Gửi lời từ biệt đến thế giới tôi căm ghét

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 54

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 856

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 509

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 458

Toàn tập - Chương 3.2

Chương 3.2

Chủ nhật là một ngày đẹp trời với bầu trời xanh bao la rộng mở.

“Xin lỗi Ito-kun, cậu đợi lâu chưa?”

Tôi hẹn gặp Kano tại công viên trước nhà ga. Kano nói rằng hôm nay và ngày mai cô ấy sẽ đi du lịch cùng gia đình, nên tôi chỉ xin được ba mươi phút trước khi cô ấy khởi hành.

“Không, tớ cũng không đợi lâu đâu.”

Hôm nay cô ấy mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt. Chắc là đồ để đi du lịch. Trang phục có chút khác biệt so với mọi ngày khiến tôi bất giác bị thu hút ánh nhìn.

Cô ấy ngồi xuống bên cạnh tôi trên băng ghế một cách rất tự nhiên, rồi vén những lọn tóc lòa xòa quanh mặt ra sau tai.

“Xin lỗi nhé, chỉ gặp được một chút thế này.”

“Không, tớ mới là người phải xin lỗi vì làm phiền trước giờ xuất phát.”

Ngày mai là thứ Hai, Kano sẽ nghỉ học.

“Ngày mai nhờ cậu hỗ trợ Naho-chan nhé. Em ấy lần đầu phát thanh nên chắc sẽ căng thẳng lắm.”

Vì thế, buổi phát thanh trưa mai Aikawa sẽ là người nói trước micro. Cô bé đã căng thẳng đến mức cứng đờ người, nên tôi định sẽ gọi cả Haruya đến để giúp không khí bớt căng thẳng, chuyện này chỉ có chúng tôi biết với nhau thôi.

Tôi khẽ chạm vào chiếc túi giấy đặt ở phía bên kia, cố tình giấu đi để Kano không thấy ngay.

Bên trong đó là cây nến thơm do chính tay tôi làm. Tôi đã nhờ chị gái dạy kỹ thuật và cách cảm nhận thẩm mỹ, thậm chí tự tay gói ghém nó lại.

“Cậu đi du lịch ở đâu thế?”

“Hình như là Karuizawa thì phải.”

“Đi bằng ô tô à?”

“Ừ. Xe của bố tớ. Dạo trước ông ấy mới mua xe mới mà.”

“Nghe nói năm nào sinh nhật cậu cả nhà cũng đi du lịch hả?”

“Đó là thông lệ từ khi tớ còn nhỏ rồi. Năm nào cũng đi đúng lịch trình như vậy.”

“Thích thật đấy, cảm giác đúng chuẩn gia đình lý tưởng.”

“Cũng không tuyệt đến thế đâu...”

Tuy nói vậy nhưng Kano vẫn cười có chút ngượng ngùng.

Chắc chắn nếu là tôi của trước đây, tôi có thể đã cảm thấy chán ghét cái hình mẫu gia đình lý tưởng kiểu đó.

Kể từ khi nhìn thấy “Nguyện vọng biến mất”, tôi đã sống và cố gắng tránh né gia đình mình.

Nhưng bây giờ, tôi có thể mỉm cười lắng nghe câu chuyện của Kano. Thậm chí tôi còn có thể hình dung ra cảnh gia đình Imamura cười nói vui vẻ với nhau, dù tôi không biết mặt bố mẹ Kano.

Đó chắc chắn là vì bản thân tôi đã có thể đối diện với gia đình mình sau một thời gian dài.

Không giàu có, không có biệt thự hay xe hơi mới, chỉ là một gia đình bốn người cực kỳ bình thường. Nhưng tôi đã bắt đầu cảm thấy thời gian ở bên gia đình như vậy cũng không phải là điều gì tồi tệ.

Khi cuộc trò chuyện với Kano tạm lắng xuống, tôi khẽ hít một hơi thật sâu.

Thời gian là hữu hạn.

Hơn nữa hôm nay, thời gian còn lại của tôi thực sự rất ngắn ngủi.

Phải truyền đạt cho đàng hoàng.

Tôi muốn trao nó tận tay cô ấy.

“Kano.”

Tôi gọi tên cô ấy, hạ quyết tâm.

Cô ấy nhìn tôi với vẻ mặt không có gì thay đổi so với mọi khi.

“Hôm nay tớ gọi cậu ra là vì muốn đưa cái này.”

Tôi đưa cả chiếc túi giấy đã chuẩn bị sẵn về phía cô ấy.

“Hả...? Cho tớ sao...?”

Kano có vẻ ngạc nhiên, cô ấy vừa hỏi “Được sao?” vừa nhận lấy nó.

Căng thẳng. Bất an. Kỳ vọng. Rồi lại căng thẳng.

Tôi chờ đợi cô ấy lấy món đồ bên trong ra với một cảm xúc chưa từng nếm trải trước đây.

“Oa... Đẹp quá...”

Cầm trên tay cây nến thơm được gói trong túi trong suốt, cô ấy nheo mắt đưa nó lên soi dưới bầu trời.

“Thơm quá. Là mùi sả chanh phải không?”

Thấy Kano nói đúng tên loại tinh dầu tôi đã cho vào nến, tôi buột miệng: “Cậu hay thật đấy.”

“Cái này, là Ito-kun làm cho tớ sao?”

Tuy là câu hỏi, nhưng có vẻ cô ấy đã chắc chắn rồi.

Bởi vì cô ấy đang hướng phần trang trí hình con rùa được giấu kín đáo trong cây nến về phía tôi.

Đôi mắt Kano trông lấp lánh hơn mọi ngày. Vì thế, dù ánh mắt tôi có lảng tránh đi nơi khác vì ngượng, tôi vẫn phải thừa nhận: “À thì, ừ.”

“Toàn là những thứ tớ thích thôi. Tớ vui lắm, cảm ơn cậu.”

Những lát cam khô, những cánh hoa màu hồng nhạt và những chiếc lá hình tròn.

Đó là cây nến thơm duy nhất trên thế giới, thoang thoảng mùi hương cam chanh.

“Chúc mừng sinh nhật.”

Nghe tôi nói, Kano mỉm cười hạnh phúc.

“Cảm ơn Ito-kun...”

Đồng hồ cột trong công viên vang lên tiếng chuông lớn báo hiệu giữa trưa.

Ngày thứ Hai vắng Kano trôi qua bình yên hơn tôi tưởng.

Dù không có cô ấy, tôi đã có thể ngẩng cao đầu hơn trước, và buổi phát thanh trưa cũng kết thúc suôn sẻ. Dù mỗi lần tắt micro là một lần phải điều chỉnh lại nhịp thở, nhưng Aikawa đã hoàn thành buổi ra mắt phát thanh một cách an toàn.

“Tan học hôm nay làm gì đây?”

“Tao muốn đi ăn buffet đồ ngọt, nhưng mà hơi căng nhỉ. Vì không có Kano.”

Sau giờ học, tôi nhận ra mình để quên đồ nên quay lại lớp, nhưng tay tôi khựng lại ngay khi vừa đặt lên cửa.

Phía sau cánh cửa đang hé mở khoảng mười centimet. Trong cuộc trò chuyện của đám con gái trong lớp có nhắc đến tên Kano.

“Kiểu như là, Kano cũng tốt tính và ngày nào cũng bao tụi mình, nhưng thỉnh thoảng thấy gánh nặng ghê ha?”

“Hiểu hiểu. Cảm giác như bị mua chuộc bằng tiền ấy.”

“Đúng đúng. Nên tụi mình ở trường cũng phải tâng bốc Kano các kiểu.”

“Chẳng có phiền muộn gì, nhà lại giàu, ở trường thì nổi tiếng được mọi người vây quanh. Cảm giác như nó đang coi thường tụi mình ấy nhỉ.”

“Chắc bản thân Kano cũng nghĩ mình là đặc biệt đấy chứ?”

Họ là những gương mặt thường xuyên đi cùng Kano.

Ngày nào cũng ở bên nhau, tan học cũng đi chơi cùng, còn đeo cả móc khóa đôi mà Kano đã mua cho.

Điều vẫn luôn lấn cấn trong lòng tôi bấy lâu nay.

Sự thật là khi đi chơi với bạn bè, Kano luôn là người trả toàn bộ chi phí.

Bản thân cô ấy nói rằng như vậy là ổn, nên tôi đã định không tọc mạch chuyện bao đồng. Nhìn từ bên ngoài, Kano lẽ ra phải được mọi người trong lớp tin tưởng mới đúng.

“Cơ mà nó bao thì tụi mình cũng hên.”

“Cảm giác Kano không giống bạn bè thực sự nhỉ.”

Không ngờ tôi lại nghe được những lời thật lòng của họ theo cách này.

“Cái gì chứ...”

Sự bất lực xâm chiếm lồng ngực tôi.

Cảm giác muốn nói với Kano rằng "Thấy chưa, tớ đã bảo rồi mà".

Và cả cơn giận dữ đối với những kẻ vừa nhận ơn huệ vừa nói xấu sau lưng người vắng mặt.

Sau một thoáng suy nghĩ, tôi đặt tay lên cửa. Tôi cảm thấy không thể chịu nổi nếu không nói một câu gì đó.

Ngay trước khi tôi mở cửa, có ai đó nắm chặt lấy vai tôi từ phía sau.

“Cái...”

Người đứng đó là Haruya với đôi mày nhíu lại.

“Ito.”

“... Nhưng mà!”

Tôi hiểu. Tôi hiểu chứ.

Nếu tôi nói gì đó ở đây, cuộc sống thường ngày của Kano sẽ bị phá vỡ.

Nếu thực sự muốn bảo vệ cô ấy, tôi không nên xen vào lúc này.

Nhưng chuyện thế này, chẳng phải quá cay đắng sao? Không thể tha thứ được sao? Quá bất lực sao?

“Thế còn cảm xúc của Kano thì sao...”

Kano luôn là trung tâm của cả lớp, luôn sống với nụ cười không bao giờ tắt. Ngay cả tôi ban đầu cũng cảm thấy không thoải mái với sự tươi sáng vô tận đó của cô ấy.

Nhưng thực tế, tôi biết cô ấy là người có thể thấu hiểu trái tim người khác. Và cô ấy sở hữu một trái tim dịu dàng hơn bất cứ ai.

Vậy mà.

“Lẽ ra họ phải biết rõ Kano từ trước cả tớ chứ. Lẽ ra họ đã ở bên cạnh cô ấy lâu hơn tớ chứ...”

Trong mắt họ, hình ảnh thực sự của Kano chưa bao giờ hiện hữu.... Cay đắng thật. Tôi thấy thật cay đắng cho bản thân mình khi chẳng thể làm gì trong những lúc thế này.

“Cũng có cách bảo vệ là không làm gì cả, chắc chắn là vậy.”

Nghe lời Haruya, tôi nghiến chặt răng hàm.

Lao ra ngoài theo cảm xúc lúc này là việc quá dễ dàng với tôi hiện tại.

Nhưng chắc chắn, đó chỉ là sự thỏa mãn cái tôi của bản thân.

Kano chắc chắn không mong muốn điều đó.

Bị Haruya vỗ vào lưng, tôi quay lưng lại với lớp học trong khi vẫn nghiến chặt răng.

Ngày hôm sau, Kano đi học trở lại với hai tay xách đầy túi giấy.

Đó là túi của một tiệm bánh kẹo nổi tiếng ở Karuizawa mà ngay cả tôi cũng biết.

“Vắng Kano buồn ghê á~”

“Quà nè, vui quá! Cảm ơn bà nha.”

Những cô gái hôm qua còn nói xấu Kano đủ điều, giờ thái độ quay ngoắt 180 độ khi nhận bánh kẹo.

Chỉ nhìn cảnh đó thôi, bụng dạ tôi đã thấy nôn nao. Tôi nhanh chóng quay mặt đi hướng khác.

Ở đó có Haruya, cậu ấy cũng đang làm vẻ mặt không thể chấp nhận nổi giống tôi.

“Con người đáng sợ thật.”

“Thật sự.”

“Hôm qua tao nói thế, nhưng giờ vẫn thấy bực mình.”

Haruya hầu như không bao giờ nhớ lại chuyện cũ để mà tức giận.

Vậy mà cậu ấy lại nói thế này, chứng tỏ tình huống này tệ đến mức nào.

Chỉ là, nhìn thấy Kano đang cười nói như mọi khi, chúng tôi đành phải hạ nắm đấm xuống.

Việc chúng tôi nói ra điều gì đó cũng đồng nghĩa với việc cướp đi nụ cười của cô ấy.

Dù vậy, tôi vẫn nghĩ thế này.

“Tình bạn giả tạo thì cần làm gì chứ?”

Kano luôn là người trả tiền trong các mối quan hệ bạn bè.

Tuy nhiên, Haruya, Aikawa và cả tôi luôn quyết định phần ai nấy trả.

“Kano còn có tụi mình mà.”

Nghe tôi nói, Haruya gật đầu với ánh mắt mạnh mẽ.

Trong phòng phát thanh sau giờ học, tôi và Kano đang tiến hành công việc chuẩn bị cho lễ hội văn hóa.

Haruya bận tập bóng rổ, còn Aikawa thì bận chuẩn bị kịch của lớp nên vắng mặt.

“Danh sách bài hát đại khái thế này chắc ổn rồi nhỉ.”

Kano thở phào một hơi, rồi đưa tờ giấy ghi chép về phía tôi.

Chỉ còn chưa đầy hai tuần nữa là đến lễ hội văn hóa.

“Ừ, tớ thấy ổn đấy.”

Tôi lướt mắt qua một lượt rồi nói, Kano cười hì hì vẻ vui mừng.

Hôm nay cũng vậy, dấu hiệu trên đầu cô ấy vẫn trống rỗng đến mức trắng xóa.

“Quà cho Naho-chan cứ để ở phòng phát thanh là được nhỉ.”

Vừa nói, Kano vừa lấy bánh kẹo từ trong túi giấy ra.

Sau đó cô ấy quay lại phía tôi, đưa ra một gói quà khác biệt so với những cái còn lại.

“Cái này cho Ito-kun, tớ chọn món quà hơi đặc biệt một chút. Cũng là để cảm ơn về cây nến thơm nữa.”

Mở gói quà ra với tiếng sột soạt, bên trong là một chiếc móc khóa thú bông nhỏ.

“... Cái này trông...”

“Đúng! Giống hệt Kamekichi đúng không?”

Tớ cũng mua một cái nè, Kano vui vẻ lắc lắc chiếc móc khóa cùng loại gắn trên hộp bút của mình.

Phía sau vang lên tiếng rùa Kamekichi thật nhảy tùm xuống nước.

“Chẳng liên quan gì đến Karuizawa cả.”

“Nhưng mà dễ thương đúng không?”

Thấy Kano cười đắc ý, trái tim đang căng cứng của tôi cũng dần giãn ra.

“Đi du lịch vui không?”

“Ừ. Cảnh đẹp, không khí cũng trong lành, là hai ngày tớ thực sự cảm thấy mình đang sống.”

“... Vậy à.”

Cô ấy gấp chiếc túi giấy rỗng lại. Lúc đó, một tờ giấy nhỏ trượt ra và rơi xuống.

“Ito-kun, ăn bánh này đi. Bánh này nổi tiếng lắm, hôm qua người ta xếp hàng dài luôn ấy.”

Không nhận ra tờ giấy rơi, cô ấy vừa vui vẻ nói chuyện vừa cất túi giấy vào ba lô.

Trong tư thế quay lưng về phía tôi.

“... Kano. Cậu mua bánh này ở Karuizawa hả?”

Mảnh giấy rơi trên sàn. Đó là một tờ hóa đơn.

Ngày tháng là hôm qua. Sản phẩm mua là loại bánh kẹo mà Kano đã phát cho mọi người.

“Đúng rồi. Tớ đã bảo là quà Karuizawa mà.”

“Nói dối.”

Hả? Kano quay lại, tôi giơ tờ hóa đơn ra trước mặt cô ấy.

“Nói dối để làm gì?”

Cửa hàng này đúng là nơi bán quà lưu niệm nổi tiếng của Karuizawa.

Nhưng vì quá nổi tiếng nên hôm trước trên đài có nói họ mới mở chi nhánh mới ở Tokyo.

Địa chỉ ghi trên tờ hóa đơn rơi ra từ túi giấy chính là địa chỉ ở Tokyo đó.

“A...”

Sắc mặt Kano thay đổi rõ rệt. Tức là, việc cô ấy nói dối đã được xác định.

“À ừm, không phải! Không phải đâu Ito-kun! Tại tớ không có thời gian mua quà ở Karuizawa nên...”

Lần này cô ấy xua tay trước mặt với vẻ hoảng hốt.

Nhìn Kano lúc này, tôi cảm thấy như dejavu.

Hình như lúc nào đó, Kano cũng từng nói với tôi “Không phải! Không phải đâu Sawaguchi-kun!” như thế này thì phải.

Nhưng hơn cả chuyện đó, cảm giác không biết trút vào đâu dâng lên trong tôi trước việc Kano cố tình chồng chất những lời nói dối.

Tại sao lại phải nói dối chứ.

Tại sao lại cố tô vẽ thêm cho nó chứ.

Cộng thêm chuyện hôm qua, trong lòng tôi như thể những mảng màu hỗn độn bị hòa tan thành thứ nước đục ngầu. Màu nâu, hay màu đen, một màu sắc vẩn đục không thể gọi tên.

“... Lý do là gì?”

Tôi cố nén giọng nói đang chực trở nên gay gắt, cố gắng hỏi.

“... Cũng không có gì đặc biệt đâu.”

Nhưng ngay lúc đó, Kano lại cười tươi rói. Như thể đeo lên một chiếc mặt nạ, chỉ trong nháy mắt.

“Bố tớ bận công việc nên đột ngột không đi được nữa. Nhưng đã lỡ nói đi Karuizawa rồi mà lại bảo không đi nữa thì mất mặt lắm đúng không? Nên tớ chỉ đi mua quà về thôi, kiểu vậy đó. Mọi người cũng bảo mong chờ quà Karuizawa lắm, tớ không muốn làm họ thất vọng mà?”

Thao thao bất tuyệt, những lúc thế này miệng Kano hoạt động thật trơn tru.

Lưu loát hơn bình thường, tự nhiên đến mức mất tự nhiên.

Điều đó làm tôi phát cáu.

Bởi vì cô ấy lúc này đang dùng chính cái biểu cảm mà cô ấy dùng để đối đãi với đám con gái trong lớp để hướng về phía tôi.

Bởi vì tôi biết cô ấy chỉ đang cố lấp liếm bề ngoài để cho qua chuyện này.

“Cậu cứ dùng vật chất để níu kéo quan hệ như vậy sao?”

Có lẽ vì thế mà tôi đã lỡ lời.

Dù đã quyết định sẽ không nói, nhưng miệng tôi lại tự động thốt ra.

“Trả tiền hộ người khác, bao người ta, mua quà cáp quá mức cần thiết. Mối quan hệ được níu kéo bằng mấy thứ đó, rốt cuộc cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Và ngay khoảnh khắc nói ra, tôi lập tức hối hận.

Trong một thoáng, mắt Kano mở to, rồi chuyển sang biểu cảm như đang cố kìm nén để không khóc òa lên.

Nhưng rồi Kano thả lỏng cơ mặt, cười như thể đã buông xuôi.

“Tớ biết chứ, chuyện mọi người ở bên cạnh tớ vì tiền của tớ. Nhưng thế cũng được. Là tớ, tớ đã mong muốn điều đó.”... Ơ kìa. Kano có bao giờ cười kiểu này đâu nhỉ. Có bao giờ nói chuyện kiểu này đâu nhỉ.

Trong tôi, cảm giác sai lệch và sự hối hận cứ xoay vòng lẫn lộn.

Kano chậm rãi đứng dậy, đeo ba lô lên vai và quay lưng về phía tôi.

Rồi cô ấy mở cửa, lặng lẽ biến mất ra hành lang.

Dấu hiệu trên đầu cô ấy, ngay cả trong tình huống này, vẫn trống rỗng đến mức trắng xóa.

“Haizzz...”

Tiếng thở dài thườn thượt vang vọng trong phòng tôi.

Rốt cuộc, bị bỏ lại một mình trong phòng phát thanh, tôi cố xua đi tạp niệm bằng cách tiếp tục chuẩn bị cho lễ hội văn hóa.

Tôi nghĩ những lúc thế này không nên làm việc.

Bảng tiến độ làm xong thì đầy lỗi chính tả, tôi lãng phí mất một tiếng đồng hồ rồi chỉ biết đi về nhà.

“Mình nói quá lời rồi... nhỉ...”

Nhớ lại lời nói và hành động của mình, tôi gục đầu xuống bàn.

Nghĩ thế nào thì cũng là quá lời. Và tôi đã nói cả những điều không cần thiết. Kết quả là khiến Kano phải thốt ra những lời như vậy.

Chắc chắn là tôi đã tự mãn.

Rằng đối với Kano, tôi là một sự tồn tại có chút khác biệt so với những bạn học khác.

Rằng cô ấy thực sự tin tưởng tôi, và sẽ không bao giờ nói dối tôi, kiểu vậy.

“Ngạo mạn đến thế là cùng.”

Nghĩ lại, tôi thấy chán ghét sự trẻ con và ích kỷ của bản thân.

Vậy mà cuối cùng cô ấy vẫn cười.

Dấu hiệu trên đầu vẫn trống rỗng.

“Tại sao lại thế nhỉ...”

Gần đây, tôi chợt có thắc mắc.

Bất cứ ai cũng có năm dấu hiệu, một hoặc hai trong số đó sẽ lúc sáng lúc tắt.

Vậy mà trường hợp của Kano, từ lúc gặp nhau đến nay, chưa một lần nào nó thay đổi.

Dù là khi vui, khi tỏ vẻ tiếc nuối, khi cười ôm bụng, hay khi chìm trong nỗi buồn.

“Chẳng lẽ Kano cũng có năng lực đặc biệt... hay sao?”

Suy nghĩ đó thoáng qua, tôi thấy thật ngớ ngẩn nên lắc đầu xua đi.

Theo phản xạ, tiếng chuông leng keng vang lên.

Gói quà nhỏ tôi để quên trên bàn.

Tôi lấy ra chiếc móc khóa hình Kamekichi từ trong đó.

Karuizawa, hay nói trắng ra là chiếc móc khóa chẳng liên quan gì đến bất kỳ địa phương nào. Có khi cái này mua ở tiệm tạp hóa nào đó cũng nên.

“Không phải nói dối hay lấp liếm, là cậu ấy đã nhớ đến mình và mua cho mình...”

Kiểm tra điện thoại, không có tin nhắn nào.

Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng rốt cuộc chẳng biết đâu là câu trả lời chính xác.

Dù vậy, tôi lờ mờ hiểu ra rằng những chuyện thế này mà để lâu thì chẳng có kết quả tốt đẹp gì.

Đồng hồ chỉ tám giờ ba mươi tối.

Chỉ cầm theo điện thoại và ví tiền, tôi lao ra khỏi nhà.

Tôi mang máng biết nhà Kano ở đâu. Trước đây tôi từng đưa cô ấy về đến gần nhà.

Vừa chạy vừa thử gọi điện, nhưng điện thoại Kano có vẻ vẫn tắt nguồn, không liên lạc được.

Đến đột ngột thế này có phiền không nhỉ. Nhưng tôi muốn xin lỗi sớm.

Chỉ một chút thôi cũng được.

Nhìn mặt cô ấy, trực tiếp nói lời xin lỗi.

Nụ cười méo mó của cô ấy trước khi rời khỏi phòng phát thanh cứ ám ảnh tôi mãi.

“Hình như rẽ phải ở đây...”

Lần trước tôi chia tay Kano ở cửa hàng tiện lợi này. Cô ấy bảo nhà mình rẽ phải ở đây là tới ngay.

Rẽ qua góc đường và đi thêm một chút, tôi bước vào khu dân cư yên tĩnh.

Những ngôi nhà kiểu cách và bề thế san sát nhau, đây là khu nhà giàu nổi tiếng trong vùng.

Trong số đó có một dinh thự màu trắng to lớn nổi bật. Một tòa nhà ba tầng kiến trúc hiện đại mà tôi chỉ từng thấy trên quảng cáo. Tầng một có vẻ là gara xe. Ba cánh cửa cuốn tự động đang đóng kín mít.

Trên bảng tên có ghi chữ Imamura. Dưới tên người có vẻ là bố, tên của Kano cũng được khắc ở đó.

Chắc chắn đây là nhà Kano rồi.

Tôi đứng ngẩn người nhìn lên tòa nhà đó một lúc lâu.

Tôi chưa bao giờ nghĩ những câu Kano từng nói như “Chưa từng ăn ramen” hay “Tiền tiêu vặt quá nhiều” là nói dối.

Nhưng đứng trước khung cảnh này, cảm giác như thực tế đột ngột đuổi kịp trí tưởng tượng của tôi.

Và rồi, tôi nhận ra một sự bất thường nhỏ.

Đó là không có một ánh đèn nào hắt ra từ cửa sổ.

Thậm chí rèm cửa của tất cả các phòng đều đóng kín mít, không cảm nhận được chút hơi thở cuộc sống nào.

Mặc dù đây là khung giờ mà những ngôi nhà khác đều lấp lánh ánh đèn cam.

Và một điều nữa.

Những cái tên được ghi trên tấm bảng tên bề thế.

“Chỉ có hai người...”

Kano không có anh chị em. Nhưng nếu vậy thì mẹ cô ấy đâu...?

Thịch, sâu trong lồng ngực tôi nhói lên một nhịp khó chịu, đúng lúc đó có tiếng gọi từ phía sau: “Bạn của Kano-chan hả?”

Đứng đó là một người phụ nữ trung niên có vẻ hiền lành.

“Ôi xin lỗi cháu nhé, cô là người giúp việc cho nhà hàng xóm. Cô biết Kano-chan lâu rồi.”

Người phụ nữ mỉm cười thân thiện, rồi nhìn lên nhà Kano và thở dài.

“Kano-chan vẫn chưa về nhỉ. Không biết đi đâu đến tận giờ này. Nhưng mà, cũng hiểu được tâm trạng không muốn về nhà của con bé. Ngôi nhà rộng thênh thang mà chẳng có ai thì chỉ thấy cô đơn thôi.”

“Dạ...?”

“Mẹ con bé đã bỏ đi từ lâu rồi, còn bố thì bận công việc hầu như chẳng bao giờ về nhà. Nghe nói ngày thường có người giúp việc đến nấu cơm, nhưng một mình trong ngôi nhà rộng thế này thì... Cô thấy thương con bé quá...”

Như bị đấm liên tiếp vào đầu, tôi ôm chặt lấy thái dương.

Bởi vì điều đó quá khác biệt so với những đánh giá của mọi người về Kano, và cả những sự thật nghe được từ chính miệng cô ấy.

“Nhưng mà, Kano-chan có cậu bạn trai tuyệt vời thế này thì yên tâm rồi. Ôi, cô nói nhiều quá. Thôi cô đi nhé.”

Người phụ nữ nói xong liền vẫy tay và đi về phía nhà ga.

Không gian tĩnh lặng bao trùm khu dân cư.

“Thế này là sao...”

Kano lúc nào cũng tích cực, vui vẻ vô tư lự, lẽ ra không hề có phiền muộn gì mới phải.

Lẽ ra phải được gia đình nâng niu chiều chuộng, nhận được nhiều tình yêu thương, lớn lên trong một mái ấm hạnh phúc mới phải.

Lại còn được bao quanh bởi rất nhiều bạn bè...

Chợt, lời nói của Kano lúc rời đi vang vọng lại trong đầu tôi.

Khi tôi nói mối quan hệ níu kéo bằng tiền bạc sẽ chỉ đến thế thôi, cô ấy đã cười nụ cười buông xuôi và nói:

“Thế cũng được. Là tớ, tớ đã mong muốn điều đó.”

Tôi cứ nghĩ Kano đang bị lợi dụng.

Nhưng có lẽ, lời cô ấy nói là đúng.

Nếu bỏ tiền ra, mọi người sẽ tập trung lại xung quanh.

Chỉ cần có tiền, sẽ không phải chịu cảnh một mình.

Nhưng phải bám víu vào những mối quan hệ như thế, thật quá đau lòng.

“... Ito-kun?”

Tiếng gọi từ phía sau khiến tôi giật mình quay lại.

Kano đang đứng đó, tay xách túi nilon của cửa hàng tiện lợi.

Một cơn gió nhẹ thổi qua giữa chúng tôi.

Nơi tôi đã cứu Kano khi cô ấy lội xuống sông.

Giữa cây cầu, cả hai chúng tôi không hẹn mà cùng đặt tay lên lan can.

“Hôm nay, xin lỗi cậu nhé.”

Lẽ ra tôi mới là người phải xin lỗi.

Lúc nào cô ấy cũng người lớn hơn tôi, nhưng lại cũng thuần khiết hơn tôi.

“Tớ mới phải xin lỗi. Tớ đã quá cảm tính.”

Túi đồ Kano cầm đung đưa sột soạt. Thứ tôi nhìn thấy qua khe hở là nước rửa bát hay gì đó, tôi khẽ lảng mắt đi.

“Cậu nghe bà hàng xóm kể hết rồi hả?”

Nghe Kano hỏi, tôi phản xạ ngẩng mặt lên.

Bà ấy vừa đi khỏi thì Kano về ngay.

Có lẽ họ đã lướt qua nhau lúc bà ấy rời đi.

“Bà ấy giúp đỡ tớ từ khi còn nhỏ. Chỉ có tật hơi nhiều chuyện một chút thôi.”

Thấy Kano cố tạo nụ cười yếu ớt, tôi siết chặt nắm tay.

“Ito-kun, nhìn nhà tớ cậu thấy thế nào?”

Trước câu hỏi của Kano, dù thoáng chút bối rối, tôi vẫn trả lời thành thật.

“Tớ nhận ra chuyện nhà Kano giàu có là thật.”

Nghe vậy, cô ấy khẽ cười “hì hì”.

“Nhà to, bố làm giám đốc. Mẹ nấu ăn ngon và dịu dàng, con gái một được nuôi chiều hết mực. Nghe thôi đã thấy hạnh phúc lắm rồi nhỉ.”

Khoảng mười năm trước, gia đình Imamura đúng là một gia đình lý tưởng như tranh vẽ.

“Ai cũng muốn đến nhà tớ, ai cũng bảo Kano sướng thật. Nhưng mà nhé, thực ra bên trong nát bét cả rồi.”

Bố bận công việc hầu như không về, mọi việc trong nhà đùn đẩy hết cho mẹ.

Cứ gặp nhau là cãi vã, nhưng vì sĩ diện nên bên ngoài vẫn diễn vai vợ chồng hòa thuận.

“Từ nhỏ tớ hầu như không có ký ức gì về bố. Nhưng tớ không thấy cô đơn đâu, vì mẹ luôn ở bên cạnh tớ.”

Kano mỉm cười, rồi hạ mắt nhìn xuống đôi tay đang đặt trên tay vịn.

“Mẹ tớ ấy, tớ nghĩ bà đã rất cô đơn. Không cảm nhận được tình yêu của bố, không có gia đình hay bạn bè để nương tựa.”

Bố mẹ Kano đến với nhau gần như là bỏ trốn theo tiếng gọi tình yêu. Vì thế, bản thân Kano cũng chưa từng gặp ông bà ngoại.

Sự cô đơn đó dần dần dồn mẹ cô ấy vào đường cùng.

Đôi mắt mất đi thần sắc, trở nên vô hồn, và những ngày bà khóc thút thít bên cạnh Kano khi đêm xuống cứ thế tiếp diễn.

“Mẹ hay nói lắm. Rằng ‘Muốn biến mất quá’.”... A. Ra là vậy.

Việc Kano nhạy cảm với cảm xúc “muốn biến mất” của người khác là vì lý do này.

Việc cô ấy không thể bỏ mặc tôi cũng là vì câu nói “Người muốn biến mất là tớ mới phải” của tôi đã mắc kẹt trong lòng cô ấy.

Nhớ lại, mọi chuyện khớp nhau đến lạ kỳ.

“Tớ muốn nghỉ học để ở bên cạnh mẹ mãi.”

Nhưng xung quanh không cho phép điều đó.

Bản thân mẹ Kano cũng không mong muốn điều đó.

“‘Nếu thương mẹ thì hãy đi học đi. Hãy tỏ ra thật hạnh phúc để mọi người nhìn thấy.’”

Kano nhắc lại lời mẹ lúc đó, rồi khẽ nhìn sang hướng khác.

“Đối với mẹ, một gia đình hoàn hảo trong mắt người khác có lẽ là chỗ dựa tinh thần duy nhất. Nên tớ cũng đã rất cố gắng.”

Và thế là Kano tiếp tục diễn.

Diễn vai chính mình đang sống trong một gia đình hạnh phúc, đủ đầy.

Những ngày tháng vui vẻ, không chút phiền muộn.

Nhưng nỗ lực đó không đem lại kết quả.

Mẹ đã rời bỏ Kano.

“Hình như là năm lớp 5. Đi học về thì mẹ đã không còn ở đó nữa. Trên bàn chỉ có một tờ đơn ly hôn, đồ đạc cũng biến mất sạch. Thậm chí chẳng có lấy một bức thư để lại cho tớ.”

Kano dùng từ “biến mất” khiến lồng ngực tôi đau nhói.

“Từ đó cậu không gặp lại mẹ nữa sao...?”

Nghe tôi hỏi, cô ấy cười yếu ớt và lắc đầu.

“Một lần thôi... Lúc đi du lịch ngoại khóa ở Kyoto, tớ tình cờ nhìn thấy mẹ.”

Nghe vậy, tôi bất giác chồm người tới. Vì tôi nghĩ đó chắc chắn là định mệnh gắn kết họ.

Nhưng Kano vẫn giữ nụ cười và cụp mắt xuống.

“Mẹ đang dắt tay một bé gái nhỏ đi dạo. Trông như một cặp mẹ con hạnh phúc, mẹ chẳng hề nhận ra tớ...”

Một sự tuyệt vọng to lớn ập đến tôi.

Chắc chắn Kano lúc đó đã phải chịu cú sốc còn lớn hơn thế này nhiều. Khi ấy, chắc hẳn trên đầu cô ấy đã đầy ắp những dấu hiệu màu vàng rực sáng.

“Là chuyện tốt mà, nếu mẹ hạnh phúc.”

Tuy nhiên, khi kể về chuyện đó, 'nguyện vọng biến mất' của Kano hôm nay vẫn trống rỗng.

Điều đó làm tôi an tâm hơn một chút.

Đó là bằng chứng cho thấy trong lòng Kano, chuyện đó đã thực sự trở thành quá khứ.

“Nhưng mà nhé, nụ cười đó đã cho tớ hiểu ra. Rằng khi ở bên tớ, mẹ thực sự bất hạnh, và tớ thực sự vô dụng.”

Tôi không thể dễ dàng nói ra câu “Không phải thế đâu”.

Người mẹ ngày nào cũng nói “Muốn biến mất” khi ở bên Kano.

Và Kano đã dốc hết tình yêu thương cho người mẹ ấy.

Nhưng cô ấy đã không thể lấp đầy trái tim của mẹ.

Hiện thực lúc nào cũng tàn khốc.

“Haizzz.”

Kano thở hắt ra một hơi dài như để thay đổi không khí, rồi ngước nhìn bầu trời đêm.

Kano đã coi những chuyện đau buồn là quá khứ. Nhưng câu hỏi “Tại sao” dành cho mẹ có lẽ vẫn còn tồn tại như một nghi vấn trong lòng cô ấy.

“Tớ biết là chuyện đã qua rồi thì có nói gì cũng chẳng ích gì.”

Cô ấy vươn vai, vẻ mặt đã trở lại vẻ lanh lợi thường ngày.

“Nhưng thỉnh thoảng cũng lại nhớ đến như thế này.”

Rồi cô ấy cười: “Cảm ơn Ito-kun đã lắng nghe nhé.”

Chói mắt quá, tôi nghĩ thầm.

Đó là ánh sáng từ sự mạnh mẽ của Kano, hay sự lấp lánh từ thái độ tích cực, hay trực quan hơn, là do cái dấu hiệu trên đầu cô ấy.

Tôi đã chạm vào một khía cạnh chưa từng biết của Kano.

Tôi lại hiểu thêm một điều về cô ấy.

Cô gái sở hữu sự tươi sáng đến mức làm dấu hiệu trên đầu trắng xóa.

Dù kể về quá khứ nặng nề đến thế, hôm nay điều đó vẫn không thay đổi.

Chứng tỏ Kano tích cực đến nhường nào, và sự mạnh mẽ đó là thật.

“Nếu cậu thấy ổn với tớ, cứ kể bất cứ lúc nào.”

Dù vậy...

Tôi có đang cười tự nhiên không nhỉ?

Cảm giác bất an tôi đã cố dìm xuống đáy lòng.

Nhưng nó giống như chiếc phao, cứ liên tục trồi lên mặt nước, thúc vào lồng ngực tôi.

Lễ hội văn hóa, ngày mà học sinh cấp ba phấn khích nhất trong năm.

Nói thế chắc Kano sẽ mắng tôi là định kiến quá mức.

Nhưng thực tế trong mắt tôi nó là như vậy thì biết làm sao.

Kiểu tóc khác thường ngày, đồng phục được phối với áo phông lớp sành điệu, hay cái cảm giác bồn chồn như sắp có chuyện gì đó xảy ra.

Lễ hội văn hóa năm ngoái, tôi chỉ ngồi trong phòng phát thanh không ai dùng đến, chờ thời gian trôi qua.

Nhưng năm nay, tôi đang ở trong lớp học nồng nặc mùi bột nướng.

“Ito, nhìn sang đây!”

Nghe tiếng Haruya, tôi ngẩng lên, đúng lúc đèn flash điện thoại chiếu thẳng vào mặt sáng lòa, kèm theo tiếng “tách” vui tai.

“Đừng có chụp bất ngờ thế chứ.”

“A, tiếc ghê. Ito nheo mắt mất rồi.”

Haruya xem lại màn hình điện thoại, tôi thở dài thườn thượt.

“Bị chiếu sáng thế thì chói mắt là phải rồi.”

Vừa nói xong, trong lòng tôi nảy sinh cảm giác đã từng thấy cảnh này ở đâu đó.

Ánh sáng này, giống cái gì đó...

“Cuối cùng ngày này cũng đến rồi ha!”

Tuy nhiên, chút lấn cấn nhỏ đó đã bị giọng nói vui vẻ của Haruya xóa nhòa.

Haruya khoác chiếc áo happi màu xanh dương, xắn tay áo lên một cách đầy khí thế.

“Tao sẽ làm năm trăm cái takoyaki.”

Thấy Haruya vừa thắt khăn buộc đầu vừa hừng hực khí thế, tôi cảnh báo: “Coi chừng bị viêm gân đấy.”

Dù Haruya đang đặt cược cả tính mạng vào tiệm takoyaki, nhưng cậu ấy đã quyết định sẽ rời lớp lúc một giờ chiều.

Mục đích tất nhiên là để đi xem vở kịch có Aikawa tham gia.

“Đã bị bảo là tuyệt đối đừng đến rồi mà.”

“Đấy nghĩa là tuyệt đối phải đến chứ gì nữa.”

“... Aikawa sẽ giận lắm cho xem.”

Haizz, tôi thở dài.

Hình ảnh Aikawa đỏ mặt tía tai mắng Haruya hiện lên trong đầu tôi. Nhìn cảnh đó, tôi và Kano sẽ nhìn nhau cười.

Dù hơi có lỗi với Aikawa, nhưng sự thật là khung cảnh đó khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm.

Cuộc sống thường ngày hiển nhiên.

Những ngày tháng không thay đổi.

Dạo này, tôi cứ vô thức tìm kiếm những thứ đó trong mỗi ngày trôi qua.

Có lẽ là vì tôi muốn xóa tan cảm giác sai lệch không rõ danh tính đối với Kano.

Hôm nay dấu hiệu trên đầu Kano vẫn trống rỗng đến mức trắng xóa.

Chợt tôi nhận ra. Ánh đèn flash điện thoại lúc nãy, rất giống với thứ ánh sáng mà Kano tỏa ra.

“Không, không phải. Khác chứ.”

Sự chói lòa của trống rỗng trắng xóa, và sự chói lòa của ánh sáng phát ra.

Sao có thể nghĩ hai thứ có tính chất hoàn toàn khác nhau đó giống nhau được chứ.

“Kano ơi! Giúp tớ chỗ này một chút được không?”

“Oki! Tớ tới ngay đây!”... Ổn mà.

Kano vẫn chạy đôn chạy đáo trong lớp với vẻ mặt không đổi.

Trên cổ tay Kano là chiếc vòng tay hạt cườm màu xanh nước biển.

Cổ tay đám con gái trong lớp cũng đeo những chiếc giống hệt.

Tất cả đều là do Kano mua.

Nghe bảo là để nâng cao tinh thần đoàn kết hay gì đó.

“Ito hôm nay mấy giờ bắt đầu?”

Haruya vừa khéo léo xoay xiên takoyaki vừa hỏi, tôi nhìn lên chiếc đồng hồ tròn treo trên bảng đen.

Hiện tại là mười giờ sáng. Khách bên ngoài bắt đầu đông dần.

“Trước lễ bế mạc, từ bốn giờ.”

Chương trình đặc biệt của câu lạc bộ phát thanh. Dự kiến sẽ được phát qua loa toàn trường, nhờ tấm poster Aikawa làm mà ai trong trường cũng biết.

Hạn chót gửi tin nhắn là hôm qua, thùng thư đã nhận được lượng phiếu tràn trề. Hôm nay chúng tôi sẽ rút ngẫu nhiên trong số đó để đọc trên sóng.

Là kiểu người luôn muốn có phương án an toàn, tôi đã đề nghị nên chọn trước những lá thư sẽ đọc. Nhưng Kano lại bảo: “Phải có sự hồi hộp và thú vị của phát sóng trực tiếp mới hay.”

“Tao chắc chắn sẽ nghe. Cố lên nhé.”

Nghe Haruya khích lệ, tôi vừa cười vừa đáp: “Người cố gắng là Kano mới đúng”, rồi lại nhìn về phía Kano đang bận rộn trong lớp.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Kano nhe răng cười với tôi rồi vẫy tay nhẹ nhàng.

Trái ngược với sự ồn ào trong trường, phòng phát thanh yên tĩnh lạ thường.

Không gian này, nơi cảm giác như tách biệt với thế giới bên ngoài, đã luôn cứu rỗi tôi.

Nơi có thể ở một mình, nơi an tâm.

Từ bao giờ, nó đã trở thành nơi có Kano, có Aikawa và Haruya ghé thăm, một nơi vui vẻ và náo nhiệt.

Tõm, phía sau có tiếng Kamekichi quẫy nước như muốn gây sự chú ý.

“Không quên mày đâu. Cả mày nữa.”

Tôi đi về phía bể nước, rắc thức ăn cho nó.

Từ một cái ao nhỏ không thấy đáy, ăn rêu hay gì đó để sống, giờ đây Kamekichi đã hoàn toàn quen với cuộc sống trong bể nước sạch sẽ và ăn “thức ăn cho rùa”.

“Nhiều thứ đã thay đổi thật...”

Chợt tôi nhớ lại câu nói của Kano trước đây.

“Ito-kun thay đổi rồi nhỉ.”

Lúc đó tôi đã hỏi Kano có bao giờ muốn thay đổi không.

Cô ấy thoáng vẻ nghiêm túc trả lời: “Tớ cũng muốn thay đổi chứ.”

Dù ngay sau đó lại quay về giọng điệu đùa cợt và cùng nhau cười.

“Không, không tốt. Đừng suy nghĩ nữa.”

Tôi dạo này như bị ám ảnh bởi cảm giác bất an.

Lúc nãy dấu hiệu trên đầu Kano vẫn bình thường mà.

Chẳng cần phải lo lắng gì cả, vậy mà tôi cứ nhặt nhạnh những cảm giác sai lệch nhỏ nhặt đã bỏ lại trong những ngày qua, rồi cố gắng soi mói ý nghĩa thực sự của chúng quá mức cần thiết.

Sự bất an là thứ mà khi đã ôm lấy một cái, nhiều thứ khác sẽ chồng chất lên nhau, khiến nó trở nên lớn hơn cả sự thật.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, hôm nay trời quang mây tạnh.

Khu nhà bên này không được sử dụng cho lễ hội văn hóa nên vẫn yên tĩnh như mọi khi.

Dưới bầu trời xanh, hành lang nối dường như cũng giống tôi, đang mong chờ sự xuất hiện của Kano.... Thế nhưng.

Đến trước giờ phát sóng năm phút, Kano vẫn không đi qua hành lang đó.

“Chào mừng đến với Lễ hội văn hóa trường Miyakami. Sau đây Câu lạc bộ phát thanh trường Miyakami xin gửi tới các bạn chương trình đặc biệt của lễ hội.”

Giọng tôi vang lên từ loa toàn trường.

Đến giờ rồi mà Kano vẫn chưa đến đây.

Nhắn tin gọi điện cũng không thấy phản hồi nào.

Có lẽ tiệm takoyaki quá đông khách nên cô ấy không dứt ra được.

Sự bất an mới chực trào dâng, tôi cố trấn an bản thân bằng suy nghĩ đó.

Và rồi, tôi quyết tâm bật công tắc lên sóng.

“Cảm ơn các bạn học sinh Miyakami đã gửi rất nhiều tin nhắn. Hôm nay chúng mình sẽ giới thiệu thật nhiều tin nhắn cùng với âm nhạc.”

Tôi không ngờ có ngày mình lại nói trước micro thế này.

Nhưng lời nói tuôn ra tự nhiên hơn tôi tưởng, có lẽ vì ngày nào tôi cũng nhìn thấy Kano nói chuyện ngay bên cạnh.

Ngay cả khi không ở bên nhau, sự tồn tại của cô ấy vẫn nâng đỡ tôi.

“Vậy thì bắt đầu với lá thư đầu tiên. Bút danh Hana-Kana, bạn Kana. ‘Hôm nay là sinh nhật người bạn thân nhất của mình. Mong rằng dù có trở thành bà lão, mình và Hana vẫn mãi là bạn thân.’”

Trong hộp chứa đầy những điều ước của mọi người theo chủ đề.

Làm thế này, tôi cảm thấy gần gũi với bạn Kana của nhóm Hana-Kana dù chưa từng nói chuyện hay biết mặt. Chắc hẳn hai người họ rất thân thiết và giờ đang cùng nhau đi chơi lễ hội.

Bất chợt nụ cười của Haruya hiện lên, tôi bất giác cười khổ.

“Tiếp theo là tin nhắn từ...”

Và thế là tôi giới thiệu rất nhiều điều ước của mọi người.

Nội dung thực sự đa dạng.

Từ những chuyện phiếm nhẹ nhàng, đến những câu chuyện cười, hay những lời cảm ơn cảm động gửi đến bố mẹ, thầy cô.

Lúc nãy tôi còn đọc hộ cả thư tình nữa.

Có vẻ là thư của một bạn đã lỡ thích người mà mình từng coi là bạn, giống như trường hợp Imamura từng giới thiệu trước đây. Chắc chắn lời nói của Imamura đã tiếp thêm động lực cho bạn ấy.

Phát ra những lời ngọt ngào chua chát mà bản thân không bao giờ nói qua micro khiến tôi thấy hơi xấu hổ, nhưng nghĩ rằng buổi phát thanh này có thể thay đổi cuộc đời họ, tôi tự nhiên thẳng lưng lên.

“Phù... xoay sở cũng ổn đấy chứ...”

Chỉ trong lúc phát nhạc tôi mới có thể thở phào.

Thư giãn một chút, tôi lấy điện thoại từ trong túi ra.

Không có tin nhắn trả lời từ Kano, nhưng thay vào đó là tin nhắn từ Haruya.

“Ito, giỏi lắm! Buổi phát thanh đang cực kỳ sôi động!”

Tôi mở video gửi kèm. Haruya quay cảnh trong lớp học, các bạn cùng lớp ồ lên trước nội dung tin nhắn, hay lắc lư theo điệu nhạc.

Điều đó thắp sáng trái tim tôi.

Dù thế này, tôi vẫn nhìn thấy dấu hiệu trên đầu mọi người.

Dù đang vui vẻ, vẫn có nhiều người có 'nguyện vọng biến mất' đang phát sáng.

Nhưng tôi đã hiểu rằng đó không phải là tất cả.

“Cơ mà, Kano đang ở đâu nhỉ?”

Trong video cũng không thấy bóng dáng Kano.

Cô ấy đảm nhận nhiều vai trò. Có thể đã bị bạn cùng lớp hay giáo viên giữ lại nên không đi được.

Định nhắn hỏi Haruya nhưng nhận ra bài hát sắp hết, tôi cất điện thoại đi.

“Hừm hừm”, tôi chỉnh giọng rồi bật micro.

“Các bạn có thấy vui với buổi phát thanh trực tiếp không? Thoáng cái đã sắp đến giờ chia tay rồi.”

Thời gian dành cho phát sóng trực tiếp là chưa đầy một tiếng.

Dù vẫn mong Kano đến nhanh, nhưng khi đã bắt đầu thì thời gian trôi qua cái vèo. Có lẽ do tôi đã quá tập trung.

“Đây là tin nhắn cuối cùng.”

Nói rồi, tôi đưa tay vào chiếc hộp chứa đầy phiếu gửi.

Sột soạt đảo qua đảo lại, tôi rút ra một tờ.

Đó là một tờ giấy cực kỳ đơn giản.

“‘Cầu mong một thế giới không còn ai muốn biến mất nữa.’”

Ở mục tên là dòng chữ Shiba-Kano.

Cái tên bút danh nghe quen thuộc khiến tim tôi đập mạnh một nhịp.

Tôi bất giác ngẩng đầu lên.

Bên kia cửa sổ. Trên hành lang nối, bóng dáng Kano đang ngước nhìn bầu trời.

Dấu hiệu trên đầu cô ấy, hôm nay cũng đang phát ra ánh sáng trắng mạnh mẽ.... Đúng vậy, nó đang phát sáng.

Tại sao tôi lại không nhận ra chứ.

Những cảm giác sai lệch cứ lấn cấn mãi trong lòng.

Càng biết nhiều về Kano, hình ảnh cô ấy trong tôi càng trở nên nhòe nhoẹt.

Nhưng chân tướng, con người thật của cô ấy, lúc nào cũng ở ngay bên cạnh tôi mà.

Tế bào toàn thân tôi như đang râm ran chuyển động. Cảm giác oxy trở nên loãng đi, nếu lơ là tôi sẽ ngã quỵ xuống sàn mất.

Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ một lần nữa.

Thở hắt ra, tôi nắm chặt lấy micro.

Cầu mong lời nói này sẽ đến được với cô ấy đang ở cách xa vài chục mét.

“... Chừng nào chúng ta còn sống, thế giới đó sẽ không bao giờ đến.”

Loa phát ra tiếng rít chói tai trong khoảnh khắc.

Tôi thấy cơ thể Kano đang ngẩn ngơ nhìn vào hư không khẽ giật mình.

Tôi đã luôn suy nghĩ mãi.

Tại sao dấu hiệu của Kano không bao giờ thay đổi.

Tại sao dấu hiệu của cô ấy, người tự nhận thức mình đang diễn vai không có phiền muộn, lại trống rỗng đến mức trắng xóa.

Nhưng, ngay từ đầu tôi đã sai rồi.

“Rốt cuộc, chỉ là lời nói suông đẹp đẽ thôi.”

Lúc nào cũng vậy, con người làm tổn thương con người.

Vì đang sống nên mới phiền muộn, đau khổ, và vùng vẫy.

Quyền được trốn chạy khỏi nỗi đau đó, lẽ ra không ai có thể tước đoạt được.

“Nào là phải trân trọng mạng sống, nào là hãy sống hết mình mỗi ngày.”

Giọng tôi chực run lên, tôi nghiến chặt răng hàm.

Cái gì chứ. Lẽ ra đã ở gần đến thế.

Lẽ ra tôi đã thực tâm muốn làm chỗ dựa cho cô ấy.

Rốt cuộc tôi chẳng nhìn thấy gì cả.

Tôi chẳng hiểu cái quái gì cả.

“... Mấy thứ đó, vứt hết đi.”

Nói xong câu đó, tôi lao ra khỏi phòng phát thanh.

“Kano!”

Hành lang nối không một bóng người.

Tôi kéo mạnh cánh tay mảnh khảnh của cô ấy ngay khi cô ấy định trườn người qua lan can.

Theo đà đó, cả hai chúng tôi ngã nhào xuống đất.

Trong vòng tay tôi, Kano đang run rẩy.

Tim đập nhanh hết tốc lực. Tôi phải cố kìm nén để hai hàm răng không va vào nhau lập cập.

Để trấn tĩnh bản thân, tôi hít một hơi sâu.

“Kano...”

Dấu hiệu trên đầu cô ấy, ngay cả lúc này, vẫn phát ra ánh sáng trắng đến mức không thể nhìn trực diện.

'nguyện vọng biến mất' của Kano không phải là trống rỗng.

Mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức cháy sáng trắng xóa, cô ấy mong muốn điều đó mãnh liệt hơn bất cứ ai.... Người muốn biến mất hơn bất cứ ai, lại chính là cậu, người luôn cười nói ở gần tớ nhất.

“... Kano, xin lỗi.”

Nghe tôi nói, Kano vẫn cúi gầm mặt, lắc đầu nguầy nguậy. Mỗi lần lắc, những giọt nước mắt lại rơi xuống tạo thành vệt trên nền nhựa đường.

“Không chịu đâu... Đừng nhìn... Tớ không muốn bị nhìn thấy bộ dạng yếu đuối thế này...”

Kano khóc nấc lên từng tiếng nhỏ khiến tôi thấy khó thở.

“Tớ không muốn bị thất vọng... Không muốn bị ghét...”

Lúc đó, tôi đã hiểu.

Kano vẫn luôn ôm ấp suy nghĩ mình bị mẹ vứt bỏ. Cô ấy vẫn luôn không thể tha thứ cho bản thân mình.

“Tại tớ yếu đuối nên mẹ mới bỏ đi... Tại tớ như thế này nên bố mới không muốn nhìn mặt...Vì thế, tớ muốn thay đổi.... Nhưng mà, tớ không thể thay đổi.”

Tôi quỳ gối lại ngay ngắn trước mặt cô ấy, nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy.

Kano thoáng nhìn tôi vẻ ngạc nhiên, rồi lập tức lảng tránh ánh mắt. Nhìn Kano cắn môi mạnh đến mức mất hết huyết sắc, tôi chậm rãi cất lời.

“Yếu đuối thì có sao đâu.”

“Nhưng mà...!”

Kano phắt ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Muốn biến mất, muốn chết... là điều không được phép nghĩ tới...! Mạng sống chỉ có một, phải trân trọng nó... Không được phép tha thứ cho bản thân yếu đuối như thế này...!”

Mong muốn biến mất ngay lập tức, và cả những lời nói này, chắc chắn cả hai đều là suy nghĩ thật lòng của Kano.

Ôm ấp những cảm xúc mâu thuẫn đó một mình, Kano đã đau khổ đến nhường nào.

Nhốt nỗi cô đơn và đau khổ vào hộp, khóa lại, đẩy xuống tận đáy lòng.

Cứ thế chịu đựng, chịu đựng, gồng mình cố gắng kiểm soát cảm xúc của bản thân.

Có lẽ nó đã trào ra trong một khoảnh khắc bất chợt.... Ví dụ như, khoảnh khắc cảm thấy cô đơn tột cùng giữa lúc mọi người đang tưng bừng lễ hội.

“Nếu Kano không tha thứ được, thì tớ sẽ tha thứ cho cậu.”

Giọng tôi run run, tôi dồn sức vào cổ họng.

Tôi, kẻ nhìn thấy 'nguyện vọng biến mất', thực tế đã chẳng nhìn thấy gì cả. Không, là tôi đã không cố gắng nhìn.

Điều đó thật đáng hận, thật thảm hại, thật bất lực.

Tôi không đời nào muốn Kano biến mất.

Tôi muốn cô ấy sống.

Tôi không muốn cô ấy chọn cách tự mình biến mất.

Nhưng tôi không biết liệu điều đó có thực sự là hạnh phúc đối với Kano hay không.

“... Ito-kun, tha thứ?”

Từ đôi mắt của Kano đang ngỡ ngàng, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi.

Trước đây cô ấy chưa từng rơi nước mắt trước mặt tôi.

Lúc nào cũng cố tỏ ra mạnh mẽ, cố gắng hướng về phía trước, giết chết những cảm xúc tiêu cực để cho tôi thấy nụ cười.

Trái tim cô ấy có lẽ đã ở bên bờ vực tan vỡ.

Không, có lẽ nó đã vỡ nát một lần rồi.... Vào cái đêm gặp nhau ở bờ sông.... Vào lúc tôi lỡ cứu cô ấy.

“... Cái gì mà không được phép biến mất. Cái gì mà không được phép nghĩ đến cái chết. Mấy thứ đó, toàn là do ai đó không biết tên tự tiện quyết định thôi.”

Hình dáng nên có, giá trị quan đúng đắn, lối tư duy giống mọi người.

Chúng ta bị nhồi nhét những thứ đó từ khi còn nhỏ.

Rằng đó là đáp án chính xác duy nhất, mà không hề có chút nghi ngờ nào.

“Cuộc đời có nhiều chuyện xảy ra. Có chuyện đau khổ, có chuyện cay đắng. Trong hoàn cảnh đó, việc mong muốn biến mất cũng là chuyện bình thường thôi. Vì chúng ta đang sống mà.”

Kano đã luôn muốn xóa bỏ 'nguyện vọng biến mất' của mình.

Nên cô ấy mới cố tình nói ra miệng những câu như “Sống thì sẽ có chuyện tốt”.

Làm đủ mọi thứ để thay đổi nhân sinh quan.

Xem những bộ phim có kết thúc buồn để biết ơn vì mình còn sống.

Tìm kiếm cảm giác mạnh để cảm nhận thực tế mình đang sống.

Kano chắc chắn đã muốn tái sinh.

Trở thành “bản thân lý tưởng” mà cô ấy vẫn luôn diễn.

“Này, Kano.”

Tôi muốn giải phóng cho cô ấy.

Tôi muốn cô ấy tha thứ cho chính mình.

“Sống hay biến mất, Kano có quyền quyết định.”

Khoảnh khắc nói ra câu đó, một giọt nước mắt cũng lăn dài từ mắt tôi.

“Ito... kun...”

Là lời thật lòng đấy.

Tớ thực sự nghĩ vậy.

Là cuộc đời của Kano. Cậu có quyền tự quyết định.

Vì người ta nói cuộc đời chỉ có một lần, nên tớ muốn tôn trọng lựa chọn của Kano.

Nếu cậu mong muốn nói lời tạm biệt với thế giới này.... Dù vậy, tớ vẫn...

“... Nhưng mà, tớ không muốn cậu biến mất.”

Một lời thì thầm nhỏ rơi xuống.

Mất mặt quá. Mất mặt đến cùng cực.

Nhưng mà, hãy để tớ nói ra điều quan trọng này.

Cậu không biết đâu nhỉ?

Rằng tớ, kẻ từng tuyệt vọng với thế giới này, đã được cứu rỗi nhiều đến thế nào nhờ có cậu.

Rằng cậu đã mang màu sắc trở lại cho những ngày tháng xám xịt của tớ.

Người đã kéo tay tớ, kẻ từng muốn biến mất, không ai khác chính là cậu.

“Kano cứ là Kano là được rồi...”

Nói rồi, tôi nhẹ nhàng ôm lấy cô ấy.

Hơi thở của cô ấy phả vào má tôi.

Nước mắt cô ấy thấm ướt cổ tôi.

Hơi ấm cơ thể cô ấy truyền qua lòng bàn tay.... Đang sống.

Vì đang sống nên mới đau khổ, vì đang sống nên mới cay đắng, vì đang sống nên mới cảm thấy cô đơn.

Khi tôi siết chặt vòng tay, hai tay cô ấy cũng khẽ nắm lấy ngực áo tôi.

Rồi như một đứa trẻ tìm kiếm cha mẹ, những ngón tay ấy dần dùng lực, và cô ấy bắt đầu òa khóc nức nở.

Đó là biểu hiện cho tiếng gào thét “Muốn sống” của Kano.

“Tớ... yếu đuối thế này đấy...”

“Ai mà chẳng có sự yếu đuối.”

“Chắc chắn tớ sẽ lại nghĩ đến chuyện muốn biến mất...”

“Lúc đó thì cứ thử suy nghĩ lại xem.”

Chứng kiến sự chênh lệch giữa bản thân lý tưởng và bản thân thực tế, chắc hẳn Kano đã tuyệt vọng rất nhiều lần.

“Cậu có thể thừa nhận cả bản thân yếu đuối đó mà.”

“Được sao...?”

“Cậu có thể trân trọng cả bản thân như thế.”

“... Nhưng tớ, vẫn chưa tìm thấy lý do để sống.”

Tôi nắm chặt lấy bàn tay Kano vừa thốt ra lời đau khổ đó một lần nữa.

“Mấy cái đó...”

Từ bao giờ chúng ta lại nghĩ rằng sống cần phải có lý do nhỉ.

Trong khi tất cả đều sinh ra trên đời này mà chẳng hề suy nghĩ đến điều đó.

“Mấy cái đó, có thực sự cần thiết không?”

Trong những ngày tháng chồng chất lên nhau, trong vô vàn cuộc gặp gỡ, trong vô vàn trải nghiệm.

Chúng ta bị nhồi nhét những lý lẽ đúng đắn của ai đó như thể đó là công lý.

Rằng phải có ý nghĩa.

Rằng vì có ý nghĩa nên mới cao quý.

Rằng hãy nghĩ cho ai đó không biết mặt đang sống trên trái đất này.

Nhưng thực ra, mọi thứ đơn giản hơn nhiều.

Mấy thứ đó, buông bỏ hết cũng được mà.

“Lý do để sống, không cần phải to tát thế đâu.”

Nghe tôi nói, Kano từ từ ngẩng mặt lên.

“Ví dụ như...”

Tôi suy nghĩ một chút, rồi nhún vai với Kano.

“Muốn ăn ramen ở quán kia chẳng hạn.”

Sống hay chết.

Ý nghĩa hay ước mơ.

Không cần những thứ to tát như thế.

“Muốn lẻn vào hồ bơi buổi đêm chẳng hạn.”

Gần gũi hơn, tự nhiên hơn.

Chỉ cần thế thôi, chắc chắn thực ra là đủ rồi.

Kano đang nhìn tôi chằm chằm, chợt thả lỏng vai và mở miệng.

“Muốn lái xe máy đập vỡ hết cửa kính trường học chẳng hạn...?”

Thấy cô ấy nói vậy, tôi trố mắt ngạc nhiên.

Trên đầu Kano. Tôi thấy luồng sáng chói lòa đang dần yếu đi.

Kano khẽ quệt mũi, vừa khóc vừa cười khúc khích đầy tinh nghịch.

“Ito-kun, làm cùng tớ không?”

Thực lòng thì vụ xe máy và cửa kính tôi xin kiếu.

Nhưng mà...

“Nếu Kano bảo là nhất định muốn làm.”

Dấu hiệu của cô ấy, thứ từng phát ra ánh sáng trắng đến đau mắt, đang dần chuyển sang màu vàng dịu nhẹ.

Nhìn thấy điều đó, rốt cuộc tôi cũng vừa khóc vừa cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!