Finding Avalon: The Quest of a Chaosbringer

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15115

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 10

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Tập 04 - Chương 6 Một Chặng Đường Dài

“Sếp của ta đang ngứa ngáy chân tay muốn gây chiến lắm rồi. Để ta lột cái mặt nạ đó ra rồi lôi cổ ngươi đến trước mặt ông ta!”

Tôi chẳng hiểu hắn đang lảm nhảm gì, và vẫn còn mù tịt về chuyện đang xảy ra... Nhưng dù thế nào cũng không thể để hắn lột mặt nạ, nếu không chị ấy sẽ nhận ra thân phận thật của tôi.

“Cô Mặt Nạ... Chạy đi...!” Chị Satsuki thều thào. Chị và những người khác đều gục ngã trên mặt đất, chật vật hít thở vì gã này đang dùng Aura của hắn để áp chế tất cả.

Tôi đã từng nếm trải cảm giác bị Aura của một đối thủ mạnh hơn áp đảo, nên tôi biết nó có thể nghiền nát ý chí chiến đấu của một người trong nháy mắt. Sẽ chẳng còn nghĩ được gì khác ngoài việc buông xuôi. Không một ai có thể đối mặt với một luồng Aura như thế mà vẫn tiếp tục chiến đấu—trừ anh trai tôi ra.

Phải xử lý gã này thật nhanh, nếu không Aura của hắn sẽ gây ra tổn thương vĩnh viễn cho cơ thể và tinh thần của các bạn cùng lớp anh trai tôi.

Làm sao để chặn hắn lại đây?

Gã đàn ông đeo đầy trang sức có một huy hiệu mặt trời trên ngực, giống hệt tên ngốc mà tôi đã quật ngã lúc trước, có nghĩa là hắn thuộc Soleil. Tôi chắc mẩm hắn cũng chính là kẻ đã đánh chị Satsuki. Bọn Soleil này xấu xa đến độ mẹ tôi còn gọi chúng là một lũ du côn, thế nên tôi thấy mình hoàn toàn có quyền dùng toàn lực để dạy cho hắn một bài học.

“Sao thế?” gã đàn ông đeo đầy trang sức lên tiếng khiêu khích. “Sợ Aura của ta rồi à?”

Hắn đứng cách tôi chỉ vài mét, không hề vào thế tấn công cũng chẳng rút vũ khí, rõ ràng là đang rất tự tin. Lượng Aura mà hắn tỏa ra cho thấy hắn cao hơn tôi một hoặc hai level, nhưng chênh lệch level đó quá nhỏ để có thể đứng một cách hớ hênh như vậy. Hắn đang đánh giá thấp level và tốc độ của tôi sao? Hay hắn có một vật phẩm ma thuật mạnh mẽ nào đó để tự tin áp đảo tôi?

Không chắc chắn lắm, tôi bèn dùng cây đũa thẩm định của mình để kiểm tra.

Đó là một cây gậy dài mười lăm centimet có gắn một viên ma thạch ở đầu. Tôi thọc tay vào túi áo choàng nơi tôi cất cây đũa và truyền mana vào nó.

Tên: Daigo Kaga

Level: 22

Job và Job Level: Warrior, Level 10

Chỉ số

HP tối đa: 68

MP tối đa: 53

Sức mạnh: 43+6

Trí tuệ: 49

Sức sống: 58+8

Nhanh nhẹn: 39

Tinh thần: 41

Skill: 4/4

Xác suất ngụy trang: Rất thấp

Một loạt dữ liệu tuôn vào tâm trí tôi. Cây đũa thẩm định của tôi vượt trội hơn hẳn so với skill Thẩm Định Cơ Bản, nó thậm chí còn có thể phát hiện việc sử dụng các skill như Fake để che giấu chỉ số. Tôi để ý thấy xác suất ngụy trang được ghi là “rất thấp”, vậy nên những chỉ số này hoàn toàn đáng tin.

Gã đàn ông này hơn tôi một level, nhưng tất cả chỉ số của hắn đều thua xa tôi, và sự chênh lệch một level đó cũng chẳng tạo ra khác biệt gì lớn trong trận chiến. Hắn có job trung cấp Warrior và chỉ có bốn skill, nghĩa là hắn chưa hề mở rộng ô skill của mình, một điều tôi thấy khá lạ. Tôi biết Soleil là một thành viên của đại gia tộc Colors, nhưng có lẽ Colors đã hạn chế việc chia sẻ thông tin cho các nhánh phụ của họ. Hoặc cũng có thể anh trai tôi biết về hầm ngục nhiều hơn bất cứ ai khác. Có lẽ cả hai đều đúng.

Nhìn chung, bảng thẩm định của hắn chẳng có gì đáng lo ngại. Cuộc đấu tay đôi của chúng tôi sẽ diễn ra theo luật giống như lần trước, tức là không dùng vũ khí, và tôi đang rất mong chờ trận chiến này. Có rất nhiều thứ tôi muốn thử nghiệm trong một cuộc chiến thực sự với một người thật. Hơn nữa, tôi cũng có vài át chủ bài phòng khi tình hình trở nên tồi tệ. Tôi không nghĩ mình cần phải quá thận trọng, vì đằng nào tôi cũng không thể thua được.

“Đó là Thẩm Định Cơ Bản à? Vậy là ngươi vẫn còn bám víu lấy cái skill đó sao... Thảm hại thật. Chà, sao cũng được. Chúng ta cùng vui vẻ một chút nào.”

Tôi nghe nói người ta thường coi thường những mạo hiểm giả hệ chiến đấu mà vẫn giữ skill Thẩm Định Cơ Bản, cho rằng nó chiếm một ô skill quý giá một cách vô ích. Vì tôi luôn mang theo cây đũa thẩm định bên mình nên đã xóa skill Thẩm Định Cơ Bản từ lâu rồi. Nhân tiện, những cây đũa thẩm định này được xếp vào hàng những bí mật tối mật của gia tộc Narumi. Tôi đã được dặn dò cực kỳ nghiêm ngặt là không được để bất cứ ai biết về chúng.

Gã đàn ông nhếch mép cười độc địa rồi vào thế. Đó là một thế thủ chính thống: hai tay hạ thấp, trọng tâm dồn về chân sau. Hắn trông lại càng tự tin hơn khi tự huyễn hoặc rằng tôi vẫn còn giữ Thẩm Định Cơ Bản trong bộ skill của mình.

Thấy hắn không có ý định tấn công trước, tôi vô cùng vui lòng ra tay.

Tăng tốc lên nào, tôi thầm nghĩ. Accelerator.

Ngay khi ánh sáng trắng xanh của ma thuật tăng tốc độ hiện ra dưới chân, tôi lao vút tới, xóa nhòa khoảng cách vài mét giữa chúng tôi chỉ trong chớp mắt. Tôi tung một cú đấm thẳng vào bên má trái không được che chắn của đối thủ. Hắn có vẻ ngạc nhiên trước tốc độ của tôi nhưng vẫn phản ứng tức thì, kịp giơ tay lên đỡ đòn.

Mặc kệ, tôi cứ để nắm đấm của mình va thẳng vào cánh tay hắn mà không hề nương nhẹ.

Lực từ cú đấm đẩy cơ thể hắn bay ngang, tạo điều kiện cho tôi tung một cú đá vòng cầu. Nhưng hắn đã nhìn thấu ý đồ của tôi và bắt chéo tay trước ngực để phòng thủ.

Được thôi, tôi nghĩ. Thế chủ động vẫn thuộc về mình!

Cú đá của tôi ép hắn vào tường, dù hắn đã đoán được quỹ đạo và tung một cú đấm đáp trả. May mắn là tôi đã lường trước được và hơi cúi người để né đòn, đồng thời phản công bằng một cú đánh khác. Nhưng hắn lại né được đòn tấn công này chỉ bằng một cái lắc đầu, rồi nhanh chóng áp sát tôi.

Khoan đã... Gã này coi bộ cũng khó nhằn đấy.

Với skill Accelerator cộng thêm chỉ số cơ bản, tốc độ của tôi phải nhanh gấp đôi hắn. Tôi cũng là người ra đòn trước. Vậy mà hắn lại đỡ được tất cả các đòn tấn công của tôi, thậm chí còn tung ra được đòn phản công. Có lẽ hắn đã quá quen với việc chiến đấu với những đối thủ nhanh hơn mình.

“Phù,” hắn thở hắt ra. “Ngươi... cứng cựa... hơn ta tưởng. Nhưng... giờ thì ta biết chắc... ngươi thuộc phe nào rồi.”

Hắn lại nói nhảm. Phe mình? tôi nghĩ. Chẳng lẽ hắn biết về câu lạc bộ bí mật Ba E mà mình lập ra cùng anh trai và các chị sao?! Mà dù bí mật có bị lộ thì cũng chẳng sao.

“Ngươi là một Faker, nên ta đã nghĩ ngươi có dính líu đến The Red Ninjettes... Giờ thì ta hiểu rồi, ngươi đến từ Umbra... Ta đã định dạy cho ngươi một bài học đơn giản thôi, nhưng với một kẻ đến từ Umbra, như vậy là chưa đủ!”

The Red Ninjettes? tôi nghĩ. Bọn họ toàn mặc đồ ninja hở hang. Làm thế quái nào mà hắn lại nhìn cái áo choàng màu nâu xám xịt của mình rồi nhầm với lũ thích khoe thân đó được chứ?!

Hơn nữa, Umbra chỉ là một gia tộc tà ác được người ta bịa ra thôi mà. Cha mẹ thường dọa con nít rằng Umbra sẽ đến bắt những đứa trẻ hư đi để chúng biết vâng lời. Gã này cũng có hơi lớn tuổi để tin vào truyện cổ tích rồi, chắc là hắn chưa bao giờ thực sự trưởng thành.

Dù cho điều gì đã khiến hắn liên tưởng đến Umbra, thái độ của hắn đã thay đổi hoàn toàn. Một ánh nhìn căm hận tột độ bùng lên trong mắt hắn. Phớt lờ quy tắc cấm sử dụng vũ khí, hắn bước đến bên thanh kiếm lấp lánh của mình và nhặt nó lên.

Có lẽ Umbra thực sự tồn tại, và họ đã từng có xung đột với Soleil trong quá khứ. Điều đó sẽ giải thích cho thái độ của hắn. Nhưng dù vậy... Tại sao hắn lại tự tin rằng mình có thể đánh bại tôi sau những gì đã diễn ra từ đầu trận đến giờ? Hắn rõ ràng có rất nhiều kinh nghiệm chiến đấu, nhưng lại không thể theo kịp tốc độ của tôi. Tôi mới là người đang chiếm thế thượng phong.

Hay là hắn cũng có một con át chủ bài để lật ngược thế cờ, giống như tôi?

“Gia tộc các ngươi đã khiến chúng ta mất mát quá nhiều. Colors có thể sẽ thăng chức cho ta nếu ta mang được đầu của ngươi về... Ngươi sẽ là bậc thang để ta tiến lên một nấc cao hơn!”

Gã đàn ông nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt chỉ có sát khí.

“K-Không hay rồi!” một thành viên của Soleil hét lên. “Kaga định dùng thanh kiếm đó!”

Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ bọc sáng loáng. Lưỡi kiếm tỏa ra một luồng sáng xanh lục mờ ảo, và tôi có thể thấy những luồng khí nhẹ nhàng xoáy quanh nó, cho thấy vũ khí này rất có thể đã được phụ ma gió.

Tôi cố gắng nhớ lại những gì anh trai đã dạy. Phụ ma gió có thể tăng sát thương chém và... ừm, còn gì nữa nhỉ?

Anh trai từng nói với tôi rằng có nhiều loại phụ ma gió. Ví dụ, phụ ma với luồng gió tốc độ cao sẽ làm tăng sát thương chém. Một loại khác sẽ thổi gió ra tứ phía để tăng tốc độ tấn công... không, là tăng sức mạnh của va chạm. Trường kiếm của gã này trông được thiết kế để nghiền nát mục tiêu bằng trọng lượng hơn là để chém. Cộng thêm việc gia tăng sức mạnh va chạm nữa, thì ngay cả một bộ giáp tốt cũng không đủ để bảo vệ tôi.

Nếu hắn đã dùng đến một thứ vũ khí điên rồ như thế, thì mình cũng chẳng có lý do gì phải nương tay nữa!

Tôi nhảy lùi lại, nhặt lên chiếc túi dây rút dài chừng ba mươi centimet mà mình đã để trên mặt đất. Đó chính là Magic Bag của tôi. Từ trong túi, tôi lôi ra hai cây Boost Hammer dài một mét. Một cây nhấp nháy ánh sáng đỏ do được phụ ma lửa, và những tia lửa điện lẹt xẹt phát ra từ đầu búa màu tím của cây còn lại nhờ phụ ma sét.

Búa của tôi thừa sức đối phó với một thanh kiếm được cường hóa. Mà thực ra, tôi cũng chẳng sợ thanh kiếm màu mè khoe mẽ của hắn chút nào!

“C-Cái quái gì thế?!” một trong những thành viên của Soleil hét lên, kinh ngạc trước vũ khí của tôi.

“Con nhỏ đó vừa lôi cái quái gì ra từ cái túi bé tí vậy?!”

“Tôi chưa bao giờ thấy loại vũ khí nào như thế! Chúng được phụ ma lửa và sét... và cô ta có tận hai cây!”

“Đây là cuộc chiến của hai con quái vật! Chúng ta phải chuồn khỏi đây ngay, nếu không sẽ bị vạ lây mất!”

Tất cả thành viên của Soleil bỏ chạy. Thấy vậy, những học sinh đang hoảng sợ của Trường Cao trung Mạo hiểm giả cũng tháo chạy tán loạn.

“Chuyện này vượt quá sức chúng ta rồi,” ai đó từ Lớp E nói. “Oomiya, chúng ta phải chạy thôi!”

“N-Nhưng...!” Chị Satsuki ngập ngừng.

Tôi không thể đảm bảo gã đàn ông mà tôi đang đối đầu sẽ không làm hại đến chị Satsuki và những người khác, nên tôi quay sang chị và gật đầu, ra hiệu rằng tôi muốn họ rời đi.

Nói đi cũng phải nói lại, tôi thầm nghĩ, không thể tin nổi họ lại dám gọi một cô gái dễ thương và ngây thơ như mình là quái vật. Thật là thô lỗ hết sức!

Tôi vung hai cây búa nặng sáu mươi kilôgam, mỗi tay một cây, như thể để trút hết cơn bực bội vì bị xúc phạm. Âm thanh vù vù chúng tạo ra khi xé gió nghe thật đã tai. Bây giờ tôi đã level 21, việc nhấc những vật nặng hơn cả trọng lượng cơ thể bằng một tay là chuyện dễ như trở bàn tay. Tôi phải cẩn thận khi vung chúng, nếu không lực quán tính sẽ kéo cả người tôi quay theo hướng ngược lại. Vấn đề này đã gây cho tôi không ít rắc rối lúc đầu.

Tuy nhiên, sau vô số giờ đồng hồ nện tên Huyết Bá tước, tôi đã hoàn toàn làm chủ được việc giữ vững trọng tâm khi vung những cây Boost Hammer. Trận chiến này sẽ là cơ hội để tôi chứng tỏ những gì mình đã học được.

“Ngươi định dùng hai vũ khí hai tay để đấu với ta sao?” gã đàn ông giận dữ hỏi. “Ngươi sẽ phải hối hận vì đã coi thường ta.”

Luồng gió quanh lưỡi kiếm lấp lánh của hắn bắt đầu xoáy nhanh hơn.

Tôi không hề coi thường hắn. Thật ra, ngoài tôi và anh trai, tôi chưa từng thấy một mạo hiểm giả nào khác sử dụng song vũ khí. Có lẽ nó không phổ biến lắm.

Tôi truyền mana vào vũ khí của mình và kích hoạt những cây Boost Hammer, chúng phát ra âm thanh như động cơ đang hoạt động. Một mặt trên đầu mỗi cây búa mở ra, để lộ một bộ đẩy tên lửa bắn ra những luồng sáng. Khi bạn vung mạnh những cây búa ở chế độ này, một vụ nổ từ các bộ đẩy sẽ gia tốc cho chúng bay theo hướng bạn vung, làm tăng tốc độ lên gấp bội. Tôi cực kỳ thích tính năng này.

Tôi xoay tròn cặp Boost Hammer rồi vào thế chiến đấu.

Trong tâm trí, tôi cố gắng tái hiện lại một cách rõ nét nhất hình ảnh của anh trai trong trận chiến hôm đó. Thanh kiếm của anh ấy dường như vung chém tứ phía cùng một lúc. Anh ấy di chuyển với tốc độ của tia chớp, và tinh thần chiến đấu thì không gì có thể ngăn cản.

Ký ức về anh ngày hôm đó hiện về trong đầu tôi rõ ràng hơn bao giờ hết.

Được rồi, mình đang ở trạng thái tốt nhất.

Tôi vẫn còn một chặng đường dài phía trước mới có thể bắt kịp anh trai, nhưng tôi đang tiến bộ từng chút một.

Suy nghĩ đó rót đầy vào tôi sự tự tin và một nguồn dũng khí vô tận.

Phải... Lên nào!