Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

Arc 1: Tantalus - Chương 9: Từ bỏ thói quen cũ thì khó hơn học cái mới

Chương 9: Từ bỏ thói quen cũ thì khó hơn học cái mới

Chốn Vực Thẳm này hoàn toàn không có ánh mặt trời.

Tại nơi đất đai chịu lời nguyền của Địa Mẫu, giữa không gian chỉ toàn một màu đen kịt, thứ duy nhất báo hiệu buổi sáng là tiếng chuông báo thức ầm ĩ. Thay vì những tia nắng ấm áp mơn trớn da thịt, chính những âm thanh chói tai xé rách màng nhĩ đã ép tôi phải ngồi dậy.

Bầu trời xanh cao vời vợi, những đám mây lững lờ trôi như con thuyền nhỏ, ánh nắng ấm áp và làn gió sảng khoái. Đó là những thứ hiển nhiên được tận hưởng nếu ở trên mặt đất.

Thế nhưng, ở nơi đây chỉ có những tòa nhà góc cạnh mơ về những khối vuông, bê tông cứng nhắc, tiếng ồn nhân tạo và ánh đèn giả dạng mặt trời.

Những thứ bắt nguồn từ bầu trời giúp tâm hồn bình lặng, nhưng những thứ đến từ bàn tay con người thì cái nào cái nấy đều chỉ biết chà đạp lên dây thần kinh. Chắc chắn bởi vì mọi tác phẩm con người tạo ra đều là phế thải.

Sau khi giữ lại những gì tốt nhất cho bản thân, họ lọc đi lọc lại những phần khó chịu nhất rồi nôn ra thứ phế thải đó.

Chính vì vậy, dù sống giữa đồng loại, chúng ta vẫn luôn muốn tránh xa những thứ nhân tạo chăng.

“Đệt mợ! Không thể làm cái chuông báo thức kêu nhỏ hơn một chút được à?”

Tôi xoa bóp bả vai đau nhức rồi ngồi dậy. Cơ thể bị Thú Vương hành hạ suốt hai ngày qua đang gào thét, nhưng nếu cứ để mặc đó, cái chuông kia sẽ rỉa sạch chút thể lực còn sót lại của tôi mất. Đó là loại tiếng ồn có khả năng gây sát thương vật lý.

Tại nhà nước quân phiệt, chuông báo thức được thống nhất theo mẫu treo tường. Ý đồ là một khi đã thức giấc thì đừng hòng nằm xuống lại mà phải đứng dậy ngay. Đúng là một quốc gia không chấp nhận sự lười biếng. Tôi lảo đảo đứng dậy, bước lên ghế rồi xoay bánh răng của chuông theo đúng thứ tự quy định.

Trái một nấc, phải bốn nấc, rồi lại trái hai nấc.

Rrrr— Tiếng chuông nhỏ dần rồi lịm đi như một con dế sắp chết. Dù vậy, với cái đầu đang ong ong thế này, tôi cũng chẳng muốn ngủ tiếp nữa nên đành vuốt ngược tóc ra sau rồi đi loanh quanh trong phòng.

Hiệu năng thì đúng là miễn chê, lũ khốn khiếp.

Căn phòng hẹp nhưng có đủ mọi thứ. Nếu nói giảm nói tránh thì là cách bài trí rất tối ưu, còn huỵch toẹt ra thì là nhồi nhét. Tay trái vịn tủ đựng đồ, tay phải vươn ra là đã chạm tới bồn rửa mặt đối diện. Nước chảy ra từ vòi có thể dùng để tắm rửa hoặc để uống, nhưng để làm cả hai thì lượng nước định mức hàng ngày là không đủ.

Nhưng phòng bên cạnh đang trống mà. Chắc chắn định mức nước ở đó vẫn còn nguyên. Tôi tu một hơi nước lã, dự định lát nữa sẽ sang phòng bên cạnh gội đầu.

Một căn phòng hẹp đến mức chỉ cần dang hai tay ra là ôm trọn được tất cả. Tantalus, nơi vốn dĩ chỉ dành cho tù nhân và lũ lao dịch, thật chật chội và tồi tàn. Dù là nhà tù nhưng họ không dùng vách ngăn tạm bợ, điều đó chỉ khiến bầu không khí ngột ngạt này thêm phần nặng nề.

Thế nhưng, cần phải nhớ một điều: nhờ vụ vượt ngục quy mô lớn vài ngày trước, số lượng người ở đây chẳng còn bao nhiêu.

“Phải phá tường để thông với phòng bên cạnh thôi.”

Nơi nào là nơi đáng sống nhất?

Câu trả lời rất đơn giản.

Là nơi tài nguyên dồi dào nhưng ít người sinh sống.

Lý do nhà rộng thì đắt tiền là vì mật độ dân số so với diện tích thấp.

Thật bất ngờ, Tantalus hiện tại lại đang thỏa mãn điều kiện của một thế giới đáng sống.

“Ha ha ha ha!”

Tôi sẽ phá bỏ bức tường bê tông gian ác kia, gộp năm căn phòng lại và sống như vua chúa. Định mức nước hàng ngày cũng tăng gấp năm lần. Với mức đó thì ngày nào cũng có thể tắm rửa thoải mái.

À không, cần gì phải bận tâm đến định mức? Tôi cứ ra thẳng bể chứa nước mà tắm. Đúng là cuộc sống chẳng khác gì hoàng đế!

Tôi cười một cách gian tà rồi bước ra khỏi phòng. Đang lúc đóng mạnh cánh cửa không có ổ khóa và thiết kế một cuộc sống dưỡng lão hạnh phúc sau này, thì...

“Gâu gâu!”

Ngay lúc đó. Một bóng đen quen thuộc xuất hiện ở cuối hành lang.

...Cái thứ đó sao lại ở đây.

Azzy chạy dọc hành lang, khịt khịt mũi như để xác nhận danh tính rồi chạy vòng quanh tôi. Hình ảnh đó chẳng khác gì một con chó săn sắp đồ tể con mồi. Tôi tái mặt, lắc đầu lia lịa.

“K-không được, Azzy ơi. Nhịn đi mà. Thực sự không được đâu, quá giới hạn rồi...”

“Gâu! Ta đói!”

Nghe Azzy nói vậy, không hiểu sao tôi lại thấy nhẹ cả người.

***

“Lũ điên nhà nước quân phiệt... Đây mà gọi là kho lương thực sao?”

Muốn sống thì phải ăn. Phải tống thức ăn vào miệng, tiêu hóa trong bụng, rồi đốt cháy năng lượng thu được để vận động cơ thể. Đó là quy luật tự nhiên quá đỗi hiển nhiên chẳng cần giải thích.

Và nhà nước quân phiệt, kẻ chuyên lợi dụng mọi thứ trên đời, đã lợi dụng cả quy luật này.

Đội huấn luyện tinh thần Tantalus không phải nơi để nuôi sống con người. Đó là nơi để giết người.

Những kẻ mà ngay cả năng lực của nhà nước quân phiệt cũng không thể giết nổi, hoặc sợ hậu quả, hoặc tiêu tốn quá nhiều tài nguyên, hoặc mang gánh nặng chính trị quá lớn... Tantalus chính là nơi để quét sạch và vứt bỏ những kẻ đó như rác rưởi.

Và phương pháp họ chọn để giết chết những kẻ bị cô lập này cũng tương tự như cách các quân sư trong lịch sử thường làm.

“Chết tiệt. Đồ hộp cũng chẳng còn lại bao nhiêu...”

Không phải là hoàn toàn không có thức ăn. Vì có những tù nhân không chết vì đói như Thủy tổ Tyrkanzyaka, và nếu không cung cấp thức ăn thì chỉ có những loại tù nhân đó là sống sót vui vẻ với nhau thôi. Đó không phải là điều nhà nước quân phiệt mong muốn.

“Thế nhưng một cái nhà tù quy mô thế này mà chỉ có cái kho lương thực vỏn vẹn mấy mét vuông sao? Ý đồ của lũ này lộ liễu quá rồi đấy.”

Tuyệt đối không để tù nhân "tích trữ" lương thực. Quá rõ ràng! Phải dựa dẫm vào số nhu yếu phẩm được cấp phát nhỏ giọt theo từng đợt thì tù nhân mới cảm thấy tuyệt vọng và bất an. Và rồi họ sẽ săn đuổi lẫn nhau để tranh giành tài nguyên.

“Chắc lương thực cũng chỉ được cấp vừa đủ để khỏi chết đói thôi. Kiểu như 'muốn ăn thêm thì từ giờ hãy giết nhau đi' ấy.”

Nhưng chẳng phải lúc nãy tôi đã nói rồi sao? Nơi đáng sống là nơi có tài nguyên mà ít người.

So với nhà tù khổng lồ này thì quy mô kho lương thực đúng là bé tẹo, nhưng hiện tại chỉ có bốn người tính cả tôi. Thậm chí ma cà rồng còn không ăn cơm. Chó thì cứ làm cơm cho chó là được. Thực tế chỉ có tôi và Kẻ hồi quy.

Lượng thức ăn này là quá thừa thãi cho hai người. Thậm chí đây là vực thẳm, không có những "công nhân" cần cù của Địa Mẫu như sâu bọ hay nấm mốc, nên cũng chẳng lo bị hỏng.

“Chẹp. Xin lỗi nhé Azzy. Từ giờ chắc tôi phải giảm lượng thịt của cô xuống rồi.”

“Gâu gâu?! Oẳng! Oẳng!”

Đừng có sủa. Chịu thôi chứ biết sao giờ. Con người phải được ưu tiên hơn chó chứ.

Ba hộp thịt. Hai mươi ba hộp đậu. Tinh bột và bột mì... Tuy hơi khô khan nhưng dù sao cũng đủ để duy trì mạng sống. Vả lại, họ biết có người ở đây thì chẳng lẽ lại không cấp nhu yếu phẩm sao? Tính cả chuyện đó thì đây có thể coi là những bữa ăn thịnh soạn rồi.

“Đêm nay phải gặp ma cà rồng nên mình phải ăn cho thật chắc bụng mới được.”

Ngày đầu tiên vào đây tôi chỉ ăn qua loa cho xong bữa, nhưng vì định ở lại đây lâu dài nên phải chú trọng chuyện ăn uống thôi. Đã lâu rồi mới được tự tay nấu nướng. Tôi khui một hộp đậu nén rồi đổ vào nồi.

“Azzy. Cô thích đậu không?”

“Gâu! Thích! Đậu, thích!”

“Mà thôi, có cái gì mà cô không thích đâu chứ.”

Mở vòi nước, nước chảy ra ào ào. Tuy chỉ là gian bếp tạm bợ với một cái lò, nhưng ít ra hệ thống nước vẫn còn hoạt động. Tôi cho nước vào ngâm những hạt đậu khô trong hộp nén. Những hạt đậu khô khốc nhanh chóng nở to ra.

Thứ này vốn đã được chế biến cùng rau củ từ lúc đóng hộp. Chỉ cần ngâm đủ rồi đun sôi là sẽ có món đậu hầm ăn cũng tạm được, nhưng hương vị đơn điệu thì rất nhanh chán. Dừng lại ở đây thì hơi phí.

Tôi nhào bột mì lấy được thành khối rồi cán mỏng. Cắt ra một phần để làm bánh pie, phần còn lại vo thành một cục rồi lấy khay đậy ngược lại.

“Gâu! Gâu! Gâu!”

Trong lúc đó, những hạt đậu ngậm đẫm nước đã nở to hết cỡ. Azzy phấn khích cứ quanh quẩn bên cái nồi.

Thể tích của nó lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi là vừa rồi nó nằm gọn trong một cái lon bé tẹo. Cảm giác như tôi không phải đang ngâm đậu, mà là vừa gieo hạt rồi thu hoạch cả một vụ đậu vậy.

“Gâu! To lên rồi! Đồ ăn to lên rồi!”

“Rồi rồi. Sướng nhé.”

Nhà nước quân phiệt làm mấy thứ khác thì dở tệ chứ riêng đồ lương khô quân dụng thì đúng là đỉnh của chóp. Ép được lượng đậu đủ ăn trong mấy ngày vào một cái lon nhỏ xíu thế này cơ mà. Quả nhiên, một đất nước lúc nào cũng toàn tâm toàn ý cho chiến tranh có khác.

Gia vị là hàng xa xỉ. Thứ đó đời nào có ở nhà tù. Thứ duy nhất có là muối và bắp cải khô khốc. Dù hơi không ưng ý, nhưng cứ coi như có bắp cải là may mắn rồi. Lũ nhà nước quân phiệt là cái giống loài từng nghiêm túc cân nhắc xem có nên đưa các loại rau củ chiếm diện tích lớn mà ít calo vào danh mục hàng xa xỉ hay không cơ mà.

Rửa sạch rau rồi đặt xuống. Thấy vậy, Azzy lộ vẻ ghét bỏ:

“Ta, không thích cỏ!”

“Không cho cô đâu mà lo.”

Được rồi. Bắt đầu đun thôi. Cho muối và rau vào nồi đậu khô rồi đun sôi. Trong lúc đó, cho khối bột vào cái lò nướng bên cạnh bếp. Nhân lúc nồi đậu sôi sùng sục, tôi cho nước bột năng vào để điều chỉnh độ đặc. Thứ nước có chút gia vị dần trở nên sền sệt, biến hóa thành món ăn thực thụ.

Việc còn lại chỉ là chờ đợi.

Đó là khoảng thời gian chờ đợi tẻ nhạt. Trong lúc tôi đang quan sát cái nồi đang sôi, thì bên cạnh vang lên tiếng phạch phạch. Azzy, kẻ có sự kiên nhẫn kém tôi gấp mười lần, đang chạy vòng vòng đuổi theo đuôi mình.

Mỗi lần như vậy, bụi lại bốc lên và lông bay lả tả. Tôi nhăn mặt hết cỡ, mắng mỏ:

“Này. Này. Lông bay hết vào đây rồi. Ra ngoài mà chạy.”

“Đói! Đói!”

“Dù có đói thì cô cũng đâu có ăn được lông của chính mình đâu.”

Hình hài là con người nên ngoài tóc và đuôi ra thì chẳng thấy lông lá chỗ nào khác, mà sao rụng lắm thế không biết. Azzy nghe lời tôi thì dừng lại một chút, nhưng cũng chẳng được bao lâu. Vì buồn chán nên cơ thể cô nàng cứ nhấp nha nhấp nhổm. Có vẻ như cô nàng không chịu nổi mùi hương đang tỏa ra, chỉ chực chờ sục thẳng mặt vào nồi.

“Chờ đã!”

“Đóiđóiđóiđóiđói!”

Không ổn rồi. Ánh mắt đó là sắp ăn thịt tôi đến nơi rồi. Tôi vội vàng lấy một cái muôi rồi khuấy nồi súp.

Những mảnh đậu nát và rau củ nổi lềnh bềnh xoáy thành một vòng tròn. Những vụn nhỏ lẫn vào trong lúc làm đậu hộp tụ lại một điểm. Tôi dùng muôi múc tất cả chúng lên. Một muôi súp đầy những vụn thức ăn, bọt và vỏ đậu.

Tôi đổ muôi súp đó vào cái lon không. Rồi rút chiếc chuông nhỏ từ trong túi ra.

Leng keng—.

“Gâu! Gâu!”

Giờ đã hoàn toàn hiểu ý nghĩa của tiếng chuông, Azzy sáng rực mắt, hạ thấp người xuống. Tôi có thể thấy môi cô nàng bóng loáng vì nước dãi. Tôi đặt cái lon đựng cơm chó xuống đất.

“Này. Ăn đi.”

Azzy lập tức nằm rạp xuống đất, vừa ăn cơm chó vừa khen ngon nhóp nhép. Tôi nhìn cảnh Azzy ăn cơm bằng ánh mắt ấm áp.

Quả nhiên chó là loài động vật rất tốt. Vì chúng có thể ăn những thứ con người bỏ lại mà.

Cảm thấy tâm trạng tốt lên, tôi vừa ngâm nga vừa tiếp tục nấu nướng.

Nước súp cạn bớt tỏa ra vị ngọt thanh. Lớp bột năng bám trên đầu lưỡi chỉ cần ngậm thôi đã thấy no bụng rồi.

Được rồi. Ăn thôi.

Lau sạch cái bàn bám đầy bụi rồi đặt nồi lên. Tôi cũng lấy khối bột nướng trong lò ra – thứ vẫn chưa thể gọi là bánh mì. Dù chỉ có đậu hộp hầm và cục bột mì, nhưng thế này đã là tốt lắm rồi. Nếu tôi thấy thích thì đây chính là yến tiệc.

Thử làm màu chút xem sao. Tôi ngồi ngay ngắn vào bàn ăn, dâng lời cầu nguyện tới Địa Mẫu. Cảm ơn Người đã ban cho con lương thực hằng ngày, và xin Người hãy trông nom con ngay cả ở vùng đất bị nguyền rủa này.

Nào. Ăn thôi.

“Gâu.”

Mở mắt ra, tôi thấy một con chó đang ngồi cùng bàn với mình.

Cái gì thế này.

“Này. Azzy. Cô ngồi vào bàn ăn làm gì thế?”

“Gâu! Cho cơm!”

Nhìn cái chân trước giơ ra, có vẻ cô nàng cũng muốn đòi một cái bát cho mình. Chẳng phải lúc nãy tôi đã đưa cái lon cho làm bát ăn cơm chó rồi sao? Liếc xuống dưới thì thấy cô nàng đã chén sạch từ đời nào rồi. Con chó mặt dày vô liêm sỉ này, ăn xong phần của mình rồi mà còn dám tăm tia bàn ăn của con người.

Hừm. Đúng là chứng nào tật nấy. Định ngồi lên đầu lên cổ con người chắc. Tôi nghiêm giọng nói:

“Nói nhẹ nhàng thì nghe nhé, xuống ngay đi. Đây là bàn ăn dành cho người.”

“Gâu.”

Rầm!

Chân trước nện xuống bàn, cái bàn sắt nảy lên cao 3cm. Tôi nhìn thấy những hạt đậu chín đang bay lơ lửng giữa không trung. Bát đĩa của tôi cũng lơ lửng giữa hư không.

Uỳnh, uỳnh.

Nồi và bát đĩa rơi xuống tạo nên một bản hợp xướng độc đáo. Giống như một bản giao hưởng chỉ chơi bằng nhạc cụ gõ vậy. Phía bên kia, con chó đang liếm mép nhìn tôi chằm chằm.

Tôi dùng đôi tay run rẩy nhấc cái lon không dưới đất lên. Cô nàng liếm sạch đến mức đáy lon sáng bóng, cứ như thể vừa mới xuất xưởng từ nhà máy vậy. Tôi lấy nó làm bát ăn cho chó, múc một muôi đầy nước đậu hầm đổ vào...

“Đậu.”

Tôi múc thêm một đống đậu bỏ vào nữa. Sau đó lắc chiếc chuông một cái leng keng, rồi từ từ đẩy cái bát đầy đậu về phía Azzy. Azzy lập tức sục mặt vào lon và ăn nhóp nhép.

Sau khi nhai một hồi, Azzy ngẩng đầu lên, nở một nụ cười rạng rỡ rồi hét lớn:

“Gâu! Ngon quá! Đậu ngon quá!”

“Hừ. Chỉ lần này thôi đấy. Đừng hòng có lần sau.”

Chó đúng là cái loài chết tiệt. Là lũ lông lá ngu ngốc và bẩn thỉu sống nhờ vào những thứ con người ăn, đúng nghĩa là lũ "ăn chực" con người. Cái con chó chết tiệt này. Chắc nó tưởng nó ngồi lên đầu lên cổ người ta rồi đấy.

Cứ chờ đấy. Dù là Thú Vương thì bản chất vẫn là chó thôi. Nhất định, một ngày nào đó, sau khi mọi thời gian khổ cực này kết thúc và ta cuối cùng cũng huấn luyện được ngươi... Lúc đó ta sẽ bắt ngươi phải phục tùng như một con chó thực thụ.

Ta sẽ đích thân chứng minh cho ngươi thấy, linh trưởng của vạn vật, loài đứng đầu chuối thức ăn là như thế nào!

Mà, đống đậu này nhạt nhẽo thật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Tội :((( Daemon: nặng lời vc
Lame: Im Dịch cho đủ kpi đi