Hành Trình Cùng Em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15115

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 10

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Chương 13: Ly biệt - Chương 13-6: Điều nằm phía sau sự học

Chương 13-6: Điều nằm phía sau sự học

「À mà này, Masaki. Anh nghe chuyện rồi đấy.」

Trong ca làm thêm, vào lúc khách đã vãn, Master nhếch mép bắt chuyện với tôi.

Trong quán đang bật nhạc jazz—nói nhỏ thôi nhé, thực ra chỉ là bật bừa các bài hát trong kênh cà phê của một dịch vụ nhạc trực tuyến thôi—, một không gian quá đỗi lý tưởng để tận hưởng buổi chiều.

Giờ ăn trưa đã qua, hiện tại chỉ có một ông khách quen đang vừa uống cà phê vừa đọc tạp chí. Chẳng mấy chốc nữa sẽ đến giờ các cặp đôi và học sinh ghé vào tán gẫu, nên khoảnh khắc thong thả này cũng chỉ là tạm thời.

Những ngày mưa thì khách sẽ vãn đi, nhưng vào một ngày thứ Bảy nắng đẹp như hôm nay thì gần như không lúc nào được ngơi tay. Từ lúc bắt đầu ca làm đến giờ, tôi và Master chưa hề nói với nhau câu nào ngoài công việc. Đó là câu đầu tiên anh nói khi cả hai cuối cùng cũng được một phen thở phào.

「Hả? Chuyện gì cơ?」

「Cái này.」

Master chìa ra một tờ rơi.

Trên đó ghi: Buổi recital piano miễn phí tại phòng thu của nữ sinh cao trung Asamiya Iori. Đó là tờ rơi mà hôm qua Shin đã thiết kế xong.

Cái thằng đó, miệng thì bảo gửi ngay mà cuối cùng phải đến tận hôm qua, tức là ba ngày sau, mới chịu gửi bản hoàn chỉnh. Tôi đã định mắng cho nó một trận là không giao hàng đúng hẹn thì mất tư cách chuyên nghiệp, nhưng nó lại làm ra một tờ rơi với chất lượng cao đến đáng kinh ngạc.

Shin học thì dốt đặc, nhưng lại có những tài lẻ thế này—mà khéo khi mấy cái đó lại hữu dụng trong xã hội hơn cả việc học. Biết đâu, cậu ta lại sống một cuộc đời tự do tự tại cũng nên.

Cuối cùng, bức ảnh được sử dụng là ảnh chụp lúc em đang biểu diễn trong cuộc thi mà em đã giành chiến thắng vào mùa xuân năm ngoái. Nghe nói những tấm ảnh Shin chọn có vẻ không được Iori ưng cho lắm, nên em đã nhờ Haruka gửi cho tấm ảnh đang biểu diễn trong cuộc thi. Dựa trên tấm ảnh đó, Shin đã thiết kế tờ rơi. Quả thật, mấy tấm ảnh Shin chọn toàn kiểu lộ liễu quá đà, đến cả tôi cũng không thể duyệt cho qua được.

Hiện tại, tôi đã gửi dữ liệu cho công ty in và đang trong quá trình chờ đợi. Dĩ nhiên, toàn bộ chi phí in ấn sẽ do S Studio chi trả như một khoản phí tất yếu.

「Cái này là do Masaki lên kế hoạch đúng không?」

「Cũng không to tát đến mức gọi là lên kế hoạch đâu ạ.」

「Vậy à? Anh Suda khen cậu lắm đấy.」

「Có gì to tát đến thế đâu ạ?」

Phản ứng này của Master thật bất ngờ. Được bố khen thì tôi cũng vui, nhưng tôi không nghĩ nó đáng được tán dương đến mức đó.

「Cậu có thể chỉ nghĩ đơn giản là giúp người thôi, nhưng việc cậu đang làm chính là tư vấn kinh doanh hẳn hoi cho S Studio đấy. Nào là lên kế hoạch vực dậy doanh thu, tổ chức sự kiện, rồi còn thu hút khách hàng nữa, đúng không? Cậu đang làm công việc của một nhà tư vấn cộng thêm đủ thứ khác, thực sự là rất giỏi đấy.」

"Cứ đòi thù lao từ Suda đi," Master nói.

Bị anh ấy khen như vậy, quả nhiên tôi vẫn thấy ngượng. Vì việc người này đi khen người khác vốn đã là chuyện hiếm.

Thêm vào đó, bình thường anh ấy sẽ kèm theo một lời châm chọc nào đó, nhưng lần này lại hết lời khen ngợi. Khiến tôi không thể không nghĩ rằng có uẩn khúc gì đó đằng sau.

「A-anh định bắt em làm cái quái gì đây...」

「Này, anh đang khen cậu thật lòng đấy chứ?」

Master hướng lòng bàn tay lên trời, nhún vai.

「Ít nhất thì anh nghĩ cậu giỏi hơn anh hồi còn học cao trung nhiều.」

「Em không có cái đầu để vào được Đại học Tokyo đâu. Anh đang mỉa mai em đấy à?」

「Không đâu, đó là điều quan trọng hơn cả học lực. Mà đúng hơn, có lẽ đó là thứ vượt ra ngoài học lực.」

「Vượt ra ngoài học lực?」

Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện gì ở phía sau việc học hay học lực cả.

Người ta hay nói học sinh không hiểu mình học để làm gì, đó là vì họ không cảm thấy sự cần thiết của việc học ngoài các kỳ thi. Tôi cũng không nghĩ mấy môn như toán, lý, hóa sẽ có ích gì sau khi tốt nghiệp.

「Đúng vậy, thứ vượt ra ngoài học lực. Việc học ở trường ấy mà, nói cho cùng, chẳng qua chỉ là để rèn luyện cách sử dụng cái đầu mà thôi. Nếu đã biết cách sử dụng cái đầu rồi, thì thật lòng mà nói, việc học cũng không còn nhiều ý nghĩa nữa.」

「Nghĩa là sao ạ?」

Haizz, Master cười rồi từ tốn giải thích cho tôi.

Theo lời Master, việc học từ bậc giáo dục bắt buộc cho đến cao trung, suy cho cùng cũng chỉ là để rèn luyện cách vận dụng trí não, chứ bản thân kiến thức học được không có nhiều ý nghĩa.

Cách vận dụng trí não được nói đến ở đây chính là ‘trí tuệ và tư duy dùng để giải quyết vấn đề khi nó nảy sinh trong cuộc sống’. Người ta chia ra thành khối tự nhiên và khối xã hội, nhưng để giải quyết một vấn đề, ta cần cả hai: tư duy logic của khối tự nhiên để nhìn nhận sự việc và nghĩ ra phương án giải quyết hiệu quả, và trí tưởng tượng của khối xã hội để lường trước những vấn đề hay trở ngại có thể xảy ra.

Nói cách khác, việc học là để chuẩn bị cho những lúc ta vấp phải những vấn đề như vậy trong đời, để có thể tự mình vượt qua chúng. Còn bản thân những môn học như quốc ngữ hay toán học thì không có nhiều ý nghĩa cho lắm.

「Anh đã nói rồi mà, đúng không? Kỳ thi vào Đại học Tokyo là để kiểm tra năng lực xử lý công việc. Năng lực xử lý công việc, nói tóm lại, chính là việc vận dụng trí não một cách khéo léo trong cuộc sống. Vì vậy, sinh viên Đại học Tokyo có nhiều người tài năng. Còn những sinh viên Đại học Tokyo không tài năng, là những kẻ chỉ học vẹt kiến thức mà không học cách sử dụng cái đầu, rồi may mắn đỗ được mà thôi.」

"Dĩ nhiên là cũng có không ít những kẻ như vậy đâu," Master nói thêm.

「Master có bao giờ được cứu nhờ vào ‘sự khéo léo trong việc vận dụng trí não’ đó chưa ạ?」

Tôi chỉ thuận miệng hỏi một câu, nhưng Master bỗng im lặng trong giây lát. Rồi, anh hạ giọng xuống đôi chút và trả lời.

「…Có chứ. Anh đã tự cảm ơn cái đầu của chính mình. Nhưng đồng thời, cũng cảm thấy sợ hãi.」

Đó là một giọng nói lạnh lẽo. Không phải là đang tức giận. Nhưng đó là một giọng nói lạnh lùng và tàn nhẫn, khác hẳn với Master ôn hòa mà tôi vẫn luôn biết. Trong giọng nói ấy của anh, không có một chút từ bi nào.

「Nghe này, Masaki. Dĩ nhiên anh mong cậu sẽ có một cuộc sống bình thường. Nhưng, hãy để anh nói cho cậu biết một điều.」

「…Chuyện gì ạ?」

Tôi bị cái lạnh trong giọng nói của Master áp đảo, cổ họng khô khốc. Trái tim tôi như sắp bị nghiền nát bởi một thứ áp lực nặng nề tỏa ra từ anh. Sức nặng này là gì vậy chứ. Master đã phải trải qua một cuộc đời như thế nào để đến được ngày hôm nay?

「Học vấn, kinh nghiệm làm việc, điểm số, tiền bạc, tất cả những thứ đó đều gần như vô dụng trong những tình huống nguy cấp.」

「…………」

「Khi tất cả những gì cậu đã gây dựng nên đều trở nên vô dụng, thứ duy nhất có thể cứu cậu chính là cái đầu của cậu… và những người thật lòng yêu thương cậu. Vì vậy, hãy trân trọng hai thứ đó.」

Nặng nề. Những lời nói đó của Master, thật quá đỗi nặng nề.

Tôi không thể nào biết được quá khứ của anh đã xảy ra chuyện gì. Nhưng, có lẽ là—Master đã từng mất đi tất cả. Chỉ riêng điều đó là tôi có thể hiểu được.

「A, nhưng mà có tiền vẫn hơn đấy. Lúc nguy cấp có tiền thì vẫn sống được.」

—Vẫn sống được. Anh ấy nói điều đó một cách tự nhiên đến mức tôi đã lơ đãng bỏ qua, nhưng có lẽ nào Master đã từng rơi vào hoàn cảnh mà không có tiền thì sẽ phải đối mặt với chuyện sinh tử?

Rốt cuộc, Master đã sống một cuộc đời như thế nào để rồi chọn con đường từ bỏ cuộc sống của một người ưu tú tốt nghiệp Đại học Tokyo, và mở một quán cà phê trông có vẻ tồi tàn thế này? Nhưng, có một bầu không khí khiến tôi không thể hỏi thêm được nữa. Cứ như thể anh đang nói rằng, cậu không cần phải biết.

Chỉ là, tôi nghĩ rằng những điều Master vừa nói với tôi chắc chắn là những điều rất quan trọng… và là những điều không được phép quên khi sống trên đời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!