Chương 11
Trans + Edit: Ph4ng:3
---
Sân khấu tại Odaiba đang đông nghẹt người. Ngay cả khi ngồi trong phòng chờ, tôi vẫn nghe thấy tiếng nhân viên hối hả chạy đôn chạy đáo chuẩn bị cho sự kiện...
Lẽ tự nhiên, tôi thấy lòng bồn chồn không yên.
Hôm nay là ngày quan trọng nhất: Buổi solo concert của "Akira Sezai".
“Sẵn sàng chưa, Akira?”
Mao bước vào đúng lúc chuyên viên trang điểm đang dặm lại những bước cuối cùng. Hai người họ khẽ cúi chào nhau.
“Sẵn sàng hơn bao giờ hết.”
Khi người thợ trang điểm rời đi, tôi tinh nghịch giơ tay làm biểu tượng chữ V với Mao.
Chị ấy khịt mũi.
“...Em vẫn cứ bình thản như mọi khi nhỉ.”
“Em chỉ làm đúng những gì mình đã tập luyện thôi mà. Việc gì phải lo lắng chứ.”
Mao đảo mắt nhìn quanh phòng để chắc chắn không còn ai khác, rồi chị hạ thấp giọng.
“Nhưng hôm nay không chỉ đơn thuần là biểu diễn thôi đâu đấy...”
“Sẽ ổn thôi. Em sẽ lo liệu được hết.”
Trước vẻ quả quyết của tôi, Mao gật đầu rồi khẽ thở dài.
“...Được rồi, chị tin ở em.”
Chị bật cười rồi vỗ nhẹ vào lưng tôi. Có lẽ Mao chính là người phải gánh chịu nhiều rủi ro nhất từ “canh bạc” này của tôi. Vậy mà chị vẫn nói rằng chị tin tưởng và cổ vũ tôi bước tiếp. Chưa bao giờ tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm đến thế.
“...Cảm ơn chị, Mao.”
Thấy tôi đột nhiên khách sáo, Mao lại khịt mũi.
“Làm gì mà nghiêm trọng thế? Có phải tiệc mừng công đâu. Việc của em là bước ra đó, giữ vững phong thái của một 'Akira Sezai' kiêu hãnh như mọi khi là được.”
Nói rồi, chị ấn nhẹ nắm tay vào đầu tôi.
Cả hai cùng cười khúc khích.
“Ít nhất thì Yuu cũng phải ghé qua cổ vũ em một câu trước giờ G chứ.”
Tôi giả vờ bĩu môi hờn dỗi. Mao lắc đầu cười đầy vẻ bất lực.
“Cái cậu bạn trai đó của em là fan cuồng mà. Cậu ta sẽ ngồi chễm chệ ngay hàng ghế đầu thôi.”
“...Ha ha, cũng đúng.”
Yuu Okita.
Người chủ mưu đứng sau toàn bộ kế hoạch này. Và cũng là một người hâm mộ cuồng nhiệt của "Akira Sezai".
Nếu có cậu ấy dõi theo từ hàng ghế đầu, thì... tôi chẳng còn gì phải sợ hãi nữa.
“Mình sẽ dốc hết sức vì Yuu!”
Tôi đứng dậy, vươn vai một cái thật dài. Sắp đến giờ rồi. Tôi làm vài động tác khởi động để làm nóng cơ thể.
Đưa Anju trở lại...
Xây dựng một ngành công nghiệp idol sạch sẽ theo đúng ý nguyện...
Nghĩ đến đó, tôi mới chợt nhận ra mình đã đi một quãng đường xa đến thế nào.
Vốn ban đầu, Yuu chỉ là một “phương tiện” để tôi đạt được mục đích, dù tôi có cài cắm chút ý đồ cá nhân vào đó...
Nhưng cậu ấy đã thấu hiểu về "Akira Sezai" hơn cả những gì tôi mong đợi. Một người hâm mộ đích thực.
Tôi đã quá mải mê đuổi theo kết quả mà suýt chút nữa quên đi những giá trị nguyên bản... và chính cậu ấy đã nhắc tôi nhớ lại.
“Thực sự... cảm ơn cậu rất nhiều.”
Tôi lẩm bẩm, để lời nói tan vào bầu không khí tĩnh lặng trong giây lát. Hít một hơi thật sâu và chậm rãi, tôi biết đây chính là thời khắc quyết định.
Nhắm mắt lại, tôi hình dung mình đang đứng trên sân khấu với một màn trình diễn không tì vết.
Đó chính là nền tảng cốt lõi tạo nên một "Akira Sezai" hoàn hảo.
“Với tư cách là... Akira Sezai... mình sẽ làm những gì cần phải làm.”
Tôi sải bước ra khỏi phòng chờ, tự nhủ với bản thân bằng một giọng đầy kiên định.
***
“Vất vả cho anh rồi nhé.”
“C-Cô cũng vậy.”
Cậu nhân viên kỹ thuật trẻ tuổi khẽ cúi chào khi thấy tôi bước vào buồng điều khiển được dựng tạm phía sau hậu trường.
“Mọi thứ vẫn ổn định chứ?”
“Vâng, tất cả đã vào vị trí sẵn sàng.”
“Tốt quá. Cảm ơn anh nhé.”
Tôi mỉm cười gật đầu, vừa nói vừa bày đống đồ ăn nhẹ mình mang theo lên chiếc bàn xếp. Sau đó, tôi tiếp tục bằng giọng điệu bình thản như đang kiểm tra công việc.
“Còn cuốn băng đặc biệt... dành cho phần encore thì sao? Nhà sản xuất dặn tôi phải kiểm tra lại với phía anh cho chắc ăn.”
Cậu nhân viên gật đầu, chỉ tay về phía cụm thiết bị đang chứa hàng loạt cuộn băng.
“Nó nằm ở phía dưới cùng ấy, đã nạp sẵn rồi. Cô có vẻ khá tâm huyết với cuốn đó nhỉ?”
Tôi nở một nụ cười đắc ý, khiến cậu ta cũng phải bật cười theo.
“Mà không có thêm kỹ thuật viên nào khác sao? Chỉ có mình anh thôi à?”
“À... đúng thế. Cậu trợ lý của tôi đột nhiên sốt cao nên phải xin nghỉ... Thành ra tôi phải đến sớm hơn cả tiếng để xoay xở một mình đây.”
“Ôi trời, cực cho anh quá. Anh có muốn tranh thủ đi vệ sinh hay làm gì không? Nếu không ngại, tôi có thể trông giúp ở đây một lát.”
“Thật sao? Nói thật là tôi cũng đang tính nhịn đến khi tàn cuộc đây...”
Lời đề nghị của tôi dường như đã đánh trúng tâm lý, cậu ta vội vàng lao nhanh về phía nhà vệ sinh.
“Cứ thong thả nhéee.”
Tôi nhếch mép cười.
Sau đó, tôi đưa mắt nhìn về phía cụm thiết bị mà cậu nhân viên vừa chỉ.
Tôi khẽ thở dài.
“...Cảm giác chẳng lấy gì làm tốt đẹp cả.”
***
Tiếng chuông báo hiệu buổi hòa nhạc bắt đầu vừa vang lên, cả khán trường lập tức chìm vào bóng tối.
Những tiếng xì xào thưa thớt dần rồi lịm hẳn, nhường chỗ cho một sự im lặng bao trùm.
Đột ngột, ánh đèn bừng sáng và giai điệu dạo đầu của ca khúc mà tôi đã nghe đến thuộc lòng bắt đầu trỗi dậy.
Bầu không khí nóng lên chỉ trong tích tắc.
Tôi có thể cảm nhận rõ sự phấn khích của các fan khi “Đừng quên tiếng sóng vỗ”—một trong những bản hit đình đám nhất của Akira vang lên.
Chính tôi cũng thấy vô cùng rạo rực.
Với nụ cười rạng rỡ, Akira nhảy ra từ phía sau hậu trường và vẫy tay chào người hâm mộ.
Ánh mắt cô ấy khẽ chạm vào tôi trong thoáng chốc.
Rồi như chưa hề có chuyện gì xảy ra, cô gửi một nụ hôn gió khiến cả khán trường vỡ òa trong sự phấn khích.
Cách Akira chiều lòng người hâm mộ vẫn tuyệt vời như mọi khi.
Suốt khoảng một tháng qua, tôi đã dấn thân quá sâu vào cuộc đời cô ấy.
Thế nhưng, chỉ có mối quan hệ này, cái việc cô ấy đứng trên sân khấu rực rỡ còn tôi lặng lẽ dưới hàng ghế khán giả, là thứ không bao giờ thay đổi.
Dưới ánh đèn spotlight, Akira tỏa sáng lấp lánh qua từng bước nhảy uyển chuyển.
♫ Ngọn gió lùa qua lớp học, tiếng anh cười vang lên♫
Giọng hát đầy truyền cảm hòa quyện cùng vũ đạo mượt mà.
Người ta thường bảo vừa hát vừa nhảy mà không bị hụt hơi là cực khó, nhưng Akira vẫn làm xuất sắc như mọi khi.
Cả giọng hát lẫn vũ đạo của cô ấy luôn đạt đến độ hoàn mỹ, khiến ngay cả những người không chuyên cũng thấy được sự nỗ lực luyện tập khắt khe phía sau.
Đó chính là lý do tôi từng sửng sốt khi phát hiện cô ấy hút thuốc.
Khói thuốc vốn dĩ sẽ làm giảm dung tích phổi.
Để duy trì phong độ đỉnh cao dù hút thuốc thường xuyên, chắc chắn cô ấy đã phải nỗ lực điên cuồng để cải thiện thể lực nhằm bù đắp cho những tổn hại đó.
♫ Với người chẳng mấy khi ra biển như em, tiếng ồn trong lớp tựa như sóng vỗ ♫
Những động tác vũ đạo đơn giản đan xen với kỹ thuật dàn dựng độc đáo tạo nên một màn trình diễn ngoạn mục. Từng nhịp lấy hơi mạnh mẽ len lỏi qua mic càng làm tăng thêm sự chân thực và nhiệt huyết cho buổi diễn.
Dù mới chỉ là bài hát đầu tiên, những fan đứng cạnh tôi đã bắt đầu bật khóc trong khi tay vẫn không ngừng vẫy que sáng.
Akira Sezai.
Phía sau hậu trường, cô ấy là một người rắc rối luôn miệng nói không thể sống thiếu rượu và thuốc lá, nhưng một khi đã đứng trên sân khấu, cô ấy lập tức hóa thân thành một Akira Sezai thực thụ.
Trước khi đến đây, tôi từng lo ngại rằng việc tiếp xúc quá gần ngoài đời thực sẽ làm lung lay hình tượng của cô ấy trong lòng mình.
Thế nhưng khi tận mắt thấy cô ấy trình diễn, mọi nghi ngại đều tan biến sạch.
♫ Một ngày nào đó em muốn ra biển, muốn cùng anh dạo bước, nhưng mà ♫
Akira vừa hát vừa nhảy, nụ cười rạng rỡ ánh lên niềm hạnh phúc chân thành.
Tất cả chúng tôi đều ngước nhìn cô ấy, cùng chìm đắm trong một giấc mộng giữa ban ngày.
Cảm giác thật siêu thực khi thấy cô ấy tỏa sáng trên một sân khấu lớn trước hàng ngàn người như thế này.
Akira đứng đó không nghi ngờ gì nữa chính là vị thiên thần của chúng tôi, một vị thiên thần được sinh ra từ những giấc mơ chung.
♫ Đừng quên tiếng sóng vỗ, đừng bao giờ quên tiếng sóng nhé ♫
Lắng nghe những ca từ đã thuộc lòng đến từng dấu phẩy, tôi thấy lồng ngực mình nóng rực.
Giống như những người hâm mộ xung quanh, tôi nhận ra mình cũng đang vẫy que sáng với đôi mắt nhòe đi vì nước mắt.
***
“Cảm ơn mọi người nhiều lắm!”
Akira khép lại buổi hòa nhạc một cách trọn vẹn bằng những lời tâm sự ngắn ngủi đan xen giữa các bài hát. Giờ đây, tất cả những gì còn lại chỉ là phần encore.
Akira vẫy tay chào rồi rời khỏi sân khấu. Sự phấn khích của người hâm mộ vẫn không hề hạ nhiệt, những tràng pháo tay tiễn cô ấy cứ thế kéo dài. Rồi nhịp vỗ tay vốn đang hỗn loạn dần ổn định lại thành một nhịp điệu đều đặn, vang lên dồn dập.
Đó là tiếng gọi cho phần encore. Tôi cũng làm theo, gửi gắm những tràng pháo tay cổ vũ, thế nhưng tim tôi lại đập thình thịch trong lồng ngực. Sau một hồi vỗ tay theo nhịp, ánh đèn vụt tắt rồi sân khấu lại bừng sáng lần nữa.
Akira bước ra từ phía sau hậu trường. Cô ấy cầm lấy mic và đứng ở chính giữa sân khấu.
“Mọi người ơi! Cảm ơn những tràng pháo tay nồng nhiệt của các bạn!”
Sau tràng reo hò sấm dậy, cả khán trường bỗng chìm vào im lặng. Ai nấy đều nín thở chờ đợi lời tiếp theo của Akira.
“Với phần encore hôm nay, tôi đã phải đắn đo rất nhiều để chọn ra bài hát sẽ trình bày.”
Cô ấy mỉm cười nhìn quanh khán giả.
“Tất cả những bài hát tôi từng biểu diễn đều cực kỳ quan trọng, chúng là một phần con người tôi. Nhưng hôm nay...”
Vẻ mặt cô chợt trở nên đăm chiêu, khiến những tiếng “Ồ” đầy tò mò vang lên bên dưới khán đài.
“Tôi sẽ hát một ca khúc có ý nghĩa rất lớn đối với cả tôi và người cộng sự của mình! Đây là ‘Cuộc chiến của hai người’ của ripqle. Mời mọi người cùng thưởng thức.”
Khi Akira dứt lời bằng một giọng trầm buồn, ánh đèn sân khấu mờ đi và đèn spotlight đổ dồn vào cô ấy. Mọi người đồng thanh hò reo. Cô ấy khẽ đung đưa người theo nhịp khi đoạn dạo đầu vang lên.
Thế rồi, dường như từ hư không, một đoạn video bắt đầu phát trên màn hình LED khổng lồ phía sau sân khấu.
“Cô chẳng có tư cách gì mà từ chối cả.”
“Làm ơn dừng lại đi. Tôi không muốn nghe thêm bất cứ lời nào nữa.”
“Lão Ozu bảo với tôi là lão ta đã cho cô một bài học nhớ đời rồi mà nhỉ?”
“Tôi là một idol! Làm vậy chẳng khác nào... đang phản bội lại niềm tin của người hâm mộ sao?”
“Hahaha, thôi đi, bớt mồm năm miệng mười cái từ ‘idol’ đó lại. Chung quanh đầy người ra đấy... này, mày đang quay cái gì đó? Dừng lại ngay! Hế! Đứng lại! Đừng để nó chạy thoát! Ai đó! Bắt lấy nó!”
Akira lộ rõ vẻ bàng hoàng khi theo dõi đoạn video bất ngờ xuất hiện. Khán giả bắt đầu xôn xao.
Mọi người đều có thể nhận ra điều gì đó bất thường đang xảy ra, và Anju Majima, người vốn đã giải nghệ, hiện lên rõ mồn một trong video.
Đoạn phim kết thúc đột ngột. Akira đứng chết lặng giữa sân khấu trước đám đông đang dần trở nên náo loạn.
“Ơ... ừm...”
Vẫn với vẻ bối rối, cô ấy lên tiếng trấn an đám đông.
“B-bài hát encore... Đừng bận tâm đến cái video đó! Nhạc đâu! Có thể phát lại từ đầu giúp tôi được không?!”
Akira hét lớn vào mic, nhưng khán giả đã bắt đầu mất kiểm soát.
“Ha ha... cái gì thế này...”
Cô ấy ấy tỏ vẻ mất phương hướng. Không, cô ấy ấy đang “diễn” cái vẻ bối rối đó thôi.
Tôi nuốt nước bọt theo dõi.
“...Cái gì vừa rồi thế?”
Akira thốt lên bằng một giọng lạnh ngắt. Khán giả sững sờ, sự hỗn loạn lắng xuống ngay tức khắc.
“Chẳng phải vừa rồi là Anju sao? Cái gì thế...”
Cô ấy gục đầu xuống như thể đang vô cùng khổ sở, rồi đột ngột ngẩng lên. Những giọt nước mắt lăn dài trên má cô ấy. Một lần nữa, khán trường lại bùng nổ.
“Chuyện này là thế nào?!”
Cô gào lên, gương mặt đỏ bừng vì giận dữ. Cơn thịnh nộ của cô lan tỏa khắp không gian buổi diễn.
“...Phải đó, cái gì vừa rồi vậy?! Chuyện quái gì đang diễn ra thế này?!”
Khán giả gầm vang.
Bị cuốn theo sự giận dữ chính đáng, họ bắt đầu la ó phản đối. Đối mặt với sự thật chấn động, Akira dường như bị nhấn chìm trong đau khổ và uất hận.
Dù những cảm xúc đó chẳng có gì mới mẻ đối với cô ấy, vì cô đã biết rõ lý do Anju giải nghệ, thế nhưng cô đã chọn cách bộc lộ cơn thịnh nộ cùng với đám đông, như thể chính cô ấy cũng vừa mới biết chuyện.
Làm vậy là đúng đắn, bởi nếu không, cô ấy sẽ không thể tiếp tục làm idol được nữa.
Kế hoạch ban đầu là tự hy sinh bản thân quá đỗi mạo hiểm. Nếu video chỉ được phát tán trên mạng, nó sẽ dễ dàng bị dán nhãn là “tin giả” như Kasugai đã lưu ý. Tốt nhất là tiết lộ nó trong một bối cảnh mà những người cùng chung nỗi phẫn nộ có thể tập hợp lại.
Việc phơi bày sự thật ngay trước mặt các fan của Akira Sezai như một sự cố bất ngờ chính là nước đi khôn ngoan nhất để bảo vệ cô ấy và đảm bảo cuộc tố cáo thành công.
Tôi thấy nhẹ nhõm vì kế hoạch đã hoạt động, nhưng cũng thoáng buồn bã vì buổi hòa nhạc lại kết thúc trong những tiếng hò hét. Với những cảm xúc lẫn lộn đó, tôi quay lưng định rời đi.
Thế nhưng...
“Mọi người ơi!”
Akira, người mới chỉ vài giây trước còn gục ngã, bỗng cất tiếng gọi từ trên sân khấu. Tất cả lại rơi vào im lặng.
“Tôi biết mọi người đều đang rất bàng hoàng... T-tôi cũng vậy... Nói thật lòng, giờ tôi đang rất rối bời và vô cùng giận dữ. Nhưng tôi không muốn mọi chuyện kết thúc như thế này.”
Akira nắm chặt mic, nhìn thẳng vào khán giả.
“Buổi hòa nhạc này là dành cho tôi và tất cả các bạn. Mọi người có nghĩ kết thúc theo cách này là sai lầm không? Hãy để tôi tự lo liệu những gì vừa xảy ra! Tôi sẽ sớm làm sáng tỏ mọi chuyện! Thế nên—!”
Cô ấy ngẩng đầu lên và nở nụ cười thường ngày với mọi người.
“Hãy quay trở lại với bài hát encore nào!”
Đoạn dạo đầu của “Cuộc chiến của hai người” lại vang lên lần nữa. Tôi nhìn Akira với đôi mắt mở to sững sờ. Sự giận dữ và nỗi thất vọng của cô ấy đã thu hút hoàn toàn sự chú ý của khán giả. Tầm nhìn của tôi lại một lần nữa nhòe đi.
“Akira...!”
Cô ấy đã không làm người hâm mộ thất vọng.
Cô ấy đã không bỏ rơi tôi.
“Akira!”
Ánh mắt Akira khẽ lướt qua tôi trong tích tắc và cô ấy nháy mắt một cái tinh nghịch. Rồi cô bắt đầu cất giọng hát bài “Cuộc chiến của hai người” thật nhẹ nhàng.
Akira đã thành công trong nỗ lực thanh lọc giới giải trí, nhưng cô ấy cũng biến buổi hòa nhạc này trở thành một kỷ niệm không thể nào quên.
Cô ấy sẽ hoàn thành nó đến tận những giây phút cuối cùng vì những người hâm mộ mình.
Sau cùng thì, một Akira Sezai mà tôi hằng tin tưởng thực sự rất hoàn hảo.
Tôi bị nhấn chìm trong niềm hạnh phúc khi lắng nghe phần encore tựa như một giấc mơ ấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Encore là phần biểu diễn thêm vào cuối buổi hòa nhạc.Sau khi nghệ sĩ đã hát hết danh sách bài chính và đi vào hậu trường, khán giả sẽ vỗ tay hoặc hô vang "Encore!" để mời họ quay trở lại sân khấu.
Đây thường là phần bùng nổ nhất, nơi nghệ sĩ dành tặng những bài hát đặc biệt nhất để tri ân fan trước khi chính thức kết thúc buổi diễn.
