Chương 13
Trans + Edit: Ph4ng:3
---
Tiếng chuông cửa vang lên.
Tôi chợt nhận ra mình đã dần quen với việc đón tiếp một ai đó không phải nhân viên giao hàng hay chủ nhà. Chẳng chút chần chừ, tôi mở toang cửa.
“Biết gì không, dạo này tôi được mở cửa thường xuyên đến mức thấy kỳ lạ luôn đấy.”
Akira đứng đó, diện nguyên một cây đen từ đầu đến chân.
“Còn tôi thì cũng quen với việc một Jirai-onna cứ thế xông vào nhà rồi.”
“Cái quái gì thế? Nghe rợn người vãi.”
Cô ấy cười khúc khích rồi tự nhiên bước vào nhà mà chẳng thèm xin phép. Cô ấy tháo giày, chạy tót ra phía cửa sổ và reo lên.
“Đến giờ hút thuốc rồi!”
Tôi nhìn theo với nụ cười gượng gạo, rồi khẽ nuốt nước bọt khi nhớ lại những lời mình cần phải nói với cô ấy.
“Này, Akira.”
“Hửm?”
“Buổi diễn đã kết thúc, kế hoạch cũng thành công tốt đẹp rồi. Tôi đoán đây là lúc chúng ta phải nói lời tạm biệt.”
Akira đánh lửa chiếc bật lửa Zippo, rít một hơi thuốc rồi im lặng. Một lúc sau, cô ấy mới lên tiếng.
“Có lẽ vậy?”
Cô ấy cười nhạt.
“Ừ, đúng là vậy rồi.”
Vẻ mặt cô ấy thoáng buồn khi tôi xác nhận.
“Chà, chúng ta đã rất hợp nhau mà nhỉ.”
“Cô biết mà, cô chẳng còn lý do gì để gặp riêng tôi nữa đâu.”
Khi thốt ra những lời đó, lồng ngực tôi đau nhói. Nhưng như tôi đã nói, chẳng còn lý do gì để Akira và tôi tiếp tục gặp gỡ riêng tư thế này thêm nữa.
Buổi hòa nhạc hôm qua nhanh chóng trở thành chủ đề nóng hổi. Báo chí đang rầm rộ vào cuộc, và Taihei Ozu thì đang bị soi xét gắt gao.
Đó là một thành công vang dội, tôi chẳng còn có thể giúp gì thêm cho cô ấy được nữa.
Akira lắc đầu đáp lại.
“Không đúng đâu. Yuu, cậu đã luôn truyền cảm hứng cho tôi.”
“Thì, cô cũng luôn truyền cảm hứng cho tôi mà.”
Mỗi khi mọi chuyện tồi tệ hay gặp khó khăn, những người hâm mộ lại nhớ về thần tượng của mình, những người cũng đang nỗ lực hết mình để đạt được ước mơ. Chính điều đó giúp chúng tôi tiếp tục vững bước, là cách chúng tôi sống cuộc đời của mình.
Vì vậy, mọi chuyện nên được giữ nguyên như thế. Việc nói ra cảm xúc giúp tôi sắp xếp lại tâm trí mình.
Tôi sẽ thấy nhẹ lòng hơn nếu phớt lờ cơn đau âm ỉ trong tim.
Tôi tin mình có thể nói lời chia tay cuối cùng một cách đàng hoàng.
Thế nhưng, Akira vẫn nói như thể đang cố làm rõ điều gì đó.
“Tôi hút thuốc nhiều, uống rượu cũng nhiều, lại còn hay nôn mửa nữa. Cậu không thấy mất hình tượng à?”
“Có chứ, chắc chắn là có rồi.”
“Chối một câu thì chết à!”
“Và tệ hơn nữa, cô lại còn là idol của tôi.”
Akira nhìn tôi đầy bối rối rồi chớp mắt vài lần.
Tôi chợt nhớ lại những gì cô ấy đã nói với Kasugai.
“Dù sao thì, ‘Nếu không có fan nào biết chuyện, thì mọi thứ vẫn ổn thôi, đúng không?’”
Cô ấy há hốc mồm khi nghe tôi trích dẫn lại lời của chính mình.
“Ha ha.”
Cô ấy bật cười.
“Nhưng cậu là fan của tôi mà, phải không?”
“Phải. Luôn luôn là vậy.”
“Nhưng cậu đã thấy hết những mặt xấu xí nhất của tôi rồi.”
“Tôi không bận tâm.”
Đôi má Akira phồng lên khi thấy tôi thản nhiên lắc đầu.
“Trời ạ, ý tôi không phải thế.”
Tôi nghiêng đầu thắc mắc làm cô ấy lườm một cái sắc lẹm.
“Ý tôi là, hiện tại tôi không phải là idol, và cậu cũng biết rõ con người thật của tôi rồi. Cậu nghĩ cậu có thể làm bạn với một Jirai-onna như tôi không?”
“Hả?”
Tôi ngẩn người.
Akira đỏ bừng mặt và bắt đầu nói liến thoắng.
“Thôi nào! Làm bạn đi! Lần này tôi có đòi cậu làm bạn trai hay gì đâu, nên chẳng có gì sai trái cả! Idol cũng có bạn bè chứ bộ! Có một chiến hữu nhậu nhẹt thì có gì không được chứ! Giờ nói cho tôi nghe xem chuyện đó thì sai ở đâu nào!”
“Khoan đã, tôi đã kịp nói gì đâu.”
Tôi bật cười rồi gật đầu.
Một người bạn, nghe cũng không tệ chút nào.
“Được thôi, nếu cô đã nói vậy.”
“Cái kiểu trả lời gì thế kia?”
Akira đảo mắt, nhíu mày rồi bấm điện thoại loạn xạ. Sau đó, cô ấy chìa màn hình ra trước mặt tôi.
Đó là tấm hình selfie của hai đứa, một cảm giác hoài niệm ùa về.
Trong ảnh, tôi đang cố né ra xa trong khi cô ấy nhìn vào ống kính với nụ cười hoàn hảo. Nghĩ lại thì, đó chính là khởi đầu cho mối quan hệ này.
“Nói cho tử tế vào! Không là tôi tung cái này lên mạng đấy!”
Tôi thở dài một tiếng. Cô ấy vẫn ép người như mọi khi.
“Cô sẽ không làm chuyện đó đâu. Chẳng phải cô là Akira Sezai sao?”
Akira đứng im lìm, bĩu môi hờn dỗi. Lại thở dài thêm lần nữa, tôi đứng dậy khỏi tấm thảm và tiến lại gần cô ấy.
“H-hả, cái gì thế?”
“Đừng làm mấy trò đó nữa, Akira.”
Tôi nhanh tay lấy điện thoại của cô ấy và xóa tấm hình đó đi.
“Á! Sao cô lại xóa nó?”
“Tôi rất sẵn lòng làm bạn với cô. Thế nên chẳng việc gì phải đe dọa nhau cả.”
Gương mặt cô ấy đỏ bừng khi tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
Và rồi...
“Cậu đang đứng sát quá đấy. Cậu có sao không?”
Tôi hít một hơi. Nhờ cô ấy nhắc, tôi mới nhận ra mình đang đứng gần cô ấy đến mức nào.
Thế nhưng...
“Tôi không biết. Chắc là tôi ổn.”
Tôi không hề cảm thấy khó chịu hay muốn né tránh nữa. Gương mặt đỏ rực, cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi trong vài giây.
Và rồi...
“Này, giờ mình là bạn rồi nhỉ.”
“Ừ?”
“Hôn cái đi.”
“Hả? ... Ưm?!”
Điều tiếp theo tôi nhận ra là đôi môi của Akira đã áp chặt vào môi mình.
Cô ấy hôn một cách đầy chủ động và mãnh liệt.
Cơn đau nhói lên khi răng hai đứa va vào nhau. Tầm nhìn của tôi nhòe đi, tôi vội đẩy cô ấy ra.
“Cô, cô vừa làm cái gì thế hả?!”
“T-tôi hôn cậu!”
“T-tại sao?!”
“Tại tôi muốn!”
Akira nói điều đó như thể muốn gạt tôi qua một bên, rồi quay lại phía cửa sổ với gương mặt đỏ bừng. Cô ấy châm thêm một điếu thuốc mới.
Tôi cứ mấp máy môi như một con cá đang thở, rồi bất giác đưa ngón tay lên chạm nhẹ vào môi mình.
Đôi môi của cô ấy rất mềm, và dường như vẫn còn vương lại chút mùi thuốc lá nhạt nhòa trên đó.
Việc một idol đi hôn fan của mình là điều hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi.
Hàng loạt ý nghĩ như thế cứ chạy xẹt qua trí óc tôi. Nhưng mà... vì hiện tại cô ấy đang là một Jirai-onna, nên chắc là ổn nhỉ...?
Tôi hoàn toàn bối rối, cảm giác như đầu óc mình đang quay cuồng.
“...Thế là một trong những giấc mơ của tôi đã thành hiện thực rồi.”
“Hả?”
“Từ giờ trở đi, chúng mình là bạn nhé.”
Akira mỉm cười khi đã lấy lại được sự bình tĩnh.
“Uống với tôi một ly đi.”
“...Nếu cô mà còn nôn ra nữa, tôi thề là sẽ không bao giờ để cô uống rượu trong nhà tôi nữa đâu đấy.”
Cô ấy cười khúc khích rồi gật đầu.
“Ha ha, tôi hứa là sẽ không thế đâu mà.”
“Để rồi xem...”
Cả hai chúng tôi đều bật cười thành tiếng.
Sau những ngày đầy biến động, cuối cùng Akira và tôi cũng đã trở thành những người bạn thực sự.
Tôi chưa bao giờ hình dung mình sẽ kết bạn với chính idol của mình theo cách này, nhưng cảm giác đó không hề tệ chút nào, thậm chí còn tuyệt vời hơn cả những gì tôi từng mong đợi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
