Hành Trình Cùng Em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15115

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 10

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Chương 13: Ly biệt - Chương 13-14: Công ty

Chương 13-14: Công ty

「Ơ, cái mã QR này là gì thế?」

Bất chợt, tôi để ý thấy một mã QR ở góc tờ rơi do Shin thiết kế. Trong bản xem trước cậu ta gửi, làm gì có cái này.

「À phải, quên chưa bảo. Mày cứ quét thử đi.」

「Ừm.」

Nghe lời cậu ta, tôi lấy điện thoại ra quét mã QR, và một đường link hiện lên. Tôi nhấn vào, nó dẫn đến trang chủ của S Studio, hơn nữa còn là một trang đặc biệt dành riêng cho buổi recital miễn phí.

「Ồ, xịn thật. Hẳn là một trang đặc biệt luôn. Mày làm cả cái này à?」

「Ừa. Nội dung thì gần như y hệt tờ rơi thôi, nhưng hình như họ có thêm cả lịch sử giải thưởng piano của Asamiya với chuyện về ban nhạc Unlucky Diva nữa đấy.」

「Hể~, anh quản lý Suda cũng dụng tâm ghê.」

Tôi có chút cảm phục.

Cứ ngỡ S Studio lụi tàn là do anh ta chẳng có chút động lực nào.

「Không, vụ đó mới buồn cười này.」

「Sao thế?」

「Bị Master chỉnh đốn cho một trận đấy.」

Shin giải thích với vẻ đầy thích thú.

Chuyện là, vài ngày sau buổi làm thêm mà tôi tâm sự với Master, có vẻ như anh ấy đã đến tận nơi gặp quản lý Suda và mắng cho một trận, đại loại là 『Một thằng nhóc cao trung đang cố sống cố chết vì cửa hàng của cậu, thế mà cậu thì đang làm cái quái gì vậy hả』. Nghe nói sau đó, anh Suda đã vội vàng tạo trang web đó, rồi nhờ Shin chèn link vào tờ rơi.

Việc nộp bản thảo tờ rơi bị trễ hình như cũng một phần là vì phải đợi anh Suda làm xong trang web.

「Hể… Master lại làm cả chuyện như vậy à.」

「Ngạc nhiên chưa? Cứ dính đến chuyện của mày là Master lại mủi lòng ngay.」

「Vậy à?」

「Thật mà. Mày là đứa được Master cưng nhất còn gì.」

「Không đâu, làm gì có chuyện đó.」

Tuần trước đi làm, tôi còn bị anh ta sai vặt như con, trong khi bản thân thì ngồi chơi xơi nước ở phòng trong. Tôi cũng toàn bị anh ấy đá xoáy, nên chẳng nghĩ mình được yêu quý gì cho cam. Dù vậy, tất nhiên là tôi vẫn vô cùng biết ơn.

「A, hôm nay phát xong mình ghé quán cà phê đi.」

「Triển luôn!」

Mashimo lập tức hưởng ứng đề nghị của Shin, nên tôi cũng đành gật đầu. Mà, thỉnh thoảng cúp học một hôm chắc cũng không sao. Dành thời gian cho Shin và Mashimo cũng chẳng tệ.

Cứ thế, ba chúng tôi đi hết các cửa hàng trong khu phố mua sắm để xin đặt nhờ tờ rơi. Kỹ năng giao tiếp của hai người họ đúng là thượng thừa, chúng tôi đã được cho phép đặt tờ rơi ở nhiều cửa hàng hơn tôi tưởng.

Tuyệt vời hơn nữa là, có một tiệm bánh kẹo và một tiệm trà đã đề nghị: 『Trông thú vị quá nên chúng tôi muốn tài trợ』, và họ sẽ cung cấp trà bánh miễn phí trong buổi recital.

Dĩ nhiên, đổi lại, chúng tôi hứa sẽ phân phát tờ rơi và phiếu giảm giá của hai tiệm tại sự kiện.

Tôi cảm nhận được một cách rõ rệt rằng, mọi chuyện cứ thế lớn dần lên. Dù chỉ là một cảm giác mơ hồ, nhưng tôi thấy như mình đã nắm bắt được đôi chút về dòng chảy của sự kiện và cách vận hành của kinh doanh.

Lúc trên đường về, ba chúng tôi ghé qua S Cafe. Khi tôi kể cho Master nghe về vụ nhà tài trợ, anh ấy lại một lần nữa tỏ ra ngạc nhiên. Được anh nói 「Quả nhiên Masaki có tài kinh doanh đấy」 khiến tôi vui thật sự.

Có điều, đây không phải là công sức của riêng tôi. Mà là nhờ có Shin làm tờ rơi, và cả Shin cùng Mashimo đi đàm phán khắp khu phố mua sắm. Chỉ một mình tôi thì không thể làm được đến mức này.

Khi tôi nói vậy với anh, Master nhếch mép cười.

「Đó chính là “công ty” đấy, Masaki.」

Master nói tiếp.

「Những việc mình không làm được thì ủy thác cho người khác, hoặc giao cho cấp dưới. Không nhất thiết phải tự mình ôm đồm tất cả. Cậu chỉ cần quyết định bộ khung, phương châm và mục tiêu, sau đó dùng người để hiện thực hóa chúng. Quy mô tuy khác nhau, nhưng việc Masaki đang làm bây giờ cũng giống như những gì mà rất nhiều công ty, hay nói đúng hơn là các giám đốc, đang làm đấy.」

「W-woa! Masaki-kun là giám đốc á?」

Mashimo nhìn tôi và Master với vẻ thán phục.

「Anh nghĩ là cậu ấy đang làm một việc tương tự như vậy.」

「Master lại nói quá rồi.」

「Cậu không nhận ra thôi, chứ cậu đang làm một việc đáng nể hơn cậu tưởng nhiều đấy.」

「Vậy sao ta.」

Tôi nhấp một ngụm cà phê. Hôm nay dĩ nhiên tôi đến với tư cách là khách, ngồi ở phía ngoài quầy.

May mắn là, lúc đó đang vắng khách nên chúng tôi có thể thoải mái trò chuyện.

「Được rồi, Asou. Khởi nghiệp đi! Rồi thuê tao vào làm!」

「Sao lại thế. Mày định lập công ty gì?」

「Ể, ăn gian! Thuê tớ nữa chứ.」

「Làm gì có vốn mà khởi nghiệp.」

「Vậy để anh đầu tư cho nhé? Giờ có cả văn phòng ảo, chỉ cần thuê địa chỉ thôi là lập công ty dễ ợt.」

「Master, đừng có hùa theo rồi chỉ mấy chuyện nghe như thật thế chứ.」

Một buổi chiều tan học trôi qua với những câu chuyện phiếm như thế.

Có lẽ vì cảm giác hơi mệt nhưng lại vô cùng thỏa mãn sau khi đi một vòng khu phố mua sắm, mà cuộc trò chuyện cũng sôi nổi hơn thường lệ.

Nói thẳng ra, cảm giác được thấy con sóng do chính mình tạo ra ngày một lớn dần… tuyệt thật. Còn có cả cảm giác kiểm soát, cứ như thể mình đang điều khiển mọi thứ trong lòng bàn tay. Đây là một cảm giác mà tôi chưa từng trải qua trong đời.

Thế nhưng, khi con sóng trở nên quá lớn, một chuyện không hay, hay đúng hơn là một chuyện ngoài dự kiến, đã xảy ra.

Chuyện này đã đến tai cậu ta…

…Sendou Shougo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!