Chương 53: Điên Tiết Thật Sự
Bị đẩy vào phòng thử đồ chật hẹp, con ranh con này nói cái quái gì thế.
Tôi lườm Kakushigi vô hình bằng hết sức bình sinh.
Ánh mắt sắc bén quá mức khiến cô ta run rẩy cất tiếng.
"...N-Nhưng mà thay đồ trực tiếp thì hơi kỳ, nên tui sẽ thay trong trạng thái tàng hình nhé."
...Đừng bảo là cô nghĩ tôi đang nhìn chằm chằm vào cơ thể cô với vẻ hứng thú đấy nhé?
Oan uổng! Oan uổng quá!
Định kêu oan thì nghe thấy tiếng soạt soạt.
Tiếng quần áo cọ xát vào nhau.
Bịch, một âm thanh nhẹ nhàng vang lên, chắc là tiếng quần áo rơi xuống sàn.
"............"
...Haizz, không thể tin được.
Tôi nhắm mắt, ngửa mặt nhìn trần nhà.
Tại sao tôi lại bị dồn vào cái tình huống mà nếu bị người khác phát hiện thì toang nặng thế này chứ.
Hơn nữa, tôi hoàn toàn không có hứng thú.
Tra tấn à.
『Ghê thật. Bạn học đang thay đồ trong không gian chật hẹp thế này mà cảm xúc của cậu toàn là tiêu cực.』
Tôi không phải là con tinh tinh điên cuồng vì dục vọng tuổi dậy thì đâu nhé.
Con người có lý trí để kìm nén dục vọng.
Mà nói đúng hơn, tôi không hưng phấn với mấy đứa như Kakushigi.
Nhìn thấy cọc tiền thì tôi mới hưng phấn.
"Nào, được rồi. Giải trừ năng lực..."
Bụp, hình dáng Kakushigi hiện ra.
Cô ta đã thay đồ xong trong trạng thái tàng hình.
Quần áo được gấp gọn gàng, và cô ta đang mặc bộ đồ bơi.
Một bộ bikini màu đen, trông rất người lớn.
Không giống thứ mà một đứa mới học cấp hai gần đây sẽ mặc.
Tuy nhiên, vóc dáng của Kakushigi thì người lớn còn phải thua xa.
Bộ ngực căng tràn trắng muốt nổi bật trên nền bikini đen.
Vòng eo thon thả và đôi chân dài miên man, thật khó tin là cô ta mới học cấp hai cách đây không lâu.
Mái tóc đen dài xõa xuống che khuất đôi mắt.
Trong bộ dạng đó, cô ta lúng túng nhìn tôi dò xét.
"Th-Thế nào...?"
"...Sao lại xấu hổ? Chính cô bày ra trò này mà."
"T-Thì bình thường có ai nhìn thấy đâu. Dù ở phòng Kuchinashi-kun tui cũng hay giải trừ, nhưng mặc đồ bơi thì xấu hổ lắm chứ bộ..."
Có lẽ là tác dụng phụ của việc tàng hình, cơ thể cô ta trắng bệch một cách bệnh hoạn.
Vì thế, khi xấu hổ, da cô ta đỏ ửng lên rất dễ nhận thấy.
Thế thì đừng có làm, bộ tôi nghĩ sai à?
Việc chỉ mình tôi thấy được hình dáng thật của cô ta, sự thật này có vẻ khá hữu dụng.
Cùng lắm thì...
『Cậu đang định nghĩ chuyện gì tồi tệ đấy?』
"A, hợp lắm đấy. Rất hợp với Kakushigi."
"...Cảm giác như lời khen sáo rỗng ấy nhỉ."
Dù mắt bị che nhưng tôi vẫn cảm nhận được cái nhìn chằm chằm đầy nghi hoặc.
Thì tôi có hứng thú với cô đâu...
Đưa ra cảm nhận chung chung dùng cho ai cũng được là điều hiển nhiên.
"Cơ mà, được khen là tui vui rồi, nên chốt bộ này nhé. Nếu Kuchinashi-kun chê thì tui định thử bộ khác cơ..."
"Bộ này hợp với cậu nhất rồi. Ừ, không sai vào đâu được."
Thấy cô ta định nói mấy câu phiền phức, tôi vội vàng chặn họng.
Nguy hiểm vãi.
Con nhỏ này tính làm thế thật à.
Nghe tôi nói vậy, Kakushigi có vẻ vui mừng, vặn vẹo người ngượng ngùng.
"Th-Thật hả? Hở hang thế này mà... Kuchinashi-kun, dê xồm nha."
Bố đấm cho bây giờ, con ranh này.
Suýt nữa thì tôi hét lên.
Tại cô cứ định kéo dài cái địa ngục này nên tôi mới phải tìm cách kết thúc sớm đấy chứ!
Tuyệt đối không phải vì tôi muốn ngắm bộ này đâu nhé!
"Cơ mà, bình thường cậu tàng hình, nhưng đi biển thì chắc chắn sẽ giải trừ năng lực nhỉ."
Tôi cố gắng bình tĩnh nói.
Đã cất công mua đồ bơi thì chắc là để khoe dáng rồi.
Nếu không thì mua cái đồ đắt tiền này làm gì.
Đang nghĩ thế thì cô ta nhìn tôi với vẻ mặt ngơ ngác.
"Hả? Tui đâu có định giải trừ?"
"...Thế cô mua đồ bơi làm gì?"
Chả hiểu cái quái gì cả.
Thế rồi, Kakushigi vui vẻ tiến lại gần, dùng ngón tay ấn Guri guri vào ngực tôi.
Con nhỏ này mặc đồ bơi làm cái trò gì thế?
"Ề~, bắt tui phải tự nói ra à? Dê xồm~"
"Hả?"
"Với lại, kích cỡ có vẻ hơi chật... Tui là người con gái không ngừng phát triển mà!"
Kakushigi nhìn xuống ngực mình vẻ lo lắng.
Chà, tôi nghĩ là to hơn mức trung bình cùng trang lứa nhiều đấy.
Dù tôi không biết mức trung bình cụ thể là bao nhiêu.
Cặp đồi trắng muốt được gói trong bộ bikini đen rung rinh nặng nề mỗi khi cô ta cử động.
...Trông vướng víu vãi.
"Nào nào, ra ngoài đi. Ở lâu không tốt đâu."
Cô ta đẩy mạnh lưng tôi ra ngoài.
Hả?
『Đừng có nổi điên thật nhé?』
Điên tiết thật sự.
Không thể tha thứ được nữa...
Lôi tôi vào dù tôi không muốn, xong vắt chanh bỏ vỏ, ném tôi ra ngoài như đồ bỏ đi...
Dù bị giữ lại trong đó cũng phiền, nhưng cái thái độ coi thường này khiến tôi cay cú lắm rồi.
"A, ừm."
Có một kẻ ngốc dám bắt chuyện với tôi trong tình trạng này.
Giả vờ không nghe... chắc không được rồi.
Chậc.
"Hửm? Gì thế?"
Tôi mỉm cười quay lại, thấy Tachibana đứng đó.
Cô nàng cũng đang mặc đồ bơi.
Kiểu một mảnh, kín đáo.
Vừa nhìn bộ bikini đen gợi cảm hạ cấp của Kakushigi xong nên càng thấy kín đáo hơn.
Hợp với cái body trẻ con của Tachibana.
"Đồ bơi của Tachibana thế nào?"
"Ừm. (Với cái body nghèo nàn của cô thì) Tôi nghĩ rất hợp đấy."
Thấy cô nàng rụt rè hỏi, tôi gật đầu cười tươi rói.
Cơ mà, sao đứa nào cũng hỏi tôi thế.
Chuyện của mình mà.
Tự quyết định đi chứ.
"V-Vậy sao. Thế thì chắc mình lấy bộ này."
Rốt cuộc là sao.
Nói xong câu đó, Tachibana kéo rèm phòng thử đồ Soạt!.
May quá, không bị lôi vào trong.
Quả nhiên, chỉ có con Kakushigi là thiếu thường thức thôi.
...Vừa nghĩ xong thì Bịch!, tôi bị húc từ bên hông.
Ác ôn thật...!
"Nè nè! Em nghĩ bộ này hợp với chị hai nhất, anh thấy sao!?"
Mắt sáng lấp lánh nhìn tôi là Yukuhashi (Em).
Bình thường thì tỏ ra lạnh lùng thờ ơ, sao giờ lại hưng phấn thế này.
Thú thật, phiền phức quá.
Con nhỏ này chỉ trở nên như vậy khi liên quan đến chị gái thôi.
"Diện tích vải hơi ít..."
Đang lúng túng trong phòng thử đồ là Yukuhashi (Chị).
Bình thường thì ngơ ngơ ngác ngác, giờ lại đỏ mặt tía tai.
Cũng biết phản ứng như con gái cơ đấy...
Tuy nhiên, đúng như lời Yukuhashi (Chị), bộ đồ bơi cô nàng đang mặc còn táo bạo hơn cả Kakushigi.
Nói trắng ra là gần như chỉ có mấy sợi dây.
Biến thái à.
"Nếu em không muốn tống chị gái yêu quý vào tù vì tội quấy rối nơi công cộng thì nên tém tém lại đi."
"Phù, chán thật. Anh không hiểu được cái đẹp của chị hai rồi..."
Vấn đề là ở bộ đồ bơi ấy!
Dù là tuyệt thế giai nhân mà mặc bộ đồ bơi toàn dây nhợ thế kia thì cũng chạy mất dép thôi!
Chỉ có mấy con tinh tinh điên cuồng vì dục vọng mới thích nổi.
"Nói thêm với con bé đi~"
Yukuhashi (Chị) nhìn tôi với ánh mắt van xin như nhìn đấng cứu thế.
Không ngờ cô ta cũng biết làm cái mặt khổ sở và ánh mắt cầu khẩn thế này.
Quả nhiên, nhìn người khác bị dồn vào đường cùng đau khổ thật thú vị.
Được rồi.
"...Hai chị em cứ bàn bạc kỹ lưỡng với nhau đi nhé? Vậy nhé."
"Bị bỏ rơi rồi~"
"Chị hai, thử cái bikini vỏ sò này đi...!"
Tôi giơ tay chào rồi lạnh lùng rời đi.
Bỏ lại sau lưng tiếng kêu tuyệt vọng của cô chị và giọng cô em đang nói mấy thứ kinh khủng.
...Bikini vỏ sò là thật à?
Cũng có bán thứ ngớ ngẩn đó sao?
Nào, màn tra tấn chán ngắt chắc đến đây là hết rồi.
Không có ai ở đây, cơ hội ngàn vàng.
Về nhanh thôi.
"...Kuchinashi-san."
Vừa định chuồn thì bị gọi lại.
...Bởi kẻ bắt cóc tồi tệ nhất!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
