Hành Trình Cùng Em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15065

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 31

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Chương 12: Cuộc sống mới - Chương 12-9: Lời tâm sự của Iori ③

Chương 12-9: Lời tâm sự của Iori ③

Sau một hồi nức nở, Iori mới dần nín bặt. Em đưa chiếc khăn tay lên chấm nhẹ đôi mắt sưng mọng, rồi khẽ thở hắt ra một hơi dài.

「Xin lỗi anh... em lại để anh thấy bộ dạng này rồi.」

「Không sao đâu. Anh cũng lường trước rồi nên mới cố tình khơi ra mà.」

「Anh ác ghê.」

Em lườm tôi bằng ánh mắt hờn dỗi. Nói thế thì oan cho tôi quá. Tôi cũng phải đắn đo mãi mới dám khơi lại chuyện này đấy chứ.

「Em đùa thôi. Em yêu anh.」

Nói rồi, em nở một nụ cười thanh thản như vừa trút được gánh nặng, rồi nhẹ nhàng ngả đầu lên vai tôi. Tôi khẽ thở dài, đưa tay xoa đầu em. Có lẽ, sâu trong lòng, em đã có câu trả lời từ lâu.

Một lúc lâu sau, Iori vẫn cứ lặng lẽ tựa đầu vào vai tôi, đôi mắt nhắm nghiền với vẻ mặt thật bình yên.

Cơn gió xuân dịu dàng mơn man, mang theo hương thơm trong lành của cỏ cây... Giữa khoảnh khắc ấy, em từ từ mở mắt và cất lời.

「Em sẽ thử chơi lại một lần nữa. Với tư cách là một nghệ sĩ dương cầm.」

Nhìn vẻ mặt của em, tôi đã đoán được câu trả lời này.

Chỉ là, đi kèm với nó là một trách nhiệm. Trách nhiệm vì đã thúc đẩy em đi đến quyết định này.

Thú thật, chính tôi cũng không dám chắc những lời mình nói là đúng. Liệu mình có đang ép em ấy phải đối mặt với vết sẹo lòng hay không? Câu hỏi đó vẫn cứ lởn vởn trong tâm trí tôi.

Chắc chắn, đối với Iori, cứ dựa dẫm vào tôi sẽ là con đường dễ dàng hơn rất nhiều. Vốn dĩ em là một học sinh ưu tú, có thể vào vô số trường đại học chỉ bằng con đường học vấn thông thường. Tôi cũng hoàn toàn có thể vào cùng trường với em. Cứ đi theo con đường đó, em sẽ không phải đối mặt với bất cứ điều gì khó chịu hay đáng sợ. Kể cả khi lời nguyền kia không tồn tại, em cũng sẽ không cần phải dằn vặt bản thân với những chữ "giá như".

Thế nhưng, điều đó cũng đồng nghĩa với việc quay lưng lại với thứ em yêu thích, với điều em thực sự muốn làm... Rốt cuộc, đâu mới là lựa chọn đúng đắn, chính tôi cũng không thể nào biết được.

「Không phải là sở thích à?」

「Vâng. Em đang nghĩ có lẽ mình sẽ tham gia cả các cuộc thi nữa.」

「Vậy à.」

Và rồi, em đã chọn đối mặt với vết thương lòng của mình. Quả nhiên là vậy. Tôi đáng lẽ phải biết trước, với một Iori của hiện tại, em chắc chắn sẽ lựa chọn như thế.

「Em cũng không biết bây giờ còn cuộc thi nào có thể tham gia không, và vì đã nghỉ một thời gian nên có lẽ cũng không đoạt giải được... nhưng dù vậy, em không muốn phải hối tiếc.」

「Anh hiểu rồi.」

Tôi vỗ nhẹ lên đầu em, thay cho một lời khen.

「A, anh lại xem em là con nít rồi.」

「Cứ khóc nhè suốt thế này thì chẳng phải con nít là gì?」

「A~, quá đáng thật. Người ta đang nghiêm túc lắm đó.」

Em hơi nghiêng đầu, cụng nhẹ vào vai tôi. Tôi lại mỉm cười xoa đầu em. Em lườm tôi một cái hờn dỗi, nhưng không nói gì thêm.

「Nói thật thì, em nghĩ bây giờ mà vào đại học âm nhạc thì cũng khá là khó.」

「Vậy à?」

「Vâng. Dĩ nhiên, nếu là những trường tầm thường thì khác, nhưng với những trường top đầu mà em từng nhắm đến, thì có lẽ là khó rồi ạ.」

Ra là thế. Lĩnh vực thi cử vào trường nhạc đúng là tôi mù tịt.

「Đó là vấn đề về thời gian nghỉ à?」

「Cũng có ạ, nhưng còn là vì từ hè năm ngoái đến giờ em không có thành tích gì cả.」

Theo lời Iori, một số trường đại học yêu cầu thí sinh phải có thành tích đáng nể, kiểu như liên tục đoạt giải trong các cuộc thi. Suy cho cùng, chuyện thi cử kiểu này thường bị chi phối bởi danh tiếng, thành tích trong quá khứ, và cả mối quan hệ với các giáo viên. Xét trên phương diện đó, Iori đã ở thế bất lợi ngay từ khi chuyển đến Tokyo.

Em bắt đầu sự nghiệp piano ở Osaka và gặt hái thành công chủ yếu ở vùng Kansai. Tại Tokyo này, em không có mối quan hệ nào, lại còn bỏ bẵng hơn nửa năm. Bị xem là đã rớt khỏi đường đua đỉnh cao cũng là điều dễ hiểu.

「Nhưng mà, em muốn chơi piano, chứ không phải cố chấp vào bằng được một trường nhạc nào đó. Mong muốn được học cùng trường với Masaki-kun cũng là thật lòng. Vì vậy, em nghĩ mình sẽ tạm thời chơi lại, bắt đầu bằng việc thử sức ở một cuộc thi nào đó xem sao.」

Em nói thêm, nếu chỉ chơi như một sở thích thì không thể gọi là thực sự đối mặt với quá khứ. Đúng vậy, nếu mục đích chơi piano là để vượt qua tổn thương, thì việc né tránh các cuộc thi sẽ khiến mọi thứ trở nên vô nghĩa.

Em phải chứng minh cho chính mình thấy rằng sẽ không có chuyện gì khủng khiếp xảy ra cả, nếu không, sau này em sẽ chẳng bao giờ có thể thực sự tận hưởng tiếng đàn. Mà một khi đã thi, chắc chắn em sẽ không tham gia với tâm thế cầu may. Điều đó đồng nghĩa với việc em sẽ phải dốc toàn lực để luyện tập.

Có lẽ, Iori đang tự mình chọn lấy con đường chông gai nhất.

「Con đường sau đó, em sẽ suy nghĩ sau.」

「Nếu vậy, kể cả chuyện về các cuộc thi, có lẽ em nên đến Văn phòng hướng nghiệp để xin tư vấn một lần xem sao.」

「Vâng. Mai em sẽ đi ngay ạ.」

Iori dùng cả hai tay bao lấy tay tôi, rồi ngước nhìn tôi.

「Anh hứa nhé?」

「Chuyện gì?」

「Rằng chúng ta sẽ luôn ở bên nhau. Rằng chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt... Em biết đó chỉ là sự trùng hợp, nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn lẩn khuất đâu đây.」

「Ừ. Đó là điều hiển nhiên mà. Anh sẽ kè kè bên em từ lúc bước vào địa điểm thi luôn.」

Tôi nắm chặt lại tay em, như một lời khẳng định.

Đây là lời hứa của tôi. Bằng mọi giá, vì Iori, tôi phải tuyệt đối an toàn. Dĩ nhiên, tôi vốn chẳng tin vào mấy chuyện ma quỷ mê tín, nên cũng không cần phải bận tâm làm gì. Dù rằng... có lẽ vào ngày thi hôm đó, tôi sẽ căng thẳng đôi chút.

「Này anh.」

「Hửm?」

Tôi bất giác nhìn sang, bắt gặp ánh mắt trong veo của em đang nhìn mình.

「Em yêu anh.」

Và rồi, em thốt ra một cách đột ngột.

Lời nói đó, tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần rồi──dĩ nhiên không cần em nói ra thì tình cảm cũng đã đủ truyền đến rồi──nhưng không hiểu sao, nó lại có một sức mạnh như thể xuyên thấu trái tim, khiến tim tôi hẫng một nhịp.

Phía này cũng cần chuẩn bị tâm lý chứ... Đột kích thế này đúng là hại tim mà.

「L-lúc nãy... em nói rồi mà.」

Vì ngượng quá, tôi bất giác quay mặt đi và buông một lời cà khịa. Dù sự thật là trong lòng đang sướng rơn.

Iori giận dỗi phồng má, quay mặt đi chỗ khác, rồi im bặt một lúc lâu.

Ừm, lần này thì 100% là lỗi của tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!