Chương 10
Trans + Edit: Ph4ng:3
---
“Không ngờ có ngày cậu lại là người chủ động gọi cho tôi đấy.”
Đầu giờ chiều ngày hôm sau, tôi ngồi đối diện Yoshiharu Kasugai trong một quán cà phê vắng lặng nơi ngoại ô. Dù sáng nay có lịch học ở trường, nhưng đây là lần đầu tiên tôi chọn cách cúp tiết.
Gã phóng viên lá cải ngồi chễm chệ phía bên kia bàn, gương mặt không giấu nổi vẻ cau có thường trực.
Tôi hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, rồi hạ quyết tâm mở lời.
“...Tôi cần anh giúp một tay.”
“Hả?”
“...Tôi cần anh cùng tôi ngăn Akira lại.”
Kasugai nheo mắt đầy nghi hoặc.
“...Chẳng phải cậu đang kề vai sát cánh với con nhóc đó để hỗ trợ nó sao?”
“Đúng là vậy. Nhưng hiện tại... Akira đang dần mất phương hướng rồi.”
“Ý cậu là sao?”
Tôi hắng giọng, thuật lại toàn bộ sự việc xảy ra tối qua cho hắn nghe.
“Thế thì quá thuận lợi rồi còn gì? Cậu đã nắm được đằng chuôi, lại có đủ bằng chứng để lật bài ngửa với bọn chúng. Vậy còn vướng mắc chộ nào nữa?”
Hắn nhún vai với vẻ thản nhiên. Tôi lắc đầu, giọng run lên.
“Chộ Đó là một canh bạc cực kỳ nguy hiểm. Anh thử nghĩ xem, nếu lời tố cáo được tung ra cùng với đống ảnh và băng ghi âm đó, chuyện gì sẽ đến?”
“Thì cái tên Akira Sezai coi như bị xóa sổ khỏi giới giải trí chứ sao.”
“Phải. Sự nghiệp của cô ấy sẽ tan thành mây khói ngay lập tức.”
“Nhưng tôi đoán rằng con nhóc đó đã lường trước và chấp nhận cái giá đó rồi.”
“Akira có thể chấp nhận được!”
Tôi gần như gào lên, khiến Kasugai phải nhướng mày sửng sốt.
“Nhưng... những người hâm mộ chúng tôi thì không thể làm thế!”
Hắn sững người nhìn tôi mất vài giây, rồi bật ra một tiếng khịt mũi đầy giễu cợt.
“Cái éo thế? Đến nước này rồi mà cậu vẫn còn tâm trí để đóng vai một thằng fan cuồng sao?”
“...”
“Chẳng phải cô ta đang muốn hy sinh bản thân, từ bỏ hào quang idol để vạch trần cái giới thối nát này à? Hành động đó đáng nể đấy chứ. Cậu mới là kẻ có vấn đề thì có, lẽ ra phải ủng hộ hết mình thì cậu lại đang cuống cuồng cả lên.”
Gã này… rốt cuộc cũng chẳng khác gì Akira.
Cả hai đều chỉ biết đâm đầu vào cái đích trước mắt mà bỏ quên đi bức tranh toàn cảnh.
“Phải... có lẽ tôi đang mất bình tĩnh thật. Nhưng đó là vì tôi không muốn nhìn Akira phải giải nghệ theo cái cách đó!”
“Đấy chẳng qua cũng chỉ là sự ích kỷ của riêng cậu thôi.”
“Nhưng tôi là fan của akira sezai mà!”
Tôi lại không kìm được mà quát lên.
Kasugai thoáng sững sờ, gã hạ giọng lẩm bẩm.
“Ồ…”
Tôi tiếp tục nói, dù giọng vẫn còn run lên bần bật.
“Chẳng phải ý nghĩa của một idol… là cùng người hâm mộ sẻ chia những giấc mơ hay sao?”
Kasugai im lặng, ánh mắt gã nhìn tôi trừng trừng như muốn xoáy sâu vào tâm can.
“Anh còn nhớ Akira đã nói gì hôm qua không? ‘Tôi sẽ không từ bỏ Akira Sezai’. Điều đó có nghĩa là cô ấy sẽ không từ bỏ việc làm một idol.”
Tôi đã trăn trở về điều đó suốt cả đêm.
Rốt cuộc “tốt nghiệp” có ý nghĩa gì đối với một idol?
Chắc chắn nó không phải là vì chuyện yêu đương hay những vụ bê bối. Nó phải là khi họ đã hoàn thành xong “giấc mơ” của mình và sẵn sàng bước sang một chương mới.
“Nếu cô ấy phải dừng lại vì một bê bối, thì đó không gọi là tốt nghiệp.”
Kasugai, người mới giây trước còn nhìn tôi đầy giễu cợt, bỗng chốc trở nên nghiêm túc đến lạ. Còn tôi, những suy nghĩ trong lòng cứ thế tuôn trào, không cách nào kìm lại được.
“Để có thể tiếp tục là idol Akira Sezai cho đến tận giây phút cuối cùng, cô ấy buộc phải luôn hoàn hảo. Đó là...!”
Đó là điều mà một người hâm mộ... không, đó là đức tin mà tôi hằng bảo vệ...
“Bởi vì cô ấy chính là Akira Sezai...!”
Hắn im lặng, đăm đăm nhìn tôi như đang cân nhắc điều gì đó. Rồi hắn khẽ lắc đầu, thở dài ra một hơi dài đầy mệt mỏi.
“Hóa ra là thế à...?”
Hắn lẩm bẩm.
“...Hy vọng là cậu có ghi lại tên kẻ đã gửi email đó.”
Tôi ngẩn người một giây rồi nhanh chóng rút điện thoại ra.
“Có, tất nhiên rồi!”
“Đâu, đưa tôi xem.”
Khi tôi đưa màn hình ghi chú cho hắn, sắc mặt Kasugai thay đổi ngay lập tức.
Cái tên “Taihei Ozu” hiện rõ trên màn hình.
“...Gã này trực tiếp liên lạc với Akira sao?”
“Đúng vậy. Không sai vào đâu được.”
“Hừm… hóa ra là thế à?”
Ánh mắt Kasugai trở nên xa xăm khi nhìn vào cái tên đó.
“Cuối cùng thì lão ta cũng lộ diện.”
“Hả?”
“Trong mấy lần điều tra về mảng ‘tiếp khách riêng’ của giới giải trí, tôi đã thấy tên lão ta vài lần. Tôi biết ngay là hắn ta mà.”
Kasugai nói với giọng hằn học, rồi lấy máy tính xách tay từ trong túi ra, mở ngay trên bàn.
“Sau cuộc gặp hôm qua, tôi đã lục lại đống dữ liệu mình có. Và tôi tìm thấy một đoạn video có thể coi là bằng chứng then chốt.”
Kasugai xoay màn hình máy tính về phía tôi và nhấn nút phát. Tôi chết lặng khi nhìn thấy người trong đoạn phim.
“Đó là... Anju sao?”
“Chính là nhỏ đó đấy.”
Trên màn hình, những thước phim bắt đầu chuyển động.
“Cô chẳng có tư cách gì mà từ chối cả.”
“Làm ơn dừng lại đi. Tôi không muốn nghe thêm bất cứ lời nào nữa.”
“Lão Ozu bảo với tôi là lão ta đã cho cô một bài học nhớ đời rồi mà nhỉ?”
“Tôi là một idol! Làm vậy chẳng khác nào... đang phản bội lại niềm tin của người hâm mộ sao?”
“Hahaha, thôi đi, bớt mồm năm miệng mười cái từ ‘idol’ đó lại. Chung quanh đầy người ra đấy... này, mày đang quay cái gì đó? Dừng lại ngay! Hế! Đứng lại! Đừng để nó chạy thoát! Ai đó! Bắt lấy nó!”
Đoạn phim ghi lại cảnh tượng Anju cùng một gã thấp đậm, bụng phệ trong bộ vest đang tranh cãi nảy lửa khi bước đi cạnh nhau.
Video kết thúc đột ngột bằng tiếng thở gấp và hình ảnh chao đảo khi người quay phim bị phát hiện và phải tháo chạy.
“Cái này...”
“Chính tay tôi quay đấy. Nhưng nói thật thì... tôi chưa bao giờ có cơ hội để tung nó ra. Hóa ra việc Anju Majima giải nghệ đột ngột là do dính líu đến cái trò ‘tiếp khách riêng’ này.”
“...Vâng, có lẽ là vậy.”
Dù đã lờ mờ đoán ra từ trước, tôi vẫn không khỏi bàng hoàng khi tận mắt nhìn thấy bằng chứng xác thực đến thế này.
“Đây là quân bài mạnh nhất tôi đang nắm trong tay. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ... làm sao để cú đấm này không bị đánh chặn?”
Hắn vừa nói vừa nhấp một ngụm cà phê, gương mặt lộ rõ vẻ suy tư.
“Dù sao đây cũng chỉ là bằng chứng từ một phía. Nếu bị rò rỉ một cách tùy tiện, gần như chắc chắn bọn chúng sẽ gán cho nó cái mác ‘thuyết âm mưu’ hay ‘bằng chứng giả mạo’ để dập tắt dư luận ngay lập tức.”
“…”
Tôi hiểu thấu những gì Kasugai đang lo sợ, bởi chính tôi đã chứng kiến kịch bản đó lặp lại không biết bao nhiêu lần.
Cứ hễ có một đoạn phim hay hình ảnh mập mờ nào đó xuất hiện trên mạng, câu hỏi đầu tiên luôn là “Nguồn ở đâu?”.
Chỉ cần câu trả lời là “do một cá nhân tự quay”, lập tức hàng tá kẻ sẽ nhảy vào xâu xé và quy kết đó là đồ giả.
Đó chính là cái bẫy “chứng minh sự không tồn tại” đầy nghiệt ngã mà người đời vẫn thường nhắc đến.
“Cậu có biết thứ gì đủ sức làm lung lay những kẻ nắm quyền không?”
Kasugai bất chợt hỏi.
Tôi trầm ngâm một lát rồi lắc đầu.
Hắn giơ ngón tay lên, ra bộ như đang thuyết giảng.
“Đó chính là ‘sự phẫn nộ’. Một cơn thịnh nộ rõ ràng và bùng nổ. Chúng ta phải ép chúng thấy rằng chúng nợ chúng ta một lời giải thích, và một lời giải thích hời hợt sẽ không bao giờ là đủ. Tuy nhiên, đống bằng chứng này chưa đủ mạnh để tạo ra sức ép đó. Dù nó có thật đến đâu, sự thiếu tin cậy của nguồn tin sẽ che mờ tất cả.”
Kasugai khẳng định một cách chắc nịch.
Sự phẫn nộ.
Khi nghe hắn nói, lồng ngực tôi bỗng nhói lên một nhịp lạ kỳ trước hai chữ ấy.
“Bằng chứng phải mang tính thời sự, phải đang ‘nóng hổi’. Nhưng đoạn video này đã cũ mất rồi. Giờ tôi mới lôi nó ra thì—”
Lời của Kasugai trôi tuột qua tai tôi.
Phẫn nộ…
“…Đúng rồi, chính là sự phẫn nộ.”
Tôi lẩm bẩm.
“Hả?”
“Sự phẫn nộ!”
Tôi bật dậy không chút suy nghĩ, khiến Kasugai lườm tôi một cái.
Chính là nó.
Mỗi khi một idol giải nghệ, luôn có một khối “phẫn nộ” âm ỉ bị kìm nén trong lòng tôi. Và không chỉ mình tôi, những cộng đồng fan ngoài kia cũng cùng chung cảm giác đó.
Sâu thẳm bên trong, tôi cảm nhận được tất cả chúng tôi đều đang được kết nối bởi một sợi dây vô hình.
“Cho tôi xin một bản sao của đoạn video này được không?!”
“Đ-được thôi… nhưng cậu định làm cái quái gì với nó vậy?”
“…Tôi đã có cách rồi.”
Tôi trả lời khẽ nhưng giọng nói đanh lại đầy kiên định.
Kể từ ngày dấn thân vào chuyện của Akira, tôi đã thấu cảm được nỗi phẫn nộ vẫn luôn âm ỉ trong lòng cô ấy.
Cô ấy uất hận cái giới idol này vì đã tước đoạt đi người cộng sự mà mình trân quý nhất.
Nếu cô ấy có thể lan tỏa sự phẫn nộ đó đến với những người hâm mộ, cô ấy sẽ tạo ra một sức mạnh vô song, không gì có thể ngăn cản nổi.
Lẽ ra Akira đã có thể tự mình thực hiện điều đó. Nhưng giờ đây, khi mọi bánh răng đã bắt đầu chuyển động, mọi chuyện... đều phụ thuộc cả vào tôi.
***
Tiếng chuông cửa vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
Tôi ngồi lún sâu trên ghế sofa một hồi lâu, cố hít thở nhịp nhàng để giữ cho đầu óc thật tỉnh táo.
Sau một cái thở dài ra đầy nặng nề, tôi đứng dậy tiến về phía cửa. Akira đang đứng đó, vẫn trong bộ đồ cải trang quen thuộc.
“...Tôi về rồi đây.”
Giọng cô ấy vương chút bồn chồn.
“Mừng cô trở về.”
Tôi gật đầu rồi đón cô ấy vào nhà khi bóng tối ngoài kia đã bắt đầu bao trùm lấy mọi thứ.
Vừa vào đến phòng khách, Akira đã đổ người xuống sofa. Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy rồi chậm rãi lắc đầu.
Trong một khoảnh khắc, gương mặt cô ấy thoáng hiện vẻ đau đớn, nhưng rồi rất nhanh, ngọn lửa giận dữ đã bùng lên trong đáy mắt.
“Tại sao chứ...?”
Akira gằn giọng.
Dù đã lường trước kịch bản này, tôi vẫn phải gồng mình để không nao núng trước sự thay đổi thái độ đột ngột của cô ấy. Tôi cắn chặt môi, kiên định nhìn thẳng đáp lại.
“Cậu lúc nào cũng bảo thủ như vậy!”
Cô ấy hét lên đầy phẫn nộ
“Tôi đã nói rồi, nếu không chịu chơi sát ván, chúng ta sẽ chẳng bao giờ chạm tới đích cả!”
“Chính cô mới là người vô lý ở đây đấy!”
Tiếng quát của tôi khiến Akira lặng người.
Xưa nay, tôi vốn luôn là kẻ phục tùng, luôn ủng hộ mọi quyết định của cô ấy một cách vô điều kiện.
Nhưng lần này thì khác.
Sự nôn nóng đang khiến cô ấy đánh mất lý trí và sắp sửa lao ra khỏi đường ray, và tôi là người duy nhất có thể kéo cô ấy lại.
“Mọi chuyện vốn dĩ đã là như vậy ngay từ đầu rồi. Cô hiểu rõ vị trí của mình trong lòng tôi, cô biết tôi trân trọng 'idol Akira' đến nhường nào... nên cô mới lấy chính bản thân mình ra làm con tin để ép buộc tôi, vì cô biết thừa tôi không bao giờ có thể khoanh tay đứng nhìn.”
“T-thì sao chứ?”
Cô ấy đáp lại, vừa bối rối vừa cố giữ giọng điệu lấn lướt.
Tôi tiếp tục nhìn cô ấy.
“Để rồi giờ đây cô lại định lặp lại kịch bản đó một lần nữa, nhưng lần này sẽ là một sai lầm không bao giờ có thể cứu vãn.”
“Tôi đã sẵn sàng để chấp nhận đánh đổi rồi...”
“Cô thực sự định nói thế sao...?”
Ngay khoảnh khắc thốt ra những lời đó, tôi mới thực sự thấu hiểu được tiếng lòng mình.
Đầu óc tôi đang quay cuồng trong sự kích động tột độ. Những xúc cảm hỗn độn mà ngày hôm qua tôi chẳng thể gọi tên, giờ đây đang sục sôi trong lồng ngực và tuôn ra thành những câu chữ sắc sảo.
“Nếu cô thực sự nghiêm túc với cái gọi là 'đã sẵn sàng' đó, thì... tôi thực sự thấy rất thất vọng về cô.”
Akira sững người khi nghe chất giọng lạnh lẽo của tôi.
Một thoáng khổ sở hiện rõ trên gương mặt cô ấy, nhưng rồi nó nhanh chóng bị thiêu rụi bởi ngọn lửa thịnh nộ.
“...Cái gì, cậu thất vọng? Thế cậu còn muốn tôi phải làm cái quái gì nữa đây?”
“Tôi đã nói ngay từ đầu rồi. Tôi đặt trọn niềm tin nơi cô, vì cô là 'Akira Sezai' đúng nghĩa.”
“Thôi đi! Cậu cũng chỉ đang áp đặt cái suy nghĩ ích kỷ của mình lên tôi thôi! Cậu chẳng khác gì đám fan vô tâm ngoài kia cả. Chính tôi cũng thấy thất vọng về cậu đấy, vì tôi đã từng lầm tưởng rằng cậu khác biệt.”
“Cô đã thực sự suy nghĩ thấu đáo chưa hả Akira? Cô đã từng cân nhắc xem mình nên hành động thế nào với tư cách là 'Akira Sezai' chưa? Hay đây chính là cái kết cục mà cô hằng mong đợi?”
“...Đúng thế, tôi nghĩ kỹ rồi.”
“Nói dối!”
Tôi quát lên khiến vai cô ấy khẽ run rẩy.
“Cô chẳng nghĩ được gì ra hồn cả. Đầu óc cô đang rối bời như tơ vò rồi!”
Tầm nhìn của tôi dần nhòe đi vì nước mắt. Akira nhìn tôi chằm chằm, vẻ mặt ngơ ngác như không tin vào mắt mình.
“Cái gì, tại sao cậu lại...”
“Hôm qua, chính cô đã dõng dạc khẳng định rằng 'Tôi sẽ không bao giờ từ bỏ hình tượng Akira Sezai'. Vậy mà cuối cùng cô lại đưa ra cái kết luận đó... điều đó khiến tôi hoàn toàn chết lặng...”
Tôi trút hết những nỗi niềm đang cuộn trào trong lồng ngực, chẳng còn tâm trí đâu mà lau đi những giọt nước mắt đang rơi lã chã.
“Nếu thất bại, cô sẽ phải rời bỏ sân khấu trong một vụ bê bối nhơ nhuốc... Nếu đã biết trước mà vẫn đâm đầu vào làm, tôi cầu xin cô hãy nghĩ lại... Tôi muốn nói với cô rằng—!”
Tôi nức nở, nước mắt giàn giụa khắp mặt.
“Tôi không muốn cô thôi làm idol!”
Đôi mắt Akira mở to đầy sững sờ.
“Cô là idol cuối cùng của tôi. Một Akira Sezai hoàn hảo trong lòng tôi... Tôi đã luôn tin rằng mình có thể tiếp tục ủng hộ cô mà chẳng phải lo sợ bất cứ điều gì cả...!”
Những idol mà tôi từng hết lòng ủng hộ trước đây đều phải giải nghệ trong cay đắng và uất ức. Tôi đã gửi gắm toàn bộ giấc mơ của mình vào họ, nên tôi luôn tự nhủ rằng mình không có quyền oán trách khi họ chọn cách từ bỏ.
Nhưng một khi đã thốt ra được những lời này, tôi không thể nào dừng lại được nữa.
Những mảnh ký ức đau thương đó đã găm sâu vào tâm trí tôi quá lâu. Bởi vì tôi đã từng đặt trọn niềm tin vào họ, nên cảm giác bị phản bội vẫn luôn âm ỉ cháy trong thâm tâm, dù tôi có cố gắng xua đuổi nó đi thế nào.
“Nhưng còn cô... đến cả cô cũng định phản bội tôi sao!”
Tôi gào lên trong tuyệt vọng, nước mắt nước mũi giàn giụa.
“Tôi là fan của cô kia mà! Phản bội rồi cứ thế giải nghệ, lẽ nào đó lại là 'hồi kết xứng tầm' cho một Akira Sezai sao? Tôi không bao giờ chấp nhận điều đó!”
Tôi dõng dạc khẳng định, dù thâm tâm biết rõ đây là một đòi hỏi đầy ích kỷ.
“Cô chỉ được phép dừng lại khi đã chạm tay vào giấc mơ của mình thôi! Tôi sẽ không để cô ra đi một cách vô trách nhiệm như vậy đâu!”
Bản chất của idol là sẻ chia những giấc mơ.
Nếu đã vậy, một người hâm mộ như tôi có quyền được bảo vệ và níu giữ giấc mơ ấy đến cùng.
Akira tròn mắt nhìn tôi, lặng đi trước những lời sắt đá đó. Phải mất một lúc, tôi mới sực tỉnh khi nhận thấy vẻ sững sờ trên khuôn mặt cô ấy.
“À... ừm... xin lỗi, tôi hơi quá lời...”
Tôi hiểu rằng cách duy nhất để lay chuyển cô ấy là phải bộc bạch hết nỗi lòng. Dù vậy, tôi vẫn thấy mình thật ích kỷ khi cứ thế tuôn ra những cảm xúc dồn nén bấy lâu nay.
Akira khẽ lắc đầu.
“Không... tôi mới là người phải xin lỗi.”
Cô ấy vừa nói vừa đưa tay quẹt đi hàng nước mắt rồi sụt sịt. Ánh mắt cô ấy chợt nheo lại, xa xăm như đang tìm kiếm điều gì đó ở một cõi vô định.
“Chẳng hiểu sao tôi lại quên khuấy mất chuyện đó.”
“Hả...?”
“Cái lý do khiến tôi dấn thân vào con đường này... nghe nực cười lắm.”
Akira nhìn tôi, đôi mắt bỗng ánh lên vẻ hoài niệm.
“Tôi nhớ là... ngày đó, mình đã cảm thấy bị phản bội.”
“...Là ai vậy?”
“Một người cực kỳ quan trọng với tôi lúc bấy giờ.”
Cô ấy nói rồi khẽ cúi mặt.
“Tôi từng khát khao được người đó chú ý đến mức cực đoan... thế là tôi chọn làm idol. Nghĩ lại thì lúc ấy tôi cũng chẳng mặn mà gì với nghề này, nhưng rồi mọi chuyện cũng chẳng đến nỗi nào... Dù sao, đó cũng là 'giấc mơ' khởi đầu của tôi.”
Tim tôi thắt lại khi nhìn vẻ trầm mặc trong đôi mắt ấy. Cô ấy tựa người vào bệ cửa sổ, môi nở một nụ cười nhạt nhòa.
Những mảnh ký ức cũ kỹ trong tôi như hòa làm một với dáng hình của cô ấy lúc này...
“Này, Akira... cô là...”
“Nhưng giấc mơ ấy vẫn còn dang dở!”
Akira cắt lời tôi và ngước lên.
Gương mặt cô ấy bừng sáng trở lại, nỗi buồn và sự phẫn nộ cay đắng lúc nãy đã tan biến không dấu vết.
“Mà một khi chưa đạt được nó, tôi không cho phép mình bỏ cuộc. Cậu đã nhắc tôi nhớ lại điều đó.”
Cô ấy khẽ cúi đầu đầy duyên dáng.
“Cảm ơn cậu. Cậu đúng là một người hâm mộ kiểu mẫu của giới idol...”
Cô ấy vừa cười vừa nói.
“...Nhờ có cậu mà tôi đã bình tâm lại rồi.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy sắc mặt cô ấy đã khá hơn. Ít nhất, cả hai đã đủ bình tĩnh để có thể ngồi lại trò chuyện một cách tử tế.
“...Vậy thì tốt rồi.”
Tôi gật đầu. Akira cũng gật đầu đáp lại đầy kiên định.
“Phải! Cậu nói đúng... Tôi phải là Akira Sezai cho đến tận giây phút cuối cùng mới thôi.”
Cô ấy thở dài ra một hơi dài như vừa trút bỏ được gánh nặng nghìn cân.
“Tạm thời tôi sẽ hủy buổi hẹn tối nay. Nhưng chúng ta vẫn cần một phương án khác...”
“Về chuyện đó... tôi đã có sẵn kế hoạch rồi.”
“Hả?”
Akira mở to mắt kinh ngạc. Tôi gật đầu, bắt đầu kể cho cô ấy nghe về kế hoạch mà tôi đã trăn trở bấy lâu.
Đó sẽ là một canh bạc tất tay.
Nó sẽ cuốn theo vô số người vào vòng xoáy và đẩy mọi chuyện đi xa hơn tất thảy những gì chúng tôi từng làm trước đây. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của cô ấy lúc này, tôi tin chắc cô ấy sẽ làm được.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
