Chương 3: Ranh giới giữa quốc gia an toàn và quốc gia chiến trường - Cuộc càn quét tại khu Atacama (Phần 3-4)
Phần 3
Và thế là họ dấn thân vào sa mạc 40 độ C rực lửa.
"Ở ngoài này còn an toàn hơn là ở trong cái căn cứ có một nàng thần tượng nguy hiểm đang lượn lờ xung quanh."
"Oh hô hô. Anh không có ý nói tôi đấy chứ?"
Quenser và những người khác đang ở giữa sa mạc Atacama.
Hộ tống họ ở hai bên là Baby Magnum và Rush.
Không, họ không phải những người duy nhất đang di chuyển. Cả 4 cường quốc đều là một phần của Chiến dịch Tử Thần Nam Thập Tự. Một đơn vị khác có quy mô tương đương đang đi theo lộ trình khác từ một hướng khác để tiếp cận khu dinh thự và căn hộ dành cho chủ trang trại và công nhân. Họ đang cố gắng bao vây khu dân cư đó. Vì có cùng quy mô, đơn vị kia cũng có một Object của Tập Đoàn Tư Bản và một của Tổ Chức Tín Ngưỡng đi kèm.
"Tớ thấy mừng vì mình ở đơn vị này sau những gì đã xảy ra ở Hawaii. Nếu chúng ta chung đội với Tập Đoàn Tư Bản, bọn chúng có thể bắn lén vào lưng chúng ta bất cứ lúc nào."
"Phải đấy, cứ tỏ ra quá ngầu là y như rằng thế giới sẽ trừng phạt cậu vì điều đó. Tớ nghĩ đôi khi chúa cũng ghen tị với sự bá đạo của chúng ta đấy."
Mọi thứ đều bị bao phủ bởi lớp cát mịn, và mỗi bước đi đều mang lại một cảm giác kiệt sức bất thường.
"Mấy cái đàn ruồi quái lạ ở mấy khu vực kia là sao thế?"
"Nếu thực sự muốn biết thì cứ đào lên đi. Đây là địa bàn của một tổ chức tội phạm mà, có khi lại dào ra được xác chết bị phân hủy chôn ở dưới đó đấy."
Mặt trời như đổ lửa từ trên đỉnh đầu. Bây giờ thực sự là tháng 11 sao? Và kể cả có phải đi nữa, tại sao họ không thực hiện cuộc tấn công này vào ban đêm? Họ muốn nguyền rủa đủ thứ về chiến dịch này.
Frolaytia giải thích qua bộ đàm với giọng điệu lộ rõ sự bực dọc.
"Bởi vì sa mạc sẽ rất lạnh vào ban đêm. Và độ cao ở đây là hơn 2000m. Nhiệt độ sẽ xuống ít nhất là mức đóng băng."
"Gì nữa đây? Giờ chúng ta lại có thêm giới hạn thời gian: phải quay về trước khi trời tối nếu không sẽ bị đóng băng! Tất cả những gì chúng ta có chỉ là mấy bộ quân phục mỏng dính và thoáng khí này thôi! Cô ta lại đẩy chúng ta ra tiền tuyến trong khi giấu nhẹm thông tin quan trọng một lần nữa!"
"Đợi đã! Tôi không cần phải nói cho các cậu phần đó chứ. Đó là kiến thức phổ thông mà."
"Nếu chúng ta bị đóng băng, hãy bắt ngài ấy dùng ngực sưởi ấm lại cho chúng ta. Sau tất cả những đống rác rưởi mà chúng ta đã trải qua, ít nhất chúng ta cũng phải có quyền được hưởng bấy nhiêu đó chứ."
"Đừng có mà được đà lấn tới sau vụ đồ thỏ đó nhé, hai cậu kia."
Khu vực này trông không có gì ngoài sa mạc trống rỗng, nhưng đó chỉ là một ảo ảnh được tạo ra bởi mọi bề mặt đều có cùng một màu sắc, giống như trong một trường quay phông xanh vậy. Thực tế, có những cồn cát nhấp nhô mà binh lính có thể đang ẩn nấp phía sau. Và nỗi sợ hãi lớn nhất trong sa mạc cát mịn này là khả năng có những quả mìn làm bằng gỗ hoặc gốm mà máy dò của họ sẽ không thể tìm thấy. Họ đã mang theo chó để giúp giải quyết vấn đề đó.
Có những tòa nhà tiền chế nhỏ rải rác khắp sa mạc, nhưng họ không có ham muốn tiếp cận chúng. Những thứ đó dùng để làm gì? Giống như những chiếc xe bị bỏ lại bên lề đường, chúng là nơi hoàn hảo để giấu một quả bom. Và ngay cả khi không có bom, những tòa nhà tiền chế không cửa sổ, không điều hòa với mái tôn đó sẽ là những địa điểm hành hình hoàn hảo nếu bạn để ai đó bị trói ở đó trong cái nóng 40 độ của sa mạc.
Họ sẽ không tiếp cận một mối đe dọa hiển nhiên như vậy.
Vấn đề thực sự là những mối đe dọa vô hình. Loài chó vốn nổi tiếng với việc đào hố và tìm thức ăn hay đồ chơi, nên không thể đánh lừa mũi của chúng chỉ bằng một chút cát. Khi được huấn luyện, chúng có thể đánh hơi chính xác thuốc nổ giấu trong túi xách tại sân bay.
"Này, chẳng phải tốt nhất là nên thả xích ra để con chó tự do tìm kiếm sao? Mìn sẽ nổ ngay cả khi một con chó giẫm phải, nên cậu cũng sẽ nằm trong phạm vi sát thương đấy."
"Nếu cậu không tin tưởng nó, thì cứ việc cầm lấy một cái gậy mà chọc xuống đất phía trước mặt khi đi bộ ấy. Và đi dẫn đầu đi để khỏi làm phiền đến chúng tớ."
"Nỗi lo âu đó sẽ giết chết tớ mất!"
"Sự an toàn không bao giờ là miễn phí cả. Rosa đang mạo hiểm mạng sống để làm công việc của mình. Đừng có vừa phàn nàn vừa hưởng lợi như một lão chồng bạo hành lỗi thời thế chứ. Thực sự đấy, cậu nên xin lỗi Rosa đi."
Không phải ai trong đơn vị cũng mang theo chó. Cứ khoảng 10 đến 20 binh lính mới có một con chó đi cùng.
"Hãy xem lại quy trình nào."
Công chúa lên tiếng.
"Chúng tôi sẽ đóng vai trò là mồi nhử lộ liễu, vì vậy, chúng tôi sẽ tiến lên phía trước. Chúng tôi sẽ gây ra đủ loại hỗn loạn, những người còn lại hãy bắn hạ những tên lính tháo chạy khỏi tổ ong đó."
"Oh hô hô. Vũ khí của chúng tôi sẽ thiêu rụi bọn chúng thành tro bụi mất. Chuyện này phiền phức chỉ vì gã Grinov Quarterdeck đó. Giá mà chúng ta không cần một cái xác nguyên vẹn để xác nhận cái chết của hắn."
"Chúng ta đang giám sát mọi thứ bằng camera của Object và vệ tinh, nhưng những thứ đó không đáng tin cậy 100%. Chúng ta đã từng thấy loại ngụy trang dùng để đánh lừa cảm biến ở Đông Âu rồi, nên hãy nhớ kiểm tra bằng mắt thường nữa."
Có khả năng lũ buôn vũ khí đã mang theo gia đình và nhân tình của chúng. Kế hoạch tấn công nghe có vẻ chắc chắn, nhưng họ phải làm gì với những người không tham gia chiến đấu?
"Còn chiếc Object thế hệ 2 Gangster của chúng thì sao?"
Quenser hỏi.
"Chúng tôi sẽ lo liệu việc đó. Chúng dường như đã thay thế một trong những trang trại của mình bằng một khu vực bảo trì ngoài trời. Mặc dù tôi nghĩ điều đó sẽ khiến việc lấy thông số cơ bản cho các thiết lập kiểm soát thái độ trở nên khó khăn."
"Oh hô hô. Hay là chúng ta xem ai có thể biến nó thành đống sắt vụn trước nhé? Tôi phát ngán với việc nàng hầu huyền thoại cứ đứng đầu danh sách xu hướng rồi. Tôi muốn một sự kiện kịch tính cho những thước phim MV của mình."
Các Elite vẫn khát máu như mọi khi. Những cô gái hiện đại không ngồi yên chờ người khác bảo vệ mình đâu. Những bông hoa trên đỉnh núi đó sẽ tự mình xuống núi.
"Chúng kia rồi. Tôi đã thấy các trang trại hình tròn."
Sau khi đi bộ qua sa mạc với những đàn ruồi quái lạ ở vài nơi, Quenser dừng lại.
Mỗi vòng tròn phải rộng khoảng 100m. Những vòng tròn xanh lục đặc trưng hình thành quanh các vòi phun nước trông giống như những thanh xà ngang dùng trong trò chơi nhảy limbo. Các vòng tròn xếp sát vào nhau phủ kín không gian, tạo ra thứ gì đó giống như mô hình tổ ong.
Cánh đồng ngô trải dài vượt qua cả chân trời, nên hồ nước và các tòa nhà không thể nhìn thấy từ đây. Tất cả đều là một phần của màn ngụy trang dùng để che giấu thân phận thực sự của lũ buôn vũ khí. Những kẻ tiểu tư sản sẽ muốn hỏi tại sao chúng không chỉ đơn giản là nỗ lực để trở thành những nông dân giàu có thành đạt.
Tuy nhiên…
"Nó kia rồi."
Công chúa báo cáo qua bộ đàm.
"Đó không phải là khinh khí cầu ngụy trang ra-đa. Tôi đã phát hiện ra chiếc Gangster của Kế hoạch Ký sinh. Đó chắc chắn là Object của Woodstock."
Chỉ một yếu tố nhân tạo duy nhất nhô lên rõ rệt từ phía chân trời. Có một giàn giáo kim loại như trò chơi leo trèo ở sân chơi và chiếc Object hình cầu đường kính 50m nằm gọn bên trong. Ngay cả ở khoảng cách này, họ có thể nhận ra nó có vài đường ống dày và dây cáp được nối vào hai khẩu pháo chính ở phía bên phải. Trông nó gần giống như một quả tên lửa khổng lồ đang chờ được phóng đi.
"Vậy thì…"
Công chúa lên tiếng.
"Oh hô hô. Chúng ta bắt đầu chứ?"
Hai chiếc Object tiến lên phía trước. Cuộc đi săn cuối cùng đã thực sự bắt đầu. Một lượng lớn cát bị thổi tung lên không trung khiến Quenser và những người khác ho sặc sụa khi cố gắng tìm một góc nhìn rõ ràng.
"Khụ, uầy. Kế hoạch Ký sinh có nghĩa là thứ đó được lắp ghép từ những bộ phận khác nhau mà chúng đã bán cho các cường quốc, đúng không?"
Heivia hỏi.
"Chúng ta không thể đưa ra vài dự đoán sơ bộ về cách nó di chuyển sao?"
"Tớ nghi ngờ việc Woodstock từng giao ra bản thiết kế lắm."
Quenser đáp.
"Bất kỳ giả định nào chúng ta đưa ra đều có thể bị lật ngược bất cứ lúc nào. Không có quy tắc nào bắt buộc chúng phải sử dụng mọi bộ phận, và luôn có thể có vài bộ phận mới toanh trộn lẫn trong đó."
Hai Elite chỉ có nhiệm vụ tiêu diệt chiếc Object không đăng ký và làm náo loạn binh lính đối phương. Việc bắn hạ những tên lính đang hoảng loạn đó được giao cho Heivia và những người khác, nên họ không thể chỉ đứng nhìn.
Ngay cả ở sa mạc rộng lớn, những con đường vẫn được hình thành. Người ta thường chọn lộ trình ngắn nhất giữa các điểm quan trọng trong khi né tránh đá tảng, cát lún và mìn của chính họ. Rời khỏi những con đường đó có nghĩa là đối mặt với nguy cơ bị lạc hoặc lún bánh xe và dẫn đến cái chết. Di chuyển xuyên sa mạc có lẽ cũng giống như trên biển hay trên không, luôn có những lộ trình tối ưu bất kể không gian có rộng mở đến đâu.
Frolaytia nói qua bộ đàm.
"Tập Đoàn Tư Bản và Tổ Chức Tín Ngưỡng cũng đang tấn công. Nhưng hãy nhớ rằng Grinov là ưu tiên hàng đầu. Có phần thưởng cho bất cứ ai găm được một viên đạn vào đầu hắn, nên hãy cầu nguyện rằng cái túi tiền biết đi đó sẽ chạy thẳng về phía các cậu."
"Chà, bọn đó tấn công quá sớm rồi. Đáng lẽ nên đợi đến khi chúng ta siết chặt vòng vây hơn chút nữa chứ. Thế này chẳng khác nào cố bắt một con cá nhiệt đới giữa đại dương cả."
"Tiếp cận gần hơn cũng chẳng giúp mọi việc dễ dàng hơn nếu chúng thực hiện đòn tấn công phủ đầu trong khi các Object của ta còn đang chờ đợi. Nhìn kìa, tớ thấy có chuyển động ở phía chân trời. Gia đình và nhân tình của chúng có thể bị lẫn vào đó, nên hãy giết những kẻ mặc quân phục và giữ lại những kẻ mặc thường phục."
"Nếu chúng mặc thường phục nhưng có vũ khí thì sao?"
"Cậu hãy vờ thẩm vấn chúng từ phía trước trong khi tớ để Rosa sủa vào mặt chúng từ bên cạnh. Con người không thể che giấu phản ứng khi bị bất ngờ đâu."
Quenser nhớ đã từng nghe điều đó từ các giáo sư ở trường học tại quốc gia an toàn, những người thường vung vẩy cây thước chỉ bảng và đứng ở ranh giới giữa sự lập dị và điên rồ thực sự. Mặc dù họ chỉ áp dụng nguyên tắc đó bằng cách chiếu đèn pin vào những học sinh đang lúng túng bịa ra lý do quên làm bài tập về nhà.
"Nếu chúng phản xạ một cách quá chuyên nghiệp, hãy giết ngay. Chúng ta có thể xác nhận danh tính sau. Chỉ hy vọng rằng một trong những cái xác đó có khuôn mặt của Grinov."
"Vậy là chúng ta đang trực tiếp tiêu diệt con người luôn hả? Thế giới này sắp tàn rồi đúng không?"
"Cậu nghĩ chúng đã giết bao nhiêu người để xây dựng nên đống kho báu ở đây? Nếu vẫn chưa chắc chắn, thì cứ thử đào quanh mấy cái đàn ruồi kia mà xem."
Trong lúc họ đang thảo luận, Quenser cảm thấy một cơn rùng mình giữa sa mạc nóng bỏng. Sau đó, cậu thấy tóc và da mình trở nên ẩm ướt. Con số 40 độ đơn thuần đã biến mất. Cảm giác này tương tự như một vòi phun sương. Có lẽ gió đã mang nước từ hệ thống tưới tiêu của trang trại tới đây.
Hoặc cậu đã nghĩ như vậy.
Tuy nhiên…
"Hửm? Oái!?"
Nó ập đến mà không có bất kỳ lời cảnh báo nào.
Đó là một màu sắc xỉn đục. Tầm nhìn của cậu bị cắt đứt bởi một thứ gì đó dày đặc. Ban đầu, Quenser không hiểu cái thứ màu kem kia là gì. Nó được tạo ra bởi cát sa mạc trộn lẫn với độ ẩm trong không khí.
Nói cách khác…
"M-mây sao!? Ồ, đúng rồi! Mình quên mất nơi này cao đến mức nào!"
"Cậu đùa tớ đấy à? Và chẳng phải tiếng sấm đang rền vang khắp nơi sao? Đừng nói với tớ đây là mây giông nhé!"
Một tia chớp bất thường chạy ngang từ phải sang trái. Đám mây có thể đã tích tụ tĩnh điện dễ dàng hơn bằng cách hấp thụ nó từ cát trong khu vực.
"Rèè! Rèèèè! Hãy cẩn thận với thay đổi thời tiết! Và cả những… rèèè… tia sét bất ngờ nữa!"
"Cái gì cơ, ngài Frolaytia!? Tôi không nghe thấy gì cả!"
"Chết tiệt cái cô ngực khủng đó. Chỉ bảo chúng ta cẩn thận với sét đánh thì ích gì vào lúc này chứ! Tớ thề là lát nữa tớ sẽ đi sàm sỡ bả cho bõ ghét…"
Một sa mạc trống trải hay trang trại còn nguy hiểm hơn cả một sân golf, nhưng họ không thể buông súng và dao khi chiến tranh đang diễn ra.
"Đây là lý do tại sao chúng ta nên dùng súng nhựa. Chúng nhẹ hơn, không rỉ sét, và không khiến cậu bị sét đánh!"
"Sét vẫn sẽ đánh trúng cậu ngay cả khi cậu không mang theo kim loại! Heivia, đừng có đứng đơ ra đó! Mau cúi thấp xuống!"
"Phải làm gì để tránh sét bây giờ? Tớ biết là không được lại gần cây cao hay nguồn nước, nhưng nó chẳng phải có thể truyền qua đất và đánh trúng cậu ngay cả khi cậu nằm xuống sao!?"
Họ nhìn thấy những luồng ánh sáng chói lòa và nghe thấy những tiếng thét từ bên kia đám mây dày đặc. Không thể biết đó là tiếng của quân đội các cường quốc hay của phía Woodstock. Thảm họa thiên nhiên tấn công tất cả mọi người một cách bình đẳng.
Và Quenser chợt nhận ra một điều.
"Chuyện này tệ rồi."
"Còn tệ hơn hiện tại nữa à!?"
"Công chúa sử dụng thiết bị đẩy bằng tĩnh điện. Tất cả luồng sét xung quanh cô ấy sẽ làm rối loạn chuyển động của cô ấy! Thậm chí nó có thể khiến cô ấy hoàn toàn đứng im!"
"Cô ấy đang chiến đấu với một Object thế hệ 2 bí ẩn ngay lúc này, đúng không?"
"Công chúa!"
Quenser hét vào bộ đàm, nhưng nó chỉ tràn ngập tiếng nhiễu do bị can thiệp quá mạnh. Cậu biết rõ rủi ro, nhưng cậu không cách nào báo cho cô ấy biết.
"Chúng ta phải làm gì đây?"
"Nhiệm vụ của chúng ta không thay đổi. Heivia, đừng để bất kỳ tên lính địch đang hoảng loạn nào trốn thoát. Chúng ta sẽ mạo hiểm mạng sống vô ích nếu Grinov lách qua ngay trước mũi chúng ta!"
May mắn thay, 4 cường quốc đang hợp tác trong Chiến dịch Tử Thần Nam Thập Tự. Rắc rối của Công chúa chưa chắc đã làm xoay chuyển cục diện trận chiến ngay lập tức. Sẽ không thành vấn đề nếu các Object khác gánh vác phần việc đó. Chiếc Rush của Oh Ho Ho sử dụng hệ thống đệm khí, nên nó sẽ không gặp khó khăn khi di chuyển trong mây giông.
Nhưng Heivia nghe có vẻ không vui khi tiếp tục tiến về phía các trang trại hình tròn với khẩu súng trường tấn công trên tay.
"Liệu cô ấy có thực sự trông cậy được vào bọn kia không? Đừng quên rằng luôn có những âm mưu trong các chiến dịch và diễn tập chung. Tớ đã nghe những câu chuyện kinh dị về khu rừng Đông Âu đó rồi."
"Dừng lại đi. Tớ không muốn nghe mấy chuyện đó vào ngay lúc này đâu."
Và rồi…
"Oái!"
Đúng lúc đó, Rosa đột ngột quay ngoắt lại và lao thẳng vào ngực Quenser. Không thể chống đỡ được sức nặng và đà lao của cô nàng nghịch ngợm này, cậu ngã ngửa ra sau. Ngay sau đó, Quenser co rúm người lại khi tiếng súng nổ vang lên sau bức màn sương dày đặc. Cát tung tóe ngay sát cạnh chỗ cậu vừa đứng.
Nếu Rosa không xô ngã cậu, có lẽ cậu đã mất mạng rồi.
"Hú hồn! Chúng ta bị tấn công à!?"
"Heivia, nhìn vào hướng mắt của Rosa mà bắn đi!"
Một tràng súng ngắn vang lên. Tiếng nổ có lẽ đã thu hút tia sét, vì một luồng sáng xanh trắng nổ lách tách quét ngang qua ở tầm mắt và đâm xuyên chính xác qua những viên đạn đang bay.
"Chết tiệt, tớ chẳng biết mình đang làm đúng hay sai nữa!"
"Suỵt."
Quenser vỗ đầu Rosa rồi đứng dậy. Cậu và Heivia thận trọng tiến về phía trước cho đến khi tìm thấy một người đàn ông mặc quân phục lạ lẫm đã bị bắn chết. Ngay cả khi đã chết, hắn vẫn nắm chặt khẩu súng trường tấn công báng gỗ. Hai tên ngốc vừa nhìn cái xác vừa bàn tán.
"Wow, ngay cả trong mớ hỗn độn này, mũi của Rosa chính xác đến đáng sợ."
"Cứ tiếp tục thế này thôi. Không biết Công chúa sao rồi nhỉ."
Mây giông vẫn khiến bộ đàm tràn ngập tiếng nhiễu và không thể sử dụng được.
Dưới sự hỗ trợ của con Becgie Đức, thỉnh thoảng họ lại nổ súng và tiến vào khu vực dày đặc những thân ngô cao vút. Khứu giác của Rosa vẫn là chìa khóa sống còn của họ. Khi thỉnh thoảng chạm mặt những người mặc quân phục Vương Quốc Chính Thống hoặc Liên Minh Thông Tin, Rosa vẫn bình tĩnh và không sủa, nên họ không lo bắn nhầm đồng minh.
"Hạ được hắn chưa?"
"Chưa. Vậy là cậu cũng chưa có tiền thưởng hả?"
Họ dùng những câu trao đổi ngắn ngủi đó để kiểm tra xem Grinov Quarterdeck còn sống hay không rồi tản ra khắp khu vực khi tiến gần đến những dinh thự bên hồ. Đến thời điểm này, khu vực này trông giống một cánh đồng xanh mướt hơn là sa mạc. Tất cả đều là màn ngụy trang để che giấu danh tính thực sự của lũ buôn vũ khí. Những tia sét vẫn tiếp tục phóng ngang, nhưng chúng tập trung vào các vòi phun nước chạy qua phía trên đầu như những thanh xà limbo. Các ống kim loại dường như đóng vai trò như những cột thu lôi trong trường hợp này.
"Lũ nhà giàu chết tiệt."
Bầu không khí chung đã thay đổi.
Mọi thứ ở đây khác hẳn với sa mạc đầy rẫy những đàn ruồi quái lạ và những căn nhà tiền chế bí ẩn kia. Có khả năng các thi thể đều bị vứt bỏ hoặc chôn cất ngoài sa mạc để giữ cho lãnh địa của chúng được sạch sẽ.
"Hắn có thể đang dùng thuyền để băng qua hồ đấy."
"Hắn chẳng thể trốn đi đâu được đâu. Chiến dịch chung này cho chúng ta lượng nhân sự đông đảo hơn bình thường nhiều. Vậy nên, cứ để hắn chọn nơi mình muốn chết đi."
Heivia theo hướng mũi của Rosa để bắn hạ một kẻ định phục kích. Một tia sét phản ứng với viên đạn và chạy ngang cắm thẳng vào vết thương của tên lính Woodstock. Thân hình tên lính nổ tung với âm thanh như một thân cây bị chẻ dọc.
"Phước lành từ thiên đường à? Nghe đáng sợ vãi chưởng."
"Ít nhất thì không phải vào đầu hắn. Nếu không chúng ta sẽ chẳng biết đó có phải là Grinov hay không."
Đúng lúc đó, con Becgie Đức dừng lại sau khi tiến lên phía trước một đoạn ngắn. Nó nằm bẹp xuống đất và suýt chút nữa làm Quenser vấp ngã.
Cậu không còn thời gian để thắc mắc nữa.
Đó là một thứ gì đó khủng khiếp hơn hẳn những tia sét trước đó. Một vụ nổ trắng xóa khổng lồ thổi bay mọi thứ, bao gồm cả những đám mây giông dày đặc. Ánh mặt trời tạo nên cái nóng 40 độ của sa mạc đã quay trở lại với toàn bộ sức mạnh của nó.
Chuyện gì đã xảy ra?
Cái gì vừa nổ tung?
"Ư... hự..."
"A ha ha. Ê hế hế. Nàng hầu huyền thoại đang vẫy tay với mình kìa. Hay là em về sống trong dinh thự của anh và làm việc cho anh nhé?"
Heivia có vẻ như đã đặt một chân lên thiên đàng rồi, nên Quenser mặc kệ cậu ta. Quenser ngồi bệt xuống và vật lộn với tầm nhìn đang bị lóa trắng, nhưng cuối cùng cậu cũng nhìn thấy được cánh đồng ngô và một bầu trời xanh ngắt đến khó tin.
Một khối kim loại vặn xoắn, nát bấy rơi xuống cách đó không xa.
Khi Object thế hệ 2 Gangster của Woodstock bắt đầu di chuyển, nó đã thải bỏ đống giàn giáo xung quanh và một mảnh hẳn đã lăn đến đây.
Hoặc Quenser đã tưởng là vậy, nhưng cậu đã lầm.
Đó là một Object.
Cả 2 chiếc thế hệ 2 đầy tự hào của Tập Đoàn Tư Bản và Tổ Chức Tín Ngưỡng đều đã bị thổi bay và lăn lóc về phía này.
Điều này thật bất thường.
Kế hoạch Ký sinh đã tạo ra một Object chắp vá giống như quái vật Frankenstein. Chi tiết cụ thể vẫn là ẩn số và mây giông trên cao đã cắt đứt tầm nhìn cũng như ra-đa của mọi người, nhưng dù vậy...
"Làm sao có thể?"
Có vẻ như Heivia sẽ gặp khó khăn khi chấp nhận thực tại ngay lập tức, nhưng không còn thời gian để phủ nhận nữa. Răng cậu ta đánh vào nhau cầm cập, đôi mắt mở to đầy kinh hãi trước tình cảnh này.
"Sự chênh lệch về số lượng đáng lẽ phải là tuyệt đối trong các trận chiến Object. Vậy mà tại sao chuyện này lại xảy ra!? Chẳng lẽ pháo chính của nó quái vật đến mức đó sao!?"
Quenser nghiến răng khi quan sát kẻ thù đáng sợ.
Cậu đang sợ hãi.
Nhưng đó là lý do cậu không được phép run rẩy trong im lặng.
Cậu ép bản thân phải thốt lên lời.
"Không. Không phải pháo chính là thứ chúng ta nên sợ đâu."
"Cái gì? Còn thứ gì khác nữa chứ!?"
Gangster.
Bây giờ khi tận mắt nhìn thấy nó, cậu khó có thể tin được tại sao mình lại mất nhiều thời gian đến vậy để nhận ra. Nó cách đây chưa đầy 100m. Nhưng thay vì la hét, Quenser lặng lẽ cúi thấp người, ôm chặt Rosa trong tay và trốn sau những cây ngô.
Nó có hai khẩu pháo chính ở phía bên phải: một khẩu ở trên và một khẩu ở dưới.
Có những nền tảng khổng lồ hình vòng nhẫn tại nhiều điểm quanh thân cầu, và các khẩu pháo phụ plasma bất ổn định xếp hàng dài dọc theo đó. Chúng được lắp theo bộ. Đó có lẽ là một cách để cắt giảm chi phí.
Thiết bị đẩy dường như là các phao đệm khí được sắp xếp theo hình tam giác đều. Chúng được bao phủ bởi các khẩu pháo phụ laser phòng không. Vì lý do nào đó, các đỉnh của hình tam giác cũng sưng phồng lên một cách kỳ lạ.
Nhưng còn một thứ khác cũng kỳ quái không kém. Có thứ gì đó đang bay quanh chiếc Gangster. Chúng trông có vẻ giống như tên lửa không đối không của tiêm kích, nhưng lại có đôi cánh chính dài giống như máy bay thực thụ.
Những hoa văn hình mũi tên phủ kín bề mặt của chúng có lẽ là một loại ngụy trang.
Nhưng không phải loại dùng để hòa mình vào cảnh sắc thiên nhiên.
Đó là những họa tiết khiến cho tốc độ và hướng di chuyển của vật thể trở nên cực kỳ khó xác định. Những thiết bị bay đó và cả chiếc Object mà chúng bao quanh đã bị kéo vào thế giới của nghệ thuật đánh lừa thị giác.
Nó gần giống như một đàn chim nhỏ hay một bầy côn trùng. Vài chục thiết bị bay theo những quỹ đạo ngoằn ngoèo, quấn quýt quanh chiếc Object hết lần này đến lần khác. Chúng gợi nhắc đến lũ ruồi đang bu quanh một tảng thịt thối. Thứ máy móc lạnh lẽo này bằng cách nào đó lại khiến người ta liên tưởng đến mùi tử khí.
Những phần sưng phồng ở các đỉnh của hình tam giác đều có lẽ là các bệ phóng hiệu suất cao dành cho những thứ đó.
Kiểu ngụy trang đánh lừa thị giác này sẽ không có tác dụng với bất kỳ ai sử dụng hệ thống khóa mục tiêu điện tử hoặc cơ khí, nhưng vì các trận chiến Object vốn là cuộc đấu trí tầm cao về khả năng dự đoán giữa các Elite, nó thực sự có thể phát huy hiệu quả ở đó.
"Khóa mục tiêu từ xa..."
"Hửm?"
"Đó là những chiếc drone không người lái không trang bị vũ khí. Với một chiếc Object thông thường, đôi khi cậu có thể bẻ khóa mục tiêu bằng cách tháo chạy sang hai bên hoặc ra phía sau, nhưng sẽ không có điểm mù nào nếu ra-đa và cảm biến hồng ngoại được phát ra từ nhiều hướng khác nhau. Nó có thể khóa mục tiêu ở ngoài tầm ra-đa thông thường nhờ những thứ đó. Ngay cả khi kẻ thù nấp sau một tòa nhà hay vách đá. Tớ tin rằng công nghệ này được phát triển từ cơ chế khóa mục tiêu siêu xa dùng cho tiêm kích."
"Object vốn được bao phủ bởi các hệ thống laser phòng không mà, đúng không? Chẳng lẽ mấy thứ đó không bị bắn hạ trong nháy mắt sao?"
"Nó không quan tâm nếu chúng bị bắn hạ. Chỉ cần chúng ghi lại chính xác và báo cáo về hướng cũng như khoảng cách mà đòn tấn công nhắm vào, chiếc Object sẽ biết kẻ thù đang ở đâu."
Hơn nữa, xác của hai chiếc Object bị phá hủy chi chít những lỗ thủng trông không khác gì những miếng bọt biển.
"Pháo chính của chiếc Gangster chắc chắn là một khẩu coilgun và một khẩu pháo tia chùm liên thanh. Và cả hai đều rải một lượng lớn đạn trên một diện tích rộng. Cậu cứ tưởng tượng chúng như những khẩu shotgun khổng lồ vậy. Ở tầm xa, đạn tản ra đủ rộng để gây sát thương diện rộng, nhưng một khi mục tiêu đã bị làm chậm, nó có thể tiến lại gần và tung ra đòn tấn công mạnh nhất. Khi chiếc Gangster áp sát, kẻ thù có thể lọt vào điểm mù của nó bằng cách né sang hai bên, nên nó sử dụng những chiếc drone khóa mục tiêu từ xa này để loại bỏ rủi ro đó."
Dù thế nào đi nữa, có hai điều cậu có thể khẳng định chắc chắn.
Thứ nhất, sức mạnh của Gangster là thật. Sự thay đổi thời tiết ngẫu nhiên có thể đã giúp sức, nhưng nó đã đạt được thành tựu lớn hơn nhiều so với dự kiến khi bị áp đảo về số lượng 4 chọi 1.
Thứ hai, họ chỉ cách chiếc Gangster vỏn vẹn 100m. Nếu các Object lại đụng độ lần nữa, họ sẽ bị nghiền nát và biến thành thịt băm. Việc các Object có biết họ ở đó hay không thực sự không quan trọng.
Điều đáng lo ngại nhất ở đây là gì?
Khẩu pháo tia chùm liên thanh và coilgun?
Khẩu pháo plasma bất ổn định và các khẩu pháo phụ laser gắn trên thân cầu và các phao tam giác?
Hay đội hình drone bay quanh Object như lũ ruồi bu quanh đống thịt thối?
Không, không phải những thứ đó.
"Làm thế nào mà nó nhắm mục tiêu vào các Object khác chính xác đến thế trong đám mây giông dày đặc kia?"
Quenser xoáy thẳng vào trọng tâm vấn đề.
"Đám mây đã cắt đứt tầm nhìn thông thường và hồng ngoại, ra-đa không thể xuyên qua khi mọi thứ đều bị nhiễm điện, và tiếng sấm rền vang cũng loại bỏ khả năng dùng siêu âm. Vậy thì đó là cái gì? Chẳng lẽ chiếc Gangster có một đôi mắt đặc biệt mà chỉ mình nó mới dùng được!?"
"Thế còn những thứ như ruồi bu quanh nó thì sao!?"
"Hệ thống khóa mục tiêu từ xa của chúng vẫn dùng ra-đa hoặc hồng ngoại thôi, nên bấy nhiêu vẫn chưa đủ để giải thích được chuyện này!"
Điều gì quan trọng nhất trong một nhà tù dùng để giam giữ những tên tội phạm hung hãn? Người ta có thể tưởng tượng đó là những bức tường dày hay súng ống hạng nặng, nhưng câu trả lời lại là thứ khác: biết rõ vị trí của các tù nhân.
Vị chủ nhân thực thụ của nhà tù sẽ loại bỏ mọi góc tối và nắm rõ toàn bộ quang cảnh bên trong.
Chiếc Object này đã trở thành một kẻ sát nhân mù.
"Nghe đây!"
Thật may mắn (hoặc xui xẻo) khi chiếc Gangster bắt đầu phát sóng trên tất cả các băng tần. Quenser và những người khác chẳng mảy may quan tâm đây là một lời đe dọa hay một nỗ lực đàm phán. Thay vì xử lý nội dung những gì đang được nói, ưu tiên duy nhất của họ lúc này là lẻn ra khỏi đó càng xa càng tốt. Họ muốn cách xa ít nhất 400... không, phải là 500m.
Nhưng liệu những nỗ lực đó có ý nghĩa gì không?
Đây là một kẻ sát nhân mù có khả năng nhìn thấu mọi hình thức ngụy trang và lừa dối.
"Chúng tôi mong muốn tránh mọi xung đột không cần thiết. Như trước đây, chúng tôi chỉ tìm kiếm những nhà tài trợ! Cả 4 cường quốc các người đều đã từng hợp tác với chúng tôi. Nếu bất kỳ ai trong số các người chấp thuận, chúng tôi sẽ trao tặng chiếc Object được tạo ra từ Kế hoạch Ký sinh này. Khả năng của nó đã được chứng minh qua việc đánh bại các Object của các người. Object của chúng tôi rất mạnh mẽ. Các người có thể ngay lập tức sáp nhập nó vào lực lượng của mình, hoặc tháo dỡ nó để biến công nghệ của các cường quốc khác thành của riêng mình. Tùy các người định đoạt! Nhưng các người chỉ có một cơ hội duy nhất. Nếu một cường quốc khác nhanh tay hơn, các người sẽ mất lượt!"
Phần 4
Buồng lái được trang bị điều hòa hoàn toàn tách biệt với cái nóng thiêu đốt của sa mạc.
Người đang nheo mắt đầy khó chịu bên trong chiếc Baby Magnum, dĩ nhiên, chính là Công chúa.
Chiếc Object của Woodstock, Gangster, quả thực rất mạnh. Nó mang danh hiệu thế hệ 2, thứ mà Baby Magnum không có. Nhưng cô không chắc mình khao khát nó đến thế. Kế hoạch Ký sinh ư? Nếu pháo chính, hệ thống di chuyển, giáp trụ và lò phản ứng đều bị thay thế, liệu nó có còn được gọi là Baby Magnum nữa không? Việc tráo đổi các bộ phận mà không quan tâm đến dòng phát triển công nghệ gốc nghe thật tồi tệ, chẳng khác nào việc thô lỗ thả cá vược đen vào một dòng sông sạch chỉ vì muốn được câu cá gần nhà hơn.
Cô đã tận mắt chứng kiến những kẻ bị tha hóa bởi lũ buôn vũ khí này ở Transylvania và Hawaii.
Khi quyền lực được cung cấp quá dễ dàng, con người sẽ ngừng suy nghĩ và cố gắng giải quyết mọi thứ nhanh nhất có thể bằng bạo lực.
Ngay từ đầu họ đã là những kẻ xấu.
Nhưng một khi họ chạm tay vào sức mạnh phi thường của một Object, những ảo tưởng của họ sẽ không còn là ảo tưởng nữa.
Có những kẻ tuyên bố rằng bạn không phải chịu trách nhiệm cho những cái chết gây ra bởi vũ khí mà bạn bán.
Nhưng điều đó có thực sự đúng không?
Chúng đã giết bao nhiêu người để duy trì vị thế hiện tại trên thế giới? Bao nhiêu người mất tích sẽ được tìm thấy nếu bạn đào xới sa mạc này lên? Con số đó có lẽ còn nhiều hơn cả những người đã ngã xuống trên chiến trường của chiến tranh sạch.
Frolaytia lên tiếng qua bộ đàm.
"Câu trả lời của chúng ta là không. Tôi sẽ dẹp bỏ mọi sự bất đồng nực cười từ các nghị viên. Hãy thổi bay nó trước khi những ham muốn quái đản của bọn họ lớn thêm."
"Rõ, Frolaytia."
"Công chúa, hãy thổi bay cái thứ đó với tư cách là một kỹ sư bảo trì cho ta."
Bà lão bảo trì nói.
"Cho chúng thấy một Object thực thụ có thể làm được gì, chứ không phải cái thứ rác rưởi bất hợp pháp do bọn tội phạm chế tạo."
"Cứ để đó cho cháu."
Công chúa hít một hơi thật sâu, cô điều khiển vũ khí thông qua kính ngắm và nắm chặt cần gạt trong tay.
Nhưng rồi, cô nhận ra một điều.
Objet thế hệ 2 Rush của Liên Minh Thông Tin đáng lẽ đang ở cùng phe với cô, nhưng giờ đây, nó lại đang chĩa khẩu pháo chính Gatling thẳng về phía cô.
"Cái…!?"
Cô thậm chí không có thời gian để phản đối.
Ngay từ đầu, họ vốn dĩ là kẻ thù.
Và khẩu pháo chính đã khai hỏa không chút nương tình, giống như một khẩu súng lục đang dí sát vào thái dương của ai đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
