Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 1

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 1

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 1

Sói và Gia vị: Spring Log

(Đang ra)

Sói và Gia vị: Spring Log

Hasekura Isuna

Lawrence và Holo đã xây dựng một cuộc sống lý tưởng bên nhau sau khi mở nhà tắm Sói và Gia vị, nhưng cuộc hôn nhân hạnh phúc của họ bỗng dưng bị xáo trộn bởi một vị khách bất ngờ. Trong mùa thấp điểm

39 2195

Arc 1: Tantalus - Chương 1: No Country for Criminal Men

Chương 1: No Country for Criminal Men

Cỗ xe dừng lại ở cuối con đường.

Một hoang mạc khô cằn không một bóng cây. Chẳng có lấy một tán lá để che chắn cái nắng gay gắt, mọi sinh vật trên mặt đất đều đang rên rỉ dưới cơn nóng hầm hập. Ngay cả những đống đất đá cũng như kiệt sức vì nóng, hơi thở hầm cập phả ra run rẩy. Giữa quảng trường hoang vắng ấy, một tấm biển báo đứng sừng sững, tuyên bố sự kết thúc của lộ trình này.

Hai viên cảnh sát nhìn tấm biển, nhận ra họ đã đến đúng nơi và đã đến lúc phải bắt tay vào công đoạn tiếp theo.

Các viên cảnh sát tản ra. Trong khi một người tiến về phía tấm biển báo, người còn lại vừa mân mê chiếc dùi cui thép ba khúc đeo bên hông, vừa tiến về phía sau xe.

Viên cảnh sát kia đi ra sau xe đầy vẻ căng thẳng, một tay nắm chặt chiếc dùi cui thép – vũ khí duy nhất của gã. Mồ hôi lòng bàn tay khiến chiếc dùi cui cứ trơn tuột đi, nhưng gã chẳng còn tâm trí đâu mà để tâm đến chuyện đó.

Xe áp giải thường được dùng để vận chuyển tội phạm, và những kẻ gan dạ dám vi phạm pháp luật Nhà Nước Quân Phiệt thường sẽ tìm cách chống trả bất cứ khi nào thấy sơ hở. Từ trước đến nay, viên cảnh sát này đã cho không ít kẻ nếm mùi dùi cui thép và khá hài lòng với hiệu quả của nó.

Thế nhưng hôm nay, lần đầu tiên kể từ khi đeo quân hàm lên vai, gã nảy sinh suy nghĩ rằng liệu chiếc dùi cui này có đủ sức răn đe hay không.

Nơi họ vừa đặt chân đến là Tantalus – nhà tù nơi vực thẳm vô tận. Đó là nơi giam giữ những tên tội phạm hung ác nhất, những kẻ tuyệt đối không thể hòa nhập với xã hội, một vùng đất huyền thoại mà người ta bảo rằng chỉ có kẻ đi vào chứ chưa từng có người trở ra.

Người ta đồn rằng, để tìm hiểu về những tù nhân bị giam ở đó, tìm trong sách giáo khoa lịch sử còn nhanh hơn là đọc tin tức trên báo chí. Ngay cả Nhà Nước Quân Phiệt với sức mạnh quân sự hùng hậu cũng không thể giết chết mà chỉ có thể giam cầm họ. Một vùng đất của tội ác, nơi những con quái vật có sức chiến đấu ngang ngửa một quốc gia, những vị vua của muông thú, hay những chiến binh từng đơn thương độc mã diệt gọn cả một đội quân, đang đi lại như những cư dân bình thường.

Và kẻ mà họ áp giải đến hôm nay, chính là loại tội phạm sẽ bị tống vào Tantalus đó.

'Chết tiệt, rõ ràng nghe bảo là phạm tội lần đầu, rốt cuộc hắn đã gây ra tội ác tày đình gì mà bị đưa thẳng đến Tantalus thế này?'

Tôi cũng nhiệt liệt đồng tình với suy nghĩ của gã. Rốt cuộc tôi đã phạm tội gì mà lại bị tống thẳng đến Tantalus mà chẳng qua một phiên tòa ra hồn nào thế? Tôi là một người vô hại và lành mạnh thế này cơ mà. Chắc chắn là có sự nhầm lẫn nghiêm trọng ở đây rồi.

Viên cảnh sát hít một hơi thật sâu rồi dùng dùi cui đập mạnh vào cửa sau.

"Muốn ăn đòn thì cứ việc đứng sát cửa đấy!"

Cách Nhà Nước Quân Phiệt đối xử với tội phạm cũng tương tự như cách đối xử với vật liệu nổ cần vứt bỏ: cực kỳ thận trọng và gói ghém kỹ càng trong lớp bao bì.

Dù chỉ là tội phạm vặt vãnh với tội danh nhỏ nhất, việc còng tay chân và trùm bao đầu vẫn là quy định cơ bản. Tùy theo quyết định của cảnh sát, họ còn có thể bị bịt miệng hoặc mặc áo bó cưỡng chế.

Sau khi nhận tin người mình áp giải là tội phạm sẽ vào Tantalus, viên cảnh sát đã áp dụng mọi thiết bị giam giữ tối đa mà gã biết: băng bịt mắt, bao trùm đầu, bịt miệng và cả áo bó. Với một người bình thường, việc bị đối xử thế này dẫn đến tử vong vì khó thở cũng không có gì lạ.

Và vì tôi là một người bình thường, nên đúng là tôi đang thấy khó thở thật. Cứu tôi với!

Ngay cả với một tù nhân mà ngay cả cử động phổi – việc tối quan trọng để duy trì sự sống – cũng không được tự do, viên cảnh sát vẫn không hề lơ là cảnh giác.

Đừng hy vọng đối phương sẽ hành xử theo lẽ thường. Đây đâu phải ai khác, mà là tội phạm bị tống vào cái nơi khét tiếng Tantalus cơ mà.

Nhìn việc bàn giao cho một cảnh sát cấp thấp thế này thì có lẽ mức độ nguy hiểm không quá cao, nhưng gã vẫn không thể chủ quan. Không phải vì trách nhiệm, mà là vì mạng sống của chính gã.

Mà thực ra, gã có lơ là cũng chẳng sao cả.

Vì tôi ngay cả cái áo bó này còn chẳng thoát ra được, nói gì đến đống dây thừng đang trói chặt này.

"Mở đây!"

Gã cảnh sát chết tiệt không để lộ một kẽ hở nào. Gã mở cửa sau rồi nhanh chóng lùi lại. Toàn thân gồng cứng, gã lăm lăm dùi cui thép nhắm thẳng vào tên tội phạm.

Cửa sau mở ra, và tên tội phạm hung ác bị nguyền rủa một lần nữa lộ diện trước thế giới...

Vẫn y hệt như lúc đầu, bị nhốt trong áo bó, lăn lóc dưới sàn xe.

Thấy dáng vẻ vẫn y nguyên lúc bị nhốt vào, viên cảnh sát hơi an tâm định tiến lại gần... thì đột nhiên lại giơ dùi cui lên quá đầu. Đọc được ý nghĩ đó, tôi gào thét thầm lặng trong lòng.

À, khoan đã. Dừng…

"Uỵch!"

Chiếc dùi cui thép nện mạnh vào bụng tôi. Cú va chạm thấu xương khiến tôi bật ra tiếng rên đau đớn, nhưng nó bị kẹt lại sau chiếc bịt miệng. Tôi chẳng thể kháng cự, chỉ biết nằm im chịu trận dưới làn dùi cui.

Như để chắc chắn hơn, viên cảnh sát bồi thêm năm sáu phát nữa rồi mới thở phào khi thấy phản ứng của tôi.

'May quá, có vẻ dây trói vẫn chưa tuột. Khỏi lo bị đánh úp.'

Khi đã chắc chắn, viên cảnh sát túm lấy đai của chiếc áo bó kéo đi. Cơ thể tôi đang nằm lăn lóc trên sàn xe bị xô đẩy chỗ này, va đập chỗ kia rồi rơi xuống đất. Thấy tôi bị kéo lê đi một cách yếu ớt, viên cảnh sát có chút thắc mắc.

'Nghe bảo là tội phạm hung ác vào Tantalus, mà sao thế này? Cảm giác đánh cũng chỉ như mấy tên tội phạm vặt vãnh thôi nhỉ?'

Đọc được suy nghĩ của gã, tôi nuốt ngược cơn uất hận vào trong, cố vặn vẹo cơ thể.

Thì tất nhiên rồi.

Tôi chẳng phải tội phạm sừng sỏ bị tống vào Tantalus, cũng chẳng phải tên khủng bố của thế kỷ. Đừng nói là tội ác được ghi vào sử sách, tôi chỉ là một tên lừa đảo vặt ở ngõ hẻm thôi.

Chỉ là một tên tội phạm nhỏ với khả năng đọc tâm thôi mà!

***

Lúc đó tôi đang cùng mấy tên ngốc chơi bài, cược bằng nhà cửa như mọi khi.

Bảo đánh bạc là xấu thì đúng là định kiến. Nếu bạn có tiền, có chỗ dựa, hoặc trong trường hợp đặc biệt như tôi thì đánh bạc chẳng khác nào vơ tiền dưới đất lên cả. Trên đời này có rất nhiều kẻ ngốc sẵn sàng trả cả gia tài chỉ để đổi lấy chút cảm giác phấn khích nhất thời. Tôi chẳng khác gì vị linh mục trong phòng xưng tội, thấu hiểu trọn vẹn những ham muốn thầm kín của họ. Chỉ có điều thay vì nhận tiền công đức, tôi lấy đi một nửa số tiền họ mang theo thôi.

Đang lúc chuẩn bị kiếm đủ tiền mua một căn nhà từ mấy con gà như thường lệ, bên ngoài bỗng trở nên hỗn loạn.

Bà lão hàng xóm dưới lầu – người dù không chơi nhưng vẫn hay nhận tiền "hoa hồng" – đã ra hiệu. Một con gà đang nhăn nhó vì bài xấu bỗng tươi tỉnh hẳn lên, lật tung cả bàn. Tôi vừa định xóa dấu vết để chờ đợi, gác lại giấc mơ mua nhà, thì những quân cảnh lạ mặt đạp cửa xông vào.

Quân cảnh kiểm tra đột xuất và những con bạc đang dọn dẹp hiện trường. Đến đó thì vẫn là chuyện thường tình. Tôi định thò tay vào túi áo để đưa tiền "hoa hồng" cho quân cảnh như vẫn làm.

Ngay khoảnh khắc đó, tên quân cảnh tóm lấy cổ tay tôi.

'Dựa theo quân luật, toàn bộ các ngươi bị bắt.'

Đội quân cảnh đi tuần tra đột xuất đã đánh đập và bắt giữ tất cả những người có mặt.

Nhà Nước Quân Phiệt là một đất nước điên rồ hơn tôi tưởng rất nhiều. Tôi đã cố gắng hết sức để biện hộ cho mình, nhưng họ đưa tôi ra tòa mà chẳng cần bằng chứng hay nhân chứng. Chưa đầy một ngày, tôi đã bị biến thành một trọng tội phạm. Trong một phiên tòa không bóng người tham dự, tôi chẳng thể kháng cự và bị tuyên án lao khổ sai tại Tantalus.

Khả năng đọc tâm trí chẳng giúp ích gì được trong một phiên tòa phi lý. Phía quân cảnh khẳng định chúng tôi đang âm mưu điều gì đó dưới lớp vỏ bọc chơi bài, và vị thẩm phán dù biết rõ không có bằng chứng xác thực vẫn gõ búa rầm rầm.

Cộp! cộp! cộp!

Có tội! Trong lúc chiếc búa gỗ biểu tượng cho công lý gõ xuống ba lần như lời xin lỗi cho sự bất công của chính mình, không một ai lên tiếng.

Logic? Nguyên tắc? Nếu những thứ đó tồn tại thì chính phủ quân sự đã chẳng đảo chính rồi.

Tôi bị ném xuống sàn nhà giam lạnh lẽo.

Và rồi bị áp giải đến nhà tù kinh khủng nhất thế giới, Tantalus.

***

Nhớ lại quá khứ trong tình cảnh bị trói chặt thế này càng thấy thê thảm hơn, nhưng viên cảnh sát chẳng mảy may để tâm đến tình cảnh của tôi mà cứ thế kéo lê đi. Nhờ vậy, tôi có thể cảm nhận mặt đất bằng cả tấm lưng của mình. Mỗi lần gã cảnh sát giật cái đai áo, những hạt cát lẫn sỏi đá lại cào xước lưng tôi.

Ôi, hỡi Địa Mẫu vĩ đại. Da của người thô ráp quá đấy. Chắc con phải dưỡng ẩm cho người chút thôi.

Trong lúc đang dâng lên lời cầu nguyện bất kính với Địa Mẫu và bị lăn lóc như một kiện hàng, viên cảnh sát đứng đợi trước tấm biển báo lộ vẻ lo lắng khi nhìn thấy đồng nghiệp đang kéo tôi đến.

"Ngài Cảnh úy, làm thế này có ổn không ạ?"

"Có sao đâu? Dù gì cũng là tội phạm mà."

"Không, ý tôi là. Hắn là kẻ bị tống vào Tantalus, liệu có ổn không? Ngài không sợ sau này hắn trốn thoát rồi quay lại trả thù sao..."

"Ngay từ lúc phía nhà chức trách bàn giao cho chúng ta, hắn đã bị bịt mắt rồi. Thằng lõi này thậm chí còn chẳng biết mặt hay tên của tao đâu."

Viên Cảnh úy hất cái đai áo bó của tôi lên rồi thả bộp xuống. Cơ thể tôi đập mạnh xuống đất. Tôi run rẩy vì cú sốc truyền khắp toàn thân.

Ta là kẻ đọc tâm đấy nhé? Cảnh úy Evian của vùng Edelfite. Cứ đợi tao vượt ngục đi. Tao sẽ tìm đến mày đầu tiên để thực hiện một cuộc trả thù đẫm máu cho xem.

"Và đã vào Tantalus thì thoát ra kiểu gì? Đừng lo hão nữa, lo mà gửi điện báo đi."

"Tôi lo cho ngài thôi. Chẳng phải dạo trước có tin đồn xảy ra sự cố ở Tantalus sao. Nếu thằng này cũng trốn ra được..."

"Nếu nó có khả năng trốn ra khỏi đó thì nó đã trốn khỏi xe áp giải của chúng ta rồi. Thay vì lo chuyện hão huyền thì đi gọi người phụ trách ra đây mau. Bàn giao xong rồi còn về sớm. Đến Tantalus một lần thôi đã là quá nhiều rồi."

"Tôi đã gửi điện báo rồi. Giờ chỉ chờ hồi âm..."

Ngay khoảnh khắc đó, mũi tên trên tấm biển báo bắt đầu rung chuyển. Cả hai viên cảnh sát và cả tôi – người đang đọc suy nghĩ của họ – đều đồng loạt căng thẳng.

Mũi tên được vẽ bằng sơn trên thân biển báo bằng thép. Không hiểu vì lý do gì, mũi tên vốn dĩ chỉ là một hình vẽ lại đang rung lên bần bật. Tất cả im lặng quan sát tấm biển. Mũi tên trên đó rung ngày một mạnh, xoay vòng vòng như thể có động đất, rồi đột ngột–

Chỉ thẳng xuống mặt đất.

Răng rắc, một tiếng động như có thứ gì đó vỡ tan vang lên.

Ngay lập tức, hai viên cảnh sát không tin vào mắt mình trước cảnh tượng hiển hiện trước mặt.

Nơi vốn là hoang mạc khô cằn chỉ một giây trước, giờ đây bỗng xuất hiện một vực thẳm không thấy đáy.

Cái hố sâu thẳm vừa lộ ra trông vô cùng lạc lõng.

Giữa bình nguyên rộng lớn, nơi khó lòng tìm thấy một bóng cây ngọn cỏ nhưng bù lại tầm nhìn thoáng đãng đến tận đường chân trời, lại có một cái hố không thấy đáy đâm toác ra một cách vô lý. Bảo là bẫy ai đó đào thì quá lớn và sâu, còn bảo là tạo vật tự nhiên thì lại quá khiên cưỡng.

Cả viên cảnh sát lẫn tôi đều thoáng nghi ngờ liệu đây có phải ảo giác không, nhưng bóng tối vô tận mà chỉ có sự hư vô mới tạo ra được cùng luồng gió rít vào bên trong đang khẳng định đó là sự thật. Viên cảnh sát lặng người nhìn xuống vực thẳm.

Trong lúc hai người họ còn đang tự hỏi liệu có phải mình đang mơ không thì.

[Đã xác nhận.]

Một giọng nói khô khốc vang lên từ phía tấm biển báo. Trong khi hai viên cảnh sát giật nảy mình trước giọng nói không rõ nguồn gốc, tấm biển vẫn tiếp tục nói bằng tông giọng máy móc.

[Xác nhận hoàn thành nhiệm vụ. Vui lòng kết thúc nhiệm vụ bằng cách bàn giao tội nhân cho chúng tôi.]

Viên cảnh sát bị choáng ngợp trước cảnh tượng đó bèn giơ tay chào tấm biển. Một dáng vẻ thật nực cười, nhưng cả hai người họ đều đang bị mê hoặc, cứ như thể tấm biển báo kia chính là một năng lực giả đã tạo ra vực thẳm này vậy.

"Tôi là Cảnh úy Evian của vùng Edelfite. Chúng tôi nên bàn giao tội nhân vào đâu ạ?"

[Nhiệm vụ của ngài là áp giải tội nhân đến Tantalus.]

Tantalus.

Nhà tù trong vực thẳm mà các vị thần đã tạo ra để giam giữ những người khổng lồ.

Dù cái tên chắc chắn là lấy từ thần thoại, nhưng có thể dễ dàng đoán ra Tantalus nằm sâu trong bóng tối kia. Viên cảnh sát nhìn xuống vực thẳm sâu hun hút rồi nuốt nước bọt cái ực.

"Chúng, chúng tôi có phải trực tiếp đi xuống dưới không?"

[Ngài không nhất thiết phải đi cùng, phương thức bàn giao sẽ tùy theo quyết định của ngài.]

Này, cái biển kia. Chờ chút đã.

Viên cảnh sát nở một nụ cười nhạt. Gã đã nắm bắt được ẩn ý sau câu nói không cần đi cùng mà vẫn đưa được người xuống.

À không, thực ra nói là "nắm bắt ẩn ý" thì hơi quá. Bởi vì ngay từ đầu, viên cảnh sát đã đầy rẫy ý định ném tôi xuống hố rồi.

Lời nói của tấm biển chẳng khác nào trao cho gã sự chính đáng để thực hiện kế hoạch đó.

"Này, nhấc phía bên kia lên."

Hiểu ý cấp trên, viên cảnh sát cấp dưới do dự nắm lấy chân tôi.

"Việc, việc này có ổn không ạ? Rơi xuống đó thì chắc xương cốt cũng chẳng còn..."

"Xương cốt không còn thì đã sao? Dù gì cũng là loại rác rưởi không thể cải tạo nên mới bị tống vào Tantalus mà. Chết luôn ở đây thì có vấn đề gì."

Khoan, này, không, đại ca ơi. Bình tĩnh nào.

Tôi sẽ cải tạo mà. Sau này tôi sẽ đọc tâm trí vừa phải thôi, lừa đảo cũng bớt lại, làm ơn nếu có ném thì cũng buộc cho tôi cái dây thừng với...

"Dù vậy thì vẫn..."

"Hay mày muốn tao với mày nắm tay nhau cùng đi xuống dưới đó? Hử?"

Có vẻ không muốn điều đó nên gã cấp dưới vội vàng nhấc chân tôi lên. Tôi vùng vẫy một cách tuyệt vọng, nhưng với cơ thể bị trói chặt bởi đai áo bó, tôi chẳng thể làm gì được.

Hai người họ nâng tôi hai bên, phối hợp nhịp nhàng đung đưa qua lại. Một, hai. Mỗi lần chuyển động từ trái sang phải, người tôi lại bay lên cao hơn một chút rồi hạ xuống.

Và lần thứ ba, ngay sau khi tôi đạt đến độ cao nhất, thứ đang giữ lấy tôi bỗng biến mất.

Một cảm giác tự do hoàn toàn bao trùm lấy cơ thể tôi.

...À.

Cứ thế, tôi bị ném xuống vực thẳm sâu không thấy đáy.

u146981-4e1ddf56-8474-4b6e-a31e-b3f814684a0e.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!