Fushi no majo wa man no inochi o gisei ni shite mo arikitarina negai o kanaetai

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Vol 1 - Chương 13 : Trạng thái

Chương 13 : Trạng thái

(......Claire im lặng thật. Không phải là cô ấy vốn ít nói, mà có vẻ như hôm nay chẳng có tâm trạng trò chuyện với mình.)

Sau khi chuẩn bị sơ qua, Yurai cùng Claire rời khỏi thị trấn. Cả hai đi xuống tầng thứ nhất của Hầm ngục Bóng Tối, nhưng dù Yurai có bắt chuyện, Claire chỉ đáp lại những câu ngắn gọn kiểu “Ừ” hay “Ờ.” Cô vẫn trả lời khi được hỏi, nhưng hoàn toàn không hứng thú với mấy câu chuyện phiếm.

Claire có thể vực dậy tinh thần thì đúng là tốt thật, nhưng tiếc thay, khoảng cách giữa hai người chẳng tiến lại gần được bao nhiêu.

(Chỉ ngủ cạnh nhau thì sao mà thân hơn được chứ. Ừ thì, tất nhiên rồi. Mình đâu có phải kiểu người quá sốt sắng muốn gần gũi với con gái đâu — cứ từ từ thôi.)

Tạm gác Claire sang một bên, lũ quái vật trong Hầm ngục Bóng Tối dường như chẳng hề quan tâm đến cả hai. Dù có chạm mặt, chúng cũng chỉ lướt ngang qua, như thể chúng coi cô đồng loại.

“Ê này, Claire. Bình thường thì quái vật sẽ tấn công con người, đúng không?”

“Đúng thế.”

“Vậy thì việc chúng không tấn công chúng ta chắc là vì chúng nghỉ cả hai ta là đồng loại đúng không?”

“Tôi nghĩ chắc vậy.”

“Nếu chúng ta chủ động đánh trước thì sao? Chúng sẽ tấn công chứ?”

“Tôi không biết nữa……”

“Cho tôi thử nhé?”

“Tùy ngài.”

“Rõ rồi.”

Yurai giơ tay lên, niệm phép 'Gay đau đớn'(Pain Infliction) lên con goblin màu đen mà cô vô tình trông thấy.

“Gugya!?”

Con quái vật Goblin phun ra máu, ngã vật ra đất. Nhìn nó có vẻ chưa chết, nhưng hoàn toàn mất sức chống cự.

“……Hừm, ma thuật này đúng là không thể giết ngay được, nhưng khả năng của nó rất mạnh……”

Nhìn thấy con Goblin đang co giật trong cơn hấp hối, Yurai khẽ chau mày rồi kết liễu bằng “Hắc Dạ Kiếm.” Thân thể con quái tan biến trong làn sương đen, để lại một viên đá sẫm đỏ.

“À, thì ra là quái vật trong hầm ngục sẽ biến mất khi chết à……”

Đây là lần đầu tiên Yurai giết quái vật trong hầm ngục. Cảm giác ấy thật lạ — Một điều chắc chắn là, không thể có ở thế giới cũ.

“……Không phải tất cả quái đều sẽ tan biến như thế. Có một số quái vật trên mặt đất khi chết, chúng sẽ để lại nguyên liệu và vật liệu. Còn quái vật trong hầm ngục thì tan biến thành màn sương đen và để lại đá ma thuật. Đá ma thuật có thể dùng để chế tạo thành đạo cụ ma pháp, cơ mà những viên đá loại ở tầng này chúng chẳng đáng giá bao nhiêu.”

“Ra vậy. Cảm ơn vì đã giải thích, Claire.”

“Không có gì……”

Giọng điệu lạnh lùng ấy khiến Yurai chỉ biết cười gượng.

(Có khi nào, cô ấy là kiểu người “tsundere” chăng? Ngoài lạnh trong nóng?)

“À mà, Claire này. Cô có biết chỉ số của bản thân không? Như là sức mạnh hay năng lượng ma thuật(Ma lực) chẳng hạng?”

“Tôi biết.”

“Ồ, vậy là không chỉ mình tôi thấy được. Vậy cô có thể cho tôi xem không?”

Claire thoáng do dự.

Yurai cảm nhận rằng thông tin trạng thái không phải thứ người ta dễ dàng chia sẻ.

“……Nếu đó là mệnh lệnh.”

(Mình đâu có muốn ra lệnh đâu…… Có lẽ Claire có ranh giới riêng của cô ấy. Nhưng mình cũng muốn biết về người khác, nên đành vậy thôi.)

“……Được rồi, coi như đó là mệnh lệnh đi.”

“Hiểu rồi. Vậy tôi sẽ nói.”

Theo những gì Claire tiết lộ —

Tên: Claire

Chủng tộc: Cựu nhân loại (Undead)

Giới tính: Nữ

Tuổi: 18

Cấp độ: 47

Sức mạnh: 30.200

Ma lực: 35.000

Kỹ năng: Kiếm thuật Lv.6, Cường hóa thể chất Lv.5, Hỏa ma pháp (Bóng Tối) Lv.6, Phong ma pháp (Bóng Tối) Lv.4, Hắc ma thuật Lv.1

Danh hiệu:Thuộc hạ của phù thủy, Kẻ phản nghịch

“Để tôi đoán nha, mấy cái thứ như ‘Hỏa ma thuật (Bóng Tối)’ hay ‘Hắc ma thuật’ chắc là cô mới học được gần đây sau khi trở thành Undead đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Tôi cũng nghĩ thế. Còn phần chi tiết thì để sau đi…… Thế, rốt cuộc cô mạnh tới đâu so với một người bình thường?”

“Tôi thuộc Bậc Hai.”

“……Có mấy Bậc tất cả?”

“Từ Bậc Một đến Bậc Bảy. Bậc Một là mạnh nhất.”

“Khoảng cách sức mạnh của Bậc Một và Hai là bao nhiêu?”

“bậc Hai từ 30.000 đến 100.000. Còn Bậc Một thì trên 100.000.”

“Khoảng cách lớn ghê”

“Không hẳn. Chỉ là Bậc Một vượt xa phần còn lại thôi. Người ta nói rằng vượt qua mốc 100.000 buộc phải phá vỡ bức tường giới hạn, và trên thế giới chỉ có khoảng hai mươi người Bậc Một mà thôi. Phần lớn Bậc Hai nằm trong khoảng 30.000 đến 50.000. Còn những ai trong khoảng 50.000 đến 100.000 đôi khi được gọi là ‘Giới hạn Bậc Một.’”

“Ra vậy……”

(Theo tiêu chuẩn đó thì sức mạnh hơn 80.000 của mình là ‘Giới hạn Bậc Một’ rồi……)

“Chỉ số sức mạnh của tôi khoảng 80.000. Vậy có được tính là cao không?”

“……Rất cao là đằng khác. Khó ai trong số nhân loại có thể đánh bại được người..”

“Thế còn Năng lượng Ma Thuật(Ma lực) của tôi khoảng 900.000. Cái đó thì sao?”

Claire trợn tròn mắt khi nghe điều đó.

“……Nói ngắn gọn thì, người đã vượt quá giới hạn mà một con người có thể đạt được rồi.”

“……Ra vậy. Sức mạnh và ma lực của tôi chênh lệch nhau khá xa nhỉ, chuyện đó bình thường đúng không?”

“Không. Khoảng cách lớn như vậy rất hiếm.”

“Thế, cô tính toán chỉ số sơ bộ sức mạnh của tôi như thế nào?”

“Tôi cũng không rõ chi tiết. Nhưng, người ta nói rằng, nó tùy thuộc vào mức sát thương tối đa mà người đó có thể gây ra."

“Vậy nếu ai đó chịu đòn giỏi nhưng sức tấn công yếu thì mức sát thương gay ra sẽ thấp à?”

“Vâng.”

“Ra vậy……”

“……Trong trường hợp của người, sức tấn công tối đa vẫn còn trong phạm vi con người, nhưng lượng Năng lượng Ma thuật(Ma Lực) lại vượt xa nhân loại…… Tôi nghĩ vậy.”

“Vậy có nghĩa là tôi hợp chiến đấu lâu dài?”

“Vâng. Hoặc người cũng có thể một mình cân cả nhiều đội quân(kẻ địch) cùng một lúc.”

“Hiểu rồi……”

(Mình cũng hiểu đại khái rồi, nhưng vẫn chưa thể cảm nhận được hết. Có lẽ mình phải thử sức thì mới cảm thấy rõ rằng được. Mà, thật ra mình cũng còn nhiều điều muốn hỏi lắm……)

“À, mà này, tôi tự nhiên lại có thêm một cái tên khác ngoài Yurai. Cô có biết điều gì không Claire?”

Một cái tên lạ: Filanzer. Chắc hẳn nó có một ý nghĩa nào đó, nhưng chẳng có cuốn sách nào từng đề cập đến nó.

“Ngài có tên khác ngoài tên gốc à?”

“Ừm.”

Claire lại mở to mắt.

“Một con quái vật có tên riêng…… điều đó đồng nghĩa với việc là kẻ thù của thế giới, hay của thần linh. Người ta nói những cái tên như vậy được ban cùng với danh hiệu Quỷ Vương.”

“……Ra vậy.”

(Nghĩa là mình bị Thần linh nhắm tới à?)

“Vậy Thần linh là gì? Họ có tồn tại à?”

“Tôi nghĩ chắc là có. Nhưng chỉ những người có kỹ năng đặc biệt mới có thể nghe được giọng nói của ngài. Hầu hết mọi người, kể cả tôi, chưa từng nghe thấy giọng nói của Thần linh. Thỉnh thoảng, Thần linh sẽ chỉ dẫn và gợi ý cho vài người trên mặt đất — đó là điều ngài thường làm. Nhưng ngài chưa bao giờ giáng lâm trực tiếp. Thành ra, cũng chẳng ai hiểu nổi ngài đang nghĩ gì.”

“Ra thế…… Vậy là tôi bị coi là kẻ thù của một thứ gì đó mà chính con người cũng chẳng hiểu. Phiền thật đấy.”

Trong lúc vừa nói chuyện, cả hai người lại xuất hiện thêm ba con goblin màu đen nữa.

Yurai Triệu hồi ‘Hắc Dạ Kiếm’ ra, chém gục một con chỉ trong một nhịp. Hai con còn lại liền nhận ra họ là kẻ địch, thì liền lao tới. Cô nhẹ nhàng hạ chúng bằng hai nhát chém.

Và ba viên đá ma thuật lăn ra trên đất.

“Máy viên này ăn được không nhỉ?”

“Đối với con người chắc chắn sẽ đau bụng.”

“Thế còn quái vật thì sao?”

“Tôi không biết.”

(Trong truyện mà mình thường thấy, những con quái vật ăn mấy thứ như thế này vẫn ổn mà nhỉ?)

“Thế tôi thử ăn một viên nhé.”

“……Tùy ngài.”

“Nếu ta có lăn ra đất, nhớ vắc ta về nhé~.”

“……Nếu đó là mệnh lệnh.”

“Ừ thì, cô cứ coi như vậy đi.”

Yurai cầm viên đá, cho vào miệng.

Có hơi cay, nhưng không khó chịu lắm. Cô nhai rột rột rồi nuốt xuống, cảm thấy một luồng năng lượng ấm ấp nhẹ nhàng lan tỏa khắp cơ thể.

“……Tôi không bị gì cả, cũng chẳng nhận được gì cả. Có lẽ nếu là viên đá của quái vật mạnh hơn thì sẽ khác chăng?”

“Tôi hiểu rồi……”

“Nếu tôi ổn thì có lẽ cô cũng nên thử ăn một viên xem sao, Claire. Giờ chắc cô có thể ăn được rồi đấy.”

“……Nó có ngon không?”

“Hơi cay một chút.”

“……Thôi, tôi xin kiếu.”

“Cô không ăn cay được à?”

“Vâng.”

“Vậy cô thích đồ ngọt à?”

“Vâng.”

“Hiểu rồi. Vậy mai chúng ta lên Thành phố Lâu đài, tìm thứ gì đó ngọt ngọt nhé~”

“……Nếu đó là mệnh lệnh.”

“Ừ thì, cô coi như vậy đi.”

“Đã rõ.”

Hai người tiếp tục tiến sâu vào Hầm ngục.

Không tỏ vẻ căng thẳng gì nhiều, bởi, chẳng quái vật nào dám tấn công họ. Cứ thế, họ đi dạo một cách thong thả.

Sau khi đi một vòng hết tầng thứ nhất, họ chẳng thấy gì đáng chú ý cả, cuối cùng, quay lại lối vào.

Tới đó, cả hai bước lên Vòng tròn Ma thuật dịch chuyển, đến tầng thứ sáu.

Theo lời Claire, vòng tròn ma thuật này cho phép người khác di chuyển tự do đến bất cứ tầng nào đã từng ghé qua. Bình thường, người ta phải đánh bại boss của từng tầng để mở khóa tầng kế tiếp. Nhưng vì Yurai sinh ra ở tầng thứ sáu, cô có thể bỏ qua từ tầng hai đến tầng năm.

Đến nơi, cả hai lại lặng lẽ đi tiếp trong hầm ngục một lúc.

(Đây là nơi miình được sinh ra…… Và cũng là nơi mình nhìn thấy thi thể của Eleanor tại nơi này……)

Trong lúc Yurai vừa đi vừa hồi tưởng lại, đột nhiên, một tiếng thét vang lên từ đâu đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Thật ra cái danh hiệu của Claire là "Người hầu của phù thủy" tôi chỉ đổi chút thôi, nên là theo nghĩa nào đó cô kiêm luôn cả 2 vai trò, đó là hiệp sĩ lẫn người hầu, chăm yurai như chăm em bé, à thì em bé 3 tháng tuổi thiệt mà. :))