Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

I became the heroine’s terminally ill older sister

(Hoàn thành)

I became the heroine’s terminally ill older sister

Khi tỉnh dậy sau khi chết, tôi phát hiện mình đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết mình từng đọc — và lại còn là người chị gái bệnh nặng, kẻ đã ngược đãi nữ chính khi cô ấy còn nhỏ.

162 144

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

599 1726

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

231 9627

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

229 1417

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

(Đang ra)

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

Dowonhyang

Đủ thứ lời nguyền rủa khó chịu cứ bám lấy người tôi. Nhưng tại sao… tại sao họ lại đối xử tốt với tôi…?

142 922

Tập 03 - Chương 49: Đến Phút Cuối Cùng Cũng Làm Được Một Việc Ra Dáng Giáo Viên Nhỉ

Chương 49: Đến Phút Cuối Cùng Cũng Làm Được Một Việc Ra Dáng Giáo Viên Nhỉ

 

Rầm, rầm! Những âm thanh nặng nề vang vọng.

Nơi đây là một góc trong vùng đất rộng lớn thuộc sở hữu của Học viện Phát triển Dị năng.

Một khu rừng rậm rạp cây cối, ít có sự can thiệp của con người.

Và rồi, hàng loạt cây cổ thụ to lớn đổ rạp xuống.

Những thứ mà sức người thuần túy không thể nào đốn ngã.

Những thứ mà nếu không dùng đến thuốc nổ hay công cụ mạnh mẽ thì thậm chí chẳng thể làm rung chuyển, nay lại bị bẻ gãy như cành củi khô.

"GYOAAAA A A A A A A A A A A A A A A A !!"

Tiếng gầm rú chói tai khiến người ta chỉ muốn bịt chặt tai lại.

Đó là âm thanh phát ra từ kẻ đang gây ra sự tàn phá quy mô lớn này.

Một con rắn khổng lồ.

Con rắn to lớn đến mức con người phải ngước nhìn.

Thêm vào đó, nó còn có đôi cánh, thứ tuyệt đối không tồn tại ở loài rắn thông thường.

Ngoại hình của nó có lẽ giống với loài rồng trong truyền thuyết hơn.

Dù thế giới thỉnh thoảng xôn xao về những con trăn Anaconda ăn thịt người, nhưng so với con quái vật này thì chúng chẳng là cái đinh gì.

Cơ thể khổng lồ của nó thừa sức nuốt chửng hai, ba người cùng lúc chứ đừng nói là một.

Chỉ cần nó di chuyển thôi cũng đủ gây thiệt hại lớn cho xung quanh.

Hàng loạt cây cối bị đốn ngã lúc nãy chỉ là do con quái vật này quằn quại va vào mà thôi.

Nó chẳng làm gì đặc biệt cả.

Dù vậy, với sức mạnh vượt xa loài người, nó đang gieo rắc sự tàn bạo khắp nơi.

Tuy nhiên, con rắn này không chỉ đơn thuần là đang nổi điên.

Nó đang điên cuồng trả thù kẻ ngu xuẩn dám tấn công nó.

"(Hiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii !?)"

Và kẻ ngu xuẩn đó, tất nhiên là gã đàn ông này... Kuchinashi Yoshihito.

Trong tình huống này mà cậu ta vẫn không hét lên thành tiếng thì quả là đáng nể.

Vừa mếu máo sắp khóc, cậu ta vừa liều mạng chạy trốn.

Tuy nhiên, vì vẻ mặt bên ngoài vẫn nghiêm túc, nên trông như thể cậu ta đang chạy đôn chạy đáo tìm đường sống vậy.

Điển hình của việc đẹp trai thì làm gì cũng được tha thứ.

"(To vãi! Sợ vãi! Mạnh vãi!)"

『Cảm nhận như học sinh tiểu học ấy nhỉ.』

"(Tao làm đếch gì có thời gian mà văn vẻ!!)"

Yoshihito điên cuồng chạy trốn khỏi con rắn đang quằn quại.

Vốn là kẻ luôn trốn tiết thể dục hoặc chỉ tập cho có lệ, thể lực của cậu ta gần như bằng không, nên giờ đang thở hồng hộc như sắp đứt hơi.

"(Cơ mà làm thế quái nào bây giờ, cái tình huống này! Lực lượng Phòng vệ với Cảnh sát đang làm cái trò gì thế!? Mau đến làm bia thịt cho tao đi chứ!)"

Ồn ào lớn thế này thì chắc chắn chính quyền phải đến rồi chứ.

Vấn đề là đây là đất tư nhân của Học viện, xung quanh chẳng có ai.

Không ai gọi điện báo cáo thì có khi họ còn chưa nắm được tình hình ấy chứ.

Tất nhiên, Yoshihito đếch quan tâm chuyện đó, cậu chỉ biết trút giận thôi.

『Làm thế nào với chả thế kia, chỉ còn nước chạy tiếp thôi chứ sao. Mà này, cậu có 【Vô Hiệu Hóa】 mà, cần gì phải chạy?』

"(Cái sức mạnh đó của tao có tác dụng với đòn vật lý quái đâu, mày chắc nó chặn được đòn tấn công của con quái vật kia không? Tao thấy nó có dùng năng lực đặc biệt gì đâu, toàn dùng sức trâu bò thôi mà.)"

Đó là nỗi lo ngại lớn nhất.

Gã đàn ông này không tin tưởng năng lực đặc biệt của mình một chút nào.

Dù sao thì đó cũng là thứ sức mạnh từ trên trời rơi xuống mà cậu chẳng hề mong muốn.

Tức là, nó có thể biến mất bất cứ lúc nào cũng là điều dễ hiểu.

Nếu quá dựa dẫm vào Vô Hiệu Hóa mà tỏ ra thong dong, rồi đùng một cái nó biến mất và ăn trọn đòn chí mạng thì đúng là thảm họa.

Chà, thực ra trên đời này gã đàn ông này chẳng tin tưởng cái gì từ tận đáy lòng cả.

『Lần đầu xuống hầm ngục gặp con Quỷ (Oni), cậu đã chặn được cái gì đó còn gì?』

"(Nếu cái đó không có tác dụng thì tao bẹp dí như con kiến đấy biết không? Chừng nào chưa có bằng chứng xác thực thì tao đếch dựa vào Vô Hiệu Hóa đâu...!)"

『Cẩn thận gớm.』

Đòn tấn công của con Quỷ đã bị vô hiệu hóa.

Nhưng đòn đấm đá của Shiramine hay đòn ném gạch của Kurosugi thì vẫn trúng.

Ranh giới không rõ ràng nên Yoshihito chọn cách an toàn là chạy trốn.

『Thế thì dùng Phản Đòn đi. Cái đó tiện mà. Tự động phản công luôn.』

Giọng nói trong đầu nhắc đến năng lực đặc biệt thứ hai thức tỉnh trong Yoshihito.

Một đòn phản công mạnh mẽ, đủ sức thổi bay Shiramine thuộc Thất Anh Hùng chỉ bằng một cú đấm.

Tuy nhiên, Yoshihito cũng chẳng tin tưởng nó nốt.

"(Cái đó phải nhận sát thương nhất định mới kích hoạt được mà! Bị con quái to xác kia đánh nhẹ một cái thôi cũng đủ thành vết thương chí mạng với tao rồi!)"

Điểm phiền phức của 【Phản Đòn】 là không thể sử dụng tùy ý.

Phải tích lũy một lượng sát thương nhất định mới có thể dùng để tấn công.

Và với Yoshihito, việc "nhận chút sát thương" là điều không thể làm được một cách khéo léo, và cậu cũng chẳng có ý định làm thế.

Cậu hoàn toàn không có khả năng chịu đau, nên ghét cay ghét đắng chuyện đó.

Đây là gã đàn ông đi tiêm phòng cũng hét toáng lên cơ mà.

『Thế thì chỉ còn cách chạy tiếp thôi. Cố lên!』

"Chết tiệt...!"

Tặc lưỡi một cái, Yoshihito nấp sau một gốc cây to.

Con rắn vẫn đang gào rú tìm kiếm cậu.

Tranh thủ lúc chưa bị phát hiện, cậu cố gắng điều hòa nhịp thở.

"Hộc, hộc... (Kirako ơiii! Kirako đâu rồi!? Có con nhỏ đó ở đây thì kiểu gì cũng xoay xở được mà...!)"

『Nói gì thì nói chứ cậu cũng tin tưởng cô bé ghê ha...』

"(Nếu dùng con nhỏ đó làm mồi nhử thì...!)"

『A, coi như tôi chưa nói gì nhé.』

Đôi mắt vằn đỏ láo liên tìm kiếm bia thịt... mồi nhử... bù nhìn rơm... nhưng chẳng thấy ai.

Tiếng tặc lưỡi của Yoshihito lúc đó to đến mức kinh hoàng.

"Này."

"Á á á!?"

『Trả lời kiểu gì thế?』

Một giọng nói cất lên gọi cậu.

Yoshihito đang bực bội đến cực điểm quay phắt lại lườm.

Mái tóc trắng thắt bím, thân hình nhỏ bé không giống người lớn chút nào.

Tuy nhiên, bộ ngực phát triển quá khổ lại nhô hẳn về phía trước.

Quầng thâm đậm dưới mắt tố cáo tình trạng sức khỏe không tốt.

Đó là giáo viên của Học viện Phát triển Dị năng, đồng thời là chủ nhiệm của Yoshihito, Urazumi.

Khác với mọi khi, cô ấy cũng đang chảy máu và thương tích đầy mình.

"Kệ xác cô, chạy nhanh đi. Cô sẽ làm mồi nhử cho. Chuyện này do cô gây ra. Cô sẽ chịu trách nhiệm."

"Hả... (Thật á? Đến phút cuối cùng cũng làm được một việc ra dáng giáo viên nhỉ, Urazumi. Khá khen cho cô đấy. Vậy thì, mau ra đó làm ầm ĩ thu hút sự chú ý đi.)"

Yoshihito tỏ vẻ ngạc nhiên.

Nhưng trong lòng đang mở cờ.

Nhìn vào đôi mắt chứa đựng quyết tâm mạnh mẽ ẩn sau vẻ vô cảm của Urazumi.

Ngay khi định diễn vai nhân vật chính bi kịch đau khổ chấp nhận sự hy sinh đó, giọng nói trong đầu vang lên.

『Người này cũng mạnh lắm, nhỡ đâu sống sót rồi chuyện cậu bỏ mặc cô ấy chạy trốn bị lộ thì sao...』

"............"

Yoshihito định cười xòa bảo làm gì có chuyện ngu ngốc đó.

Nhưng mà, có thể lắm.

Hoàn toàn có thể xảy ra.

Nếu thế thì cái địa vị cậu cất công xây dựng bấy lâu nay sẽ sụp đổ.

Sĩ diện và lòng tự trọng của cậu cao ngất trời mà.

"Cô đừng nói những lời ngốc nghếch đó. Em sẽ cùng cô trở về với mọi người."

Nói những lời trái lòng mình là sở trường của Yoshihito.

Nghe vậy, Urazumi há hốc mồm kinh ngạc.

Biểu cảm ngơ ngác mà chưa ai từng thấy bao giờ.

"...Kể cả với cô, người đã đối xử tệ bạc với các em sao?"

"(Nhắc mới nhớ, nghĩ kỹ lại thì vụ này toàn bộ là do cô châm ngòi chứ đâu. Cô làm cái quái gì thế hả? Cái nguồn gốc của mọi tội lỗi này.)"

Cơn giận dần dần dâng cao.

Đúng rồi.

Nhắc mới nhớ, việc bị con quái vật rắn này đuổi cùng giết tận thế này cũng là tại Urazumi hết còn gì.

Tại sao tôi phải chiến đấu vì mụ này chứ.

Đúng ra mụ phải làm mồi nhử để mình tôi chạy thoát mới đúng.

"............Đương nhiên rồi ạ."

『Đấu tranh tư tưởng ghê gớm.』

Cuối cùng, Yoshihito chọn con đường bảo vệ bản thân (về mặt danh tiếng).

Tuy nhiên, trong mắt Urazumi, cậu học trò này đã không bỏ mặc người gây ra lỗi lầm tày đình như cô, mà chọn con đường nguy hiểm để cứu cô.

Thế là, cô nở một nụ cười mong manh nhưng đẹp đến nao lòng mà chưa từng ai được thấy.

"...Vậy sao. Để học sinh nói như thế thì đúng là mất tư cách giáo viên thật."

"(Cô mất tư cách từ lâu rồi còn gì.)"

『Người mất tư cách làm người đang nói cái gì thế...』

Nụ cười xinh đẹp hiếm thấy cũng chẳng có tác dụng gì với Yoshihito.

Chỉ làm cơn giận của cậu tăng thêm thôi.

"Ừ, đúng vậy. Ít nhất thì, cô nhất định sẽ để một mình em sống sót trở về. Đó là việc làm ra dáng giáo viên đầu tiên và cuối cùng mà một giáo viên tồi tệ như cô có thể làm."

"(Ồ, nói được đấy.)"

Urazumi đứng dậy.

Trên khuôn mặt cô chứa đựng quyết tâm của một người thầy bảo vệ học trò, điều chưa từng thấy trước đây.

Vì cô ta bảo sẽ chiến đấu vì mình, nên Yoshihito cảm thấy ấm lòng hẳn.

"GYOAAAA A A A A A A A A A A A A A A A !!"

Con rắn gầm lên.

Cuộc tử chiến đánh cược bằng tính mạng, sắp sửa bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!