Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Tập 03 - Chương 57: ...Hả? Cái Cảm Giác Chẳng Lành Đó Là Sao.

Chương 57: ...Hả? Cái Cảm Giác Chẳng Lành Đó Là Sao.

 

Bước ra khỏi khu nhà trọ, cả khối năm nhất đã tập trung đông đủ.

Có vẻ như mọi người đều đang đợi chúng tôi.

Vất vả rồi.

Đang nghĩ thế thì bắt gặp ánh mắt cá chết của Urazumi chiếu thẳng vào mình.

"Ô. Trễ đấy Kuchinashi. Không phải là em quên rồi đấy chứ?"

"Làm gì có chuyện đó ạ, hahaha. Em cũng mong chờ lắm mà."

"Thế thì tốt."

Dễ dắt mũi thật.

Tôi thầm gửi tín hiệu Good job cho Urazumi, người đã tin sái cổ lời nói dối của tôi.

Bình thường thì vô dụng chẳng ra dáng giáo viên tẹo nào, nhưng những lúc thế này cũng được việc phết.

Khen cho cô đấy.

"Rồi, cô giải thích lại ngắn gọn nhé. Lộ trình của cuộc thử thách lòng can đảm."

Urazumi bắt đầu giải thích luật chơi.

Đi bộ theo con đường mòn đã định sẵn trong rừng, đến cái miếu nhỏ (Hokora) ở sâu bên trong lấy một cuộn băng rồi quay lại.

Có thể bỏ cuộc giữa chừng, chỉ cần báo cáo với giáo viên được bố trí rải rác trên đường là được.

Vì có bốn lớp nên mỗi lớp sẽ đi theo một lộ trình khác nhau.

Đại loại là như thế.

...Đi bộ trong rừng đêm có ổn không đấy?

Gấu thì chắc không có đâu, nhưng nhỡ chó hoang xuất hiện thì làm thế nào.

Hơn nữa, dù được phát đèn pin nhưng đi trong rừng tối om chắc chắn là khó đi lắm.

...Mà cái trò thử thách lòng can đảm này có gì vui đâu?

Chẳng thấy thú vị tẹo nào.

Vừa xuất phát cái tuyên bố bỏ cuộc luôn có được không nhỉ?

"Sẽ đi theo cặp, nên bốc thăm đi. Chia theo lớp mà bốc. Không được đổi cặp đâu đấy. Mất thời gian lắm, phiền."

Nghe lời Urazumi, đám bạn cùng lớp nhao nhao lên đầy phấn khích.

Trái ngược với họ, tôi đang tuyệt vọng.

Hảả...

Định bụng giả vờ lạc đường rồi trốn về phòng, ai ngờ lại bắt đi theo cặp.

Cầu mong vớ được đứa nào dễ bảo.

Dụ dỗ nó một hồi rồi cùng nhau bỏ cuộc giữa chừng là đẹp.

『Tóm lại là cậu chỉ muốn về phòng bằng mọi giá thôi chứ gì.』

Chuẩn.

"Nào, Kuchinashi-kun. Đến lượt cậu rồi."

"À, cảm ơn."

Chẳng biết từ lúc nào Shiramine đã đứng trước mặt tôi với cái thùng bốc thăm.

Có vẻ tôi là những người cuối cùng rồi.

Nghe thấy tiếng than thở tiếc nuối của mấy đứa không được chung cặp với Shiramine hay tôi.

...Việc Shiramine nổi tiếng hơn tôi là điều khó chấp nhận.

Rõ ràng tôi đẹp trai hơn hẳn cơ mà.

Tôi hậm hực thò tay vào thùng.

Tóm lại, làm ơn cho tôi một đứa không phiền phức.

Mấy đứa âm trầm ít thể hiện bản thân là tuyệt nhất.

Tôi sẵn sàng khuyến mãi thêm vài câu chuyện xã giao cho bọn họ luôn.

Tuyệt đối đừng dính phải mấy đứa ồn ào như Kakushigi, còn Kirako thì là tận cùng của sự tồi tệ rồi.

Mà, chắc không xui đến mức đó đâu.

"Để xem nào... số 4 à."

『Lại vớ phải con số đen đủi...』

Mở lá thăm ra xem số.

Hình như là cặp với người cùng số đúng không?

Nhìn quanh quất chẳng thấy ai tiến lại gần.

Tức là người đó chưa bốc à?

Tôi bốc gần cuối rồi nên chắc chỉ còn lại vài mống...

"Ái chà, là số 4 này."

Ồ, xuất hiện rồi.

Nào, xem là ai đây...

..."Ái chà" (Ara)?

Tôi từ từ quay sang hướng đó... đối phương cũng từ từ nhìn lại tôi.

Đứng ở đó, là Kirako.

" "――――――" "

『Hai người đừng có làm cái mặt như ngày tận thế thế kia đi...』

Các nữ sinh đi thử thách lòng can đảm về đang ríu rít trò chuyện vui vẻ.

Lúc nãy thì tiếc hùi hụi vì không được cặp với Shiramine hay tôi, nhưng lúc chơi rồi thì ai là bạn cặp cũng chẳng quan trọng nữa.

Mà, cái lớp này cũng chẳng khác gì trường nữ sinh.

Không được cặp với con trai cũng chẳng ai khó chịu làm gì.

Ngược lại, có những kẻ vì bị ghép cặp với nhau mà tụt hứng ra mặt.

Vâng, chính là tôi và Kirako đây.

"...Tại sao lại là cậu."

Kirako lườm tôi bằng đôi mắt cá chết.

Câu đó tôi nói mới đúng.

"Tôi bốc trước. Tức là cô bốc trúng tôi. Tất cả là lỗi của cô."

"Đừng có đùa. Cậu chỉ cần thay đổi con số là được chứ gì."

"Tôi là Chúa chắc?"

Làm quái gì có thằng nào thay đổi được hiện thực hả!

Vừa phải thôi!

Đang thì thầm cãi nhau chí chóe với Kirako thì Urazumi với vẻ mặt chán chường đi tới.

"Được rồi. Tiếp theo là cặp Kuchinashi và Kuromitsu. Nhanh cái chân lên."

Oaaaaaa.

Phiền phức vãi chưởnggg.

"D-Dạ thưa cô, hình như sức khỏe em không được tốt lắm..."

"Em cũng thế! Em cũng thế ạ!"

Tôi thử giãy giụa lần cuối, Kirako cũng lập tức leo lên lưng tôi hùa theo.

Đừng có nói chen vào (ăn cơm hớt)!

Lời thoại của ông đây bị cắt ngang rồi kìa!

Urazumi nhìn chằm chằm chúng tôi, rồi lắc đầu ngán ngẩm.

"Khỏe đến mức đó thì chắc không đến nỗi không chịu được đâu. Sự kiện thử thách lòng can đảm này, sau này nhìn lại cũng là kỷ niệm đẹp đấy. Gì chứ, đi bộ thôi mà. Cứ đi cho có lệ đi."

Hảả!?

Học sinh kêu mệt mà giáo viên bơ đẹp thế là sao!

『Không, cô ấy đang nghĩ cho tương lai của lũ trẻ các cậu đấy chứ. Lời khuyên của người đi trước mà.』

Sinh ra sớm hơn có tí mà lên mặt dạy đời cái gì.

Bố giết bây giờ.

Urazumi nhìn chúng tôi chằm chằm.

Đôi mắt thâm quầng đó hôm nay vô cảm hơn mọi khi.

"―――――Vui vẻ nhé. Đừng để lại hối tiếc gì đấy."

Nói xong câu đó, Urazumi quay người bỏ đi thẳng.

...Hả? Cái cảm giác chẳng lành đó là sao.

Dạo này cô toàn nói mấy câu kiểu này thôi đấy!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!