Hành Trình Cùng Em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15065

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 31

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Chương 13: Ly biệt - Chương 13-18: Cái má trái sưng vù

Chương 13-18: Cái má trái sưng vù

Tôi bị cả cô y tế lẫn bố mẹ mắng cho một trận ra trò. Nào là ‘Đã năm ba cao trung rồi mà còn đánh nhau, con đang làm cái quái gì thế hả’, tôi bị ca cho một bài đến chai cả tai. Vì đuối lý hoàn toàn, tôi chỉ đành cúi đầu chịu trận.

Với giáo viên và bố mẹ, tôi đã giấu nhẹm mọi chuyện, bịa ra là tan học trên đường về đụng phải một gã lạ mặt nào đó. Kịch bản này có vài chỗ hơi vô lý, như là tại sao đánh nhau ngoài đường mà lại vào phòng y tế của trường, nhưng bằng cách nào đó cũng trót lọt.

Về phần Iori, em bảo không muốn nói dối bố mẹ tôi, nhưng tôi đã thuyết phục em rằng dù có thành thật kể lại thì cũng chẳng giải quyết được gì. Ngược lại, nếu biết tôi vì mình mà bị thương, lại còn bị bố mẹ mắng, em chắc chắn sẽ càng tự dằn vặt. Thế nên, cứ coi như chuyện đó chưa từng xảy ra thì tốt hơn.

Vả lại, đối với em, Shougo giờ đã là người dưng. Vậy thì cái cớ tôi đánh nhau với 『một gã lạ mặt nào đó sau giờ học』 cũng hoàn toàn hợp lý.

Có điều, bố mẹ tôi thừa biết ở tuổi này tôi chẳng đi đánh nhau vô cớ, nên đã lén kéo tôi ra hỏi riêng lúc không có Iori: 「Chuyện liên quan đến Iori-chan à?」. Tôi gật đầu. Bố hỏi tiếp: 「Hạ gục nó chưa?」. Tôi lại gật đầu. 「Vậy thì OK,」 ông nói rồi vỗ bốp vào lưng tôi, mặt mày thỏa mãn đi vào phòng tắm. Mẹ thì chỉ biết thở dài ngao ngán, 「Chuyện đánh nhau thì liệu mà chấm dứt khi hết cao trung đấy nhé」.

Tôi đã dặn bố mẹ đừng nói cho Iori biết, nhưng thấy họ ý tứ hỏi riêng như vậy thì chắc cũng chẳng cần lo. Có lẽ họ cũng nhận ra dạo này em cứ buồn rười rượi và muốn biết lý do.

Bố mẹ tôi vốn không quá khắt khe chuyện đánh đấm. 『Đã là đàn ông thì phải biết đánh nhau』, đó là phương châm của ông bố thời còn trẻ trâu của tôi, và ông khuyến khích tôi học võ cũng vì lẽ đó. Nhờ vậy mà tôi cũng cứng cáp hơn, hữu dụng trong những lúc cần kíp.

Khi lớn lên, thứ vũ lực này có lẽ sẽ chuyển thành năng lực kinh tế hay địa vị xã hội, nhưng tôi vẫn tin rằng, có thể ra tay khi cần là một điều quan trọng.

Chẳng biết lúc nào chuyện vô lý sẽ ập đến. Nếu có đủ thời gian để pháp luật can thiệp thì không còn gì bằng, nhưng trong những trường hợp khẩn cấp, mình phải tự mình xử lý. Hơn nữa, để bảo vệ thứ mình thật sự muốn bảo vệ, tôi nghĩ vẫn cần đến một chút nắm đấm.

Giống như hôm nay chẳng hạn. Nếu lúc đó tôi bị Shougo đánh cho tơi tả, chắc hẳn trông sẽ thảm hại lắm. Dù người hạ gục Shougo theo đúng nghĩa đen là Iori, nhưng nếu cứ tiếp tục thì có lẽ tôi cũng không thua.

Đối với đàn ông, có những lúc lòng tự tôn và niềm kiêu hãnh còn quan trọng hơn cả mạng sống.

Tôi đang ngồi xem TV trong phòng khách, vừa nghĩ vẩn vơ vừa dùng túi đá chườm má, thì Iori lo lắng hỏi, 「Anh ổn không?」.

「À, ừm. Anh không sao đâu.」

Thật ra thì miệng đang rách toác nên tôi chẳng muốn nói nhiều.

Bữa tối là món tonkatsu ngon tuyệt, thế mà lớp vỏ giòn tan cứa vào vết thương đau điếng, khiến tôi chẳng nuốt được mấy. Bụng thì đói mà không ăn được, đúng là stress kinh khủng.

「Hôm nay không được ngâm bồn tắm đâu nhé?」

「Anh biết rồi, chỉ tắm vòi sen thôi.」

Cứ thế, tôi bị cả mẹ và Iori cằn nhằn đủ thứ.

Mà chuyện chỉ được tắm vòi sen cũng là do mẹ tôi ra lệnh từ trước rồi. Cảm giác như mình có tới hai bà mẹ vậy. Dù sao thì, cả hai đều đang lo cho tôi cả.

「Mong là mai sẽ hết sưng anh nhỉ.」

「Chà, cứ chườm đá thế này thì chắc vết sưng sẽ xẹp bớt thôi.」

Thực tế, sau khi về nhà và soi gương, tôi đã hoảng hồn vì nó sưng hơn tôi tưởng. Sau đó tôi cứ chườm đá liên tục, và nó cũng đã xẹp đi khá nhiều.

Tối nay tôi sẽ chườm đá đến lúc đi ngủ.

Vừa nãy, Shin có nhắn LIME báo là Shougo tạm thời ổn. Cậu ta còn nhắn thêm, 『Shougo cũng hiểu chuyện rồi, nên mày bảo Asamiya đừng lo lắng nữa』.

Tôi đưa tin nhắn cho Iori xem, em chỉ khẽ gật đầu.

À, lý do Iori và Shin xuất hiện kịp thời là vì Mashimo đã kể cho Shin nghe chuyện Shougo hỏi về buổi recital miễn phí ở S Studio. Nghe nói sau khi Mashimo trả lời rằng đó là ý tưởng của tôi, vẻ mặt của Shougo trông đáng sợ ra mặt.

Kể từ lúc đó, Shin đã đoán có chuyện chẳng lành nên nán lại trường lâu hơn thường lệ. Đúng lúc đó, Iori thấy tôi và Shougo đi với nhau mặt mày căng thẳng, nên đã vội gọi cho Shin, rồi cả hai cùng chạy đến hiện trường.

Lần này mình lại nợ bạn bè một lần nữa rồi. Nếu Shin và Mashimo không tinh ý, có lẽ mọi chuyện đã tệ hơn nhiều. Cả hai chỉ ăn vài đấm, thế là còn may chán.

Mà nghe nói, Iori đã định xông ra can ngay, nhưng Shin đã cản lại, bảo em cứ đứng xem đã. Rằng bọn tôi cần một cơ hội như vậy, và Asamiya cũng nên nghe những lời thật lòng của cả hai rồi hãy quyết định.

Theo cách của riêng mình, Shin đã luôn âm thầm nghĩ cho chúng tôi. Tôi không biết đây có phải là kết cục mà cậu ta mong muốn không, nhưng trong lòng tôi thầm cảm ơn cậu bạn thân.

『Tạm thời thì, mày cũng kể cho tao nghe mọi chuyện đi nhé? Dù tao cũng đoán được kha khá rồi.』

Shin nhắn một tin như vậy, tôi chỉ gửi lại một sticker hình chim cánh cụt giơ ngón giữa.

Tôi và Iori đã thống nhất sẽ kể cho Shin nghe gần như toàn bộ sự thật. Bị cậu ta nghe lỏm cuộc đối thoại với Shougo thì cũng chẳng giấu được nữa.

Về chuyện đó, Iori cũng đồng tình, 「Em cũng nghĩ nên nói cho Shin-kun biết từ trước rồi」, khiến tôi nhẹ cả người.

Vấn đề là làm sao để chuyện này không đến tai Mashimo… Khoản này tôi phải dặn dò Shin cho kỹ. Ai mà không biết Mashimo là cái loa phường chứ.

「Thật ra, em nghĩ bây giờ nói cho mọi người biết cũng không sao.」

Iori cũng đã nói như vậy.

Bản thân em dường như không còn ngại ngần khi nói về bố mẹ mình. Chỉ là, em không thích bị đối xử như một vật dễ vỡ, hay bị người khác tỏ ra ái ngại. Bầu không khí sẽ trở nên kỳ quặc, và em sẽ bị nhìn bằng ánh mắt thương hại rằng mình không có bố mẹ. Em không chịu nổi cảm giác đó.

Đối với em, cái chết của bố mẹ là sự thật không thể đổi dời, và bản thân em đã chấp nhận nó. Em chỉ không thích phản ứng của mọi người xung quanh khi kể ra sự thật, nên mới không muốn nói.

Dù sao thì, tôi sẽ là người nói chuyện với Shin.

Biết đâu, vì Shin cũng thân với Shougo, nên có lẽ cậu ta cũng đã lờ mờ đoán ra rồi.

Mọi thứ đang thay đổi, đó là điều không thể tránh khỏi.

Tôi vừa ngắm nhìn gương mặt đăm chiêu của Iori đang xem tin tức bóng đá, vừa khẽ thở dài.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!