Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 1

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 1

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 2

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 1

Sói và Gia vị: Spring Log

(Đang ra)

Sói và Gia vị: Spring Log

Hasekura Isuna

Lawrence và Holo đã xây dựng một cuộc sống lý tưởng bên nhau sau khi mở nhà tắm Sói và Gia vị, nhưng cuộc hôn nhân hạnh phúc của họ bỗng dưng bị xáo trộn bởi một vị khách bất ngờ. Trong mùa thấp điểm

39 2195

Arc 1: Tantalus - Chương 3: Hồi quy mười ba lần thì cũng phát điên thôi

Chương 3: Hồi quy mười ba lần thì cũng phát điên thôi

[Tôi không quan tâm anh làm gì. Điều đó chẳng có ý nghĩa gì với chính quyền quân phiệt cả. Anh chỉ việc lấp đầy chỗ trống ở đây là được. Nếu có chết, thì cũng chẳng quan trọng.]

Lời con Golem nói nằm ngoài dự đoán của tôi.

Không bắt làm gì sao? Một Nhà nước quân phiệt vốn nổi tiếng với việc cưỡng bức lao động tù nhân, thậm chí là cả dân thường, lại không giao bất kỳ nhiệm vụ nào?

Thay vì vui mừng, tôi lại thấy lo sợ vì tôi quá hiểu cái đất nước này. Khi chúng tỏ ra kỳ lạ, luôn phải đọc ra chân ý ẩn giấu bên trong.

Ngay khi tôi cảm thấy bất an và định hỏi thêm, một tiếng động lớn vang lên.

Cánh cổng chính của nhà tù bị hất văng như muốn vỡ nát. Từ bên trong, một thứ gì đó lao ra với khí thế mãnh liệt. Ngay khi thực thể đó rời khỏi sân, tiếng còi báo động vang lên dồn dập, các dàn đèn pha bắt đầu ráo riết truy đuổi kẻ đào tẩu.

Nhưng vô ích. Tốc độ của kẻ đó nhanh đến mức đèn pha không thể đuổi kịp. Ngay khoảnh khắc ánh sáng định chiếu vào mục tiêu, cô ta đã biến mất.

Trong lúc các dàn đèn pha còn đang lúng túng mất phương hướng, một thiếu nữ đã đáp xuống trước mặt tôi nhanh như chớp. Sự xuất hiện đường đột này khiến cả tôi và con Golem đều lặng người.

Rồi sau đó, cô gái ngẩng phắt đầu lên, vẫy vẫy cái đuôi và sủa vang.

"Gâu! Rất vui được gặp! Rất vui được gặp!"

Đôi tai tam giác dựng đứng, cái đuôi vàng óng vẫy liên hồi sau hông. Đôi mắt to tròn nhìn tôi chằm chằm, lộ rõ vẻ thiện cảm vô bờ bến. Mái tóc óng ả cũng nhấp nhô theo từng nhịp cử động.

Hậu duệ tội lỗi của con người từ quá khứ xa xôi, một thú nhân tộc chó.

Cô nàng người thú ngồi xổm bằng cả tứ chi như một chú chó thực thụ, ngước nhìn tôi từ dưới chân.

Cái gì đây? Tôi lúng túng giơ tay chào.

“Ờ, chào cô?”

“Chào! Chào! Chào!”

Ngay lập tức, cô nàng nhảy cẫng lên mừng rỡ. Không hề có ý định tấn công, cử chỉ hoàn toàn thân thiện. Phản ứng này giống một chú chó được huấn luyện tốt hơn là một con người.

Vẻ ngây thơ và thiện chí quá đỗi khiến tôi thậm chí không kịp nảy sinh sự cảnh giác vốn có khi đối mặt với người lạ.

Vì thế, tôi đã nhận ra hơi muộn.

Việc cô ta tỏ lòng tốt với một kẻ vừa xuất hiện đột ngột như tôi vốn dĩ đã rất bất thường.

Và cả việc một kẻ đọc tâm trí như tôi lại không thể đọc được suy nghĩ của thực thể này một cách rõ ràng.

"Chơi đi! Chơi đi! Chơi đi!"

"Gì cơ? Tại sao tôi phải chơi."

"Gâu! Chơi đi!"

Cô nàng người thú húc đầu xuống đất, dùng miệng ngoạm lấy gấu quần tôi rồi kéo đi. Trong lúc tôi đang định gỡ ra.

Một cú giật mạnh như thể bị dây thừng của xe ngựa móc vào chân ập đến.

Đôi chân vốn đang chịu sức nặng của một người đàn ông trưởng thành bỗng bị nhấc bổng lên. Cơ thể tôi ngã rạp xuống, và cô nàng người thú cứ thế lôi tôi chạy vút đi. Toàn thân tôi bị kéo lê xềnh xệch. Thình thịch, thình thịch. Với tốc độ kinh hoàng đó, người tôi nảy lên bần bật như viên sỏi bị ném thảy trên mặt nước. Cảm giác như tôi đang bị một cỗ xe ngựa điên cuồng kéo theo vậy.

Nỗi đau ập đến ngay sau đó.

“Áaaaa!”u146981-19ac6a76-a8f0-4803-8c26-2fd95771b98c.jpg

Tôi đã chuẩn bị tâm lý cho những điều tồi tệ tại Tantalus khét tiếng, nhưng chưa bao giờ mơ thấy mình lại bị hành hình kiểu xe kéo xé xác thế này. Thậm chí lại từ một kẻ đang có thiện cảm với mình!

Có bám víu vào thứ gì cũng vô dụng. Một sức mạnh lớn hơn đang lôi tuột tôi đi. Quần áo nóng ran lên vì ma sát. Da thịt mài xuống nền bê tông bắt đầu rướm máu.

Chết mất. Cứ thế này thì chết thật mất. Tôi huơ tay múa chân, gấp gáp hét lên.

"Khoan đã, đợi chút!"

"Gâu!"

Một điều kỳ diệu xảy ra.

Cô nàng người thú vốn có lực cắn đủ để kéo lê tôi đi, lại "đợi" theo đúng mệnh lệnh của tôi.

Không một chút do dự.

Tôi ngẩn người ra vì kinh ngạc.

“Hả? Cô nghe lời tôi sao?”

Dù không có năng lực đọc tâm trí, hầu hết những người có kinh nghiệm sống đều biết rằng: số người coi lời mình nói là rác rưởi luôn nhiều hơn số người chịu lắng nghe.

Nhất là khi lời nói đó lại mang tính ngăn cản hành động của họ.

Thế nhưng thiếu nữ này, ngay khi tôi ra lệnh đợi, đã "đợi" mà không hề lưỡng lự. Không suy tính, không kháng cự.

Chờ đã. Cái gì thế này? Tôi bối rối cố đọc suy nghĩ của cô ta.

Không đọc được.

‘Đợi? Đợi! Đợi, đợi!’

À không, chính xác là: vẫn đọc được và hiểu mang máng cảm xúc, nhưng không thể nắm bắt rõ ràng. Cảm giác như đang đọc một cuốn sách ngoại ngữ mà không có bản dịch vậy. Chỉ có thể phỏng đoán mơ hồ qua bầu không khí hay cảm xúc tỏa ra.

Suy nghĩ không thể bị đọc thấu.

Không thể nào. Cô ta không phải là người sao?

‘Vì được bảo là đợi’ nên ‘đợi’. Không nghi ngờ, không chần chừ. Giống như một đứa trẻ thuần khiết... Không, xét về việc không hề hỏi lại thì lối tư duy này giống loài chó hơn con người. Giống như một chú chó trung thành phục tùng chủ nhân.

Nhưng vẻ ngoài rõ ràng là con người có tai và đuôi chó, và sức mạnh kéo tôi đi thì vượt xa nhân loại.

Khoan đã. Nếu không phải là một người thú bị điên tự tưởng tượng mình là chó, thì lẽ nào thực thể này chính là.

"Thú Vương?"

Sau khi loài người – sinh vật đi bằng hai chân – chính thức thống trị mặt đất, các Thú Vương đã mượn hình hài nhân loại. Họ mang thân xác con người, nói tiếng người, đại diện cho một loài thú để bày tỏ ý chí với nhân loại.

Nhưng bản chất họ vẫn là Vua của một chủng loài. Thực thể đại diện, phát ngôn và hành động thay cho muôn loài.

Trong số đó, cô nàng người thú trước mặt chính là Vua của loài chó, đại diện cho tất cả loài chó trên đời. Là một "Chú chó".

“Điên thật. Thú Vương là thực thể mang thần tính cơ mà. Tại sao lại nhốt thứ này vào tù?”

Đã vậy nơi này còn là Tantalus. Cái Nhà nước quân phiệt này điên đến mức mất trí rồi sao? Ngay khi tôi định quay người lại phản đối con Golem.

‘...Ta ngửi thấy mùi máu.’

Một dòng suy nghĩ vang lên từ nơi sâu thẳm.

Ngay lập tức, lông tơ toàn thân tôi dựng đứng.

Những giọt máu rỉ ra từ vết thương của tôi run rẩy. Bóng tối như thắt chặt lấy tôi. Tôi không thể quay đầu lại, chỉ biết liếc mắt nhìn những giọt máu của mình đang di động.

Máu của tôi vương trên nền bê tông rung động dữ dội, rồi sau đó lăn tròn về một phía. Bình thường máu sẽ để lại vết kéo dài, nhưng những giọt máu rơi xuống Tantalus lại phớt lờ cả lẽ thường đó. Chúng vo tròn như những viên bi, lăn đi trên mặt đất bê tông như thể đó là mặt băng vậy.

Đôi mắt tôi run rẩy dõi theo chuyển động của chúng. Chúng tiến về phía cánh cửa đen ngòm, sâu thẳm đằng xa rồi thấm vào khe hở.

Ngay sau đó, một cảm giác thỏa mãn đến rùng mình truyền lại từ phía sau cánh cửa. Một sự lấp đầy hân hoan khi kẻ săn mồi nhấm nháp miếng thịt tươi, khi kẻ đi săn được giải khát bằng máu của con mồi.

...Và nỗi sợ hãi xâm chiếm khi tôi nhận ra đó là máu của chính mình.

‘...Nhạt nhẽo. Ta chưa từng nghĩ mình là kẻ kén ăn, nhưng loại máu này thật không thể nuốt trôi.’

Chưa ai cho mà đã tự tiện ăn rồi còn chê dở. Đã bị nhốt mà còn kén cá chọn canh.

Nhưng tôi chẳng dám hé môi phàn nàn.

Bởi vì để nhận ra thực thể sau cánh cửa kia là gì, thậm chí chẳng cần đến năng lực đọc tâm trí.

Kẻ ở đằng sau kia chính là Ma cà rồng. Nữ vương của máu, kẻ đã sống ngàn năm và sẽ trường tồn vĩnh cửu chừng nào chưa bị giết chết.

Thủy tổ Tyrkanzyaka.

Bóng tối cổ xưa nhất, kẻ vì chán ghét những xung đột với loài người mà đã tự giam mình trong vực thẳm.

"Điên rồi..."

Toàn những kẻ nguy hiểm. Cho dù có đem bất cứ tên tội phạm hung ác nào đến đây cũng không thể so sánh được với hai kẻ này. Khuyển Vương là thực thể mang thần tính, còn Ma cà rồng là con quái vật nghịch thiên dám cười nhạo cả thần linh. Những thực thể mà người bình thường cả đời không bao giờ gặp được, và cũng chẳng dám nhìn thẳng vào mắt.

Dù cảm thấy sợ hãi trước quy mô vượt quá tầm kiểm soát này... nhưng thâm tâm tôi lại thấy an lòng.

May mắn thay, cả hai đều có thiện chí hoặc không quan tâm đến con người. Khuyển Vương thì tỏ lòng yêu mến, còn Ma cà rồng chắc chắn sẽ giữ mạng cho tôi để còn có máu mà uống. Chỉ cần tôi không làm gì quá đáng khiến họ phật lòng, tôi sẽ không chết dưới tay họ.

Thậm chí, có khi tôi còn có thể dụ dỗ hai kẻ này về phe mình...

Đúng lúc đó.

“Bay đi.”

Một giọng nói thanh tao nhưng đanh thép vang lên. Đó là một giọng nói đẹp đến mức bất cứ ai đi ngang qua cũng phải ngoái nhìn, nhưng thứ cảm nhận được từ đó chỉ là địch ý lạnh lùng và sát ý sắc như lưỡi kiếm.

Ngay khi đọc được điều đó, tôi vội vã lùi xa khỏi con Golem. Ngay lập tức.

“Thiên Anh.”

Không gian xuất hiện những vết rạn.

Vùng đất vốn chỉ có ánh sáng và bóng tối bỗng chốc vặn vẹo như thể chính không gian bị cắt rời. Một vết đứt gãy xiên chéo xuất hiện giữa màn đêm. Tia lửa bắn ra từ luồng không khí bị chém đứt, sấm sét nổ tung giữa vực thẳm tối tăm. Một lưỡi kiếm vô hình đã chém đôi con Golem một cách chính xác.

Con Golem mất đi ánh sáng trong nháy mắt. Tinh hoa của ma thuật công học ẩn chứa bên trong, các thiết bị cơ khí được thiết kế tỉ mỉ, các mạch điện và mana đều tiêu tan.

Tất cả bị chia làm hai chỉ sau một nhát chém.

Một nửa con Golem trượt xuống đất. Với một tiếng động nhỏ, cơ thể nó đổ gục.

Vết cắt gọn gàng đến mức cảm giác như đang xem một bản vẽ mặt cắt vậy. Thậm chí tôi còn nghĩ nếu cứ thế ghép lại, nó vẫn có thể hoạt động bình thường.

Thế nhưng đôi mắt pha lê của Golem không bao giờ sáng lại nữa. Việc điều khiển từ xa đã chấm dứt. Từ chiếc loa phát ra vài tiếng xè xè rồi tắt lịm.

Thay vào đó, một giọng nói thanh tao sắc lạnh vang lên.

“Vẫn còn Golem dự phòng sao? Không phải lũ gián mà sao dai dẳng thế, thật phát ngấy. Hy vọng là không còn cái nào nữa.”

Một thiếu nữ với mái tóc đen cắt ngắn, mặc chiếc quần thụng chậm rãi tiến lại gần. Cô gái chộp lấy thanh kiếm đang lung linh vô hình giữa không trung, trừng mắt nhìn con Golem như nhìn kẻ thù không đội trời chung.

Đôi mắt đang dừng lại ở con Golem của cô ta bỗng chuyển hướng về phía tôi.

“Vậy thì bây giờ... ngươi là ai?”

2841.jpg

Bản năng gióng lên hồi chuông cảnh báo. Nó gào thét rằng nếu không làm gì đó ngay lập tức thì sẽ chết.

Tôi phản xạ tự nhiên sử dụng năng lực đọc tâm trí lên cô ta. Càng chi tiết càng tốt.

Cô ta chẳng có gì đặc biệt.

Chỉ là một nhân vật quần chúng bình thường, lớn lên trong cô nhi viện rồi lăn lộn ở phố chợ, bị bủa vây bởi tội ác, bệnh tật, bạo lực rồi chết đi – một câu chuyện quá tầm thường đến mức chẳng đáng để tâm.

Học kiếm thuật một thời gian rồi bị kiếm khách lãng nhân chém bay đầu, học ma pháp rồi bị ma pháp sư đánh thuê thiêu cháy toàn thân. Một người bình thường thiếu tài năng đến mức làm gì cũng không thể thành công lớn, dù có nắm bắt được cơ hội cũng không đủ năng lực để dẫn đến thành công.

Điểm khác biệt duy nhất là cô ta có vô hạn cơ hội.

...Hả? Cái gì thế này? Tôi có đọc nhầm không đấy? Thật không hiểu nổi.

Cô ta đã vung kiếm suốt năm lần chết đi sống lại, để rồi có được thực lực đủ sức đọ kiếm với Kiếm Thánh.

Trong bảy lần chết khác, cô ta trực tiếp hoặc gián tiếp được truyền thụ ma pháp, và có được ma lực đủ sức đối đầu với Ma Pháp Vương.

Dù nói cho cùng cũng chỉ là đạt được tư cách để đứng trước mặt họ, và nếu đánh trực diện chắc chắn sẽ thất bại thảm hại.

Nhưng đó vẫn chưa phải là kết thúc.

“Trả lời đi.”

Thiếu nữ thu hồi bảo kiếm Thiên Anh. Thanh kiếm truyền thuyết chỉ có thể tìm thấy trên ngọn núi cao nhất. Thanh kiếm mang màu sắc của bầu trời – thứ mà nếu không biết trước tương lai thì tuyệt đối không thể có được – ngân lên một tiếng "u u". Cô ta lại giơ Thiên Anh lên nhắm về phía tôi.

Kẻ đã vượt qua mười ba lần cái chết, lặp đi lặp lại vô số lần thử nghiệm để ngăn chặn sự diệt vong của thế giới.

Kẻ hồi quy cầm kiếm nhìn tôi chằm chằm.

“Nếu không trả lời... ta sẽ giết ngươi.”

Để trở nên mạnh mẽ hơn. Để ngăn chặn sự diệt vong của thế giới. Để kết thúc sự hồi quy và có được sự an nghỉ vĩnh hằng.

Kẻ hồi quy đã lang thang tìm kiếm cơ duyên và tìm đến vực thẳm này.

Cô ta đang nghiêm túc cân nhắc mạng sống của tôi. Nên giết hay nên để sống. Lựa chọn nào mới là đúng đắn để dẫn dắt "vòng lặp lần này".

Nếu tôi không đáp ứng được tiêu chuẩn của cô ta, cô ta định sẽ giết tôi để loại bỏ "biến số".

"...Hà."

Một kẻ chạy với tốc độ mà ngay cả đèn pha cũng không đuổi kịp.

Một kẻ có thể thao túng máu từ khoảng cách hàng trăm mét.

Và một con quái vật có thể chém nát con Golem ma đạo quân dụng dùng trong chiến tranh chỉ trong một nhát.

Thế nhưng, tôi lại cảm thấy nhẹ lòng, giơ hai tay lên chào hỏi nồng nhiệt.

“Rất vui được gặp mọi người!”

Phải. Những kẻ còn lại ở đây mạnh đến mức kinh khủng. Có lẽ dù có mười nghìn tên tội phạm vặt như tôi thì cũng bị tàn sát trong vài giây. Họ hoàn toàn có khả năng đó.

Nhưng mà, có bao giờ tôi sống sót nhờ sức mạnh đâu?

Cái phố chợ nơi tôi đã lăn lộn hơn mười năm. Ngay cả trong cái con hẻm hẹp hòi đó, những kẻ mạnh hơn tôi cũng nhan nhản.

Thế nhưng cuối cùng kẻ sống sót lại là tôi.

Gã đàn ông có sức mạnh dời non lấp bể đã bị kiếm sĩ chém bay đầu. Gã kiếm sĩ đó lại vướng vào cái bẫy của một ma pháp sư lang thang và bị thiêu thành tro. Gã ma pháp sư đang đòi tiền công thì uống phải ly nước có độc và biến thành một vũng máu.

Chỉ có tôi, kẻ đọc được suy nghĩ, là biết cách lấy lòng gã kiếm sĩ, đi vòng qua cái bẫy của ma pháp sư, và chọn chính xác ly nước không có độc để giữ mạng.

Ở đây cũng vậy thôi.

Cho dù đối phương có là quái vật đi chăng nữa, chỉ cần tôi đọc được suy nghĩ của họ.

Nếu tôi biết cách lấy lòng những kẻ bá đạo đó, tránh né những nghịch lân trong tim họ và xây dựng mối quan hệ đủ tốt.

Thì lấy đâu ra lý do để họ giết tôi, à không, lấy đâu ra lý do để tôi phải chết chứ?

Tôi là kẻ đã sống cả đời bằng nghề lừa đảo phố chợ mà. Nói về việc lấy lòng và thu hút sự chú ý của người khác thì chẳng ai bằng tôi đâu.

Tôi dang rộng hai tay, dõng dạc hét lớn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!