Chương 3: Nhánh Thứ Sáu bùng nổ - Can thiệp vào biến loạn tại khu Soberania (Phần 5-6-7-8)
Phần 5

Ngay cả đối với một thế hệ thứ hai của Tập Đoàn Tư Bản, một lượng kinh phí và công nghệ phi lý đã được đổ vào chiếc Miskatonic. Chiếc Object này đại diện cho một trong 7 tập đoàn khổng lồ cấu thành nên nhóm 7th Core, thế lực trực tiếp quản lý chính quốc của họ.
Ngay cả từ bờ của hồ nước đỏ thẫm đang phản chiếu màu sắc rực lửa của bầu trời, người ta vẫn có thể thấy rõ nó đang nằm sâu trong khu công nghiệp khổng lồ bị tàn phá bên kia kênh đào Panama.
Nó sở hữu một thiết kế quái dị.
Chỉ cần nhìn vào dàn pháo chính của nó là đủ để nhận ra điều đó.
Một bông hoa cơ khí khổng lồ xòe ra từ phía sau, hơi lệch lên trên giống như một chiếc mũ rơm đội trên đầu ai đó. Ngoại trừ việc bông hoa này thực chất được tạo thành từ những cuộn dây khổng lồ và các ống dẫn rộng 2m kéo dài từ chúng. Tám thiết bị giống hệt nhau được bố trí thành một vòng tròn như mặt đồng hồ, và những ống dẫn đặc biệt đó có thể di chuyển tự do như các ống nội soi sợi quang.
Chúng trông giống như tám con rắn hoặc những xúc tu của một sinh vật biển mềm nhũn.
Pháo chính của Miskatonic là pháo plasma công suất cao được bắn qua các ống dẫn này. Nó có thể khai hỏa từ nhiều vị trí, góc độ và thời điểm khác nhau để phong tỏa hoàn toàn mọi chuyển động của đối thủ.
Nó có điểm tương tự nhưng cũng hoàn toàn khác biệt với dàn pháo của Baby Magnum vốn được hỗ trợ bởi 7 cánh tay cơ khí để phân tán hoặc hội tụ năng lượng.
Tuy nhiên, họ không có thời gian để ngồi đó mà phân tích cấu trúc của nó.
Cái chết đang truy đuổi Quenser và những người khác dưới hình dạng những chiếc drone.
"Tình hình tệ rồi! Rừng! Chạy vào rừng mau, Quenser!"
Heivia vừa chạy vừa ra hiệu và hét lên hướng dẫn cậu sinh viên.
"Phải đến chỗ nào mà chúng không thể nhìn thấy từ trên trời! May mắn là với tất cả nhiệt độ và khói bụi này, chúng không thể dùng tầm nhiệt IR. Nếu thoát khỏi ống kính camera, chúng ta vẫn còn cơ hội!"
Quenser lập tức chộp lấy cổ tay của Nyarlathotep, khiến người đàn ông với mái tóc chải ngôi ngay ngắn phải ngạc nhiên.
"Cậu có thể bỏ mặc tôi ở đây mà, đúng không?"
"Tôi sẽ không để ông lợi dụng sự hỗn loạn này để giả chết đâu."
Quenser bắt đầu chạy và lôi theo một bóng ma không còn thiết sống.
Phía trên đầu, hàng loạt drone bị thiêu cháy, nổ tung hoặc bị bắn hạ. Đó là nhờ sự hỗ trợ phòng không từ Baby Magnum. Nhưng những chiếc còn sống sót, và thậm chí cả những chiếc đã bị bắn rơi vẫn phát ra tiếng vo vo từ ống kính camera và truyền vị trí của những binh lính đang tháo chạy về cho Miskatonic.
Một tiếng gầm nổ chói tai vang lên ngay sau đó.
Đây không phải là pháo chính plasma dữ dội của Object. Nhiều khả năng, hàng loạt railgun và coilgun của nó đã đồng loạt khai hỏa lên bầu trời.
Đạn trút xuống như mưa.
Cơn mưa tử thần này nhằm mục đích nghiền nát mục tiêu ngay cả khi có sai số về định vị. Những chiếc drone của chính nó cũng bị bắn hạ khi đạn pháo dội xuống rìa hồ nước.
"Gaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh!?"
Sau một tiếng thét, cơ thể Quenser bị hất tung lên không trung.
Cậu không còn cảm nhận được cổ tay của Nyarlathotep trong tay mình nữa, nhưng tầm nhìn của cậu đang xoay cuồng đến mức không thể phân biệt được là do cậu đã buông tay hay là cánh tay của một trong hai đã bị thổi bay mất rồi.
Cậu đập lưng xuống đất, và từ trên cao, những thứ mềm nhũn rơi xuống như mưa.
Cùng với lớp đất đen bị hất tung lên không trung là những khối thịt màu đỏ sẫm kinh tởm, nồng nặc mùi kim loại của máu.
Quenser gần như phát điên, định vò đầu bứt tai trong cơn hoảng loạn, nhưng một sức mạnh lớn đã chộp lấy tay cậu.
Nyarlathotep đang kéo cậu đứng dậy.
"Cậu đứng nổi không?"
"Tại sao ông lại làm thế này?"
"Chạy đi. Trừ khi cậu đã sẵn sàng gặp tử thần trước khi hoàn thành công việc."
Cậu dồn toàn bộ tâm trí vào việc chạy.
Dù là mưa đạn hay giáo mác rơi xuống từ bầu trời, cậu vẫn ép đôi chân mình phải tiếp tục cử động.
Cuối cùng, cậu cũng trượt được vào sâu trong khu rừng rậm rạp cạnh hồ.
Đạn pháo trút xuống cả khu rừng, những thân cây cổ thụ to hơn một vòng tay người ôm bị chẻ ra như những đôi đũa tre. Tuy nhiên, độ chính xác đã giảm xuống, những phát đạn bắt đầu rơi xa dần khi họ tiến sâu hơn vào rừng.
Cuối cùng, đợt pháo kích dừng lại sau khoảng 10 phút hoặc hơn, nhưng địa ngục đó cảm giác như đã kéo dài cả một thiên niên kỷ.
Nó đã bỏ cuộc sao?
Hay là sự hỗ trợ phòng không của Công chúa đã bắn hạ toàn bộ đám drone?
Quenser đoán vậy trong lúc dựa lưng vào một cái cây để thở dốc, nhưng rồi Nyarlathotep lên tiếng.
"Nó tới đấy."
Thế giới biến mất trong một màu trắng xóa.
Tám luồng pháo plasma cực mạnh tức khắc lấp đầy toàn bộ địa hình bằng sự hủy diệt.
Khu rừng tan chảy.
Cây cối thậm chí còn không kịp cháy.
Chúng và mặt đất biến thành một thứ chất lỏng màu cam rực rỡ, tạo thành những dòng sông dung nham.
Đợt mưa đạn từ thiên đường lúc nãy ít nhất còn có mục tiêu chung chung, nhưng 8 khẩu pháo chính này thì không thèm làm vậy.
Kẻ thù trốn vào rừng, nên chiếc Object đó đang làm tan chảy cả khu rừng. Thay vì chỉ xóa sổ họ khỏi mặt đất, nó đang xóa sổ luôn cả mặt đất.
Đó chính là sự điên rồ của đợt tấn công hình quạt này.
"…"
Quenser ngây người nhìn trân trân khi trượt lưng xuống thân cây để ngồi bệt xuống đất.
Cảnh quan mới hiện hữu đây thôi giờ đã biến thành một dòng sông đỏ lửa.
Nyarlathotep liếc nhìn lên trời và dường như đang đánh hơi điều gì đó.
"Không có đợt thứ hai... Vậy là hết rồi sao? Hoặc có lẽ nó đang phải tập trung vào trận chiến với Object của Vương Quốc Chính Thống. Dù thế nào đi nữa, đây là cơ hội để chúng ta trốn thoát."
Một tiếng răng rắc lọt vào tai họ.
Họ nhìn qua và thấy Heivia đang lảo đảo tiến lại gần, chân dẫm lên những tàn lửa còn sót lại.
Quenser nhíu mày.
"Này, chuyện gì đã xảy ra với bộ phận tình báo rồi?"
"…"
"Có cả đống người đi cùng cậu mà, đúng không!? Họ đâu hết rồi!?"
"Họ..."
Heivia không đưa ra một câu trả lời rõ ràng. Nhưng những dòng sông dung nham và những lời tiếp theo của anh đã nói lên tất cả.
"Đã đến lúc... chúng ta phải giết thằng khốn này."
Khẩu súng trường tấn công của Heivia đột ngột hất nòng lên.
Quenser lập tức chộp lấy món vũ khí đang treo trên vai mình.
Đó là khẩu phóng bom dính kiểu bullpup được biết đến với cái tên War Hammer.
Hai chàng trai mặc cùng một bộ quân phục đang chĩa vũ khí vào nhau từ khoảng cách chừng 20m.
"Không được đâu, Heivia. Nếu cậu giết ông ta, chúng ta sẽ mất đi mọi phương cách để phản bác lại những cáo buộc từ phía Tập Đoàn Tư Bản!"
"Cậu nghĩ cái quái gì mà bảo chúng ta có thể làm sáng tỏ hay ngăn chặn mọi chuyện vào lúc này cơ chứ!? Chúng ta đã đi quá cái giai đoạn ngòi nổ bị châm rồi. Quả bom hình cầu có hình đầu lâu xương chéo đã nổ tung rồi! Và những gã đồng đội ngốc nghếch đáng lẽ phải ngăn chặn nó thì giờ đều đang nằm dưới đống dung nham kia kìa. Cái địa ngục này sẽ sớm bao trùm toàn bộ thế giới thôi. Vậy mà tên ngốc đã châm ngọn lửa đầu tiên vẫn còn sống nhăn răng ra đó!"
"Heivia!"
"Hắn chẳng thể sửa chữa được gì đâu, thế nên chúng ta chẳng có lý do gì để liều mạng bảo vệ hắn cả. Tốt nhất là thi hành án tử cho hắn ngay tại đây thôi. Cho dù chúng ta có lôi được hắn về căn cứ nổi, thì những quyết định chính trị quái gở cũng sẽ ngáng đường mà thôi. ..Cậu thực sự nghĩ đám VIP muốn cuộc chiến này kết thúc sao? Cũng giống như Tập Đoàn Tư Bản muốn có lý do để tấn công Vương Quốc Chính Thống, Vương Quốc Chính Thống cũng có hàng tấn lý do để thèm khát một cái cớ tấn công lại bọn chúng! Thứ đang thiêu rụi thế giới này không phải là nỗi sợ hãi đâu! Đó là ngọn lửa của lòng tham, nên chẳng có cách nào dập tắt nó được đâu!"
"Ý cậu là dù có đưa ông ta về thì vẫn không ngăn được cuộc thế chiến này sao?"
"Hắn sẽ không có một phiên điều trần ra hồn đâu. Hắn sẽ bị phát hiện trong tình trạng chết treo cổ một cách đầy nghi vấn trong phòng giam và người ta sẽ gọi đó là tự sát, vậy thì bảo vệ hắn làm gì? Nếu đằng nào chuyện đó cũng xảy ra, thì chi bằng chúng ta tự tay kết liễu hắn luôn đi!"
"Vậy thì..."
Quenser rên rỉ đầy đau đớn khi trong tay đang nắm giữ hỏa lực đủ để thổi bay gã bạn tồi của mình thành từng mảnh vụn.
"Vậy thì chúng ta không thể giao ông ta cho Vương Quốc Chính Thống. Chúng ta phải giao ông ta cho tổ chức trung lập Chữ Thập Xanh và để sự thật được phơi bày trước tòa án quốc tế. Đó là một cơ hội mong manh, nhưng đó là cách duy nhất để ngăn toàn bộ thế giới này bị thiêu rụi!"
"Tất cả những gì cậu vừa làm chỉ là cho tớ cái lý do chính đáng mà tớ cần thôi, Quenser. Bây giờ tớ có thể bắn cậu để ngăn cậu đào ngũ và làm rò rỉ thông tin của chúng ta."
"Heivia..."
"Dừng lại đi. Cậu không thắng nổi đâu. Cậu thực sự nghĩ chúng ta đang đứng trên cùng một chiến tuyến sao? Không đời nào tớ lại thua một gã sinh viên cả."
"…"
"Tớ cảnh báo cậu một lần duy nhất. Tớ có một khẩu súng trường tấn công, nên dù tớ có bắn vào tay hay chân, nó vẫn sẽ xé toạc động mạch của cậu thôi… Bỏ khẩu War Hammer đó xuống đi. Tớ đã nói xong phần của mình rồi, Quenser. Phần còn lại tùy thuộc vào cậu."
Thế nhưng, hai chàng trai vẫn hoàn toàn bất động trong hơn mười giây. Chỉ cần một trong hai người nhích ngón tay trỏ ra sau 5 mi-li-met, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Nhưng cuối cùng, có vẻ như một điều gì đó đã thôi thúc Quenser rời mắt khỏi kính ngắm. Cậu chậm rãi rời báng súng khỏi vai và hạ nòng súng xuống. Sau đó, cậu để nó buông thõng trên đôi tay mình.
"Đúng rồi, ngoan lắm. Giờ thì cậu..."
Heivia chưa kịp nói hết câu.
Thậm chí không cần nhìn qua kính ngắm, Quenser bóp cò khẩu súng đang buông thõng trên tay.
Một thứ gì đó được bắn ra, găm thẳng xuống mặt đất đang nóng hầm cập tại điểm chính giữa hai người. Đó là một khối chất lỏng sệt trong suốt, che phủ khoảng 20 đến 30cm.
Một mảnh kim loại nhỏ bằng viên pin đồng hồ phát ra một tia sáng cơ khí, và một vụ nổ lớn theo sau đó. Cả Quenser và Heivia đều bị hất văng ra sau bởi dư chấn. Một đám bụi mù mịt bay lên, che khuất tầm mắt của họ về phía đối phương.
Những chàng trai đó dường như lúc nào cũng sát cánh bên nhau, nhưng giờ đây, khoảng cách giữa họ dường như dài ra vô tận.
Phần 6
Quenser nắm chặt tay Nyarlathotep, lôi hắn chạy băng qua khu rừng đang sôi sục trong sắc cam rực lửa.
"A... á..."
Cậu há hốc miệng, những tiếng hét không thể kìm nén dù luồng gió nóng bỏng có thể thiêu rụi phổi cậu bất cứ lúc nào.
"Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhh! Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh!"
Cậu ta không chết đâu.
Chắc chắn là cậu ta chưa chết.
Không đời nào vụ nổ đó có thể giết chết cậu ta được.
Lời cầu nguyện đó lấp đầy trái tim Quenser, nhưng cậu không đủ can đảm để quay đầu lại nhìn khi đang lao đi trên chiến trường.
Khi thế giới đang nghiêng ngả bên bờ vực diệt vong, cậu không thể để Nyarlathotep bị giết.
Đó đáng lẽ phải là quyết định đúng đắn, vậy tại sao phương pháp của cậu lại đi chệch hướng đến mức này?
Một nỗi thống khổ tột cùng bao trùm lấy Quenser khi Nyarlathotep cất tiếng hỏi.
"Cậu định làm gì tiếp theo đây?"
Giọng người đàn ông thản nhiên như thể đang nhờ ai đó đi mua bánh mì cho bữa sáng mai, điều đó khiến Quenser cảm giác như các mạch máu trong đầu mình sắp nổ tung vì giận dữ. Cậu thô bạo buông tay ông ra và chĩa thẳng khẩu War Hammer vào ông.
Ở khoảng cách chưa đầy 1m, cậu tàn nhẫn bóp cò, nhắm thẳng vào bụng đối phương.
Với một tiếng động nghẹt, cơ thể Nyarlathotep văng ra xa và đập mạnh vào một thân cây gãy. Ông ta ho sặc sụa và cúi xuống nhìn cái bụng mình một lúc lâu. Quenser vẫn lăm lăm khẩu War Hammer, ngón tay đặt sẵn trên nút kích nổ không dây.
"Tôi cũng chẳng muốn hòa hợp gì với ông cả!"
"…"
"Nhưng thế giới sẽ sụp đổ nếu thiếu ông. Vì vậy, tôi sẽ lợi dụng ông! Nghe đây, nếu tôi nhấn cái nút kích nổ này, cơ thể ông sẽ bị thổi bay làm đôi và nội tạng sẽ văng khắp nơi! Tôi có thể làm thế bất cứ lúc nào! Nên hãy làm theo lời tôi. Tôi không quan tâm ông có lý do chính đáng gì. Dù lý do là gì đi nữa, tôi sẽ bắt ông phải chịu trách nhiệm!"
"Nghe hợp lý đấy. Được thôi."
Nyarlathotep mỉm cười.
"Nếu tôi có thể làm lại cuộc đời 100 lần, tôi vẫn sẽ giết Azathoth trong cả trăm lần đó, nhưng tôi cũng chẳng muốn để lại hậu quả kéo dài làm gì. Cứ đưa tôi đến bất cứ đâu cậu muốn. Đến nơi nào mà tôi có thể chịu trách nhiệm cho những gì mình đã làm."
"Trước tiên, chúng ta sẽ đến gặp hội Chữ Thập Xanh."
Quenser đáp.
"Cả Vương Quốc Chính Thống và Tập Đoàn Tư Bản đều tránh tấn công họ. Có thể là trại tị nạn, bệnh viện dã chiến hoặc trung tâm cứu trợ thực phẩm, nhưng chúng ta cần đến một nơi có thẩm quyền tương đương với đại sứ quán hoặc lãnh sự quán tạm thời. Theo luật quốc tế, ngay cả các Object cũng bị cấm khai hỏa pháo chính vào đó. Tôi không còn cách nào khác để sống sót trước những con quái vật kia đâu."
Phần 7
Heivia rên rỉ khi gượng dậy từ mặt đất nóng bỏng.
Cậu bắt đầu vò đầu bứt tai đầy điên tiết khi nhận ra cả Quenser và Nyarlathotep đã biến mất không dấu vết.
"Thằng ngốc đó có thực sự hiểu chuyện này nghĩa là gì không hả!?"
Những tín hiệu yêu cầu báo cáo vẫn liên tục đổ về qua radio.
Các thành viên của bộ phận tình báo đã bị xóa sổ hoàn toàn.
Công chúa trên chiếc Baby Magnum và Frolaytia đang chỉ huy tiểu đoàn từ căn cứ nổi chắc chắn đều muốn biết liệu còn ai sống sót hay không.
Nhưng họ sẽ làm gì khi biết được sự thật này?
Họ sẽ phản ứng ra sao khi biết Quenser Barbotage đã mang theo Nyarlathotep, rời bỏ hàng ngũ Vương Quốc Chính Thống để đào tẩu sang một tổ chức khác, ngay cả khi đó là hội Chữ Thập Xanh?
"Nếu mình có thể ngăn cậu ta lại ở đây, mọi chuyện lẽ ra đã có thể giải quyết êm đẹp khi tất cả kết thúc rồi."
Heivia là một quân nhân thực thụ của Vương Quốc Chính Thống. Cậu có những lý do riêng, những ràng buộc gia tộc để tham gia vào cuộc chiến này, vì vậy, cậu không thể bước đi trên cùng một con đường tự do đến liều lĩnh như một sinh viên chiến trường như Quenser. Cậu không thể cứ thế mà vứt bỏ tất cả.
Dù vậy, cậu vẫn gào lên, âm thanh lạc đi khi nghĩ về cậu thiếu niên đã luôn bảo vệ lưng cho mình suốt thời gian qua.
"Kẻ thù của cậu bây giờ không chỉ có Tập Đoàn Tư Bản đâu! Cậu không hiểu rằng ngay cả Baby Magnum cũng sẽ truy đuổi cậu sao!?"
Giờ đây, hai quân đoàn và hai cỗ máy Object khổng lồ sẽ được tung ra chỉ để săn đuổi một gã sinh viên duy nhất.
Phần 8
Quenser và Nyarlathotep không còn cần phải lẩn trốn những người thuộc hội Chữ Thập Xanh nữa, nên họ đã tiếp cận một người và hỏi vị trí căn cứ của họ.
Ở đó, họ được biết rằng trại tị nạn và bệnh viện dã chiến nằm tận phía nam, xa hơn cả vị trí Baby Magnum đang đóng quân cách đây 5km. Nghĩ lại thì, điều đó hoàn toàn hợp lý. Họ khó lòng có thể để người dân ngủ trên mặt đất khi nhiệt độ lên tới 90 độ C, vì vậy, họ cần đặt căn cứ ở nơi xa khỏi nguồn nhiệt và dung nham.
Nhưng…
"Nhưng… tôi không thấy cách nào mà chúng ta có thể lẻn qua mắt chiếc Baby Magnum cả."
"Đồng ý. Với tư cách là một Object thế hệ 1, nó được chế tạo để đối phó với cả những kẻ thù không phải là Object, và nó có rất nhiều lớp mỡ thừa phô ra để chứng minh điều đó. Nếu là một thế hệ 2 thì còn khác, chứ chúng ta không thể hy vọng sống sót trong một trận chiến chống bộ binh truyền thống ở đây đâu."
Khi hai người đang thảo luận vấn đề, chàng tình nguyện viên trẻ tuổi trong bộ đồ chịu nhiệt nói thêm.
"Kênh đào Panama là một lối vào khổng lồ dài tổng cộng 80km."
"Và sao nữa?"
"Có một điểm bảo trì cửa cống ở cột mốc 40km ngay chính giữa. Nơi đó cũng được bảo vệ bởi luật pháp quốc tế. Nếu các anh có thể tới được đó…"
Họ đang ở gần cột mốc 8km tại đầu phía tây của con kênh, nghĩa là họ vẫn cần phải di chuyển hơn 30km xuyên qua cái địa ngục nóng hầm cập này, một nơi mà nếu không có bộ đồ chịu nhiệt, con người sẽ mất mạng chỉ sau một giờ.
Tuy nhiên, niềm hy vọng mong manh đó là tất cả những gì họ có.
Khi cảm ơn chàng trai trẻ, họ khuyên anh nên rời khỏi kênh đào Panama, vì những quy tắc thông thường sẽ không còn được áp dụng nữa, nhưng anh chỉ mỉm cười và lắc đầu. Không phải vì anh không thấy nguy hiểm.
"Con kênh này thu hút sự chú ý nhất, nhưng xung quanh đây từng có rất nhiều thảm thực vật. Nơi này từng nổi tiếng với cà phê và không ít tập đoàn đã đến đây để nghiên cứu các loài côn trùng quý hiếm nhằm tìm kiếm hợp chất hóa học dùng trong dược phẩm."
"…"
"Hồi Liên Hợp Quốc còn tồn tại, một thành phố Đông Âu từng bị tàn phá đã được tái hiện lại đến từng vết nứt trên viên gạch như một biểu tượng của sự phục hồi. Tôi sẽ không bỏ cuộc. Đây là cuộc chiến của chúng tôi, và nó khó khăn hơn nhiều so với việc cầm súng hay bom. Vì vậy, tôi sẽ không từ bỏ cuộc chiến này cho đến khi vùng đất này ngập tràn nước và cây xanh, và nụ cười của mọi người trở lại."
"Tôi hiểu rồi. Xin lỗi. Đáng lẽ tôi không nên nói gì cả."
"?"
Chàng trai trẻ nghiêng đầu trước giọng nói thân thiện một cách kỳ lạ của Nyarlathotep.
Cả ba người họ quay lưng bước về phía những mục tiêu riêng biệt, không ai biết ai trong số họ đang tiến gần đến cái chết hơn.
Quenser và Nyarlathotep đi dọc theo bờ bê tông nóng bỏng của con kênh đang rực lên sắc cam. Phía bên này con kênh là một thế giới của dung nham, và phía bên kia, ẩn hiện sau hàng rào đôi cao vút đã gãy nát là khu công nghiệp đang bốc cháy. Cảnh vật dường như không bao giờ thay đổi và chỉ riêng việc nhìn ngắm nó thôi cũng đủ bào mòn sức lực của con người.
Dù vậy, Quenser vẫn tiếp tục bước đi.
Công việc này đang dần dần nhưng chắc chắn bào mòn mạng sống của cậu.
Vì lý do nào đó, Nyarlathotep có vẻ không thích đi trong im lặng, nên ông ta liên tục trò chuyện khi bước đi cạnh Quenser.
"Tôi đã làm được khá nhiều việc đấy."
"?"
"Những phi vụ đáng chú ý nhất hầu hết là các cách ngăn cản quá trình phát triển và sản xuất vũ khí của quốc gia thù địch. Tôi sẽ thâm nhập vào một dây chuyền sản xuất máy bay chiến đấu và tải vào đó một số dữ liệu khiến chúng sản xuất hàng loạt sản phẩm lỗi. Hoặc tôi sẽ dụ họ thực hiện một cuộc tấn công mạng, nơi tôi để họ đánh cắp bản thiết kế của một lò phản ứng giả. Những nhà khoa học mặc áo blouse trắng sẽ xây dựng lò phản ứng thử nghiệm đó và vui vẻ tự thổi bay chính mình ở phía bên kia hành tinh. Họ thậm chí còn chẳng kịp cảm thấy đau đớn đâu."
"Ông thực sự tận hưởng việc lừa gạt người khác để kiếm sống đến mức đó sao?"
"Nói đúng hơn thì đó là cách duy nhất để tôi có thể đối mặt với xã hội này. Tôi không trở thành chuyên gia giả chết vì tôi muốn thế. Chỉ là tôi đã làm hỏng việc quá nhiều lần đến mức không còn cách nào khác để tồn tại."
Nyarlathotep là một điệp viên bậc thầy.
Ông có thể muốn duy trì cuộc đối thoại để giữ thế chủ động về mặt tâm lý.
Nhưng cũng có thể do ông chẳng có mục đích cụ thể nào cả. Đó đơn giản là một thói quen, giống như con sóc hay giấu hạt dẻ vậy.
"Tôi thường làm việc với Acre Kiss-of-Rose… tức là Azathoth, kẻ đã tạo ra một danh tính giả với cái tên đó."
"Mấy cái tên Nyar với Aza đó là sao? Tôi chẳng hiểu gì cả."
"Chúng chẳng qua chỉ là những biệt danh phổ biến thôi. Cậu cần học thêm về cách giải trí đi, nhóc ạ. Hắn vốn dĩ cũng là một điệp viên của Tập Đoàn Tư Bản giống như tôi. Người đời thường không chấp nhận những gì chúng tôi làm, và thật khó để lấy lòng tất cả mọi người hay tìm ra điểm yếu để khai thác, nên Azathoth quyết định rằng cách nhanh nhất là đưa người vào hàng ngũ cấp cao và tạo ra một ‘hệ thống’ giúp công việc của chúng tôi dễ dàng hơn."
"Để cho rõ nhé, lão ta là CEO của một tập đoàn thuộc nhóm 7th Core, đúng không?"
"Điều đó chỉ cho thấy hắn đã thành công như thế nào thôi. Mặc dù đúng là hắn biết cách dùng cây gậy và củ cà rốt để điều khiển trái tim con người như một điệp viên thực thụ."
Nyarlathotep nhìn chăm chằm vào con đường dường như vô tận phía trước và tiếp tục nói.
"Nhưng một khi hắn có thể chỉ huy Object của riêng mình, một bánh răng dường như đã bị lệch. Một sự biến đổi trong lớp vỏ Trái Đất đã biến chiếc bàn tròn bình đẳng thành một kim tự tháp méo mó. Từ đó, mọi thứ chẳng còn gì khác ngoài một chuỗi những công việc tẻ nhạt."
"Và đó là lý do ông tiêu diệt Acre… ý tôi là Azathoth sao?"
"Cậu bỏ qua hơi nhiều bước rồi đấy."
Người đàn ông với mái tóc chải ngôi mỉm cười nhẹ.
"Sau khi trái tim tôi đã bị mài mòn khá nhiều, tôi đã gia nhập với một số người khác cũng có cùng cảm nhận, và chúng tôi đã sử dụng phương pháp quen thuộc của mình."
"Giả chết?"
"Ngay cả với một kẻ kỹ năng đầy mình như tôi, việc đó cũng chẳng dễ dàng gì trước mặt gã CEO của một tập đoàn lớn như thế."
Dù nói là "chẳng dễ dàng gì", nhưng ông ta vẫn thực hiện được. Điều đó tóm gọn tài năng và kỹ năng của con người này.
"Dù sao thì, sau khi xóa sạch mọi dấu vết của bản thân, chúng tôi đường ai nấy đi. Tôi chọn ngôi nhà mới của mình ở một vùng đất yên bình gần xích đạo, nơi có nhiều nước và một mức độ cơ sở y tế nhất định… Nói cách khác, tôi đã chọn khu Soberania."
"Ồ, vậy ra Biến động Soberania bắt đầu là vì Azathoth đang truy đuổi ông sao?"
"Tôi không chắc về điều đó. Cá nhân tôi không nghĩ hắn biết đâu."
Người đàn ông bác bỏ ý kiến đó.
"Hắn đang cố gắng khởi động một dịch vụ mua sắm trực tuyến mới mang tên Silver Key. Nó được thiết lập để mang lại một khối tài sản khổng lồ, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc hắn cần một lượng lớn nhiên liệu phản lực. Điều đó lại có nghĩa là hắn cần một hệ thống để vận chuyển an toàn toàn bộ số nhiên liệu đó bằng tàu chở dầu, vì vậy, hắn đã cố gắng chiếm kênh đào Panama trong khi tuyên bố là đang quét sạch các biệt đội đặc nhiệm thâm nhập vào các thành phố lớn và gây thiệt hại trên diện rộng bằng chất tẩy rửa, nhiên liệu và các vật dụng hàng ngày khác. Đó có lẽ là toàn bộ mục đích của hắn ở đây. Thực tế không phải lúc nào cũng bị chi phối bởi những âm mưu hay những kế hoạch dài hơi đâu. Nếu đúng thế, tôi đã có thể ngăn chặn hắn nhanh chóng hơn rồi."
Tuy nhiên, ông ta vẫn giết đối phương. Chẳng quan trọng việc ông ta làm điều đó có chủ đích hay không.
Nyarlathotep giơ một ngón tay lên khi nói.
"Có hai bi kịch đối với hắn. Điều đầu tiên là hắn không nhận ra rằng tôi, Nyarlathotep, đang ở đây."
Hắn giơ ngón tay thứ hai lên.
"Điều thứ hai là sự thật rằng thuật ám thị mà tôi đã dùng để phong ấn các kỹ năng điệp viên của mình đã bị phá vỡ bởi cái chết của vợ và con trai tôi… Nếu có thứ gì đó thay đổi một chút ở đâu đó trong hành trình này, tôi đã không có cơ hội để giết hắn."
"…"
Bên trong ngôi nhà nửa nát kia, ông đã tuyên bố rằng mình có thể đã đi một con đường khác nếu có dù chỉ một người trên thế giới này đứng về phía ông.
Có lẽ đây là điều ông muốn nói.
Sẽ ra sao nếu có ai đó báo trước cho ông và ông có cơ hội để chạy trốn?
Sẽ ra sao nếu một người hùng xuất hiện và cứu gia đình ông ngay trước mắt hắn?
Sẽ ra sao nếu, khi ông quyết định bước vào con đường sát nhân, một bàn tay nhỏ bé vẫn còn đó để níu lấy tay áo quân phục của ông?
Quenser không có lý do gì để ủng hộ người đàn ông này. Cậu hiểu điều đó, nhưng cậu vẫn thốt ra vài lời.
"…Đúng là một bi kịch."
"Ha ha. Sao cơ, cậu định tin lời của một kẻ đã làm điệp viên hơn 20 năm à?"
"Tôi tin ông."
Vẻ mặt của Nyarlathotep không hề thay đổi trước lời thừa nhận thẳng thừng đó. Có lẽ ông cảm thấy cần phải sử dụng năng năng lực của mình để chặn đứng mọi cảm xúc lộ ra trên khuôn mặt.
"Ông đã lừa dối rất nhiều người vì công việc và vì sự trả thù… Nhưng tôi không thấy có lý do gì để ông phải nói dối về câu chuyện mà cuối cùng ông sẽ để lại phía sau."
"Đúng vậy."
"Ngay cả khi ông bị Vương Quốc Chính Thống bắt giữ hay bị đưa ra tòa án quốc tế thông qua hội Chữ Thập Xanh, ông cũng không có tương lai. Ông là một xác chết di động. Ông không biết liệu mình có bao giờ gặp được ai đó không bóp méo lời nói của mình để phục vụ tổ chức hay để làm màu hay không, vì vậy, ông sẽ tận dụng cơ hội này để để lại những gì mình đang ôm giữ trong lòng."
Khi họ đang nói chuyện, Nyarlathotep đột nhiên chộp lấy vai Quenser và kéo cậu nấp sau một chiếc xe nâng bảo trì đã bị thiêu rụi đến mức lớp sơn trông như một quả chuối đen kịt.
Họ đang lẩn trốn, nhưng trốn cái gì?
Câu trả lời chỉ nằm cách đó 300m về phía trước.
"Quân của Vương Quốc Chính Thống đấy."
Nyarlathotep thì thầm.
"Mẹ kiếp!"
Quenser suýt chút nữa đã tặc lưỡi theo phản xạ, nhưng cậu nhanh chóng kìm lại. May mắn thay, những người lính vẫn chưa nhận ra họ. Dù vậy, khẩu War Hammer treo trên dây đeo có cảm giác nặng trĩu một cách khủng khiếp.
"Tại sao họ lại chặn đường chúng ta? Họ đã đoán trước được chúng ta sẽ đi đâu sao?"
"Chẳng khó gì khi cậu đã nhắc đến hội Chữ Thập Xanh trước khi chạy đi. Kế hoạch an toàn nhất lẽ ra là giết chết cậu bạn kia thay vì chỉ tạo ra một màn khói."
Quenser không đủ sức để đáp lại lời đó.
Họ vẫn còn cách trại bảo trì cửa cống của Chữ Thập Xanh hơn 20km. Ngay cả khi họ lách qua được những người lính này, nhiều lính Vương Quốc Chính Thống khác cũng có thể dễ dàng tuần tra dọc suốt quãng đường còn lại.
Họ sẽ tiếp tục đi hay thay đổi kế hoạch?
Tình huống cực đoan khiến mồ hôi đổ ròng ròng trên mặt Quenser, nhưng một thứ gì đó còn đáng ngại hơn đang tiến đến gần.
Đó là một âm thanh trầm đục, vang vọng như tiếng cánh quạt máy bay trong những bộ phim chiến tranh cũ.
Khi nhìn lên từ phía sau chiếc xe nâng, gương mặt của cậu sinh viên hoàn toàn biến sắc.
Những chiếc drone, đôi mắt sát thủ của Miskatonic đang chậm rãi lướt qua bầu trời đỏ thẫm.
"Không thể tin được..."
Cậu rủa thầm rồi đứng phắt dậy.
Dù rất khó để phân biệt dưới lớp áo choàng trùm đầu chống nhiệt và các thiết bị cảm biến, nhưng nhìn kỹ, nhóm binh lính đang chặn đường (và đang bị theo dõi từ trên trời) đều là những cô cậu thiếu niên thậm chí còn trẻ hơn cả Quenser.
"Mẹ kiếp, chiếc Object đó đã khóa mục tiêu vào họ rồi! Nếu mình không làm gì đó ngay, một cơn mưa đạn tử thần sẽ trút xuống đầu họ mất!"
"Cậu thực sự định cứu họ sao? Họ có thể tặng cho cậu một viên đạn ngay giữa hai mắt ngay khi cậu lộ diện đấy."
"Xin lỗi nhé, dù tôi đang làm việc chống lại họ, nhưng tôi không phải là kẻ thù của họ!"
Tiếng súng nổ vang rền khi nhóm lính đang hoảng loạn bắt đầu xả súng trường tấn công lên bầu trời, nhưng Quenser không nghĩ việc đó có tác dụng. Nó chỉ càng thu hút thêm nhiều drone mà thôi.
Quenser mở một chiếc thùng chứa lớn cỡ cái bục nhảy đặt cạnh chiếc xe nâng. Bên trong là các đường ống dày và van an toàn, nhưng đó không phải thứ cậu quan tâm. Thứ cậu cần là đống giấy thô được vò nát bên trong để làm lớp đệm.
"Dù dùng động cơ piston, chúng vẫn có thể di chuyển với tốc độ 300-400km/giờ đấy."
Nyarlathotep thì thầm.
"Tôi nghi là cậu không thể bắn hạ chúng bằng cái máy phóng bom đó đâu."
"Ai bảo là tôi định bắn hạ chúng? Này, ông giúp một tay đi!"
"Tại sao tôi phải giúp?"
Hắn trông có vẻ khó hiểu, nên Quenser tặc lưỡi và gằn giọng.
Cậu không có thời gian cho việc này.
"Đứa con đã mất của ông là trai hay gái?"
"Như tôi đã nói, nó là con trai tôi. Có vấn đề gì sao?"
"Vậy nếu nó còn sống, bây giờ nó bao nhiêu tuổi rồi?"
"Cậu đang định dùng đòn tâm lý rẻ tiền đó à?"
"Nó khác gì với những đứa trẻ sắp bị giết đằng kia không? Trả lời tôi đi."
"…"
"Và lần này ông có thể cứu được chúng. Ông có thể đến kịp lúc. Thế nên hãy suy nghĩ cho kỹ vào."
Lần này đến lượt Nyarlathotep tặc lưỡi.
Có thể chúng chẳng có nét gì giống con ông. Có thể chẳng có điểm chung nào giữa đứa trẻ đã chết trong ký ức và những con người đang sống sờ sờ trước mặt ông. Không phải hình dáng, không phải tính cách, cũng chẳng phải tuổi tác.
Nhưng sự liên tưởng của trí não con người vô cùng mạnh mẽ.
Một khi mối liên kết đã được thiết lập, không cách nào thoát ra khỏi nó.
"Được rồi... Tôi nên bắt đầu từ đâu?"
"Ông có gì để buộc không? Dây thừng, dây thép, hay bất cứ thứ gì cũng được. Tôi cần buộc đống giấy này lại!"
"Và rồi sao nữa?"
"Tôi đang chế tạo một loại vũ khí từng ra mắt lần đầu trong chiến dịch vượt sông của quân đội Thụy Điển vào năm 1701!"
"Tôi hiểu rồi. Nghe chừng có vẻ hiệu quả đấy."
Quenser cùng Nyarlathotep hì hục buộc đống giấy thô lại, nhét ngòi nổ của War Hammer vào bên trong rồi lần lượt ném từng khối một xuống dòng kênh màu cam.
Tiếng nước bắn tung tóe dường như đã khiến nhóm nam nữ của Vương Quốc Chính Thống nhận ra sự hiện diện của họ, nhưng giờ đây, họ không thể lùi bước. Quenser nhấn nút kích nổ không dây để kích hoạt ngòi nổ bên trong đống giấy. Với một lực tác động còn lớn hơn cả pháo nổ, những xấp giấy ẩm bùng cháy dữ dội.
Người đàn ông với mái tóc chải ngôi ngay ngắn ngoan ngoãn giơ cả hai tay lên, nhưng ông ta vẫn giữ nụ cười mỏng trên môi.
"Nguyên bản của chiến thuật này là dùng những đống rơm rạ, tôi tự hỏi liệu đống giấy này có thực sự hiệu quả không đây."
"Cháy không hoàn hảo cũng chẳng sao. Chúng ta đã chứng minh được điều này có tác dụng từ hồi ở cửa cống Miraflores rồi!"
Ngay sau đó, những cột khói đen bắt đầu bốc lên từ đống giấy đang trôi nổi trên mặt nước. Giống như một con bạch tuộc hay mực sẽ phun mực làm vẩn đục nước biển khi cảm thấy nguy hiểm, một phần khung cảnh nhanh chóng bị lấp đầy bởi sắc đen kịt. Những luồng gió nóng lập tức cuốn màn khói quét qua đầu họ.
Quenser cũng giơ tay lên và hét lớn với những người lính mà cậu vẫn tin là đồng đội của mình.
"Đừng bắn! Các người sẽ làm lộ vị trí đấy! Nhiệt độ và khói sẽ làm mù những đôi mắt trên trời kia. Tất cả những gì các người cần là một vũ khí màn khói! Nếu không gây ra náo động, các khẩu pháo chống bộ binh của Miska… của Extra Arc sẽ không thể nhắm mục tiêu vào các người được!"
Một âm thanh kim loại trầm đục vang lên.
Bất chấp vô số họng súng đang chĩa về phía mình, Quenser vẫn ngoái đầu về phía âm thanh đó.
Chỉ cách khoảng một hoặc 2km, nó gần hơn nhiều so với cậu tưởng tượng.
Đó chính là Extra Arc... không, là Miskatonic.
(Chuyện gì đã xảy ra ở cửa cống Miraflores? Sau khi đám drone mất dấu, con quái vật đó đã làm gì khi chúng ta chạy vào rừng?)
Với một tiếng gầm lớn từ bờ bên kia, khu vực xung quanh Miskatonic bị bao phủ trong những ngọn lửa đỏ rực. Chính khu công nghiệp của nó còn bị phá hủy nặng nề hơn. Có lẽ nó cũng đang rải các viên đạn hóa học gây cháy. Không chỉ thiêu rụi toàn bộ khu vực một cách vô tội vạ, dường như nó còn đang bao phủ chính bề mặt của mình trong một lớp màn đỏ sẫm.
Tám cánh hoa phía sau thân chính hình cầu bắt đầu luồn lách. Những khẩu pháo chính quằn quại giữa không trung như những xúc tu của một loài thân mềm đang tóm gọn con mồi, và chúng chậm rãi quay về phía Quenser và những người khác.
Những khẩu pháo plasma đó sở hữu sức mạnh dị thường. Chúng chứa đựng một ngọn lửa tai ương có thể lập tức biến toàn bộ khung cảnh thành dung nham cam rực.
Chắc hẳn Heivia đã liên lạc để thông báo cho những người khác về hỏa lực đó, vì các binh sĩ Vương Quốc Chính Thống bắt đầu rút lui. Họ chậm rãi lùi xa khỏi con kênh như thể muốn tạo khoảng cách càng xa chiếc Object càng tốt.
Nhưng Quenser gào lên như muốn thúc vào lưng họ.
"Không, nhảy xuống đi!"
Như để làm mẫu, Quenser chạy hết tốc lực về phía kênh đào Panama, và cũng chính là hướng về phía khu Azuero do Tập Đoàn Tư Bản kiểm soát, nơi Miskatonic đang trấn giữ. Nyarlathotep theo sát sau cậu với nụ cười mỏng trên mặt.
Nhóm lính Vương Quốc Chính Thống chĩa súng trường tấn công vào hai người, nhưng không một viên đạn nào được bắn ra.
Sau một thoáng do dự, hàng loạt tiếng bước chân vang lên đuổi theo họ.
Tất cả cùng nhảy xuống làn nước đang phản chiếu ánh sáng cam. Cảm giác hoàn toàn không giống như đang ở trong đại dương. Nó còn tệ hơn cả một bồn tắm nước nóng. Có khả năng toàn bộ cá tôm ở đây đã chết sạch từ lâu.
Nhưng họ chẳng thể phàn nàn.
Lượng nước khổng lồ và dòng chảy đã cứu mạng họ. Nước có nhiệt độ trung bình từ 60 đến 80 độ, thỉnh thoảng vọt lên tới 90 độ. Nếu chất lỏng này không bị khuấy động bởi dòng chảy, nó có lẽ đã chẳng khác gì nước sôi.
Quenser chỉ nhô đầu lên khỏi mặt nước, đôi mắt dán chặt vào chiếc Miskatonic đầy căm tức.
Cậu im lặng chờ đợi.
Vẫn im lặng chờ đợi.
Và tiếp tục im lặng chờ đợi.
Cuối cùng, thân hình đồ sộ của Miskatonic cũng chuyển động. Nó chậm rãi lùi lại rồi tăng tốc về phía bắc.
"Nó không muốn làm hỏng các cửa cống và hệ thống bơm của kênh đào Panama. Có vẻ như những quy tắc đó vẫn còn hiệu lực."
"Đó chưa phải là lý do thực sự để thả lỏng đâu."
Quenser đáp trả đầy gay gắt trước nhận xét của Nyarlathotep. Sau đó, cậu hét lớn về phía những chàng trai và cô gái đang mặc cùng bộ quân phục với mình.
"Các người có biết tại sao nó lại rút lui không? Để tìm biện pháp đối phó đấy! Lần tới, nó sẽ không dùng drone nữa đâu. Có thể chúng sẽ phải chắp vá tạm bợ vào phút cuối, nhưng chúng sẽ gắn thẳng các cảm biến chống bộ binh lên cỗ máy đó và tiếp tục cuộc săn lùng. Một khi chuyện đó xảy ra, màn khói sẽ vô dụng và chúng ta sẽ bị thổi bay ngay khi nó khóa mục tiêu. Mấy người phải rời khỏi đây trước khi điều đó kịp xảy ra! Nhanh lên!"
"A... Hả?"
Nyarlathotep phớt lờ cậu lính trẻ đang ngơ ngác và đặt một câu hỏi.
"Cậu có thể lo lắng cho người khác nếu muốn, nhưng còn chúng ta thì sao? Tôi nghĩ chúng ta mới là mục tiêu hàng đầu bị nhắm đến đấy."
"Thay đổi kế hoạch."
Quenser gầm gừ.
"Chúng ta sẽ bơi sang khu Azuero ở phía bắc. Chúng ta sẽ lẻn vào căn cứ bảo trì của chúng và ngăn không cho chúng sử dụng chút kiến thức ít ỏi còn sót lại để tìm cách lắp đặt các cảm biến chống bộ binh cần thiết… Tôi đã nói là tôi giỏi nhất cái loại việc đó rồi, đúng không?"
"Chẳng phải cậu từng nói là phải chuẩn bị tinh thần để chết khoảng 3 lần trên đường đi sao?"
"Chẳng quan trọng nữa. Tôi phát ngán với việc phải trông chừng mấy đứa nhóc mà tôi còn chẳng chắc là đã mọc đủ lông tơ hay chưa rồi. Hãy tiêu diệt tận gốc nguồn gốc của nguy hiểm để chúng ta có thể tiến tới vạch đích một cách an toàn."
Khi đã quyết định xong, Quenser và Nyarlathotep bắt đầu bơi băng qua con kênh rộng 50m. Phía sau họ là những người lính có vũ trang, nhưng không một ai nổ súng.
Có lẽ những người lính đó đã nhận ra rằng việc bóp cò lúc này có thể dẫn đến một thứ gì đó chẳng mấy dễ chịu dội thẳng xuống đầu họ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
