Chương 5: Nếu Karasuno không có quản lý nữ
Ngày 5 tháng 5, 1 giờ chiều. Phòng ăn ở khu vực trại huấn luyện.
Ăn trưa xong rồi mà Tanaka Ryunosuke và Nishinoya Yuu vẫn ngồi lại bàn. Phần trà sau ăn trước mặt họ đã rơi vào quên lãng và nguội lạnh.
Cổ và lưng họ cúi gằm xuống, biểu cảm cứng rắn lạ thường, ánh mắt cùng dán vào một vị trí. Hai người lẩm bẩm cùng một lúc.
"...Tạp dề."
Ánh mắt họ đang chằm chằm nhìn quản lý đang rửa bát trong bếp. Tay cô cầm miếng bọt, và cả núi đĩa dần dần biết mất. Tiếng kin kít của miếng bọt biển nghe thật đã tai.
Ngày đầu tiên của trại huấn luyện, Tanaka và Nishinoya đã đề nghị được giúp việc bếp núc, nhưng lại bị thẳng thắn từ chối, "Chị làm một mình thì nhanh hơn." Sau mỗi bữa ăn, hai người họ lại ngồi ngắm nữ quản lý trong chiếc tạp dề bên ngoài bộ đồ thể thao trắng thường thấy.
"Mấy ngày nay, nói sao nhỉ, cứ như…"
Tanaka, mắt ngân ngấn nước, cảm xúc sắp trào ra tới nơi, bị Nishinoya chặn lại.
"Không cần nói đâu, Ryu."
"Tại sao?"
"Nói ra thì hạnh phúc sẽ vụt mất đấy."
"Phải rồi!"
Khi hai con người cùng một giuộc đó đang hào hứng, chất giọng trầm thấp của Sawamura vang lên.
"Này, hai đứa định bày trò này bao lâu nữa?"
"Ơ?"
"Ớ?"
Hai người vội vã nhìn quanh.
Phòng ăn vốn nhỏ bé đã vắng teo. Chỉ còn có đội trưởng mặt méo xệch đứng đằng sau. Chắc mọi người đã đi tập chiều rồi.
"Mọi người vô tâm quá!"
"Đi nhanh thôi!"
Tiếng ghế lạch cạch vang lên lúc họ vội rời phòng ăn.
"Thật tình…"
Với biểu cảm bất lực, Sawamura cũng đi ra hành lang.
Như thể đang chờ đợi cánh cửa đóng lại, quản lý Shimizu Kiyoko cũng khẽ thở dài.
"...Phù."
Bầu không khí trong phòng bếp đã dịu lại đôi phần.
Khi Shimizu đã lau đĩa xong, Takeda, huấn luyện viên và giáo viên cố vấn đội bóng đang kiểm tra nguyên liệu trong tủ lạnh gọi với ra.
"Nè, Shimizu, em có ổn không đấy?"
Sau khi vắt chiếc khăn, Shimizu lặng lẽ quay ra nghi hoặc nhìn Takeda, người cũng đang mặc tạp dề. Thấy hơi ái ngại ánh mắt đó, Takeda ngần ngại nói tiếp.
"À, ừm… Shimizu thấy không khỏe một lúc rồi đúng không?"
Shimizu đáp luôn trong lúc lau vết nước quanh bồn rửa.
"...Không ạ."
"Em đang đùa đúng không?"
"Không ạ."
"Shimizu?"
Takeda đóng cửa tủ lạnh và chậm rãi lại gần. Người thường nhẹ nhàng như động vật nhỏ như Takeda bỗng trở nên nghiêm túc. Ánh mắt nghiêm nghị đằng sau cặp kính đó cũng làm Shimizu phải chú tâm.
"...Chắc là em gần sốt. Em chưa bị bao giờ nên không biết."
"Lúc chạy bộ nắng cũng gắt. Em càng khỏe mạnh thì càng có khả năng không nhận ra mình không khỏe và cứ cố ép. Để thầy lo nốt. Về nhà nghỉ ngơi đi."
"Không, em ổn mà."
Khi Shimizu nói vậy và tiếp tục chuẩn bị nước cho các thành viên, giọng Takeda cương quyết hơn.
"Shimizu, mai chúng ta có trận đấu tập với Nekoma rồi. Ngày mai là một ngày quan trọng hơn mà? Nên ngày mai em sẽ phải chăm chỉ hơn để bù cho hôm nay."
"..."
Shimizu nghĩ ngợi một lúc, rồi cúi nhẹ đầu cởi tạp dề.
"Em xin phép."
Khi Takeda gọi, "Mọi người lắng nghe thầy một lúc nào", thì các thành viên ngưng luyện tập mà quay ra. Tiếng bóng, giày, hô hoán trong nhà thể chất bỗng phai đi.
"Chuyện là Shimizu đang thấy không khỏe, nên chiều tối nay thầy sẽ là quản lý. Vì đây là lần đầu nên hẳn sẽ có thiếu sót…"
"Hảaaaaaaa!?"
"Chúa ơiiiiiiiiiiiii!"
Không để Takeda nói xong, Tanaka và Nishinoya đã gục ngã. Tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp nhà thể chất.
"Khỉ… Khỉ thật…! Em đã không nhận ra chị không khỏe…"
"Không đâu, Ryu. Chị Kiyoko mà. Chắc chị ấy đã cố gắng để chúng ta không lo lắng."
"N-Nỗ lực đó… Chị Kiyoko!"
"Sao chúng ta không nhận ra chứ!"
"Ư… Chúng ta đã luôn lợi dụng lòng tốt của chị Kiyoko…"
Hai người họ dụi nước mắt đi, rồi nhìn nhau.
"...Này, sao chúng ta không làm thay chị ấy đi?"
"Ừ, không được như chị ấy nhưng không thể để Take-chan làm hết được!"
Takeda vội xen vào.
"K-Không được. Tuyệt đối không! Mấy đứa phải tập trung vào trận đấu ngày mai…"
"Không được! Tụi em sẽ lo cho câu lạc bộ cho!"
"Thầy cứ làm việc của mình đi ạ!"
Hai người họ vỗ ngực tuyên bố. Takeda nhìn họ bằng ánh mắt đong đầy niềm tin.
"Thật đáng tin…! Không, cả ba chúng ta đều phải cố gắng chứ. Một cây làm chẳng nên non, nhưng ba cây chụm lại nên hòn núi cao mà!"
"Vâng!"
"Vâng!"
Xa khỏi ba con người đang ôm nhau hào hứng đó, Sugawara lặng lẽ tự tập chuyền cao tay, hỏi.
"Daichi, để họ như thể có ổn không?"
"Có ngăn thì cũng có nghe đâu mà…"
"Chắc thế thật."
Ngày 5 tháng 5, ngày Trẻ em. Đập biên Tanaka và libero Nishinoya sẽ cân cả việc tập luyện và việc quản lý trong chiều tối này.
.
Một tiếng đã trôi qua kể từ khi buổi tập chiều bắt đầu.
"...Khát quá!"
Hinata nhìn lên trần. Mồ hôi chảy dọc má và cằm cậu. Vào tháng Năm, nhà thể chất vẫn hơi se lạnh vào sáng và tối, nhưng trong ngày thì sẽ nóng lên một chút. Các thành viên bên trong đã ướt đẫm mồ hôi.
Nghe thấy Hinata, Sawamura lau mồ hôi trên trán và gật đầu. Cậu theo thói quen lại đưa mắt tìm quản lý, nhưng chợt nhớ ra.
"À… Shimizu không ở đây… nhỉ?"
Sawamura cảm giác như có ai đó nhìn mình chằm chằm. Cậu cẩn thận quay lại, và ở đó, với nụ cười sáng chói, Tanaka và Nishinoya đang đứng đó.
"Hở? Không cần phải thế đâu…! Hôm nay cứ để quản lý Tanaka và Nishinoya lo!"
Sawamura vô thức quay đi, cố quên cái thứ mình vừa nhìn thấy. Cậu muốn giả vờ mình không biết gì, nhưng đằng sau vẫn có tiếng hét dụ dỗ, "Hây! Hây!"
"...Không được rồi."
Tsukishima nhăn mặt, và Sugawara cười trừ.
"Thì đây là đồ bỏ vào mồm mà…"
Một bầu không khí kì là bao trùm nhà thể chất, và mọi người đều không biết nên làm gì…
Dù sao thì, vì ngày mai có buổi đấu tập với Nekoma, nên không thể bị ốm được. Nhưng mọi người cũng nghĩ mắc gì phải lo về nước uống thể thao dạng bột pha nước.
Tanaka và Nishinoya không phải trẻ con nữa. Họ là học sinh cao trung năm hai.
"Này! Mọi người to nhỏ cái gì đấy?"
Tanaka hét, giơ bóng lên trời.
Không có cách nào cả. Shimizu sẽ nghỉ cho đến hết ngày. Không còn lựa chọn nào nữa.
Đội trưởng quay lại, hạ quyết tâm.
"...À, anh xin lỗi. Nãy hai đứa làm đồ uống rồi đúng không? Giờ mang qua nhé?"
"Được thôi, có ngay!"
"Cảm ơn nhá!"
Thấy hai người kia phóng đi khi được sai việc, Sawamura và Sugawara lầm bầm.
"Chắc hôm nay cũng là thử thách rồi…"
"Nào, cố tin hai đứa nó đi chứ."
Không hề nhận ra sự hào phóng, hoặc là bất lực của các thành viên, hai quản lý tạm thời quay lại, mỗi người tươi cười cầm một giỏ đầy bình nước. Tanaka lau mồ hôi và tự tin nói.
"Để mọi người chờ lâu rồi! Đồ uống đặc biệt của Tanaka đây!"
"Đ-Đặc biệt…?"
Sawamura nhìn vào giỏ, miệng giật giật. Bình nước bình thường bỗng thật đáng nghi. Các thành viên cũng đang cố tìm cớ không lấy chai nào.
Không nhận ra bầu không khí, Nishinoya đập lưng Tanaka cười.
"Gì đấy Ryu? Nước uống thể thao thôi mà!"
"Gyahahahaha, cho vui thôi mà!"
Trái ngược với cảnh vui đùa ngây thơ đó, Sawamura cố gượng cười.
"Ha, ha ha, đừng làm anh sợ chứ mấy đứa…"
Khi Sawamura lấy chai của mình, mọi người cũng có vẻ an tâm hơn mà lấy uống.
"Khát thật đấy!"
Và thế là Hinata, người đầy mồ hồi, bắt đầu tu ừng ực.
Mọi người nhìn cậu chằm chằm.
"...Hở?"
Mặt Hinata bỗng tái mét.
"Óaaaaaaaa, oáiiiiiiiiii!!!"
Hinata bụm miệng, rên rỉ chạy vào nhà vệ sinh. Ở đó, các thành viên vừa dùng Hinata như vật thí nghiệm và may mắn thoát nạn đông cứng người. Họ tự lẩm bẩm khi nhìn chai nước mà mình không rõ có gì bên trong trên tay.
"Biết ngay mà…"
"May là mình không uống."
"Nó tu hết một hơi thì có sao không đấy…?"
Sawamura chỉ vào mấy chai nước và hỏi.
"Hai đứa cho gì vào đây?"
"Thì đồ uống thể thao bình thường thôi…"
Tanaka băn khoăn nghiêng đầu, nhưng mọi người nhìn như vậy thì cậu cũng ngần ngại uống thử. Mới một hớp mà cậu đã nhổ ra.
"Èo! Đây là nước muối mà! Noya, cậu cho gì vào đấy?"
"Hả, muối à? Cái bột trắng trắng trong bếp không phải bột pha đồ uống thể thao à?"
Sự chú ý của cả đội chuyển qua Nishinoya. Mặt cậu tái mét khi nhớ lại lượng bột thường cho vào pha đồ uống thể thao. Nếu chừng đó muối cũng được pha vào, thì nước này mặn như nước biển. Vẫn đỡ hơn mấy cái đồ uống na ná như cái gì đó từ con người.
Đối mặt với ánh mắt của các thành viên, Nishinoya vỗ trán.
"...Ô, là muối thật! Xin lỗi nhé, em lộn mất!"
"Nhầm thì…? Thế là đồ của Tanaka pha thì ổn đúng không?"
Sawamura xác nhận, và Tanaka tự hào đáp.
"Đương nhiên rồi! Là đồ uống siêu cô đặc gấp năm lần để hồi phục sức khỏe nhanh đó!"
"Hả!?"
Các thành viên đều sốc.
"Hehe, em tăng nguyên liệu lên gấp năm lần, nên sẽ đánh bay hết mệt mỏi luôn. Đồ uống đặc biệt của Tanaka mạnh gấp năm lần đấy! Giống nước tăng lực hơn nước thể thao nhỉ?"
Nhìn Tanaka cười, Sugawara tự lẩm bẩm.
"May là chưa uống…"
"Như cò quay Nga nhưng uống phải nước muối hay nước cô đặc đều thua nhỉ."
Azumane cầm bình nước lên gượng cười.
Các thành viên đều lặng lẽ đặt lại giỏ.
Họ đều không cố tình, và cũng không có ác ý gì hết. Thế nên nó mới đáng sợ, vì không biết khi nào sẽ có nạn nhân.
"Rồi. Anh hiểu rồi. Mấy đứa làm kiểu bình thường được không? Theo cách của Shimizu là được rồi. Cứ làm bình thường thôi nhé?"
Sawamura cố rặn cười, và lời cậu nói làm mắt Tanaka và Nishinoya sáng rực.
"Như chị Kiyoko…! Rồi, Noya! Thi xem ai xứng đáng thế chỗ chị Kiyoko hơn đi!"
"Đương nhiên rồi!"
Hai người họ cầm giỏ chạy đi. Khi tiếng bình nước và bước chân dịu bớt, các thành viên còn lại mới lên tiếng.
"Quản lý khác là việc tập luyện bỗng hay ho như này à?"
"Mong là mai Shimizu trở lại…"
Hinata súc miệng và quay lại.
"Uầy, bất ngờ thật. Lưỡi em vẫn còn tê… Mọi người ổn không?"
Cậu băn khoăn nhìn quanh, mới nhận ra ánh nhìn thương cảm và tội lỗi mọi người dành cho mình.
"Hả!? Có mỗi em uống thôi hả!?"
Và thế là số lượng nạn nhân ngày càng tăng. Yamaguchi trượt chân bay vù đi vì các quản lý lau chùi quá kĩ; Tsukishima không cử động được như thường vì lớp băng dính Tanaka dán cho quá chặt; Và Kageyama đã đỡ bóng suốt mấy phút trong khi Nishinoya quên bấm giờ.
Nếu họ bỏ bê việc tập luyện thì còn có thể trách Tanaka và Nishinoya, nhưng họ không như vậy. Họ tập luyện còn tập trung hơn ngày thường, và lúc nghỉ thì vẫn nghiêm túc làm việc quản lý.
Đấy có lẽ là kết quả của sự quyết tâm "làm giống chị Kiyoko!"
Thế nhưng, dù họ thật sự quyết tâm, tai nạn của cả đội vẫn tăng dần.
.
Và, trong lúc nghỉ, Azumane rời nhà thể chất để rửa chân. Phải làm vậy vì khi xin xịt Salonpas thì Nishinoya lại đưa nhầm keo xịt tóc.
"Sao lại có keo xịt tóc trong nhà thể chất chứ… Biết là mấy đứa nó mệt nhưng bình thường như vậy hả…?"
Khi Azumane vừa càu nhàu vừa ra vòi nước, một bong bóng nhỏ bay qua.
"Hả?"
Cậu nhìn lên và thấy một đống bong bóng trôi nổi quanh nhà thể chất. Những quả bong bóng xà phòng bay trên bầu trời xanh, lấp lánh ánh nắng rồi vỡ tan.
"G-Gì thế này?"
Trước khung cảnh bất ngờ này, cậu vô thức đi tìm nguồn gốc số bong bóng đó. Có vẻ chúng đến từ phía sau tòa nhà. Hình như còn có tiếng lạch cạch gì đó.
Azumane quên khuấy luôn việc rửa chân mà đi theo hướng của làn bong bóng.
"...Cái gì thế này?"
Azumane hé mắt nhìn vào, và không tin nổi khung cảnh trước mắt. Cả khu vực sau tòa nhà đã được bao phủ bởi bong bóng.
"Sao thế này!?"
Lại có một chất giọng quen thuộc cất lên.
"A, là Asahi!"
"Anh Asahi đến đúng lúc ghê!"
Nghe vậy, Azumane định bụng chạy đi, nhưng cả hai tay cậu đã bị túm lại. Không cần nói cũng biết đó là Tanaka và Nishinoya.
Khi không trốn thoát nổi, Azumane ủ rũ bỏ cuộc. Chắc lại chuyện gì không lành nữa… Cậu chỉ vào làn bong bóng.
"...Cái gì đây?"
"Em không biết dùng máy giặt."
"Chắc nó hỏng rồi đấy."
Hai người họ chợt quay ra nhìn nhau, "...Khoan, đây là máy giặt á!?"
Nghe vậy cậu mới nhớ đây đúng là khu vực để máy giặt. Azumane len qua lớp bong bóng mềm mại bay bay, và tất nhiên là có một cái máy giặt sấy hai cửa loại cũ rung rung đang phụt nước xà phòng ra. Không biết hai đứa nó đổ bao nhiêu nước giặt để ra được hiệu ứng như bồn tắm kiểu Tây này…
"Hai đứa làm gì rồi!?"
"Có gì đâu."
"Không có."
Hai người họ nhìn nhau, và Azumane rút dây cắm. Tiếng động đã ngưng lại, và bong bóng cũng ngừng phun ra.
"Tuyệt quá đi!"
"Đúng là Asahi mà!"
"Đâu có…"
Azumane đang ngại ngùng bỗng thấy hơi đau cổ, và khi cậu quay ra vặn một chút, khuôn mặt Ennoshita hiện ra.
"À, mọi người ở đây cả… Khoan, cái này là…"
Ennoshita nhìn đống bong bóng, nhưng liền lơ đi để không dính vào chuyện gì.
"...Đội trưởng nói ta sắp đấu A-B, nên mọi người tập trung đi."
"Thế hả!? Vậy bọn này không thua đâu!"
"Được thôi!"
Tanaka và Nishinoya chạy đi, và Ennoshita vội đi theo, "Từ từ đã…"
Khi chỉ còn lại một mình, Azumane nhìn chiếc máy giặt đầy bọt.
"Cái này thì…"
Chiếc máy giặt đã ngưng rung, và như thể nó đang nhìn Azumane cầu cứu.
"Tao có làm hỏng đâu… Làm sao giờ…"
Đương nhiên là chiếc máy giặt không nói gì. Nó chỉ ở đó, đầy bọt và đã ngưng chạy. Mắt Azumane rưng rưng lúc cậu nhìn chiếc máy.
"U- Oa, tao xin lỗi, xin lỗi mà…!"
Azumane chạy về nhà thể chất, quên luôn đôi chân dính keo xịt tóc của mình…
.
"Làm gì với tụi nó đây…"
Sawamura lẩm bẩm, khuôn mặt đầy u sầu.
"Bọn nó cũng chỉ đang cố gắng hết sức thôi nhỉ?"
Azumane nói, và Sugawara gật đầu.
"Ừ thì có. Nhưng tớ hơi lo tụi nó làm quá sức xong gục. Với cả nếu có ai bị thương thì phiền lắm…"
"Bị thương…"
Sau khi suy nghĩ, Sawamura đã quyết định.
Cậu sẽ phải làm hai đứa nó bỏ cuộc.
Quyết định xong, Sawamura liền ra chỗ cố vấn Takeda. Nếu hai đứa nó không nghỉ làm quản lý tạm thời càng nhanh càng tốt, không chỉ có khả năng sẽ có chấn thương đau ốm, mà áp lực cũng có thể ảnh hưởng tới tinh thần đồng đội. Cậu phải làm chúng nó bỏ cuộc trước khi chuyện đó xảy ra…
Đã hơn sáu giờ tối. Thầy Takeda chắc đang nấu bữa tối cho mọi người. Sawamura quay về trại huấn luyện, mở cửa nhìn vào trong.
Từ trong bếp, dù không có mùi đồ ăn, nhưng đã có chất giọng hăng hái của Takeda.
"Thầy rất ấn tượng vì độ chăm chỉ của mấy đứa đấy!"
Lời thầy nói làm Sawamura đông cứng, bàn tay đặt trên nắm cửa ngưng lại. Có vẻ Tanaka và Nishinoya cũng ở đó. Hơn nữa thì bầu không khí cũng không phù hợp để bảo chúng nó nghỉ…
"Việc vừa tập luyện và vừa lo chuyện quản lý không dễ đâu! Hai đứa giỏi lắm đấy!"
Vụng về như thế thì không dễ thật… Sawamura lẩm bẩm, nín thở nghe tiếp.
"Tiếp tục hỗ trợ đồng đội nhé! Chắc chắn sẽ gắn kết mọi người hơn đấy!"
"Vâng ạ!"
Không, vì mấy đứa nên tình đồng đội sắp tan vỡ thì có… Câu trả lời hăng hái của Tanaka và Nishinoya suýt làm Sawamura ngã gục.
Không nhận ra Sawamura đang gần đó, Takeda nói tiếp.
"Thế thì tối nay sẽ nấu cơm cùng đậu đũa bố mẹ anh Ukai gửi. Làm một nồi oden nữa! Cố gắng cho bữa tối cuối cùng nhé!"
"Vângggggg!!"
"Đồ ăn, đồ ăn!"
Sawamura có hơi lo lắng khi thấy họ hăng hái như vậy, nhưng cậu cũng nghĩ nếu thầy có ở đó thì chuyện sẽ không quá tệ.
Buổi tập cũng chỉ còn phần chuẩn bị cho ngày mai.
Nếu vào phụ nấu bữa tối thì chắc cũng không sao. Dù có mắc lỗi thì hẳn cũng đang tập luyện chăm chỉ như thầy nói. Không cần phải dập tắt ngọn lửa của tụi nó…
Sawamura khẽ đóng cửa rời đi.
Nếu cậu ở lại nghe thêm ba phút nữa, chuyện có lẽ đã khác hẳn. Nhưng trên đời không có "nếu" nào cả.
Takeda nói tiếp, "Thế thầy đi mua đồ uống đây, để mấy đứa lo nhé. Có công thức thầy viết đây, nên cứ xem nhé."
"Để bọn em lo ạ!"
Và thế là Takeda đi mua sắm, để nhà bếp cho Tanaka và Nishinoya lo.
Tin tưởng học sinh của mình 100% và để chúng nó tự lo. Nói thì dễ nhưng làm được thì khó. Có thể nói thầy chính là hình mẫu chuẩn mực của một giáo viên. Nhưng cũng đúng là thầy đã biến nhà bếp, nơi chịu trách nhiệm cho sức khỏe các thành viên cậu lạc bộ, thành một chỗ nguy hiểm với lửa, dao, Tanaka, và Nishinoya.
.
Khi chỉ còn mình họ trong bếp, Nishinoya nói, "Ryu, công thức là gì thế?"
"Ai biết được? Nhưng thầy có ghi lại này, nên cứ theo đó mà làm thôi."
"Ừ."
Nhìn vào hướng dẫn Takeda để lại, Nishinoya xắn tay áo lên.
"Hình như là chỉ cần bỏ đậu vào cơm xong nấu thôi."
"Thế thôi à. Dễ ghê."
Tanaka cho hai lon gạo vào nồi cơm 10 lít và vụng về vo gạo. Nishinoya đọc to hướng dẫn bên cạnh.
"Ờm… 'Sau khi cho đậu đũa, cho nước đến vạch số 10. Chú ý là nếu cho nước trước đậu thì đậu sẽ bị nhũn'... Hở? Thứ tự khác thì kết quả khác à?"
"Tớ không biết. Nhưng Take-chan nói thế thì chắc là đúng. Cứ làm theo đã."
"Phải rồi."
Nishinoya gật đầu, cho đậu vào gạo đã vo. Nhưng đậu đũa vẫn còn chưa tách vỏ.
"Này! Noya!"
Tanaka vội ngăn lại.
"Sao thế?"
Cậu nhặt mấy miếng đậu lên cho Nishinoya còn đang bối rối.
"Dậu trồng ngoài… Không được để nguyên đúng không?"
"Ơ, không phải thế là bình thường à?"
"Phải rửa trước mới cho vào chứ… Quanh đây có gấu mèo này nọ đấy."
"Ờ, đúng rồi nhỉ!"
Hai người họ đi cẩn thận rửa đậu đũa dưới vòi nước chảy. Đến mức vạt áo của họ dính nước bắn lên.
"...Chắc được rồi!"
"Hoàn hảo."
Và họ cho hết đậu đũa, còn nguyên vỏ, vào nồi. Lớp vỏ nổi bần bật khỏi gạo trắng.
Tanaka nghiêng đầu.
"...Có ổn thật không?"
"Ừ! Tớ thấy trên TV rồi… Hình như trên 'Ôi, chào buổi chiều' đấy. Người ta đánh cá xong bỏ luôn con cá tráp vào nồi nấu trên thuyền."
"Ừ, nhìn ngon thật!"
Chuyện người đánh cá đó đã thổi bay suy nghĩ của Tanaka.
"Cho nguyên đậu vào mới là cách làm đồ ăn đàn ông ngon nhất mà!"
"Ừ, phải dạy mọi người nấu ăn sao cho đàn ông nữa!"
"Ừ! …Thế cho đậu vào rồi mới cho nước đúng không?"
Họ cẩn thận cho nước vào theo hướng dẫn của nồi.
"Rồi là, 'Thêm một nhúm muối và một thìa cà phê sake, để ngâm 30 phút, rồi ấn nút nồi.' Phiền quá Take-chan, ấn luôn có sao đâu…"
"Không được đâu Ryu. Take-chan đã tin tưởng rồi thì chúng ta không thể phản bội thầy được!"
"...Ừ, đúng rồi! Thế thì làm oden lúc chờ nào!"
Hai người họ đi khỏi nồi cơm. Trong đó, gạo và đậu đũa đã bắt đầu ngấm nước, nhưng Tanaka và Nishinoya đã chuyển qua chuẩn bị oden.
Nhìn vào ghi chú của Takeda, Tanaka cứ thế cho gia vị vào nồi.
"Một cốc nước tương, nửa cốc mirin…"
"Thế tớ đi làm củ cải nhé."
"Cảm ơn nhé Noya."
Hai người họ chăm chú nghiêm túc làm bữa tối. Dù mắc nhiều lỗi, nhưng họ thật lòng quyết tâm với việc này.
Cũng dễ hiểu khi cố vấn Takeda ấn tượng đến nỗi nói, "Thầy ấn tượng lắm đấy!"
Tanaka chăm chú nhìn nồi nước, rồi hạ bớt lửa đi.
"Tớ xong cái này rồi nên làm khoai tây nhé."
"Cảm ơn."
Và hai người họ đứng cạnh nhau, lúng túng cầm dao.
"...Nạo vỏ rau củ phiền thật."
"Nhưng còn vỏ thì mọi người sẽ than cho xem."
"Ừ, đúng."
Họ lẩm bẩm, nạo vỏ đi để cố không bị mắng.
"Không biết mọi người có ăn không nhỉ?"
"Chắc là cái gì thì cũng ăn thôi."
"Chắc đúng nhỉ."
"Mai có trận đấu nên phải ăn tử tế cho khỏe chứ."
"Ừ."
Tiếng thớt hơi đều đặn vang lên, và sau một lúc thì rau củ đã sẵn sàng, dù không quá đẹp mắt.
Họ còn lấy đồ Takeda đã mua và thức ăn thừa trong tủ lạnh ra bày lên đĩa. Nhìn qua thì cũng khá giống một bữa tiệc, và hai người thỏa mãn nhìn nhau.
"Hì."
"Hehe."
Chỉ còn đun oden mà thôi.
"Ờm, 'Cho nguyên liệu cần nấu lâu như khoai tây và củ cải vào'... Nhưng mà chúng nó thì làm sao chứ?"
"Vỏ đậu hũ nhân mochi với tảo bẹ thì có vẻ nấu nhanh nhỉ?"
"Thịt viên, gân bò, với xúc xích nữa."
Nhìn đống đĩa, họ nghiêng đầu suy nghĩ.
"Ăn oden vào hôm sau thì ngon, nhưng bây giờ thì hơi thiếu. Cần thứ gì đó…"
Tanaka nham hiểm cười, nhìn Nishinoya đang chọc đũa vào củ cải.
"Hầy, tớ không nghĩ sẽ phải dùng cách mẹ dạy này ở trại huấn luyện…"
"Gì đó?"
"Ừ, củ cải và khoai tây…"
Tanaka bỏ rau củ vào lò vi sóng một vài phút. Khi đã xong, cậu mở cánh cửa lấy ra.
"Này, như này xong sao nữa…"
"Cứ xem đi. Nếu quay lò vi sóng xong bỏ vào nồi…"
Tanaka bỏ rau củ vào nồi nước đang sôi nhẹ. Nước dùng nhanh chóng thấm vào rau, chuyển chúng thành một màu đẹp đẽ.
"Uầy! Gì thế? Nhìn ngon quá! Mẹ Ryu tuyệt thật!"
"Hehe, ngon mà lại! Nóng hổi luôn! Hình như là cách tiết kiệm thời gian của mẹ tớ, hay mấy bà vợ, trên 'Ôi, chào buổi chiều' đấy!"
"Tiết kiệm thời gian… Thế là phải tấn công nhanh sao?"
"Hehe…"
Tanaka và Nishinoya nhìn nhau cười.
Ngay lúc đó, cánh cửa bật mở. Sawamura đã quay lại vì lo lắng cho chuyện trong bếp.
"Gì thế hai đứa? Thơm đấy!"
Thấy họ tươi cười trước cái nồi, Sawamura nghe có vẻ hơi hào hứng.
"Hai đứa làm tốt thật. Anh lo lắng vô nghĩa rồi."
Sawamura nhìn vào nồi, nếm thử miếng củ cải. Tanaka và Nishinoya cũng có vẻ mãn nguyện.
Nhưng Tanaka chợt nhớ ra.
"Chết, quên trứng rồi!"
"Nhanh lên Ryu!"
"Ừ!"
Sawamura vẫn đang cầm đũa, hài lòng nhìn hai người kia chạy qua lại.
Tanaka chuyền luôn quả trứng sống Nishinoya đưa vào lò vi sóng.
"Bật lên nào!"
Tiếng bíp vang lên, và lò vi sóng bắt đầu chạy. Sawamura gật đầu.
"Đúng như anh mong đợi, hai đứa hòa hợp thật."
Và ba người họ nhìn nhau, như thể đang chúc mừng nhau vì đã vất vả hôm nay. Nhưng biểu cảm của Sawamura bỗng thay đổi.
"...Khoan? Ban nãy mấy đứa làm gì quả trứng…!?"
Sawamura tức giận vội mở cửa lò vi sóng.
Ngay lúc đó, một tiếng nổ vang lên. Và tiếng hét. Và đèn tắt phụt.
.
"...Cứ tưởng là chết rồi cơ."
Sawamura ra khỏi phòng tắm, thở dài nhìn bàn ăn, và Sugawara mỉm cười dịu dàng.
"Nhưng cơm tối vẫn ngon, nên rốt cục thì vẫn ổn nhỉ…?"
Đúng như Sugawara nói, bàn ăn có cơm đậu đũa, một nồi oden nghi ngút khói, một hàng món khai vị, pizza, và gà rán từ siêu thị Shimada của cựu học sinh cùng lời nhắn, "Chúc may mắn ngày mai nhé!"
"Rồi, ăn thôi…"
"Mời mọi người ăn cơm!"
Các thành viên liền cầm bát đũa lên. Lúc đầu thì mọi người yên lặng ăn, chỉ có tiếng bát đũa và vài từ "Xin sốt với ạ," "Ừm," và "Xương nè."
Azumane nhận bát cơm thêm từ Hinata, nhìn núi cơm đậu đũa mà lẩm bẩm.
"Sugawara không để ý thì bữa ăn này sẽ kì lạ lắm…"
"Cũng may là bọn nó quên ấn nút nồi…"
Nhớ lại chuyện 30 phút trước, Sugawara cố gượng cười.
Sau buổi tập, các thành viên trở về trại huấn luyện, nhưng nghe thấy tiếng nổ nên chạy vào bếp. Ở đó có Sawamura dính đầy trứng, và Tanaka cùng Nishinoya ngất lịm và run rẩy.
"Không biết có chuyện gì nhở."
"Nhìn kiểu gì cũng ra hiện trường vụ án…"
Nhớ lại khung cảnh nhà bếp, mặt Tsukishima tối sầm.
Sau khi đưa Sawamura đi tắm và dọn nhà bếp đầy trứng, Sugawara nhận ra nồi cơm đang tắt. Cậu mở nắp và rít lên đầy bất ngờ ở thứ bên trong.
"Cứ tưởng là tại lời nguyền gì đó, nhưng đậu đũa cũng rửa rồi nên mới bóc ra nấu được đấy."
Tanaka đang nhai xúc xích trong oden rón rén giơ tay.
"...Em nói Noya rửa rồi… Nhưng-"
Hinata xen vào nói với Tanaka.
"Nhưng oden ngon mà! Củ cải với nguyên liệu thấm đầy nước, ngon lắm!"
Cạnh đó, Ennoshita gật đầu, đưa cốc nước cho Hinata lúc cậu cắn phải miếng củ cải nóng suýt bỏng miệng.
Thấy vậy, Sugawara cười, với lấy miếng pizza, biết ơn nói.
"Nhưng hôm nay không có Shimizu khó khăn thật…"
"Mọi khi chúng ta lấy khăn lau thì Shimizu là người gấp…"
"Bóng cũng không được căng nữa."
"Tớ nhận ra lý do chúng ta tập luyện trơn tru như vậy là nhờ Shimizu cả."
"Giờ mới nhận ra thì thiếu sót quá đấy…"
Mọi người gật gù đồng ý, trong lúc Tanaka và Nishinoya hét.
"Em nói rồi mà! Chị Kiyoko là nữ thần!"
"...Ròi, hai đứa tự kiểm điểm đi."
Tanaka ủ rũ, nhưng đứng vụt dậy.
"...Chết rồi!"
"Gì đây, lại gì nữa…"
Mặt Sawamura tái mét.
"Khăn tắm với áo đấu tập trong máy giặt!"
"À, ừ! Chúng nó còn đó!"
Nishinoya cũng đứng dậy, cơm còn dính trên má.
"Em đi đây!"
Hai quản lý tạm thời chạy đi làm nốt việc, để bàn ăn nóng hổi ở lại.
.
Ngày hôm sau, ngày 6 tháng 5, 7 giờ sáng.
Shimizu Kiyoko đến nhà thể chất đúng giờ.
Khi đến phòng dụng cụ để chuẩn bị, các thành viên đều cúi đầu đầy sầu muộn.
"Cảm ơn cậu, Shimizu."
"Chị đã luôn rất tốt ạ."
Shimizu bối rối, nhưng sau khi kiểm tra từng trái bóng trong phòng dụng cụ như mọi khi, cô bước vào phòng câu lạc bộ và mặt tái mét.
Bộ sơ cứu lẽ ra phải gọn gàng đã rối tung, và khăn tắm với áo đấu tập gấp lung tung tỏa ra mùi của mồ hôi còn mới…
Đã sốc rồi, nhưng khi cô bước vào phòng giặt đồ còn sốc hơn. Ở đó có chiếc máy giặt bị rút điện, dây điện lăn lóc ở đó.
"Sao đay…"
Thấy Shimizu vai run run đứng trước máy giặt, Takeda gọi với.
"Shimizu thấy khỏe hơn chưa?"
Shimizu quay lại, hơi cau mày.
"A, mặt em tươi tỉnh hơn rồi. Tanaka với Nishinoya chăm chỉ gấp mấy lần bình thường đấy!"
Takeda tươi cười nói, trong khi Tanaka và Nishinoya bối rối đứng sau.
Từ biểu cảm thì Shimizu cũng mang máng thấy mình đoán được chuyện hôm qua, và cô không muốn biết chi tiết tí nào.
Shimizu nói, buông thõng vai.
"Cảm ơn…"
Vậy thôi mà hai người họ sững lại.
"Ơ…"
"Thật à…"
Làn gió sáng sớm thổi qua, và một chú quạ cất cánh từ cái cây cạnh phòng sinh hoạt. Bóng của nó phủ lên bốn người họ trước khi đậu xuống mái nhà thể chất.
Với khuôn mặt đỏ bừng, hai người họ chạy về phía nhà thể chất.
"Chắc chắn hôm nay sẽ thắng!"
"Coi chừng đấy Nekoma!"
Thấy bóng lưng đó dần nhỏ đi, Shimizu thì thầm.
"Mình sẽ… không bao giờ nghỉ nữa."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
