Chương 15 : Sự thay đổi
Claire là người đáp lại câu hỏi của cô pháp sư.
“Đúng vậy. Kẻ đã phá hủy cả thị trấn đó — chính là con quái vật kia.”
Nỗi sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt của ba cô gái tộc Không mắt(Eyeless).
“Chỉ… Chỉ với một người thôi mà đã có thể phá hủy cả thị trấn sao…?”
“Phải. Dù tôi không có tận mắt chứng kiến cảnh ấy.”
“S-Sao lại có thể làm chuyện như thế được…? Thị trấn đó có hơn 20.000 người dân cơ mà… Xóa sổ tất cả… Thật điên rồ…”
Thấy vậy, Yurai lên tiếng biện hộ — cô nghĩ mình nên nói rõ lý lẽ.
“Nếu lúc đó tôi còn tỉnh táo, tôi cũng không có ý định tàn sát 20.000 người dân đâu. Đó chỉ là một tai nạn thôi. Chỉ là một cơn bùng phát năng lượng ma thuật(ma lực) nhỏ thôi. Thị trấn đó bị hủy diệt là chuyện tôi đã không lường trước được thôi mà."
Chỉ mới nghe giọng cô nói thôi, ba người kia đã vô thức run lẩy bẩy.
“Yurai, im lặng.”
“Vâng…”
Yurai ũ rũ cụp vai xuống.
(Chẳng lẽ mình sẽ không bao giờ nói chuyện được với ai khác ngoài Claire ư…? Nếu mình luyện tập nhiều hơn, có khi sẽ đỡ hơn một chút chăng…?)
“Tôi cũng cho rằng việc Yurai làm là một tội nặng không thể tha thứ. Dù chỉ là tai nạn, nhưng tước đi mạng sống của hàng vạn người quả thật là tàn nhẫn và dã man. Tuy vậy, tôi tin rằng Yurai không phải người sẽ làm hại người khác vô cớ… có lẽ vậy.”
(Đừng có thêm “có lẽ” vào chứ… nghe chẳng tin tưởng chút nào… Nhưng mà, cũng phải thôi, đúng là nhìn qua những chuyện mà mình đã làm, thì khó trách…)
“Ít nhất thì cũng đúng khi nghe thấy tiếng hét, Yurai đã vội chạy tới cứu các cô. Thành thật mà nói, tôi lúc đó cũng rất ngạc nhiên đấy… Dù sao đi nữa, cô ấy sẽ không tấn công người khác vô cớ đâu.”
“...P-Phải rồi. Cô ấy đã cứu chúng tôi, dù sao đi nữa… Ờ thì… C-Cảm ơn cô… đã cứu chúng tôi…”
“Cảm ơn…”
“Cảm ơn…”
Cả ba người họ cúi đầu rụt rè nói.
(Không có gì đâu, thật đấy, đừng bận tâm.)
Yurai thật sự muốn đáp lại họ một cách nhẹ nhàng, nhưng nghĩ rằng chỉ khiến họ sợ thêm, cô chỉ có thể mỉm cười trong im lặng.
“Vậy thì, đi tới chỗ Pháp trận dịch chuyển thôi.”
Dưới sự chỉ dẫn của Claire, họ cùng nhau tiến về phía đó.
Dọc đường đi, thỉnh thoảng có vài con quái vật xuất hiện, nhưng Claire đã hạ chúng dễ dàng ngay tức khắc. Cô dùng Phong ma thuật (Hắc hệ), những lưỡi dao gió lạnh buốt xé toạc cơ thể lũ quái.
Luồng gió đó khiến cả ba cô gái tộc Không mắt(Eyeless) cảm thấy rất khó chịu, nên mỗi lần Claire thi triển loại ma thuật đó, họ lại vô thức co rút người lại. Nhìn thấy thế ai chả sợ, còn Claire thì thoáng lộ vẻ tổn thương.
Khi đến được Pháp trận dịch chuyển, cả nhóm năm người cùng lúc quay trở lại mặt đất. Bên ngoài hiện giờ trời đã về chiều, ánh hoàng hôn phủ màu cam dịu dàng lên khắp nơi.
Không khí dần chuyển sang sắc cảnh chia tay, Yurai nói với ba cô gái một câu cuối cùng.
“Nếu sau này có gặp rắc rối, hãy đến thị trấn Grimoire. Tôi hiện tại đang ở đó một thời gian.”
Ba cô gái gật đầu, trong khi vẫn không ngừng run rẩy.
Sau đó, họ biến mất vào khu rừng, còn Yurai và Claire lại tiếp tục hành trình trở về.
“Ba người đó đi sâu vào rừng rồi, không biết họ sống ở đâu nhỉ?”
“Tôi cũng không rõ. Nhưng vì Á Nhân(Demi-human) thường bị kỳ thị vì ngoại hình khác biệt của họ, nên thường sống ẩn dật ở nhiều nơi khác nhau. Gần thị trấn Grimoire hình như cũng có một ngôi làng như vậy thì phải.”
“Ra thế… Không biết liệu chúng ta có gặp lại họ không nhỉ?”
“Có lẽ.”
“Ừm… Thế có cách nào để tôi có thể nói chuyện mà không dọa họ không? Kiểu như kiểm soát năng lượng ma thuật(ma lực) tránh rò rỉ ra ngoài chẳng hạn?”
“...Với lượng ma lực của ngài, kiểm soát nó gần như là bất khả thi. Nhưng nếu chúng ta tìm kiếm kỹ trong thị trấn, có lẽ sẽ có 'Đạo cụ' nào đó có thể giúp kiềm chế năng lượng ma thuật.”
“Thật sao? Vậy thì đi tìm thôi. Claire, cô giúp tôi nhé~.”
“Đó là lệnh s—”
“Là mệnh lệnh đó~”
“...Đã rõ.”
(Vậy là chỉ khi gọi là “mệnh lệnh” thì mới chịu nghe lời hả? Quy tắc gì kì lạ thế. Nhưng thôi, nếu thế giúp Claire dễ dàng chấp nhận hơn thì cũng tốt.)
Ánh hoàng hôn nhẹ nhàng bao phủ cả hai. Yurai, người vốn thấy ánh sáng ban mai khiến lòng nặng nề, lại cảm thấy ánh chiều tà này thật đẹp.
“...Xin lỗi cô nhé, Claire.”
“...Vì chuyện gì?”
“Vì đã biến cô thành Undead.”
“...Tại sao lại phải xin lỗi tôi?”
“Không phải tôi cố ý hay có ác cảm gì đâu. Nhưng dù sao, chính vì tôi mà cô mới thành ra như thế này. Nên tôi nghĩ… ít nhất cũng nên nói lời xin lỗi.”
“...Không, đó hoàn toàn không phải lỗi của ngài. Hoàn cảnh khi đó chắc tệ lắm. Dù sao, tôi vẫn còn đang ‘sống’. Thế là đủ rồi.”
“...Ra vậy.”
“Hơn nữa, tôi thật sự ngạc nhiên khi thấy ngài giúp ba người kia hơn. Ngài trông không giống người xấu cho lắm.”
“Tôi nói rồi mà, tôi không phải loại người như thế đâu. Tôi thật sự rất yêu hòa bình đấy nhé.”
“...Điều đó nghe hơi khó tin. Một người yêu hòa bình mà lại điều khiển một con Hắc Nhân Ngưu(Black Orc) như con rối vừa nãy, bắt nó giết đồng loại rồi tự tay siết cổ mình sao?”
“...T-Tại vì đó chỉ là một con quái vật ngu xuẩn thôi! Tôi đâu làm thế với con người đâu chứ!”
“...Chà, cứ cho là vậy đi.”
“Tôi nói thật mà!”
Dù Yurai đã nói hết những gì trong lòng cô nghĩ, Claire vẫn giữ vẻ mặt nghi ngờ.
Yurai chợt nhận ra — để có thể được tin tưởng, khó thật đấy.
“Nếu những ngày tháng cứ yên bình như thế này mãi, thì tôi cũng chẳng làm hại ai đâu.”
“...Tiếc là, có lẽ những ngày tháng yên bình đó sẽ không kéo dài lâu đâu.”
“...Tại sao?”
“Không chỉ vì Người bị gọi là Ma vương, mà xét theo khách quan mà nói, ngài quá nguy hiểm. Giờ này có lẽ khắp nơi đã bắt đầu chuẩn bị để thảo phạt ngài rồi. Khi họ đã sẵn sàng… kẻ địch sẽ xuất hiện trở lại thôi.”
“Ra vậy… Thế tôi phải làm sao đây? Bỏ chạy à?”
“Không có ích gì đâu. Dù ngài có chạy đến đâu, họ vẫn sẽ truy lùng người”
“Ugh… Vậy là tôi phải chiến đấu mãi cho đến khi không còn kẻ thù nào sao?”
“...Không cần phải làm thế. Chỉ cần ngài trở nên đủ mạnh — mạnh đến mức không ai dám động vào nữa. Khi đó con người mới nhận ra rằng, đánh người chỉ đem lại tổn thất lớn cho họ thôi, điều đó sẽ khiến họ từ bỏ.”
“...Dùng sức mạnh áp đảo à, hử. Cuối cùng vẫn phải quay lại con đường đó sao… Nhưng Claire, cô sẽ ổn với điều đó chứ? Nếu tôi bị đánh bại, chẳng phải cô sẽ được tự do sao?”
“Tôi không thể sống trong thế giới loài người được nữa. Nơi duy nhất tôi có thể sống yên ổn… là ở bên cạnh người. Tôi muốn bảo vệ nơi mình thuộc về. Tôi không muốn ngài bị đánh bại.”
“…Ra là thế.”
(Cô ấy đã từng thu mình đóng cánh cổng trái tim, mà giờ lại chịu nhượng bộ mở lòng hơn. Cố gắng để sống như một con người thật sự… Chẳng lẽ chỉ vì ngủ một đêm bên cạnh ai đó thôi, mà đã thay đổi tới mức này sao? Chắc không phải đâu nhỉ… Nhưng thôi, chỉ cần Claire đã quay lại như trước đây là tốt rồi.)
Yurai nắm lấy tay Claire. Bàn tay ấy — giờ đã ấm áp hơn rất nhiều.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Cô chủ nhỏ và nàng hầu nóc nhà, motip này quen quá rồi :))