Hành Trình Cùng Em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15065

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 31

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Chương 13: Ly biệt - Chương 13-21: Buổi Recital Piano

Chương 13-21: Buổi Recital Piano

Cuối cùng, ngày diễn ra buổi recital piano miễn phí của Iori tại S Studio cũng đã đến.

Tối qua, chúng tôi đã khuân vác các thiết bị trong phòng có piano vào kho, dựng lên một sân khấu dã chiến. Nói cho oai vậy thôi, chứ thực ra cũng chỉ là đẩy cây đại dương cầm vào trong góc rồi xếp ra một mớ ghế gấp.

Có khoảng hai mươi chiếc ghế. Số còn lại sẽ phải đứng xem, nhưng nếu chịu khó chen chúc một chút thì căn phòng chắc cũng chứa được tầm bốn mươi người.

Mà nói thật, tôi cũng chẳng biết sẽ có bao nhiêu người đến, cứ nghĩ chỉ cần có độ hai mươi người là đã mừng rơi nước mắt rồi... ấy thế mà khi đến S Studio, đã có gần năm mươi người tụ tập trước cửa.

Thành phần khách tham dự cũng đủ mọi lứa tuổi, từ các bậc phụ huynh dắt theo con nhỏ, các cặp đôi trông như sinh viên đại học, cho đến cả những cô chú, ông bà lớn tuổi.

Người quen thì có Kanzaki-kun, Futaba-san và Mashimo, ngoài ra còn có cả bố mẹ tôi. Master thì bảo không thể bỏ quán vào buổi trưa ngày nghỉ nên đành vắng mặt. Trong đám đông, tôi còn nhận ra khoảng năm gương mặt quen thuộc từ các buổi live của Unlucky Diva, chắc mẩm là do Shin đã lén lút đi quảng bá.

Thậm chí, nghe đâu cậu ta còn định bán cả cheki nữa. Một tấm chụp đôi giá một nghìn yên. Nếu bán được, Iori sẽ nhận bảy trăm, còn Shin bỏ túi ba trăm.

Iori đã bảo không sao nên tôi cũng gật đầu cho qua, nhưng trong lòng vẫn không muốn để em ấy làm mấy trò kiểu idol thế này.

Bên trong, bánh kẹo và trà được phục vụ miễn phí. Vì nhận được tài trợ với số lượng lớn nên mọi người có thể ăn uống thoải mái. Chúng tôi còn dựng hẳn một khu vực phục vụ riêng ở sảnh, khiến các nhà tài trợ cũng vui ra mặt. Vụ này là do bố tôi mách nước.

Ghế gấp được ưu tiên cho người lớn tuổi và các gia đình có con nhỏ, số còn lại đành phải đứng. Dù vậy, không gian vẫn khá chật chội, Shin phải liên tục hướng dẫn để lèn hết mọi người vào trong phòng.

「Căn phòng này, có mùi thơm ghê!」

「Đây là... nhang thơm à?」

Kanzaki-kun và Futaba-san thốt lên khi bước vào.

「Nhận ra hay thật. Chuẩn rồi đấy.」

Đúng vậy. Để tạo không khí, tôi đã đốt một ít nhang thơm Ấn Độ có tác dụng thư giãn. Tôi không để mùi quá nồng, chỉ thoang thoảng vừa đủ. Chính xác hơn là tôi đã cho đốt từ sáng sớm để đến giờ chỉ còn lại một làn hương vương vấn.

「Asou-kun, cậu còn làm cả đạo diễn sân khấu nữa à?」

「Không có gì to tát đâu. Chỉ là phòng thu thường có cái mùi ngai ngái đặc trưng, đúng không? Tớ nghĩ người không quen sẽ thấy khó chịu.」

「Ra là vậy...」

「Phòng thu khác thì chịu, nhưng ở đây đã dọn hết nhạc cụ đi rồi, anh quản lý cũng bảo chỉ một hôm nay thì không sao.」

「Oa... Asou-san, tuyệt thật.」

「Đúng là ra dáng nhà sản xuất nhỉ.」

Futaba-san và Kanzaki-kun lần lượt tấm tắc khen.

Được người khác công nhận ý tưởng của mình thế này, quả thật rất vui.

「Ừm, mà nói chứ, đáng lẽ nên thuê chỗ nào lớn hơn. Đứng thế này thì chẳng thấy Iori đâu sất.」

Mashimo đứng bên cạnh, vừa nhón chân vừa càu nhàu. Do lượng khách đứng xem đông hơn dự kiến, nhiều vị trí quả thật không thể nhìn thấy cây đàn piano.

「Lỗi của tớ. Tớ không ngờ lại có nhiều người đến thế.」

Mà đây là còn đỡ rồi đấy. Không ít người chỉ ghé qua xem thử cho vui, nhưng thấy đông quá nên đã bỏ về. Hiện tại chúng tôi đã phải giới hạn số người vào, nên vẫn còn những người không thể vào được. Vài đứa bạn cùng lớp cũng nghe đồn rồi mò đến, nhưng tôi đã lịch sự mời họ về.

Chúng tôi đã cố nhét năm mươi người vào, nhưng thực tế phải có đến bảy mươi người đã kéo tới đây.

「Ha ha, đến cả live house mà kéo được bảy mươi người cũng đâu phải dễ. Cảm giác có chút phức tạp.」

「Đúng thật nhỉ...」

Kanzaki-kun cười khổ, đáp lại lời lẩm bẩm của tôi.

Khi Unlucky Diva còn hoạt động, mấy buổi live hồi tháng Hai và tháng Ba ở Live House "Kagura", dù có năm, sáu ban nhạc tham gia mà cũng chỉ có khoảng năm mươi đến sáu mươi khách, trong đó phe ta kéo đến đã ngót nghét hai mươi người.

Vậy mà chỉ cần miễn phí vé vào cửa, lại còn có bánh kẹo trà nước, một mình Iori đã thu hút được tới bảy mươi người.

Tôi bất giác nghĩ, có lẽ cái thời bán vé thu phí đã lỗi thời rồi.

Iori đang thay đồ trong văn phòng, chờ chúng tôi sắp xếp xong xuôi. Ngay khi nhận được LIME của Shin báo mọi thứ đã sẵn sàng, tôi tắt đèn phòng thu, rồi bật chiếc đèn rọi chiếu thẳng vào cây đàn piano.

Vốn dĩ phòng thu làm gì có đèn rọi, nhưng không hiểu sao trong kho lại có vài thiết bị chiếu sáng nên chúng tôi đã mượn dùng. Theo lời anh quản lý Suda, 「Anh mua vì nghĩ biết đâu có lúc cần, nhưng hóa ra nó chẳng cần thiết cho việc vận hành phòng thu chút nào cả」. Nghe xong tôi cũng cạn lời (bảo sao kinh doanh lận đận), nhưng sự lãng phí đó giờ lại hữu dụng, nên cũng đành thầm cảm ơn.

Ngay sau đó, Iori trong bộ váy màu xanh nhạt bước vào, lọt thỏm trong vầng sáng của chiếc đèn rọi.

Khi em ngồi xuống, tôi điều chỉnh đèn trần tối đi một chút để tạo không khí. Tôi dùng đèn sân khấu để làm nổi bật Iori, nhưng chỉ chiếu một cách mờ ảo để không quá chói mắt.

Phần này cũng là ý tưởng của tôi. Dù không chuyên nghiệp như ở live house, nhưng ánh sáng là một công cụ tạo không khí tuyệt vời.

Đầu tiên, Iori cúi chào, rồi cầm micro và có đôi lời phát biểu.

「Dạ... cảm ơn mọi người đã đến đây hôm nay. Em là Asamiya Iori, người sẽ trình diễn piano. Dù kỹ năng còn nhiều thiếu sót, nhưng em đã cố gắng luyện tập để mọi người có thể thưởng thức buổi diễn. Sau đây, sẽ có phần trải nghiệm thử nhạc cụ, mọi người có thể tự do chạm vào, nên xin hãy nán lại xem qua nhé.」

Nói xong, em lại cúi chào lần nữa, và tiếng vỗ tay vang lên khắp phòng.

Em ngồi vào ghế, nhẹ nhàng đặt tay lên phím đàn. Mở đầu là một bản nhạc của Ghibli. Bài hát chủ đề của phim Laputa: Lâu đài trên không. Từ người lớn đến trẻ em, hầu như ai cũng biết giai điệu này.

Em biến tấu nó với nhịp độ chậm hơn bản gốc, ở một tông cao hơn, chơi một cách dịu dàng và có chút man mác buồn. Giai điệu như chạm vào nơi sâu thẳm mềm yếu nhất trong tim, khiến cả khán phòng ngay lập tức bị cuốn vào màn trình diễn của Iori.

Và rồi, giai điệu dịu dàng, u buồn đó càng về cuối điệp khúc lại càng trở nên mãnh liệt, dâng trào. Dù chỉ là độc tấu piano, nhưng lại mang đến cảm giác như đang xem một thước phim điện ảnh. Đoạn kết, em lại quay về với giai điệu da diết như lúc mở đầu.

Khi bản nhạc đầu tiên kết thúc, phải đợi đến khi dư âm cuối cùng của cây đàn tan biến hoàn toàn, chậm mất một nhịp, tiếng vỗ tay mới vang lên. Đến mức đó, khán giả đã hoàn toàn bị hút vào thế giới mà Asamiya Iori tạo ra.

「Asamiya, đỉnh thật...」

Shin đứng bên cạnh, buột miệng thốt lên.

「Vâng, thật sự... cô bé đúng là một thiên tài.」

Anh quản lý Suda cũng nhìn Iori với vẻ mặt mãn nguyện.

「Tuyệt vời, tuyệt vời, Iori-san tuyệt vời quá!」

「Ừm... thật sự rất tuyệt. Không thể tin mình đã từng chơi chung ban nhạc với một người phi thường như thế này...」

Futaba-san và Kanzaki-kun cũng thì thầm những lời cảm thán.

Chỉ với một bản nhạc, những người có mặt trong khán phòng đã hoàn toàn bị chinh phục. Người thì ngây ra, người thì quay sang gật đầu tán thưởng với người bên cạnh. Ngay cả một người ồn ào như Mashimo cũng đang dán mắt vào Iori, không rời.

Đúng vậy, tiếng đàn của Iori thật sự rất tuyệt vời. Nó có sức mạnh cuốn phăng cảm xúc của người nghe chỉ trong nháy mắt. Thật lãng phí khi để một tài năng như vậy ngủ yên. Tôi muốn có nhiều người hơn nữa được nghe, được rung động. Tôi thực sự nghĩ như vậy.

Sau đó, Iori chơi một liên khúc các bản nhạc nổi tiếng của Ghibli. Cách em biến tấu chúng quả thực xuất sắc.

Đến những bản nhạc tươi vui, khán giả bắt đầu vỗ tay theo nhịp, khiến không khí không còn giống một buổi recital piano trang trọng, mà gần như là một buổi live thực thụ. Đó là bằng chứng cho thấy em đã hoàn toàn chinh phục trái tim của họ.

Hơn nữa, ở những đoạn nhạc vui tươi, em vừa chơi đàn vừa trao đổi ánh mắt với khán giả. Đúng lúc đó, một cô bé ở hàng ghế đầu đang nhìn Iori không chớp mắt.

Iori nhìn thẳng vào mắt cô bé, mỉm cười, trong khi vẫn lướt phím mà không mắc một lỗi nào. Chắc chắn, kinh nghiệm biểu diễn live trong ban nhạc đã phát huy tác dụng.

Tiếp theo là những bản nhạc trong các bộ phim kinh điển. Em lần lượt trình diễn các bản nhạc trong Nghệ sĩ dương cầm trên chiến trườngRạp chiếu phim Thiên đường. Thật không thể tin nổi em đã nhớ và hoàn thiện được nhiều bản nhạc đến vậy chỉ trong một thời gian ngắn.

Bản nhạc dự thi của em đã khó lắm rồi, nên việc luyện tập chắc hẳn phải vất vả lắm... Khi tôi đang nghĩ vậy, thì bản nhạc tiếp theo em chơi, chính là Un Sospiro của Liszt, bản nhạc em sẽ dùng trong cuộc thi.

Giai điệu dịu dàng tựa những gợn sóng lăn tăn, nhưng vô số nốt nhạc lại như cơn mưa trải đầy khắp phòng thu.

So với lần tôi nghe vài tuần trước, độ hoàn thiện đã tăng lên một cách đáng kinh ngạc, gần như không có một lỗi nào. Có thể thấy rõ Iori đã dồn bao nhiêu tâm huyết vào việc luyện tập.

Sau khi chơi xong Un Sospiro, Iori thở ra một hơi, rồi lại cầm micro và ra hiệu cho tôi.

Ủa, có lịch trình nói chuyện ở đoạn này à? Tôi nhớ là sau đây còn một bài nữa là kết thúc cơ mà. Tôi không hề nghe nói sẽ có phần giao lưu (MC).

Tôi vội điều chỉnh bàn trộn âm—thiết bị dùng để chỉnh âm lượng micro và loa—rồi tăng âm lượng micro của Iori lên. Trong lúc em chơi đàn, để micro không thu phải tiếng piano, tôi đã tắt tiếng nó đi.

Và rồi, tôi nín thở chờ đợi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Cheki (チェキ): Tên một dòng máy ảnh chụp lấy liền của Fujifilm (Instax Mini), đã trở thành danh từ chung cho ảnh chụp lấy liền ở Nhật Bản, thường được các idol sử dụng để bán cho fan tại sự kiện.