Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 1

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 1

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 1

Sói và Gia vị: Spring Log

(Đang ra)

Sói và Gia vị: Spring Log

Hasekura Isuna

Lawrence và Holo đã xây dựng một cuộc sống lý tưởng bên nhau sau khi mở nhà tắm Sói và Gia vị, nhưng cuộc hôn nhân hạnh phúc của họ bỗng dưng bị xáo trộn bởi một vị khách bất ngờ. Trong mùa thấp điểm

39 2195

Arc 1: Tantalus - Chương 5: Thế giới này không có chó hư

Chương 5: Thế giới này không có chó hư

Đại ngục Tantalus là nơi giam giữ và cách ly những tên tội phạm hung ác không thể dung thứ, hoặc những thực thể hùng mạnh đến mức các cơ sở thông thường không thể kìm hãm. Người ta đồn rằng, đây là một ngôi mộ lộ thiên, nơi kẻ đi vào thì không ngớt nhưng kẻ bước ra thì tuyệt nhiên không có một ai.

Chính vì không có ai sống sót trở về, những lời đồn đại về Tantalus cứ thế tam sao thất bản, như một hòn tuyết lăn, càng lúc càng trở nên vĩ đại và đáng sợ.

Nào là Nhà Nước Quân Phiệt đang thí nghiệm trên cơ thể tù nhân để tạo ra vũ khí tối thượng. Nào là những con quái vật trong thần thoại đang tung hoành dưới lòng đất. Nào là cái danh "Đơn vị huấn luyện" chỉ là cái cớ để tống người ta vào chỗ chết.

Hôm nay, khi một mình dạo bước quanh Tantalus, tôi đã có thể xác nhận tính hư thực của chúng. Nơi này, đúng như lời đồn, quả thực là một địa điểm không tầm thường.

Vực thẳm. Một cái hố không đáy chịu lời nguyền của Đại Địa Mẫu Thần. Một vực sâu thăm thẳm được xây dựng bên dưới, khiến việc đào thoát bằng sức lực cá nhân là điều không tưởng.

Bên trong đó, những thực thể mang tính thần thoại, lịch sử và siêu việt như Khuyển Vương, Thủy tổ Ma cà rồng, hay Kẻ hồi quy đang cư ngụ.

Theo lời con Golem, một vụ vượt ngục đã xảy ra, nhưng điều đó vẫn là một ẩn số đối với tôi. Rốt cuộc phải dùng cách nào mới có thể thoát khỏi cái vực sâu đầy mâu thuẫn này?

Tuy nhiên, có vẻ chuyện loạn lạc là thật, hầu hết các cơ sở trong ngục đều bị hư hại thảm khốc. Những song sắt bị uốn cong như thanh kẹo mạch nha, các vách ngăn bằng đá nứt toác khắp nơi, để lộ khung thép của tòa nhà một cách xấu xí. Dấu vết của một vụ bạo động quy mô lớn hiện rõ mồn một.

Chỉ có điều, không có lấy một giọt máu nào vương lại, và tôi hoàn toàn có thể đoán được lý do.

Thủy tổ Ma cà rồng, Tyrkanzyaka.

Vị Ma cà rồng cổ xưa nhất đang ngủ say dưới đáy Tantalus sở hữu quyền năng chi phối máu. Dù có xảy ra đổ máu, toàn bộ lượng máu đó hẳn đã bị bà ta thu hồi. Ngay cả khi không cần ý thức, máu vẫn sẽ tự động hướng về phía bà ta, tự nhiên như quả táo bị hút về phía mặt đất bởi trọng lực vậy.

Trong nhà tù không còn vết máu, chỉ còn lại dư chấn của sự kiện.

Nghĩ đến đó, tôi lẩm bẩm một mình:

“Có khi những kẻ còn sót lại ở đây mới là đáng sợ nhất không chừng?”

Nghĩ lại cũng thấy hãi. Nếu đây là một nhà tù bình thường, tôi đã có thể cười mũi vào lũ nhát gan không dám vượt ngục...

Nhưng những kẻ ở lại đây là những con quái vật ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

Thủy tổ Tyrkanzyaka là con quái vật lịch sử từng đối đầu với cả Thánh Hoàng sảnh hùng mạnh, còn Khuyển Vương là thực thể tranh giành ngôi vị đứng đầu trong số các vị Thú Vương.

Cũng may là cả hai đều không có địch ý với con người, nếu không thì ngay khoảnh khắc đặt chân xuống đây, tôi đã bị làm thịt rồi.

Thành thật mà nói, trong tình cảnh này, chẳng biết sự yên bình đó sẽ kéo dài được bao lâu...

“Dù sao thì, việc cần làm chỉ có một.”

Vì không có địch ý với con người nên họ không vượt ngục, cũng không giết tôi.

Vậy thì việc tôi phải làm rất rõ ràng.

Phải tích lũy thiện cảm của bọn họ.

Để sau này lỡ có chuyện gì không hay xảy ra, hay nếu tôi rơi vào vòng nguy hiểm họ sẽ đứng về phía tôi.

Sau khi hạ quyết tâm, tôi bắt đầu di chuyển theo một hướng nhất định.

Ba tù nhân còn lại ở Tantalus: Khuyển Vương, Azzy. Thủy tổ Ma cà rồng, Tyrkanzyaka. Kẻ hồi quy, Shey.

Trong ba người này, ai là kẻ an toàn nhất và dễ lấy lòng nhất?

Không cần bàn cãi. Đương nhiên là Khuyển Vương, Azzy rồi.

Từ thuở sơ khai, trước cả thời kỳ lịch sử, chó và người đã là bạn. Vốn dĩ mang bản tính trung thành với con người, Azzy – người đại diện cho chủng tộc đó – trung thành với tất cả nhân loại đang sống. Việc Nhà nước quân phiệt có thể giam giữ một vị Thú Vương tự do tại Tantalus hẳn cũng nhờ vào điều đó. Azzy là một đứa trẻ sẽ ngoan ngoãn nín thở chờ đợi trong lồng nếu con người bảo cô làm thế.

Nếu là một vị Thú Vương khác như Lang Vương hay Sư Vương, cái lồng này hẳn đã bị xé nát từ lâu. Không phải vì họ mạnh hơn Azzy, mà vì không giống như Azzy, họ có dã tính và không bao giờ chấp nhận sự kìm kẹp như vậy.

Tại sao Nhà Nước Quân Phiệt lại giam giữ Azzy thì chỉ có đọc suy nghĩ của giới lãnh đạo mới biết được. Nhưng tôi có thể đoán đại khái.

Khuyển Vương trung thành với mọi con người. Bao gồm cả phe Quân phiệt, và cả kẻ thù của họ.

Nhà nước quân phiệt có rất nhiều kẻ thù. Họ hẳn đã nghĩ rằng sẽ rất phiền phức nếu Azzy rơi vào tay quân Kháng chiến hoặc Liên bang ở láng giềng. Vì thế, họ giam cô ở Tantalus để có thể lấy ra sử dụng bất cứ lúc nào.

“Hừ hừ. Lũ ngốc.”

Tôi không khỏi cảm thấy nực cười. Vì sợ kẻ thù sử dụng mà đem cất kỹ trong kho rồi bỏ mặc thế này sao.

Để tôi dạy cho các người biết. Vũ khí mà ai cũng có thể dùng được, thì không phải là đem giấu nhẹm đi đâu.

Tôi cầm đèn bão, đá phăng cánh cửa kho ra. Bụi dày tung bay như tuyết, bên trong bốc lên mùi ẩm mốc cũ kỹ. Sau khi dọn dẹp vài bộ xương khô ngáng đường, tôi mang ra mấy chiếc sào dài, lưới sắt và một đống củi.

Nhìn kỹ lại, lưới sắt đã bị đứt vài sợi ở viền, có lẽ vì từng thất bại khi cố bắt một con thú khổng lồ nào đó. Mặt sau có gắn những cái móc sắt được mài sắc lẹm, dính bết những mẩu thịt và lông lá. Còn về việc nó đã được sử dụng thế nào để đến mức hư hỏng thế này thì, ừm, cứ coi như tôi không biết đi.

Mấy chiếc sào gỗ là loại đặc chế có gắn móc sắc ở đầu. Rốt cuộc họ đã làm gì ở đây mà những vũ khí hung hãn thế này lại xuất hiện một cách hiển nhiên như vậy?

Dù sao thì tôi cũng gom đồ đạc ra sân. Dùng vải tẩm dầu lau sạch mẩu thịt và lông, rồi khéo léo dùng móc sắt cân bằng, đặt lưới sắt lên trên đống củi như một cái vỉ nướng. Sau khi chuẩn bị xong, tôi kê đèn bão nghiêng vào đống củi, chỉ vào tim đèn rồi búng tay.

Volt.”

Ma pháp tiêu chuẩn của Nhà nước quân phiệt, vốn chỉ chú trọng tính thực dụng, đã thổi bùng ngọn lửa. Một tia điện xẹt ra từ ngón tay, chiếc đèn bão nạp đầy ma lực bắt đầu cháy mãnh liệt.

Nhìn ngọn lửa bén sang đống củi, tôi khui một hộp đồ đóng gói. Vừa mở nắp, một khối đen sì cứng ngắc lộ ra. Tôi thả nó vào nước, nước thấm vào từng kẽ hở, khối đen nhanh chóng biến thành một miếng thịt lớn gấp mười lần thể tích ban đầu. Đến cả bông thấm nước cũng không thể nở ra kịch tính đến thế.

Đây chính là một trong bảy phát minh vĩ đại của Nhà Nước Quân Phiệt: Đồ hộp nén quân dụng. Loại thực phẩm nén công nghệ cao được hút ẩm hoàn toàn để tăng khả năng lưu trữ lên hơn 20 lần. Được gia công bằng ma pháp bảo quản, họ quảng cáo rằng chỉ cần đổ nước vào là nó sẽ lập tức trở lại kích thước ban đầu, hương vị và mùi thơm vẫn giữ nguyên vẹn!

Tất nhiên, giống như mọi lời quảng cáo thổi phồng, so với thịt tươi thật sự thì kết cấu và mùi hương vẫn có chỗ kém cạnh, nhưng để làm thức ăn cho chó thì quá dư dả. Tôi đặt miếng thịt đã phục hồi kích thước lên vỉ nướng.

Miếng thịt dày thế này phải mất một lúc lâu mới chín, nhưng vì không phải tôi ăn nên chẳng sao cả. Và có lẽ đối tượng ăn nó cũng chẳng bận tâm đâu. Quan trọng là cái mùi thơm khi nướng.

Vẫn để thịt trên vỉ, tôi lấy chiếc chuông mang theo ra rung.

Leng keng.

Sau khi rung một hồi mạnh mẽ, tôi cất chuông đi rồi tăng lửa nướng thịt. Miếng thịt đỏ tươi bắt đầu chín dần thành màu xám như bị ngọn lửa đỏ rực cướp mất sắc diện. Nước thịt rỉ ra rơi xuống đống củi, biến thành khói và muội than bay lên. Cứ thế, mùi thịt nướng lan tỏa khắp bốn phương tám hướng.

Sắp đến lúc rồi. Tôi lại cầm chuông lên rung. Ngay sau đó, một tiếng động vang lên từ đằng xa.

“Mùi, thơm quá! Cơm! Cơm!”

Rõ ràng là đang nói liền mạch, vậy mà mỗi âm tiết lại nghe thấy ở một vị trí khác nhau. Tốc độ chạy đến có thể sánh ngang với vận tốc âm thanh. Tôi tính toán thời gian Azzy đến, gồng lực vào cánh tay, đọc sơ qua suy nghĩ rồi canh đúng thời điểm để kéo tấm lưới.

Ngay lập tức, đống củi nổ tung. Giữa đám tro bụi, khói mù và những mảnh gỗ chưa kịp cháy hết bắn ra tung tóe, luồng nhiệt chưa nguội lạnh hớp lấy không khí và bùng lên mạnh mẽ. Ngọn lửa nuốt chửng những tàn dư và lan rộng. Azzy, kẻ vừa lao xuống đống củi để chộp lấy miếng thịt, đang loay hoay giữa đám lửa.

“Gâu! Nóng! Nóng quá!”

Tôi không nói lời nào, dùng vạt áo choàng quất mạnh vào Azzy. Sau khi thổi bay đám tàn lửa, Azzy với bộ lông hơi bị xém đang rơm rớm nước mắt đứng dậy. Nhưng nỗi đau chỉ là thoáng qua, ngay khi nhìn thấy miếng thịt trong tay tôi, mắt cô nàng sáng rực lên.

Mơ đi nhé. Tôi đưa lòng bàn tay ra và hét lớn:

“Chờ đã!”

Giật mình.

Azzy nhìn vào lòng bàn tay tôi rồi hạ thấp người xuống. Cái đuôi vẫy lia lịa một cách gấp gáp, đôi mắt dù đã dừng lại nhưng vẫn không ngừng đảo quanh. Cô nàng cứ nhấp nhổm như muốn lao vào miếng thịt ngay lập tức, nhưng mỗi khi Azzy định lấy đà, tôi lại đưa lòng bàn tay ra đúng nhịp. Bị bắt bài nhịp thở, Azzy không dám làm càn, chỉ biết nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay tôi mà rên ư ử.

“Chờ á? Chờ bao lâu?”

Tôi không trả lời, lấy chiếc chuông ra và di chuyển chậm rãi sang trái rồi sang phải để nó không phát ra tiếng động. Thấy vật lạ di chuyển, Azzy tạm quên cả miếng thịt mà nhìn theo tay tôi. Thật chậm, tôi cứ đưa qua đưa lại cho đến khi Azzy sắp mất kiên nhẫn, ngay khoảnh khắc cô nàng định dời sự chú ý về phía miếng thịt, tôi rung chuông.u146981-9e121f5d-5ff1-4c53-acde-aacecbe96c9d.jpg

Leng keng.

Khi Azzy đã hoàn toàn nhận thức được tiếng chuông, tôi canh đúng lúc đó ném miếng thịt vừa chín tới ra. Dù đang ngẩn ngơ, Azzy vẫn nhanh như cắt đớp gọn miếng thịt đang bay tới. Vừa nhai ngấu nghiến miếng thịt trong miệng, ánh mắt Azzy vẫn không rời khỏi chiếc chuông của tôi.

Thông qua việc kiểm soát kích thích, Azzy đã ghi khắc sự hiện diện của tiếng chuông vào đầu một cách chắc chắn. Giờ chỉ cần đưa ra phần thưởng thôi.

“Giỏi lắm! Chờ ngoan lắm! Làm tốt lắm! Quả nhiên!”

Trước lời khen đột ngột, mắt Azzy mở to đầy ngạc nhiên. Kệ chứ. Tôi bắt đầu khen ngợi Azzy bằng một giọng đầy hào hứng.

“Cô đúng là một chú cún tuyệt vời! Biết phân biệt tiếng chuông này! Lại còn biết nghe lời bảo chờ nữa! Cô thực sự rất giỏi!”

“Hả? Ta làm tốt lắm à?”

“Đúng thế! Cô thực sự là chú cún tuyệt vời nhất! Tôi rất thích! Đáng yêu quá đi!”

Tôi cứ thế tuôn ra những lời khen ngợi đầy cảm xúc dù chẳng có nội dung gì sâu xa. Nếu là người bình thường thì chắc chắn đã cảnh giác rồi, nhưng Azzy – người có rào cản tâm hồn cực thấp – càng được khen thì càng hưng phấn. Đến một lúc, Azzy nuốt chửng miếng thịt rồi bắt đầu nhảy nhót, lắc đầu nguây nguẩy.

“Gâu! Gâu!”

“Được rồi, Azzy! Chúng ta chơi ném bóng nhé?”

“Húuuuuuuu!”

Ngay lúc này, vị Vua của loài chó trông hạnh phúc hơn bất kỳ chú chó nào trên thế gian này.

Trong thâm tâm, tôi nở một nụ cười nham hiểm nhưng bên ngoài vẫn vỗ tay nhiệt liệt tán thưởng Azzy.

Xem này, lũ Quân phiệt. Một công cụ mà ai cũng có thể dùng, không phải là để giấu nhẹm đi đâu. Chỉ cần dùng "giỏi" hơn người khác một chút là được.

Tôi bỏ chiếc chuông vào túi áo. Vẫn còn chưa đủ. Chỉ một lần với miếng thịt hộp hôm nay thì chưa thể đạt tới mục đích. Nhưng nếu qua một ngày, một tuần, rồi một tháng thì sao?

Trong suốt thời gian đó, tôi cứ bình thản cho cô ta nghe tiếng chuông, gắn kết cảm giác tốt đẹp với âm thanh đó. Thì chiếc chuông này sẽ trở thành bộ điều khiển có thể chi phối cả Khuyển Vương.

Hừ hừ hừ. Chờ đấy. Các người giam cầm tôi, nhưng đồng thời cũng cho tôi thời gian để "huấn luyện" Khuyển Vương!

"Khà khà khà khà!"

"Gâu! Gâu! Gâu!"

Azzy không hề nhận ra sự hiểm độc ẩn giấu trong tiếng cười của tôi, cô nàng chỉ đơn giản là vui sướng chạy vòng quanh tôi và sủa vang. Có vẻ cô nàng đang cực kỳ phấn khích mong chờ trò chơi ném bóng sắp tới.

Được rồi. Chơi ném bóng thì chơi. Tốn chút sức vai để tăng độ thân thiết với Khuyển Vương thì cũng đáng!

Ngay lúc tôi định dẫn Azzy đến một khoảng sân rộng hơn.

‘Ngay ngày đầu tiên đã định làm gì đây, hóa ra là ở cùng Azzy sao? Thật không tài nào hiểu nổi ý định của gã đàn ông này.’

Ối, giật cả mình!

Đột nhiên một dòng suy nghĩ vang lên, kẻ hồi quy đang bám sát ngay sau lưng tôi. Khi tôi định quay đầu lại để chào hỏi.

‘Vừa hay lắm. Hãy dùng thuật ẩn thân để che giấu cơ thể, âm thầm bám theo quan sát. Nếu hắn định làm Azzy tha hóa, mình sẽ chém hắn ngay lập tức.’

Tôi quay đầu lại, nhưng chẳng thấy ai cả. Cũng không có cảm giác có ai ở đó.

Nhưng suy nghĩ thì nghe rõ mồn một. Cách phía sau bên phải tôi khoảng 3m, có suy nghĩ của một cô nàng giả trai đang chắp hai tay, rón rén đi theo sau lưng tôi.18044.jpg

Tôi vờ như không thấy gì, đưa mắt nhìn vào hư không rồi chậm rãi quay đầu nhìn về phía trước.

À, ừ thì... Cô đang dùng thuật ẩn thân đấy à.

Chắc đành phải giả vờ như không thấy thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

vua sư tử vua sói