Chương 54: Tôi Sẽ Cởi
"Grey, vui không?"
Người bắt chuyện với tôi chính là kẻ xấu xa từng định bắt cóc tôi đến đất nước đã diệt vong, Jane Grey.
Công chúa vong quốc, một danh hiệu nghe thật kêu.
『Nếu định để ai đó nuôi thì đây chẳng phải đối tượng hoàn hảo sao? Công chúa đấy nhé?』
Nước mất rồi còn đâu.
Đâu thể tiêu xài tiền thuế tùy thích được.
Hơn nữa, dính dáng đến hoàng tộc phiền phức lắm.
Tuyệt đối không.
"Vâng. Tôi nghĩ một người đã làm những chuyện như thế thì có được phép vui chơi thế này không, nhưng mà..."
Dù vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, nhưng đôi lông mày của Grey hơi nhíu lại.
Không được đâu nhé.
Cô chưa hối lỗi đâu.
Việc cô cần làm là quỳ rạp xuống hướng về phía tôi mọi lúc mọi nơi mới đúng.
Mà, dù có thế thì tôi cũng chết không tha thứ.
"Nếu không chơi bời mà có chuyện tốt xảy ra thì nên làm, nhưng đâu có chuyện đó. Việc phục hưng Tổ quốc của cô cũng tốn thời gian. Trong lúc đó mà cứ ủ rũ mãi thì cũng kỳ."
Tôi tự khen mình giỏi nói mấy lời sáo rỗng mà bản thân chẳng hề nghĩ tới.
Cứ chơi bời trác táng ở nơi tôi không thấy, rồi quên béng cái vụ phục hưng Tổ quốc đi cho tôi nhờ.
Như thế thì sẽ không còn cái áp lực bắt tôi phải giúp đỡ cái hành động ngớ ngẩn đó nữa.
"Vậy, sao. Nghe cậu nói thế tôi thấy vui lắm."
Grey mỉm cười nhẹ.
Cảm giác biểu cảm của cô ta đã mềm mỏng hơn nhiều.
Chắc là do hồi mới chuyển đến, cô ta bị áp lực phải phục hưng Tổ quốc đè nặng.
『Thay đổi tốt đấy chứ.』
Tình trạng của Grey có tốt lên thì tôi cũng chẳng được lợi lộc gì...
"Nhân tiện, tại sao lúc nãy cậu lại vào cùng phòng thử đồ với Kakushigi-san?"
Tôi cứng đờ người trước câu hỏi chất vấn của Grey.
...Bị nhìn thấy rồi à?
Tôi rụt rè quan sát thái độ của cô ta, thấy vẻ mặt vô cảm càng thêm lạnh lùng.
Hiii...
"...Chắc cô nhìn nhầm thôi?"
"Tôi không thể nhìn nhầm cậu được."
Cái sự tự tin kỳ quặc gì thế này.
Chết tiệt! Bị nhìn thấy rồi!
Lại rắc rối rồi đây. Trời ơiiiiiii!
Ghét con nhỏ Kakushigi!
"Cô ấy nhờ tôi chọn đồ bơi giúp. Nhưng tôi thừa nhận là mình đã sơ suất. Xin lỗi."
"...Ra vậy. Để thân thiết hơn thì cũng cần những chuyện như thế nhỉ. Nhật Bản thật thâm thúy."
Grey gật gù ra chiều đã hiểu.
Mấy người nước ngoài hiểu lầm về Nhật Bản làm ơn dừng lại giùm cái được không?
Làm quái gì có nam nữ nào vào chung phòng thử đồ để thân thiết hơn hả, đồ ngốc.
"Tôi hiểu rồi. Vậy thì."
"Hả?"
Đang nghĩ thế thì tôi bị lôi tuột vào phòng thử đồ.
Tất nhiên, có cả Grey.
Hả?
"Tôi sẽ cởi."
Nói xong, cô ta cởi phăng áo trên ra.
――――――Hả?
◆
Grey không hề có mưu đồ gì cả.
Chỉ đơn giản là muốn thân thiết hơn với Yoshihito.
Cô hành động chỉ vì mục đích đó.
Khi thấy Kakushigi lôi cậu vào, cô đã hiểu lầm rằng 『Ở Nhật Bản làm thế để thân thiết hơn』.
Bình thường thì chuyện này là không thể chấp nhận được.
Lôi người khác giới vào phòng thử đồ là quá thiếu thường thức.
Tuy nhiên, do cô biết lơ mơ về phong tục 『Hada no tsukiai (Giao tiếp trần trụi/Tắm chung)』 của Nhật Bản.
Cộng thêm thân phận hoàng tộc cao quý khiến cô thiếu kiến thức xã hội, dẫn đến hành động sai lầm tai hại này.
"Phù."
Cởi áo trên ra, đồ lót lộ diện.
Mái tóc bạc xõa xuống nhẹ nhàng.
Bộ ngực phát triển hơn hẳn bạn đồng trang lứa rung lên nặng nề.
Có lẽ chỉ có Kakushigi mới vượt qua được cô về khoản này.
Trong phòng thử đồ chật hẹp, nhìn thấy thiếu nữ xinh đẹp trong bộ đồ lót, ngay cả những nhà sư tu hành khổ hạnh chắc cũng phải động lòng.
"(Phiền phức vãi chưởng. Hết đứa này đến đứa khác khoe thân, đã bảo bố đếch có hứng thú rồi mà.)"
『Cậu không chỉ là "khô khan" đâu. Mà là chuyển sang giận dữ luôn rồi.』
Tuy nhiên, ngoại lệ duy nhất là Yoshihito.
Kẻ kiểm soát hoàn toàn dục vọng như cậu, dù bị bạn cùng lớp thay đồ trước mặt cũng không mảy may rung động.
Ngược lại, cậu còn thấy bực mình.
"Vậy thì, đồ bơi..."
Grey định cởi nốt đồ lót.
Cô hầu như không cảm thấy xấu hổ khi bị nhìn thấy cơ thể trần trụi, trái ngược hoàn toàn với Kakushigi.
Khi đất nước còn tồn tại, việc thay đồ là do người hầu giúp, còn khi lưu vong thì chẳng còn tâm trí đâu mà để ý nam hay nữ.
Tất nhiên, Colbert và những người khác luôn giữ khoảng cách để không nhìn thấy.
Vì thế, việc để lộ da thịt đối với Grey đáng lẽ chẳng là gì... nhưng mà.
"...?"
Mặt cô bỗng nóng bừng.
Làn da trắng muốt dần chuyển sang màu đỏ.
Kỳ lạ thật.
Tại sao tim lại đập nhanh thế này.
Đó là cảm giác xấu hổ lần đầu tiên Grey trải qua.
Tại sao lại cảm thấy như vậy?
Lý do đang ở ngay trước mắt.
Là Yoshihito đang có vẻ căng thẳng.
Thực tế, cậu căng thẳng không phải vì 『Được nhìn cơ thể Grey』 mà là vì cảm giác khủng hoảng 『Nếu chuyện này bị lộ thì lại rắc rối to』.
Đáng lẽ bị nhìn thấy khỏa thân cũng không sao.
Hơn nữa, giờ cô vẫn đang mặc đồ lót.
Đâu có phơi bày tất cả đâu.
Vậy mà, tại sao...
"Ano..."
"A?"
Cô rụt rè mở lời.
Không biết từ lúc nào, cô đã ôm chặt đống quần áo vừa cởi để che chắn cơ thể.
"Cậu có thể ra ngoài được không?"
"(Sao nói cứ như tôi là thằng biến thái xông vào đây thế hả!!)"
Chỉ số stress của Yoshihito tăng vọt lên mức kỷ lục.
"Woa~! Đại tỷ, hợp lắm ạ! Tuyệt vời luôn!"
"Ha, haha..."
Trong khi đó, Kirako cũng đang trong tình trạng dở sống dở chết.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
