Chương 14 : Á Nhân
Yurai lao về phía phát ra tiếng hét.
Chỉ vài giây sau, cô nhìn thấy năm con Hắc Nhân Ngưu(Black Orc) đang cầm chùy. Chúng đã dồn ba cô gái vào sát tường…
(Hả…? Không phải người à? Hay là quái vật…?)
Ba cô gái ấy có vẻ ngoài kỳ lạ đến mức khó mà xác định được là người hay quái vật. Họ có thân hình giống con người, nhưng làn da lại xanh xám, khuôn mặt thì không có mắt. Nhưng họ lại có miệng, răng nanh sắc nhọn như dã thú. Mái tóc đen và trên trán mỗi người đều mọc ra một chiếc sừng đen.
Cả ba người họ là. Một kiếm sĩ, một thương thủ và một pháp sư. Họ đã rút vũ khí sẵn ra, run rẩy chuẩn bị chiến đấu với năm con Hắc Nhân Ngưu kia.
(Một chủng tộc chẳng giống người cũng chẳng giống quái vật… Có lẽ là bán nhân? Loài bị kỳ thị ở thế giới này chăng…)
Khi Yurai còn đang nghĩ ngợi, lũ Nhân Ngưu đã giơ chùy lên. Cô gái Kiếm sĩ và thương thủ cố gắng phản công, nhưng đòn của lũ quái vật mạnh đến mức đánh bay cả vũ khí của họ.
(Tuy không biết họ là ai, nhưng trông có vẻ họ cần giúp.)
Yurai bước ra, đứng chắn giữa hai bên. Đám Nhân Ngưu thoáng ngẩn người, rồi vẫn vung chùy về phía cô.
“Điều khiển rối.”(Marionette)
Cùng với câu niệm chú, chuyển động của cả năm con đều khựng lại.
Yurai điều khiển một con trong số chúng tấn công bốn con còn lại. Cô điều khiển nó dùng chính chiếc chùy của mình mà đập vỡ đầu đồng bọn từng con một. Con cuối cùng thì bị bắt tự bóp cổ. Dù mục tiêu đã hoàn toàn mất ý thức, Ma thuật ‘Điều khiển rối’ vẫn còn hoạt động. Cuối cùng, con đó chết vì bị ngạt thở — nếu cô muốn, cô có thể khiến nó tự bẻ gãy cổ chính mình.
(Mình biết kẻ đang điều khiển là mình, nhưng đúng là Ma thuật này dã man thật... Nếu dùng lên con người, chắc mình biến thành kẻ phản diện mất… Thôi kệ, tiếp tục nào.)
“Ờm, các cô đều ổn chứ? Không ai bị thương chứ?”
Khi Yurai quay lại, ba cô gái kia còn tỏ ra khiếp sợ hơn cả lúc đối mặt với lũ quái vật. Họ co rút người lại, run rẫy bần bật, thậm chí thở còn không nổi.
“…Ể? Tôi… tôi chỉ có ý định giúp thôi mà…”
“Dù có giúp đi nữa, ngài vừa sử dụng thứ ‘Ma Thuật Bóng Tối’ mạnh mẽ như thế ngay cả trước mặt họ — bị dọa cũng sợ là phải thôi.”
Claire, người đã theo sau cô, nói chuyện một cách bình thản. Yurai gãi má, lúng túng nói.
“Ừ thì… nó đúng là thuộc loại Hắc Ma Thuật, nhưng nó đáng sợ đến thế sao?”
“Hắc Ma Thuật à? Tôi chưa từng nghe loại đó bao giờ. Nhưng dù là gì đi nữa, với người bình thường thì Ma Thuật của ngài thật đáng sợ.”
“Ra vậy… chắc trông tôi như hiện thân của cái ác nhỉ.”
“Không chỉ như đâu — Nó đúng là như thế thật.”
“Hả!? Tôi tồi tệ đến mức đó luôn á…?”
Yurai hơi bối rối, lùi lại vài bước tránh xa ra khỏi ba cô gái đang run rẫy.
“T-Tôi sẽ không làm gì đâu, Đừng lo? Tôi không có tấn công người vô cớ đâu…”
Cô cố gắng mỉm cười nhẹ để trấn an họ, nhưng cả ba người kia càng lúc càng tái mặt mày.
“Ngài không nên nói chuyện với họ như thế. Năng lượng ma thuật(Ma Lực) của ngài quá mạnh — đến mức chỉ cần nói thôi cũng khiến tâm trí họ bị ăn mòn rồi. Nhất là với người bình thường, khác với những Thánh Hiệp Sĩ.”
Câu nói than nhiên của Claire khiến Yurai xìu xuống.
“…Tôi xin lỗi ba cô. Tôi thật sự không cố ý đâu…”
Yurai thở dài, lùi thêm một chút nữa để tạo khoảng cách.
“Claire, chắc tốt hơn là tôi nên để cô xử lý vụ này. Tôi mà nói thêm chắc chỉ làm mọi thứ tệ hơn thôi.”
“…Đó là mệnh lệnh sao?”
“Ừ thì, cô cứ coi như vậy đi.”
“Nếu đó là mệnh lệnh, thì đành nghe vậy.”
Claire bước tới, giọng nhẹ nhàng nhưng vững chắc.
“Rất hân hạnh được gặp. Tôi là Claire, một Undead. Còn cô bé trông như một quái vật kia là Yurai — một Dark Lich.”
(Cô ấy vừa gọi mình là quái vật hả…? Mình thật sự trong đáng sợ đến thế sao…?)
Mặc kệ vẻ đang chán nản của Yurai, Claire tiếp tục nói.
“Bọn tôi không có ý định làm hại các cô đâu, hãy yên tâm. Giờ thì… các cô là tộc Không Mắt, đúng chứ? Hay là một Á nhân?”
“P-Phải… nhưng… C-Các cô là ai!? Muốn làm gì chúng tôi!?”
Người trả lời là một kiếm sĩ, có vẻ là trưởng nhóm.
“Không, tôi sẽ không làm gì cả. Ít nhất tôi không mang thành kiến gì. Nếu cần, tôi có thể đưa các cô tới Pháp trận dịch chuyển. Yurai chỉ muốn các cô được an toàn thôi.”
“S-Sao một Undead lại đứng về phía chúng tôi!? Undead lẽ ra phải tấn công những sinh vật sống chứ!?”
“Đúng vậy, thường là thế. Nhưng tôi không phải loại đó. Dù cơ thể tôi hiện giờ là một Undead, nhưng nhận thức của tôi vẫn còn là một con người. Tôi sẽ không tấn công vô cớ đâu — thấy ai gặp nạn, tôi cũng sẽ muốn giúp đỡ.”
“…Thật sao? Đúng là cô trông không có vẻ gì thù địch, nhưng…”
“Không cần các cô tin ngay đâu. Nếu muốn, tôi đã giết chết các cô từ lâu rồi. Vì tôi sẽ không làm như vậy, nên tôi mong rằng các cô đừng quá sợ hãi.”
“…Quả thật… Nếu định giết chúng tôi thì có lẽ đã chẳng còn đứng ở đây rồi… Mà còn được giúp nữa…”
“Tốt, các cô hiểu thế là được rồi.”
Không khí giữa họ có vẻ dịu lại đôi chút.
“Giờ thì, có muốn bọn tôi giúp các cô rời khỏi đây không? Có vẻ tầng này vượt quá sức máy người rồi.”
“Vâng… nếu hai người chịu giúp thì tốt quá. Từ tầng 5 xuống tầng 6, quái vật đã bắt đầu mạnh hẳn lên… Một con Hắc Nhân Ngưu chúng tôi còn xoay sở được, chứ năm con thì chịu…”
“Trong mê cung này, độ khó sẽ tăng mạnh ở mỗi tầng 6 và tầng 11. Con người đều biết rõ điều đó — có lẽ tộc Không Mắt các cô chưa nắm rõ thông tin?”
“B-bọn tôi có nghe, nhưng… Chúng tôi không ngờ lại khủng kiếp như thế…”
“Lần sau hãy xuống tầng 6 chỉ khi đã đủ thực lực tự mình vượt qua tầng 5 một mình.”
“…Ừm, chúng tôi sẽ ghi nhớ…”
(Ra là thế, giữa tầng 5 và tầng 6 đúng là khác biệt thật… Eleanor đã chết ở đây… chắc cũng không phải trùng hợp.)
“Được rồi, đi đến Pháp trận dịch chuyển thôi.”
“Vâng…”
Mọi chuyện tưởng chừng như đã kết thúc.
Nhưng rồi đột ngột cô gái pháp sư đứng phía sau cô gái kiếm sĩ giọng run rẫy hỏi: “Đ-Đợi đã! Tôi hiểu là hai người không có ý định hại chúng tôi… nhưng… tôi cảm nhận được cùng một luồng năng lượng ma thuật(ma lực) như cái lúc thị trấn Grimoire bị phá hủy… Cái người Dark Lich đó… là các người sao…?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
