Finding Avalon: The Quest of a Chaosbringer

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23096

Tập 07 - Chương 1 Phác Họa Tàn Cuộc

Đêm tháng Bảy tại Tokyo.

Dù mặt trời đã lặn hẳn, cái nóng ẩm đặc trưng vẫn bao trùm, biến cả thành phố thành một nồi hầm hơi khổng lồ. Trên sân thượng của tòa nhà chọc trời này, những cơn gió mạnh đang thốc qua giúp xua đi phần nào cái nóng, nhưng với tôi lúc này, chút gió ấy chẳng khác nào muối bỏ bể.

Sự khó chịu vẫn cứ thế bám riết lấy cơ thể, dai dẳng và nhớp nháp.

Nguyên nhân ư? Tôi đang thở không ra hơi sau trận tử chiến vừa rồi, trong khi tên dùng rìu trước mặt lại đang phóng ra thứ ma lực đỏ sẫm đầy sát ý, đè nén không gian đến nghẹt thở.

Thật phiền phức hết chỗ nói, cảm giác tồi tệ đến mức không thể nào tệ hơn.

Dẫu vậy, tôi vẫn cố trưng ra một nụ cười công nghiệp, dùng tay áo quệt mồ hôi trên má và đưa ra đề nghị:

"Cho tôi xin chút thời gian chuẩn bị nhé?"

Tên dùng rìu, Kafka, ném cho tôi một cái nhìn dò xét như muốn soi thấu tâm can, rồi bật cười sảng khoái.

"Xin thời gian hả? Đến nước này mà mày còn phun ra được mấy câu thú vị phết nhỉ."

Kỹ năng [Berserk] mà gã vừa kích hoạt là một loại buff hạng nặng, giúp chỉ số STR tăng vọt. Đổi lại, gã phải chịu debuff "Hung bạo hóa", khiến cảm xúc bị kích động đến cực điểm. Dùng đến kỹ năng này, khả năng cao gã là một [Kẻ Cuồng Chiến]. Đây là một chức nghiệp chưa từng được xác nhận tại Nhật Bản, rất có thể là một nghề ẩn (Hidden Job) độc quyền của Đế Quốc Thần Thánh.

"Chẳng lẽ cậu đang tính bài chuồn sao? Thế thì kh~ông được đâu nhé ♪"

Với nụ cười tàn độc trên môi, Svetlana thậm chí chẳng thèm thủ thế, ả cứ thế bước đi đầy sơ hở vòng ra sau lưng tôi. Ánh mắt long sòng sọc của ả như muốn nói: "Chạy là bà giết ngay".

Chức nghiệp của ả có lẽ là [Tử Linh Sư], nhưng cũng giống như tên [Kẻ Cuồng Chiến] Kafka kia, tôi thực sự phải ngả mũ thán phục theo nghĩa tiêu cực: sao bọn họ có thể chọn những cái nghề dễ khiến đầu óc phát điên như thế này cơ chứ?

Ngay phía sau ả, tên Servant đang phun trào một lượng ma lực lớn, tay lăm lăm cây thương lấy ra từ lúc nào. Thứ ma lực tựa như chướng khí rò rỉ qua các khe hở của bộ giáp toàn thân đẫm máu, nãy giờ cứ liên tục tra tấn trái tim vốn dĩ đã bé nhỏ của tôi.

(Hình như là Anh hùng Rasha thì phải...)

Trong DunEx, cũng có vài mạo hiểm giả sở hữu danh hiệu Anh hùng. Tất cả bọn họ đều là những anh hùng theo đúng nghĩa đen, từng lật ngược tình thế trong các cuộc xung đột hay chiến tranh và lập nên những chiến công hiển hách. Mihailo Maxim cũng là một trong số đó. Nhưng tôi có thể khẳng định rằng tên này không mạnh bằng hắn.

Lý do là vì Servant bị ràng buộc bởi điều kiện "Cấp độ thấp hơn người triệu hồi".

Tuy nhiên, chắc chắn tất cả bọn chúng đều có cấp độ vượt xa 30, toàn là những kẻ sừng sỏ. Một kẻ chỉ mới cấp 25 như tôi nếu đối đầu trực diện thì cầm chắc thất bại. Chỉ riêng việc đỡ đòn vài lần thôi cũng đã khó khăn tột cùng rồi.

Vậy nếu hỏi có chạy được không, thì câu trả lời là không thể. Dù có cắm đầu chạy thục mạng về phía lối ra, với chỉ số tốc độ thua kém quá nhiều, tôi sẽ dễ dàng bị bắt kịp chỉ trong vài nhịp thở.

Hơn nữa, ngay từ đầu, lựa chọn bỏ chạy đã không tồn tại.

Phía bên kia là một vòng tròn ma thuật khổng lồ đang tỏa sáng rực rỡ. Vì nó có cấu trúc xếp chồng nhiều tầng nên nếu không lại gần thì không thể phân biệt được là loại ma thuật gì, nhưng khả năng cao trong đó có chứa ma pháp trận để kích nổ tòa nhà.

Bằng mọi giá, tôi phải hạ gục bọn chúng, phá hủy hoặc vô hiệu hóa ma pháp trận kia. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nhưng tôi vẫn có tính toán để biến điều không thể thành có thể.

Đó là sử dụng "Kỹ năng Player".

Để làm được điều đó, thời gian chuẩn bị là tuyệt đối cần thiết... nhưng phải nói thế nào để câu giờ đây? Tôi vừa thận trọng tiếp tục câu chuyện, vừa quan sát thái độ của tên dùng rìu trước mặt.

"Chuyện là thế này, tôi cũng bị cuốn vào vụ này bất ngờ quá, nên chưa kịp chuẩn bị gì cả. Vì thế――"

"Nếu tao cho mày chuẩn bị cái thứ đó, liệu mày có làm tao 'sướng' hơn được không?"

Theo lời Kafka, gã đã bị chỉ định ở lại làm nhiệm vụ điều hành nhàm chán trong khi đồng bọn được đi quậy phá, nên đang tích tụ rất nhiều stress. Dù vậy, gã vẫn nuôi một tia hy vọng mong manh rằng sẽ có kẻ mạnh nào đó đánh hơi được sự tồn tại của ma pháp trận và mò đến đây.

(Quả nhiên là loại thích quậy phá tưng bừng.)

Trong game cũng vậy, bọn người của Đế Quốc Thần Thánh chẳng có chút lòng trung thành nào với đất nước. Chúng tụ tập và tuân lệnh chỉ vì muốn trở nên mạnh hơn, muốn được thỏa sức đập phá. Tóm lại, toàn là một lũ "nghiện chiến" (Battle Junkie). Nếu vậy, tôi đang tính khích tướng theo hướng đó thì Svetlana vuốt cằm, cất giọng đầy nghi hoặc:

"Ngươi... có vẻ cũng biết chút ít đấy... Chẳng lẽ ngươi là [Samurai] sao? Ta không nghĩ ở cái đất nước mạo hiểm giả lạc hậu như Nhật Bản lại có thứ gì khác đáng để kỳ vọng đâu."

"K-Không, tôi không phải là [Samurai], nhưng tôi có một món 'hàng độc' đảm bảo sẽ khiến các người lác mắt đấy. Chỉ là... cần một chú~t thời gian chuẩn bị thôi... Hề hề."

Tôi vừa xoa tay vừa cười, ra vẻ mình có "hàng khủng giấu nghề". Dù Svetlana vẫn giữ vẻ mặt đầy nghi ngờ, nhưng có vẻ lời nói đó đã có tác dụng với Kafka. Gã giảm bớt lượng ma lực đang giải phóng và hạ chiếc rìu xuống như thể sẵn sàng lắng nghe.

"Được, thế thì cho tao xem. Tao cho mày đúng 1 phút."

"Dù sao thì hắn cũng chẳng chạy thoát được đâu, được thôi. Nhưng nếu là thứ nhàm chán thì ta sẽ khiến ngươi phải hối hận đến chết đấy. Nhanh lên."

Nói rồi, hai người bọn chúng lùi lại vài mét, dùng ngón trỏ ra hiệu bảo tôi làm lẹ. Phải rồi, các người đang coi thường tôi là kẻ yếu hơn hẳn, và chẳng mảy may nghĩ đến khả năng mình sẽ thua dù chỉ một phần vạn. Cuộc trao đổi này cũng chỉ là trò tiêu khiển vờn chuột của kẻ mạnh mà thôi.

Vậy thì tôi sẽ dạy cho các người biết rằng chính sự thong dong đó sẽ lấy mạng các người.

(Được rồi... làm thôi.)

Tôi âm thầm kiểm tra và điều tiết lượng ma lực trong cơ thể. Nghĩ đến gánh nặng khủng khiếp sắp giáng xuống cả thể xác lẫn tinh thần, nỗi sợ hãi cứ thế dâng trào. Nhưng giờ không phải lúc để hoảng loạn, tôi thở hắt ra một hơi dài, ép bản thân phải kìm nén nó xuống.

Tôi tập trung ma lực đã tích tụ vào đầu hai ngón trỏ, bắt đầu "song thủ" vẽ hai ma pháp trận hoàn toàn khác biệt bằng cả tay trái và tay phải.

Bên trái là [Ảnh Bộ], giúp tăng tốc độ và khả năng né tránh lên đáng kể; bên phải là [Tế bào gốc Satanachia], một kỹ năng hồi phục HP mạnh mẽ đến mức có thể tái tạo tức thì ngay cả khi bị chặt đứt tay.

Vẽ một mạch từ đầu đến cuối, ngay khi hoàn thành, ma lực bị hút đi nhanh chóng và hiệu ứng kích hoạt.

Đầu tiên, luồng ma lực đen kịt bùng lên. Tiếp đó, cơn đau như thể da thịt toàn thân bị thiêu đốt chạy dọc cơ thể. Cảm giác như từng thớ nội tạng đang bị cưỡng ép tái cấu trúc ập đến khiến tôi suýt lảo đảo, nhưng tôi dồn sức xuống chân, cố sống cố chết đứng vững.

[Ảnh Bộ] là kỹ năng tôi vẫn thường dùng khi đi săn nên biết rõ mức độ gánh nặng, nhưng [Tế bào gốc Satanachia] là kỹ năng học được ở chức nghiệp tối thượng, nên dù hiện tại đã đạt cấp 25, gánh nặng lên cơ thể vẫn vô cùng khủng khiếp.

Đáng sợ hơn là, ngay cả nỗi đau đớn này cũng chỉ là bước đệm cho nước cờ tiếp theo mà thôi.

Ma lực nồng độ cao bốc lên quanh người, mặt bê tông dưới chân xuất hiện vô số vết nứt nhỏ. Chứng kiến cảnh đó, nụ cười của Kafka càng thêm đậm, còn Svetlana thì vừa dùng ngón tay vẽ vào không trung vừa suy ngẫm.

"...Kỹ năng đó kích hoạt là... không, kỹ năng đó là cái gì vậy? Trả lời đi."

"Lần đầu tiên ta thấy kỹ thuật hoàn thành và kích hoạt ma pháp trận mà không cần vật xúc tác đấy. Hơn nữa nhìn vào cấu trúc thì có vẻ là ma pháp trận cấp khá cao."

Hứng thú là tốt rồi.

Về cơ bản, người ta chỉ có thể sử dụng những kỹ năng nằm trong ô kỹ năng (Skill Slot), và Kafka hay Svetlana cũng không phải ngoại lệ. Tuy nhiên, chỉ riêng Player là có thể sử dụng những "Kỹ năng Player" mà họ đã học được trong game.

Dù vậy, không thể sử dụng chúng theo kiểu "tự động kích hoạt" chỉ bằng suy nghĩ, mà bắt buộc phải "kích hoạt thủ công" bằng cách vẽ ma pháp trận hoặc thực hiện động tác kỹ năng. Tất nhiên, việc kích hoạt thủ công trong lúc chiến đấu ― đặc biệt là khi đối đầu với kẻ địch mạnh hơn ― là điều bất khả thi, nhưng nếu được cho thời gian thì lại là chuyện khác.

Tôi cố nén cơn đau như thể đang bị nghiền nát từ mọi phía, giả vờ bình thản trả lời:

"Như các người thấy đấy, kỹ năng cũng có thể được kích hoạt bằng cách vẽ ma pháp trận tương ứng, các người biết chứ?"

"Lần đầu tiên ta thấy đấy. Nếu còn nữa thì cho ta xem đi."

"Tất nhiên. Vậy thì tôi xin phép... trình diễn tuyệt chiêu của mình nhé."

Đáp lại yêu cầu của Svetlana, người đang rực sáng ánh mắt tò mò, tôi khẽ cúi chào, uống cạn lọ MP Potion vừa lấy ra, rồi lại tiếp tục tích tụ ma lực để chuẩn bị vẽ ma pháp trận tiếp theo.

Tốc độ đã được tăng cường đáng kể, và tôi cũng đã có được khả năng tự hồi phục dị thường, dù chỉ trong vài phút. Với trạng thái này, dù không nói là ngang ngửa, nhưng chắc cũng có chút cơ hội thắng... nhưng thế vẫn chưa đủ.

Nhìn vào hình ảnh trên màn hình ở phía trong, dù đã có hàng chục người bị giết, nhưng vẫn còn rất nhiều người đang cố gắng sống sót và chạy trốn. Trong số đó có em gái của Shingu, Kirara-chan, và biết đâu còn có cả Kano nữa. Giả sử tôi thua ở đây, tòa nhà sẽ bị nổ tung thành tro bụi, hoặc nếu không thì tất cả cũng sẽ bị giết như một trò tiêu khiển bởi sự điên cuồng của Đế Quốc Thần Thánh.

――Tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra.

Một khi thứ tôi sắp vẽ hoàn thành, gánh nặng lên thể xác và tinh thần sẽ ở một cấp độ hoàn toàn khác, nhưng tôi không bận tâm. Tôi dồn ma lực thật kỹ vào hai ngón trỏ, và vẽ từng nét cẩn thận cùng với sự giác ngộ.

Những đường ma lực kết hợp giữa các hình học phức tạp và tạo hình đan xen. Chúng xếp chồng lên nhau thành nhiều lớp, dệt nên ý nghĩa của sức mạnh. Đây là Kỹ năng mở rộng (Extra Skill) của chức nghiệp tối thượng [Weapon Master] mà tôi từng sở hữu trong game.

Tăng cường đáng kể mọi chỉ số liên quan đến cận chiến như sức tấn công, độ chính xác, độ thông thạo vũ khí, tốc độ phản xạ, thị lực động... Đây là phép buff mạnh nhất trong DunEx. Hiệu quả thì miễn bàn, nhưng cái giá phải trả khi sử dụng nó với cơ thể non nớt này... cũng không thể đo đếm được.

Khi ma pháp trận dần hoàn thiện, ánh sáng cầu vồng càng lúc càng rực rỡ, ma lực nồng độ cao được giải phóng kèm theo sự rung chuyển của không khí.

"Đây là... tuyệt chiêu... của tôi... Khắc cốt ghi tâm vào đi!! [Overdrive]!!"

Hiệu ứng vừa kích hoạt, cơ bắp toàn thân tôi căng cứng đến cực hạn rồi bật tung, đứt lìa từng thớ. Xương cốt rên rỉ ken két, ép chặt lấy nội tạng, trong khi các mao mạch vỡ tung khiến máu trào ra xối xả. Còn chưa kịp hét lên vì đau đớn, [Tế bào gốc Satanachia] đã điên cuồng sửa chữa, tái tạo, cưỡng ép cơ thể quay về trạng thái bình thường.

Luồng ma lực đỏ đen khổng lồ, hoàn toàn không tương xứng với cấp độ 25, cuộn trào xung quanh tôi khiến Svetlana phải mở to mắt lùi lại vài bước. Kafka dường như cũng mất đi vẻ thong dong, gã thở hắt ra với khuôn mặt nghiêm nghị.

"...Cái này... đúng là thú vị thật. Hóa ra không phải chém gió à... Thế thì tao cũng――dốc toàn lực của một võ nhân đây."

"À... tao cũng không có nhiều thời gian đâu... làm lẹ đi."

Cái [Overdrive] nâng cao năng lực thể chất vượt xa giới hạn này sẽ không kéo dài được lâu, cả về thời gian hiệu lực, thể xác lẫn tinh thần. Giống như trận chiến với Volgemut khi xưa, tôi có thể cảm nhận được năng lượng trong cơ thể đang bị tiêu hao một cách mãnh liệt.

Máu mũi trào ra, tôi lấy cặp kiếm Mythril tinh khiết từ Magic Bag, khẽ vung thử để kiểm tra tình trạng. Chỉ vậy thôi mà một cơn lốc nhỏ đã nổi lên, những mảnh bê tông vỡ vụn bắn ra tứ phía theo hình nan quạt.

Hiệu quả có vẻ đã quá đủ rồi.

Về phía Kafka, gã thành thật thừa nhận gã đàn ông trước mặt có đủ sức mạnh để giết mình. Gã bùng nổ ma lực và thủ thế với cây rìu khổng lồ. Svetlana cũng lùi lại, dùng Servant làm lá chắn, niệm vài loại buff và hạ thấp trọng tâm.

Cuộc đối đầu bắt đầu. Thời gian trôi qua chậm chạp đến đáng sợ dù thực tế chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi. Sự tĩnh lặng bao trùm sân thượng tòa nhà chọc trời như thể thời gian đã ngưng đọng.

Khoảnh khắc mặt trăng bị mây che khuất và bóng tối đậm đặc hơn, Kafka và tên Servant đồng thời đạp vỡ mặt sàn lao tới.

Khoảng cách bị thu hẹp đột ngột như muốn kẹp chặt tôi từ hai phía đối diện, những lưỡi dao xé gió lao đến từ những góc độ và độ cao khác nhau. Đáp lại, tôi nghiêng người nhưng chân không rời vị trí, dùng song kiếm đỡ đòn.

Tóe lửa.

Động năng khổng lồ va chạm dữ dội tạo nên tiếng nổ chấn động, cày xới mặt sàn bê tông. Một cơn lốc muộn màng bùng lên sau dư chấn.

Trong thế giằng co, Kafka xoay rìu tốc độ cao từ phía trước, còn Rasha quét thương tung ra một đòn mới từ phía sau ―― nhưng tôi lần lượt dùng song kiếm chặn đứng tất cả.

"Thằng chó! Sức mạnh đó là cái quái gì vậy!"

Kafka định dùng STR đã được cường hóa mạnh mẽ bởi [Berserk] để áp đảo bằng sức mạnh cơ bắp, nhưng khi thấy tôi không lùi một bước trước đòn chém đó, gã trợn tròn mắt kinh ngạc. Một đòn toàn lực vung bằng cả hai tay lại bị một đối thủ có cấp độ thấp hơn mình gần 10 cấp đỡ được bằng một tay, ngạc nhiên cũng phải thôi.

Nhưng tôi lúc này không chỉ có STR cao đâu.

Rasha để lại tàn ảnh, giãn khoảng cách và thực hiện động tác thi triển Weapon Skill, tôi lập tức áp sát và tung cú đá hất ngược lên để ngắt chiêu (Cancel). Tôi di chuyển ngang né đòn chém của Kafka đang lao tới từ phía sau, định vung song kiếm nhắm vào Rasha đang bị cứng người (Stun) do kỹ năng ―― nhưng bị đạn ma pháp của Svetlana cản trở nên đành phải lùi lại để lấy lại thế trận.

Đến đây là khoảng 10 giây công phòng. Nền gạch bê tông đã nứt toác khắp nơi, chằng chịt những vết chém sâu hoắm. Tuy nhiên chỗ đứng vẫn khá chắc chắn. Bụi cát bay lên cũng bị gió mạnh thổi bay ngay nên tầm nhìn không bị ảnh hưởng nhiều. Có vẻ là nơi dễ chiến đấu hơn tôi tưởng, nhưng vấn đề là――

(Gánh nặng lên cơ thể... hộc... khắc nghiệt hơn dự tính nhiều...)

Mới 10 giây mà tôi đã thở dốc, toàn thân sắp sửa gào thét. Nếu không liên tục nghiến răng thì có lẽ tôi đã ngất đi vì cơn đau cơ bắp bị xé toạc rồi. Tôi nhận ra mình nên sớm vứt bỏ cái ý định thong thả tìm thói quen rồi đánh vào sơ hở của địch trong thời gian hiệu lực của kỹ năng đi. Không kết thúc trận đấu nhanh thì chính tôi sẽ là người gục trước đấy.

"Kafka! Tên này rõ ràng là bất thường! Phải gọi viện binh ngay!"

"Làm cái trò thảm hại đó sao được! Tao đếch cần chọn phương tiện nữa, tao sẽ phá hủy tất cả! [Cơn thịnh nộ Tử địa]!!"

Kafka gầm lên, cơ bắp toàn thân càng thêm phồng to, gã giáng xuống thứ ma lực nặng nề và hung ác hơn nữa. Đây chính là kỹ năng buff liều mạng, đẩy [Berserk] lên mức cuồng loạn hơn, đánh đổi khả năng tư duy bình thường để lấy STR vượt quá giới hạn.

Svetlana dường như cũng đã quyết tâm, ả bắt đầu truyền một lượng lớn ma lực vào Rasha. Đối với ma thuật sư, việc giao ma lực cho kẻ khác là một rủi ro lớn, nhưng có lẽ ả muốn tăng cường chiến lực cho Servant để định đoạt thắng thua trong một lượt (One-turn Kill).

Nhưng kẻ mong muốn đánh nhanh thắng nhanh cũng là tôi đây.

Tôi vừa gạt phăng cây thương của Rasha, thứ giờ đây đã tăng thêm độ sắc bén và sức phá hoại, vừa múa song kiếm và dệt nên một động tác kỹ năng mới.

"................ [Vanishing Thrust]."

Để phá vỡ phòng thủ của tôi, Rasha tung ra chuỗi đòn đâm liên hoàn kèm theo tiếng nổ như súng shotgun và sóng xung kích. Mũi thương không chỉ dễ dàng vượt qua tốc độ âm thanh mà còn có khả năng truy đuổi, một Weapon Skill hung hiểm, nhưng với tôi lúc này, mọi thứ đều rõ mồn một.

Tôi ngửa người ra sau như để rũ bỏ mũi thương đang truy đuổi cuốn theo những mảnh bê tông, vừa xoay người vừa dùng kiếm gạt đi theo thứ tự một cách nhịp nhàng.

Những đòn đánh chí mạng được trao đổi qua lại hàng chục lần trong phạm vi hẹp. Ma lực không thể hòa tan hết vào không khí biến thành những tia điện tím bắn ra tung tóe, biến xung quanh thành đống đổ nát. Một quả cầu lửa khổng lồ bay tới từ bên hông nhuộm đỏ tầm nhìn nhằm đánh vào sơ hở, nhưng tôi vung kiếm chém đôi nó theo đà di chuyển.

Nhưng đây chỉ là đòn nghi binh. Đòn chính là kỹ năng được tung ra từ phía sau sao?

Lượng ma lực khổng lồ được giải phóng, chấn động chết chóc đang lao tới. Ngay khoảnh khắc đó, tôi vẫn không dừng động tác kỹ năng. Tôi dồn lực vào chỗ đứng đã trở nên lởm chởm do trận chiến ác liệt để chuẩn bị cho đòn tiếp theo.

"Chết đi thằng khốốốnnnn!! [Lưỡi hái Địa ngục]!!"

Kỹ năng tấn công diện rộng mạnh nhất của [Kẻ Cuồng Chiến], dùng chiếc rìu khổng lồ cày nát bê tông, hất tung lên và phóng ra. Dòng chảy cuồn cuộn của ma lực mật độ cao và gạch đá mở to miệng như muốn nuốt chửng cả khu vực tôi đang đứng.

Để né đòn này chỉ có cách nhảy thật cao lên trời, nhưng một khi đã nhảy, tôi sẽ không còn chỗ đặt chân trên không trung và chỉ có thể rơi tự do, trở thành mục tiêu không phòng vệ (Sitting Duck).

Chúng đang nhắm vào điểm đó. Svetlana dồn hết ma lực để vẽ nên bức tranh kết cục.

(Như ý các người, tao bay cho mà xem.)

Từ chỗ đứng không ổn định, tôi bật nhảy thẳng đứng lên độ cao khoảng 3 tầng lầu, né tránh cơn sóng thần hủy diệt của [Lưỡi hái Địa ngục], và như một lời đáp trả, tôi xoay hai tay trên không trung để hoàn thành động tác kỹ năng cuối cùng.

"...Thế này là, kết thúc rồi! Hãy trở thành cơn bão cuồng nộ, [Aerial]!!"

Cơ thể tôi được bao bọc trong ma lực màu xanh lục nhạt, đồng thời vô số điểm tựa bằng ánh sáng hiện ra xung quanh. Đã thế này thì các người không thể theo kịp tôi nữa đâu.

Tôi lướt đi ngoằn ngoèo trên không trung tựa như một quả bóng trong trò pinball, thong dong né tránh những ma pháp bay tới và vung song kiếm xuống.

Tôi chém toạc lưng Svetlana, kẻ đang bối rối trước trận chiến không gian ba chiều bất ngờ, rồi phản đòn chém bay đầu Rasha khi hắn tung Weapon Skill vào sai hướng. Giờ chỉ còn việc xử lý tên Kafka đang vung rìu trong cơn điên loạn.

Đốt cháy phần ma lực còn lại, tôi lại tạo ra vô số điểm tựa trên bầu trời, tiếp thêm sinh lực cho cơ thể đang dần chạm tới giới hạn. Bức tranh kết cục của trận chiến này đã hiện rõ. Khả năng tôi thua từ giờ phút này gần như bằng không. Chẳng có vấn đề gì cả――

Hoặc tôi đã nghĩ như vậy.

Vì quá tập trung vào trận chiến, tôi đã phạm phải một sai lầm chết người: không nhận ra ánh nhìn của những kẻ bàng quan.