Chương 12 : Undead
Khi thân thể trở thành Undead, trái tim cũng dần thôi không còn là con người nữa. Claire cảm nhận rõ điều đó.
(……Có lẽ bây giờ mình không còn ghét bản thân như lúc mới biến thành Undead nữa.)
Một Hiệp sĩ cao quý chiến đấu vì thần linh. Claire từng sống với niềm kiêu hãnh ấy, nên khi trở thành Undead, cô không thể chấp nhận được.
Không thể chịu đựng nổi đến mức từng muốn tự sát.
Thứ phản kháng ấy, giờ đã chẳng còn.
(……Dù là do biến thành Undead hay vì lý do nào khác, sự ghê tởm và nỗi sợ mà mình từng dành cho Yurai đã hoàn toàn biến mất. Thậm chí, mình chẳng còn thấy khó chịu khi bị cô ấy chạm vào…)
Cơ thể Yurai rất ấm áp. Còn cơ thể Claire thì lại lạnh lẽo bởi gió đông, và bây giờ đang dần được sưởi lại từ hơi ấm ấy.
(……Một con quái vật kỳ lạ. Có thể giết hàng chục ngàn người không chớp mắt, vậy mà lại lo lắng cho mình, còn mang dáng vẻ trăn trở… Hoàn toàn không giống một con Quái vật gì cả.)
Dẫu có trí khôn hiểu được tiếng người đi chăng nữa, Thì quái vật thường rất tàn bạo, và nhẫn tâm, chẳng bận tâm gì đến con người cả.
(Mình không nghĩ cô ấy giả vờ quan tâm… Làm vậy chẳng mang lại lợi ích gì cho Yurai cả… Nếu có ai đang giả vờ bi quan, thì đó lại chính là mình.)
Nỗi tuyệt vọng ban đầu đã tan biến. Dù chưa tìm lại được ý chí sống, nhưng ít nhất, cô đã có thể sống một cuộc đời bình thường.
Dẫu vậy, Claire vẫn muốn giả vờ mình còn tuyệt vọng.
(Nếu hồi phục quá nhanh… sẽ giống như bản thân con người mình vốn chẳng có giá trị gì, và điều đó khiến mình không cam lòng.)
Cô nhớ về mười tám năm đã sống với thân phận con người.
Dù có nhiều khó khăn, những ngày ấy vẫn rực rỡ và đẹp đẽ làm sao.
Cô từng có vô số điều quý giá, không thể thay thế.
(Cái tôi đã từng sống trong những ngày tháng ấy nay đã biến mất. Tương lai đáng lẽ thuộc về mình cũng chẳng còn. ……Ấy vậy mà, mình lại thấy chẳng sao cả. Rằng cũng không tệ nếu vứt bỏ quá khứ… từ bỏ gia đình và bạn bè thân thương, rồi tiếp tục sống như một Undead.)
Claire khẽ thở dài.
(……Yuuri vẫn ở bên mình. Có lẽ thế là đủ. Nếu chấp nhận bản thân mình là kẻ nhẫn tâm đến mức có thể buông bỏ quá khứ, có lẽ sẽ dễ dàng hơn.)
Claire khẽ vuốt ve mái đầu Yurai khi ôm lấy cô bé.
Tuổi thật của Yurai, cô không rõ. Nhưng cô trông chừng đâu đó mười hai, còn độ tuổi trong tâm hồn thì lại mù mờ.
Từ những lời Yurai kể, Claire biết rằng, cô được sinh ra trong bóng tối của một hầm ngục, và chỉ mới gần đây bước ra ngoài. Cô cũng nghe chuyện Yurai đã hủy diệt cả một thị trấn. Yurai nói đó chỉ là tai nạn, và Claire cũng hiểu rõ, lỗi là do nằm ở con người.
Dẫu vậy, Yurai vẫn là một quái vật bí ẩn, còn quá nhiều điều chưa rõ.
Mặc cho có một mặt đáng sợ đi chăng nữa, tận sâu bên trông, cô lại giống hệt một đứa trẻ.
Cô không chỉ đơn thuần là một sinh vật được sinh ra từ năng lượng ma thuật.
(Yurai thậm chí còn tỏ vẻ lo cho mình, nhưng chính mình mới là người lo cho cô… Cảm giác như nhất định phải có ai đó ở bên cạnh cô bé này vậy…)
Nhìn dáng vẻ lúng túng của Yurai trước sự im lặng của mình, Claire chợt thấy những cảm xúc suýt quên lãng của một Thánh hiệp sĩ trỗi dậy.
Đó là mong muốn giúp đỡ người gặp khó khăn.
Là khát khao cứu rỗi những tâm hồn mang gánh nặng lo âu.
Claire nhận ra rằng, ngay cả khi đã trở thành Undead, cô cũng không muốn vứt bỏ những cảm xúc ấy.
Claire dùng đầu ngón tay mân mê những sợi tóc trắng mịn màng của Yurai. Đó một cảm giác muốn được che chở khẽ dâng lên.
“…Không phải là do tôi đã mở lòng đâu. Chỉ là tôi không muốn xua đuổi người thôi. Tôi vẫn chưa biết người có ý nghĩa gì với tôi…”
Khẽ thì thầm, Claire đổi tư thế, nhẹ nhàng ôm lấy Yurai.
Thân thể nhỏ bé nhưng ấm áp ấy từ từ làm tan chảy trái tim cô.
(……Mình đang được một cô gái ôm!?)
Yurai không hề ngủ—chỉ khép mắt lại—nên cảm nhận rõ rệt mọi cử động của Claire.
Dù bị vuốt ve mái tóc, bị chơi đùa với từng sợi tóc, cô vẫn giả vờ không phản ứng. Nhưng khi được ôm vào lòng, thì không thể nào giữ nguyên được nữa. Thân thể khẽ cứng lại một thoáng. Claire dường như không nhận ra.
(Cô ấy biết mình vẫn tỉnh. Vậy mà vẫn ôm mình. Hmm… Bị người khác làm thế này, thật sự khiến mình có cảm giác bản thân thật sự đã trở thành con gái. Nếu mình còn là con trai, chắc chắn Claire sẽ không ôm ốp như vậy. Cũng chẳng áp ngực vào mặt mình một cách vô tư thế này.)
Cảm nhận sự mềm mại ấy, nhịp tim Yurai khẽ dồn dập hơn. Nếu cô còn mang cơ thể nam giới, phản ứng có lẽ đã khác, nhưng giờ thì không.
Cô bây giờ chỉ đơn giản là thấy dễ chịu.
(……Mà thôi, việc cô ấy đáp lại như thế này chứng tỏ những gì mình làm không sai, phải không? Không cần vội… cứ từ từ gần gũi nhau là được…)
Trong không gian chỉ còn nghe thấy tiếng thở của cả hai, thời gian lặng lẽ trôi.
Nửa tiếng đã trôi qua, hay có lẽ là một giờ.
Từ lúc nào chẳng hay biết, Yurai thật sự đã thiếp đi.
Khi cô mở mắt ra lần nữa, Claire đã không còn nằm ở bên cạnh.
“…Claire?”
Yurai vẫn còn ngái ngủ, và đưa mắt nhìn xung quanh.
Đứng trước tủ quần áo, Claire khoác lên mình chiếc váy xanh đậm, đơn giản mà tinh tế. Trên cổ, một sợi dây chuyền ánh bạc lấp lánh.
Có lẽ trong lòng đã có chút thay đổi, bởi cô không còn mang dáng vẻ buông xuôi, và thất thần nữa.
“…Claire, trông cô đẹp lắm đấy~”
Làn da tuy hơi nhợt nhạt, nhưng cùng với mái tóc xanh lam, mà nay còn thêm bộ váy xanh đậm—cứ như thể cô ấy đắm chìm trong biển sắc xanh. Nhưng không thể phủ nhận rằng, vẻ đẹp ấy vô cùng cuốn hút.
“…Cảm ơn.”
“Ồ, cuối cùng cô cũng chịu trả lời. Cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa?”
“…Tôi cũng không rõ.”
“Hiểu rồi. Này, cô có muốn tôi khám phá hầm ngục không? Chúng ta có thể săn kho báu, chiến đấu với Quái vật. Thỉnh thoảng ra ngoài đi dạo một chuyến chắc cũng không tệ đâu nhỉ?”
“…Đó là mệnh lệnh sao?”
“Hử? Hmm…À thì, phải, là mệnh lệnh đó~.”
(Phải chăng việc biến nó thành mệnh lệnh thì có ý nghĩa gì chăng? Chà, Mình cũng không hiểu, nhưng… thôi, tạm vậy đi.)
“Vậy thì tôi đành nghe theo thôi.”
“Được rồi, đi thôi nào~.”
Yurai nhảy xuống giường, tiến đến gần Claire và nắm lấy tay cô.
Claire lặng lẽ đi theo, không chút kháng cự.
“À mà này, cô mặc bộ váy đó có ổn không? Chúng ta sắp vào hầm ngục đấy.”
“…Tôi nghĩ sẽ ổn thôi.”
“Thế thì tốt. Dù sao thì quái vật thường không tấn công tôi, cơ mà chúng có tấn công đi chăng nữa, thì chúng ta cũng xử lý được thôi.”
(Mình vẫn chưa rõ vì sao Claire lại vực dậy tinh thần, nhưng ít ra, đây là một bước tiến! Mong rằng từ đây cô ấy sẽ càng tốt hơn.)
Trên gương mặt Claire chưa hề có nụ cười. Nhưng cũng không còn vẻ u ám nữa.
Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến Yurai thấy mãn nguyện.
Cô siết chặt đôi tay Claire lại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
