Hành Trình Cùng Em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15065

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 31

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Chương 13: Ly biệt - Chương 13-10: Màn chinh phục Iori tại phòng ngủ

Chương 13-10: Màn chinh phục Iori tại phòng ngủ

『Qua học bài không? Sắp có bài kiểm tra nhỏ nữa mà.』

Hơn mười một giờ đêm, tôi nhắn cho Iori một tin LIME như thế. Dù ở ngay phòng bên cạnh mà phải nhắn tin thì cũng lạ thật, nhưng có vẻ Iori vẫn còn giận vì trò táy máy lúc nãy của tôi. Suốt bữa tối, em toàn nói chuyện với tôi thông qua mẹ.

Dọn dẹp xong, cả hai đứa cứ thế ru rú trong phòng riêng. Nói trắng ra là tôi chẳng đủ can đảm bắt chuyện trực tiếp.

Tin nhắn vừa báo đã đọc, tôi liền nghe thấy tiếng động từ phòng bên, rồi cửa phòng có tiếng gõ. Tôi đáp 「Vào đi」, cánh cửa mở ra... và người đứng đó là Iori, với khuôn mặt có vẻ vẫn còn hậm hực lắm. Trên tay em là sách giáo khoa tiếng Anh và Cổ văn. Tuần này có bài kiểm tra nhỏ hai môn đó.

Vừa vào phòng, Iori đã lẳng lặng ngồi xuống bàn rồi mở sách ra. Trông thì có vẻ em vẫn còn bực mình lắm. Nhưng chắc cũng chỉ là làm màu thôi. Nếu giận thật thì em đã chẳng sang đây.

「Iori.」

Tôi vỗ vỗ lên cạnh giường, ra hiệu em ngồi xuống đây. Iori lườm tôi một cái, ánh mắt đầy vẻ hờn dỗi, không có ý định nhúc nhích.

「...Chẳng phải mình định học bài sao?」

「Học thì học, nhưng lại đây trước đã.」

Nghe tôi nói, Iori có vẻ không phục lắm nhưng vẫn miễn cưỡng ngồi xuống cạnh tôi. Rồi em lại ngước lên nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt như muốn phản đối.

「Giận à?」

「Em có giận đâu.」

「Thế sao mặt cứ sưng lên thế kia?」

「Tại... tại anh tự dưng lại làm thế ở phòng khách. Anh biết tai em nhạy cảm mà.」

Em đỏ mặt phân bua, rằng suýt chút nữa em đã lỡ miệng kêu lên rồi.

Xem ra vụ tấn công vào tai em ở phòng khách đúng là không ổn thật. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, chẳng phải tại em cứ thì thầm ‘Không-được!’ nên mới ra nông nỗi này sao? Cái kiểu đó khác gì mời gọi đâu cơ chứ.

‘Có mất miếng thịt nào đâu mà làm căng’—nếu nói toẹt ra câu này, chắc chắn em sẽ giận thật, nên tốt nhất là cứ thành thật xin lỗi.

「Anh xin lỗi.」

「...Vâng.」

「Nhưng mà, Iori cũng có lỗi đấy.」

「Em á? Sao lại thế?」

「Vì em đáng yêu quá.」

「............」

「Nhìn em tiu nghỉu vì không được phụ nấu ăn đáng yêu quá, nên anh không nhịn được.」

「Anh lại thế rồi.」

Nghe vậy, Iori không còn sưng sỉa nữa mà bật cười khúc khích. Xem ra đúng là em chỉ giận dỗi cho có lệ. Nếu giận thật thì đã chẳng đọc LIME xong là chạy sang ngay.

Mà nói mới để ý, trên bàn chỉ có sách giáo khoa chứ chẳng thấy bút đâu. Tóm lại, ngay từ đầu em đã có định học hành gì sất.

「Vậy thì, bây giờ mẹ không có ở đây, nên được rồi chứ?」

Tôi bèn tấn công phủ đầu. Iori thoáng mở to mắt, nhưng rồi lại ngước nhìn tôi với vẻ trách móc.

「Nh-nhưng mà, mình phải học bài mà, đúng không?」

Em liếc nhìn quyển sách giáo khoa trên bàn.

「Học hành để sau cũng được.」

Vừa nói, tôi vừa ôm lấy vai Iori và ghé sát mặt lại.

「...Sẽ không học được đâu.」

Đôi mắt em đã mơ màng như chực khóc, gò má cũng ửng hồng. Gương mặt Iori ở ngay trước mắt, khoảng cách đến đôi môi chỉ còn vài centimet. Hơi thở của cả hai hòa vào nhau, phả lên má đối phương.

「Ngay từ đầu em có định học đâu.」

「Đâu có... phải, vậy đâu?」

Và rồi, chúng tôi từ từ đặt môi lên nhau.

Từ lúc đó, không gì có thể ngăn chúng tôi lại được nữa. Đúng là dồn nén quá cũng không tốt. Tới nước này rồi thì phanh phọt gì nữa.

Tôi nhẹ nhàng đẩy em ngã xuống giường, cuồng nhiệt cuốn lấy bờ môi và khoang miệng của em. Những tiếng rên khe khẽ và hơi thở gấp gáp buột ra, và để chúng không lọt ra ngoài, tôi ngấu nghiến môi em như thể muốn nuốt trọn tất cả. Chắc hẳn em cũng đã kìm nén bấy lâu. Em hoàn toàn không hề kháng cự, mà còn nồng nhiệt đáp lại.

Làm thế này, tôi lại bất giác nhớ về lần “đầu tiên” trên chính chiếc giường này. Lần đó tình thế hoàn toàn đảo ngược, tôi mới là người bị Iori đẩy ngã. Kể từ đó, chưa lần nào em chủ động như vậy nữa.

Tôi lại một lần nữa lướt lưỡi trên vành tai mà lúc nãy em đã từ chối. Một tiếng ưm khe khẽ thoát ra từ miệng em, và em vội vàng dùng tay áo che miệng lại.

Được đằng chân lân đằng đầu, tôi lần lượt hôn lên tai, dái tai, rồi đến gáy, dần di chuyển xuống dưới. Và rồi, tôi lướt lưỡi trên xương quai xanh của em đang thấp thoáng sau lớp áo mặc ở nhà.

Thôi xong. Không dừng lại được nữa rồi. Chắc hẳn cả hai chúng tôi đều nghĩ vậy. Đôi mắt em cũng ánh lên vẻ mời gọi.

Khi bước vào trạng thái “như vậy”, em sẽ có một vẻ mặt vừa gợi tình, vừa bao dung tựa như Đức Mẹ. Chắc hẳn chính em cũng không nhận ra, và vì tôi chưa từng thấy ở đâu khác, nên đây là gương mặt thật của Iori mà chỉ mình tôi biết. Lúc này, vẻ mặt của Iori đang dần chuyển sang như thế.

Em dịu dàng vuốt ve đầu tôi, người đang hôn lên xương quai xanh của em, hệt như đang dỗ dành một đứa trẻ. Trong lúc hành sự, em cũng hay vuốt đầu tôi như thế này. Tôi yêu nhất là vẻ mặt của Iori lúc đó, vừa tràn đầy sự nhân từ lại vừa quyến rũ. Nó ngập tràn một sự dịu dàng sẵn sàng chấp nhận tất cả—có lẽ có thể gọi đó là tình mẫu tử—nhưng lại vô cùng gợi cảm, và vẻ mặt đầy mâu thuẫn đó đẹp tựa một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ.

Có lẽ tôi muốn hòa làm một với em, gạt cả khoái cảm của bản thân sang một bên, chỉ để được nhìn thấy vẻ mặt đó. Vì em chỉ để lộ vẻ mặt hoàn mỹ đó khi chúng tôi gắn kết và nhìn sâu vào mắt nhau mà thôi.

Tôi lại một lần nữa đặt môi lên môi em, rồi luồn tay vào trong lớp áo. Và, ngay khoảnh khắc tôi chạm tay vào chiếc móc cài áo ngực sau lưng em—cùng lúc tiếng cửa chính mở ra, một giọng đàn ông sang sảng vang lên từ dưới nhà.

「Bố về rồi đây, về rồi đây!」

Tôi và Iori giật mình nhìn nhau.

Là ông già đã về. Hơn nữa, cái ông già chết tiệt đó còn hướng lên cầu thang—chỗ phòng của tôi và Iori—mà oang oang tuyên bố.

「Masaki, Iori-chan ơi, hai đứa còn thức không? Bố được khách cho bánh kem này, xuống ăn chung đi! Hình như là của tiệm xịn lắm đấy!」

Nghe thấy thế, tôi như xìu hết cả người, gục mặt xuống chiếc gối cạnh Iori, rồi thở hắt ra một hơi dài não nuột. Hết game. Đèn tầng hai vẫn sáng trưng, bị gọi đích danh thế này mà không đứa nào trả lời thì kỳ cục quá. Chẳng còn cách nào mà tiếp tục được nữa.

「Bị hoãn rồi nhỉ.」

Iori thì thầm bên tai, vỗ nhẹ lên vai tôi. Rồi em xoa đầu tôi như thể đang dỗ dành.

Cái cảm giác hụt hẫng này là sao đây. Cậu em của mình đang hùng hổ sẵn sàng lâm trận, mà giờ lại phải tươi cười xuống nhà ăn bánh kem ư.

Thiệt tình, bố mẹ cái kiểu gì không biết! Toàn phá đám chuyện tốt của con cái! Bực đến phát khóc mất!

Tôi gào thét trong lòng.

Được rồi, chỉ còn nước bắt cóc Iori rồi cùng nhau bỏ trốn trong Tuần lễ Vàng thôi. Từ lúc ban nhạc tan rã, tiền làm thêm cũng chẳng có chỗ tiêu, một đêm thì chắc vẫn lo được. Ở đâu cũng được. Miễn là được ở riêng với nhau, dù là nhà nghỉ rẻ tiền tôi cũng chấp hết.

「Nào, mình xuống thôi? Nếu xuống muộn quá là bị nghi ngờ đấy.」

Iori vừa đứng dậy chỉnh lại quần áo và tóc tai, vừa cười gượng.

Thôi, đành chịu vậy. Nhờ tâm trạng tụt dốc không phanh, cậu em cũng đã chịu xìu xuống. Vấn đề duy nhất bây giờ là làm sao để bố mẹ không nhận ra vẻ mặt chán chường này. Hay cứ giả vờ là vừa ngủ dậy nhỉ?

「À, mà này...」

「Hửm?」

Ngay trước cửa, Iori đột nhiên quay lại. Trông em có vẻ ngượng ngùng, ánh mắt như đang nhìn tôi, mà lại như không phải. Em đang cố tình nhìn đi chỗ khác.

「Ừm thì... tối nay... em muốn ngủ ở phòng này... được không ạ?」

Em lí nhí nói, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

「Hả?」

Iori không đáp lại, chỉ ngượng ngùng liếc tôi một cái rồi quay gót bước ra khỏi phòng.

「...Hả?」

Thứ vừa mới xìu xuống, giờ lại ngóc đầu dậy rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!