Hành Trình Cùng Em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15188

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 822

Chương 12: Cuộc sống mới - Chương 12-5: Học sinh năm ba

Chương 12-5: Học sinh năm ba

「Trông em vui thế.」

「Vâng, em vui lắm.」

Tôi vừa hỏi vừa liếc nhìn ngã ba chữ Y, nơi chúng tôi vẫn thường hẹn gặp nhau mỗi sáng, và Iori đã vui vẻ gật đầu đáp lại.

Bình thường thì chúng tôi sẽ hẹn nhau ở ngã ba này, nhưng giờ đây cả hai đã sánh bước cùng nhau từ tận cổng nhà. Tính ra thì cũng chỉ thêm được vài phút. Thế nhưng, tôi chưa bao giờ tưởng tượng được rằng chỉ vài phút ngắn ngủi đó thôi lại chứa đựng một ý nghĩa diệu kỳ đến thế.

「Vì đã lâu lắm rồi, em mới lại được ai đó chuẩn bị cho một hộp cơm trưa và trao tận tay vào buổi sáng như thế này.」

Nói cho chính xác thì, có lẽ là từ năm hai sơ trung em đã không còn được trải qua cảm giác này. Kể từ khi mẹ mất, Iori đã phải một mình lo toan việc nhà. Dĩ nhiên, em nói rằng bố cũng có đỡ đần, nhưng với một cô bé năm hai sơ trung thì chắc hẳn đã vất vả lắm.

「Em lại nhớ đến những lần được mẹ làm cơm hộp cho, nên mắt có hơi cay cay một chút.」

「Anh biết mà.」

「Những lúc như thế, em lại muốn anh vờ như không nhận ra cơ.」

Chúng tôi vừa trò chuyện, vừa rảo bước trên con đường đến trường quen thuộc. Kể từ hôm nay, chúng tôi đã chính thức là học sinh cao trung năm ba. Quãng đường đi học cùng nhau thế này, cũng chỉ còn chưa đầy một năm nữa. Nghĩ đến đó, lòng tôi lại chùng xuống đôi chút.

Đúng vậy... tôi của bây giờ lại chẳng muốn tốt nghiệp chút nào. Dù trước đây, tôi đã từng chỉ mong mau chóng tốt nghiệp để thoát khỏi cái lồng mang tên trường học này. Giờ đây, có Iori ở bên, đến lớp thì có Shin, Kanzaki-kun, và Mashimo, còn có cả những người bạn khác có thể bắt chuyện. Thậm chí tôi còn thầm ao ước, giá như khoảng thời gian này có thể kéo dài mãi mãi.

Con người rồi sẽ đổi thay. Không, người đã thay đổi một kẻ như tôi chính là Asamiya Iori, người con gái đang đi ngay bên cạnh. Và có lẽ vì bị ảnh hưởng bởi tôi, mà em ấy dường như cũng đang dần thay đổi. Tôi chợt nghĩ, giá như cả hai chúng tôi có thể cùng nhau thay đổi theo một chiều hướng tốt đẹp hơn. Vừa nghĩ đến đó, tôi lại sực nhớ ra thời khóa biểu hôm nay.

「Mà này, hôm nay là lễ khai giảng, chắc là không cần cơm hộp đâu nhỉ?」

「A.」

「Mẹ...」

「V-vậy thì, tan học xong mình tìm chỗ nào đó ăn chung nhé?」

「Ừ, cũng hay đó. Ra công viên không? Dù chắc hoa anh đào cũng rụng gần hết rồi.」

「Vâng. Em cũng có chuyện muốn bàn với anh một chút.」

「Bàn chuyện?」

「Cũng không phải chuyện gì to tát đâu ạ.」

「Anh hiểu rồi.」

Trong lúc chúng tôi đang trò chuyện, bóng dáng ngôi trường đã hiện ra trước mắt. Những người bạn cùng lớp bắt gặp ở cổng trường, người thì chào buổi sáng, người thì trêu 「Hôm nay cũng thân thiết nhỉ」, mỗi người một câu đầy tùy hứng. Cứ như thể mối quan hệ của tôi và Iori đã được mọi người công nhận, tôi thấy vui vui trong lòng.

「Yo, hai đứa! Vẫn mặn nồng đi học cùng nhau à?」

「Ồn ào quá. Bình thường thôi, bình thường mà.」

Cái gã lắm chuyện một cách phiền toái thế này chỉ có thể là Shin. Nghiêm túc đôi co với nó chỉ tốn thời gian, nên tôi đáp qua loa cho xong chuyện.

「A, Shin-kun chào buổi sáng.」

「Chào buổi sáng, Asamiya. Hửm? Cậu đổi dầu gội à?」

「Ể? À, ừm. Đúng vậy, tớ mới đổi gần đây.」

「Thế à, tại thấy mùi khác nên tớ hỏi thôi.」

「Mùi này cũng thơm mà, đúng không?」

Đúng là một đòn hiểm bất ngờ của Shin. Không phải Iori đổi dầu gội, mà là em ấy chỉ đơn giản là đang dùng dầu gội của nhà tôi. Dĩ nhiên mùi hương sẽ khác với trước đây. Nhận ra được điểm đó, đúng là không thể xem thường cái mũi thính của gã này. Chỉ là, Iori quả không hổ là con gái, em ấy chẳng hề nao núng, đáp lại tỉnh bơ.

Chúng tôi đi dọc hành lang, ngay khoảnh khắc Iori được các bạn nữ khác gọi và chạy về phía họ, tôi bất ngờ bị Shin túm vai giật lại. Rồi, nó dí mũi vào tóc tôi mà ngửi.

「Oái! Dừng lại, Shin! Gớm quá! Gì vậy, tự dưng!」

「…Hửm~?」

Nó nheo mắt, nhìn tôi với ánh mắt đầy dò xét, như thể đang nhìn xuống vực thẳm.

「Gì thế!」

「Không, có gì đâu~? Chỉ là tao thấy mùi này quen quen thôi mà.」

Shin cười nham hiểm, khึ khึ. Thằng cha này rốt cuộc là nhà ngoại cảm hay gì vậy? Hay cái mũi của nó là mũi chó? Đúng là không thể xem thường cái khứu giác như thú hoang của nó được.

「Ai mà biết. Chắc là mày tưởng tượng thôi?」

Tôi cố gắng đáp lại một cách tự nhiên nhất có thể, để không bị lúng túng. Tuy nhiên, Shin chỉ nheo mắt lại và cười toe toét.

「Mà công nhận, bên Khoa Phổ thông ồn ào thật.」

Cứ tiếp tục chủ đề này thì có khi bị lộ mất, nên tôi vội vàng lái sang chuyện khác.

「Chắc là do đổi lớp đó? Chuyện đó thì chẳng liên quan đến bọn mình. Dù tao cũng muốn thử trải nghiệm cảm giác hồi hộp xem mình sẽ học chung lớp với ai.」

「Tao thì không muốn đâu.」

「Là vì không muốn xa Asamiya, đúng không?」

「Lắm mồm.」

Không chỉ Iori, mà tao cũng không muốn học khác lớp với mày đâu… quả nhiên là tôi không thể nào nói ra những lời sến súa như vậy được.

Trên hành lang có dán tờ thông báo phân lớp, đám đông tụ tập trước đó, người mừng kẻ tủi. Vì đây là quyết định những người bạn sẽ cùng trải qua một năm, hơn nữa lại là năm cuối cùng của thời cao trung, nên ai cũng mang tâm trạng rối bời.

Tuy nhiên, bọn tôi thuộc Khoa Ngoại ngữ ba năm không đổi lớp, nên đây chỉ là chuyện của người khác. Năm ngoái tôi đã từng ước được đổi lớp thì tốt biết mấy, nhưng bây giờ, vì không phải xa Iori, nên tôi lại thấy không đổi lớp là một điều may mắn.

「A, Kanzaki với Asuka-chan được học chung lớp rồi kìa.」

Shin vừa nhìn điện thoại vừa nói. Chắc là Futaba-san vừa gửi LIME cho cậu ta.

「Kanzaki-kun chắc vừa vui mà cũng vừa khó ở đây.」

「Ha ha, cũng có khả năng đó. Mà thôi, tao không muốn phải đi hòa giải cho tụi nó lần nữa đâu, nên mong là hai đứa sẽ cơm lành canh ngọt.」

「Đúng là vậy.」

「Thế, còn tụi mày thì sao? Từ đó đến giờ vẫn ổn chứ?」

「Ừm, cũng tàm tạm.」

「Tao biết mà.」

「Sao lại nói thế?」

「Vì cả hai đứa mày trông đều hạnh phúc rạng ngời. Tốt quá rồi, tốt quá rồi.」

Shin nói, nở một nụ cười rạng rỡ không chút ưu tư. Sao nhỉ. Tôi lại nghĩ, có lẽ nên kể hết mọi chuyện về Iori cho thằng bạn này thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn. Trước đây nó cũng đã động viên, cũng đã giúp đỡ mình. Việc phải giấu Shin một vài chuyện khiến tôi cảm thấy có chút tội lỗi.

Vừa nghĩ đến đó, tôi nghe thấy tiếng bước chân chạy đến từ phía sau, cùng với giọng nói đầy khí thế của một cô gái.

「Hotani Shin, sơ hở~!」

Vừa dứt lời, một cú đá bay đã giáng thẳng vào lưng Shin.

Rầm!

Shin cứ thế bị đá văng đi, đâm sầm vào tủ đựng dụng cụ vệ sinh.

Cô gái vừa gây ra chuyện này, không ai khác ngoài Mashimo Shino.

「Này, Mashimo! Mày làm cái quái gì thế hả!」

「Ể? Tại thấy mặt cậu từ sáng đã ủ rũ rồi.」

「Làm gì có! Vừa nãy tao còn đang cười mà!」

「Vậy à?」

「Đúng rồi đó! Mà mày ở phía sau thì làm sao thấy được mặt tao chứ!」

「Ực…」

Mashimo Shino, trúng tim đen. Rõ ràng là thích Shin, vậy mà cô nàng này cũng chỉ có cách thể hiện vụng về như vậy, tôi thầm nghĩ. Chắc là vì được gặp lại Shin sau kỳ nghỉ xuân nên mới vui đến thế, tôi tự mình phỏng đoán.

Sau đó, hai người họ lại bắt đầu màn tấu hài vợ chồng son không biết chán, khiến cho những người xung quanh trên hành lang phải bật cười.

Chỉ còn lại một năm. Liệu bọn họ có tiến triển gì không? Nếu có, mình cũng muốn giúp một tay.

Miên man nghĩ ngợi, tôi bước vào lớp học.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!