Hành Trình Cùng Em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1492

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 688

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 262

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1133

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 5720

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 309

Chương 13: Ly biệt - Chương 13-14: Công ty

Chương 13-14: Công ty

「Ơ, cái mã QR này là gì thế?」

Bất chợt, tôi để ý thấy một mã QR ở góc tờ rơi do Shin thiết kế. Trong bản xem trước cậu ta gửi, làm gì có cái này.

「À phải, quên chưa bảo. Mày cứ quét thử đi.」

「Ừm.」

Nghe lời cậu ta, tôi lấy điện thoại ra quét mã QR, và một đường link hiện lên. Tôi nhấn vào, nó dẫn đến trang chủ của S Studio, hơn nữa còn là một trang đặc biệt dành riêng cho buổi recital miễn phí.

「Ồ, xịn thật. Hẳn là một trang đặc biệt luôn. Mày làm cả cái này à?」

「Ừa. Nội dung thì gần như y hệt tờ rơi thôi, nhưng hình như họ có thêm cả lịch sử giải thưởng piano của Asamiya với chuyện về ban nhạc Unlucky Diva nữa đấy.」

「Hể~, anh quản lý Suda cũng dụng tâm ghê.」

Tôi có chút cảm phục.

Cứ ngỡ S Studio lụi tàn là do anh ta chẳng có chút động lực nào.

「Không, vụ đó mới buồn cười này.」

「Sao thế?」

「Bị Master chỉnh đốn cho một trận đấy.」

Shin giải thích với vẻ đầy thích thú.

Chuyện là, vài ngày sau buổi làm thêm mà tôi tâm sự với Master, có vẻ như anh ấy đã đến tận nơi gặp quản lý Suda và mắng cho một trận, đại loại là 『Một thằng nhóc cao trung đang cố sống cố chết vì cửa hàng của cậu, thế mà cậu thì đang làm cái quái gì vậy hả』. Nghe nói sau đó, anh Suda đã vội vàng tạo trang web đó, rồi nhờ Shin chèn link vào tờ rơi.

Việc nộp bản thảo tờ rơi bị trễ hình như cũng một phần là vì phải đợi anh Suda làm xong trang web.

「Hể… Master lại làm cả chuyện như vậy à.」

「Ngạc nhiên chưa? Cứ dính đến chuyện của mày là Master lại mủi lòng ngay.」

「Vậy à?」

「Thật mà. Mày là đứa được Master cưng nhất còn gì.」

「Không đâu, làm gì có chuyện đó.」

Tuần trước đi làm, tôi còn bị anh ta sai vặt như con, trong khi bản thân thì ngồi chơi xơi nước ở phòng trong. Tôi cũng toàn bị anh ấy đá xoáy, nên chẳng nghĩ mình được yêu quý gì cho cam. Dù vậy, tất nhiên là tôi vẫn vô cùng biết ơn.

「A, hôm nay phát xong mình ghé quán cà phê đi.」

「Triển luôn!」

Mashimo lập tức hưởng ứng đề nghị của Shin, nên tôi cũng đành gật đầu. Mà, thỉnh thoảng cúp học một hôm chắc cũng không sao. Dành thời gian cho Shin và Mashimo cũng chẳng tệ.

Cứ thế, ba chúng tôi đi hết các cửa hàng trong khu phố mua sắm để xin đặt nhờ tờ rơi. Kỹ năng giao tiếp của hai người họ đúng là thượng thừa, chúng tôi đã được cho phép đặt tờ rơi ở nhiều cửa hàng hơn tôi tưởng.

Tuyệt vời hơn nữa là, có một tiệm bánh kẹo và một tiệm trà đã đề nghị: 『Trông thú vị quá nên chúng tôi muốn tài trợ』, và họ sẽ cung cấp trà bánh miễn phí trong buổi recital.

Dĩ nhiên, đổi lại, chúng tôi hứa sẽ phân phát tờ rơi và phiếu giảm giá của hai tiệm tại sự kiện.

Tôi cảm nhận được một cách rõ rệt rằng, mọi chuyện cứ thế lớn dần lên. Dù chỉ là một cảm giác mơ hồ, nhưng tôi thấy như mình đã nắm bắt được đôi chút về dòng chảy của sự kiện và cách vận hành của kinh doanh.

Lúc trên đường về, ba chúng tôi ghé qua S Cafe. Khi tôi kể cho Master nghe về vụ nhà tài trợ, anh ấy lại một lần nữa tỏ ra ngạc nhiên. Được anh nói 「Quả nhiên Masaki có tài kinh doanh đấy」 khiến tôi vui thật sự.

Có điều, đây không phải là công sức của riêng tôi. Mà là nhờ có Shin làm tờ rơi, và cả Shin cùng Mashimo đi đàm phán khắp khu phố mua sắm. Chỉ một mình tôi thì không thể làm được đến mức này.

Khi tôi nói vậy với anh, Master nhếch mép cười.

「Đó chính là “công ty” đấy, Masaki.」

Master nói tiếp.

「Những việc mình không làm được thì ủy thác cho người khác, hoặc giao cho cấp dưới. Không nhất thiết phải tự mình ôm đồm tất cả. Cậu chỉ cần quyết định bộ khung, phương châm và mục tiêu, sau đó dùng người để hiện thực hóa chúng. Quy mô tuy khác nhau, nhưng việc Masaki đang làm bây giờ cũng giống như những gì mà rất nhiều công ty, hay nói đúng hơn là các giám đốc, đang làm đấy.」

「W-woa! Masaki-kun là giám đốc á?」

Mashimo nhìn tôi và Master với vẻ thán phục.

「Anh nghĩ là cậu ấy đang làm một việc tương tự như vậy.」

「Master lại nói quá rồi.」

「Cậu không nhận ra thôi, chứ cậu đang làm một việc đáng nể hơn cậu tưởng nhiều đấy.」

「Vậy sao ta.」

Tôi nhấp một ngụm cà phê. Hôm nay dĩ nhiên tôi đến với tư cách là khách, ngồi ở phía ngoài quầy.

May mắn là, lúc đó đang vắng khách nên chúng tôi có thể thoải mái trò chuyện.

「Được rồi, Asou. Khởi nghiệp đi! Rồi thuê tao vào làm!」

「Sao lại thế. Mày định lập công ty gì?」

「Ể, ăn gian! Thuê tớ nữa chứ.」

「Làm gì có vốn mà khởi nghiệp.」

「Vậy để anh đầu tư cho nhé? Giờ có cả văn phòng ảo, chỉ cần thuê địa chỉ thôi là lập công ty dễ ợt.」

「Master, đừng có hùa theo rồi chỉ mấy chuyện nghe như thật thế chứ.」

Một buổi chiều tan học trôi qua với những câu chuyện phiếm như thế.

Có lẽ vì cảm giác hơi mệt nhưng lại vô cùng thỏa mãn sau khi đi một vòng khu phố mua sắm, mà cuộc trò chuyện cũng sôi nổi hơn thường lệ.

Nói thẳng ra, cảm giác được thấy con sóng do chính mình tạo ra ngày một lớn dần… tuyệt thật. Còn có cả cảm giác kiểm soát, cứ như thể mình đang điều khiển mọi thứ trong lòng bàn tay. Đây là một cảm giác mà tôi chưa từng trải qua trong đời.

Thế nhưng, khi con sóng trở nên quá lớn, một chuyện không hay, hay đúng hơn là một chuyện ngoài dự kiến, đã xảy ra.

Chuyện này đã đến tai cậu ta…

…Sendou Shougo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!