Haikyū!! Shōsetsuban!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 2: Lời khích lệ trước giải Liên trường - Chương 2: Ván đã đóng thuyền

Chương 2: Ván đã đóng thuyền

"Sawamura!"

 

Đội trưởng đội bóng chuyền nam sắp sửa bước vào nhà thể chất số hai thì quay đầu lại khi nghe thấy tiếng gọi tên mình. Một cô gái tóc ngắn, lớp váy đồng phục bay bay, chạy tới chỗ cậu. Đó là Michimiya Yui, đội trưởng đội bóng chuyền nữ.

 

"Nè, về cái lễ ra quân ấy!"

 

Chắc cô ấy đã chạy tới cho kịp trước khi đội nam bắt đầu luyện tập. Michimiya, thấp hơn Sawamura tầm một cái đầu, thở hồng hộc và mặt đỏ bừng. Khác với Sawamura đã thay ra đồ thể thao, cô ấy vẫn còn mặc đồng phục. Có lẽ vì bận việc dọn dẹp hay đã nhận lời nhờ vả của ai đó.

 

Sau khi lấy được hơi, Michimiya ngẩng đầu lên nhìn Sawamura mà nói tiếp.

 

"Đương nhiên là bên nữ sẽ phát biểu trước rồi nhỉ."

 

"Như nào tớ cũng ổn thôi."

 

"Thật á?"

 

Cái "lễ ra quân" mà họ đang nhắc tới là một sự kiện dùng để cổ vũ các đội thể thao thi đấu giải Liên trường, và mỗi đội trưởng sẽ phải làm một bài phát biểu trước toàn thể giáo viên học sinh trong hội trường. Đôi lúc thì lễ này cũng đóng vai làm màn biểu diễn tuyển thành viên mới.

 

Với lễ ra quân chỉ cách đó ba ngày, các đội trưởng tiếp tục chuẩn bị, gánh trên vai truyền thống và danh dự của câu lạc bộ, khát vọng chiến thắng, và cả một chút áp lực.

 

Khi ánh nắng tháng Năm len qua tán cây, hai bóng đen từ trong nhà thể chất nhìn chằm chằm khi hai đội trưởng tiếp tục bàn bạc về lễ ra quân.

 

.

 

"...Chắc là mấy thứ to tát 'Đi nào' gì đó ấy nhỉ."

 

"Ừ."

 

Không phải nói cũng biết, Tanaka và Nishinoya đang chăm chăm nhìn hai đội trưởng từ trong nhà thể chất. Tanaka khoanh tay lại, run run đầy cảm xúc như đang nhớ về lễ ra quân năm trước.

 

"Cảm giác có cả trường mong đợi mình làm trò gì đó quá là áp lực mà!"

 

"Ừ, đúng thật."

 

Nishinoya bên cạnh nghiêm túc gật đầu, và Tanaka nghẹn ngào nói, sắp phun nước bọt tới nơi.

 

"Còn có con gái cổ vũ nữa! Không có tiếng cổ vũ thì đâu phải là lễ ra quân chứ? Phải có những tiếng reo hò năng động hơn nữa! Thế thì… chúng ta mới không thua!"

 

"Đúng rồi! Ryu!"

 

"Noya!"

 

Ennoshita đang cúi xuống buộc dây giày cũng ngó lên nhìn đồng đội bắt tay nhau.

 

"Xàm dữ…"

 

Khi Ennoshita lẩm bẩm, tiếng bóng đập xuống sàn, giọng của Hinata, và tiếng quát của Kageyama vang vọng khắp nhà thể chất.

 

"Xin lỗi ạ!"

 

"Thằng đần này!"

 

Hai cậu năm nhất này đến sớm hàng ngày để tự tập luyện. Với giải Liên trường đang đến rất gần, họ còn có vẻ nóng máu hơn nữa, và hôm nay vẫn ồn ào hăng hái như mọi khi.

 

"Này, anh không ở đây thì không có nghĩa là được lười đâu đấy."

 

Sawamura đã bàn chuyện với Michimiya xong và xuất hiện sau lưng Tanaka. Tanaka cuống lên, cố bao biện.

 

"Đâu có gì đâu. Em đang ngóng lễ ra quân thôi mà!"

 

Với sự xuất hiện của Sawamura, nhà thể chất số hai đầy sức sống hơn hẳn. Buổi tập sau giờ học mới sắp sửa bắt đầu thôi. Khi Ennoshita đã chuẩn bị xong, một quả bóng lăn tới chân cậu.

 

"Em xin phép!"

 

Hinata chạy tới nhặt bóng.

 

"Đây nhé!"

 

Sau khi ném trả, Ennoshita đứng dậy, nói, "Mình cũng phải cố gắng mới được." Và Tanaka tự dưng lại gần. Trước khi cậu kịp phản ứng, Tanaka đã thì thầm.

 

"Sau buổi tập thì gặp mặt tại tạp hóa Sakanoshita."

 

"Hả?"

 

Ennoshita gặng hỏi lại, nhưng Tanaka đã chạy vào sân.

 

.

 

"Ừm, đương nhiên là tất cả mọi người sẽ ở đây mà!"

 

Tanaka đập bàn cái rầm, và lứa năm hai đang trò chuyện rầm rộ bỗng im bặt. Tấm biển "Giữ yên lặng" trên khăn trải bàn đung đưa, và chỉ còn tiếng tủ kem ầm ì.

 

Sau buổi tập, ngay trước giờ đóng cửa, cả hội năm hai đã tập hợp lại tại tạp hóa Sakanoshita. Tanaka, Nishinoya, Ennoshita, Kinoshita, và Narita đang ngồi tại bàn trong quán. Người đứng sau quầy thanh toán lại không phải huấn luyện viên Ukai. Có lẽ đó là bà của anh.

 

Tanaka nhìn mọi người và mỉm cười nham hiểm.

 

"Lứa năm hai chúng ta phải làm lễ ra quân sôi động lên!"

 

Ennoshita bỗng an tâm hẳn khi nghe Tanaka nói vậy. Thật lòng thì lúc bị gọi đi, cậu đã lo rằng mình sẽ bị lôi vào thứ thì đó khó hiểu và rắc rối hơn nữa. Ennoshita nói.

 

"Nghe ổn nhỉ? Nhưng chúng ta sẽ làm gì?"

 

"Mục tiêu là làm bài phát biểu của anh Daichi sôi động hơn…"

 

Lời Tanaka nói làm Nishinoya băn khoăn trong lúc cắn một miếng kem Garigari-kun.

 

"Sôi động… thì cổ vũ là được nhỉ? Cổ vũ thì… Bài hát cổ động nào đó?"

 

"Đúng rồi!"

 

Tanaka đứng dậy, tiếng ghế gỗ vang lạch cạch. Nếu huấn luyện viên Ukai ở đây, cậu ta chắc chắn sẽ bị đá ra khỏi cửa hàng ngay lập tức, và bị la, "Im đi, ra ngoài giùm!" Nhưng cụ bà ngồi quầy thu ngân còn chẳng quan tâm.

 

"Năm người chúng ta bắt đầu một ban nhạc thôi!"

 

Nghe thấy Tanaka, Nishinoya rướn người.

 

"Tuyệt quá! Thế tớ chơi trống!"

 

"Thế thì để cậu, tớ chơi guitar!"

 

Vừa nói xong thì hai người họ đã hăng hái làm dáng chơi nhạc trong không khí, và Kinoshita hỏi.

 

"Nghe hay nhỉ. Hai cậu biết chơi à?"

 

"Không, đâu có. Nhưng quyết tâm bù vào được mà!"

 

Tanaka nghiêm túc trả lời, và Nishinoya ưỡn ngực.

 

"Âm nhạc là ở tinh thần cả! Miễn sao có tinh thần chiến thắng cháy bỏng là được rồi!"

 

Cậu ta vừa nói vừa xoay xoay ngón tay, hình như là đang xoay dùi trống trong đầu. Ennoshita to tiếng khi thấy hai người kia cứ lơ lơ đi.

 

"Không được! Thì kiểu, cổ vũ đội trưởng đâu phải kiểu vậy!?"

 

"Thế à? Thế thì thử chiến thuật khác vậy."

 

Tanaka không ngần ngại chịu thua luôn rồi ngồi xuống. Ennoshita rất vui, nhưng vì Tanaka lẫn Nishinoya đều không biết chơi nhạc cụ, nên cũng không thể cãi lại được.

 

"Thật tình…"

 

Đằng sau Ennoshita vẫn còn đang sốc, chiếc ấm sau quầy đã sôi. Tanaka, người đang khoanh tay suy nghĩ, lại cất lời tiếp.

 

"Anh Daichi thì chắc chắn sẽ có một bài phát biểu vô cùng ấn tượng ở lễ ra quân rồi… Nhưng! Chúng ta không thể cứ thế chìm vào dĩ vãng trước trận đấu được! Trong cuộc thi thì phải đè đầu kẻ khác chứ!?"

 

"Ryuu nói đúng đó. Trong chiến trận, kẻ nào nổi bật nhất là thắng!"

 

Cứ như bị cuốn theo đà của Tanaka và Nishinoya, Narita cũng gật đầu nói, "Ừ, nói thế cũng đúng đấy nhỉ." Tanaka được đổ dầu vào lửa mà tiếp tục liến thoắng.

 

"Nếu chúng ta… mặc áo phông y hệt nhau rồi đứng sau anh Daichi này. Rồi cổ vũ thật hết mình, thì sẽ không bị câu lạc bộ bóng chày hay karate vượt mặt đúng không!?"

 

"Đúng rồi, tớ cũng chả muốn thua mấy câu lạc bộ khác tí nào."

 

Kinoshita gật đầu, và Tanaka cùng Nishinoya đứng bật dậy, "Đúng không?"

 

"Quyết định rồi! Hãy làm một màn trình diễn mà các câu lạc bộ khác không thể nào nghĩ đến được!"

 

"Hãy làm màn trình diễn tuyệt vời nhất trên đời!"

 

Bị cuốn theo, Kinoshita và Narita cũng đáp "Được!"

 

"Ryu, làm mà không có tụi năm nhất là tụi nó ghét đó!"

 

 

 

"Ừ, đương nhiên rồi! Có đầy việc cần chúng nó giúp đấy!"

 

"Không hỏi nhanh thì không kịp đâu nhỉ?"

 

"Sắp hết thời gian rồi."

 

Thấy đồng đội bỗng dưng hăng hái hẳn, Ennoshita chợt lo lắng.

 

"Ơ, mọi người… nghiêm túc hả…?"

 

Trước khi cậu nhận ra, cả hội năm hai trừ Ennoshita đã rất hăng hái về kế hoạch này.

 

Ennoshita nhìn động đội và thầm nghĩ, "Đúng là mọi người cứ bị cuốn vào năng lượng của Tanaka và Nishinoya rồi không nhận ra." Và giờ, cậu cũng đã nhận ra mình đã bỏ lỡ cơ hội trốn đi…

 

.

 

"Rồi, hôm nay anh bao."

 

Hôm sau đó, sau buổi tập, Sawamura cất tiếng khi mọi người đang thay đồ. Phòng câu lạc bộ vốn đông đúc bỗng im bặt, và cặp mắt của năm nhất năm hai dồn hết lên người đội trưởng. Mấy đứa lớp dưới thường sẽ xông vào người cậu như mấy con thú đói nay lại vội vã nhìn đi.

 

"Hả? Sao đấy?"

 

Sawamura hỏi, cũng để ý tới bầu không khí kì lạ trong phòng. Tanaka liền cúi gập người.

 

"Em xin lỗi, em có việc phải làm rồi, nên em sẽ về nhà."

 

"Em nữa, mai gặp anh nhé!"

 

Và thế là Nishinoya đi theo luôn, rồi các thành viên khác cũng rời khỏi phòng, ngập ngừng từ chối. Cuối cùng, Hinata cúi người nói, "X-Xin lỗi anh ạ!" lúc đi.

 

"À, ừ…"

 

Sawamura giơ tay đáp lại, và cánh cửa đóng lại. Khi chỉ còn năm ba ở trong phòng câu lạc bộ, Azumane và Sugawara liếc nhìn nhau.

 

"Có chuyện gì vậy?"

 

"Mấy ngày như này cũng hiếm thấy nhỉ."

 

Sawamura lẩm bẩm, nghe hơi cô đơn một chút.

 

"...Mấy đứa nó chắc không ghét tớ đâu nhỉ?"

 

.

 

"Suýt rồi…"

 

Tanaka bước vào tạp hóa Sakanoshita, lau mồ hôi trên trán. Tất cả học sinh năm nhất, và hội hôm qua, đã tập hợp trong tiệm. Tanaka đã nói, "Tập xong thì tập hợp ở Sakanoshita. Đừng để các anh chú ý."

 

Chín thành viên đã đứng trong cửa tiệm không to lắm, chiếm hết kha khá diện tích. Vì không đủ ghế, bốn đứa năm nhất phải đứng quanh bài. Mọi người lấy kem, nước hoa quả, pudding, bánh bao, này nọ chờ Tanaka nói.

 

Nhưng Tanaka nhút nhát nói.

 

"...Ai đó ra ngoài đứng canh đề phòng được không? Nếu Daichi với bạn bè ảnh đi ngang qua thì đừng để họ vào."

 

"Thế, để tớ…"

 

"Nhờ cậu nhé."

 

Kinoshita giơ tay rồi ra ngoài, vẫn cầm theo chiếc bánh bao. Sau khi chắc chắn là cửa đã đóng, Tanaka hắn giọng nói.

 

"Rồi, về việc tại sao anh tập hợp tất cả mọi người ở đây!"

 

Cậu đập bàn cái rầm, và biển "Giữ yên lặng" trên khăn trải bàn đung đưa. Hội năm nhất ngạc nhiên, và tiếng ầm ì của tủ kem vang vọng. Chất giọng hăng hái của Tanaka đã nhấn chìm tiếng kêu đó.

 

"Ngày hôm kia, chúng ta sẽ có một màn trình diễn ra quân thật ấn tượng! Năm nhất năm hai chúng ta sẽ làm cho bài phát biểu của anh Daichi thật sống động!"

 

Lời cậu nói làm lứa năm nhất xì xào.

 

"Làm thế cũng được thôi, nhưng anh tính làm gì?"

 

"Tsukishima, đương nhiên là anh đã nghĩ tới rồi."

 

Tsukishima cau mày, tính nói gì đó, nhưng Tanaka đã ngăn cậu lại mà nói tiếp.

 

"Mấy đứa không cần phải nổi bật. Cứ để đó cho các đàn anh… Đổi lại thì có mấy thứ anh cần mấy đứa lo."

 

"Lo gì ạ?"

 

Hinata hỏi, và Tanaka vừa nhìn ghi chú trước mặt vừa đáp.

 

"Để xem… Hinata và Kageyama đi lấy máy nhạc CD với loa. Tsukishima và Yamaguchi sẽ lo bông cổ động với đèn.

 

"...Bông cổ động?"

 

Yamaguchi nghiêng đầu, và Nishinoya vẫy vẫy tay, bắt chước các cổ động viên.

 

"Cái thứ tròn tròn sáng sáng mà cổ động viên dùng ấy."

 

"À, cái đó ạ…"

 

Yamaguchi gật đầu.

 

"Nếu phải đi tìm thì tức là anh không mua bằng quỹ câu lạc bộ ạ?"

 

Tanaka búng tay như thể đã chờ Kageyama hỏi vậy từ lâu. Cậu nhìn quanh khuôn mặt băn khoăn của hội năm nhất, và chậm rãi nói.

 

"Nhiệm vụ này là tối mật nên không dùng quỹ được. Bởi vì… đó là 'bất ngờ' của chúng ta trong ngày trọng đại của anh Daichi mà!"

 

"'Bất ngờ' ạ!?"

 

Khuôn mặt Hinata sáng bừng lên, còn mặt Tsukishima thì tối sầm.

 

"Anh ấy không thích thế đâu…"

 

Mặc kệ Tsukishima đang lẩm bẩm, Tanaka tiếp tục.

 

"Mấy đứa biết đó, mình đâu có tiền đâu. Ta chỉ có tấm lòng chân thành và khát vọng chiến thắng này thôi! Đi mượn đồ trong trường là được!"

 

 

 

"Hả!?"

 

Nishinoya cắn một miếng kem Garigari-kun và nói với năm nhất, "Dụng cụ của mấy câu lạc bộ khác chắc chắn phải ở đâu đó chứ đúng không?"

 

"Thì chắc cũng đúng…"

 

Lúc Tsukishima miễn cưỡng gật đầu, Hinata để ý.

 

"Ơ? Anh tính dùng cho lễ ra quân ạ…"

 

"Đúng rồi."

 

Tanaka nghiêm túc nhìn lứa năm nhất.

 

"Hạn là tối ngày mai. Không được đùa cợt!"

 

"Hả!?"

 

Ngay lúc này, cánh cửa tự động trượt mở. Mọi người đều hoảng. Nhưng đó chỉ là Kinoshita đang đứng canh bước vào.

 

"Mấy anh ấy vừa đi qua, nên không sao đâu."

 

"A! Cứ như truyện trinh thám vậy, ngầu quá!"

 

Thấy Hinata và Yamaguchi hăng hái, và Kageyama nghiêm túc ghi chú lại, Ennoshita dùng móng tay mình vân vê khăn trải bàn.

 

"Có ổn không đâu…?"

 

.

 

Khi mọi người rời cửa tiệm, trời đã tối hẳn. Đèn đường chiếu xuống con dốc tạo nên một đường cong mềm mại. Dù các em năm nhất đã về, hội năm hai vẫn còn việc làm. Nói rồi mà, không có thời gian để đùa cợt.

 

"Mới 8 giờ đúng không? Chắc vẫn còn mở đấy."

 

Năm người họ đang tới một cửa hàng áo phông mà Nishinoya thường tới. Hình như mấy cái áo độc đáo cậu hay mặc cũng từ đó mà ra.

 

"Sau vụ này thì cửa hàng sẽ ăn nên làm ra cho coi!"

 

"K-Không biết có nổi tiếng nổi không…"

 

Ennoshita hơi lo lắng trả lời.

 

Mọi người đi theo Nishinoya, người mà không tỏ vẻ mệt mỏi chút nào sau buổi tập, xuống một con đường trong khu phố mua sắm, nơi đa số cửa hàng đều đã đóng cửa, rồi vào một con hẻm nhỏ. Ánh đèn đương mập mờ càng làm cảm giác cô quạnh nổi bật hơn.

 

Cửa tiệm đó trông như một tiệm in bình thường. Không giống loại cửa hàng làm mấy cái áo phông kì quặc.

 

"Xin phép ạ!"

 

Nishinoya mở cửa bước vào như không. Cùng lúc đó, tiếng chuông cửa reo hai lần.

 

"Lại là cậu à?"

 

Tiếng nói cất lên từ trong cửa tiệm mờ ảo.

 

"Đúng là em đó! Ngày kia bọn em có lễ ra quân cho giải Liên trường, và em muốn cho cả trường thấy sự quyết tâm của bọn em!"

 

"Ngày kia ấy hả…"

 

Việc người kia chần chừ đã đem lại cảm giác không lành rồi.

 

"Xin lỗi, nhưng cái máy nó chập chờn từ sáng rồi, anh không chắc mai đã sửa xong chưa nữa."

 

Một người đàn ông có vẻ là chủ tiệm xuất hiện từ trong cửa hàng, đầy vẻ hối lỗi.

 

"K-Không thể nào…!"

 

"Thật ư…!"

 

Nishinoya và Tanaka đồng loạt rên rỉ. Ennoshita ngó tới, tò mò muốn biết thứ gì được ghi trên áo của chủ tiệm.

 

"C-Cái gì vậy trời…"

 

Dưới lớp tạp dề nhàu nhĩ, chỉ có đúng chữ "hung".

 

.

 

Tanaka và Nishinoya lê mình qua phố mua sắm vắng vẻ ban đêm. Họ còn không nhìn nhau, chỉ cúi gằm mặt nói.

 

"Tớ chỉ muốn anh Daichi vui vẻ thôi mà…"

 

"Đang hăng máu thế còn gì…"

 

Khi hai con người thường làm nóng bầu không khí trở nên u sầu, mọi người đều yên lặng. Có người còn tặc lưỡi khi nghe thấy tiếng cười đùa từ quán rượu. Trên đường về nhà, Ennoshita không chịu nổi nữa mà nói.

 

"Này, Tanaka…"

 

"Hả?"

 

Tanaka quay đầu lại với biểu cảm u ám. Ennoshita nói, suýt bị nhấn chìm bởi bóng tối đó.

 

"Ờm… Chắc bọn mình tự làm cũng được đấy."

 

"Hả?"

 

 

 

Tanaka và Nishinoya đi đằng trước bỗng đứng sững lại. Ennoshita nói tiếp.

 

"Hồi lễ hội văn hóa trước khi lớp tớ mua một cái máy in áo phông. Nó để chơi chơi thôi mà cũng không in tốt như ngoài tiệm… Năm nay đổi lớp nên tớ không biết để đâu, nên giờ nó trong phòng câu lạc bộ ấy…"

 

"Ennoshita, cậu…"

 

Tanaka cúi đầu, vai run run. Nhìn kĩ hơn thì tay cậu ta đang nắm chặt. Ennoshita vội bồi thêm.

 

"Tớ không có ý gì đâu! Chỉ là không biết để đâu thôi…"

 

"Tuyệt vời…!"

 

Tanaka giơ hai ngón tay cái chỉ lên trời.

 

"Ể… cậu không giận hả?"

 

Nishinoya vỗ lưng Ennoshita.

 

"Sao lại giận chứ!? Ennoshita, biết thừa là cậu có ý rồi! Rồi, qua nhà Ryu làm áo phông thôi!"

 

"Tớ không có ý gì mà!"

 

Tanaka giơ tay, mặc kệ Ennoshita.

 

"Thế là không lãng phí rồi!"

 

Thứ gì đó lấp lánh dưới ánh đèn đường. Trong tay Tanaka là chìa khóa phòng câu lạc bộ. Mắt Ennoshita mở to.

 

"Là chìa khóa…? Tanaka, cậu là người đầu tiên rời đi mà. Tại sao…"

 

"Tớ mượn chìa sơ cua của Take-chan để đề phòng chứ sao!"

 

"Hả?"

 

"Giỏi lắm Ryu!"

 

Khác với thái độ buồn bã ban nãy, Tanaka và Nishinoya liền phóng đi. Thấy tấm lưng của họ, Ennoshita thở dài.

 

Sao mình lại tự nguyện nhảy vào trò này vậy? Không làm được áo phông cũng có sao đâu. Sao mình lại chủ động làm một thứ gì đó mà hễ bị bắt quả tang là kiểu gì cũng bị mắng…

 

"Ennoshita, nhanh lên! Cậu dẫn đường đó!"

 

"Ể!?"

 

"Đi nào," Kinoshita nói, đẩy người Ennoshita, và cậu chỉ biết rên rỉ. Nishinoya đằng trước cũng quay lại.

 

"Được rồi! Quay lại tiệm đó chọn vài cái áo thôi. Cứ thoải mái chọn màu với cỡ!"

 

.

 

Tiếng túi ni lông và chiếc túi giấy to sột soạt rất ồn. Cậu rời khỏi phòng câu lạc bộ đã tắt đèn, mần mò một lúc rồi khóa cửa. Tiếng cách khô khan vang vọng khắp màn đêm. Năm người họ nín thở đi xuống cầu thang và ra cổng trường, né ánh đèn mọi khi.

 

"Ầy, lo thật đấy…"

 

Khi Ennoshita ra bên ngoài và đặt chiếc túi giấy xuống để thở, Tanaka ra lệnh.

 

"Được rồi, qua nhà tớ nào!"

 

.

 

"Bọn em xin phép ạ…"

 

Ennoshita ngại ngùng bước qua cửa nhà Tanaka, cầm theo cái túi.

 

"Mọi người nhanh lên!"

 

Tanaka nhanh chóng leo cầu thang và gọi mọi người theo. Cậu nhìn quanh căn nhà và nói.

 

"Ơ, chị ấy không ở đây. Lại đi uống rồi à?"

 

"Thật hả!? Chị ấy không ở đây á?"

 

Nishinoya thốt lên đầy thất vọng, đi theo Ennoshita lên cầu thang. Ennoshita quay lại hỏi.

 

"Chị gái á?"

 

Nishinoya nhìn Ennoshita, mỉm cười.

 

"Mấy cậu mà thấy chị Saeko… sẽ say nắng luôn cho em."

 

"S-Sao cậu đắc chí thế…?"

 

Khi đã vào phòng Tanaka, Ennoshita lấy ra chiếc hộp "Cùng làm áo phông" từ túi giấy. Mọi người đều ngạc nhiên, "Là đây sao…?" Đó là một nhân vật có mắt mũi đính lên hình áo phông và nói, "Dễ ợt!"

 

Rồi cậu đem mực và cọ cùng với đống giấy cậu mua ở cửa hàng tiện lợi để ra sàn.

 

"Nó cổ điển hơn tớ nghĩ."

 

Khi Tanaka cầm cọ lên, Ennoshia lấy vài bộ phận ra từ hộp rồi giải thích.

 

"Mình in mấy hình từ máy tính lên giấy cũng được. Rồi nó sẽ phản ứng với phần màu đen và tạo ra mấy cái lỗ trên màn này, rồi mực sẽ…"

 

"Xin lỗi, bỏ qua phần giải thích đi. Tớ không hiểu đâu."

 

"...À, thế à."

 

"Có họa tiết rồi, nên để tớ!"

 

Và thế là Tanaka đẩy đống tạp chí với áo quần trên sàn qua một góc. Cậu ngồi thẳng lưng trong khu vực đó và rút ra một tờ giấy. Kinoshita vô cùng bất ngờ.

 

"Hả? Cậu không cần phác thảo trước à?"

 

"Ai cần? Thư pháp chỉ cần tinh thần và đam mê thôi… Nào!"

 

Tanaka nhúng mạnh cọ vào mực và viết thẳng. Đương nhiên ra chúng đầy tinh thần và đam mê, nói cho tốt thì đúng chất của Tanaka.

 

"Một cái nữa!"

 

"Đây!"

 

"Rồi! Thêm cái nữa!"

 

"Đây này!"

 

Với từng động tác đều đặn như giã mochi, Nishinoya lấy tờ giấy Tanaka đã viết đi và để vào một tờ mới.

 

"Ồ…"

 

Nishinoya nói với Ennoshita, người ngạc nhiên ngưỡng mộ.

 

"Cái này khô xong là đến bước tiếp theo đúng không? Ennoshita chỉ đi!"

 

"À… ừ. Để tớ chuẩn bị mực, còn Kinoshita với Narita làm màn in đi. Nhìn hướng dẫn là hiểu ấy mà."

 

Ennoshita hướng dẫn qua trong lúc để giấy khô.

 

"Cậu đáng tin thật! Sao không đi làm thêm ở tiệm áo phông đó đi?"

 

 

 

"Hả…"

 

Ennoshita hơi ngại khi nghe Nishinoya nói vậy, nhưng cậu chợt nhận ra lưng áo Nishinoya có ghi "Hãy cùng sống nào", và biểu cảm cậu lại nghiêm túc. Đây không phải lúc vui vẻ vì được khen. Tối nay họ phải làm xong và không mắc lỗi gì cả. Ngày mai còn có buổi tập sáng và sau giờ học như mọi khi. Chỉ có hôm nay để làm thôi.

 

"Rồi, cái này xong rồi!"

 

Tanaka ngẩng đầu và cậu có một vết mực thẳng tắp ngay dưới mũi, có lẽ vì chùi tay qua. Nishinoya ôm bụng cười.

 

"Ryu! Hay đấy!"

 

"Hả? C-Cái gì cơ? Tớ không hiểu."

 

"Thôi, không sao đâu. Đừng có lo!"

 

"Thế à? Thế thì được…"

 

Tanaka nghiêng đầu, định bụng đứng dậy, nhưng mặt cậu bỗng chuyển sắc. Mặt cậu tái mét, vẫn dính mực.

 

"Chân tớ… Chân tớ tê quá…!"

 

"Cậu không quen mà tự dưng ngồi bó gối thế thì…"

 

Nishinoya hét lên bên cạnh Ennoshita.

 

"Này, Ryu! Đừng có qua đây! Mực…!

 

Trên tấm chiếu mà Tanaka sắp ngã xuống, có một lọ mực đang mở ở vị trí vô cùng nguy hiểm.

 

"...Khỉ thật!"

 

Nishinoya lập tức lao xuống tấm chiếu, và cậu đã kịp nắm cái lọ trước khi Tanaka ngã xuống.

 

"Noya! Giỏi lắm!"

 

Chắc cậu ta không cần làm thế cũng lấy được cái lọ đi thôi, nhưng cũng tránh được việc đổ mực lên chiếu. Tanaka được Narita và Kinoshita đỡ nên cũng không ngã. Nishinoya mỉm cười, đứng dậy để chiếc lọ lên bàn. Nhưng, người cậu bỗng giật lên.

 

Cậu đã giẫm lên một cái cọ trên chiếu.

 

"Cái cọ!?"

 

Nishinoya nghiến răng, sắp mất thăng bằng mà ngã tới nơi.

 

"Cái… Sao đây…?"

 

Nishinoya hét lớn, đổ người về phía trước.

 

"Ối…!"

 

Tanaka đang nằm trên chiếu cũng theo luôn Nishinoya.

 

Và thế là một tiếng rầm vang khắp nhà.

 

Nishinoya vội chống được một đầu gối lên chiếu, rồi cười.

 

"Suýt nữa thì…"

 

Tưởng chừng như đã hết, Narita hoảng loạn.

 

"Hả? Lọ mực đâu?"

 

"Chết! Tớ chú ý vào phòng thủ quá…!"

 

Nishinoya nhìn lên trần nhà.

 

Lọ mực đang lơ lửng trên đầu Tanaka, chân cậu tê tới không đứng nổi."

 

"N-n-n-ngã mất…!"

 

Trước khi người Tanaka bị đổ đầy mực, Ennoshita đã vội giơ tay ra. Lọ mực nằm gọn trong tay cậu.

 

"...May quá."

 

Tiếng ồ reo lên trong phòng Tanaka.

 

"Ồồoooo!"

 

"Tuyệt quá!"

 

"Giỏi lắm! Ennoshita!"

 

Khi tới lượt Ennoshita "Ồ" lên, một ánh sáng lớn hơn lóe lên.

 

Ánh sáng mạnh đã chiếu họa tiết lên tấm vải lưới. Rồi mực thấm qua từng chiếc lỗ nhỏ, in họa tiết đó lên áo. Đây chính là nguyên lý in lụa.

 

"Được rồi, làm tiếp nào!"

 

Ennoshita lại tiếp tục đưa vào máy.

 

Ầm!

 

Tanaka bật cười khi thấy ánh sáng lóe lên.

 

"Buồn cười thật!"

 

"Đã chiếu như này rồi thì chỉ cần in thôi."

 

Khi Ennoshita giải thích, Tanaka đang ngồi yên liền lọ mọ đến gần.

 

"Để tớ thử với!"

 

"Này, chân cậu thì sao?"

 

"Khỏi rồi!"

 

Bỗng nhiên, Tanaka đứng dậy làm thay Ennoshita. Cậu đưa vào máy rồi dồn sức.

 

…Ầm!"

 

Trong ánh sáng, khuôn mặt khoái chí của Tanaka xuất hiện.

 

"Ê, mấy cậu thấy không? Tia hi vọng cho sự thành công của việc này đâu!"

 

.

 

Cậu cho mực lên tấm lụa và dàn đều ra. Lứa năm hai đứng quanh Tanaka, người đang vô cùng tâm huyết làm trò "Cùng làm áo phông". Không biết có in tử tế không…

 

"Rồi, để xem nào."

 

Cậu cẩn thận lấy tấm lụa ra. Trên chiếc áo phông bên dưới, những thứ Tanaka đã viết rất rõ ràng. Lớp mực còn ướt sáng lấp lánh.

 

"Uầy, xong thật rồi! Đẹp quá!"

 

"Tuyệt ghê!"

 

"Ryu, cậu nghĩ mấy cái này có bán được không?"

 

"Lần sau tớ cũng muốn tự làm đồ cho mình lắm!"

 

Trước những chiếc áo phông mới làm, mọi người chỉ biết cảm thán. Nếu cố giữ yên lặng thì sẽ cười ồ lên mất.

 

"Rồi, cứ thế mà làm nhanh thôi."

 

Ennoshita cũng mãn nguyện cười.

 

Màu tiếp theo, chiếc áo tiếp theo, chờ mực khô, rồi họa tiết tiếp theo… Khi họ tiếp tục in, liên tục thay áo và màn vào, Tanaka lẩm bẩm, người vẫn dính mực.

 

"...Không biết anh Daichi có vui không nhỉ?"

 

"Đương nhiên rồi."

 

Nishinoya gật đầu.

 

Mọi người, ở dưới chiếu hay trên bàn, đang làm với đôi tay dính đầy mực, khuôn mặt đầy vẻ kiêu hãnh. Có khi vì đang ở trong phòng Tanaka, nên dù có thấy mặt nhau suốt, vẫn có cảm giác mới mẻ và ngại ngùng mỗi khi chạm mắt.

 

Và thế là, những chiếc áo phông đã hoàn thành. Tanaka chỉ về hàng dài áo phông để trên chiếu.

 

"Nhìn đi! Đây là cầu vồng dẫn lối tới lễ ra quân hoành tráng nhất đấy!"

 

"A, nụ cười của anh Daichi ở ngay đầu bên kia thôi…"

 

Bất ngờ thay, Ennoshita chính là người chêm vào lời của Tanaka. Bốn người nhìn nhau vì ngạc nhiên trước những gì Ennoshita nói.

 

"Ennoshita, cậu…"

 

Thấy biểu cảm của mọi người, mặt Ennoshita đỏ bừng.

 

"À, không! Coi như mọi người không nghe thấy gì đi…!"

 

Cả bốn người họ lọ mọ qua chỗ Ennoshita.

 

"Ể, l-làm gì đấy…?"

 

Trong căn phòng đầy mùi mực, bốn người kia vây quanh Ennoshita, giơ ngón tay cái lên.

 

"Giỏi lắm!"

 

Căn phòng bừa bộn của Tanaka giờ vang tiếng cười của hội năm hai, cũng nghe đôi chút mệt mỏi trong đó. Ennoshita cười trừ, nghĩ thầm.

 

Mọi người cứ bị xuôi theo năng lượng của Tanaka với Nishinoya mà không nhận ra. Nhưng có vẻ không tệ lắm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!