Chương 1.3
Kết hợp một chàng trai có sự dịu dàng và một chàng trai có sự thú vị, sẽ tạo ra một chàng trai nổi tiếng.
Thêm khoản thể thao toàn năng nữa thì miễn bàn.
Dù vậy cũng không phải hoàn hảo, học hành không giỏi, hay chưa đến mức là Ace của CLB bóng rổ, những điểm đó lại tạo cảm giác gần gũi.
Chàng trai đó chính là Miyakura Haruya.
“Ito~ ơi! Tao mang Market đến đây!”
Haruya đến phòng tôi với câu thoại khó hiểu như vậy. Đúng như vẻ mặt vui vẻ, dấu hiệu trên đầu cậu ta trống rỗng hoàn toàn. Tâm trạng đang lên đỉnh!
Từ túi nilon trên hai tay Haruya tỏa ra mùi thơm ngon lành.
Hơn 9 giờ tối.
Giờ này mà Haruya vẫn đến nhà tôi. Và mẹ tôi cũng hớn hở cho Haruya lên phòng tôi.
“Đây là (Súp nghêu kem. Cái này là Hotdog siêu to. Còn đây là gà quay đặc biệt và khoai tây.”
“Mày mua ở Winter Market à?”
“Chuẩn. Tập xong tao đi với mấy đứa bóng rổ.”
“Rồi cất công mang cho tao?”
“Ừ. Ito cũng thích Market mà?”
Nói như không có gì, Haruya lấy các hộp đồ ăn ra khỏi túi.
Winter Market cũng chẳng phải thứ tôi thích đến mức đó.
Nhưng đúng là hồi cấp 1, cấp 2, tôi hay đi cùng Haruya và đám bạn.
Cảm giác hưng phấn khi có thể tình cờ gặp những người chỉ gặp ở trường vào giờ riêng tư, tại sự kiện.
Buổi tối có chút cảm giác phi thường luôn khiến tôi thấy đặc biệt hơn mọi ngày.
“Thực ra tao muốn đi cùng Ito cơ. Nhưng mày ghét đám đông thì chịu rồi. Nên ít nhất cũng tận hưởng không khí tí.”
“Haruya đúng là thích lo chuyện bao đồng thật.”
“Tao đâu có ý đó.”
“Nhưng thực tế, người cứ quan tâm đến tao chỉ có Haruya thôi.”
Quan hệ con người giống như tấm gương vậy.
Nếu mình sống với tâm trạng vui vẻ, những người vui vẻ sẽ tập trung lại xung quanh.
Nhưng ngay khi tôi không nhìn vào mắt họ nữa, mọi người cũng quay mặt đi với tôi.
Thế mà chỉ có Haruya, chẳng thay đổi gì so với hồi nhỏ, vẫn cứ ở bên cạnh tôi.
“Thực ra mọi người cũng muốn lại được quậy phá với Ito đấy.”
Haruya bảo tình cờ gặp bạn cấp 2 ở Market, nói tiếp.
“Mọi người hỏi Ito dạo này thế nào.”
Bất chợt, vết thương sâu trong lòng như nhói lên, tôi hít thở sâu lặng lẽ để cho qua. Rồi làm vẻ mặt như không có gì, giả vờ kiểm tra trong túi nilon.
“Hỏi xem có còn u ám như xưa không hả?”
Nghe tôi nói, Haruya đáp lại vui vẻ: “Không phải thế đâu”.
“Kiểu như nếu Ito khỏe thì hôm nào đi chơi nhé ấy.”
“Xã giao thôi, chắc chắn là thế.”
“Cứ soi mói mấy chỗ không nhìn thấy thế thì được tích sự gì?”
Nói mà sắc mặt không đổi, Haruya lấy cái thìa trong túi nilon ra, mở nắp cốc súp súp nghêu kem.
Ơ kìa, không phải mua cho tao à?
“Yamada――”
Dừng lại một chút, Haruya thốt ra cái tên khiến vai tôi giật nảy.
Haruya liếc nhìn tôi một cái, rồi hạ lông mày xuống nhìn đi chỗ khác.
“Yamada ấy, nó muốn gặp Ito.”
“... Làm gì có chuyện đó.”
Yamada là bạn cùng lớp hồi cấp 2. Một trong những đứa trong nhóm hay chơi cùng, lúc nào cũng cười tủm tỉm hiền lành.
Nhưng Yamada có 5 dấu hiệu trên đầu sáng rực.
Tôi lúc đó mới nhìn thấy Nguyện vọng biến mất, lo cho Yamada đến mức không chịu được. Lúc nào cũng bám theo Yamada không rời, luôn dò xét sắc mặt cậu ta.
Cứ tiếp tục như thế, một ngày nọ Yamada bảo tôi.
“Đừng có giám sát tao nữa, phiền phức lắm.”
――Đó.
Ký ức đắng ngắt ùa về, tôi lập tức nhấn chìm nó xuống đáy lòng.
Sự lo lắng của tôi đối với Yamada là sự thừa thãi.
Và thực tế, Yamada chẳng biến mất. Dù Nguyện vọng biến mất đầy ắp nhưng cậu ta không chọn con đường đó.
Kể từ đó, tôi bắt đầu tránh né quan hệ với xung quanh.
Tôi im lặng, Haruya thở dài một hơi phù.
“Tao không hiểu mấy chuyện phức tạp. Nhưng tao mong Ito lại có thể quậy phá với mọi người.”
Chuyện đó giờ thì chịu rồi.
Tao đang khổ sở vì nhìn thấy thứ không muốn thấy đây.
Đương nhiên không thể nói thế, tôi im lặng kéo gói Hotdog về phía mình.
Cứ ngẩn ngơ thế này thì bị Haruya ăn hết đống đồ bày ra mất.
“Dạo này mày hay nói chuyện với Imamura ha.”
Nghe Haruya đang nhúng bánh quy vào súp nói, tôi nuốt chửng miếng Hotdog trong miệng mà không nhai.
Vì không ngờ cái tên Imamura-san lại xuất hiện ở đây.
Tôi vỗ vỗ ngực cho qua, nhưng Haruya có vẻ không có ý gì khác.
“Nhỏ đó, ghê thật.”
Cậu ta gật gù thán phục.
“Vào CLB Phát thanh hả? Imamura ấy.”
“À... ừ.”
“Vào cái CLB chỉ có thầy giáo ông nội với Ito, đúng là gan thật.”
Tự mình nói thì hơi kỳ, nhưng CLB Phát thanh là “CLB u ám số 1”.
Được hình thành bởi một giáo viên lớn tuổi thích radio và một nam sinh cấp ba không chịu giao du với ai, CLB xa rời thanh xuân nhất quả đất.
“Đồng cảm hay lo chuyện bao đồng gì đó. Không phải mấy cái đó đâu. Đúng kiểu Imamura-san.”
“Cứ đà này thì CLB Phát thanh giải thể mất còn gì.”
Bắt đầu nói chuyện với Imamura-san, tôi biết cô ấy không phải người xấu.
Khác với những người có Nguyện vọng biến mất nhưng lại nói dối với vẻ mặt vui vẻ.
Nguyện vọng biến mất của cô ấy là con số 0 tròn trĩnh một cách sảng khoái, đúng như thế Imamura-san lúc nào cũng vui vẻ. Tận hưởng cuộc đời, cảm giác là vậy.
Nhưng, chính vì thế.
Tôi thấy lạ là tại sao cô ấy lại cố chấp với tôi đến thế.
Bắt đầu từ đêm đó, tôi cứu cô ấy ở sông.
Không ngờ nó lại dẫn đến việc gia nhập CLB Phát thanh.
“Imamura là kiểu không thể bỏ mặc người gặp khó khăn. Dù tao đâu có gặp khó khăn gì.”
“Cũng có thể nói thế thật. Nghe bảo cũng hay làm tình nguyện.”
“Thế mà bao bạn bè nhiều quá nhỉ.”
“Cái đó chắc trong phạm vi tình bạn thôi chứ? Kìa, hôm nay tao cũng bao Ito còn gì?”
“Hừm...”
Nhìn đống đồ ăn bày trên bàn, tôi nghiêng đầu.
Cái đó của Haruya và những gì Imamura-san làm, tôi cứ cảm thấy có gì đó khác biệt về căn bản.
Nhưng hỏi là cái gì thì tôi không tự tin trả lời được nên im lặng.
“Nhắc mới nhớ, tao gặp Imamura ở Market đấy.”
“Thế à.”
“Nhỏ đó được ha. Lúc nào trông cũng vui vẻ.”
Gì chứ. Lúc chia tay tôi, trông cô ấy có vẻ hơi buồn mà, hay không phải nhỉ.
Quả nhiên chỉ là tôi tưởng bở thôi.
Bất chợt thấy xấu hổ vì suy nghĩ đó, tôi nhét nốt phần Hotdog còn lại vào miệng.
“Không cướp đâu mà lo.”
Haruya cười.
Cái Hotdog nguội ngắt nói nịnh cũng chẳng ngon lành gì.
Nhưng cũng có cái vị riêng của đồ ăn vỉa hè.
Nếu ăn ngay tại chỗ mua, chắc sẽ ngon gấp 5 lần.
Liệu có ngày nào tôi lại được nếm thử không nhỉ.
Cái Hotdog nóng hổi ăn dưới ánh đèn trang trí lấp lánh ấy.
Sau giờ học hôm sau, chúng tôi ngồi đối diện nhau qua cái thùng các-tông trong phòng phát thanh.
“Tớ làm Kamekichi, Ito-kun làm rong biển với vỏ sò nhé.”
“Có phải rùa biển đâu, rong biển với vỏ sò có kỳ không?”
“Đừng bận tâm tiểu tiết.”
“Rồi rồi.”
Concept thiết kế Hộp yêu cầu được quyết định lấy trung tâm là Kamekichi.
Thực ra chỉ cần dán giấy màu lên rồi ghi “Hộp yêu cầu” là xong.
Nhưng Imamura-san muốn làm cầu kỳ, cô ấy tập trung cao độ cắt giấy màu thành hình con rùa.
“Imamura-san thích mấy cái này à? Thủ công ấy.”
“Ừ, cảm giác đắm chìm vào nó vui lắm. Ito-kun có không? Kiểu nhận ra thì đã chìm đắm vào rồi ấy.”
Imamura-san vừa nhìn tay đang dùng kéo vừa nói.
Vừa vẽ mấy cái hình rong biển loằng ngoằng lên giấy màu xanh, tôi vừa suy nghĩ.
Nghe radio thì thích thật.
Nhưng cảm giác đắm chìm thì hơi khác.
Đọc tiểu thuyết cũng thích, nhưng hầu như không nhập tâm.
“Không.”
Tôi trả lời ngắn gọn, cô ấy cười: “Dứt khoát ghê, đúng kiểu Ito-kun”.
Dưới tay Imamura-san, cái mai rùa cơ bản đã hoàn thành trong nháy mắt.
Tiếp theo cô ấy bắt đầu cắt nhỏ giấy màu đen. Để tái hiện hoa văn trên mai rùa.
Dùng bút vẽ thì đơn giản, nhưng cô ấy muốn bỏ công sức làm.
“Imamura-san lúc nào cũng vui vẻ ha. Kiểu sống thật vui ấy.”
Dù vẽ bao nhiêu lần, rong biển của tôi cũng chỉ ra hình con giun méo mó.
Mọc lên từ đáy nước, con giun loằng ngoằng.
Nhắc mới nhớ, hình như có sinh vật như thế.
Cá chình vườn (Chin-anago) thì phải. Hay là làm thành cá chình vườn luôn cho rồi.
Dù là biển hay ao, có rong biển là đã không cần bận tâm tiểu tiết rồi. Imamura-san cũng bảo thế mà.
Tôi lấy một tờ giấy màu cam từ trong túi ra.
“Sao lúc nào cũng cười được thế?”
“Cái đó ấy à, là do tớ quyết tâm phải tận hưởng mỗi ngày đấy!”
Imamura-san tuyên bố hùng hồn, một cảm giác sai sai khẽ lay động trong tôi.
Vì tôi cảm thấy tận hưởng không phải là chuyện cần phải quyết tâm.
Nhưng Imamura-san tiếp tục không chút do dự.
“Tớ nghĩ mọi chuyện đều do tâm thế của mình thôi. Nếu nghĩ là tận hưởng thì chuyện nhỏ cũng thấy vui, còn nghĩ là chán thì mỗi ngày sẽ trở nên tẻ nhạt.”
“Tâm thế thôi sao.”
“Phần lớn chuyện trên đời tớ không làm gì được. Chính vì thế, ít nhất tớ muốn tự kiểm soát được cảm xúc của mình.”
Ra là vậy. Cô ấy có lý luận riêng của mình.
“Vậy bài kiểm tra cũng tận hưởng được chứ gì.”
“... Cái đó thì khác.”
Thấy Imamura-san lật mặt nhanh như chớp, tôi buột miệng cười.
Thấy tôi như vậy, Imamura-san cũng cười vui vẻ.
Nhìn vào mắt ai đó, nói chuyện phiếm.
Cười đùa về những chủ đề chẳng đâu vào đâu.
Những điều hiển nhiên đó, đối với tôi đã không còn là hiển nhiên từ nhiều năm nay.
Trước mặt Haruya, người biết rõ tôi ngày xưa, ngược lại tôi không thể cười một cách thành thật.
“Ở bên Imamura-san, thoải mái thật.”
“Hả?”
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Imamura-san, tôi mới nhận ra mình lỡ nói ra tiếng lòng.
“A, không, ý là ơ... cái đó, lạc đà lạc đà... bướu lạc đà chứa cái gì biết không?”
Cuống quá nên tôi hỏi một câu dở hơi.
Thế mà Imamura-san lại làm mặt suy nghĩ ngay: “Hình như là tích trữ nước thì phải...” rồi lẩm bẩm.
Cái tính đơn giản... không, cái tính thành thật này của Imamura-san cứu tôi thật đấy.
Nhưng trong thâm tâm, tôi là người ngạc nhiên nhất.
Không ngờ có ngày tôi lại thấy ở bên người khác thoải mái đến thế.
Đối phương lại là Imamura-san mà tôi từng xa lánh.
Duyên phận giữa người với người kết nối thế nào, vẽ nên hình dạng gì, chắc chẳng ai biết được.
Ra khỏi trường, trời đã tối hẳn.
Vù, gió lạnh thổi qua làm Imamura-san rụt vai lại.
“Mùa đông mặt trời lặn sớm, cảm giác cứ thiệt thòi sao ấy.”
Tối thế này nhưng mới hơn 5 giờ chiều.
Giờ này mùa hè thì trời còn sáng trưng.
“Bù lại sao trời trông đẹp hơn, cảm giác được hời chứ?”
Nói rồi Imamura-san dừng lại ngước nhìn bầu trời.
Không phải đầy sao, nhưng đúng như cô ấy nói, có một ngôi sao lớn đang lấp lánh tỏa sáng.
Imamura-san có khả năng chuyển hóa mọi điều tiêu cực thành tích cực.
Dấu hiệu trên đầu cô ấy trắng xóa tỏa sáng, có lẽ mang ý nghĩa cô ấy sở hữu sức mạnh thổi bay những cảm xúc tiêu cực.
Đang nhìn chằm chằm góc nghiêng của cô ấy, bỗng nghe thấy tiếng ọt ọt thảm hại.
“... Đói bụng quá.”
Hơi xấu hổ, Imamura-san xoa bụng hai cái bằng tay phải.
“Đi ăn mì Ramen không?”
“Ơ, được hả?”
Quán mì Ramen hương vị ngày xưa nằm giữa nhà ga và trường học.
Quán bẩn bẩn chật chật kiểu hay hay, giờ trưa thì khá đông nhưng sau chiều tối thì hầu như không có khách.
Bình thường tôi không ăn ngoài, nhưng thỉnh thoảng tôi cũng vào đó sau khi xác nhận không có ai trong quán.
Mì Ramen đơn giản rất ngon, vị gì đó rất an tâm.
“Mì Ramen tớ không có mấy cơ hội ăn nên mong chờ lắm.”
“Con gái với nhau không đi ăn à?”
“Bữa tối hầu như ngày nào cũng ăn ngoài, nhưng đi với bạn thì toàn quán cà phê hay nhà hàng gia đình thôi.”
“Mấy cái đó cũng toàn Imamura-san trả tiền hả?” câu này tôi giữ lại không nói.
Tôi đâu có quyền gì nói về hành động của cô ấy.
Hơn nữa nếu cô ấy chấp nhận thì thế là được rồi.
“Kính chào quý khách~”
Đúng như dự đoán, trong quán không có khách.
Quán do hai vợ chồng già làm chủ, là quán đồ Hoa mang lại cảm giác hoài niệm.
“Mời ngồi bàn này.”
Bác gái dẫn vào bàn trong cùng.
Giữa bàn này và bàn sau có tấm vách ngăn cao bằng lưng tôi khi ngồi.
Thế này thì dù có khách khác đến, tôi cũng không phải nhìn thấy dấu hiệu trên đầu họ.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, còn Imamura-san ngồi đối diện thì cứ nhấp nhổm nhìn quanh quán.
“Lần đầu tớ đến chỗ thế này.”
“Ngoài Ramen còn có suất cơm rau xào hay suất cơm sủi cảo nữa.”
“Ito-kun ăn gì?”
“Tôi ăn Ramen.”
“Thế tớ cũng ăn giống vậy.”
Nghe thế bác gái cười híp mắt gật đầu rồi quay vào bếp.
“Cảm giác Imamura-san giống Haruya ghê.”
“Lần đầu có người nói thế. Giống điểm nào?”
“Sao nhỉ, kiểu hệ chó ấy...”
Dù là Haruya hay Imamura-san, ở bên kẻ như tôi cũng tỏ ra vui vẻ. Không những thế còn bảo không có tôi thì chán, hay gọi món giống tôi ăn.
Làm tôi tưởng tượng ra mấy con chó vẫy đuôi ngước nhìn mình.
Tiện thể, Haruya là Golden Retriever, còn Imamura-san là hình ảnh con chó Shiba nhỏ.
“Tớ thích chó Mame-Shiba lắm nên vui ghê!”
Nghe hình ảnh tôi ví von, mắt Imamura-san sáng rực.
Bảo giống chó, tùy người có khi làm họ giận, nhưng Imamura-san thì cái gì cũng đón nhận tích cực.
“Haruya-kun là Golden Retriever, tớ cũng thấy siêu hợp lý.”
“Đúng không? Kiểu to xác vẫy đuôi phành phạch lao tới ấy.”
Nghe tôi nói, Imamura-san cười vui vẻ.
“Haruya-kun thích Ito-kun lắm nhỉ.”
“Không, cái đó kiểu nghiệt duyên thôi.”
Thấy hơi xấu hổ, tôi lấp liếm bằng câu đó.
“Nhìn hai người cảm giác đúng là bạn thân thật sự ấy.”
“Imamura-san cũng nhiều bạn mà.”
“Đúng ha, chắc tớ có 100 người bạn đấy!”
“Học sinh tiểu học à.”
Nói vậy nhưng tôi thầm nghĩ có khi đúng thế thật.
Imamura-san không phân biệt lớp nào, đi đâu cũng được bắt chuyện. Tôi đã chứng kiến cảnh đó bao lần rồi.
Nói đơn giản thì Imamura-san là người nổi tiếng trong trường.
“Oa, trông ngon quá...!”
Cô ấy càng làm nụ cười vui vẻ thường ngày thêm rạng rỡ, cảm động trước bát mì Ramen bác gái vừa mang ra.
“Đẹp thật đấy. Nước súp trong veo.”
Mì Ramen ngày xưa chẳng có gì lạ.
Trên nước súp trong veo là trứng luộc, măng khô (menma), rong biển và lá rong biển.
“Ăn đi không trương.”
“Đúng ha. Mời cả nhà ăn cơm.”
Mở hộp đũa ở góc bàn, tôi đưa đũa dùng một lần cho cô ấy.
Và ngay lập tức, cô ấy cắn một miếng măng khô, mặt giãn ra: “Ngon quá...!”.
“Cảm giác giòn giòn thích thật.”
“Thích măng khô à?”
“Ừ, có vẻ thế.”
“Vậy, cho cậu phần của tôi này.”
Không phải không ăn được, nhưng không muốn chủ động ăn.
Đối với tôi, măng khô là thứ như thế.
Bình thường tôi dìm xuống đáy bát coi như không có, nhưng để người thích ăn thì măng khô chắc cũng hạnh phúc hơn.
“Ơ, được hả? Sống là sẽ có chuyện tốt ha.”
“Lại làm quá rồi.”
Trước bát mì gấp đôi lượng măng khô, Imamura-san cười sung sướng.
Nhưng, từ đó trở đi mới bất thường.
Imamura-san cứ liếc nhìn tôi, gắp vài sợi mì, ăn từng chút một.
Có phải động vật nhỏ đâu.
“Ramen mà, ăn mạnh miệng lên xem nào?”
“... Phải thế à?”
“Chẳng lẽ Imamura-san chưa ăn Ramen bao giờ thật à?”
Thấy tôi tròn mắt, Imamura-san gật đầu vẻ khó xử.
Rồi như vội vàng, cô ấy xua tay trước mặt.
“Cái đó nhé! Không phải tiểu thư gì đâu nhé?”
Chắc trước đây từng bị nói thế rồi chăng.
Cô ấy giải thích rối rít.
“Chỉ là tình cờ không có cơ hội ăn Ramen kiểu này thôi.”
“Ở nhà không ăn mì gói à?”
Nhà tôi thì trưa cuối tuần gần như 100% là mì gói.
“Bố tớ không thích mấy cái đó lắm nên không cho ăn.”
Ra là vậy.
Theo Haruya thì nhà Imamura-san rất giàu, nên chắc ông bố không cho con gái ăn mấy thứ đó.
“Mà tóm lại, cứ phát ra tiếng mà ăn là được. Thế Ramen mới ngon.”
“Thế à?”
“Chị tôi còn ăn tiếng to hơn tôi ấy chứ.”
“Ito-kun có chị gái à.”
“Sống một mình rồi nên không ở nhà, nhưng mà.”
“Ra thế.”
“Tóm lại đừng bận tâm tiểu tiết, cứ ăn Ramen theo ý mình là được.”
Không muốn đào sâu chuyện gia đình, tôi lại húp mì sùm sụp.
Imamura-san có vẻ nhẹ nhõm, làm vẻ mặt quyết tâm, rồi hút mì rồn rột, mắt sáng lên: “Ngon quá!”.
“Dạo này phát thanh trưa thay đổi hẳn nhỉ.”
“Hôm qua còn phát bài mới của LOOP nữa!”
“Hồi trước toàn bài cũ, cảm giác chán chán sao ấy. Kiểu chỉ có thầy giáo mới biết ấy.”
“Nghe bảo đang nhận yêu cầu bài hát đúng không?”
“Từ khi Kano vào CLB Phát thanh là thay đổi hẳn. Nhỉ, Kano!”
Buổi sáng trong lớp học.
Cuộc hội thoại này đang diễn ra ngay phía sau chéo tôi.
Hộp yêu cầu do Imamura-san đề xuất được hưởng ứng nhiệt liệt hơn tưởng tượng.
Yêu cầu gửi đến mỗi ngày. Chúng tôi bận rộn chọn bài để phát.
“Không phải tớ đâu. Là nhờ nền tảng CLB Phát thanh xây dựng từ trước đến giờ đấy.”
Imamura-san nói vậy, nhưng thực tế từ khi cô ấy vào, CLB Phát thanh đã thay đổi rất nhiều.
Đầu tiên, nhờ thầy Kashiwaya gợi ý, đầu buổi phát thanh Imamura-san bắt đầu nói một câu.
“Chào mọi người! Thứ tư ngày 15 tháng 1. CLB Phát thanh xin gửi đến các bạn giây phút thư giãn.”
Giọng cô ấy nhẹ nhàng, nhưng đâu đó cũng điềm tĩnh, qua loa phát thanh nghe rất êm tai.
Người thế nào đang phát thanh đây.
Biết được điều đó, mọi người quan tâm lắng nghe hơn hẳn.
Chính vì thông báo Hộp yêu cầu trong bối cảnh đó nên mới có phản hồi lớn thế này.
“Giọng Kano hay thật đấy.”
“Dễ nghe như giọng phát thanh viên ấy.”
“Phải chi tăng thêm phần Kano nói chuyện thì hay.”
Nghe đám con gái nói thế, Imamura-san cười: “Đâu có đâu”.
Nhưng tôi thì lén ghi nhớ những lời đó trong lòng.
Vì trong đó có nhiều điểm tôi thấy cũng đúng.
Tôi thích “Phát thanh”.
Nhưng tôi cứ nghĩ phát thanh ở trường chẳng ai nghe.
Khác với radio, chỉ là dân nghiệp dư làm trong trường thôi mà.
Nhưng nếu nội dung thay đổi, hóa ra cũng có người mong chờ thế này.
Hôm qua trong Hộp yêu cầu có tin nhắn “Tớ luôn hồi hộp chờ xem hôm nay phát bài gì”, khiến tôi, kẻ chẳng giống mình chút nào, cảm động nho nhỏ.
Khẽ quay lại một chút, ánh mắt tôi chạm phải Imamura-san tình cờ nhìn sang.
Trong khoảnh khắc tôi chưa kịp phản ứng, Imamura-san mỉm cười như mọi khi.
“Imamura-san, dạo này còn nghe Hamaraji không?”
Trong buổi phát thanh hôm đó, vừa phát bài yêu cầu, tôi vừa mạnh dạn hỏi.
Hamayan Radio ――gọi tắt là Hamaraji, là chương trình radio tôi thích nhất.
Trước đây Imamura-san cũng từng nhắc đến.
“Ừ, nghiện luôn rồi. Tuần nào tớ cũng nghe.”
“Chương trình đó hay ha.”
“DJ Hamayan hay thật đấy! Phản hồi tin nhắn vừa dịu dàng vừa thú vị.”
“Không hổ danh là DJ nổi tiếng.”
“Tớ chưa nghe radio bao giờ nhưng thấy sâu sắc thật.”
“Cũng học được nhiều thứ lắm.”
Không được đánh đồng radio chuyên nghiệp với phát thanh nội bộ học sinh.
Nhưng trong cái khung lớn là “Phát thanh”, chương trình radio có rất nhiều điểm để chúng tôi tham khảo.
Thứ tự bài hát, tông giọng, cách giới thiệu bài hát.
Tôi lỡ nhiệt tình nói về nó, Imamura-san cứ tủm tỉm nhìn tôi.
“Gì thế...?”
“Cảm giác dạo này Ito-kun sống động hẳn lên.”
“... Đâu có, làm gì có.”
“Hồi đầu mắt cậu như cá chết ấy.”
“Cái gì thế.”
Đáp lại vậy nhưng bản thân tôi cũng tự nhận thức được phần nào.
Mỗi ngày đều thực sự khổ sở.
Ngẩng mặt lên là thế giới tràn ngập những người muốn “biến mất”.
Bảo hy vọng vào thế giới đó thì đúng là đánh đố.
Nhưng gần đây, tôi bắt đầu nhận ra trong những ngày tháng này cũng có những điều thú vị nho nhỏ.
Nếu biến tấu lời cô ấy theo phong cách của tôi, thì sẽ là “Sống thì cũng không toàn chuyện xấu” chăng.
“Ito-kun thay đổi rồi nhỉ.”
“... Chắc thế.”
Nguyên nhân là do ai thì quá rõ ràng, nhưng tôi không nói ra.
Imamura-san nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng, rồi khẽ thở ra.
“Tớ có thay đổi được không nhỉ.”
Lời lẩm bẩm nhỏ đó đối với tôi thật bất ngờ.
“Cỡ Imamura-san mà cũng muốn thay đổi à.”
Imamura-san không có mặt trái, như mặt trời. Nhiều bạn bè, luôn tích cực, cô ấy dường như chẳng có điểm nào cần thay đổi.
Imamura-san liếc nhìn tôi, rồi lần này thở dài thườn thượt nhìn lên trời.
“Đương nhiên tớ cũng muốn thay đổi chứ. Như không kìm được ham muốn ăn vặt đêm khuya, hay bản thân không giỏi dậy sớm.”
“Hay chuyện học không giỏi?”
“Đúng đúng... ――Ơ ai bảo không thông minh cơ?”
Mấy màn tấu hài này, với Imamura-san tôi cũng làm được tự nhiên.
Trong lúc đó, cô ấy vỗ tay cái bốp: “Đúng rồi!”.
“Ito-kun với tớ thi đấu không?”
Chuyển chủ đề, Imamura-san dí sát mặt về phía này.
Tôi giật mình trước khoảng cách đó, lùi lại: “Nghĩa là sao?”.
Tôi thấy cảm giác khoảng cách với người khác của Imamura-san hơi lạ.
Lúc nào cũng khoác tay đi cùng đám con gái trong lớp.
“Gửi tin nhắn cho Hamaraji. Ito-kun với tớ, ai được đọc trước thì thắng!”
“Đó là thi đấu á?”
“Ừ. Ito-kun đã từng gửi tin nhắn cho chương trình radio bao giờ chưa?”
“Chưa... tớ chuyên nghe thôi.”
Nghe tôi nói, Imamura-san gật đầu hài lòng.
“Tớ ban đầu cũng chỉ nghe là vui rồi. Nhưng nghe hàng tuần xong cũng muốn thử gửi.”
“Thế thì cứ gửi bình thường là được chứ gì.”
“Đã thế thì biến thành cuộc thi cho vui.”
“Là thế à.”
“Là thế đấy!”
Giả vờ ngán ngẩm, nhưng trong lòng tôi hơi phấn khích.
Thực ra tôi cũng từng muốn thử gửi tin nhắn.
Nhưng sự xấu hổ khó hiểu, hay sự e ngại kiểu “mình mà lại”, khiến tôi chưa từng gửi lần nào.
“Vậy gửi ngay từ tối nay đi! Để biết tin nhắn của nhau được đọc, phải nghĩ Radio Name (bút danh) đã.”
Câu “việc thiện làm ngay” chắc là dành cho Imamura-san.
Nhưng sự thật là tôi cũng bị cuốn theo ngon ơ.
“Radio Name à... Trước giờ chưa từng nghĩ đến.”
“Liên tưởng từ thứ mình thích xem? Đồ ăn, hay động vật.”
Tôi chuyển đổi những thứ hiện lên trong đầu thành chữ cái.
Chợt, bát mì ăn cùng Imamura-san hiện lên.
“〝Ramen không măng khô〟...”
“Chẳng lẽ là cái hôm trước?”
“Ừ. Sau khi cho Imamura-san hết măng khô.”
Chắc cô ấy cũng nhớ đến bát mì đó.
Tiếng cười lanh lảnh vang lên, tôi thấy vui vui.
“Vậy tớ lấy tên 〝Shiba-Kano〟!”
“Gì đấy.”
“Kết hợp Mame-Shiba và Kano.”
“Ra thế.”
Trong cô ấy cũng lưu lại cuộc trò chuyện với tôi.
Điều đó làm trái tim tôi ấm lên từng chút một.
Tất nhiên, tôi không nói ra hay thể hiện lên mặt.
“Vậy, quyết đấu nhé.”
“Rõ. Từ tối nay.”
Thế là, cuộc chiến của chúng tôi mở màn.
“Nào nào, hôm nay cũng cảm ơn rất nhiều tin nhắn. Tin nhắn cuối cùng hôm nay đến từ Radio Name 〝Ông nội hậu đậu〟!”
“Cảm ơn các bạn đã lắng nghe tối nay! Tin nhắn cuối cùng hôm nay là của Radio Name 〝Quýt chín giữ được bao lâu〟!”
“Lúc nào cũng xin lỗi vì không giới thiệu hết thư! Chia tay hôm nay bằng tin nhắn của Radio Name 〝Điệu nhảy đu đủ〟 nhé!”
“Hoàn toàn không được đọc...”
“Tớ cũng hơi coi thường quá.”
“Tin nhắn khó được đọc đến thế sao!?”
“Chắc có hàng trăm lần số người chúng ta nghĩ đang gửi đấy.”
Gửi mãi gửi mãi mà tin nhắn không được giới thiệu.
Nếu là tôi trước đây, chắc đã nghĩ “chỉ đến thế thôi” và bỏ cuộc.
“Tức là tỷ lệ chọi khủng khiếp đúng không? Nghĩa là nếu được đọc thì cực kỳ may mắn luôn. Càng hăng máu nhỉ!”
Nhưng nhờ có Imamura-san, người có thể nhìn nhận mọi việc một cách tích cực như thế này ở bên cạnh, cảm xúc tiêu cực trong tôi không ló mặt ra được.
Cứ thế gửi liên tục khoảng một tháng rưỡi.
Cuối cùng thời khắc đó cũng đến.
“Chà, mùa xuân đến gần lắm rồi nhỉ. Mới hôm nào còn nói chuyện Tết nhất, thời gian trôi nhanh thật.
Nào, tin nhắn cuối cùng hôm nay đến từ một bạn học sinh cấp ba đây. Radio Name 〝Ramen không măng khô〟.”
――Đến rồi!
Trái tim rung lên dữ dội.
Đang nằm trên giường, tôi bật dậy. Rồi vặn loa lên mức to nhất.
Nhịp tim tăng lên với tốc độ chóng mặt.
“Chào anh Hamayan. Em luôn mong chờ chương trình. Em đang tham gia CLB Phát thanh, luôn nghĩ giá mà nghe được Hamaraji trên phát thanh trưa ở trường thì tốt biết mấy. Anh hãy làm buổi phát thanh lưu động đi ạ!”
Được đọc rồi! Giọng DJ Hamayan đọc tin nhắn của tôi!
Ngay lúc đó, điện thoại rung bần bật.
“Ito-kun giỏi quá! Được giới thiệu kìa!” là tin nhắn từ Imamura-san.
Dù không ở cùng nhau nhưng tôi cảm nhận được cô ấy cũng đang phấn khích giống tôi.
Trong khi tiếng tim đập vì căng thẳng và hưng phấn vang vọng màng nhĩ, giọng nói thư thái của Hamayan tiếp tục.
“Phát thanh lưu động, mới mẻ ha. Được đấy được đấy, lúc nào đó muốn làm ghê. Nhưng trước tiên ấy, sao bạn 〝Ramen không măng khô〟 không tự làm đi nhỉ? CLB Phát thanh đúng không? Thế thì làm luôn chương trình trên phát thanh nội bộ đi!”
Hả...?
Tôi há hốc mồm trước lời nói phát ra từ loa.
Ngay khoảnh khắc đó, điện thoại đổ chuông.
“Ito-kun! Đúng như Hamayan nói đấy! Làm chương trình radio đi! Vào buổi trưa ấy!”
Giọng nói phấn khích của Imamura-san vang lên thật lớn bên kia đầu dây.
“Cho hai bát Ramen.”
“Có ngay~”
Sau giờ học hôm sau, chúng tôi lại đến quán đồ Hoa đó.
Vẫn ngồi bàn trong cùng. Trong quán chỉ có một ông chú làm văn phòng ngồi ở quầy.
“Trận này thua toàn tập rồi. Tiếc quá!”
Trái ngược với lời nói, vẻ mặt Imamura-san có vẻ vui.
“Vậy thì Ito-kun, xin mời đưa ra yêu cầu.”
Người thua phải nghe theo bất cứ một điều gì người thắng nói.
Đó là luật chơi Imamura-san đặt ra lúc đầu.
“Hôm nay tớ bao Ramen nhé? Thêm sủi cảo, rau xào, đậu phụ Tứ Xuyên cũng được.”
Thấy Imamura-san đưa thực đơn ra trước mặt, tôi cười khổ: “Không ăn nhiều thế đâu”.
Thực ra tôi đã quyết định điều muốn yêu cầu rồi.
“Imamura-san, làm DJ đi.”
“... Hả?”
Tin nhắn “Tớ luôn hồi hộp chờ đợi” trong Hộp yêu cầu.
Lời của bạn nữ trong lớp “Phải chi tăng thêm phần Kano nói chuyện thì hay”.
Lời đẩy lưng của DJ Hamayan “Làm luôn đi”.
Tôi bắt đầu muốn thử làm xem sao.
Không làm được gì to tát, nhưng tôi muốn tạo ra buổi phát thanh mà nhiều người có thể tận hưởng hơn.
Ví dụ như tạo ra khoảnh khắc để những người đang sống vô định mỗi ngày như tôi cảm thấy nhẹ nhõm một chút thông qua buổi phát thanh.
Và để hiện thực hóa điều đó, sức mạnh của Imamura-san là không thể thiếu.
“Khi giới thiệu bài hát yêu cầu, kể một chút câu chuyện liên quan chẳng hạn. Ngoài ra, thu thập tin nhắn cũng hay.”
Quyết định chủ đề, thu thập tin nhắn liên quan trong trường.
Bỏ vào Hộp yêu cầu, rồi giới thiệu trên phát thanh trưa.
Chỉ thế thôi cũng giống chương trình radio rồi.
“Nghĩ đến việc bài mình gửi có thể được phát, mọi người sẽ thấy hồi hộp. Giống như chúng ta lần này, sẽ nghe với tâm thế mong chờ hơn trước.”
Chỉ với khả năng tin nhắn được đọc, sự việc của người khác sẽ trở thành chuyện của chính mình.
“Đ... Đúng là thế nhưng mà...”
“Không muốn làm à?”
“... Thú thật tớ thấy có vẻ vui. Nhưng tớ không tự tin làm tốt. Không thể xoay sở giỏi như Hamayan, cũng không biết đáp lại khéo léo.”
“Không cần phải cố làm tốt hay nói khéo đâu. Cứ là Imamura-san như mọi khi thôi.”
Cách chọn từ, cách nói chuyện, tông giọng của cô ấy có sức mạnh khẳng định đối phương một cách tự nhiên và khiến họ hướng về phía trước.
Tôi đã cảm nhận điều đó bằng chính bản thân mình.
Imamura-san cắn chặt môi dưới, rồi khẽ mở miệng.
“Tớ không phải người như Ito-kun nghĩ đâu.”
Không giống cô ấy chút nào, tôi nghĩ.
Imamura-san luôn tự tin hơn, nhìn nhận mọi việc tích cực hơn.
Nhưng có lẽ đề xuất lần này là chuyện lớn đối với cô ấy đến mức đó.
Đúng lúc đó, hai bát Ramen được mang ra.
Ramen hôm nay cũng tỏa mùi thơm ngon lành.
“――Cho đến khi nói chuyện với Imamura-san, tôi không muốn quan hệ với ai cả.”
Tách đũa, đưa cho cô ấy.
Imamura-san im lặng nhận lấy, lắng nghe câu chuyện của tôi.
“Nhưng kẻ như tôi, lại đi ăn Ramen với Imamura-san thế này.”
Con người có mặt trước và mặt sau.
Ngoài mặt cười nhưng trong lòng có khi muốn biến mất.
Dù chẳng hề muốn biến mất, nhưng lại hùa theo ai đó làm vẻ mặt bi thương.
Chỉ nhìn những gì thấy được thì chẳng hiểu gì cả.
Cảm xúc là của riêng người đó, người ngoài không làm gì được.
Nên tôi không thể tin tưởng những người xung quanh. Tránh né quan hệ.
Nhưng mà.
“Ở bên Imamura-san, tôi cảm thấy mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
Tươi sáng đến chói mắt, cưỡng ép, chẳng bận tâm cảm xúc của tôi.
Nhận ra thì lúc nào cũng ở bên cạnh.
Trước mặt cô ấy có một tôi có thể ngẩng đầu lên.
Tôi không còn nghĩ kẻ muốn biến mất là mình nữa.
“Không hiểu sao tôi có thể tin tưởng Imamura-san.”
Nói đến đó, tôi dùng đôi đũa vừa tách, gắp từng miếng măng khô của mình sang bát cô ấy.
“Giọng nói, lời nói của Imamura-san có sức mạnh truyền tải thẳng đến rất nhiều người.”
Đến đây tôi ngẩng mặt lên.
Cô ấy mở to mắt, đôi mắt dao động như có màng nước bao phủ.
――Khóc ư?
Khoảnh khắc tôi nghĩ vậy, cô ấy lại nở nụ cười.
“Nếu Ito-kun tin tưởng, thì tớ cảm giác cũng có thể tin vào chính mình.”
Tách đũa, cô ấy chắp hai tay lại, rồi húp mì sùm sụp thành tiếng.
Hình vuông trắng xóa tỏa sáng trên đầu cô ấy dường như thay đổi độ sáng lung linh, có lẽ là do hơi nước bốc lên từ bát mì.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
