Hành Trình Cùng Em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15065

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 31

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Chương 13: Ly biệt - Chương 13-9: Màn chinh phục Iori tại phòng khách

Chương 13-9: Màn chinh phục Iori tại phòng khách

Tiếng dao nhảy múa trên thớt vang lên lách cách. Trong bếp, mẹ đang nấu bữa tối, nhưng Iori lại không được tham gia.

Vốn dĩ, cho đến lúc nãy em vẫn còn lượn lờ quanh mẹ trong bếp vì không có việc gì làm, nhưng sau khi bị bảo 「Con ra phòng khách đợi đi」, em đã lủi thủi quay lại chỗ tôi.

Giờ em đang ngồi xem TV cạnh tôi. Dáng vẻ bó gối trên sofa của em trông chẳng khác nào một đứa trẻ đang hờn dỗi. Thấy cũng tội, nhưng tôi lại không kìm được mà thấy em dễ thương chết đi được.

Sau khi Iori quyết định tham gia cuộc thi piano, mẹ đã ban một “sắc lệnh”: cấm em vào bếp—đặc biệt là những việc phải dùng đến dao. Mẹ nói nếu lỡ em bị thương ở ngón tay và không thể chơi đàn được, chính mẹ sẽ không thể chịu nổi cảm giác tội lỗi.

Thế nhưng, Iori cũng khăng khăng không chịu thua, quả quyết rằng 「Từ trước đến giờ con chưa từng bị thương, mà con cũng quen nấu nướng rồi nên không sao đâu」. Sau một hồi tranh cãi, cuộc chiến không cân sức cuối cùng cũng ngã ngũ khi em bị “trục xuất” khỏi nhà bếp.

「Mẹ sẽ nhờ con phụ mấy món không dùng dao, rồi rửa bát, dọn dẹp, nên đừng làm bộ mặt đó nữa.」

Có lẽ gương mặt của Iori lúc bị đuổi khỏi bếp trông đến tội, cứ như một cô hầu gái bị tước đoạt hết mọi phận sự. Mẹ nói vậy, em mới chịu chấp nhận (dù nhìn cái vẻ hờn dỗi kia thì có vẻ em cũng chưa hoàn toàn bị thuyết phục).

Nếu là mình, được bảo không cần làm thì cứ thế mà tận hưởng, lăn ra phòng ngủ cho sướng, nhưng Iori dường như không phải người như vậy. Đúng là cái nết khổ thân mà.

Vẫn như mọi khi, từ trong bếp vọng ra tiếng lạch cạch nấu nướng của mẹ, và có vẻ bà không có ý định ra đây. Còn ông già thì vẫn chưa đi làm về. Iori bâng quơ nhìn vào màn hình TV, nhưng trông em cũng không có vẻ gì là đang xem chăm chú cả.

「Iori.」

Tôi vẫy tay gọi, em nghiêng đầu với vẻ mặt như muốn hỏi 「Có chuyện gì vậy?」, nhưng tôi cứ bảo em xích lại gần đã.

Nhìn gần mới thấy, đây đúng là Iori mà tôi yêu quý, và việc có em ở ngay bên cạnh mà không thể làm gì... chuyện này tôi chưa nói với Master, nhưng thật sự mỗi ngày đều là một cuộc chiến với dục vọng.

「Chán à?」

「Cũng không hẳn là chán... mà là, được ở nhờ thế này, em lại thấy áy náy vì không làm gì cả...」

「Đừng bận tâm chuyện đó. Hơn thế nữa này.」

「...?」

Tôi nhìn chằm chằm vào Iori, rồi nắm lấy cổ tay em, ra hiệu cho em nghiêng người lại gần hơn. Chắc hẳn em đã đoán được ý đồ của tôi. Iori vội nhìn về phía bếp, khẽ lắc đầu, khẩu hình miệng nói ‘Không-được!’.

Cái gì mà ‘Không-được!’ chứ. Có quái gì mà không được. Bố mẹ cũng biết chuyện của bọn mình rồi mà.

Sau khi liếc nhìn về phía bếp một lần nữa, tôi kéo Iori lại gần và vuốt tóc em. Nhân tiện, tôi vén tóc em ra sau tai, để lộ vành tai nhỏ nhắn, dễ thương và vùng gáy trắng ngần, xinh đẹp của em.

「Đã bảo là không được mà...!」

Iori cố gắng chống cự bằng một giọng nói yếu ớt, nhưng đến nước này thì lý trí của tôi đã bị vứt xó từ đời nào rồi. Tôi ôm lấy đầu em, rồi lướt nhẹ đầu lưỡi dọc theo vành tai xinh xắn ấy.

「Ư......!」

Bị tấn công bất ngờ, em cố hết sức để không phát ra tiếng, nhưng đôi tay đặt trên vai tôi để đẩy ra lại chẳng có chút sức lực nào. Ngược lại, em còn đang nắm chặt lấy áo tôi.

Thấy vậy, lần này tôi khẽ cắn vào dái tai em, một hơi thở nóng hổi ngọt ngào cùng tiếng rên nho nhỏ bật ra. Giọng nói của Iori đã bị tiếng cười từ chương trình tạp kỹ trên TV át đi, nên có lẽ mẹ trong bếp cũng không nghe thấy.

Cơ thể em run lên bần bật, và dù đôi tay vẫn còn chút ý muốn chống cự, nhưng đó chỉ là hình thức chứ thật tâm em không hề muốn... được chứng kiến sự giằng co đó của em khiến tôi vô cùng vui sướng.

Chỉ trong giây lát, tai Iori đã đỏ bừng lên, nóng ran, và từ giữa chừng, em đã phải dùng tay áo để bịt miệng, dồn hết sức chỉ để nén lại tiếng rên. Tôi rời miệng khỏi tai em và nhìn vào mặt em, liền bị lườm bằng một ánh mắt dỗi hờn. Có điều, đôi mắt em đã ươn ướt và mơ màng, mặt thì đỏ bừng, nên trông chẳng có chút sát thương nào. Ngược lại, nó càng khiến tôi muốn trêu chọc em nhiều hơn.

Tôi gạt tay em đang che miệng ra, để lộ đôi môi căng mọng. Nhắm vào đó, tôi từ từ ghé môi mình lại gần. Có lẽ em đã buông xuôi, em nhắm mắt lại mà không hề từ chối. Đúng lúc đó, một giọng nói từ trong bếp vọng ra.

「A, Iori-chan! Xin lỗi, con trông giúp cô cái nồi một chút được không? Tay cô đang dở mất rồi.」

「V-vâng ạ!」

Được mẹ gọi, Iori bật dậy ngay tức thì, rồi líu ríu chạy vào bếp mà không thèm nhìn tôi lấy một cái.

Bỏ lại tôi một mình bơ vơ giữa nỗi tuyệt vọng, cùng lúc đó giọng của người dẫn chương trình tạp kỹ lại vang lên đúng lúc 『Thật đáng tiếc! Thất bại rồi!』, càng khiến cho nỗi tuyệt vọng của tôi thêm phần sâu sắc.

...Sao lại đúng lúc này cơ chứ.

Dù biết là mẹ không cố ý, nhưng nỗi căm hờn vì bị phá đám ngay trước ngưỡng cửa thiên đường quả thực không hề nhỏ. Cảm giác như báu vật ngay trước mắt đã bị kẻ khác nẫng tay trên vậy.

Sau đó, rốt cuộc Iori cũng tham gia phụ giúp nấu nướng nên không quay lại phòng khách nữa. Khỏi phải nói, tôi đã phải dùng bữa tối với một tâm trạng vô cùng bức bối. Nhân tiện, trong lúc ăn, Iori cũng không thèm nhìn tôi lấy một lần.

Cứ thế, cơn bức bối trong tôi lại tiếp tục dồn nén.

...Khoan đã, hình như từ lúc sống chung, mấy màn trêu ngươi nửa vời này ngày một nhiều thì phải?

Tôi chợt nghĩ vẩn vơ như vậy.

Trong bữa ăn, Iori có liếc nhìn về phía tôi, nhưng rồi lại ngoảnh đi như thể đang giận dỗi. Rõ ràng lúc nãy em cũng hưởng ứng lắm cơ mà, cớ gì bây giờ lại dỗi, tôi thật không tài nào hiểu nổi.

Ủa, khoan, chẳng lẽ chỉ có mình tôi khổ sở thôi à?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!