liên Minh Thông Tin. Bà tự xưng là Katarina Martini, một kỹ sư sinh hóa.

Việc tiếp nhận người phụ nữ đã dẫn dắt dự án những cô gái thiên tài cốt lõi của Liên Minh Thông Tin đã châm ngòi cho một cuộc đụng độ quân sự nghiêm trọng, vì Liên Minh Thông Tin không muốn công nghệ của họ bị rò rỉ. Điều đó đã mở đầu cho một trận chiến khốc liệt chống lại Nitrogen Mirage, một Object thế hệ 2 tiên tiến có khả năng bẻ cong tia laser theo ý muốn.

(…Kh…)

Tâm trí cậu rối bời. Một cơn đau đầu âm ỉ chậm rãi lan từ bên phải sang bên trái đại não. Dạ dày cậu nôn nao một cách bất an, như thể vừa chạm phải một loại chấn thương tâm lý nào đó. Đây là một vấn đề quan trọng. Nitrogen Mirage là một kẻ thù hùng mạnh. Nhưng đó không phải là nút thắt của vấn đề. Bóng tối thực sự ẩn nấp phía sau đó nữa.

Một đội đổ bộ của Liên Minh Thông Tin đã tấn công Vương Quốc Chính Thống tại đảo nhân tạo New Caribbean. Vương Quốc Chính Thống đã đánh trả bằng cách trực tiếp xâm nhập vào Soái hạm 019 nằm ở trung tâm hạm đội bảo trì của Liên Minh Thông Tin.

Những cuộc tấn công dữ dội phớt lờ khái niệm chiến tranh sạch được tạo ra bởi Piranirie Martini Smoky, một trong những cô gái thiên tài đã nổi điên, và mạng lưới AI quản trị khổng lồ mà Series Martini có nhiệm vụ quản lý và điều chỉnh.

Nhóm của Quenser đã tạm thời hợp lực với Wraith Martini Vermouthspray, một sĩ quan của Liên Minh Thông Tin để đánh bại Piranirie và chiếc Nitrogen Mirage.

Nhưng chỉ riêng điều đó vẫn chưa giải quyết được vấn đề.

(Ugh. Ahhh…!?)

Tâm trí cậu gào thét bắt cậu phải nhớ lại.

Tâm trí cậu lại hét lên ngăn cậu đừng nhớ lại nữa.

Những suy nghĩ tích cực và tiêu cực đâm sầm vào nhau, hành hạ Quenser Barbotage bằng một áp lực nội tâm khủng khiếp. Linh hồn cậu vùng vẫy tìm kiếm bất kỳ lối thoát nào, dù là một khe hở nhỏ nhất. Và kết quả là, tâm trí cậu đã bị kéo về phía đó. Cậu đã kết nối được với ký ức về con quái vật đang ẩn nấp sau bức màn dày đặc.

Cậu đã nghe thấy một bản tin vô tuyến nào đó khi đang ở trong Soái hạm 019 đã bị phá hủy một nửa.

Nó đang đến.

Manhattan cuối cùng đã chuyển động.

(Ahhhhhh!? Ahhhhhhhhhhhhh!)

Cậu ngỡ như hộp sọ mình sắp vỡ tung từ bên trong, cơn đau như thể có hàng ngàn chiếc đinh gỉ đang đâm vào đầu. Cậu không thể phân biệt được đây là nỗi đau thể xác hay tâm lý. Dù là gì, nó vẫn tiếp tục chấn động cậu và linh hồn cậu bị cưỡng ép kéo về một câu trả lời duy nhất.

Đúng vậy.

Chính là thế. Sau bản tin vô tuyến gây hoang mang tột độ đó...

Một luồng sáng chói lòa đã...

"Cậu định nằm đó đến bao giờ nữa!? Tỉnh dậy mau!"

Cậu nghe thấy một tiếng quát sắc lẹm và cảm nhận một áp lực kinh khủng đè lên toàn bộ khuôn mặt.

Mất vài giây cậu mới nhận ra mình vừa bị dội nguyên một xô nước biển vào mặt khi đang nằm ngửa.

"Ubh, cái gì, khụ, khụ! Uehh!? Khụ!"

Quenser nghẹn nước và bằng cách nào đó đã gượng ngồi dậy được, nhưng ngay lập tức, mũi của một chiếc ủng quân dụng dày cộm đã đá không thương tiếc vào hàm cậu.

Tầm nhìn chao đảo, cậu lăn lộn trở lại mặt đất cứng. Cảm giác rất giống mặt đường nhựa nóng bỏng dưới nắng giữa hè, nhưng thực tế không phải vậy.

"Ughh…ubweh…!?" 

(Gì thế này? Đây là... boong tàu... của một hàng không mẫu hạm sao...?)

"Ai cho phép cậu nói và cử động? Đã quên rằng mạng sống của các người đang nằm trong tay chúng tôi rồi sao?" 

Cậu nghe thấy một giọng nữ trầm thấp phía trên đầu. Cậu không thể nhìn rõ mặt cô ta vì ánh nắng nhiệt đới đang ở phía sau lưng cô. Cậu cũng nghe thấy giọng của một người đàn ông trẻ.

"Đại úy, hình như hắn ta là người cuối cùng." 

"Hừm. Có vẻ ít hơn so với báo cáo." 

"Có lẽ họ đã chìm cùng Soái hạm 019 khi nó mất thăng bằng? Chúng ta có thể cử thợ lặn xuống xác tàu nếu cần." 

"Thế thì phí tiền thuê nhân sự quá."

Quenser cố gắng lật người nằm sấp lại, nhưng một chiếc ủng quân đội lại đá tới khiến cậu quyết định nằm im. Cậu chỉ cử động đôi mắt để quan sát xung quanh… Họ ở đó. Có khoảng vài chục binh sĩ mặc quân phục Vương Quốc Chính Thống ướt sũng giống hệt cậu đang nằm trên boong tàu nghiêng. Cảnh tượng gợi nhớ đến những xác chết được xếp hàng để kiểm đếm sau một vụ rơi máy bay.

Cậu nhìn thấy những đám mây đen.

Như thể dự báo tương lai của Quenser và những người khác, những đám mây dày đặc che phủ bầu trời xanh và bắt đầu nuốt chửng ánh mặt trời. Dù có lẽ chúng được tạo ra bởi cuộc tấn công quy mô cực lớn vừa quét qua họ.

Và khi ánh mặt trời mờ dần, cậu đã có thể nhìn thấy rõ.

Người đang nhìn xuống cậu là một cô gái cao ráo, xinh đẹp tầm 18 tuổi. Da cô ta trắng... nhưng có một độ bóng khác hẳn với da của Quenser và nhóm của cậu. Cùng với đó là mái tóc đen dài buộc ra sau, cô ta có lẽ là người gốc Á. Cô ta mặc một bộ đồng phục thủy thủ màu xanh biển và váy ngắn. Điều đó giúp Quenser nắm bắt được tình hình.

Khoảng thời gian từ lúc Manhattan tấn công cho đến khi lực lượng đột kích này bắt giữ nhóm của Quenser là quá ngắn.

"...Ra là cô đến từ Soái hạm 019... không, từ hạm đội bảo trì. Cô được thăng chức vì sếp Piranirie của cô đã chầu trời rồi à?"

Cấp dưới của cô gái tặng thêm cho cậu một cú đá nữa.

Cô ta chắc hẳn không hề cảm thấy bất kỳ sự căm thù thực sự nào đối với cậu. Mỹ nhân gốc Á nhìn xuống cậu như nhìn một con bọ đang bò lóp ngóp bên lề đường.

"Chúng tôi sẽ quyết định số phận của các người. Như tôi đã nói, mạng sống của các người nằm trong tay chúng tôi." 

Cô ta liếc sang bên cạnh.

"Nhưng chúng tôi có một vấn đề quan trọng hơn cần giải quyết. Chào đồng chí! Trung tá Wraith Martini Vermouthspray! Người chị em Martini của tôi!"

Quenser căng cứng người khi nghe thấy điều đó.

Đúng vậy. Việc Wraith hợp tác với Vương Quốc Chính Thống là quyết định cá nhân. Vì Series Martini hỗ trợ mạng lưới AI Capulet đang hành động kỳ lạ, quyết định của Wraith có lẽ là đúng đắn. Nhưng chuyện đó và chuyện này là hai thứ hoàn toàn khác nhau.

"Chào, Taratua."

"Chào, Wraith."

Wraith Martini Vermouthspray là một cô bé tóc vàng khoảng 12 tuổi. Cô bé đội một chiếc mũ đen trang trọng bên trên mái tóc vàng dài và mặc bộ quân phục đen tuyền vốn chẳng hề phù hợp với cái nắng nhiệt đới.

Cô bé không có đồng minh nào ở cả Vương Quốc Chính Thống lẫn Liên Minh Thông Tin.

Một thanh niên không rõ tuổi tác đứng cạnh cô bé, nhưng chỉ bấy nhiêu thôi thì chẳng thể trông cậy được gì nhiều.

Mỹ nhân gốc Á tên Taratua có lẽ không có ác ý thực sự. Cách khóe môi cô ta cong lên thành một nụ cười trông thật trẻ con so với độ tuổi của mình.

Phải. Nó giống hệt cái vẻ mặt của một đứa trẻ đang bứt từng chiếc chân của một con côn trùng vừa bắt được.

"Tôi được xếp vào hạm đội bảo trì với tư cách là bản dự phòng của Piranirie, nhưng một Martini như cô thì được giao nhiệm vụ gì mà lại cần phải làm việc với binh lính phe địch thế? Tôi chắc chắn chưa nghe nói về bất cứ điều gì như vậy, hay đó là một nhiệm vụ đặc biệt tối mật?"

"…"

"Phải. Im lặng là câu trả lời tốt nhất lúc này. Bởi vì ngay cả khi cô cố nói dối và bịa ra một nhiệm vụ giả nào đó, cô chẳng bao giờ biết được khi nào mình sẽ lỡ miệng đâu."

Quân hàm của họ là đại úy và trung tá, nhưng Taratua không hề nể nang. Nếu có thể chứng minh được Wraith đã thông đồng với Vương Quốc Chính Thống và đến đây vi phạm nhiệm vụ thực tế của mình, cô bé sẽ không khác gì một kẻ phản bội hay đào ngũ. Khi đó, sẽ chẳng ai có thể phàn nàn nếu cô bé bị bắn vào lưng ngay tại đây và lúc này.

"Tôi sẽ cho cô một cơ hội."

Taratua rút từ bên hông ra một khẩu súng lục ổ quay lớn đến mức phi thực tế. Thứ vũ khí đen bóng loáng ấy dường như đã hấp thụ cả sắc màu u ám từ những đám mây dày đặc phía trên, khiến nó trông thật quỷ dị. Wraith đưa tay ra hiệu ngăn chàng thanh niên đang định tiến lên che chắn cho mình.

Cô bé nháy mắt phải và đưa ra một câu hỏi.

"Cô muốn thử vận may của tôi sao? Cách làm đó thật thiếu khoa học đến ấn tượng đấy."

"Ha ha! Ồ, chúng ta không chơi trò roulette đâu. Việc phớt lờ hành động thực tế của một người mà chỉ xem liệu Chúa có yêu thương họ hay không là phong cách của Tổ Chức Tín Ngưỡng hơn. Cô gần như chắc chắn là có tội, nhưng tôi biết bộ não của cô giá trị đến mức nào. Vì vậy, đồng chí à, thứ mà cô sắp thổi bay không phải là đầu của chính mình đâu."

Taratua xoay tròn khẩu súng lục như xoay một cây bút rẻ tiền rồi chìa phần tay cầm về phía Wraith.

"Object thế hệ 2 Laser Beam 069, Piranirie, Soái hạm 019 vừa mới chìm... và giờ là cuộc tấn công từ Manhattan 000 đó. Hạm đội bảo trì của chúng ta đang tan tác và cấp trên có lẽ đã bị quét sạch. Chúng ta không thể để tình trạng này tiếp diễn. Và nếu muốn phục hồi, chúng ta cần càng nhiều binh lính càng tốt. Bao gồm cả cô nữa, người đồng chí và người chị em Martini của tôi."

Và rồi.

Cô ta nói điều đó một cách thản nhiên nhất có thể.

"Bắn tên đó đi. Tôi sẽ dựa vào đó để đánh giá ý định thực sự của cô."

Bầu không khí đông cứng lại.

Vẫn đang nằm ngửa, Quenser quan sát tình hình bằng cách xoay đầu một cách cứng nhắc như thể các khớp xương đã gỉ sét.

Ánh mắt cậu chạm phải ánh nhìn của Taratua.

Cậu hoàn toàn không thể đọc được cảm xúc của Wraith.

Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Piranirie Martini Smoky đã nói rằng có thứ gì đó đang đổ vỡ và khiến toàn bộ Series Martini phát điên. Và nó được điều khiển bởi một kẻ nào đó nằm ngoài Liên Minh Thông Tin chứ không phải Katarina, bà lão phụ trách dự án những cô gái thiên tài.

Liệu đây cũng là sản phẩm của sự điên rồ nhân tạo đó?

Hay đây vốn là bản chất bình thường của mỹ nhân gốc Á tên Taratua?

"Như tôi đã nói, đây không phải roulette, nên không có viên đạn nào bị lấy ra đâu."

Cậu hiểu.

Wraith Martini Vermouthspray sẽ làm gì trong tình huống này? Liệu cô bé còn cách nào khác không? Quenser hiểu rõ. Nếu cô bé tuân lệnh, một người sẽ chết. Nếu không, tất cả bọn họ sẽ chết. Đó là một bài toán đơn giản. Ngay cả khi Vương Quốc Chính Thống và Liên Minh Thông Tin đã tạm thời hợp tác vì lợi ích chung, họ vẫn là kẻ thù của nhau.

Chẳng có lý do gì để cô bé không làm điều đó cả.

Một khi phép tính là 1+1=2, thì dù có tìm kiếm bao nhiêu cũng không ra kết quả khác.

"Chúng tôi đã tốn công cứu những mạng sống này, nên chúng tôi sẽ bắt lũ ngu ngốc này làm việc cho mình để bù đắp lại. Và chúng sẽ phải làm việc cho đến khi kiệt sức mà chết."

Nhưng. Có lẽ nào...?

"Nhưng với kẻ này thì khác: Quenser Barbotage. Nhân tố bất thường này luôn phớt lờ các quy tắc về hiệu quả chi phí bằng cách chạy lung tung phá hủy các Object. Chúng ta sẽ giết hắn tại đây. Việc này vừa đóng vai trò như một màn ngụy trang, vừa là một chiến công để báo cáo cấp trên."

"Chờ đã!"

Đó là lúc một người lính nằm cách đó không xa cất tiếng hét, nhưng ngay lập tức bị một thủy thủ đang đi lại giữa những quân nhân Vương Quốc Chính Thống (vốn đang bị xếp hàng như những xác chết) đá thẳng vào hàm. Một chất lỏng màu đỏ thẫm bắn ra từ đôi môi bị rách, nhưng cậu ta vẫn tiếp tục gào lên với ánh mắt của một con chó bị xích.

"Cậu ta không phải binh lính! Cậu ta là sinh viên chiến trường! Nếu các người biết cậu ta là ai, chắc chắn các người phải rõ điều đó. Cẩn thận cách đối xử với cậu ấy đi, nếu không chính các người mới là kẻ gặp rắc rối sau này đấy!"

Đó là Heivia Winchell.

Nhưng vô ích. Tất cả những gì cậu ta có thể làm là gào thét từ trên boong tàu sân bay.

Taratua chẳng hề mảy may bận tâm.

"Các người giống linh kiện dùng một lần hơn là tù binh chiến tranh đấy. Việc bất kỳ ai trong các người còn sống sót sẽ bị xóa sạch khỏi mọi báo cáo, vậy nên, việc một hay hai đứa bị đối xử ra sao vào lúc này thì có gì quan trọng chứ?"

Giọng cô ta nghe có vẻ bực dọc, nhưng trong đó pha trộn vài cụm từ mang điềm báo cực kỳ tồi tệ.

Và đã đến lúc phải quyết định.

Wraith Martini Vermouthspray nắm lấy báng khẩu súng magnum được chìa ra với vẻ mặt đầy phiền muộn.

Taratua thò tay vào túi váy, rút ra một thiết bị trông giống như loại ống nhòm opera gấp gọn thường bán ở các nhà hát. Cô ta thản nhiên mở nó ra và nháy mắt.

"Cười lên nào. Thời gian cô quyết định, nhịp thở, mồ hôi, chuyển động mắt, sự run rẩy của đầu ngón tay. Tôi đang đo đạc tất cả chúng như một binh sĩ Liên Minh Thông Tin thực thụ, nên đừng có làm trò gì khả nghi."

"…"

Mỹ nhân gốc Á hất hàm ra hiệu, những binh lính cấp dưới liền tóm lấy cánh tay Quenser và nhấc bổng cậu lên. Họ đang ở gần mép không có lan can của boong tàu bay nghiêng, hoàn toàn không có đường lui.

Một cô bé nhỏ nhắn đứng ngay trước mặt cậu.

Họng súng của khẩu súng ngắn lớn một cách không tương xứng đang chĩa thẳng vào mặt chàng trai.

(…Suy nghĩ đi.)

Mồ hôi vã ra như tắm.

Lần đầu tiên trong đời, cậu thấy ngay cả việc chớp mắt cũng trở nên khó khăn.

Cái chết.

Cái chết thực sự đang tiến lại gần.

(Manhattan đang làm gì? Nếu nhóm của Taratua chỉ là những người sống sót từ hạm đội bảo trì, liệu họ có thực sự là một khối thống nhất? Có ai tác động gì vào khẩu súng đó không? Wraith đang nghĩ gì? Có thứ gì mình dùng làm bom hay vũ khí khác được không? An ninh thế nào? Boong tàu này không ổn định và đang bị nghiêng. Những người khác đang nằm trên boong… Chuyện gì đã xảy ra với Baby Magnum của Công chúa? Phải có thứ gì đó chứ! Phải có ít nhất một thứ mình có thể lợi dụng được chứ!)

"Tôi xin lỗi, Quenser. Có vẻ như cậu vẫn đang vận hành bộ não đó và ngoan cố không chịu từ bỏ hy vọng."

Một giọng nói dường như xuyên thủng mọi suy nghĩ của chàng trai.

Đôi mắt xanh của Wraith lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cậu qua thước ngắm.

"Nhưng lần này, thực sự là… không còn gì cả."

1efca456-3eee-4b20-8d67-d42d01ddf052.jpgTiếng súng khô khốc vang lên…

…nghe nhẹ tênh một cách lạ kỳ.

Phần 2

"Lớn nhất thế giới… New Yo… Manhattan… chính nó là… Object của Liên Minh Thông Tin sao!?" 

"Một thông cá… chính thức đã được… cùng với video. Manhattan… định… tham gia cuộc chiến này!" 

"Không ổn… ổn! Mọi người, chuẩn bị đón nhận va chạm! Kẻ địch… một khẩu pháo phản ứng phóng bằng điện từ… Đó là vũ khí ác quỷ… nhiệt độ vốn được kiểm soá… lò phản ứng sử dụng laser… nhiên liệu dạng viên! Đảo New Caribb… bị thổi bay rồi sao!?" 

"Chó má Series Marti… Lũ chúng nó… điên đến mức nào vậy!?"

Đó là một khung cảnh hỗn loạn tột độ.

Nữ sĩ quan cấp cao với mái tóc bạc và thân hình bốc lửa tên là Frolaytia Capistrano thấy tầm nhìn của mình hoàn toàn bị đảo ngược, và lúc đầu cô không thể nhớ nổi mình đang ở đâu.

Ánh sáng lóe lên trước mắt như thể cô vừa bị tát ngay khi vừa chạm mặt một ai đó. Tâm trí cô chao đảo, và cô đã mất một lúc lâu chìm trong trạng thái đờ đẫn không suy nghĩ. Chậm rãi, như lớp băng mỏng bị làm tan chảy bởi máy sấy tóc, trí óc cô mới dần tập trung lại được vào thực tại tàn khốc.

"Ư, kh…?"

Đầu tiên cô nhận ra mình đang ngã sấp mặt.

Trước đó, cô đang ở trong khu nhà ở dành cho sĩ quan của Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37, cô đang sử dụng máy tính xách tay để nhận báo cáo từ một cấp dưới tại chính quốc xa xôi. Nhưng khung cảnh xung quanh cô đã hoàn toàn thay đổi. Trần nhà quá thấp. Không, toàn bộ tòa nhà doanh trại đã bị đè bẹp. Không gian quá chật hẹp và những vật dụng khác trong phòng ở quá gần khiến cô khó lòng quan sát. Cô không có thời gian để kiểm tra bộ sưu tập Quốc Đảo của mình. Quân trang và đồ dùng cá nhân nằm rải rác xung quanh. Giữa đống đổ nát đó, cô vớ lấy một chiếc laptop với màn hình LCD đã vỡ và một chùm chìa khóa phần cứng. Sau đó, cô bò qua không gian chật chội.

May mắn thay, cổ chân cô không bị mắc kẹt vào đống đổ nát hay bất cứ thứ gì tương tự.

Liệu cô phải bò vài mét hay vài chục mét? Cảm giác về thời gian và khoảng cách của cô quá mơ hồ khi cô cắn môi và tìm đường thoát ra ngoài. Cô có thể thấy ánh sáng bên ngoài ở phía trước, nhưng dường như mãi chẳng tới nơi. Không có gì đảm bảo đây là con đường đúng đắn. Trần nhà sụp xuống ngày càng sát trên đầu khi cô càng bò xa hơn, cô có nguy cơ bị kẹt cứng hông trước khi chạm tới lối ra.

Nỗi nghi ngờ đó gặm nhấm tâm trí cô khi cô dùng những móng tay được cắt tỉa và giũa cẩn thận đào bới mặt đất để chậm rãi tiến về phía trước.

(Cuối cùng thì…)

Ánh sáng đang đến gần. Bằng cách nào đó, cô đã tự mình thoát ra khỏi đống đổ nát.

(…Cuối cùng.)

Và ngay khi cô thoát ra, một cảnh tượng địa ngục trải dài trước mắt cô.

Nhắc lại, Frolaytia Capistrano đang ở trên đảo New Caribbean nằm ở Đại Tây Dương, gần Trung Mỹ. Đây là một hòn đảo đặc biệt được tạo ra từ dung nham của một đợt phun trào nhân tạo bằng cách kích thích núi lửa dưới lòng đất bằng thuốc nổ. Hòn đảo là một tập hợp các tảng đá đen nhỏ trông như sô-cô-la giòn và ban đầu được xây dựng làm căn cứ nuôi cá ngừ vây xanh cho anh trai cô, Bloodrics Capistrano. Frolaytia đã đóng quân tiểu đoàn bảo trì Object của mình tại đó và đang ở giữa trận chiến với hạm đội bảo trì của Liên Minh Thông Tin cùng Object thế hệ 2 của họ, Nitrogen Mirage.

Những giả định đó đã hoàn toàn bị thổi bay.

Trước hết, màu sắc của mọi thứ đã thay đổi. Mặt đất đá đen kịt giờ đây đang rực sáng như một sợi dây điện trở hay một lò phản ứng. Lớp dung nham đã nguội và đông cứng từ lâu nay lại bị nung chảy một lần nữa bởi một nguồn nhiệt từ bên ngoài. Giống như hai viên kem bị rơi xuống mặt đường nhựa giữa trưa hè, bề mặt tan chảy tạo thành những dòng sông màu cam chảy về phía biển, tạo nên những bức tường hơi nước bốc lên cuồn cuộn. Chính ánh sáng, sức nóng và hơi nước khổng lồ này đã làm cho vầng mặt trời rực rỡ trên cao trở nên lung linh rồi mờ nhạt dần. Nó giống như ánh đèn của một siêu đô thị đã xóa tan những vì sao khỏi bầu trời đêm.

"…"

Frolaytia mất một lúc lâu mới có thể chấp nhận tình cảnh hiện tại.

(Điều này là do khẩu pháo chính của Manhattan gây ra. Và nó đã khai hỏa từ khoảng cách vài ngàn cây số…)

Nhưng cô phải đối mặt với thực tế. Tiểu đoàn bảo trì có khoảng 1000 người, và một nửa trong số đó đã ra tiền tuyến theo kế hoạch tác chiến của cô. Vậy còn lại bao nhiêu trong số khoảng 500 nhân viên hậu cần và dự bị ở lại cái địa ngục đầy những dòng sông cam rực này? Con số đó tương đương với lượng học sinh của hai ngôi trường. Cô không biết có thêm bao nhiêu người nữa đang mất mạng sau mỗi giây trôi qua. Cô không có thời gian để dừng lại chỉ vì thấy khó chấp nhận.

"Báo cáo ngay…"

Frolaytia lên tiếng, cố hét thật to để giọng mình không bị át đi bởi tiếng hơi nước nổ tung bốc lên từ phía bờ biển.

"Ai đó báo cáo cho tôi! Chúng ta cần biết phạm vi thiệt hại, cần một khu vực tương đối nguyên vẹn để sơ tán, và cần một bộ trang thiết bị và cơ sở vật chất còn hoạt động được! Việc chỉ cứu những mạng sống ngay trước mắt sẽ chỉ làm lãng phí nguồn lực quý giá. Khi đó, chúng ta thậm chí còn không cứu nổi những người mà các cậu nghĩ là đã cứu được đâu. Chúng ta cần tránh lãng phí và thực hiện chiến dịch cứu hộ với hiệu quả tối đa!"

Không có phản hồi.

Ngay cả những chức năng cơ bản nhất cũng không còn hoạt động.

"Chào, Tia-chan…" 

"…"

Đôi vai của nữ chỉ huy tóc bạc khẽ run lên khi ai đó cất tiếng nhẹ nhàng từ phía sau. Cô suýt chút nữa đã để lộ vẻ mặt của một thành viên trong gia đình, nhưng đã kịp trấn tĩnh trước khi quay lại. Cô chào người thanh niên với tư cách là chỉ huy của tiểu đoàn bảo trì.

Đó là Bloodrics Capistrano.

Anh ta từng mặc một bộ áo đuôi tôm đen ngay cả trên hòn đảo nhiệt đới này, nhưng giờ đã cởi nó ra, chỉ còn lại chiếc sơ mi trắng. Có lẽ anh ta đã dùng chiếc áo đó để băng bó cho một binh sĩ bị thương, hoặc đã vứt nó đi trước khi nó bị nhiệt độ nung chảy?

Trên tay anh ta là một thanh katana đã tuốt khỏi vỏ.

Không thấy bao kiếm đâu. Vì lý do nào đó, lưỡi kiếm ướt đẫm một chất lỏng màu đỏ. Không rõ chuyện gì đã xảy ra trên đường tới đây, nhưng đó là dấu hiệu rõ ràng cho thấy tình hình đang hỗn loạn đến mức nào.

Mồ hôi trên trán có lẽ đã rơi vào mắt, hoặc vì một lý do nào khác, Bloodrics cứ nheo một con mắt một cách không tự nhiên trong khi cố nặn ra một nụ cười trên khuôn mặt lộ rõ vẻ kiệt sức.

"Hét lên cũng chẳng ích gì đâu. Cuộc chiến trước đó đã kết thúc rồi. Mọi chuyện giờ đây đã vượt xa tầm kiểm soát của Piranirie Martini Smoky hay chiếc Nitrogen Mirage. Các điều kiện đã thay đổi."

"Anh đang nói cái gì vậy? Đó không phải việc để anh quyết định! Đúng là thiệt hại rất nghiêm trọng, nhưng chúng ta không thể cứ thế từ bỏ một cuộc chiến như kiểu tắt một cái công tắc được! Dù cảnh tượng trước mắt có tan hoang đến đâu, chúng ta vẫn có thể tập hợp nhân lực và thiết bị còn sót lại để phản công. Em thừa nhận việc này giống như đang quất roi vào xác chết, nhưng nếu chúng ta bỏ cuộc và ngừng kháng cự, tất cả những người dưới quyền em sẽ đơn giản là chìm nghỉm trong đống dung nham này!"

Frolaytia không phải đang dựa dẫm vào sức mạnh ý chí một cách phi logic. Cô còn nhiều điều muốn nói hơn thế.

"Bình tĩnh lại, suy nghĩ đi, và đừng bao giờ từ bỏ nhân tính! Tại sao Liên Minh Thông Tin đột ngột tung ra vũ khí bí mật lớn nhất của họ như thế này? Nó vốn ở trung tâm chính quốc của họ, đáng lẽ họ chẳng có lý do gì để đưa nó ra tiền tuyến cả. Em không biết chi tiết về những vấn đề của Series Martini, những kẻ giám sát mạng lưới AI vốn có thể còn chẳng có lõi, nhưng nếu chúng nắm giữ toàn bộ quyền hạn của một cường quốc thế giới, chúng hẳn phải có cách tốt hơn để thực hiện việc này."

"…"

"Chúng ta không biết các vấn đề bên trong Series Martini đã lan rộng đến mức nào. Nếu nó chỉ giới hạn ở những kẻ chịu trách nhiệm bảo vệ New York, thì việc chỉ có Manhattan được phái đi là có lý. Nhưng đây là một tình huống đầy biến động. Nếu các Martini khác cũng bắt đầu hành động kỳ lạ, vấn đề có thể lan rộng ngoài tầm kiểm soát trên khắp Liên Minh Thông Tin!"

"Tia-chan, em nói rất đúng đấy."

Anh trai cô chậm rãi thở ra.

Bloodrics đáng lẽ là một dân thường, nhưng anh ta nói chuyện với em gái mình như thể đang bình thản giải thích điều gì đó trong khi cô đang nổi cơn thịnh nộ.

"Nhưng không có ai trả lời tiếng gọi của em đâu."

"!?"

"Theo ước tính chung, 60-70% những người còn lại trên đảo đã hy sinh. Mà thông thường, tổn thất 30% đã được coi là một cuộc tháo chạy rồi, đúng không? Em không còn có thể duy trì các hoạt động quân sự thông thường ở đây nữa. Tia-chan, nhiệm vụ của em lúc này là xóa bỏ hoặc tiêu hủy tất cả thông tin mật để Liên Minh Thông Tin không thể đánh cắp chúng. Và điều đó bao gồm cả chính bản thân em, với tư cách là thiếu tá chỉ huy toàn bộ tiểu đoàn."

"…"

"Em không được phép bị bắt. Bất kể thế nào đi nữa. Em thực sự nghĩ rằng Manhattan đã xong việc chỉ với một phát bắn đó sao? Cho dù nó khai hỏa phát thứ hai, thứ ba, hay chúng gửi một đơn vị đổ bộ lớn đến đống đổ nát tan hoang này của tiểu đoàn, em chỉ có một nhiệm vụ duy nhất ở đây thôi, Tia-chan: Chạy đi. Không quan trọng việc em cảm thấy thảm hại hay hèn nhát đến mức nào. Tia-chan, em mang trên mình một trọng trách, vì vậy, em phải rời khỏi đây. Ngay cả khi em là người duy nhất thoát ra được."

Về mặt logic, cô hiểu điều đó.

Nếu cô bị bắt, kẻ thù có thể đánh cắp thông tin sinh trắc học như trọng tâm cơ thể hay quét võng mạc để truy cập vào liên kết dữ liệu quân sự. Hoặc chúng có thể ép cô khai ra các chiến dịch tương lai mà không ai được phép biết, hay tên của những gián điệp đã thâm nhập vào các quốc gia thù địch. Khi đó, thiệt hại sẽ lan rộng ra ngoài phạm vi cuộc chiến này. Để giảm thiểu tổn thất, cô phải đảm bảo nó chỉ giới hạn ở trận chiến này mà thôi.

Nữ chỉ huy tóc bạc với thân hình bốc lửa chậm rãi thở ra.

Sau khi ném chiếc máy tính xách tay và chùm chìa khóa phần cứng vào dòng dung nham, cô rút khẩu súng ngắn quân dụng ra khỏi bao.

"...Em sẽ chỉ rút lui sau khi đã cứu được nhiều mạng sống nhất có thể. Với tư cách là chỉ huy của họ, em sẽ là người bọc hậu."

"Tia-chan."

"Em biết, em biết chứ! Em biết việc này là kém hiệu quả!"

Frolaytia hét ngược lại anh trai mình và ấn họng súng quân dụng vào ngay thái dương của chính mình.

Hai anh em lườm nhau trân trân, cô gồng mình để giữ vững gương mặt của một vị chỉ huy, không để lộ ra vẻ yếu đuối của một cô em gái.

"Nhưng vẫn còn biết bao đồng đội đang bị chôn sống trong đống đổ nát và dung nham này, thậm chí không thể thốt lên một tiếng rên rỉ! Chưa kể những binh sĩ đang chiến đấu với Liên Minh Thông Tin tại hạm đội bảo trì ngoài khơi kia! Họ ở ngoài đó vì em đã ra lệnh! Em không thể lấy lý do thiếu hụt dữ liệu để bao biện. Em không thể bỏ mặc họ mà chạy trốn. Nếu em làm vậy, họ sẽ phải chết một cách vô ích!"

"…"

"Tiêu hủy mọi thông tin mật là yêu cầu tối thiểu, đúng không? Chuyện đó không vấn đề gì. Sĩ quan không được cấp súng để bắn kẻ thù. Khẩu súng này là để họ tự thổi bay bộ não của mình nếu cần thiết!"

Vẫn cầm thanh katana đã tuốt vỏ, Bloodrics lắc đầu với vẻ mặt đau buồn. Anh ta hẳn đã thấu hiểu tâm tư của em gái mình.

Cô không để địa vị quý tộc trói buộc bản thân. Khi cần thiết, cô đã mạo hiểm mạng sống và dùng chính sức mình để bảo vệ binh sĩ. Đó là điều khiến Bloodrics tự hào. Nếu em gái anh có thứ gì đó muốn bảo vệ, anh muốn chiến đấu bên cạnh cô với tư cách là một người anh trai. Anh thực sự muốn vậy.

Cuối cùng, anh thở hắt ra một hơi đầy cam chịu.

Và người anh nói với em gái mình.

"Anh xin lỗi, Tia-chan. Nhưng anh không thể để em làm thế."

Liệu Frolaytia có kịp nhận ra thứ gì đã tạo nên âm thanh khẽ khàng trên đầu mình không?

"Bh…?"

Chuôi kiếm katana trên tay chàng thanh niên tóc bạc đã nện thẳng vào đầu cô. Giống như cách người ta hạ gục ai đó bằng báng súng lục. Trước khi cô kịp cử động ngón tay để bóp cò, đôi mắt cô gái mờ đi và cơ thể cô lịm xuống.

Trước khi cô ngã quỵ hoàn toàn, Bloodrics đã kịp quàng tay ôm lấy vòng eo mà anh cảm thấy là quá gầy gò đối với em gái mình. Nếu anh không cẩn thận, ngón tay cô trên cò súng có thể vô tình cướp cò.

"Đánh cả em gái mình... Mình đúng là nỗi sỉ nhục của tinh thần hiệp sĩ."

Giọng anh đầy vẻ chán ghét bản thân, nhưng anh lại cực kỳ dứt khoát khi đối mặt với thực tại này. Những lý do quân sự đó chẳng có nghĩa lý gì với anh vì anh là một dân thường, dù là một quý tộc. Mục tiêu đầu tiên và quan trọng nhất của anh là bảo vệ cô em gái quý giá bằng mọi giá.

Trên đường đến đây, anh đã nghe thấy rất nhiều tiếng nói cầu xin anh hãy giết họ đi. Có người bị dung nham đổ xuống đầu, có người bị kẹt cứng trong đống đổ nát. Bloodrics đã dùng mũi kiếm katana của mình để giải thoát cho những binh sĩ không còn hy vọng đó.

Anh sẽ không quên những lời cảm ơn của họ.

Làm sao anh có thể quên được?

"...Mình phát ngán với tất cả những thứ này rồi."

Frolaytia đã gầy dựng nên thế giới này của riêng mình từng chút một khi cô nỗ lực kháng cự lại xã hội quý tộc, vì vậy, anh không thể để cô phải chứng kiến nó sụp đổ một cách bi thảm.

Cô có thể oán trách anh nếu muốn.

Cô có thể căm ghét anh đến tận xương tủy nếu cần.

Bloodrics vứt thanh katana đẫm máu sang một bên và đưa ngón tay lên tai. Anh chuẩn bị phát đi một bản tin.

"Là tôi đây."

Ngay khi tập trung vào chiếc tai nghe nhỏ, chàng thanh niên lập tức mang gương mặt của một quý tộc.

"Phải, tôi muốn một lối thoát khẩn cấp. Hãy dùng chiếc tàu ngầm đó. Tôi muốn đón càng nhiều binh sĩ Vương Quốc Chính Thống càng tốt, nhưng không cần phải cưỡng cầu. Chúng ta sẽ rời đi sau 15 phút nữa. Hãy bỏ qua bất kỳ ai mà chúng ta không thể đón kịp. Đừng lo lắng. Không ai trong các người phải đóng vai kẻ phản diện cả. Việc đó cứ để một mình tôi làm."

Vẫn đang đỡ lấy cơ thể không còn ý thức của em gái, Bloodrics nhìn xuyên qua hơi nóng và làn khói của dung nham để quan sát đường chân trời xa xăm.

Theo lời Frolaytia, cô đã cử một số binh sĩ ra khơi.

Đó là điều cần thiết, ngay cả khi nó đòi hỏi cô phải phớt lờ cảm xúc cá nhân của mình.

Nhưng nếu tiểu đoàn bảo trì rút khỏi đảo New Caribbean, họ sẽ không còn nơi nào để trở về. Một khi bị cô lập giữa biển khơi, sẽ chẳng có ai đến cứu họ dù họ có gào thét bao nhiêu đi chăng nữa.

Bloodrics Capistrano đang trực tiếp gây ra điều đó cho họ.

Nhưng anh sẵn sàng vấy bẩn đôi tay mình bằng những việc mà ai đó buộc phải thực hiện.

"...Thật là một thảm họa. Cho cả chúng ta và cả bọn họ."

Phần 3

Và chẳng có ai đến cả.

Đáng lẽ quân đội Vương Quốc Chính Thống phải đang đồn trú tại Đảo New Caribbean. Đáng lẽ chiếc Baby Magnum của Công chúa phải đang ở ngoài đại dương bao la kia. Thế nhưng. Không một ai.

"...Tao sẽ giết mày..."

Một giọng nói rực cháy sự phẫn uất vang vọng khắp boong tàu sân bay gỉ sét.

Đó là Heivia Winchell, người mà giờ đây thậm chí không thể rơi nổi một giọt nước mắt.

Cậu cố gắng hết sức để lôi cái cơ thể đang run rẩy của mình bò đến mép boong tàu, nhưng tuyệt nhiên không còn dấu vết nào của xác bạn mình nữa.

Chỉ có một loại chất lỏng màu đỏ thẫm kỳ lạ nhuộm thắm mặt nước, trong khi một bóng đen khổng lồ đang chậm rãi bơi lội bên dưới.

"Ha ha. Đừng làm thế chứ, Wraith!"

Taratua ôm bụng cười sặc sụa. Nước mắt đọng lại nơi khóe mắt cô ta.

"Cô có thể đem xác hắn cho cá mập ăn nếu muốn. Hê hê hê. Nhưng chúng ta sẽ bị càu nhàu mãi không thôi nếu cô bắt chúng ăn cả kim loại và nhựa cùng với hắn đấy. A ha ha ha ha!"

Vào khoảnh khắc đó, một thứ gì đó thực sự đã đứt đoạn bên trong tâm trí Heivia. Cậu đã bước qua ranh giới.

"Tao sẽ giết sạch tụi mày! Tao sẽ tàn sát hết! Tao không quan tâm tụi mày bị điên, bị hỏng hay cái quái gì nữa. Tao sẽ băm vằm từng đứa một!"

Đến cuối cùng, lời đe dọa đó nhắm vào ai?

Chẳng ai biết được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!