Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Tập 03 - Chương 60: Tại Sao!?

Chương 60: Tại Sao!?

 

Mặc kệ con nhỏ sườn xám trước mặt, tôi và Kirako thì thầm to nhỏ.

"Làm sao giờ? Nhìn tạo hình nhân vật của nó rập khuôn quá."

"Này. Kinh khủng thật. Cố tình xây dựng nhân vật một cách tuyệt vọng luôn. Mà, công nhận là gây ấn tượng mạnh."

Tôi nhìn lại con nhỏ sườn xám.

Sườn xám xẻ tà đỏ rực.

Thanh đại đao Trung Quốc lưỡi cong dày cộp.

Đuôi câu "Aru" đặc trưng của nhân vật Trung Quốc trong truyện tranh cũ.

...Hoàn toàn là "China girl".

Xây dựng nhân vật đỉnh cao thật.

"À ừm... Mục đích của cô là gì?"

"Mục đích là giết sạch lũ bây đó Aru."

"Tại sao!?"

Bị nói thẳng toẹt một cách thản nhiên như vậy, tôi hoảng loạn tột độ.

Dù dạo này bọn trẻ con hay dùng mấy từ như "giết" hay "chết đi", nhưng sau khi suýt bị chém chết bằng đại đao Trung Quốc thật, thì đáng sợ vô cùng.

Cực kỳ nguy hiểm.

Tại sao tôi lại bị người nước ngoài lạ hoắc nhắm đến tính mạng chứ.

Không thể chấp nhận được.

"Lý do thì Ngộ không biết nha. Mà, sao cũng được. Linlin giết lũ bây. Ngộ nhận tiền. Ai cũng vui vẻ (Happy)."

"Bọn tôi không có vui vẻ tí nào."

"Kẻ khác ra sao Ngộ không quan tâm ne."

Hô, trùng hợp thật...

Tôi cảm thấy đồng cảm với con nhỏ sườn xám đang nói những lời hiển nhiên trên thanh đại đao.

Nhưng mà, con này đúng là cặn bã.

Dám thốt ra những lời ưu tiên bản thân một cách thản nhiên như vậy.

Đến tôi cũng chỉ dám nói trong lòng thôi.

Vì sẽ bị mọi người xung quanh ghét bỏ mà.

『Đừng có đồng cảm với nhân vật phản diện chứ.』

"Cơ mà, tôi vẫn không hiểu tại sao người Trung Quốc lại nhắm đến mạng sống của tôi..."

"Foa!? Linlin chưa hề đưa thông tin gì cho mày mà... Mày là nhà ngoại cảm hả?"

Con nhỏ sườn xám mắt xếch nhìn tôi kinh ngạc.

Bị ngu à?

Nói "Aru aru" các kiểu, mặc sườn xám thế kia mà không liên tưởng đến người Trung Quốc thì mới lạ đấy.

Thà bảo là giả danh người Trung Quốc để đổ tiếng xấu cho Trung Quốc nghe còn hợp lý hơn.

...Mà, thời đại này hầu hết các nước đã diệt vong, chắc chẳng nước nào rảnh rỗi làm thế.

Ngoài Nhật Bản ra chắc chỉ còn mỗi Mỹ là làm được.

"Không, tại cô nhìn y chang người Trung Quốc."

"Không thể nào... Cùng là người châu Á mà nhận ra ngay lập tức... Mày, mạnh đấy."

Con nhỏ sườn xám lộ vẻ mặt nghiêm túc.

Chẳng lẽ nó đang nói đùa?

Cơ mà, bắt đầu thấy thú vị rồi đấy.

Nhìn kẻ dưới cơ mình quả nhiên là vui thật.

Có vẻ Kirako cũng nghĩ vậy, cô ta lên tiếng.

"Đám quân nhân kia cũng nói tiếng nước ngoài, chắc là quân đội Trung Quốc thuê cô nhỉ?"

"Đến, đến cả chuyện đó cũng biết...!?"

Kukku, tôi cười thầm.

Nhìn con nhỏ sườn xám hoảng loạn thú vị không chịu được.

...A rê? Bị quân đội Trung Quốc nhắm đến chẳng phải rất tệ sao?

Tại sao lại bị quân đội nước ngoài nhắm đến chứ?

Sợ thì có sợ, nhưng cảm giác muốn trêu chọc con ngốc trước mặt còn lớn hơn.

"Tên cô là Linlin đúng không?"

"Đến, đến cả tên của Linlin cũng biết!? T-Tại sao... Mày thực sự là nhà ngoại cảm hả!?"

Thì tại cô xưng hô bằng tên còn gì, đồ ngốc.

Kiểu giống Tachibana ấy.

Nhìn con nhỏ sườn xám ―― Linlin chạy đôn chạy đáo mà buồn cười không chịu nổi.

Muốn trêu chọc nó mãi thôi.

Đang nghĩ thế thì sát ý mãnh liệt hướng về phía tôi.

"Đã biết đến mức này thì không thể để lũ bây sống được ne. Vốn dĩ định giết rồi, nhưng giờ chắc chắn phải giết sạch aru."

"Động vào tổ kiến lửa rồi...!"

"Cậu làm cái trò gì thế hả!"

"Chính cô cũng đang tận hưởng còn gì...!"

Chúng tôi thì thầm cãi nhau.

Kirako! Xin mời Kirako trước!

Trong lúc đó chắc giáo viên sẽ đến!

"Vậy thì, lên nào yo!"

Linlin nhặt thanh đại đao lên.

Đừng có tớiiiii!!

"(Hừm, nên giết đứa nào trước đây ta?)"

Vừa xoay thanh đại đao, Linlin vừa suy tính.

1 chọi 2.

Số lượng đông hơn sẽ có lợi trong chiến đấu.

Cách chiến đấu khi đối thủ đông hơn là cố gắng đưa về thế 1 chọi 1 để tiêu diệt từng người.

Như vậy, sẽ phải áp sát cận chiến.

May mắn thay, Linlin có kinh nghiệm về khoản này.

Nên cô muốn tấn công ai đó ngay lập tức, nhưng mà...

"(Đòn tấn công đó, phiền phức thật ne.)"

Ban đầu không chỉ có một mình cô.

Còn có những quân nhân được cán bộ Đông Bộ Quân Trung Quốc giao phó.

Tính cả số đó thì bên cô chiếm ưu thế hơn hẳn, nhưng tình thế đã bị lật ngược chỉ bằng một đòn.

"(Có năng lực đặc biệt mạnh mẽ đến thế cơ à ne. Quả là mối đe dọa.)"

Năng lực đặc biệt của cô cũng khá hữu dụng, nhưng nếu chỉ xét về mặt tấn công, thì 『Bạo Thương』 của Kirako vượt trội hơn hẳn.

Không thể dính đòn đó được.

Vậy thì, vô hiệu hóa Kirako trước ư?

"Hii... Nó đang nhìn chằm chằm kìa."

"Nó chọn cô đấy, Kirako. Mau ra tiếp khách cho vui vẻ đi."

"Sao nói chuyện nghe như tú bà quán Cabaret thế hả? Còn lâu tôi mới chịu làm thuê cho cậu, chết cũng không nhé."

Hai đứa vẫn thì thầm to nhỏ thân thiết như mọi khi.

Nào, giờ chọn ai để solo đây...

"Quả nhiên, lúc này phải thể hiện bản lĩnh đàn ông chứ ne!"

"Tại sao!?"

Linlin lao vào tấn công Yoshihito.

Lý do thì có vài cái.

Đầu tiên, vì cậu ta là con trai.

Trong thời đại năng lực đặc biệt xuất hiện nhan nhản thì điều này không còn đúng hoàn toàn, nhưng về mặt sinh học, nam giới thường có thể chất tốt hơn nữ giới.

Tiêu diệt kẻ mạnh trước là chiến thuật cơ bản.

Thêm vào đó, cô nhận ra 『Bạo Thương』 của Kirako không thể sử dụng nếu có đồng minh ở gần kẻ địch.

Hỏa lực mạnh mẽ lan rộng đó sẽ gây nguy hiểm cho cả đồng minh.

Vì thế, cô tính toán rằng nếu cô và Yoshihito cận chiến, Kirako sẽ không thể sử dụng ngọn thương đó.

"Đưa cái đầu đây!"

"Đéo!!"

Lời từ chối đanh thép.

Linlin múa thanh đại đao, tấn công như đang nhảy múa, xoay tròn như con quay.

Dáng vẻ uyển chuyển kết hợp với bộ sườn xám rực rỡ tạo nên vẻ đẹp mê hồn.

Kirako, người vừa thở phào vì biết mình không bị nhắm đến đầu tiên, cũng phải tròn mắt kinh ngạc.

"(Uooooooo!? Chết tui rồiiiiiiiiii!?)"

Tất nhiên, Yoshihito đang bị tấn công thì làm quái gì có thời gian mà ngắm nghía.

Vô số đường kiếm được tung ra.

Chưa đầy một phút, Yoshihito đã đầy thương tích.

Không hẳn là bị thương nặng, mà chủ yếu là kiệt sức.

Tại Học viện Phát triển Dị năng, ngoài các môn học thông thường, học sinh còn phải học cách sử dụng năng lực đặc biệt.

Để chuẩn bị cho việc chiến đấu với ma vật trong tương lai, các bài huấn luyện chiến đấu cũng được tổ chức.

Vì là giờ học bắt buộc nên Yoshihito và Kirako dù không muốn cũng phải tham gia.

Nếu chỉ có thế thì hai đứa đã tìm đủ cớ để trốn rồi, nhưng đặc biệt với Yoshihito, vì trong lớp chỉ có hai nam nên cậu ta thường xuyên bị ghép cặp với Shiramine.

Đối thủ là con trai của Thất Anh Hùng, người đã quen thuộc với năng lực đặc biệt và được huấn luyện từ nhỏ.

Từ kinh nghiệm bị đánh tơi bời trước đó, rõ ràng cậu ta rất mạnh.

Bị bắt đấu tập với Shiramine gần như mỗi ngày, nên khả năng xoay sở của Yoshihito cũng khá lên.

Cậu ta liều mạng né tránh những đòn tấn công đoạt mạng của Linlin, dù thỉnh thoảng vẫn bị xước da.

"(K-Không chịu nổi nữa rồi...)"

Tuy nhiên, thể lực thì không có.

Vì cậu ta toàn tìm cớ để trốn tập mỗi khi có cơ hội.

Chỉ sau một phút tấn công dồn dập, hơi thở của cậu ta đã rối loạn đến mức sắp hét lên.

Và rồi...

"Hây."

"Hự!?"

Linlin bất ngờ ngồi thụp xuống, dễ dàng quét ngã chân Yoshihito.

Bị đá từ bên cạnh, cơ thể cậu ta bay lên không trung.

Và đó là sơ hở chí mạng, quá đủ để kết liễu.

"Trước tiên là một đứa aru."

Thanh đại đao dày cộp cắm phập vào ngực Yoshihito.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!