Hành Trình Cùng Em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

17 37

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

181 313

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

335 1133

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

495 25813

Chương 13: Ly biệt - Chương 13-5: Lời chỉ dạy kinh doanh của Cha

Chương 13-5: Lời chỉ dạy kinh doanh của Cha

「À, cái kế hoạch của con ở phòng thu ấy, xét về mặt ý tưởng thì có khi lại khá giống với cách của bố đấy.」

「Ồ? Nói bố nghe xem nào.」

「Là chuyện về buổi recital của Iori mà lúc nãy con vừa kể...」

Tôi bèn trình bày cho bố nghe về kế hoạch hiện tại của mình, cụ thể là mục đích đằng sau buổi recital miễn phí của Iori tại S Studio.

Buổi hòa nhạc của Iori sẽ là thỏi nam châm thu hút khách hàng. Trước hết là để lôi kéo mọi người đến phòng thu vốn đang vắng như chùa bà đanh. Sau đó, cung cấp một không gian nơi mọi người có thể tự do trải nghiệm nhạc cụ, mục đích là để người dân trong vùng làm quen và tạo mối liên kết với anh Suda, quản lý của S Studio. Nếu từ đó có người hứng thú muốn học nhạc cụ, thì có thể mở rộng kinh doanh, vừa cho thuê phòng thu, vừa mở lớp dạy nhạc.

Khi tôi kể hết mọi chuyện, bố tôi lắng nghe với vẻ vô cùng thích thú.

「Con đang làm chuyện hay ho đấy chứ. Đúng là trong người con cũng có dòng máu của bố mà.」

Bố tôi vui vẻ chìm trong cảm giác mãn nguyện.

Chẳng hiểu sao, được bố mẹ công nhận ở một lĩnh vực ngoài học hành thế này cũng có cái vui riêng. Dù kế hoạch này hoàn toàn là một ý tưởng bất chợt, nhưng không thể phủ nhận đó là thứ do chính tôi tự mình nghĩ ra.

「Bố có lời khuyên nào không, kiểu như nên làm thế này thì tốt hơn chẳng hạn?」

「Để xem nào... Trước hết, nếu chưa thử làm một lần thì cũng khó nói lắm.」

Đúng là vậy, trước khi bắt tay vào làm thì tất cả mới chỉ là lý thuyết suông, nên chắc cũng chẳng thể đưa ra lời khuyên xác đáng nào được.

「Nếu con định tổ chức nhiều lần, thì cứ thu thập dữ liệu đi, dù chỉ là dựa trên cảm tính cũng được.」

Ý của bố là phải quan sát các số liệu. Đầu tiên, phải thu thập dữ liệu về số lượng khách đến xem buổi hòa nhạc, rồi xem có bao nhiêu người rời đi trước phần trải nghiệm nhạc cụ, và xác định xem những người ở lại là đối tượng nào.

Từ những dữ liệu đó, tìm ra những điểm cần xem xét lại và những điểm cần cải thiện để áp dụng cho lần sau. Ông nói rằng những việc như thế này là một chuỗi lặp đi lặp lại của việc thử nghiệm và sửa sai.

Nghe chuyện đó, tôi chỉ còn biết gật gù tâm đắc. Trước hết, có lẽ mình cần vạch ra tất cả những gì có thể nghĩ tới, phân loại thành những việc khả thi và bất khả thi, rồi sắp xếp chúng theo thứ tự ưu tiên và độ khó. Dù là thử nghiệm và sửa sai, nhưng nếu không tăng số lần thử thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.

「Mọi người đang nói chuyện gì vậy ạ?」

Iori đặt những tách cà phê trên khay xuống trước mặt tôi và bố. Hơi nước nóng hổi bốc lên, mang theo một mùi hương nồng nàn lan tỏa, khẽ khàng đánh thức khứu giác.

Nhân tiện, tôi nhớ ra lúc nãy mẹ đã rất vui vẻ khoe rằng bà tìm được loại hạt cà phê ngon tuyệt.

「Ồ, Iori-chan. Cảm ơn cháu. Giờ chú đang truyền nghề kinh doanh cho thằng Masaki đây. Iori-chan cũng muốn nghe không?」

「Vâng, rất sẵn lòng ạ.」

Sau khi đặt hai chiếc tách còn lại, có lẽ là của em và mẹ, xuống bàn, Iori mỉm cười và ngồi xuống sát bên cạnh tôi. Chỉ một hành động tự nhiên như thế của em thôi cũng đủ khiến lòng tôi dấy lên một niềm vui nho nhỏ. Vì xấu hổ nên tôi sẽ không bao giờ nói ra đâu.

「Anh đừng có gieo rắc mấy thứ kỳ quặc vào đầu hai đứa nó đấy.」

Có lẽ đã nghe được cuộc trò chuyện của chúng tôi, mẹ tôi xen vào với vẻ mặt ngao ngán, vừa đặt giỏ bánh kẹo xuống bàn rồi ngồi xuống cạnh bố.

「Không không, Miki à. Thằng Masaki nhà mình, trông vậy thôi chứ có khi lại có tài kinh doanh đấy. Đúng là con trai của chúng ta có khác.」

「Iori-chan, nếu Masaki có ý định làm chuyện gì kỳ quặc thì con phải dùng hết sức để cản nó lại đấy nhé.」

Mẹ quay sang nói với Iori sau khi lườm bố một cái cháy mặt. Mẹ cũng đã phải chịu nhiều vất vả vì công việc kinh doanh tự do của bố, nên chắc hẳn bà cũng có nhiều điều muốn phàn nàn.

「Thì anh đã bảo là từ giờ sẽ để em sống sung sướng hơn mà!」

「Này này, nghe mẹ nói này Iori-chan. Cái người này lúc cầu hôn đã bảo mẹ không cần phải đi làm nữa, thế mà cuối cùng lúc mang thai Masaki vẫn bắt mẹ đi làm đấy. Con không thấy quá đáng à?」

「Về chuyện đó, anh thật sự xin lỗi.」

Lời khẩn khoản thảm thiết của bố dường như chẳng thể lay chuyển được mẹ.

Nhìn màn đối đáp của hai người họ, tôi và Iori nhìn nhau rồi bật cười.

Tôi không biết Iori nghĩ gì khi chứng kiến cảnh này, nhưng đối với tôi, nó đã trở thành một bài học xương máu tuyệt vời để tôi biết mình phải tránh đi vào vết xe đổ đó.

Mình phải trở thành một người đàn ông không để cô ấy phải vất vả. Để làm được điều đó, mình phải làm thật tốt những gì có thể.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!