Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

11 41

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

(Đang ra)

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

Zeom

Cách dịch của mình khá khác so với các bạn đã dịch, nên có thể các bạn đã đọc rồi đọc bản này sẽ thấy lạ lạ, nhưng dù sao cũng mong mn ủng hộ.

18 88

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

33 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

31 111

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

73 942

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

590 18013

Vol 16: Ngụy Trang Đánh Lừa Quensette - Vivid Camouflage (Đã Hoàn Thành) - Chương 3: Ranh giới giữa quốc gia an toàn và quốc gia chiến trường - Cuộc càn quét tại khu Atacama (Phần 5-6)

Chương 3: Ranh giới giữa quốc gia an toàn và quốc gia chiến trường - Cuộc càn quét tại khu Atacama (Phần 5-6)

Phần 5

Hệ thống đẩy tĩnh điện của Baby Magnum, vốn đã chập chờn vì giông sét, nay càng trở nên quá tải dưới cơn mưa đạn từ chiếc Rush. Những mảng giáp trụ bong tróc, nóng chảy thành màu cam rực và rơi rụng xuống mặt cát nóng bỏng.

Quenser hít một hơi đầy không khí nóng 40 độ và gào lên vào bộ đàm.

"Rush!? Chuyện quái gì đang xảy ra với cô thế!?"

"Oh hô hô. Có khiếu nại gì thì cứ tìm chỉ huy của tôi mà nói. Gần đây cô ấy cứ lo sốt vó lên rằng việc cư dân mạng ám ảnh với nàng hầu huyền thoại sẽ làm giảm đi sự nổi tiếng của tôi đấy."

Giọng nói qua radio của Oh ho ho nghe có vẻ bực bội với mệnh lệnh này, nhưng đôi tay cô ta thì không hề nương nhẹ. Liên Minh Thông Tin bắt tay với Vương Quốc Chính Thống vì lợi ích chung, nhưng nếu tìm thấy một món hời lớn hơn, họ sẽ ưu tiên nó ngay lập tức. Một logic đơn giản.

(Mình cứ tưởng việc xây dựng Object ngay tại sào huyệt sa mạc rồi triệu tập cả 4 cường quốc đến đây là hành động tự sát, nhưng hóa ra đây mới là kế hoạch của chúng. Woodstock định đi vào bóng tối dưới sự bảo trợ của kẻ trả giá cao nhất! Nếu được thu nạp với tư cách là những nhà phát triển vũ khí, chúng sẽ được che giấu kỹ lưỡng. Chúng muốn dùng cách đó để đào tẩu!)

Quenser nghiến răng.

Cậu đã thấy quá nhiều kẻ có lối tư duy ngây thơ như vậy.

(Bọn họ nghĩ mình đủ thông minh để lấn lướt lũ buôn vũ khí trong khi những kẻ khác đều thất bại. Mình cứ tưởng Chiến dịch Tử Thần Nam Thập Tự là để tiêu diệt lũ buôn vũ khí độc ác! Hóa ra đây lại là một ví dụ tiêu biểu về sự mù quáng của những con nghiện đầu tư và cờ bạc!)

Dù thế nào đi nữa, Liên Minh Thông Tin đã chấp nhận lời đề nghị của Gangster. Công chúa hiện đang phải chật vật để né đòn, cô hoàn toàn không có cơ hội tấn công chiếc Object của Woodstock.

Và chiếc Gangster bắt đầu chuyển động trở lại.

"Còn lời đề nghị nào khác không!? Hay các người định để Liên Minh Thông Tin thâu tóm tất cả!? Nếu vậy, Object của chúng tôi cuối cùng sẽ lại nhe nanh múa vuốt với thế giới một lần nữa. Nhưng khi đó, nó sẽ tiến hóa hơn và phục vụ mục đích của Liên Minh Thông Tin! Các người chắc chắn muốn vậy chứ!?"

"Đợi đã, chúng ta đã bảo là sẽ mua nó rồi mà. Oh hô hô. Có ai nói đây là một cuộc đấu giá đâu!"

Bất cứ ai bị mê hoặc bởi hỏa lực pháo chính kép, dàn drone và khả năng sát nhân mù của Gangster đều đang bị dụ dỗ phục vụ cho nó. Kẻ nào giúp nó nhiều nhất sẽ sở hữu sức mạnh từ Kế hoạch Ký sinh. Grinov đang ném một miếng thịt sống vào chuồng thú dữ để phá vỡ sự cân bằng mong manh và khiến chúng xâu xé lẫn nhau.

5db52cf3-0ce7-4038-b20a-ad93aefe61ec.jpgMột tiếng ầm ầm trầm đục vang lên từ lòng đất.

Chiếc Wired Rush của Tập Đoàn Tư Bản hiện ra từ phía đường chân trời. Nó được trang bị hàng loạt cuộn dây, những sợi cáp dày và móc vuốt dùng để bám chặt và kéo lê Object đối phương. Chiếc Gigaton của Tổ Chức Tín Ngưỡng thì chặn đứng kẻ thù bằng khẩu pháo plasma bất ổn định ở phía trước, rồi phóng ra những vòng tròn khổng lồ từ hai bên để nghiền nát mục tiêu như những thiên thạch rơi. Liên Minh Thông Tin hiện diện với cả chiếc Rush và Perfect Range, thứ sở hữu 2 khẩu súng bắn tỉa ở hai bên, mỗi khẩu đều dài hơn cả chính thân hình cầu của nó.

70670aa7-3f59-4449-9a37-f8b199452bf0.jpged9f849a-ba86-4d90-86eb-5d6e7a93c65c.jpgCỗ máy nào đang phục tùng kế hoạch của Gangster và cỗ máy nào đang chống lại nó?

Dù thế nào đi nữa, đây sẽ là một trận hỗn chiến không còn ranh giới phe phái rõ rệt.

Một địa ngục trần gian thực sự đã hiện hình tại quốc gia chiến trường Nam Mỹ thuộc khu Atacama.

Bầu trời không chỉ bị thắp sáng bởi những luồng pháo chính như một buổi trình diễn laser hay cung văn hóa. Chiếc Perfect Range nã vô số pháo phụ gắn trên đỉnh thân cầu, vốn xếp tầng như những bánh lái tàu hay bánh răng. Gigaton thì phóng laser từ khắp các tấm giáp phẳng gắn chéo sau lưng. Và cả Gangster lẫn Baby Magnum đều khai hỏa những khẩu pháo plasma bất ổn định.

Khi tất cả các loại pháo phụ đó cùng lên tiếng, chúng đủ sức che lấp cả bầu trời.

Kế hoạch Ký sinh đã tha hóa một Object bằng những linh kiện riêng lẻ, và giờ đây nó đang tha hóa cả một đội quân bằng chính chiếc Object đó.

Vậy điều gì sẽ xảy đến tiếp theo?

Nếu ngọn lửa chiến tranh này rời khỏi sa mạc Atacama, chúng có thể lan rộng ra toàn bộ hành tinh.

Phần 6

Hiện tại, ưu tiên hàng đầu của Quenser và những người khác, vốn đang thở dốc và bò lê lết giữa sa mạc 40 độ là không để bị giẫm nát bởi những gã khổng lồ đang hỗn loạn và mải mê đánh giết lẫn nhau kia.

Chiến dịch Tử Thần Nam Thập Tự đã hoàn toàn thay đổi mà không có lấy một lời cảnh báo.

"Thế giới này điên hết rồi à!?"

Dù vẫn nghe thấy tiếng cậu ta gào thét, Quenser không còn nhìn thấy Heivia nữa. Một viên đạn lạc rơi xuống cách đó không xa, cánh đồng ngô hình tròn nổ tung từ dưới lòng đất, đất đá dội xuống như mưa chắn ngang tầm nhìn của cậu.

Cậu vươn tay ra, nhưng không thể tìm thấy tay áo của gã bạn tồi ấy.

"Heivia, Heivia!"

(Chết tiệt, mình lạc mất cậu ta rồi!)

Quenser tặc lưỡi. Điều này đồng nghĩa với việc kế hoạch phải thay đổi.

"Lại đây nào, Rosa! Tao sẽ không để mày chết ở đây đâu!"

Tiếng sủa và lực kéo trên sợi dây xích là tất cả những gì cậu có thể tin cậy vào lúc này.

Đúng chất của một kẻ buôn vũ khí, Woodstock đã tạo ra những vết nứt chí mạng xuyên qua lực lượng liên minh chỉ bằng một lời đề nghị kinh doanh.

Trong khi những khối đất đá lớn hơn cả xe hạng nhẹ bay vèo vèo trên đầu, Quenser chộp lấy bộ đàm.

"Ngài Frolaytia! Kế hoạch bây giờ là gì!? Chúng ta thuộc phe nào đây!?"

"Chúng ta không thương lượng với tội phạm! Hãy hỗ trợ Công chúa và vượt qua chuyện này! Ngoài ra, Vương Quốc Chính Thống đã cử Escalibor đến cứu viện rồi. Đừng có mà chết ngoài đó đấy!"

75d31c2e-43d9-4b6a-9355-dc86c7ad646f.jpgNghe vậy cậu cũng nhẹ lòng hơn đôi chút. Nếu bị yêu cầu phải nở nụ cười và bắt tay với lũ buôn vũ khí, có lẽ cậu đã giả chết và đào ngũ luôn cho rồi.

"Công chúa! Cô có thể điều khiển lò phản ứng bằng tay đúng không? Nếu tình hình thực sự tồi tệ, hãy mở các van số 3, 8 và 12!"

"Đó mà gọi là tăng sức mạnh à? Nó sẽ làm hệ thống quá tải và khiến các khẩu pháo phụ nổ tung đấy."

"Ai thèm quan tâm mấy khẩu pháo phụ nhỏ xíu đó nổ hay không trong một trận chiến giữa các Object chứ? Hãy tận dụng điều đó để tạo ra một vụ nổ hoành tráng khi cô trúng một đòn nhẹ. Sau đó, cô có thể giả chết cho đến khi Object cứu viện tới!"

"Quenser, anh cần phải rời khỏi đây ngay. Với đống hỗn độn này thì chẳng ai nhận ra nếu anh lẻn đi đâu."

"…"

"Anh là quân bài tẩy của chúng tôi. Việc giấu anh dưới gầm bàn có ích hơn nhiều so với việc tôi giả chết. Chúng tôi không thể để mất anh được."

"Xin lỗi nhé!"

"Tôi mong đợi rằng anh sẽ tìm ra cách để phản công lại bọn chúng."

Chiếc Baby Magnum truyền nhiều năng lượng hơn mức cần thiết vào thiết bị đẩy tĩnh điện, nó tạo ra một đám mây bụi dày đặc trộn lẫn với những tiếng điện xẹt lách tách.

Cậu không thể lãng phí cơ hội mà cô đang tạo ra cho mình. Quenser cúi thấp người và bắt đầu vận hành bộ não của mình.

Chuyện này không thể tự nhiên mà xảy ra được. Tình hình kinh tế và tài chính đã được thiết lập sẵn để thao túng con người thông qua lãi và lỗ.

Grinov Quarterdeck.

Nhìn thì có vẻ là một cuộc ẩu đả hỗn loạn giữa nhiều Object, nhưng cậu quyết định giả định rằng cục diện tổng thể sẽ diễn ra theo hướng có lợi cho Woodstock. Quenser cần bắt đầu bằng bước đi đầu tiên. Cậu không muốn bị trúng đạn lạc, và việc bị một Object khóa mục tiêu là điều không tưởng, nhưng các trang trại hình tròn này cũng đang chứa đầy 50000 binh lính. Một phần lớn trong số đó đã bị tiêu diệt trên đường tới đây, nhưng cậu nghi ngờ đó vẫn chưa phải là tất cả.

Không còn cách nào khác, rời đi quá xa không phải là một lựa chọn khôn ngoan. Đôi chân trần của cậu chỉ có thể đi được một quãng đường nhất định, và nếu đơn độc lấn ra giữa sa mạc trống trải, lính địch sẽ phát hiện và bao vây cậu ngay lập tức.

Cậu cần một phương án an toàn hơn.

Cậu cần một nơi có thật nhiều thứ để ẩn nấp.

Và khu vực nào sẽ là nơi an toàn nhất để không bị các Object giẫm nát hay bắn trúng?

(Chính là nó.)

Quenser ngẩng cái đầu đầy cát bụi của mình lên.

(Khu dinh thự kiểu Nam Âu nơi quân Woodstock sinh sống! Đó là một thị trấn nhỏ chứa tới 50000 binh lính. Bọn chúng vừa mới được tập hợp từ khắp nơi trên thế giới, nên chắc chắn sẽ không thể nhận mặt hết nhau! Nếu mình cởi bỏ bộ quân phục này, chúng sẽ không biết mình không phải là người của chúng!)

Tay nắm chặt dây xích, cậu băng qua những hàng ngô cao vút và thò đầu ra khỏi đám mây bụi. Trên đường đi, cậu nghe thấy tiếng sột soạt của những thân ngô bị gạt sang bên, nhưng chẳng thể biết đó là đồng minh hay kẻ thù đang lảng vảng trong cánh đồng.

Cậu băng qua thêm vài trang trại hình tròn nữa và tiến dần về phía hồ nước.

Những kẽ hở trong đám mây bụi cho cậu thấy thoáng qua những dãy dinh thự Nam Âu trông cực kỳ lạc lõng giữa sa mạc, nhưng cậu chắc chắn rằng nơi đó sẽ dày đặc camera và cảm biến.

Cậu cần ngụy trang.

Cậu cần biến thành một trong những người sống ở đó.

Cậu thay đổi mục tiêu, hướng về phía một trong những căn nhà tiền chế mà cậu đã thấy nằm giữa các cánh đồng ngô. Khác với những căn lều tạm bợ ngoài sa mạc, những căn này có cục nóng điều hòa đặt bên ngoài. Khi nhìn qua cửa sổ, cậu thấy nơi này là sự kết hợp giữa kho chứa đồ và khu vực nghỉ ngơi. Cửa đã khóa, nhưng cậu thổi bay cả nắm cửa bằng một mẩu thuốc nổ dẻo chỉ bằng đầu ngón tay. Trong khi các Object đang choảng nhau ầm ầm cách đó không xa, cậu tin chắc chẳng ai rảnh rỗi đi điều tra một vụ nổ nhỏ xíu như vậy.

"Lại đây nào, Rosa. Chắc mày chẳng thích thú gì khi người đầy bụi bặm thế này đâu. Để ta phủi sạch cho."

Bên trong căn nhà chật chội khá ẩm ướt, hẳn là điều hòa đã bị tắt.

Con Becgie Đức rên rỉ và cọ xát vào người cậu. Quenser vớ lấy chiếc khăn tắm trên bàn, vo tròn lại, tháo chiếc áo chống đạn nặng nề của Rosa ra và lau sạch bụi bẩn trên bộ lông của nó. Có lẽ vì được làm sạch hoặc vì trút bỏ được sức nặng của chiếc áo, Rosa vẫy đuôi đầy hạnh phúc. Vừa chăm sóc nó, cậu vừa quan sát xung quanh.

Ban đầu cậu chỉ thấy vài gói trà đơn giản và mì ly, nhưng khi mở chiếc hộp nhỏ trên bàn, cậu thấy nó nhét đầy nhẫn và dây chuyền gắn kim cương, lục bảo. Chất lượng của những vật dụng hàng ngày và đống đồ quý giá này rõ ràng là bất thường. Cậu mở một chiếc hộp khác và tìm thấy bộ mỹ phẩm cao cấp, có lẽ được dùng để chống cháy nắng. Là một tổ chức tội phạm, có lẽ chúng chỉ đơn giản là phân tán tài sản dưới dạng hiện vật thay vì tiền mặt, nhưng thay vì cảm thấy chúng bất cẩn, cậu lại thấy chúng giàu đến mức của cải thừa mứa ra tận đây. Bọn chúng rốt cuộc là giàu đến nhường nào?

Cậu đã định vơ tạm vài món làm kỷ niệm, nhưng nghĩ lại cảnh vừa bị nuốt chửng bởi đám mây giông lúc nãy, cậu muốn tránh bị trời phạt vì thói táy máy.

Cậu chỉ tập trung vào việc sống sót.

Và để làm được điều đó, cậu phải thay đồ.

Cậu có thể đóng bất kỳ vai nào, miễn là cởi bỏ bộ quân phục của Vương Quốc Chính Thống.

Cậu đã hy vọng tìm được một bộ đồ nông dân hay bộ đồ công nhân, nhưng...

"Trời ạ, cái thứ này ở đâu cũng có thể tìm thấy sao? À thì, bọn chúng dùng dinh thự sang trọng làm trụ sở mà."

Cậu với tay lấy chiếc móc treo trên tường và trải bộ trang phục đó ra.

Một người đàn ông thực thụ sẽ luôn chọn bộ đồ hầu gái.

Quyết định này của cậu bị ảnh hưởng lớn bởi bộ mỹ phẩm xa xỉ tìm thấy trong đống kho báu của Woodstock. Cảm giác hơi kỳ quặc vì chuyện này xảy ra quá gần sự cố với Hina Liqueurball, nhưng bộ mỹ phẩm này chứa gel collagen thượng hạng. Với việc sản xuất bị đình trệ, giá của lượng hàng còn lại hẳn phải cao ngất ngưởng. Sau khi dùng nó làm lớp nền và dặm thêm ít phấn son lên trên, cậu chỉ việc mặc bộ đồ hầu gái vào để hoàn tất quá trình biến hình thành nàng hầu huyền thoại Quensette.

"Phù, bộ này dày và nặng phết nhỉ. Chắc là loại đồ để làm việc thật rồi."

Rosa chỉ nghiêng đầu khi nghe Quenser lẩm bẩm. Dù là một cô nàng, có vẻ nó cũng chẳng biết gì nhiều về đồng phục hầu gái. Nhắc đến Rosa, cậu không thể để nó mang theo vòng cổ, dây xích, áo chống đạn, camera và bộ đàm của quân đội. Đống trang bị của Vương Quốc Chính Thống đó quá lộ liễu. Cậu bắt đầu tháo bỏ mọi thứ (ngoại trừ chiếc áo chống đạn) rồi nhét tất cả cùng với bộ quân phục và ba lô của mình vào một túi rác loại lớn. Thay vì đào hố chôn, thứ sẽ để lại dấu vết đất mới rất dễ bị phát hiện, cậu nhét cái túi vào khe thông gió dưới gầm căn nhà tiền chế.

Quensette, kẻ dường như trở nên táo bạo hơn khi giả gái bắt đầu quan sát xung quanh.

(Giờ thì tính sao với Rosa đây?)

Quay lại trong phòng, cậu tìm thấy vài túi thức ăn cho thú cưng trên kệ. Đó là loại dành cho chó lớn với bao bì quảng cáo giúp răng sắc bén và cơ hàm chắc khỏe. Rosa là một kẻ sành ăn, nó kiên quyết từ chối đụng vào thứ thức ăn cứng nhắc đó.

Tuy nhiên, sự hiện diện của thức ăn trong một căn nhà nhỏ như thế này cho thấy chúng nuôi khá nhiều chó ở đây. Quenser thực sự lo ngại về điều đó. Nếu chúng chỉ nuôi một giống chó nhất định, chẳng hạn như Doberman, thì một con Becgie Đức như Rosa sẽ nổi bần bật. Ngay cả khi không đến mức đó, số lượng chó chắc chắn vẫn ít hơn 50000 binh lính và gia đình của họ. Tỉ lệ Rosa gây nghi ngờ cao hơn nhiều so với Quenser.

(Mình có nên thả nó ở đây không?)

Một quân khuyển như Rosa có đôi chân khỏe hơn Quenser nhiều, nó lại có khả năng phát hiện và né tránh mìn hay bẫy ngầm. Nếu cậu thả ra, nó có lẽ sẽ tự tìm đường về khu bảo trì rất nhanh. Chỉ cần tháo vòng cổ và dây xích, quân Woodstock sẽ chỉ coi nó là chó hoang hoặc thú cưng đi lạc. Miễn là nó không tấn công, khả năng chúng nổ súng bắn nó là rất thấp.

"Rosa."

Nó đáp lại bằng một tiếng sủa nhẹ nhàng.

Có vẻ nó đang rất phấn khích vì cái đuôi cứ vẫy liên hồi một cách ngây thơ.

"Rosa, mày đi đi. Như vậy mày sẽ an toàn. Đi đi, Rosa!"

Nhưng con chó vẫn ngồi lỳ dưới chân cậu. Quenser biết chắc rằng dù cậu có xua đuổi, nó vẫn sẽ lẳng lặng bám theo từ xa. Nó muốn bảo vệ cậu khi cậu chỉ có một mình và không một tấc sắt trong tay giữa hang ổ kẻ thù.

(Trời ạ, đúng là một cô bé ngoan.)

Quenser quyết định chấp nhận rủi ro. Cậu lấy một chiếc vòng cổ và dây xích của Woodstock trên kệ rồi mang vào cho Rosa để ngụy trang.

"Rosa, đừng có làm loạn nhé? Đừng có cắn ai cho đến khi tao ra lệnh, ngay cả khi chúng đánh tao, rõ chưa?"

Nó lại sủa đáp lời, nhưng cậu chẳng biết liệu chỉ thị của mình có thực sự lọt tai quý cô tận tụy đang đi sau mình đúng ba bước theo kiểu truyền thống này hay không.

Cậu không mang theo vũ khí, cũng không có cách nào liên lạc với bên ngoài. Giấu bất kỳ trang bị nào của Vương Quốc Chính Thống trên người lúc này đều là tự sát. Nếu bị phát hiện, cậu sẽ bị giết tại chỗ hoặc bị tra tấn vì các hiệp định chiến tranh chẳng có giá trị gì ở đây cả. Cậu chỉ cần nhớ đến những đàn ruồi kỳ quái và những căn lều bí ẩn ngoài sa mạc kia là đủ hiểu. Nếu cậu rơi vào tình cảnh cần đến súng hay bom, thì đó là lúc cậu đã bị bao vây và sắp bị hành hình tàn khốc rồi.

Lúc này, cậu buộc phải giữ thế chủ động và dấn thân sâu hơn vào trong.

(Grinov).

Tà váy hầu gái dài thướt tha của Quenser tung bay trong gió khi cậu cùng Rosa rời khỏi căn nhà tiền chế.

(Grinov Quarterdeck! Mình phải tóm gọn tên thủ lĩnh của chúng và chấm dứt cuộc thương thảo nực cười đang khiến các cường quốc chao đảo này!)

Cậu cũng có thể tìm thấy bản thiết kế và thông số kỹ thuật của chiếc Object thế hệ 2 Gangster, nhưng việc chặn đứng thỏa thuận làm ăn là ưu tiên hàng đầu. Hiện tại, chúng chỉ có lời hứa miệng từ Elite của chiếc Gangster. Điều đó không đảm bảo đích thân Grinov Quarterdeck sẽ phê duyệt nó. Không rõ quy trình phê duyệt đó diễn ra dưới hình thức nào, nhưng có lẽ là thông qua một loại thiết bị điện tử nào đó. Đối với Quenser, lựa chọn tốt nhất là sử dụng máy tính của Grinov để dừng cuộc giao dịch, ngay cả khi phải mạo hiểm giả danh chính hắn.

Điểm đến của cậu nằm phía sau những cánh đồng ngô. Cậu đi bộ, khéo léo né tránh tàn tích của vài hầm chứa ngũ cốc đã sụp đổ và một chiếc máy kéo tự hành bị lật nhào. Mục tiêu là tòa dinh thự Nam Âu chính nằm cạnh hồ nước lớn đóng vai trò cung cấp nước. Ngoài ra còn có một khu vực đầy những căn hộ giống hệt nhau xếp như giá sách trong thư viện, nhưng cậu chỉ quan tâm đến việc tìm Grinov. Đã mất công ngụy trang để vượt qua camera và cảm biến, chẳng có lý do gì cậu lại không nhắm thẳng vào tòa nhà chính.

Các trang trại hình tròn đang chìm trong hỗn loạn, nhưng càng tiến gần đến hồ, mọi thứ càng thay đổi. Đó là một sự chuyển biến tinh tế: những âm thanh chát chúa của các Object đang va chạm nhau cảm giác như xa dần. Giống như đang quan sát qua một tấm kính dày hoặc nhìn một đám cháy ở bên kia sông.

Ở đây, những quy tắc khác được áp dụng.

Khi đã tiến rất gần đến dinh thự, cậu nghe thấy tiếng sột soạt trong những thân ngô ngay sát cạnh mình. Hành động dũng cảm một cách kỳ lạ vào lúc này sẽ là một nước đi sai lầm.

"Áaaa!?"

Cậu không quên thét lên một tiếng đầy vẻ thiếu nữ và co rúm người lại. Tay cậu ôm chặt Rosa như một con thú nhồi bông để ngăn nó chồm vào bất cứ ai vừa xuất hiện.

Đó là 2 người đàn ông mặc quân phục lạ lẫm.

Họ đeo dây chuyền vàng, nhẫn lục bảo và đủ thứ phụ kiện mà không một người lính thực thụ nào sẽ mang trên mình.

"Xin lỗi nhé, quý cô. Không có ý làm cô sợ đâu."

"Nếu cô muốn tìm chỗ trú thì hãy đi sâu vào bên trong. Nhưng cô từ đâu đến vậy, señorita? Tôi hiểu việc muốn mang theo những người thân yêu bên mình, nhưng mang họ đến tận một quốc gia chiến trường thì tôi chịu đấy."

Một trong hai gã lính bảo trì với nước da ngăm đen chìa tay ra, nhưng Quenser không tiến lại gần mà chỉ siết nhẹ cổ Rosa trong vòng tay. Cậu cố tình hướng ánh mắt sợ hãi về phía súng và dao của bọn chúng thay vì nhìn thẳng vào mặt.

Tên đó không đeo găng tay.

Viên đá quý lớn trên chiếc nhẫn vàng ròng của hắn lấp lánh dưới ánh mặt trời chói chang.

Ngực và mông không phải là những điểm duy nhất cần lưu ý. Do sự khác biệt về lớp mỡ dưới da, lòng bàn tay của đàn ông và phụ nữ mang lại cảm giác rất khác nhau. Cậu đã cố che giấu sự khác biệt đó bằng gel collagen, nhưng các ngón tay vẫn là một rủi ro vì nơi đó tập trung nhiều dây thần kinh ngoại biên. Cậu nhớ chuyện này từng gây ra không ít thất vọng hồi còn ở quán cà phê lễ hội văn hóa.

Cậu chậm rãi đứng dậy với vẻ mặt vẫn còn kinh hãi và tranh thủ thời gian đó để phân tích âm điệu của hai gã lính.

(Mình cứ tưởng sẽ nghe giọng Latinh vùng Trung và Nam Mỹ kiểu như mấy gã hay nói về nachos và jalapenos, nhưng bọn chúng kết thúc từ ngữ một cách dứt khoát đến bất ngờ. Vậy đây không phải tiếng Castilian mà giống tiếng Đông Slavic hơn sao?)

Bọn lính dường như được tập hợp từ khắp nơi trên thế giới, nhưng thói quen ngôn ngữ có sức lây lan đáng kinh ngạc. Khi đi du lịch trong nước, không hiếm trường hợp bạn thấy mình bắt đầu nói theo giọng địa phương chỉ sau vài ngày. Nếu muốn thâm nhập sâu hơn, việc kiểm tra những chi tiết nhỏ này là hoàn toàn xứng đáng.

Một tiếng bíp đồng thanh vang lên từ bộ đàm của hai gã lính bảo trì.

"Quý cô, cô phải đến khu dinh thự ngay thay vì khu chung cư! Nhưng tuyệt đối đừng xuống hầm. Nhà máy lọc nước vừa bị trúng đạn và toàn bộ khu vực đó có thể bị ngập lụt đấy!"

"Xin lỗi vì bọn tôi không thể hộ tống cô đến nơi an toàn được. Đi thôi, Ramon! Chúng ta có việc phải làm rồi!"

Quenser thở phào nhẹ nhõm nhìn hai gã lính chạy biến theo hướng khác.

(Mình có diễn quá lố không nhỉ? Đáng lẽ nên lắng nghe lâu hơn một chút để biết thêm về tình hình nội bộ của Woodstock và những điều gì có thể khiến bọn chúng phật lòng.)

Cậu bắt đầu suy nghĩ như một nhân vật chính điển trai trong phim điệp viên, nhưng đó là một thói quen xấu của Quensette, người luôn trở nên liều lĩnh hơn mỗi khi giả gái. Mà thật ra cậu chỉ dám nghĩ thế sau khi nguy hiểm đã qua đi, nếu thực sự kéo dài cuộc trò chuyện, chắc chắn bọn chúng sẽ nhận ra điểm bất thường trong nháy mắt.

Dù sao thì...

"Đi thôi, Rosa. Chúng ta có giấy phép vào dinh thự rồi."

Nó đáp lại bằng một tiếng sủa.

Tiến về phía tòa dinh thự lớn nhất, cậu bắt đầu thấy thêm nhiều người không tham gia chiến đấu khác cũng đang trên đường đến đó: một cô bé mặc đồng phục thủy thủ, một bà lão trong bộ đồ tu nữ, và một người đàn ông nội trợ đang dắt theo con nhỏ. Thậm chí còn có vài cô gái mặc đồng phục hầu gái khác. Có vẻ như ở đây có sự phân chia thiết kế trang phục khác nhau cho việc làm đồng và dọn dẹp trong nhà.

Tất cả họ đều mang theo những chiếc hộp và túi xách trông đầy khả nghi. Có khả năng họ đang mang theo bất cứ thứ gì mà những người thân là tội phạm đã giao cho mà không hề biết bên trong chứa gì. Kim loại quý chăng? Hay là vũ khí và đạn dược?

(Thật không thể tin được. Số lượng người dân ở đây còn đông hơn cả dự tính của ngài Frolaytia.)

Nếu họ cứ thế điều động các Object vào quét sạch nơi này với giả định "Tất cả đều là lũ xấu xa hết! Yahoo!" thì bản báo cáo sau trận chiến chắc chắn sẽ khiến cậu nôn mửa mất. Đây là một sự nhầm lẫn may mắn hay là một trò đùa của số phận đã trở thành sự thật?

Đúng như dự đoán, không hề có bóng dáng một xác chết nào quanh khu vực này. Ngay cả lũ khốn khiếp tầm cỡ quốc tế này chắc cũng không muốn gia đình mình phải chứng kiến cảnh tượng đó.

Ban đầu cậu lo lắng về các loại bẫy như mìn, nhưng càng lúc cậu càng thấy đó không phải là vấn đề. Ngay cả khi có mìn, chúng cũng sẽ không nằm trong phạm vi các trang trại hình tròn. Đám lính sẽ không chôn mìn ở nơi mà gia đình hay bạn bè chúng có thể đi ngang qua.

Tại cổng chính, một gã lính bảo trì đeo vòng tay vàng đang đứng gác. Hắn không hề yêu cầu thẻ ID hay quét sinh trắc học mà chỉ kiểm tra sơ qua trên quần áo. Thậm chí, hắn còn để hầu hết phụ nữ và trẻ em đi thẳng vào mà không cần kiểm tra gì.

Từ vị trí này, Quenser có thể thấy tòa dinh thự có thiết kế đối xứng theo kiểu truyền thống, nhưng có vẻ một ga-ra đã được xây thêm sau đó. Có một khu vực nhô ra một cách không tự nhiên ở phía bên phải. Số lượng cửa sổ cho thấy đây là một tòa nhà ba tầng, nhưng có thể còn có thêm tầng hầm và gác mái.

Vẻ ngoài của nó khá sang trọng. Có lẽ chúng đã thuê một kiến trúc sư nổi tiếng để thiết kế. Câu hỏi duy nhất là chúng đã dùng ma túy hay gái gọi để thuyết phục vị kiến trúc sư đó thôi.

Quenser để bà sơ già đi qua trước rồi mới bước qua cổng để tiến vào vườn hoa hồng. Không khí ở đây mát mẻ hơn hẳn so với cánh đồng ngô. Mọi thứ đều mang lại cảm giác sảng khoái, khiến người ta dễ dàng quên mất mình đang ở giữa sa mạc. Cậu có thể tiến thẳng vào dinh thự ngay bây giờ, nhưng một nỗi lo nhỏ chợt nảy ra trong đầu.

Nếu thân phận bị lộ, cậu coi như đã cầm chắc cái chết, vì vậy, mỗi hành động nhỏ nhất lúc này đều giống như đang tháo gỡ một quả bom chưa nổ. Đồng thời, cậu chẳng thể trông cậy vào sự giúp đỡ của bất kỳ ai. Cậu phải tự mình xoay sở tất cả.

Nói cách khác...

(Thôi chết. Mình chưa kiểm tra xem ở đây người ta có cho phép mang chó vào nhà hay không nữa.)

Những quy tắc gia đình kiểu này đôi khi lại là thứ phiền toái nhất. Bạn không thể nghiên cứu chúng trước, nhưng nếu làm sai, bạn sẽ trở nên cực kỳ nổi bật. Thay vì cứ thế đi theo dòng người, Quenser đi dạo quanh vườn hoa hồng để quan sát. Cậu phát hiện ra một dãy chuồng gia súc ở góc khu đất. Dựa vào tiếng hí hoảng hốt đáp lại những tiếng nổ ầm ì từ xa, có vẻ ở đó nuôi ngựa. Cậu không thấy con chó nào quanh đây, mặc dù dựa vào lượng thức ăn trong căn nhà tiền chế lúc nãy, chắc chắn số lượng chó ở đây không hề ít.

(Cũng không thấy chuồng lợn hay bò. Mình phải làm gì đây? Hay là những khu chăn nuôi thực tiễn hơn được đặt ở ngoài khu đất này?)

Quenser không có ý định bỏ mặc Rosa sau khi đã đi xa đến mức này. Cậu cần phải nghĩ ra một cách nào đó.

Đúng lúc đó, gã lính gác đeo vòng tay vàng ra hiệu cho cậu và lên tiếng bằng giọng trầm đục.

"Cô bé, mau lên!"

"Trong nhà có bác sĩ không ạ?"

Quenser cất tiếng bằng một giọng nũng nịu, khẽ khàng hơn cả lúc bị dội nước đá vào đầu. Cậu có thể cảm thấy mình đang dần nhập vai một cách xuất sắc. Đôi mắt ngấn lệ và cái nhìn ngước lên đầy yếu đuối chính là vũ khí lợi hại nhất của Quensette.

"Cô bé này đã bảo vệ cháu khỏi mấy món đồ gỗ bị đổ. Bình thường nó chạy nhảy khắp nơi, nhưng từ lúc đó đến giờ chẳng còn chút sức lực nào cả. Nó cũng không chịu ăn gì luôn. Ôi, cháu phải làm sao bây giờ!?"

"Nó có bị thương không? Kiểu như đi khập khiễng hay gì đó?"

"Cháu không biết. Ôi, cháu thực sự không biết nữa. Tất cả là tại cháu quá chậm chạp!"

Chó và mèo cũng là những sinh vật sống, nên cậu từng nghe nói chúng có thể bị PTSD khi phải trốn trong hầm trú ẩn suốt một chiến dịch ném bom dài ngày. Rosa không ăn vì đó không phải loại thức ăn nó quen thuộc, nhưng điều đó hoàn toàn phù hợp với những gì Quenser đang bịa ra.

Hơn nữa, những vết thương tâm lý là thứ vô hình và không thể chạm vào. Gã lính bảo trì không thể đưa ra phán xét ngay tại đây và vào lúc này được.

Lại một tiếng ầm ầm vang lên từ phía xa.

"Argh, cứ vào đây đi!"

"Ơ, còn nó thì sao ạ!?"

"Nó có thể vào cùng!… Lát nữa hãy đi hỏi bác sĩ Sandra về chuyện đó. Nhưng đừng có mang con chó vào phòng khám đấy!"

Cậu đã dự đoán rằng căn cứ của tên trùm cuối chắc chắn phải có quân y hoặc bác sĩ riêng. Trong một nơi ẩn náu biệt lập, bạn không thể sử dụng cơ sở hạ tầng thông thường, nên chỉ một ca đau ruột thừa hay sâu răng đơn giản cũng có thể trở thành khủng hoảng. Họ không thể chỉ bắt máy lên và gọi xe cấp cứu được.

Tay nắm cửa chính dường như được đúc bằng vàng ròng thay vì đồng thau.

Cơn gió mát lạnh dễ chịu từ hệ thống điều hòa chào đón họ khi bước vào trong. Dựa vào kích thước của dinh thự, họ hẳn phải dùng loại máy lạnh công nghiệp chuyên dụng cho các tòa nhà cao tầng.

Khi cậu và con chó đã vào bên trong dinh thự Nam Âu, Quenser nhận ra nơi này vô cùng rộng lớn. Nó có sơ đồ mặt bằng mở, nhưng điều đó khiến sảnh chính trông rộng đến mức Quenser cảm thấy nơi này hẳn sẽ rất cô quạnh trong phần lớn thời gian. Có rất nhiều tranh vẽ, tượng điêu khắc cùng các tác phẩm nghệ thuật và đồ cổ khác, nhưng đó là kết quả từ sở thích của Grinov hay đơn giản chỉ là mong muốn phân tán tài sản dưới dạng dễ thanh khoản?

Bọn chúng đang làm ăn đủ tốt để nuôi sống 50000 thành viên trực tiếp và gia đình họ. Nếu coi đây là trụ sở của một tập đoàn quốc tế, thì cách bài trí này có lẽ vẫn còn là tương đối hời hợt.

Ở đây không hề có mùi tử khí.

Nhưng đó không phải là điều tự nhiên. Cảm giác giống như thuốc sát trùng đã được phun khắp mọi nơi vậy.

Bọn chúng đã gián tiếp gây ra bao nhiêu cái chết chỉ để giữ bản thân mình tránh xa khỏi lưỡi hái tử thần?

(Giờ thì, bắt đầu thôi.)

"Chúng ta đang an toàn bên trong dinh thự này! Các Object sẽ luôn hành động vì lợi ích của chúng ta. Chiến thắng sẽ đến nếu chúng ta kiên nhẫn chờ đợi!"

Thông báo đó có vẻ nhằm ngăn chặn sự hoảng loạn hơn là đưa ra một kế hoạch sơ tán thực sự. Quenser kéo dây xích dắt Rosa rời khỏi sảnh chính, cậu không quên liếc nhìn cô bé mặc đồng phục thủy thủ và bà sơ đang đứng sững lại để lắng nghe gã lính DJ kia phát biểu.

Bản thân dinh thự này được thiết kế đối xứng và có hình chữ E nếu nhìn từ trên cao. Sảnh chính nằm ở giao điểm giữa vạch dọc và vạch ngang ở giữa, từ đó có một hành lang kéo dài ra phía sau. Dựa vào quan sát từ bên ngoài, lối đó dẫn thẳng đến ga-ra. Đó là tất cả những gì cậu biết, cậu thậm chí còn không chắc có bao nhiêu phòng trên mỗi tầng.

Dù vậy, chỉ cần nhìn qua thiết kế của các cánh cửa cũng đủ để phân biệt đâu là phòng ở thông thường, đâu là tủ chứa đồ hay kho bãi.

(Hửm? Các mẩu tin cắt từ báo và tạp chí ư?)

Cậu nghiêng đầu nhìn những mẩu giấy dán trên một cánh cửa, nhưng cậu không có thời gian để đọc kỹ. Một tên lính bảo trì đi tuần có thể xuất hiện ở hành lang này bất cứ lúc nào.

"Trước tiên mình cần một món vũ khí."

Các phòng kho đủ rộng để có thể đi lại thoải mái bên trong. Ngoài dụng cụ vệ sinh và hộp sơ cứu, cậu còn tìm thấy máy đếm tiền và những cọc tiền mặt từ khắp nơi trên thế giới được buộc vội bằng dây nịt. Cậu có thể lấy một ít, nhưng với nguồn gốc tội phạm của chúng, ngân hàng có thể sẽ phong tỏa tài khoản nếu cậu xài tiền mà chưa được rửa kỹ càng. Tốt nhất là không nên động vào. Trong hộp dụng cụ có búa và cưa, nhưng nếu bị phát hiện giấu dưới váy thì chẳng có cách nào giải thích nổi. Cậu không được quên rằng lộ tẩy đồng nghĩa với cái chết.

"Cái gì đây? Thỏi kim loại sao???"

Những thanh kim loại nằm lăn lóc đó trông không giống vàng hay bạc. Chúng được in dòng chữ ‘Pt, 99.99%’. Nếu đó là thật, thì đây là bạch kim. Với khối lượng riêng lên tới 21.4, một khối tương đương hộp sữa 1 lít sẽ nặng tới 21.4kg. Cậu lướt ngón tay qua khối kim loại nặng đến mức không thể nhấc nổi bằng một tay.

(Không, hay đây là một loại hợp kim giả được tạo ra với trọng lượng tương đương? Nhưng để làm gì? Mình tưởng chỉ cò cảnh sát mới phát minh ra loại này để làm tiền chuộc giả chứ.)

Cậu nghi ngờ việc Woodstock lại dễ dàng bị lừa như vậy. Liệu chúng đang phân tích công nghệ của đối phương để tìm cách phân biệt, hay dùng chính nó để lừa các tổ chức tội phạm khác?

"Chúng dùng phương pháp hợp kim hóa cơ học à? Mà thôi, chuyện đó không quan trọng."

Cậu không thể dùng thứ nặng nề này làm vũ khí được. Khéo lại tự làm dập ngón chân mình thì khổ.

Thứ gì có thể gây sát thương nhưng lại không gây nghi ngờ khi mang theo bên mình? Sau một hồi suy nghĩ, cậu đã chọn được món đồ ưng ý.

(Không thể là dao hay chày. Vậy thì chỉ còn đồ điện?)

Bộ phận đánh lửa của các thiết bị diệt côn trùng có điện áp cao đến kinh ngạc. Với các trang trại gần đây, hẳn là nơi này rất nhiều muỗi và ruồi vì chủng loại máy diệt côn trùng ở đây cực kỳ đa dạng. Có loại treo dưới hiên nhà, có loại máy hút bụi cầm tay tích hợp lưới điện, nhưng Quenser lại tập trung vào loại máy phun thuốc diệt côn trùng điện tử đeo cổ. Đó là một món đồ cắm trại chạy bằng pin lithium. Cậu tháo nắp, để lộ phần dây điện, thực hiện vài sửa đổi để biến hai chiếc kẹp kim loại thành các điện cực rồi đậy nắp lại như cũ.

(Mức tiêu chuẩn chắc là khoảng 20000 volt nhỉ. Nói thật, vớ lấy cái gạt tàn thủy tinh rồi nện vào đầu bọn chúng có khi còn là cách hạ gục nhanh hơn ở tầm này.)

Thứ này quá nhỏ so với một khẩu súng điện thực thụ, vốn có những mẫu mã điên rồ với công suất mạnh gấp 200 lần.

Dù vậy, khi cậu kích hoạt thử, Rosa vẫn ngước lên ngạc nhiên trước một âm thanh đặc trưng, hơi khác với tiếng vo ve của cánh côn trùng. Nó được huấn luyện rất tốt, nhưng những thứ lạ lẫm vẫn khiến nó giật mình.

Súng điện không phải là một món vũ khí gì quá đặc biệt. Chúng ta sẽ bỏ qua các chi tiết kỹ thuật tại đây, nhưng bạn có thể thấy các linh kiện cần thiết phổ biến đến mức nào nếu xem xét những thiết bị cầm tay có khả năng tạo ra một lượng điện lớn cùng lúc. Tất nhiên, nếu thiếu kiến thức chuyên môn, bạn rất dễ tự làm mình bị giật hoặc làm nổ pin, nên đừng thử tại nhà. Một thiết bị nhựa nhỏ hơn bao thuốc lá giờ đây đang tạo ra những tia lửa xanh trắng. Điều quan trọng lúc này là một vũ khí được ngụy trang, chứ không phải một vũ khí cực mạnh.

Thay vì giấu vào túi, Quenser đeo sợi dây vào cổ để mang nó đúng như thiết kế ban đầu.

"Đi thôi, Rosa. Đến lúc lục soát nơi này rồi."

Họ quay trở lại hành lang.

Việc rời bỏ nhóm lớn và hành động đơn độc thật đáng sợ. Không ngạc nhiên khi cậu muốn có con chó và một món vũ khí để bảo vệ mình.

"Sandra? Bác sĩ Sandra có đó không?"

Dĩ nhiên, mục tiêu thực sự của cậu là Grinov Quarterdeck. Cậu không hề quên điều đó.

Nhưng để đề phòng trường hợp bị phát hiện, cậu khẽ gọi tên vị bác sĩ mà mình được nghe kể, đồng thời nhẹ nhàng gõ cửa và thử mở từng căn phòng đi ngang qua. Đây không phải lúc để áp sát tường hay đu trần nhà như một ninja. Bí quyết để sống sót là giới hạn hành động của mình trong những việc có thể giải thích được nếu bị bắt gặp.

Chỉ khoảng một nửa số cửa bị khóa.

Đây là căn cứ chính của Woodstock. Đối với trụ sở của một tập đoàn quốc tế 50000 người thì có vẻ quá lỏng lẻo, nhưng đối với một ngôi nhà thì lại cảm thấy quá nghiêm ngặt.

Cậu thấy một phòng giải trí có bàn bida và bảng phi tiêu, một bồn tắm jacuzzi với hệ thống rạp hát tại gia, và một quầy bar đầy những chai vodka, nhưng không thấy bóng dáng ai.

Vẫn có những kim loại quý và những cọc tiền mặt khả nghi nằm rải rác, nhưng cậu quan tâm hơn đến những mẩu tin cắt từ báo và tạp chí. Chúng có ở khắp mọi nơi, trong các cuốn sổ lưu niệm hoặc trên bảng bần.

(Một khu rừng ở Đông Âu, 30000 người mất tích, và một cuộc diễn tập quân sự chung sao?)

Tất cả những chuyện đó là sao? Liệu chúng có liên quan đến một vụ làm ăn nào đó trước đây của tay buôn vũ khí này không?

Cũng có những thứ kỳ lạ như một con búp bê nhựa bị cháy sém một cách bất thường và một chiếc máy bay đồ chơi bị gãy cánh. Thật kỳ quặc khi Woodstock để chúng ở đây trong khi vàng thỏi và đá quý thì vứt lăn lóc.

Tuy nhiên…

(Chẳng có thứ nào trong số này cho mình biết Grinov đang ở đâu cả.)

Quenser ghi nhớ những gì đã thấy và quay lại mục tiêu chính. Cậu vẫn còn một món vũ khí lợi hại.

(Vị trí tốt nhất sẽ là... ở đây, mình đoán vậy. Với tư cách là chủ nhân của dinh thự, Grinov sẽ muốn vị trí tốt nhất trong mọi căn phòng. Mình có thể nhìn vào góc của TV, vị trí lỗ thông hơi điều hòa, và vị trí của bất kỳ chậu cây nào có thể cản tầm nhìn. Giờ thì xem có món đồ nào khác ở đây không?)

"Rosa. Ngửi cái ghế này và... ồ, tao biết rồi. Cả báng của khẩu súng săn này nữa."

Sau khi nhận được tiếng sủa đáp lại, cậu cho nó ngửi vị trí sang trọng nhất tại quầy bar, nơi bao quanh bởi rất nhiều vật dụng mang hơi hướng tàn nhẫn.

Rosa là một con Becgie Đức, nó có thể làm công việc của một cảnh khuyển cũng như một quân khuyển. Ngay cả khi mắt người không thấy gì, cái mũi của nó vẫn có thể đánh hơi ra dấu vết.

...Grinov có một chiếc cân điện tử để đong thuốc súng và nhiều con dao nhỏ dùng để chạm khắc báng súng gỗ, nhưng hắn định bắn thứ gì với khẩu súng săn đó giữa sa mạc trống rỗng này? Quenser thực lòng hy vọng mục tiêu của hắn không phải là một loài động vật có vú đi bằng hai chân và biết mặc quần áo.

Quenser bắt đầu bước dọc hành lang với Rosa dẫn đường, thỉnh thoảng nó lại chúi mũi xuống sàn nhà. Có vẻ như có một cầu thang nhỏ khác ngoài cái ở sảnh chính, họ dùng lối đó để lên tầng ba và tiếp cận một cánh cửa đặc biệt.

"Bác sĩ Sandra, bác sĩ có trong đó không?"

Khi Quenser thì thầm tên của người mà cậu biết chắc là không có ở đó và khẽ gõ vào giữa cánh cửa, cậu nghe thấy một tiếng động trầm đục từ bên trong.

Mùi hương của chủ nhân dinh thự đã dẫn cậu đến đây.

Đó chắc chắn phải là Grinov Quarterdeck.

(...)

Quenser tháo khẩu súng điện tự chế ra khỏi cổ và liếc nhìn chậu hoa trang trí ngoài hành lang. Ngay cả khi cửa đóng chặt, vẫn có đủ khe hở để lách một tờ giấy qua gầm. Nếu cậu đổ nước từ chậu hoa ra và dùng súng điện chích vào đó, cậu có thể truyền luồng điện qua khe cửa. Dù vậy, cậu vẫn đang ở thế bất lợi. Cậu có thể hạ gục đối phương nếu hắn vô tình chạm vào cửa để mở, nhưng hắn hoàn toàn có thể đứng xa cánh cửa, rút một khẩu Magnum từ ngăn kéo bàn và bắn thẳng qua cửa. Chưa kể, trong phòng có thể có nhiều hơn một người. Và mọi nỗ lực sẽ đổ sông đổ biển nếu hắn đang đi ủng quân đội chống nước. 20000 volt nghe thì có vẻ nhiều, nhưng nó vẫn còn thua xa đường dây cao thế của tàu hỏa.

Quenser không thể cứ thế chờ đợi một cách vô định xem đối phương sẽ làm gì.

Các Object đang đánh nhau một trận vô nghĩa ngay lúc này, và vô số binh lính hẳn đang tháo chạy dưới mặt đất. Không, trong trường hợp xấu nhất, những binh lính đó có thể đang tàn sát lẫn nhau. Heivia, Myonri, và cả Công chúa nữa. Mỗi giây trôi qua, một người quen của cậu có thể bị tước đi mạng sống.

Cậu phải kết thúc chuyện này càng nhanh càng tốt.

Đã đến lúc cho một hành động quyết liệt.

(G...)

Tay nắm cửa (có vẻ là vàng ròng) rung lên.

Nó xoay.

Và cánh cửa chậm rãi mở vào bên trong.

"Lên đi, Rosa! Vào đó!"

Quenser hắt nước từ chậu hoa vào cửa và chích súng điện xuống sàn nhà.

Và để đảm bảo cái xác đang đổ xuống không chặn mất lối vào, cậu dùng vai tông mạnh vào cánh cửa. Cậu buông dây xích và để con chó lao vào trước.

Một khi Rosa đã hành động, nó sẽ không sủa một tiếng nào cho đến khi giải quyết xong mục tiêu.

"Khừ."

Quenser đang lục soát dinh thự dưới danh nghĩa tìm bác sĩ Sandra. Nếu Grinov chỉ đơn giản nói "cô ta không có ở đây" thì coi như xong. Sử dụng cái cớ đó là phương án an toàn nhất, nhưng cậu sẽ không bao giờ vào được phòng theo cách đó.

May mắn thay, cậu không nghe thấy tiếng súng hay tiếng la hét nào.

Chỉ có một tiếng gâu nhẹ nhàng, đủ để không khiến phần còn lại của dinh thự nhận ra có điều gì đó không ổn.

Trận chiến đã ngã ngũ.

"Hả, trong này không còn ai khác sao?"

Chó không có khả năng dùng tay chỉ trỏ, nên Rosa chỉ đơn giản là tiếp tục dùng bộ hàm chắc khỏe của mình găm chặt vào gã đàn ông to lớn đang nằm gục trên sàn.

Mọi chuyện có vẻ đã được dàn xếp xong xuôi.

"Vậy đây là Grinov. Grinov Quarterdeck."

Khẩu súng điện đã hạ gục một gã đàn ông da trắng to lớn với bộ râu quai nón rậm rạp như ông già Noel và mái tóc cắt ngắn. Hắn rất vạm vỡ với đôi cánh tay trần lộ ra vài hình xăm đáng chú ý.

8a37b8e4-0951-4ea3-939c-3add787b1e9f.jpgHắn vốn xuất thân từ một băng đảng Đông Âu, nhưng phong cách thời trang vùng băng giá đó hẳn là khó mà chịu nổi ở Nam Mỹ. Hắn vẫn mặc chiếc quần tây sang trọng, nhưng đã cởi bỏ áo khoác và cà vạt, ống tay áo sơ mi trắng cũng được xắn cao.

Quenser bước qua gã đàn ông đang bất tỉnh để vào phòng và vỗ nhẹ vào đầu con Becgie Đức khi nó chuyển sự chú ý từ Grinov sang cậu.

"Đây là văn phòng của Grinov sao?"

Có một chiếc bàn lớn và rất nhiều cuốn sách dày cộp về luật pháp và kinh tế. Quenser phớt lờ những thứ thông thường như máy đếm tiền, đá quý, thẻ tín dụng và hộ chiếu được buộc bằng dây nịt. Thay vào đó, cậu chú ý đến những bản vẽ phác thảo vũ khí và các mô hình vũ khí Object in 3D. Trên bàn có một màn hình phẳng và thùng máy tính được nhét một cách cưỡng ép vào khoảng trống dưới gầm bàn. Nhìn qua thì đây là một mẫu máy khá cũ so với số tiền được đổ vào căn phòng này. Cũng không thấy dấu vết của bất kỳ chiếc máy tính bảng hay loa AI nào.

Tất cả những thứ ở đây đã được hiện thực hóa và gửi ra chiến trường. Quenser từng làm việc với quân đội và dần học tập để trở thành một nhà thiết kế trong khi liên tục bị mắng chửi, nên những nỗ lực của cậu cảm thấy gần như vô giá trị khi chứng kiến tất cả những thứ này. Bằng cách sử dụng các phương thức xảo quyệt của Kế hoạch Ký sinh và chiếc Gangster, gã đàn ông này đã bỏ qua mọi công đoạn vất vả đó để biến giấc mơ thành hiện thực.

Cậu đã thấy bao nhiêu tiền bạc và kho báu trong dinh thự này rồi?

Grinov Quarterdeck có tất cả những gì Quenser hằng ao ước trong mục tiêu vượt mặt giới quý tộc với tư cách là một thường dân. Và hắn đã sử dụng một phương pháp mà cậu thiếu niên thông minh này chưa từng nghĩ tới.

"Một chiếc điện thoại cục gạch..."

Quenser nở một nụ cười cay đắng khi cầm thiết bị di động nằm trên bàn lên. Chỉ có những người trong lĩnh vực y tế mới dùng loại này.

Với tư cách là một tay buôn vũ khí, Grinov có thể ghét những ‘tính năng phụ’ của điện thoại thông minh hiện đại, như hội thoại có thể ghi âm bất cứ lúc nào và gửi dữ liệu về máy chủ bên ngoài, hay những mã thu thập dữ liệu bí ẩn nhúng trong hệ điều hành gốc.

Khứu giác của Quenser phát hiện ra mùi giấy cũ và hồ dán.

Nhìn tổng thể, nơi này gợi nhắc cậu về văn phòng của một luật sư hay kế toán.

Có vài khoảng trống trên kệ sách sát tường. Đó là chỗ dành cho những cánh cửa trên bức tường không giáp với hành lang. Khi mở chúng ra, cậu thấy một phòng tắm đơn giản và một phòng nghỉ trưa. Không có nơi nào khác mà người ta có thể ẩn nấp.

"Khừ..."

Một tiếng rên rỉ kỳ lạ vang lên.

Cú sốc điện chỉ mới ở mức 20000 volt. Không giống như trong phim ảnh, súng điện ngoài đời thực không đảm bảo sẽ khiến ai đó bất tỉnh hoàn toàn. Bạn chỉ có thể kỳ vọng chúng giữ cho đối phương không thể cử động trong khoảng 30 giây đến một phút.

Cánh tay phải của Grinov đột ngột giật mạnh lên.

Quenser nhận ra ánh kim loại xám đầy hiểm họa phát ra từ phía đó.

"Tấn công đi, Rosa!"

Cậu nhanh chóng ra lệnh, nhưng gã râu quai nón kia còn nhanh hơn.

Hắn không hề do dự mà dùng dao cứa thẳng vào một bên cổ của chính mình.

Quenser có vấn đề riêng cần phải lo liệu. Mọi giao dịch vũ khí đều cần sự phê duyệt từ Grinov với tư cách là ông trùm tối cao. Quyền hạn đó có thể được dùng để chấm dứt những lời hứa suông trên chiến trường và lập lại trật tự trong mớ hỗn độn ngoài kia. Ít nhất, đó là kế hoạch của cậu.

"Chết tiệt, Grinov!"

Con Becgie Đức cuối cùng cũng ngoạm được cổ tay phải của gã bố già và tước lưỡi dao khỏi tay hắn, nhưng đã quá muộn. Quenser vội vã vớ lấy một bản vẽ phác thảo vũ khí trên bàn rồi nghĩ lại, cậu chộp lấy một bản vẽ ý tưởng hình xăm thay thế và lao tới. Ngay cả con quân khuyển giỏi nhất cũng không thể sơ cứu cho người bị thương. Cần phải có bàn tay con người để cuộn tờ giấy mỏng lại và ấn chặt vào vết thương bên cổ gã đàn ông.

"Đừng có chết vội. Ít nhất cũng phải đợi đến khi ông nói cho tôi biết cách phê duyệt và từ chối các thỏa thuận đã chứ!"

Bằng cách cầm máu, Quenser ít nhất có thể ngăn gã này ‘bỏ cuộc khi đang thắng thế’. Nhưng trừ khi giữ được các dấu hiệu sinh tồn của hắn ổn định, cậu sẽ không thể ép hỏi được bất kỳ thông tin nào bằng bạo lực. Mọi thứ sẽ chấm dứt nếu Grinov chết.

(Chết tiệt, hắn đã giành lại thế chủ động từ tay mình!)

Sau khi chắc chắn máu đã ngừng chảy, Quenser dùng vài sợi dây nịt quấn quanh tờ giấy để cố định nó rồi giao Grinov cho Rosa canh giữ. Việc moi thông tin từ gã này sẽ rất khó khăn, nên cậu phải tự mình thu thập những gì có thể. Con chó đứng trên lưng gã đàn ông khi hắn đang nằm sấp.

Trong lúc đó, Quenser kéo rèm lại, đóng và khóa chặt cửa hành lang. Cậu chộp lấy chiếc đèn trên bàn gỗ mun, dùng dây điện trói chặt tay hắn ra sau lưng để ngăn chặn ý định tự sát lần thứ hai.

Gã đàn ông trung niên với bộ râu đặc trưng cố gắng xoay người để nhìn Quenser, giọng nói có phần líu nhíu vì mất máu.

"Ồ, cái gì đây? Định để con chó thông tôi từ phía sau à?"

"Rosa là con cái, đồ ngu. Và nó còn quá tử tế đối với hạng người như ông."

Dù vạm vỡ và chi chít hình xăm trên người, hắn lại nói chuyện bằng một tông giọng lịch thiệp đến kinh ngạc. Có lẽ hắn điều hành tổ chức buôn vũ khí này bằng những nguyên tắc kinh tế khôn ngoan chứ không chỉ đơn thuần là bạo lực.

"Cậu chết chắc rồi, tôi hy vọng là cậu biết điều đó. Dù cậu có cố gắng thế nào, cậu cũng sẽ không rời khỏi đây mà còn sống đâu. Tổ chức của tôi dùng xe hơi để hành quyết. Cậu sẽ bị lột trần, hai tay bị xích vào sau xe, xăng sẽ được đổ lên cái đầu nhỏ bé ngu xuẩn của cậu và bị châm lửa. Tất nhiên, không ai còn sống để thấy ngọn lửa tàn đâu."

"Rosa, nếu mày có định cắn đứt thứ gì đó thì cứ chọn một bên tai là được. Đừng giết hắn vội."

Đây là chiến trường tội phạm, nơi các hiệp định chiến tranh không hề tồn tại. Cậu có thể đã bắt được Grinov, nhưng đó chỉ là tạm thời và đám lính của hắn sẽ hành động ngay khi nhận ra điều bất thường. Căn phòng này sẽ bị bao vây và khi đó sẽ không còn hy vọng chiến thắng. Điều gì sẽ xảy ra khi chúng phá cửa và lôi Quenser ra ngoài?

Cậu từ chối hình dung phần còn lại của viễn cảnh đó và cố gắng không để trí tưởng tượng đánh lừa bản thân.

Gã đàn ông này là một bậc thầy trong lĩnh vực của hắn, vì vậy, hắn sẽ nhìn thấu mọi lời hù dọa mà Quenser cố gắng đưa ra. Đó là lý do tại sao gã đàn ông lịch thiệp giả tạo này vẫn duy trì được vẻ bình tĩnh dù cổ đang bị thương và bị một con chó ghì chặt xuống sàn.

(Đừng mất tập trung. Làm những gì cần phải làm.)

Sự phê chuẩn của Grinov là điều kiện cần cho mọi thỏa thuận.

Mục tiêu của Quenser là tóm gọn đầu não của Woodstock và sử dụng máy tính hoặc giấy tờ để chấm dứt thỏa thuận làm ăn đang được thực hiện thông qua lời hứa miệng. Bản thân chiếc Gangster đã là một mối đe dọa đủ lớn, họ không cần 4 cường quốc phải tàn sát lẫn nhau ở đây nữa.

Kẻ thù đang cố tình sử dụng một phương thức nằm ngoài quy chuẩn để làm họ rối loạn.

Quenser đã cứu mạng chính mình bằng một cách tiếp cận tương tự khi sử dụng thuốc nổ dẻo, nên cậu hiểu rõ điều đó. Nếu chúng phải cất công sử dụng phương thức phi tiêu chuẩn này, điều đó có nghĩa là chúng không tự tin vào khả năng đánh bại quá nhiều Object chỉ với chiếc Object thế hệ 2 bí ẩn đó.

Vậy cậu cần gì?

(Máy tính có vẻ là khả năng cao nhất.)

Nơi đó hẳn chứa tất cả các định dạng hợp đồng mà Woodstock sử dụng trong việc buôn bán vũ khí, bao gồm cả các biểu mẫu để hủy bỏ hoặc đóng băng một thỏa thuận.

Grinov không cần thiết phải trực tiếp soạn thảo biểu mẫu. Công việc của hắn chỉ là phê duyệt, và điều đó chỉ cần máy tính và tài khoản của hắn. Dù có thể hệ thống sẽ yêu cầu chữ ký điện tử, nhưng dù sao đi nữa, nếu Quenser gửi cho bốn cường quốc một biểu mẫu điện tử tuyên bố rằng Woodstock sẽ không giao chiếc Gangster cho họ, ít nhất họ sẽ dừng cuộc chiến tranh giành sự yêu thích vô ích này lại.

Quenser mở ngăn kéo bàn nặng trịch, lôi ra vài viên đá quý, một hộp đựng xì gà và một cuốn sổ lưu niệm ghi chép chi tiết về một vụ tai nạn trong cuộc diễn tập quân sự chung. Cậu đặt tất cả lên bàn và tìm thấy vài sợi cáp cùng thứ trông giống như tai nghe. Không thấy máy quét sinh trắc học rõ ràng nào để đọc tĩnh mạch lòng bàn tay hay mống mắt.

(Một chiếc tai nghe sao?)

Hình dạng của tai trong cũng có thể được sử dụng để nhận dạng sinh trắc học. Hồi còn ở trường tại quốc gia an toàn, cậu từng nghe về một phương pháp phát ra một âm sắc và nhận diện người dùng dựa trên cách âm thanh đó phản xạ lại bên trong tai họ.

Cậu phải thử mọi cách có thể.

Dù chính cậu là người đã trói hắn, nhưng Quenser thiếu cả sức mạnh lẫn ham muốn để bế gã râu quai nón này bằng kiểu công chúa. Cậu gạt bỏ lựa chọn ác mộng đó và thay vào đó là kéo lê hắn đến trước máy tính. Sau khi đặt gã ngồi vào ghế với hai tay vẫn bị trói sau lưng, Grinov rên lên một tiếng vì tư thế có chút đau đớn.

"Định thử nhận dạng sinh trắc học à? Cứ thử dấu vân tay và mắt tôi nếu cậu muốn. Tôi cũng tò mò muốn xem chuyện gì xảy ra khi chẳng có thứ nào hoạt động đấy."

"…"

Với đôi tay bị trói sau lưng, hắn chỉ có thể lắc đầu, nhưng bấy nhiêu là không đủ để ngăn chiếc tai nghe lọt vào trong.

Quenser thử đo hình dạng tai trong của gã đàn ông bằng chiếc tai nghe kết nối với máy tính qua dây cáp.

"Lỗi ư?"

"Chúng tôi là Woodstock, một tổ chức tội phạm."

Quenser thử lại một lần nữa, nhưng vẫn không có kết quả.

Việc thử quá nhiều lần có thể khiến màn hình đăng nhập bị khóa hoàn toàn.

Grinov hừ lạnh một tiếng đầy chế nhạo.

"Chúng tôi luôn tính đến khả năng bị tấn công. Cậu thỏa mãn khi thấy khuôn mặt này trùng khớp với tấm ảnh cậu được xem chứ? Phẫu thuật thẩm mỹ là đủ để…"

Quenser chẳng thèm bận tâm lắng nghe. Cậu sục sạo khắp các ngăn kéo và cắm một sợi cáp truyền dữ liệu vào khe cắm trên chiếc máy tính đang bị khóa.

"…Đợi đã."

Cậu cắm đầu còn lại vào một miếng nhựa nhỏ hơn bao thuốc lá. Sau khi kết nối chiếc máy phun thuốc diệt côn trùng điện tử vốn dùng làm súng điện, cậu ném thiết bị đó lên bàn.

"Chờ đã, cậu đang làm cái quái gì thế!?"

"Ông không dùng máy tính bảng hay loa AI. Ông cố tình dùng một chiếc máy tính lỗi thời để có thể chạy một đoạn mã riêng nhằm ngăn nó thu thập dữ liệu, đúng không? Thời buổi này, cái gì cũng kết nối internet. Ở Liên Minh Thông Tin, tôi nghe nói ngay cả cái bồn cầu thông minh của họ cũng đang giám sát mọi thứ qua chức năng IoT. Vậy thì cái này thì sao? Ông cố tình hạn chế các kết nối vào chiếc máy tính quý giá này, nhưng ông không nghĩ rằng nó sẽ rò rỉ dữ liệu điên cuồng khi có cái ăng-ten không dây này gắn vào à? Có thể khó nhận ra vì nó vô hình, nhưng nó đang gửi tín hiệu đi khắp mọi hướng đấy."

"Cái gì!?"

"Vậy trên này có gì nào? Danh sách khách hàng? Bản thiết kế vũ khí mới? Bản đồ các tuyến vận tải bí mật? Hay có khi là ảnh gia đình ông đang sống ở một quốc gia an toàn nào đó và hoàn toàn mù tịt về những vụ làm ăn phi pháp này? Tôi không quan tâm đó là nhân tình, người yêu cũ, hay mối tình đầu từ hồi tiểu học của ông. Ông có thực sự mang tất cả những người mình quan tâm đến dinh thự này không? Cục tình báo vốn nổi tiếng là không biết đến lòng trắc ẩn đâu. Nếu họ tìm ra ông thân thiết với ai đó, bất kể họ đang sống ở cường quốc nào, những gã đeo mặt nạ sẽ vượt mọi biên giới để trả thù. Cứ tin là thế đi. Và những nạn nhân tội nghiệp đó có lẽ sẽ chẳng biết tại sao chuyện đó lại xảy ra ngay cả khi bị đánh đập đến giết chết. Nhưng ông thì biết rõ tại sao, đúng không!? Ngay cả sau bao nhiêu người ông đã giết và chôn ngoài sa mạc kia, ông cũng không muốn điều tương tự xảy ra với những người tôi đang nói đến, phải không!?"

Thật ra, cậu chỉ đang dùng cáp điện thoại để sạc pin lithium cho cái máy diệt côn trùng. Nó không thể truyền dữ liệu, và cục tình báo cũng không tàn nhẫn đến mức đó. Nhưng một người càng lo lắng, họ càng dễ bùng nổ nếu bạn cho họ một tia lửa.

"Lỗi quét sinh trắc học à? Tai nghe đo hình dạng tai trong của ông. Ông có thể lừa nó bằng cách nhét thứ gì đó vào trong. Điều đó chẳng chứng minh được ông là kẻ đóng thế."

"…"

"Vậy thỏa thuận thế này: nếu ông chỉ là kẻ đóng thế, ông có thể mặc kệ chuyện này, đúng không? Trong trường hợp đó, chúng ta chỉ đang nói về cái chết thảm khốc của những người hoàn toàn xa lạ. Nhưng dữ liệu đó đang được chuyển đến máy chủ quân sự ngay khi chúng ta đang nói đây. Tôi không quan tâm chuyện này đi theo hướng nào, vậy ông sẽ nói cho tôi biết những gì tôi cần biết, hay để bộ phận mô phỏng điện tử phá mã để truy cập theo cách đó?"

Quenser chỉ có một cơ sở duy nhất để thực hiện canh bạc táo bạo này. Hồi ở khu bảo trì, Oh ho ho đã nói rằng Grinov sẽ không muốn để lộ bất kỳ điểm yếu nào trước mặt cấp dưới, và vì thế, hắn chưa bao giờ sử dụng kẻ đóng thế.

Gã đàn ông vạm vỡ với bộ râu quai nón rậm rạp thốt ra một tiếng rên rỉ trầm đục.

"Cậu muốn cái gì?"

"Mạng sống của bạn bè tôi. Chỉ lấy được dữ liệu thôi thì chưa đủ để bảo vệ họ. Tôi cần danh tính của ông để sử dụng chiếc máy tính này, nên hãy nói cho tôi biết cách phê duyệt và từ chối các thỏa thuận! Tôi cần làm gì sau khi mở khóa máy tính!?"

Cậu nghe thấy một tiếng thịch nặng nề.

Màn hình phẳng đặt trên bàn, nhưng thùng máy tính thì nằm ở dưới gầm. Hai tay của gã râu quai nón đang bị trói sau lưng, nhưng hắn đã dùng hết sức bình sinh đá mạnh vào thùng máy.

Đối với hắn, ngăn chặn việc rò rỉ dữ liệu cá nhân là ưu tiên hàng đầu.

"Chết tiệt! Grinov!"

Phản ứng này trước lời đe dọa mang tính cá nhân cho thấy đây thực sự là hàng thật. Nhưng Quenser đã dồn hắn quá mức. Việc dùng súng điện làm gã buôn vũ khí im lặng thêm lần nữa cũng vô nghĩa, vì màn hình đã tắt ngóm. Cậu ngửi thấy mùi nhựa cháy đặc trưng. Cậu kéo thùng máy từ dưới gầm bàn ra; lớp vỏ nhựa đã nứt toác.

(Không chỉ có vậy. Có phải hắn đã đặt một túi hóa chất bên trong khe cắm mở rộng không? Đây là khu vực cao nguyên có nhiều hoạt động địa chấn mà. Hắn không sợ một trận động đất tình cờ kích hoạt thứ này sao?)

Nếu hắn thận trọng đến mức này, khả năng hắn gửi bất kỳ bằng chứng phạm tội nào lên dữ liệu đám mây bên ngoài là rất thấp. Nhưng lục soát tất cả các ngăn kéo và dưới gầm bàn cũng không thấy bất kỳ loại thẻ nhớ flash nào.

Thật khó tin nếu không có bản sao lưu nào, nhưng liệu cậu có thể tìm thấy nó trong lúc vội vã? Thẻ nhớ có thể nhỏ hơn cả một hạt ngô. Không có đủ thời gian để lột sạch thảm của dinh thự hay lục tung tất cả các trang trại hình tròn. Những trang trại đó trải dài tận chân trời, và thậm chí bản sao lưu có thể đã bị chôn vùi đâu đó giữa sa mạc như một quả mìn. Cậu không thể tìm thấy nó khi ngay cả màu sắc hay hình dáng của nó cậu cũng không biết.

Nhưng cậu đang có Grinov trong tay.

Gã đàn ông này là điều kiện cần để phê duyệt mọi thỏa thuận. Có thể dùng chiếc tai nghe quét tai để chứng minh đây thực sự là hắn. Chiếc máy tính hỏng có lẽ không thực sự cần thiết nếu cậu nắm được phương thức đó. Nhưng cậu không thể ở lại đây. Ngay cả khi cậu tạm dừng được thỏa thuận, lính của Woodstock sẽ bao vây căn phòng và cướp lại Grinov ngay khi chúng nhận ra điều bất thường. Khi đó, bố già của chúng chỉ việc nhét tai nghe vào tai và thực hiện lại việc phê duyệt.

"…"

Quenser chậm rãi hít vào và thở ra.

Máy tính đã hỏng và cậu không thể lợi dụng gã trùm ở ngay tại đây. Vậy cậu phải làm gì? Heivia, Myonri, và cả Công chúa nữa. Làm thế nào để cậu dừng trận chiến vô nghĩa chắc chắn sẽ hủy hoại những gương mặt thân quen đó?

Câu trả lời đã quá rõ ràng.

Nếu cậu làm việc đó ở đây, gã trùm sẽ bị cướp lại. Nhưng nếu cậu thực hiện nó ở ngoài tầm với của tổ chức tội phạm, chúng sẽ không thể thu hồi hắn.

Cô hầu gái ngước mắt lên và tuyên bố.

"Tôi không quan tâm ông còn sống hay đã chết khi chúng ta đến nơi, Grinov Quarterdeck, nhưng tôi sẽ đưa ông về khu vực bảo trì của chúng tôi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!