Chương 52: Chỉ Biết Thở Dài Thôi
"...Hả? Cái gì đây?"
"...Đừng có hỏi tôi được không? Tôi cũng đang tự hỏi y hệt đây này."
Tôi và Kirako đứng ngây người ra.
Buồn cười ở chỗ, dù ngây người nhưng bộ cánh đậm chất mùa hè vẫn hoàn hảo đến lạ.
『Quần áo thường ngày của cậu trông cũng ổn áp đấy chứ.』
Thì tôi chỉ mặc nguyên bộ Kirako chọn cho thôi mà.
Tiện thể, bộ Kirako đang mặc là do tôi chọn.
『............Hả? Sao tự nhiên tình tứ thế.』
Tình tứ chỗ nào hả.
A~a, muốn về quá đi.
Tôi và Kirako đang ở trong một trung tâm mua sắm lớn.
Có rất nhiều cửa hàng và người qua lại tấp nập.
Say sóng. Say người.
Tôi ghét đám đông lắm. Cứ thấy đông là buồn nôn.
"Ọe..."
Đó, thấy chưa.
Kirako bên cạnh mặt cũng xanh mét rồi kìa.
...Này, đừng có lại gần tôi.
Cô định nôn thì nôn một mình đi, đừng có lôi tôi chết chùm.
Dừng lạiiiii!
Tôi ghét bị nôn lây lắmmmmm!
"Cơ mà, tại sao cô cũng ở đây?"
"Tại bị bọn Yankee (du côn) lôi đi chứ sao."
Kirako tặc lưỡi đầy khó chịu.
Con nhỏ này cũng đi mua đồ bơi à.
Đúng là thừa thãi, hay nói đúng hơn là...
"Cô từ hồi cấp hai đến giờ có lớn thêm tí nào đâu, cần gì mua đồ bơi mới."
"Ái chà, trượt chân."
"Hự!?"
Chân tôi bị giẫm mạnh như muốn nghiền nát.
Có đứa nào trượt chân mà dồn lực phá hủy chân người khác thế hả!?
Hơn nữa, cô dùng gót chân đấy nhé!
Trượt kiểu gì mà găm cả cái gót vào chân người ta thế hả!
"Ái chà, ái chà, ái chà, ái chà."
"Trượt chân nhiều quá đấy con khốn!"
Không chỉ một lần, Kirako định giẫm nát chân tôi nhiều lần.
Tuy cô ta nhẹ cân nên không đến nỗi nào, nhưng cứ nhắm vào cùng một chỗ thì thốn lắm.
Sát thương tích tụ lại là toang đấy, nên tôi phải liều mạng né tránh.
"A~, hai người lại tình tứ với nhau kìa. Gian xảo quá nha!"
Đang vờn nhau thì giọng nói nhớp nháp của Kakushigi vang lên.
Vẫn khó nhìn như mọi khi, con nhỏ này.
"Nói chuyện gì thế?"
"Lảng sang chuyện khác kìa. Tachibana biết tỏng rồi nhé."
Tachibana gật gù ra vẻ hiểu chuyện.
Cô thì biết cái quái gì chứ.
"Kuchinashi-san không thong thả được đâu nha. Hôm nay bận rộn lắm đấy!"
"Tớ không định mua đồ bơi mới đâu. Cũng không thể vào khu đồ nữ được, nên tớ ra ngoài giết thời gian đây."
Cứ thế mà về luôn.
Tôi mỉm cười tươi rói, giấu nhẹm ý định trong lòng.
Cứ bảo là bị lạc nên đành về trước là xong.
Ừ, thế là ổn.
Về nhanh thôi.
Đang tính thế thì Kakushigi bác bỏ ngay.
"Hửm? Bây giờ chỉ có mỗi một người con trai, không được đâu nha. Phải vào tận bên trong ngắm nghía kỹ càng đồ của tui chứ!"
"Này này, cậu thấy ổn nhưng mấy bạn khác đâu có thấy thế."
Tôi đếch có hứng thú với đồ bơi của cô đâu.
Tuy nhiên, nếu tôi từ chối thẳng thừng thì hơi kỳ, nên lấy người khác ra làm bia đỡ đạn vậy.
Nào, gật đầu nhanh đi.
Tôi dọn sẵn đường cho rồi đấy.
"Tachibana không ngại đâu."
"Chị thì sao cũng được~"
"Bên đó có vẻ thú vị hơn nên tớ cũng đồng ý."
"...Tôi không phủ nhận những gì Kuchinashi-san làm."
Thế mà hết đứa này đến đứa khác nói mấy câu chán đời.
Cái lũ này bị làm sao thế.
Bảo sao các người không có bạn.
『Cậu thì có tư cách gì mà nói người ta.』
Tôi không cần bạn nhé.
Tôi là sự tồn tại cao quý đơn độc và duy nhất.
Nếu có ai cùng đẳng cấp thì tôi mới kết bạn.
"(Kirako ơiii! Cô hiểu ý tôi mà đúng không!?)"
Tôi nhìn vào con át chủ bài cuối cùng.
Thú thật là tôi chẳng muốn dựa dẫm vào con bài này tí nào, nhưng tình thế bắt buộc.
Hãy tỏ ra có ích cho tôi đi.
Biết ơn đi nhé.
Tôi dùng ánh mắt van xin khẩn thiết, và cô ta gật đầu lia lịa.
May quá. Đồ ngốc chậm tiêu cuối cùng cũng hiểu rồi.
Kirako nở nụ cười rạng rỡ nói.
"Tớ cũng rất muốn cậu chọn đồ bơi cho tớ đấy!"
Tôi cũng mỉm cười tươi rói đáp lại.
"Hả, quần bơi nam á?"
Và ăn đấm.
◆
Các bạn nữ trong lớp ríu rít chọn đồ bơi vui vẻ.
Tôi và Kirako đứng nhìn từ xa.
Đáng lẽ ra chỉ có Kirako ở lại đây, còn tôi thì đã đang thư giãn ở nhà rồi...
Tại con nhỏ này lôi tôi theo đấy.
Không thể tha thứ.
"...Cô không tham gia với bọn họ à?"
"...Tôi thuộc kiểu người quyết định trước thứ cần mua, đến nơi mua cái rụp rồi về. Đến nơi mới tìm kiếm phiền phức lắm, tôi ghét."
"Lâu lâu cô cũng nói được câu hay đấy."
Lang thang không mục đích mà chẳng quyết định mua gì thì tôi cũng không thích.
Nhưng nếu con nhỏ này không sang kia chơi với đám tạp nham đó thì tôi cũng chẳng trốn được.
Nãy giờ nó cứ nắm chặt tay áo tôi mãi.
Vướng víu quá đi...
"Đến nơi mới đắn đo mua gì thì vô nghĩa lắm. Phí thời gian, mệt người. Nhân viên bán hàng vì công việc nên cứ chèo kéo, phải tiếp chuyện họ cho phải phép cũng mệt, nói chung là tệ hại. Thời đại này xem ảnh sản phẩm trên mạng dễ ợt, cần gì phải ra tận cửa hàng kiểm tra. Có gì vui mà làm mấy trò này ――――――"
"Cô than vãn không ngớt mồm nhỉ."
Kirako lải nhải phàn nàn với tốc độ bắn rap kinh hoàng.
Về khoản than vãn thì cô ta là số một Nhật Bản.
Đang nhìn cô ta với ánh mắt ngán ngẩm thì thấy một bóng người tiến lại gần.
Tôi tóm chặt lấy Kirako, người vừa định dùng khả năng cảm nhận nguy hiểm của loài động vật nhỏ để chuồn lẹ.
Định đi đâu thế hả cưng?
Cô ta lườm tôi như muốn ăn tươi nuốt sống, nhưng tôi chỉ mỉm cười.
"Đại tỷ! Tỷ ở đây à! Chọn đồ bơi cho tụi em với! Tụi em cũng sẽ chọn cho Đại tỷ!"
"Hả? K-Không, chị không cần đồ mới đâu...!"
Yankee cùng lớp Kimiya lôi xềnh xệch Kirako đi.
Vốn dĩ là đứa không nịnh nọt ai bao giờ, thế mà bị con nhỏ này lôi đi một ngày xong về thành tín đồ luôn.
Tẩy não đấy.
Tự làm tự chịu đi nhé.
Kirako cố gắng vùng vẫy nhưng sức của Yankee không đùa được đâu.
"Cần thiết để thu hút sự chú ý của Anh rể mà lị!"
"Chờ chút. Anh rể là ai cơ ――――――"
Tôi mỉm cười tiễn Kirako đang bị Kimiya lôi đi.
Hình như vừa nghe thấy từ gì đó chẳng lành, chắc là nghe nhầm thôi.
Hừ, vĩnh biệt.
Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa nhé.
Nào, giờ tôi cũng về thôi... Đang nghĩ thế thì cánh tay bị một thứ vô hình tóm chặt Gashi!.
Phim kinh dị à?
"Nào nào, cả Kuchinashi-kun nữa. Nhanh nhẹn lên nào."
"Hả?"
Kẻ đang lôi tôi xềnh xệch đi tất nhiên là Kakushigi.
Nơi cô ta lôi tôi đến là khu bán đồ bơi.
Lại còn là đồ nữ nữa chứ.
Cái gì thế này, muốn về quá đi.
Kakushigi chẳng thèm để ý đến cảm nhận của tôi, cầm mấy bộ đồ bơi lên khoe.
"Nè, bộ nào được?"
"Không, Kakushigi mặc gì cũng hợp mà."
Tôi cười xã giao.
Đã bảo là không hứng thú rồi mà!
Với cả cô tàng hình thì hợp với chả không hợp cái nỗi gì!
Vừa gào thét trong lòng xong thì Kakushigi làm giọng nũng nịu.
"Ưm~, nói thế làm người ta khó xử quá hà. Quả nhiên là phải nhìn tận mắt mới chọn được nhỉ. Đây."
"Hả?"
Lại bị lôi đi xềnh xệch.
Mạnh vãi chưởng.
Và nơi cô ta hướng đến là phòng thử đồ.
Tất nhiên, cô ta lôi tuột cả tôi vào trong.
Kakushigi tàng hình nên nhìn bên ngoài như thể chỉ có mình tôi đi vào.
...Hả?
"Tui sẽ thay đồ trực tiếp đấy. Đừng có sướng quá mà xịt máu mũi nha!"
Con nhỏ này nói cái quái gì thế.
Chỉ biết thở dài thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
