Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 1

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 1

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 2

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 1

Sói và Gia vị: Spring Log

(Đang ra)

Sói và Gia vị: Spring Log

Hasekura Isuna

Lawrence và Holo đã xây dựng một cuộc sống lý tưởng bên nhau sau khi mở nhà tắm Sói và Gia vị, nhưng cuộc hôn nhân hạnh phúc của họ bỗng dưng bị xáo trộn bởi một vị khách bất ngờ. Trong mùa thấp điểm

39 2195

Arc 1: Tantalus - Chương 6: Chỉ có người chủ tồi

Chương 6: Chỉ có người chủ tồi

Con người là loài sinh vật biết sử dụng công cụ, bẩm sinh đã có khả năng dùng sự khéo léo và nguyên liệu để tạo ra những vật dụng cần thiết.

Trước khi đến gặp Azzy, tôi tìm thấy vài mảnh quần áo rách rưới, tiện tay khâu lại thành một quả bóng. Dù là một quả bóng thô sơ không thể dùng trong thi đấu, nhưng để chơi với một con chó thì độ hoàn thiện này đã là quá dư thừa. Tôi vừa đi vừa tung tẩy quả bóng, còn Azzy thì cứ như một vệ tinh, chạy quanh quỹ đạo của tôi mà bám theo.

Mỗi lần tôi vờ ném bóng, cả thân mình cô nàng lại nhấp nhổm. Đôi mắt lấp lánh của Azzy không rời quả bóng lấy một giây. Tôi dùng nó để dẫn dụ sự chú ý của cô nàng hướng về phía khoảng sân rộng.

Và.

‘Sử dụng Bức Màn Bóng Tối này, để xem ngươi định giở trò gì.’

Phía sau chúng tôi, một sự tồn tại kỳ quặc đang lẳng lặng bám theo. Nén lại cảm giác muốn liếc nhìn về phía sau, tôi thong thả bước ra sân.

Phiền phức thật đấy. Không lo đi làm việc của mình đi, cứ bám đuôi tôi làm gì? Tôi đã làm gì đâu cơ chứ?

Tôi chỉ đang định dùng bóng và đồ ăn để huấn luyện Khuyển Vương thôi mà. Tất nhiên là kết hợp với việc quất roi nhè nhẹ nữa.

Xưa nay huấn luyện thú thì phải dùng phương pháp "cây gậy và củ cà rốt". Tôi tự thấy hành động của mình chẳng có gì phải hổ thẹn với lương tâm. Nhưng lúc này, khi Kẻ hồi quy đang bám đuôi, phương thức tôi có thể sử dụng bị hạn chế đáng kể.

‘Khuyển Vương là một trong số ít những vị Thú Vương là đồng minh của nhân loại. Nếu giống như vòng lặp trước, ngay cả Khuyển Vương cũng trở nên thù địch với con người, thì trận chiến sau này sẽ cực kỳ bất lợi. Nếu tên này dám giở trò đùa cợt gì với Azzy... mình sẽ sống mái với hắn. Dù không biết gã này mạnh đến đâu, mình vẫn phải chiến đấu.’

Sau khi đọc được dòng suy nghĩ đó, tôi lén đẩy chiếc roi quân dụng nhặt được vào túi áo. Bởi vì có vẻ như việc "quất roi" sẽ bị xếp vào danh mục "trò đùa cợt" của cô ta.

Bản chất của huấn luyện là sự kết hợp giữa phản ứng tích cực và tiêu cực. Được gọi là cây gậy và củ cà rốt. Nghe lời hoặc làm tốt thì “+1”, bướng bỉnh hoặc không vừa ý thì “-1”. Phải đưa ra phản hồi cho từng hành động cụ thể để dần dần uốn nắn hành vi của đối tượng theo hướng có lợi cho mình.

Tôi định dùng bóng và thịt nướng làm củ cà rốt, còn chiếc roi này sẽ là cây gậy. Nhưng...

‘Nếu hắn dám hành hạ, đánh đập hay xích cổ cô ấy... thì coi như xong đời. Mình sẽ dốc toàn lực giết hắn.’

Một sát ý rợn người truyền đến.

Có vẻ hôm nay phải phong ấn chiếc roi này rồi. Thiếu đi phản hồi tiêu cực thì hiệu quả sẽ giảm xuống hơn một nửa, nhưng thà thế còn hơn là để cái đầu mình lìa khỏi cổ. Hôm nay chỉ cho ăn "cà rốt" thôi vậy.

Khi đã ra đến sân, tôi giơ cao quả bóng và hét lớn:

“Nào!”

“Gâu!”

Ngay khi tôi vào tư thế chuẩn bị ném, Azzy áp sát tay chân xuống mặt đất, hạ thấp trọng tâm. Trong lúc đó, cái đuôi cô nàng vẫn xoay tít mù như cánh quạt trực thăng.

Đầu tiên là nhẹ nhàng thôi. Tôi lăn quả bóng da đi. Azzy lao đi nhanh như một mũi tên, đớp gọn quả bóng khi đang chạy rồi vẽ một đường cong mềm mại, lao thẳng về phía tôi. Tay chân tuy là của con người nhưng cách chạy bằng bốn chi thì chẳng thua kém bất kỳ loài thú nào.

Thấy Azzy lao đến chớp nhoáng, tôi làm bộ hào hứng:

“Giỏi lắm! Azzy, đưa tay đây!”

“Gâu!”

“Tốt. Tay trái!”

“Gâu?”

Ok. Cái này thì chưa được. Không sao. Đừng để lộ vẻ thất vọng. Chó thì cũng chẳng cần phân biệt trái phải làm gì.

Tôi lấy miếng thịt nướng đã cắt sẵn ra và hô lớn:

“Tuyệt vời! Cô còn biết phân biệt cả tay chân cơ à. Đúng là nhất cô đấy, Azzy!”

“Gâu! Ta là nhất! Gâu gâu!”

“Một chú cún tuyệt vời thì cần có phần thưởng. Đồ ăn đây!”

Tôi giấu miếng thịt vào trong nắm tay rồi đưa ra. Azzy chúi mũi vào tay tôi, điên cuồng tìm tòi. Cứ như đang đào báu vật, cô nàng thè lưỡi về phía miếng thịt đang ẩn giấu giữa những ngón tay.

Lúc ẩn lúc hiện, tôi cứ hé mở rồi lại khép tay lại để trêu chọc cô nàng. Ngay khi Azzy bắt đầu cáu kỉnh định hất tay tôi ra, tôi mở toàng lòng tay để lộ miếng thịt. Chớp thời cơ, Azzy lập tức đớp lấy.

Sự cản trở vừa đủ và phần thưởng rõ ràng. Có vẻ cô nàng coi đây là một trò chơi, Azzy gầm gừ thỏa mãn rồi cọ cằm vào tay tôi.

‘Xem ra, trước mắt hắn chỉ đang chơi đùa bình thường thôi...’

Đó là một khung cảnh đẹp như tranh vẽ. Có lẽ từ "thanh bình" sinh ra là để dành cho khoảnh khắc này chăng.

Sự giao thoa giữa con người và động vật. Một vị Thú Vương – biểu tượng của thiên nhiên – đang giao lưu với một con người đến từ nền văn minh.

Thế nào, Kẻ hồi quy. Một cảnh tượng hoàn hảo không tì vết đúng không?

‘Nhìn cứ như... hắn đang thực sự huấn luyện chó vậy, cảm giác cứ sai sai...’

Này, đến mức này mà cô vẫn thấy sai sai là sao hả?

‘Dù là Khuyển Vương, nhưng ngoại hình chỉ là một cô nàng người thú tộc chó dễ thương. Ngoại hình là người mà lại bị đối xử hoàn toàn như chó... Quả nhiên tên này không bình thường. Phải cẩn thận mới được.’

Kể từ khi đọc được suy nghĩ của người khác, tôi chưa bao giờ thấy uất ức như lúc này. Làm đúng cũng bị nói mà làm sai cũng bị chửi.

Đối xử với chó như chó là chuyện bình thường. Đối xử với chó như người mới là bất bình thường, còn đối xử với người như chó thì người ta gọi là biến thái.

Và nếu đối xử với người như người, họ sẽ coi thường mình. Đó là kinh nghiệm xương máu của tôi đấy.

Vì vậy, chân lý duy nhất đúng đắn trên đời này chỉ có thể là đối xử với chó như chó mà thôi. Tôi chỉ đang làm điều đúng đắn.

Sau đó, tôi còn ném bóng và ném thịt thêm vài lần nữa. Trong suốt thời gian đó, Kẻ hồi quy vẫn nín thở quan sát mọi hành động của tôi.

Những việc lặp đi lặp lại thường dẫn đến sự trì trệ. Azzy bắt đầu tập trung vào việc nhặt bóng hơn là huấn luyện. Đã đến lúc phải dùng roi rồi, nhưng Kẻ hồi quy vẫn chưa có ý định rời đi.

Định quan sát đến bao giờ đây? Nếu đã xem đủ rồi thì làm ơn biến đi cho tôi nhờ. Nếu cứ mãi chiều chuộng thế này, Khuyển Vương sẽ được đà mà lấn lướt mất.

Không được. Tôi thay đổi suy nghĩ.

Vận mệnh luôn phải do mình tự khai phá. Cứ thụ động chờ đợi cô ta rút lui thì thật là bạc nhược. Tôi sẽ đích thân đuổi Kẻ hồi quy đi.

Tất nhiên không thể dùng sức mạnh, phải dùng cách khác.

Tôi lại lắc lư quả bóng một lần nữa. Không biết chán là gì, Azzy nhận ra tín hiệu liền bật dậy, sẵn sàng lao đi bất cứ lúc nào.

“Đi thôi!”

“Gâu!”

Azzy phấn khích đáp lại rồi nhảy lùi về phía sau. Tôi tung quả bóng lên vài lần rồi bắt lấy, sau đó ném mạnh về một hướng.

Hướng mà Kẻ hồi quy đang đứng.

‘Hự?!’

Tôi chẳng nhìn thấy vị trí của cô ta. Không biết là loại thuật ẩn thân gì mà dù đọc được cô ta đang ở loanh quanh đó, mắt tôi vẫn chỉ thấy cái nhà tù u ám sừng sững đằng sau.

Nhưng năng lực đọc tâm trí của tôi khẳng định chắc chắn Kẻ hồi quy đang ở vị trí đó.

Vì vậy, ừ thì, cứ nhắm đại hướng đó mà ném thôi.

“Nhặt về đây!”

“Gâu gâu!”

‘Không... không cần né. Nó chệch rồi. Nhưng mà...’

Đủ để khiến đối phương căng thẳng rồi.

Mấy đứa dùng tiểu thuật như ẩn thân đều là lũ thích nhìn trộm. Và điều mà lũ nhìn trộm sợ nhất chính là sự tồn tại của mình bị lôi ra ánh sáng.

Định một mình thong thả đứng trong màn đêm mà quan sát tôi sao? Mơ đi nhé. Cô cũng phải nếm mùi căng thẳng một chút chứ.

“Azzy! Nhặt về đây!”

“Gâu!”

“Giỏi lắm. Lần nữa nào!”

“Gâu, gâu!”

“Yahoo!”

“Húuuuuuu!”

Mỗi lần tôi ném bóng, Azzy lại hú lên hạnh phúc rồi lao đi. Mỗi lần như vậy, Kẻ hồi quy lại giật mình vì bất an.

Một Azzy chạy nhảy cuồng nhiệt đúng nghĩa là một con thú đang lồng lộn, không tài nào đoán trước được hướng đi, khiến Kẻ hồi quy mỗi khi thấy Azzy lao tới đều phải thu mình lại vì sợ va chạm. Giờ đây, ý định giám sát tôi và Azzy đã bị đẩy xuống hàng thứ yếu.

Lúc nào cũng vậy, việc làm khó mấy kẻ cứ thích dùng não một cách nửa vời luôn là một niềm vui thú vị.

“Lên nàoooo!”

“Gâu!”

Lần này, quả bóng bay thẳng tắp về phía Kẻ hồi quy. Cô ta trợn tròn mắt nhìn quả bóng đang lao trực diện về phía mình.

‘Không được! Nếu cử động mạnh lúc này, Bức Màn Bóng Tối sẽ bị giải trừ!’

Chuyển động quyết liệt sẽ phá vỡ thuật ẩn thân. Kẻ hồi quy nghiến răng, thu người lại rồi nhanh chóng lăn lộn trên mặt đất. Quả bóng lướt qua phía trên trong gang tấc, và ngay sau đó Azzy nhảy bổ lên đuổi theo. Kẻ hồi quy chậm rãi đứng dậy, thở phào nhẹ nhõm.

‘Hú hồn... Nhưng cứ thế này thì nguy hiểm quá.’

Tốt. Chiến thuật thành công. Kẻ hồi quy bắt đầu rón rén đi giật lùi.

‘Hừ. Tạm thời phải rút lui thôi. Nếu bị lộ là đang ở đây, hắn sẽ quay sang cảnh giác mình ngược lại...’

Dù vẫn không thấy hình bóng, nhưng suy nghĩ của Kẻ hồi quy bắt đầu mờ nhạt dần. Nghĩa là cô ta đã cách tôi đủ xa.

Phù. Cuối cùng cũng có thể huấn luyện tử tế mà không bị quấy rầy rồi.

‘Tiếc thật nhưng không sao. Thà vậy còn hơn bị lộ. Nếu không bị lộ, sau này vẫn còn cơ hội quan sát tiếp.’

Tiếng lòng kỳ quặc của Kẻ hồi quy vọng lại từ phía xa. Nghe như kiểu sau này sẽ lại đến nhìn trộm tiếp ấy. Trong suốt quá trình hồi quy cô chỉ học mỗi cách nhìn trộm thôi à?

Lúc này tôi rất muốn đuổi theo và hét to lên rằng tôi đã nhìn thấu thuật ẩn thân của cô rồi. Nhưng thôi, cứ nhịn đi. Chẳng việc gì phải phô diễn năng lực của mình cả.

Cứ thế, Kẻ hồi quy biến mất khỏi nhận thức của chúng tôi. Vì cô ta cũng có việc riêng của mình, nên chắc sẽ không quay lại ngay đâu.

Thứ quay lại với tôi chỉ có Azzy đang ngậm quả bóng.

“Gâu! Gâu!”

Thấy tôi không ném bóng nữa, Azzy sốt ruột lăn quả bóng đến dưới chân tôi. Cô nàng đang giục tôi ném tiếp không nghỉ tay. Tôi cúi người nhặt quả bóng lên, nhìn xuống Azzy bằng ánh mắt lạnh lùng hơn hẳn và hỏi:

“Được chơi thích không?”

“Gâu! Gâu! Thích! Thích lắm!”

Thế à? Vai tôi sắp rã rời ra rồi đây này. Còn cô thì chỉ biết hưởng thụ niềm vui mà không cần trách nhiệm gì đúng không?

Giờ đây không còn kẻ giám sát vô hình nào nữa. Giữa chúng tôi chỉ còn lại quy luật tàn khốc của tự nhiên.

Tôi là người, Azzy là chó. Giữa hai chúng ta tồn tại một quan hệ trên dưới hoàn hảo. Giống như dầu nổi trên nước, như khói bay lên trời. Nếu không có lực khuấy động, chắc chắn sẽ phân chia rõ rệt trên và dưới.

Cái đó gọi là tôn ti trật tự.

Tôi rút chiếc roi từ trong túi ra một cách dứt khoát và nói:

“Cuộc chơi kết thúc ở đây thôi, cún con ạ.”

“Gâu?”

Tôi bỏ quả bóng vào túi. Ngay lập tức, Azzy trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy bàng hoàng như vừa bị lừa đảo ngay trước mắt.

Dập tắt sự hưng phấn của Azzy, tôi lạnh lùng tuyên bố:

“Bữa tiệc kết thúc rồi. Cũng chẳng còn thịt cho mi nữa đâu. Cút về chuồng của mi đi, trước khi ta đem mi đi nấu cao.”

“Gâu! Gâu! Gâu!”

Cô nàng sủa một cách bất mãn, nài nỉ tôi đừng đùa nữa và hãy chơi tiếp đi. Tôi không bỏ qua sự cáu kỉnh nhẹ nhàng cảm nhận được từ tiếng sủa đó.

Ta biết ngay mà. Lũ chó các ngươi chẳng bao giờ biết điểm dừng, cứ hễ thấy gì vui cho mình là muốn nó kéo dài mãi mãi. Bằng lời nói thì không thể thuyết phục được.

Chính vì thế mà con người mới phải dùng đến roi da. Tôi vung roi vào không trung. Một tiếng "pành" xé gió vang lên đầy đe dọa.

“Suỵt. Nghe lời đi. Mi tưởng ta có rảnh cả ngày để chơi với mi chắc?”

“Có!”

“Hừ. Trả lời như thể đó là nghĩa vụ của ta không bằng.”

Tôi giơ cao chiếc roi. Đã đến lúc huấn luyện Khuyển Vương cho ra trò rồi.

“Cái suy nghĩ đó, tốt nhất là nên bỏ đi.”

Ngay sau đó, tôi vung roi nhắm thẳng vào phía lưng của Azzy.

Chiếc roi này không phải do tôi làm ra. Nó là loại roi tiêu chuẩn được Bộ Quốc phòng của Nhà Nước Quân Phiệt kiểm định.

Nhà Nước Quân Phiệt tuy nổi tiếng với việc tạo ra những thứ tồi tệ, nhưng chính vì thế mà hiệu năng của chiếc roi này là không thể bàn cãi. Nó được làm từ da thuộc gia công và nạm những miếng thép luyện kim tỉ mỉ, là một món hàng cao cấp không kém gì vũ khí thực thụ.

Tiếng xé gió mang lại nỗi sợ hãi, và tác động của miếng thép mang lại nỗi đau. Hơn nữa, nếu biết cách điều khiển, nó chỉ gây đau đớn mà không để lại nội thương, cực kỳ thích hợp để dạy dỗ thú vật.

Hãy khắc ghi sự vĩ đại của con người vào cơ thể cùng với những vết thương này đi...

“Áng!”

Lúc đó, Azzy cử động.

Đầu của Azzy quay lại với tốc độ tương đương với đầu ngọn roi. Trong mắt tôi, nó giống như những thước phim bị cắt xén, giật cục. Azzy nhìn thấu hoàn toàn những miếng thép đang lao tới, và ngay khoảnh khắc chiếc roi định quất vào người, cô nàng đớp lấy nó. Sau đó, dùng răng cắn nát chiếc roi.

Rắc.

Thứ vũ khí của Nhà Nước Quân Phiệt được làm từ da thuộc gia công và nạm thép luyện kim, có thể dùng để sát thương.

Azzy nhai nó ngấu nghiến như nhai kẹo cao su, rồi "nhổ" ra một bãi.

“Gừ gừ. Chẳng ngon tí nào.”

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc roi đã bị đứt lìa đầu.

Roi da không phải là thứ có thể dùng cơ thể mà đỡ được. Đầu ngọn roi khi vung ra có thể đạt tới vận tốc vượt âm thanh. Kẻ nào ngu ngốc định chộp lấy ngọn roi sẽ bị rách da xẻ thịt ngay lập tức.

Thế nhưng.

Khuyển Vương đã cắn và "xé" nát chính xác phần đầu ngọn roi đang nhắm vào lưng mình.

Da thuộc nạm thép mà... chỉ bằng một cái lắc đầu là có thể cắn đứt.

“Gừ gừ gừ gừ gừ.”

À, phải rồi.

Tuy là chó, nhưng cô nàng là Khuyển Vương mà nhỉ?

Ừm.

Tôi thận trọng cất chiếc roi gãy vào và lại lấy quả bóng ra.

“...Vốn dĩ hôm nay nên nghỉ ở đây thôi, nhưng vì là ngày đầu tiên mà. Hay là chúng ta chơi thêm chút nữa nhé?”

“Gừ gừ...”

“Nào, nhặt về đây!”

“...Gừ gừ. Gâu! Gâu!”

Azzy lại hớn hở lao theo quả bóng.

Được rồi. Việc phân chia thứ bậc cứ để sau vậy. Giờ cứ chơi cho đến khi Azzy thấy thỏa mãn đã.

Tôi không hề thua cuộc. Chỉ là tôi thấy thời gian chơi với chó vui quá nên mới quyết định kéo dài thêm chút thôi. Dù sao thì, với tư cách là con người, chơi (với) chó là chuyện hiển nhiên mà.

Aaa. Vui quá.

Tôi quả nhiên là người hạnh phúc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Daemon: oi doi oi bộ này có thật sự là peak không???
Lameee: Tin t peak thật mà :)))
Daemon: peak của bạn đây à? Chó này cũng là con người mà
Lamee: Cứ tin t là truyện hay :)))
Lamee: Tin t đi bộ này peak thật :)))