Gửi lời từ biệt đến thế giới tôi căm ghét

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

110 458

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

800 1764

KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

(Đang ra)

KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Đồng Xu Hai Tệ

À mà, thưa ngài Tổng thống, ngài có chắc bản Dự luật Nhân quyền thứ 2 này... thực sự không phải là định biến nước Mỹ thành Liên Xô đấy chứ?

69 562

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

176 320

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

98 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 1

Toàn tập - Chương 1.2

Chương 1.2

Hơn tám giờ tối vào mùa lạnh, tuy không phải quá muộn nhưng đôi khi lại có cảm giác như đêm khuya.

Ngày ngắn lại, nhiệt độ xuống thấp hơn hẳn, mọi người dường như đều vội vã trở về nhà. Có lẽ vì thế mà người qua lại ít đi.

Hơi thở trắng xóa của tôi được đèn đường chiếu rọi. Tôi đút đôi tay lạnh cóng vào túi áo khoác, nghịch nghịch mấy đồng xu leng keng.

Việc nhận ra phải đi mua đồ là chuyện vừa mới tức thì.

Vừa nghe radio vừa ghi chép bài hát, ngòi bút chì kim gãy cái rụp. Định thay ngòi mới thì mở hộp ra thấy trống trơn.

Ngày mai có bài kiểm tra toán ngay tiết một, nên không thể để thế được.

“Ư, lạnh quá...”

Cửa hàng tiện lợi gần nhà đang sửa chữa, nên tôi phải đi đến chỗ xa hơn một chút.

Mỗi khi gió bấc thổi qua, tôi lại co rúm hai vai lên gần tai.

Lạnh thật.

Nhưng đi ra ngoài vào đêm mùa đông cũng có cảm giác giải phóng, đó là sự thật.

Vì khung giờ ít người qua lại này, tôi có thể ngẩng đầu lên mà đi.

Thành phố tôi sống có một con sông lớn chảy chia cắt đông tây. Đi bộ qua cây cầu bắc ngang đó là một trong số ít niềm vui của tôi.

Chẳng có gì đặc biệt cả. Nhưng dù là kẻ như tôi cũng có một nơi mình yêu thích.

Hôm nay cũng vậy, đi đến khoảng giữa cầu, tôi đặt tay lên lan can ngắm nhìn dòng sông.

Cách dòng sông tối đen, những ánh đèn khu dân cư lấp lánh hai bên bờ.

Không phải cảnh đêm hoành tráng gì, nhưng khung cảnh mộc mạc này luôn làm tâm hồn tôi bình yên.

Tôi nhắm mắt lại, tập trung thính giác.

Vù, tiếng xe ô tô chạy qua.

Tiếng còi xe cứu thương văng vẳng xa xa.

Tiếng nhạc thịnh hành phát ra từ chiếc xe vừa lướt qua.

“... Tiếng gì vậy?”

Lúc đó, tôi nghe thấy một âm thanh hơi khác thường.

Bì bõm, bì bõm.

Ào, ào.

Bì bõm, bì bõm!

Nó phát ra từ phía dưới cầu.

――Khi nhận ra, tôi đã lao đi rồi.

“Cậu định làm cái gì thế hả! Lạnh thế này! Định chết à!”

Ướt sũng đến thắt lưng, tôi vừa xoa cơ thể đang run cầm cập vừa hét lớn.

“Không phải! Không phải đâu Sawaguchi-kun! Mè... Mèo! Tớ chỉ muốn cứu con mèo thôi!”

Người vừa nói vừa làm rơi những giọt nước tí tách từ váy đồng phục chính là Imamura-san đó.

Vừa xong, tôi đã liều mạng kéo Imamura-san đang sắp chết đuối trong sông lên bờ.

Con người ta, đôi khi cơ thể tự chuyển động bất chấp cảm xúc.

Tiếng nước lạ thường phát ra từ trong sông.

Nhận ra đó là do người đang đuối nước, tôi phản xạ hướng về phía đó, không do dự lao xuống sông.

Dù không ngờ đó lại là Imamura-san.

“Mèo...?”

Tôi vắt mạnh gấu áo hoodie. Không ngờ nước sông giữa mùa đông lại lạnh đến thế này.

“Đúng, tớ thấy con mèo đang đuối nước.”

Imamura-san cũng bắt chước tôi vắt gấu váy.

Mặc đồng phục thế này, chắc là đang trên đường về từ buổi Karaoke.

Môi cô ấy tím tái vì lạnh, đôi chân thon thả cũng run rẩy.

Dù vậy Imamura-san vẫn nở nụ cười điềm tĩnh đâu đó, dấu hiệu trên đầu vẫn trống rỗng.

“Nhưng thực tế, không phải mèo mà là túi rác nilon.”

Làm thế nào mà nhìn nhầm hai thứ đó được chứ.

Có thể do trời tối không nhìn rõ, hoặc cái túi trắng phồng lên trong gió trông cũng giống sinh vật sống chăng.

“Dù vậy thì, lao xuống sông giữa mùa đông thế này...”

“Phải quý trọng sinh mệnh mà...”

Hơn nữa, cô ấy ngẩng mặt lên như chuyển đổi tâm trạng.

“Sawaguchi-kun cũng vì muốn cứu tớ mà lao xuống sông mùa đông còn gì.”

Lời nói đó của Imamura-san khiến tôi nuốt ực lời định nói vào trong.

Bởi vì đúng như cô ấy nói.

Dù đối phương là ai, tôi cũng sẽ nhảy xuống sông mùa đông thôi.

Tôi không thể im lặng đứng nhìn sinh mệnh biến mất ngay trước mắt.

“Phải biết quý trọng sinh mệnh.”

“Hãy sống hết mình mỗi ngày.”

Mấy cái đó, tôi cứ tưởng là chó chết chứ.

Có vẻ như tinh thần đó cũng đã ăn sâu vào trong tôi rồi.

Cơn ớn lạnh chạy từ chân lên, tôi hắt hơi một cái thật to.

“Xin lỗi nhé. Cậu bị cảm mất.”

Nói rồi Imamura-san lấy khăn tay từ trong túi ra đưa cho tôi.

Nhưng tất nhiên nó cũng ướt sũng. Nhận ra điều đó, cô ấy cười phá lên vẻ buồn cười.

Chỉ trong một khoảnh khắc, sâu trong cơ thể lạnh cóng dường như có thứ gì đó ấm áp nhen nhóm, tôi vội vàng cố tình hắng giọng vẻ khó chịu.

Đêm giữa mùa đông, bên bờ sông. Cô ấy và tôi ướt sũng.

Trên bầu trời, chòm sao Orion đang lấp lánh tỏa sáng.

Cơ thể bị lạnh sẽ dẫn đến cảm cúm. Điều đó có vẻ là sự thật.

Sau đó về nhà, tôi lao ngay vào phòng tắm. Dù đã ngâm mình trong bồn nước nóng được đun lại, tôi vẫn bị sốt.

“36 độ 8...”

Đọc con số trên nhiệt kế, tôi thở hắt ra một hơi dài.

Sốt đàng hoàng, nghỉ học ngày thứ ba. Dù đã hạ xuống nhiệt độ bình thường nhưng người vẫn cứ lờ đờ.

“Ito, Haruya-kun đến này.”

Tiếng mẹ vọng vào, qua khe cửa mở hé lộ ra khuôn mặt với mái tóc nâu vểnh lên của Haruya.

Cậu ta giơ cái túi nilon lên bằng một tay, “Ăn kem không?”, vẫn cái mặt nhăn nhở mọi khi.

“Đến nhà Ito, cảm giác lâu lắm rồi ấy nhỉ.”

“Được mà, cất công đến thăm bệnh làm gì.”

Giữa phòng tôi có cái bàn thấp, Haruya bày bốn cái kem mua đến lên đó.

“Định cho người ốm ăn thế này à?”

“Hết sốt rồi còn gì? Với lại, ba cái là của tao.”

Mùa lạnh thế này mà Haruya định ăn nhiều kem gớm. Mà, cũng đúng kiểu Haruya.

Vẫn mặc bộ đồ nỉ, tôi ngồi xuống đối diện Haruya.

Kem vani, kem Monaka, kem đậu đỏ và kem nếp.

“Tao ăn kem nếp.”

“Tao biết ngay mày nói thế mà.”

Haruya nhe răng cười, mở nắp hộp kem vani ra.

“A, đúng rồi. Suýt thì quên.”

Nhưng có vẻ cậu ta nhớ ra điều gì đó. Đặt cái thìa vừa múc một miếng kem lên nắp, cậu ta lục lọi trong ba lô, lấy ra một cuốn vở.

“Cái này, cho Ito.”

“Cái gì?”

“Vở ghi chép mấy bài học lúc mày nghỉ.”

“... Mai có mưa đá hay sao thế?”

“Đã bảo không phải tao mà.”

Thấy tôi nhíu mày, Haruya thở dài thườn thượt vẻ cường điệu.

“Của Imamura. Nhờ đưa cho Ito.”

“... Hả?”

Trong đầu tôi hiện lên nụ cười tỏa sáng trắng xóa của Imamura-san.

Chẳng lẽ, cô ấy nghĩ tôi bị cảm là do lỗi của mình sao? Không, mà cũng không thể nói là không phải.

Haizz, tôi thở dài. Rồi lật cuốn vở vừa nhận được.

Tuy không phải là nắn nót lắm nhưng nét chữ hơi tròn trịa thể hiện tính cách của cô ấy.

Trong cuốn vở đó ghi chép nội dung của hầu hết các môn từ Toán đến Tiếng Anh.

“Gửi Sawaguchi-kun.

Hôm trước cảm ơn cậu nhé.

Mong cậu sớm khỏe lại.

Imamura Kano”

Trang cuối cùng còn viết những lời như vậy.

A, phiền phức rồi đây.

Tôi đã muốn hạn chế quan hệ với Imamura-san, trung tâm của lớp.

Vốn dĩ vụ ở sông đã tạo ra tiếp điểm rồi. Giờ lại nhận thêm cuốn vở này nữa, xung quanh sẽ ồn ào lên cho xem, phiền thật.

“Tao đã rủ đi thăm bệnh cùng rồi đấy chứ.”

Nghe Haruya vừa ăn kem vừa nói, tôi giật bắn mình ngẩng lên.

Này này Haruya, mày nói cái gì tùy tiện thế hả.

“Nhưng bảo có hẹn rồi, nên chỉ gửi vở thôi.”

Nghe vậy, tôi lại vuốt ngực thở phào.

Imamura-san lúc nào cũng, hầu như ngày nào cũng đi chơi phố với bạn bè sau giờ học. Theo Haruya thì hôm nay đi quán cà phê mới mở ở Tokyo hay sao đó.

“Hay đi thật đấy. Tốn tiền nữa.”

Tôi buông lời như nhổ ra, Haruya trả lời với vẻ mặt tỉnh bơ: “Nhà Imamura giàu mà”.

Quả thật, tôi có nghe chuyện đó.

Nghe nói Imamura-san được cho rất nhiều tiền tiêu vặt, đi chơi đâu cũng trả tiền cho cả phần bạn bè.

“Bao người khác để thỏa mãn bản thân thôi chứ gì.”

“Ito, tao thấy mày hơi khắt khe quá rồi đấy. Imamura là cô gái tốt mà. Tươi sáng, không kiêu ngạo.”

――Tao biết.

Tươi sáng vô tận, luôn tích cực, đối xử không phân biệt với bất kỳ ai, được mọi người xung quanh yêu mến.

Nên chắc chắn, cô ấy không hiểu được cảm xúc của người khác.

Có người được bao thì vui, nhưng cũng có người thấy thảm hại.

Có người được sự tích cực cứu rỗi, nhưng cũng có người vì thế mà bóng tối trong lòng càng đậm đặc hơn.

Những điều hiển nhiên đó, Imamura-san không hiểu được.

Vì cô ấy sở hữu sự tích cực đến mức làm trắng xóa cả “Nguyện vọng biến mất” mà ai cũng có.

Vì cô ấy sống với bộ mặt coi đó là lẽ đương nhiên của thế gian.

“――Nên tao mới kém đối phó.”

Tôi cắn một miếng kem nếp hơi tan chảy.

Phần vỏ nếp bọc lấy phần kem chảy nhão nhoét đứt phựt giữa chừng rồi rơi xuống.

“Sawaguchi-kun, chào buổi sáng!”

Điều tôi lo sợ cuối cùng cũng xảy ra.

Cảm cúm đã khỏi hẳn, tôi đi học lại sau một thời gian.

Vừa bước qua cổng trường, tôi đã bị đối tượng cần cảnh giác nhất phát hiện.

“Cậu ổn chưa? Không sao chứ?”

Đáng lẽ tôi nên ra khỏi nhà sớm hơn. Không, tôi đã ra khỏi nhà như mọi khi mà.

Vào giờ mà tôi đến lớp sớm hơn bất kỳ ai.

“Trời lạnh thế mà phải xuống sông... Là lỗi của tớ nhỉ. Thật sự xin lỗi.”

Imamura-san, người mà tôi chỉ có thể nghĩ là đã mai phục ở cổng trường, đi ngay bên cạnh tôi đang lúng túng, rồi cứ thế tự nhiên đi cùng đến lớp.

Thú thật, cuốn vở Imamura-san đưa đã giúp tôi rất nhiều.

Được phân màu dễ hiểu, những chỗ trọng điểm còn có ghi chú. Nghe nói cô ấy tự nhận học kém, nhưng có vẻ rất giỏi ghi chép.

Việc tôi có thể hoàn thành đống bài tập tồn đọng không ngoa khi nói là nhờ cuốn vở đó.

“Nhắc mới nhớ, nghe bảo hôm nay nhà ăn có món cơm bò bít tết xúc xắc đấy. Đi học lại đúng ngày này, Sawaguchi-kun may mắn thật.”

Thay giày ở cửa ra vào, đi dọc hành lang vẫn còn ít người.

Cùng nhau leo lên cầu thang dẫn đến lớp học ở tầng hai.

Tôi chẳng nói một lời nào.

Thế mà Imamura-san chẳng bận tâm gì cả.

“Hôm nay cái lạnh dịu đi chút rồi nhỉ.”

Xin lỗi nhé, lời của Imamura-san chỉ đi qua tai tôi thôi.

Trong đầu tôi giờ chỉ toàn chuyện cuốn vở.

Nhưng tôi không biết phải mở lời thế nào. Không nắm bắt được thời điểm.

Chắc do tôi đã tránh né quan hệ với người khác quá lâu.

“Cậu mở lời trước đi chứ...”

“Cậu nói gì cơ?”

“Không...”

May mắn là lời lẩm bẩm ích kỷ của tôi không lọt vào tai cô ấy.

“Hình như hôm nay có bài kiểm tra nhỏ nhỉ.”

Có vẻ Imamura-san không định nhắc đến chuyện cuốn vở.

Phù, tôi điều chỉnh hơi thở với một quyết tâm nhỏ trong lòng.

Mấy chuyện này để lâu chẳng có gì tốt đẹp. Nhanh chóng cảm ơn ngắn gọn rồi thôi――.

“... Này.”

“Kano~ ơi! Chào buổi sáng!”

Lời tôi vừa quyết tâm nói ra bị chặn lại bởi giọng nói lanh lảnh bay tới từ phía sau.

Bạn bè của cô ấy đã đến trường.

“Cái móc khóa cậu tặng làm đồ đôi hôm qua, tớ đeo rồi này~”

“Cái này đang mốt lắm đúng không.”

“Đắt quá tớ đành bỏ cuộc, nên vui lắm luôn~!”

Đám con gái vây quanh Imamura-san rào rào. Imamura-san gửi ánh mắt về phía tôi như muốn nói gì đó.

Cảm giác muốn tặc lưỡi và cảm giác nhẹ nhõm đan xen.

Tôi quay mặt đi, cứ thế bước vào lớp.

Bỏ lại Imamura-san đang bị đám con gái vây quanh ngoài hành lang.

Trong lòng tôi cảm giác như còn sót lại thứ gì đó lạo xạo như cát mịn.

Dù thời tiết có đẹp đến đâu, ánh mặt trời cũng chẳng chiếu tới những nơi bị che khuất.

“Rùa, khỏe không?”

Vẫn là giờ dọn dẹp như mọi khi. Tôi cất tiếng gọi con rùa đang thò đầu lên từ cái ao xanh thẫm đầy rêu.

Con rùa bơi thong thả trong ao với dáng vẻ không đổi so với lần gặp trước khi tôi bị cảm.

Điều hiển nhiên đó làm tâm hồn tôi bình yên.

Đi học lại sau thời gian dài mệt mỏi hơn tôi tưởng tượng.

Việc có người khác ở cự ly gần hóa ra lại gây stress đến thế này sao.

Mấy ngày qua, tôi đã ở một mình trong phòng mà không cần bận tâm đến đầu của người khác. Chắc vì thế. Tôi nghĩ mình đã hơi lơ là.

Nhiều lần tôi vô tình ngước mắt lên, và mỗi lần như thế tôi lại phải nhìn thấy những dấu hiệu hình vuông đang sáng đèn.

Trường học, không gian chật hẹp với rất nhiều người, là thế giới ngột ngạt không chịu nổi đối với tôi, kẻ nhìn thấy Nguyện vọng biến mất.

“Muốn tốt nghiệp sớm quá...”

Vừa lẩm bẩm một mình, thì một giọng nói tươi sáng như mọi khi làm rung động không khí, tôi nhắm mắt lại nghĩ “lại nữa à”.

“Kamekichi ơi, đến giờ ăn rồi! Đói bụng rồi chứ gì.”

Giọng Imamura-san vang lên vui vẻ trong tầm nhìn tối đen... Kamekichi?... Ăn?

Thắc mắc hiện lên, tôi mở mắt ra, thấy Imamura-san đang ngồi xổm bên cạnh tôi, rải cái gì đó gần mặt con rùa.

“Làm cái gì thế...?”

“Cái này á? Cơm của Kamekichi đấy. Tớ nghĩ Sawaguchi-kun nghỉ học thì nó đói nên mua.”

“Tôi chưa từng cho nó ăn bao giờ.”

“Ơ, thế á? Thế trước giờ Kamekichi ăn cái gì để sống?”

“Rùa ăn tạp mà, chắc ăn cái gì quanh đây thôi.”

“... Hừm, ra thế.”

Tuy thoáng ngẩn người ra một chút, nhưng Imamura-san lập tức gọi con rùa trong ao.

“Nhưng cái này ngon hơn đấy. Nhỉ, Kamekichi.”

“Cần gì phải làm đến thế. Tốn tiền nữa.”

Vừa nói ra câu đó, chuyện sáng nay lại ùa về.

Imamura-san đã tặng những món đồ đang mốt đắt tiền cho bạn bè.

Haruya cũng bảo còn gì. “Nhà Imamura giàu mà”.

“Mà, lo lắng đó với Imamura-san chắc là thừa thãi nhỉ.”

Lời lẩm bẩm của tôi có vẻ không lọt vào tai cô ấy.

Imamura-san vui vẻ vừa rải thức ăn vừa gọi: “Kamekichi, ăn nhiều vào nhé”.

Con rùa có vẻ đã hoàn toàn nhận định Imamura-san là sự tồn tại cho nó ăn. Nó vươn dài cổ về phía cô ấy chứ không phải tôi.

Trong khi tôi quen nó lâu hơn nhiều.

Đúng là đồ bạc tình.

Nhưng tôi nghĩ, chính lúc này là cơ hội để nói lời cảm ơn về cuốn vở.

Xung quanh Imamura-san lúc nào cũng có ai đó, khoảnh khắc cô ấy ở một mình hầu như không có.

Trong hoàn cảnh đó mà bắt chuyện với Imamura-san đối với tôi là việc khó như lên trời.

“... Imamura-san, chuyện là.”

Vì thế tôi quyết tâm mở lời.

“Hửm?”

Bên cạnh cô ấy đang cất giọng vô tư lự, tôi cố gắng nói tiếp.

“Đ... Đã giúp tôi nhiều lắm.”

“Hả?”

Như bị bật lò xo, Imamura-san quay phắt lại.

Theo phản xạ, từ tay cô ấy rơi lả tả mấy hạt thức ăn. Con rùa há miệng bơi lơ lửng trên mặt nước đầy thức ăn như đang nhảy múa.

Quả nhiên hôm nay, đầu cô ấy vẫn tỏa sáng trắng xóa.

“Cuốn vở... cảm ơn nhé.”

Dù xấu hổ nhưng khi tôi nói vậy, trên khuôn mặt cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ.

“Không có chi. Ito-kun.”

Bất ngờ bị gọi bằng tên, tôi vô thức ngẩng lên.

Cô ấy vừa chạm vào tóc mái vừa cụp mắt xuống vẻ ngượng ngùng: “――Gọi thế không được sao?”.

“――Sao cũng được.”

Tại sao nhỉ.

Ghét. Hay không được.

Nếu là tôi của vài ngày trước, chắc chắn sẽ không do dự mà nói thế.

Nhưng khi được Imamura-san gọi bằng tên, tôi không thấy ghét.

Ngược lại, tôi còn cảm thấy trái tim mình như nhẹ bẫng đi một chút.

“Sao cũng được, tôi không phiền đâu.”

Nghe tôi nói vậy, vẻ mặt cô ấy sáng bừng lên.

“Thật á? May quá, lấy hết can đảm thử xem sao.”

――Chói quá.

Tôi nghĩ vậy là do cái dấu hiệu của cô ấy sao.

Hay là do nụ cười của cô ấy.

Tôi lúc đó, chẳng thể nào biết được.

Kể từ ngày đó, Imamura-san bắt chuyện với tôi nhiều hơn trước.

Lúc đến trường. Trong lớp học. Giờ dọn dẹp thì đương nhiên, cả giờ giải lao và sau giờ học nữa.

Đúng là tôi đã nói cảm ơn cô ấy.

Cũng đã đồng ý việc cô ấy gọi tên tôi.

Nhưng tôi không ngờ lại bị bắt chuyện nhiều đến thế này.

Các bạn cùng lớp nhìn cảnh đó với vẻ kỳ lạ, nhưng Imamura-san có vẻ chẳng bận tâm.

“Cuối cùng cũng đến giờ nghỉ trưa...”

Hôm nay cũng bị bắt chuyện từ sáng, tôi mệt phờ mở cửa phòng phát thanh.

Mùi hơi bụi bặm làm lòng tôi chùng xuống.

Phòng phát thanh cách âm có độ kín cao, nên dễ cảm nhận được những thứ như vậy.

“A. Ito-kun, vất vả rồi.”

Ngẩng mặt lên nhìn vào trong phòng. Ở đó đã có người đến trước.

Cố vấn CLB Phát thanh, thầy Kashiwaya. Biệt danh “Thầy giáo ông nội”.

Tuổi thật không rõ, nhưng mái tóc bạc và chiếc áo gile trang nhã rất hợp với thầy, một người thầy có phong thái nhẹ nhàng.

Thầy Kashiwaya có vẻ thích tên tôi, nên gọi là “Ito-kun”, điều hiếm thấy ở giáo viên.

“Thầy cũng ăn trưa ở đây ạ?”

“Không không, tôi chỉ định ghé xem tình hình câu lạc bộ chút thôi.”

Dù là người lớn trông điềm tĩnh đến đâu, dù là người lớn hay thuyết giáo chúng tôi vẻ bề trên đến đâu, ai cũng có Nguyện vọng biến mất.

Thầy Kashiwaya cũng không ngoại lệ.

Tuy nhiên dấu hiệu của thầy Kashiwaya, người có vẻ gì đó thấu hiểu sự đời, chỉ sáng có một ô, và về cơ bản hầu như không thay đổi.

Nên tôi có thể bình tĩnh nói chuyện với thầy.

“Một mình em vẫn xoay sở được nên không sao đâu ạ. Em nghĩ bài chọn hôm qua cũng khá ổn.”

“Đúng vậy. Tôi không ngờ có ngày lại được nghe Harrys trên phát thanh trường đấy.”

“Hôm trước em nghe thấy trên radio. Nghe cái là thấy ngầu luôn.”

“Đương nhiên rồi. Đó là ban nhạc Rock của Anh từng làm mưa làm gió thời tôi còn trẻ mà.”

Thầy Kashiwaya xưng hô là “Tôi” (Watashi) và luôn dùng kính ngữ trong mọi trường hợp.

Đó cũng là lý do tôi kính trọng thầy.

Không ra vẻ bề trên với học sinh, thầy Kashiwaya luôn giữ trục thế giới của riêng mình.

Thầy thích radio, nên chúng tôi thường hay bàn luận sôi nổi về âm nhạc và radio như thế này.

“Ito-kun không hứng thú lắm với mấy bài hát gần đây sao?”

“Trên radio cũng có bài em thấy hay. Nhưng nói sao nhỉ, có lẽ em thích mấy bài cũ hơn một chút...”

Thú thật, tôi không giỏi đối phó với mấy bài hát gần đây lắm. Không phải tất cả, nhưng tôi cảm giác những bài hát có lời lẽ liên kết trực tiếp với cái Nguyện vọng biến mất mà tôi nhìn thấy đang thịnh hành.

Mà, có thể do tôi nhạy cảm với mấy từ ngữ đó thôi.

“Em làm theo ý mình quá có sao không ạ?”

“Đâu có quy định nào bắt buộc phải phát những bài đang thịnh hành đâu. Ito-kun cảm thấy muốn mọi người nghe bài nào thì phát bài đó. Tôi nghĩ thế là được rồi.”

Tôi, kẻ không nổi bật trong lớp và không quan hệ với ai, là thành viên duy nhất của CLB Phát thanh.

Buổi phát thanh trưa do một CLB như thế phát, chẳng ai nghe đâu.

Điều này, tôi không thể nói với thầy Kashiwaya.

“Ô kìa. Sắp đến giờ rồi nhỉ.”

Nhìn đồng hồ treo tường, còn 3 phút nữa là bắt đầu phát thanh.

Nên chuẩn bị thôi.

Tôi lúi húi nhét đĩa CD vào cái đầu đĩa cũ kỹ, cài đặt để nó phát ra tất cả các loa trong trường.

Rồi đúng 12 giờ 40 phút, tôi nhấn nút Play.

Đoạn dạo đầu của bài hát thịnh hành thời bố mẹ.

Tiếng guitar acoustic dễ chịu vang vọng cả trong phòng phát thanh.

“Quả nhiên, quen tay rồi nhỉ. Ito-kun.”

“Gần như ngày nào cũng làm mà ạ.”

Buổi phát thanh trưa không có mấy cái thông báo thường thấy.

Kiểu như “Ngày tháng năm, thứ mấy, trời nắng. Buổi phát thanh trưa nay do Sawaguchi Ito lớp 11 CLB Phát thanh thực hiện” ấy.

Các anh chị khóa trước có làm cả giới thiệu bài hát, nhưng từ khi còn một mình tôi đã bỏ.

Giọng nói và lời nói của mình bị toàn trường nghe thấy, chịu sao thấu.

Nên tôi chỉ thản nhiên phát những bài mình thích thôi.

“Vậy thì, tôi đi nhé. Có chuyện gì cứ đến phòng giáo viên bất cứ lúc nào.”

“Em cảm ơn ạ.”

Thầy mở cánh cửa cách âm. Giai điệu đang vang vọng ngoài hành lang lọt vào phòng phát thanh, rồi tắt lịm khi cánh cửa đóng lại.

Phù, tôi thở hắt ra.

Tôi mở hộp cơm mua ở nhà ăn ――khi mang ra ngoài ăn họ sẽ đóng hộp cho―― trên cái bàn cạnh cửa sổ.

Trong lúc phát thanh, hết một bài chỉ cần bật bài tiếp theo, nên tôi có thể thong thả ăn trưa.

Ở cái trường ồn ào này, nơi có thể ăn uống mà không tiếp xúc với ai gần như bằng không.

Đối với tôi, phòng phát thanh này là không gian đặc biệt để có thể hít thở sâu.

Tiện thể nói luôn, chỗ con rùa không hợp để ăn uống. Ẩm thấp và có mùi lạ, mùa đông thì lạnh chẳng muốn ngồi lâu. Xin lỗi Kamekichi nhé.

Phòng phát thanh nằm ở tầng 3 khu nhà cũ. Lớp học của chúng tôi ở khu nhà mới, từ đây không nhìn thấy bên trong đó.

“Hôm nay trời cũng đẹp.”

Hành lang nối tầng 3 giữa khu nhà cũ và khu nhà mới hầu như không ai sử dụng. Nên tôi mới có thể thong thả ngắm nhìn ngoài cửa sổ thế này.

Dưới hành lang nối chính là cái sân trong nơi có Kamekichi.

Nói cách khác, nơi này như thể bị tách biệt khỏi ngôi trường mà mọi người đang sinh hoạt vậy.

Giơ hai tay lên, tôi vươn vai thật mạnh.

Chắc do hay cúi đầu nên vùng cổ bị cứng lại.

Tôi xoay cổ thật rộng để giãn cơ trong khi hít thở sâu. Rồi chắp hai tay lại cái bốp.

“Mời cả nhà ăn cơm.”

Hôm nay là cơm gà rán. Có kèm sốt Tartar rất hợp với lớp vỏ giòn rụm.

Tôi chấm thật nhiều sốt vào miếng gà, định đưa vào miệng đang há to thì.

Bên kia cửa sổ, bóng dáng một cô gái chạy thục mạng trên hành lang nối lướt qua tầm mắt.

Chẳng lẽ――, vừa nghĩ thế thì vài chục giây sau, cửa phòng phát thanh bật mở tung.

“Ito-kun! Tớ ăn ở đây được không!?”

Cầm hộp cơm trên tay, trán lấm tấm mồ hôi, Imamura-san đứng đó thở hổn hển.

Đến tận chỗ này... Tôi ôm đầu đúng nghĩa đen. Nhưng Imamura-san tích cực thì chẳng bận tâm chuyện đó.

Cô ấy lách người vào phòng phát thanh, đóng cửa lại sau lưng. Rồi chạy lon ton đến ngồi xuống đối diện cái bàn tôi đang ngồi, dùng hai tay quạt lấy quạt để vào mặt.

“Được không cái gì... Đương nhiên là không rồi. Ngoài CLB Phát thanh ra cấm vào mà.”

Nhưng câu nói đó lại là tự đào hố chôn mình.

Cô ấy mắt sáng rực lên, ngước nhìn tôi vui vẻ: “Vậy thì”.

“CLB Phát thanh, xin gia nhập!”

Imamura Kano, tươi sáng vô tận, thẳng thắn vô tận, và cũng cưỡng ép vô tận.

Và tôi lờ mờ nhận ra.

Cô ấy có cái gì đó cuốn người khác vào.

Bởi vì tôi lúc nào cũng vậy, dù nói này nói nọ, nhưng nhận ra thì đã bị cuốn theo nhịp điệu của cô ấy rồi.

“Ito-kun, làm Hộp yêu cầu thì sao?”

“Hộp yêu cầu...”

“Thu thập bài hát muốn phát từ mọi người trong trường. Thế thì mọi người sẽ thấy buổi phát thanh thú vị hơn đấy.”

“Ưm...”

Imamura-san, người đã tranh thủ xin được giấy phép gia nhập từ thầy Kashiwaya lúc nào tôi không hay.

Hôm nay cũng cười tươi rói mở hộp cơm trong phòng phát thanh.

Tôi đã bỏ cuộc rồi.

Vì năng lượng của cô ấy quá khủng khiếp, dù tôi có lạnh nhạt thế nào cũng không nản, dù tôi có nói điều tiêu cực thế nào cũng chuyển hóa thành tích cực.

Hơn nữa nói thật lòng, thời gian ở bên cô ấy cũng trở nên dễ chịu đối với tôi, đó là sự thật.

Vì tôi nhận ra nói chuyện với Imamura-san rất thoải mái.

Dấu hiệu trên đầu cô ấy lúc nào cũng trống rỗng đến mức cháy sáng. Nó hoàn toàn không thay đổi, chứng tỏ cô ấy là người tươi sáng từ trong trứng nước. Nên tôi không cần phải nghi ngờ chân ý lời nói.

Haruya, thầy Kashiwaya, và người khác giới đầu tiên tôi có thể nhìn mặt đàng hoàng.

Bất kể ý muốn của tôi, từ lúc nào cô ấy đã trở thành sự tồn tại như thế.

“Buổi phát thanh hiện tại cũng được, nhưng tớ thấy hơi già cỗi quá.”

“Già cỗi á. Dựa vào đâu mà nói thế?”

“Bài Ito-kun chọn toàn bài cũ nên tớ thấy thế. Mấy bài đó cũng hay, nhưng thỉnh thoảng phát bài gần đây cũng được mà nhỉ?”

Imamura-san lấy điện thoại ra, bật bài hát của nhóm nhạc thần tượng đang thịnh hành: “Ví dụ như bài này”.

Bài hát ca ngợi niềm vui khi yêu này tôi từng nghe vài lần trên radio.

Nhưng không phải gu của tôi.

“Imamura-san thích mấy bài kiểu này à?”

“Không phải tớ, mà là vì nó nổi tiếng. Phát mấy bài như thế thì tớ nghĩ mọi người sẽ mong chờ buổi phát thanh trưa hơn. Khi đó biết đâu họ cũng sẽ hứng thú với mấy bài Ito-kun thích thì sao.”

Imamura-san giải thích với vẻ mặt nghiêm túc.

“Phát thanh là thứ có bên phát và bên nghe mà. Một chiều thì phí lắm.”

“Chỉ là phát thanh trưa ở trường thôi, tớ nghĩ chẳng ai đòi hỏi ý nghĩa gì đâu.”

“Radio cũng là có bên phát và thính giả mới thành lập được còn gì?”

Từ đó thốt ra từ miệng Imamura-san khiến tôi vô thức ngẩng lên.

Tôi không nghĩ buổi phát thanh trưa mình làm và chương trình radio chuyên nghiệp phát qua sóng điện là giống nhau.

Nhưng lời đó có phần nào đó chạm vào tôi cũng là sự thật.

Có lẽ là cảm giác của một người yêu thích radio bị kích thích.

Imamura-san không bỏ lỡ sự chuyển biến nhỏ trong lòng tôi.

“Đã có quyền lợi và công cụ để phát đi toàn trường rồi mà.”

Bị nói dồn dập như thế, tôi lỡ gật đầu: “Cũng đúng...”.

“Hôm qua, trên Hamaraji DJ Hamayan cũng nói đấy? Cái hay của radio là mọi người được kết nối với nhau.”

“Imamura-san cũng nghe Hamaraji à?”

Thấy cô ấy nhắc đến tên chương trình radio tôi thích nhất, tôi ngạc nhiên, cô ấy hơi rụt cổ lại như thú nhận.

“Nghe bảo là chương trình radio Ito-kun thích. Thầy Kashiwaya chỉ cho, nên tớ nghe thử.”

“Ra là vậy.”

Buổi phát sóng tối qua, tôi cũng có nghe.

Đúng là trên radio có rất nhiều chương trình được thành lập nhờ việc đáp lại yêu cầu và tin nhắn từ thính giả.

“Mấy cái như thư từ thì khó phản hồi nên chắc không được, nhưng cỡ yêu cầu bài hát thì chắc là được...”

Thấy Imamura-san đang dò xét, tôi chậm rãi khoanh tay lại.

Như cô ấy nói, đặt cái hộp thôi thì chẳng tốn công sức gì. Cũng không phải trực tiếp gặp mặt ai để trao đổi.

Hơn nữa, nếu mùa xuân tới không có thành viên mới, CLB Phát thanh sẽ bị giải thể vì thiếu người.

Khi đó, phòng phát thanh sẽ thuộc về Ủy ban Phát thanh mới thành lập, tôi sẽ không thể trải qua giờ nghỉ trưa ở đây nữa.

“... Thế thì gay go.”

“Hả?”

“Hiểu rồi. Thử làm Hộp yêu cầu xem.”

“Thật á!? Ý tưởng của tớ được áp dụng hả?”

“Điều Imamura-san nói cũng có lý mà.”

“Hoan hô! Sống là sẽ có chuyện tốt ha!”

Thấy Imamura-san mở to mắt vui mừng, tôi thở dài ngao ngán.

Trong thời gian ở cùng cô ấy tôi nhận ra, câu cửa miệng của Imamura-san là “Sống là sẽ có chuyện tốt”.

Trong lớp, cô ấy cũng hay dùng câu này.

Ban đầu tôi không thích câu cửa miệng này của cô ấy.

Nghe giả tạo làm sao.

Nghe cứ cường điệu quá đáng.

Rõ ràng trong lòng cũng muốn biến mất chứ gì.

Nhưng giờ thì tôi hiểu.

Cô ấy thực lòng nghĩ như vậy.

Dấu hiệu trắng xóa tỏa sáng chứng minh điều đó.

“Làm quá thật đấy, Imamura-san ấy.”

Nhận ra thì tôi đang cười.

Đã bao lâu rồi khóe miệng tôi mới nhếch lên thế này nhỉ.

Chợt nhận ra điều đó, tôi giật mình che miệng lại.

Nếu là Imamura-san chắc sẽ phản ứng thái quá kiểu “Ito-kun cười kìa!”.

Nhưng cô ấy chỉ nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng.

“Ra là vậy, Hộp yêu cầu sao. Hay đấy chứ.”

Sau giờ học hôm đó, tôi và Imamura-san đến phòng giáo viên.

Nghe nói sau đây Imamura-san sẽ đi gặp nhóm bạn cùng lớp đã ra phố chơi.

Thật lòng mà nói, sức sống của cô ấy thật đáng nể.

Imamura-san có lẽ không chịu được nếu không làm chuyện gì vui vẻ.

“Quả nhiên là thầy Kashiwaya! Em biết thầy sẽ nói thế mà!”

Imamura-san đối xử với thầy cũng giống như với tôi.

Được phép làm thế cũng là nhờ sự tươi sáng của Imamura-san.

“Nhưng mà, Ito-kun chịu đồng ý cũng lạ thật đấy.”

Thầy vừa cười tủm tỉm vừa nhìn tôi.

“Không, thì cũng bình thường...”

Cảm thấy hơi khó ở, tôi lắc lư người qua lại một chút.

Thực ra hồi còn các anh chị khóa trên, có nhận yêu cầu bài hát từ học sinh.

Nhưng khi còn một mình, tôi đã tự ý bỏ nó.

Thầy Kashiwaya chưa từng chỉ trích, nhưng đương nhiên thầy nhận ra điều đó.

“Imamura-san vào CLB Phát thanh, tôi cũng vui lắm.”

Thầy chuyển ánh nhìn sang Imamura-san, mỉm cười hiền hậu.

Tôi “cũng” ư...

Nói thế cứ như cả tôi cũng vui vậy.

Đúng như dự đoán, Imamura-san nhìn về phía tôi, nở nụ cười rạng rỡ nhất.

“Em cũng vui lắm. Được vào CLB Phát thanh thế này.”

Bị nói thế này, tôi chẳng biết phải làm mặt thế nào.

Ập đến như vũ bão.

Cưỡng ép gia nhập.

Chẳng biết từ lúc nào tôi đã bị cuốn theo nhịp điệu của cô ấy.

Nhưng vì là Imamura-san nên đành chịu vậy.

Từ bao giờ tôi đã bắt đầu nghĩ như thế.

――Và chẳng hiểu sao bây giờ, chúng tôi đang vai kề vai đi dạo phố.

“Hộp thì thầy chuẩn bị cho rồi, giờ chỉ cần mua đồ trang trí thôi nhỉ.”

Bên cạnh Imamura-san đang bước đi như muốn nhảy chân sáo, tôi khẽ thở dài sầu não.

Tôi không thích phố xá đông người. Lỡ ngẩng mặt lên là thấy Nguyện vọng biến mất của người đi đường, còn cúi mặt đi ở nơi không quen thuộc thế này thì nguy cơ đâm vào ai đó rất cao.

Dù vậy khi bị rủ đi mua vật liệu làm Hộp yêu cầu, tôi đã đồng ý lúc nào không hay.

Chắc là bị cuốn theo nhịp điệu của Imamura-san. Còn lại là sự thật rằng tôi có một chút kỳ vọng mong manh rằng nếu đi cùng cô ấy thì có lẽ sẽ ổn.

Và, dẫn đến hiện tại.

“Ở cửa hàng 100 yên chắc là đủ đồ đấy.”

“Rẻ mà.”

“Chuyện tiền nong không phải lo đâu, tớ trả mà!”

Thấy cô ấy cười tươi, tôi nhíu mày hết cỡ.

“Lấy từ quỹ CLB chứ. Đồ dùng cho hoạt động CLB mà.”

“A, xin lỗi. Lỡ thói quen.”

Trước mặt Imamura-san có vẻ đang vội vàng cười trừ, một nỗi bực dọc nhỏ nhoi trong tôi phình lên.

“Thói quen á. Cậu hay bị bắt trả tiền thế à?”

“Không phải, tớ tự nguyện trả mà. Mọi người bảo thiếu tiền tiêu vặt, lúc khó khăn thì giúp nhau thôi.”

“Dù vậy cũng đừng trả tiền dễ dàng quá. Imamura-san, cậu bị lợi dụng đấy.”

“Không phải kiểu đó đâu nên không sao. Nhà tớ cho nhiều tiền tiêu vặt quá mức ấy. Bố tớ cảm giác về tiền bạc hơi lạ."

Imamura-san cười có chút bối rối.

“Duyên phận nối bằng tiền, không tiến xa hơn được đâu.”

Tôi thử nói một câu ra vẻ hiểu biết.

Dù chưa từng nối duyên hay được nối duyên bằng tiền bao giờ.

Vốn dĩ, tôi là kẻ đã cắt đứt mọi duyên phận.

“...”

Thấy cô ấy im lặng hiếm thấy, tôi khẽ liếc nhìn.

Lấy bối cảnh con phố ồn ào, Imamura-san như đang suy nghĩ gì đó, nhìn chằm chằm vào mũi chân đang bước đi.

Chắc nếu là người khác, lúc này trên đầu sẽ sáng lên một dấu hiệu. Nhưng của Imamura-san hôm nay vẫn như mọi khi. Trắng xóa và tỏa sáng.

Nên tôi có thể yên tâm.

Cô ấy sẽ không bị tổn thương bởi một câu nói của tôi.

Cô ấy sẽ không dễ dàng mong muốn “biến mất” vì lời nói của người khác.

“Imamura-san, đến nơi rồi.”

Nghe tiếng tôi, cô ấy giật mình ngẩng lên, rồi cười tươi: “A, xin lỗi tớ hơi ngẩn ngơ tí”.

Cửa hàng 100 yên ở khu phố mua sắm trước nhà ga tạo cảm giác như nhồi nhét hàng hóa vào khu đất chật hẹp.

Trong cửa hàng hai tầng, hàng hóa được bày biện san sát.

“Ưm, văn phòng phẩm ở tầng 1 nhỉ.”

Tôi đi theo sau lưng Imamura-san đang tiến về phía trước để không phải nhìn mặt người khác.

Dưới đôi chân thon thả lộ ra từ chiếc váy là đôi tất có hình thêu con rùa.

Chẳng lẽ, cô ấy mua vì hình tượng Kamekichi?

Tôi khẽ bật cười.

Imamura-san hơi lạ lùng.

Mấy chuyện không đâu thì cứ bảo “nhìn này nhìn này”, nhưng chuyện quan trọng thì lại chẳng tự mình nói ra.

Như chuyện cuốn vở bài tập vậy.

“Dán hình Kamekichi lên hộp không?”

Nên tôi buột miệng nói ra câu đó dù không giống tính mình.

“Ito-kun... ý tưởng tuyệt vời!”

Cô ấy quay lại, mắt sáng rực trong lối đi chật hẹp.

Rồi với khí thế hừng hực, cô ấy bỏ giấy màu, băng dính trang trí, giấy bóng kính màu vào giỏ.

“Phần mắt dùng hạt cườm lấp lánh này chắc chắn dễ thương lắm nhỉ?”

“Mắt con đó đâu có to thế.”

“Đúng là Kamekichi mắt ti hí thật... Thế thì hạt cườm này?”

“Cỡ này thì chắc được.”

“Ừ, có vẻ ổn đấy!”

Chỉ là đi mua đồ cho CLB.

Chỉ là cửa hàng 100 yên bình thường ở khu phố mua sắm.

Tại sao tôi lại thấy vui thế này nhỉ.

“Cảm giác vui ghê ha.”

Như đọc được suy nghĩ của tôi, Imamura-san nói.

Dù thoáng bối rối, nhưng trước mặt cô ấy điều đó cũng trở nên vô nghĩa, tôi hơi cắn môi rồi gật đầu: “Cũng tàm tạm”.

Nếu là Haruya chắc sẽ thành thật nói “Vui vãi!” rồi.

Tiếc là tôi không được trang bị sự thành thật hay sảng khoái đó.

Nhưng có lẽ Imamura-san hiểu hết.

Gật đầu hài lòng trước phản ứng của tôi, hôm nay cô ấy lại nói câu cửa miệng đó.

“Sống là sẽ có chuyện tốt ha.”

Mua sắm xong xuôi, bên ngoài trời đã bắt đầu tối.

Nhắc mới nhớ, Imamura-san có hẹn với bạn cùng lớp mà nhỉ.

“Đồ đạc để tôi mang về cho.”

“Được không? Cũng cồng kềnh đấy.”

“Không sao. Imamura-san có hẹn đúng không?”

A, cô ấy gật đầu. Một nhóm vài người đi lướt qua suýt va vào cô ấy.

Tôi vô thức đỡ lấy hai vai cô ấy đang loạng choạng lùi lại từ phía sau.

“Không sao chứ?”

Nhìn vào mặt thì thấy Imamura-san đỏ bừng, tôi vội vàng buông tay ra.

Imamura-san bình thường có rất nhiều bạn bè nam nữ, khoảng cách cũng gần gũi, thế mà lại có phản ứng thế này. Nói sao nhỉ, ngoài dự đoán.

Bị lây, mặt tôi cũng nóng lên.

“À, xin lỗi nhé! Tự nhiên giật mình chút thôi.”

Imamura-san cười hề hề rụt vai lại, những lúc thế này thật cứu rỗi.

Để không khí không trở nên kỳ quặc, để tôi không bị khó xử.

Cô ấy đi trước một bước, pha trò như thế.

“Thật đấy, làm tôi cũng bị lây theo này.”

Nhờ thế tôi cũng có thể đáp lại nửa đùa nửa thật.

Làm vậy, cả hai có thể cùng cười xòa.

Gần đây, tôi cảm giác mình hiểu tại sao mọi người lại tập trung quanh Imamura-san.

Chắc hẳn mọi người đều được cứu rỗi bởi bầu không khí cô ấy tạo ra.

“Ngày đầu tiên của Winter Market nên đông người thật.”

“A, ra là vậy...”

“Ừ. Bọn tớ đã bàn là sẽ đi cùng nhau.”

“Ra thế.”

Ở thành phố này, hàng năm vào mùa đông sẽ tổ chức sự kiện Winter Market tại quảng trường lớn trước nhà ga.

Nôm na là phiên bản dài ngày của chợ Giáng sinh, với các gian hàng bán đồ tạp hóa phong cách Bắc Âu, đồ ăn thức uống nóng hổi được trang trí sành điệu.

Đèn trang trí thắp sáng quảng trường cũng rất được yêu thích hàng năm.

Trước khi trở nên thế này, tôi cũng hay đi cùng nhóm Haruya.

“Ito-kun có đi cùng không?”

Nếu tôi là một nam sinh cấp ba bình thường, nội tâm ――nhưng hay ra vẻ――, chắc tôi sẽ vừa bối rối vừa đáp “Ừm, đi cũng được...”.

Nhưng với tôi, kẻ nhìn thấy 'nguyện vọng biến mất' của người khác, đám đông đúng là địa ngục.

Thực tế, dù có muốn đi thì tôi cũng có lý do không thể đi.

“Thôi, tôi không đi đâu.”

“... Vậy à.”

Hơi buồn một chút, nhưng cô ấy cười.

Cửa hàng 100 yên đã vui thế rồi.

Tôi cũng tưởng tượng được đi Winter Market với Imamura-san sẽ vui thế nào.

Trước cửa soát vé, chúng tôi cùng dừng bước.

“Vậy tớ đi nhé.”

“Ừ.”

Suýt nữa thì tôi nói thêm “Cẩn thận nhé”, nhưng đã nuốt lại ngay trước cổ họng.

Nghe cứ như đang làm màu ấy.

Cũng chẳng phải đi đâu xa xôi.

Cũng chẳng phải giờ giấc quá muộn.

Đến chỗ hẹn là bạn bè đang chờ cô ấy rồi.

“Mai cùng làm Hộp yêu cầu nhé.”

“Ừ, biết rồi.”

“Đừng có làm trước ở nhà đấy nhé?”

“Tôi không rảnh thế đâu.”

“Hihi, cũng phải ha.”

Cười vui vẻ, Imamura-san vẫy tay phải với tôi.

“Vậy mai gặp ở trường nhé.”

Nên tôi cũng bắt chước cô ấy giơ tay phải lên.

“Mai gặp.”

Gật đầu vẻ hài lòng, Imamura-san quay gót bước đi.

Kìm nén cảm giác muốn nhìn theo thêm chút nữa, tôi cũng chạm điện thoại vào cửa soát vé.

Phía sau, tiếng nhạc lẫn tiếng chuông gợi nhớ khung cảnh tuyết Bắc Âu đang vang vọng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!