Hành Trình Cùng Em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15153

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Chương 12: Cuộc sống mới - Chương 12-4: Một buổi sáng mới đầy ngượng ngùng

Chương 12-4: Một buổi sáng mới đầy ngượng ngùng

Cảm giác như thể tôi đang trôi bồng bềnh trong mơ...

Đâu đó trong ký ức, tôi nhớ mình đã cùng Iori bơi lội giữa biển khơi. Thật tình, tôi chẳng nhớ rõ nữa. Ý thức cứ lơ lửng, mông lung. Đúng lúc đó, tôi cảm nhận được có gì đó đang khều khều vào má mình.

「Masaki-kun à, sáng rồi đó. Anh không dậy là trễ học đấy?」

Nghe thấy giọng nói của người tôi yêu, tôi từ từ mở mắt. Khi tôi lồm cồm ngồi dậy, đập vào mắt là Asamiya Iori trong bộ đồ ngủ. Dáng vẻ của cô bạn gái tôi.

Hả? Iori? Sao em ấy lại ở đây?

Với cái đầu còn mơ màng, tôi cứ nhìn chằm chằm vào Iori mà ngẫm nghĩ, nhưng chẳng nhớ ra được gì. Thậm chí, tôi còn có cảm giác như mình vẫn đang ở dưới biển. Ước gì được thả mình bơi thêm chút nữa...

「Anh dậy rồi à?」

「Ưm...」

「Mắt anh vẫn còn híp lại kìa, vẫn còn ngái ngủ à?」

Tôi thoáng nhận ra Iori đang cười khúc khích đầy thích thú và định rời đi. Với đôi mắt còn ngái ngủ chẳng hiểu gì, tôi đã theo phản xạ nắm lấy tay Iori, giữ em lại. Chẳng hiểu sao, tôi không muốn em đi đâu cả.

「Masaki-kun, sao vậy? N-này!?」

Và rồi, trong tư thế ngồi mà chẳng nghĩ ngợi được gì, tôi đã ôm chầm lấy Iori ngang bụng. Hệt như một đứa trẻ níu lấy mẹ, tôi đang ôm chầm lấy cô gái trước mặt mình. Thật tình, tôi hoàn toàn không phân biệt được đây là mơ hay thực, là dưới biển hay trong phòng mình.

「Thơm quá.」

「Masakikun? Anh đang ngái ngủ thật, hay là giả vờ ngái ngủ đây hả?」

「Haa... ấm quá.」

「Thôi nào. Trễ học đó?」

Khò...

「Ngủ mất rồi... Masaki-kun, lúc ngái ngủ lại trở thành một cậu bé hay làm nũng nhỉ? Dễ thương ghê.」

Giọng cười thích thú của em cứ vang vọng đâu đó trong đầu tôi. Và rồi, tôi cảm nhận được có ai đó đang xoa đầu mình. Cảm giác được xoa đầu đó khiến ý thức tôi bừng tỉnh. Tôi vội vàng rời mặt khỏi thứ vô cùng ấm áp và dễ chịu đó rồi ngước lên, bắt gặp ánh mắt của Iori, người đang đặt tay trên đầu tôi.

Tôi đang ôm Iori trong tư thế cứ như đang ôm một chiếc gối ôm. Trong khi đó, em lại đang xoa đầu tôi cứ như đang dỗ dành. Cái gì, cái tình huống xấu hổ chết đi được này là sao đây. Hả? Mình ngái ngủ à? Mình đã làm gì trong lúc ngái ngủ à? Cái gì thế này? Sáng sớm ra đã hoảng loạn tột độ.

「A, anh tỉnh rồi à? Chào buổi sáng, cậu bé hay làm nũng♪」

Hiểu ra tình hình, mặt tôi nóng bừng lên. Iori nhìn tôi với một nụ cười tinh nghịch.

「C-cái này là tình hình gì đây...?」

「Em gọi anh dậy, thì Masaki-kun cứ ôm chầm lấy em rồi lẩm bẩm 『Iori, thích lắm~』, nên em mới xoa đầu dỗ anh đó chứ?」

「N-nói dối!」

「Thật mà.」

「Này, chắc chắn là nói dối rồi! Đừng có bịa chuyện! Bịa chuyện là tội rất nặng đó, biết không!?」

「Hay là em mách cô ngay bây giờ nhỉ~」

「Dừng lại! Anh xin em đấy!」

Vì ký ức quá mơ hồ, tôi thậm chí còn không biết Iori nói thật hay nói dối. Thế nhưng, với tư thế lúc nãy thì có vẻ tôi đã thật sự làm vậy, nên chẳng thể phản bác được. Mình lại phơi bày bộ dạng xấu hổ gì thế này. Mới đầu học kỳ mới đã gặp phải tai bay vạ gió rồi.

◇◇◇

「Sáng ra hai đứa ồn ào gì thế?」

Khi ba người chúng tôi đang ngồi quanh bàn ăn, mẹ tôi lên tiếng với vẻ mặt khó hiểu.

「Chỉ là con còn ngái ngủ thôi ạ.」

Tôi vừa cúi gằm mặt, vừa và vội bữa sáng. Ánh mắt tôi không dám nhìn thẳng vì bắt gặp nụ cười tủm tỉm của Iori.

「Mà, hai đứa thân thiết thì tốt, nhưng đừng để trễ học nhé.」

Mẹ vừa cười một cách ngán ngẩm vừa nhìn chúng tôi.

「À, còn nữa. Tạm thời, ở trường cứ coi như con đi học từ nhà mình nhé.」

「Vâng ạ.」

「Cũng đừng nói cho bạn bè biết nhé. Tin đồn lan nhanh lắm đấy.」

「Con hiểu rồi ạ.」

Iori gật đầu trước lời mẹ tôi. Xem ra, tạm thời Iori sẽ sống với vỏ bọc là đi học từ nhà mình. Quả thật, việc giải thích với nhà trường rằng em ấy đi học từ nhà mình cũng phiền phức, mà từ nhà Iori đến đây cũng chỉ mất hơn năm phút đi bộ. Cũng không khác biệt là bao. Hơn nữa, chính Iori cũng về nhà mình khoảng một lần một tuần để lấy đồ hay dọn dẹp. Coi như đi học từ nhà riêng cũng sẽ không có vấn đề gì.

Nhân tiện, về việc Iori chuyển đến ở, nghe nói bố mẹ tôi đã nói chuyện với ông bà em ở Kyoto, người đang là người giám hộ của Iori. Vốn dĩ ông bà Iori dường như đã nghe về sự tồn tại của tôi từ em, nên đã vui vẻ chấp thuận. Thậm chí, họ còn nói rằng để em ở như vậy còn yên tâm hơn là để em sống một mình. Nghe nói nếu không thông qua chuyện này thì sẽ phát sinh vấn đề pháp lý. Dù còn là một đứa trẻ, tôi cũng nghĩ rằng luật pháp có nhiều thứ thật phiền phức.

Nghĩ đến việc một ngày nào đó phải đến chào hỏi ông bà của Iori, tôi lại thấy hơi căng thẳng.

「Con cũng vậy, đừng có nói cho Hotani-kun hay ai đó biết nhé.」

「A~, đúng thật. Thằng đó mồm mép không kín đáo mà. Nhưng, nếu nó đến nhà chơi không báo trước thì sao ạ?」

「Thì cứ nói là Iori-chan cũng tình cờ đến chơi là được chứ gì?」

「Ra là vậy.」

Việc giấu Shin chuyện gì đó không phải là mới đây, nhưng tôi cũng đã nghĩ rằng có lẽ đã đến lúc nên kể cho cậu ta nghe về quá khứ của Iori. Chỉ là, bây giờ chúng tôi đã sống chung, nên tình hình đã có chút thay đổi. Với tính cách của Shin, chắc cậu ta sẽ không đi rêu rao cho vui, nhưng trường hợp lỡ miệng nói ra thì hoàn toàn có thể xảy ra.

Tạm thời cứ thống nhất lời khai với Iori về chuyện này, rồi tìm cách lèo lái cho êm đẹp.

Chỉ là, thằng ngốc đó lại rất nhạy bén. Tôi sợ rằng sẽ bị nó nhìn thấu ở một điểm không ngờ tới. Khả năng phán đoán của nó phải ở tầm thám tử, có thể suy ra sự thật từ những thông tin nhỏ nhặt nhất. Tôi không nghĩ mình có thể giấu được.

「A, Masaki-kun. Sắp đến giờ rồi.」

「Ồ, thật nhỉ.」

Nhận ra thì đã hơn tám giờ. Không ra khỏi nhà ngay là trễ học mất. Cả hai chúng tôi vội vàng và nốt cơm, rồi uống trà cho trôi. Ngay sau đó, chúng tôi lấy cặp sách để ở phòng khách và đi ra ngoài hiên.

「Hai đứa, quên hộp cơm trưa này!」

Lúc chúng tôi đang xỏ giày ngoài hiên, mẹ tôi mang ra hai hộp cơm. Một hộp được đựng trong túi dây rút màu xanh, hộp còn lại màu hồng.

「Ể, cô làm cả phần của con ạ...?」

「Đương nhiên rồi chứ? Chúng ta là gia đình mà.」

「Oka-sama... Con cảm ơn cô ạ!」

Iori vui sướng cúi đầu, nhận lấy hộp cơm.

「Cô chưa từng làm cơm hộp cho con gái bao giờ, nên nếu nhiều quá thì cứ đưa cho Masaki ăn hộ nhé.」

「Không sao đâu ạ, con sẽ ăn hết.」

「Nghe vậy cô vui lắm, nhưng đừng cố quá nhé.」

「Vâng ạ!」

Cứ như là mẹ con thật vậy, tôi bất giác nghĩ.

Mấy ngày nay, mẹ gần như chỉ dành thời gian cho Iori chứ không phải tôi, nhưng có lẽ đó là để nhanh chóng xây dựng một mối liên kết như thế này.

Tôi có thể cảm nhận rõ ràng vẻ mặt của Iori lúc xỏ giày trông vui vẻ hơn hẳn mọi khi. Tôi cũng nhận ra mắt em có hơi ngấn lệ, nhưng đã cố tình lờ đi.

Có lẽ em ấy... đang cảm động, ngay cả với một buổi sáng bình thường đến thế. Nhìn Iori hạnh phúc như vậy, tôi cũng thấy vui lây. Dù là một buổi sáng bình thường, nhưng lại là một buổi sáng tuyệt vời.

「Hai đứa đi nhé.」

Khi chúng tôi vừa xỏ giày xong, mẹ nói ở ngoài hiên.

「「Chúng con đi đây ạ.」」

Giọng hai chúng tôi đồng thanh vang lên, rồi cả hai lại nhìn nhau, bất giác bật cười. Dù là một điều phi thường, hoàn toàn khác với cuộc sống thường nhật từ trước đến nay, nhưng đây lại chính là cuộc sống thường nhật mới của chúng tôi. Chắc hẳn cái sự phi thường này rồi sẽ trở thành điều bình thường, và chúng tôi sẽ cùng nhau đi qua năm tháng.

Và thế là, lần đầu tiên, chúng tôi cùng nhau rời khỏi một mái nhà, để đi đến cùng một nơi.

Dù nơi đó chỉ là trường học.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!