Em có thật là thiên thần của anh không?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 7

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Vol 1: <<Đang tiến hành>> - Chương 9

Chương 9

Trans + Edit: Ph4ng:3

---

Chúng tôi rời khỏi căn hộ của Anju-san ngay trước khi mặt trời lặn.

Ashida-san, Akira, tôi cùng Kasugai—gã phóng viên của tờ Buntou, ngồi quây quanh một chiếc bàn trong phòng riêng của quán izakaya.

“Có chuyện gì quan trọng đến mức phải thảo luận ở một nơi thế này chứ...?”

Tôi thầm thắc mắc như vậy, nhưng Ashida-san giải thích rằng chúng tôi đang ở một khu vực khá biệt lập và cuộc trò chuyện khó lòng bị lọt ra ngoài.

Đó là lý do họ thường đến đây mỗi khi cần bàn bạc điều gì đó hệ trọng với người lạ.

Thực tế, những gì họ sắp thảo luận với Kasugai lần này là một vấn đề có thể gây nguy hiểm cho công ty nếu không được xử lý khéo léo.

Theo góc nhìn của Ashida-san, chị ấy đơn giản là không muốn những người ở văn phòng nghe thấy.

“Thế nào? Đề nghị của các người là gì đây?”

Kasugai hỏi trong khi thản nhiên tống cả vỏ đậu nành luộc vào miệng, dùng răng tước lấy hạt nhai ngồm ngoàm.

Ashida-san khẽ gật đầu đầy nhẫn nại.

“Trước hết, yêu cầu anh hãy xóa toàn bộ đống ảnh đã chụp ngày hôm qua đi.”

Chị ấy khẳng định một cách vô cùng kiên định.

Kasugai khịt mũi một cái rồi nở nụ cười đầy mỉa mai.

“Chuyện đó còn tùy vào việc các người trả giá thế nào, vì tôi cũng chẳng ngại gì mà không tung toàn bộ câu chuyện này lên mặt báo đúng như những gì nó vốn có đâu.”

Kasugai dành cho Akira một cái nhìn sắc lẹm đầy áp lực khi thốt ra những lời đó.

“Hôm qua tôi có hơi mất bình tĩnh thật, nhưng nói thẳng ra là tôi chẳng quan tâm mình có bị từ chối hay không đâu. Hậu quả thế nào tôi sẽ tự mình gánh vác lấy.”

Akira đáp lại bằng một nụ cười nhạt đầy vẻ bất cần.

Giữa lúc hai bên đang nhìn nhau đầy tóe lửa, Ashida-san cất lời.

“Tôi đã tìm hiểu về anh. Anh... chính là người từng viết không ít bài báo về những góc khuất nhơ nhuốc của ngành công nghiệp idol đúng không.”

Kasugai lảng tránh ánh mắt rồi tặc lưỡi đầy khó chịu.

“Thì đã sao chứ? Đống bài đó chẳng phải đều bị quẳng vào sọt rác cả rồi à.”

“Tất nhiên là tôi biết rõ điều đó và tôi có một đề nghị dành cho anh đây.”

Ashida-san tiếp tục với thái độ bình thản đến lạ thường.

“Akira và... Cả chúng tôi nữa, cũng tin rằng những gì diễn ra phía sau hậu trường của ngành công nghiệp idol là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.”

“Hừ, nực cười thật đấy.”

“Này, nghe cho hết đã.”

Với vẻ mặt nghiêm nghị, Akira lên tiếng chấn chỉnh thái độ của Kasugai.

“Tôi đã nói rồi. Chuyện này rất quan trọng. Tôi hoàn toàn nghiêm túc đấy.”

“Được... được rồi...”

Kasugai đành quay đi khỏi Akira và không còn cách nào khác ngoài việc nhìn về phía Ashida-san.

“...Vậy nên Kasugai này, tại sao anh không chia sẻ những gì mình biết? Đổi lại, chúng tôi cũng sẽ cung cấp cho anh nhiều thông tin nhất có thể.”

Nghe lời đề nghị của Ashida-san, Kasugai cau mày đầy cảnh giác.

“...Rốt cuộc cái bẫy ở đây là gì?”

Kasugai hỏi với sự phòng bị được đẩy lên cao độ.

Chuyện này cũng chẳng có gì lạ bởi với một phóng viên, việc tiết lộ bí mật chẳng khác nào kẻ đánh bạc lật ngửa bài tây, sẽ là bất khả thi nếu hắn ta không thấy được lợi ích rõ ràng.

“Chúng tôi sẽ sắp xếp để anh là người đầu tiên được độc quyền đăng bài nếu cuộc tố cáo của chúng tôi thành công.”

Kasugai bất động và nhìn chằm chằm vào mặt Ashida-san vài giây sau khi chị ấy dứt lời.

Thế rồi hắn khịt mũi một cái rồi lắc đầu ngán ngẩm.

“...Đợi đến lúc sự thật đã phơi bày ra thiên hạ thì tôi thích viết bao nhiêu bài mà chẳng được, đúng không?”

Kasugai lẩm bẩm một mình rồi giữ im lặng để cân nhắc thiệt hơn.

Những gì Ashida-san đưa ra thực tế không phải là một thỏa thuận tồi đối với Kasugai.

Ngay cả khi các tạp chí lá cải ban đầu bị cấp trên kìm kẹp, chúng cũng chẳng thể bị ngăn cấm lâu nếu thông tin đã bắt đầu rò rỉ theo những con đường khác.

Đơn giản là vì dù áp lực có lớn đến đâu, giới truyền thông lá cải cũng không đời nào bỏ lỡ một miếng mồi ngon có khả năng sinh lời rõ rệt như thế này.

Tuy nhiên, câu tiếp theo thốt ra từ miệng Kasugai lại khiến bầu không khí chùng xuống.

“...Tôi không thấy cuộc tố cáo này sẽ mang lại kết quả gì đâu.”

Hắn có vẻ không phải đang phản đối đề nghị của Ashida-san vô cớ, bởi biểu cảm lúc này vô cùng nặng nề.

“Sức ảnh hưởng của một idol chẳng khác nào hạt cát đối với các nhà đầu tư cả... Tôi đã chứng kiến chuyện này xảy ra quá thường xuyên rồi.”

Kasugai nói trong khi hồi tưởng về quá khứ.

Hắn từng giúp đỡ những idol có ý định tương tự trong vài lần trước đây.

Khi đó hắn còn trẻ và nhìn thế giới qua lăng kính màu hồng đầy mơ mộng.

Hắn tin rằng cái ác cần phải bị phanh phui và mọi người đều có quyền làm điều đó.

Nhưng thực tế lại không vận hành theo cách như vậy.

Nếu hắn viết một bài báo về góc khuất của ngành idol, nó sẽ bị khai tử ngay từ khâu kiểm duyệt.

Việc đăng bằng chứng lên mạng xã hội có thể gây xôn xao chốc lát nhưng rồi cũng nhanh chóng chìm xuồng.

Kasugai khẳng định rằng hắn đã tận mắt chứng kiến những sự việc như thế vô số lần.

“Ai mà chẳng nói là mình ‘dành tình cảm sâu đậm’ cho idol của mình chứ.”

Hắn khẳng định chắc nịch khiến mọi người đều phải nín thở.

“Dù một lời tố cáo có đi kèm ảnh... hay video đi chăng nữa, nó cũng vô nghĩa với những kẻ không quan tâm, còn đối với người hâm mộ, đó chỉ đơn giản là một ‘sự thật phiền phức’ mà thôi.”

Việc idol phải tiếp đãi một số người phía sau hậu trường vốn chẳng phải chuyện chưa từng nghe qua. Nhưng khi những lời tố cáo như vậy được đưa ra, chỉ có một số ít người hâm mộ thực sự cảm thấy thất vọng.

Trong khi đó phần lớn vẫn sẽ chọn cách nhắm mắt làm ngơ.

Ai cũng muốn tin vào idol của mình.

Ai cũng muốn tin rằng idol của mình là thuần khiết.

Đó là lý do họ thường tin vào lời khẳng định của công ty rằng “lời tố cáo hoàn toàn là bịa đặt”, ngay cả khi thâm tâm họ cũng chẳng hoàn toàn bị thuyết phục.

“Các người bán giấc mơ cho người hâm mộ để đổi lấy tiền, công việc của các người là như vậy đấy. Chẳng ai muốn biết đến ‘sự thật phiền phức’ trong cái ngành kinh doanh này cả. Những gì họ từ chối thừa nhận thì sẽ không bao giờ lọt tai họ được, và những kẻ ngồi trên cao hiểu rất rõ điều đó.”

Kasugai tiếp tục và dành cho Akira một cái nhìn sắc lẹm.

“Lời tố cáo của cô sẽ chẳng bao giờ thành công chừng nào cô còn là một idol. Không bao giờ.”

Akira giữ im lặng sau khi Kasugai dứt lời.

Ashida-san cũng lặng thinh, đôi môi khẽ mấp máy như thể đã quên sạch những gì mình định nói.

Sự im lặng sớm bị phá vỡ.

“...Đồ hèn hạ.”

Akira nói khẽ nhưng giọng nói lại tràn đầy sự phẫn nộ.

“Hóa ra đó là lý do mà anh từ bỏ giấc mơ của mình sao?”

“Cô vừa nói cái gì cơ?”

Kasugai nhăn mặt trước những lời khiêu khích của Akira. Nhưng ngay khi chạm phải ánh mắt đầy oán hận cô ấy dành cho mình, hắn bỗng chốc nghẹn lời.

“Tại sao anh nghĩ mọi người lại đặt kỳ vọng vào idol?”

Kasugai giữ im lặng bởi có lẽ chính hắn cũng không biết câu trả lời cho câu hỏi đó.

“...Đó là vì chính idol cũng là những kẻ mộng mơ.”

Akira tiếp tục nói, giọng cô ấy đanh lại.

“Chúng tôi có những ước mơ của riêng mình. Có thể lớn lao hay nhỏ bé tùy vào mỗi người, nhưng tất cả chúng tôi đều bước lên sân khấu với những khát vọng đó nung nấu trong tim.”

Cô ấy nắm chặt bàn tay khi nói.

“Và tại sao người ta lại có quyền chà đạp lên chúng? Bởi vì chúng tôi được trả tiền ư? Không, thật nực cười... Đó chỉ là cái cớ mà công chúng tự thêu dệt nên thôi.”

Cô ấy không thèm che giấu sự tức giận mà để nó bùng phát mạnh mẽ.

“Chẳng phải vì sâu thẳm bên trong, chính mọi người cũng đã từ bỏ ước mơ của mình rồi sao?!”

Kasugai mở to mắt nhìn cô đầy sững sờ.

Dựa trên những gì đã nói, có lẽ hắn thực sự đã đánh mất giấc mơ trở thành một nhà báo chân chính từ lâu rồi.

“Idol, fan... hay nhà đầu tư thì cũng đều giống nhau cả thôi!”

Akira thét lên, giải tỏa mọi cảm xúc đang dồn nén bấy lâu.

“Thật dễ dàng để buông xuôi khi thấy ước mơ quá tầm với. Anh nên trân trọng cả quá trình nỗ lực chứ không phải chỉ nhìn vào kết quả cuối cùng! Anh vẫn chưa thua cơ mà! Đó mới là cách anh bảo vệ chính mình! Anh cần phải hiểu rằng, kẻ thù lớn nhất không phải ai khác mà chính là bản thân anh!”

Mọi người trong phòng không thể rời mắt khỏi cô gái nhỏ bé ấy.

“Tôi sẽ không bỏ cuộc! Tôi sẽ không từ bỏ... hình tượng idol Akira Sezai đâu... Bởi vì tôi tin vào nó…”

4a256a5e-d70c-44ba-a411-1ef3b606ef14.jpgCánh tay của Kasugai vốn đang đặt trên mặt bàn bỗng khẽ giật lên một cái.

Akira nhoài người qua bàn, nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Còn anh thì sao? Tôi đang ở ngay trước mặt anh đây! Akira Sezai đang ở ngay trước mắt anh đây! Anh định lại từ bỏ thêm một lần nữa sao?! Anh định sẽ cụp đuôi chạy trốn nữa à?! Hả?!”

“Con nhãi này!”

Rầm!

Kasugai đập mạnh tay xuống mặt bàn khiến chiếc bát đựng đậu nành nảy lên lạch cạch trên mặt gỗ.

“Để tôi nói cho cô nghe nhé, cô cứ việc sủa bao nhiêu tùy thích...”

Cũng giống như Akira, Kasugai nhoài người tới từ chỗ ngồi của mình và găm chặt ánh mắt vào cô ấy.

Cả hai nhìn chằm chằm vào mắt nhau như thể chuẩn bị lao vào xé xác đối phương đến nơi.

“Tuyệt đối không từ bỏ ước mơ sao? Cô không thể nào nghiêm túc với chuyện đó được.”

“Tôi nghiêm túc.”

“...Vậy cô đã sẵn sàng để từ bỏ sự nghiệp idol của mình chưa?”

Akira cắn chặt môi trước câu hỏi của Kasugai.

Và rồi...

“...Nếu đây là điểm cuối cho cái tên Akira Sezai, thì cứ để nó diễn ra đi.”

Cả Ashida-san và tôi đều không tự chủ được mà nín thở.

Mọi người trong phòng đều hiểu rõ cô ấy hoàn toàn nghiêm túc với những lời mình vừa thốt ra.

“...Tôi hiểu rồi.”

Kasugai thở dài, hắn rút một điếu Lucky Strike cùng chiếc bật lửa từ túi ngực ra rồi châm thuốc.

“Cho tôi một đêm.”

“Chuyện đó có nghĩa là...”

Khi Ashida-san vừa cất tiếng, Kasugai khẽ gật đầu với vẻ mặt đầy mệt mỏi.

“Tôi sẽ đưa cho các người toàn bộ thông tin mà tôi có.”

“C-cảm ơn anh rất nhiều!”

“Tuy nhiên!”

Kasugai cao giọng.

“Hãy hứa là phải để tôi được lên bài đầu tiên và tôi sẽ đảm bảo mọi chuyện cho các người.”

“...Chắc chắn rồi.”

Ashida-san gật đầu.

Kasugai khẽ buông một câu “Được thôi” rồi quay lại với việc hút thuốc. Khi làn khói lảng vảng bay vào mặt mình, Ashida-san khẽ nhăn mặt khó chịu.

“Nói sao bây giờ nhỉ...”

Kasugai lần lượt nhìn chằm chằm vào Akira và tôi trong khi rít thuốc.

“Cô cứ ra rả về cái gọi là ‘giấc mơ idol’ đó, nhưng chuyện kia thì cô giải thích thế nào?”

Kasugai nhìn về phía tôi.

“Cô thực sự nghĩ việc giấu giếm một đứa bạn trai là ý kiến hay sao? Hả?”

“Đó là một sự cần thiết.”

Akira đáp lại trực diện và không một chút do dự.

Sau đó cô ấy nở một nụ cười đầy thỏa mãn.

“Hơn nữa, nếu không có ai phát hiện ra, thì mọi chuyện vẫn ổn mà, phải không?”

Cô ấy lấy một điếu thuốc hi-lite từ trong túi ra, châm bằng bật lửa Zippo, rít một hơi thật sâu rồi nhả khói trắng.

Kasugai sững sờ nhìn cô ấy vài giây rồi bất chợt...

“Ha-ha-ha-ha...! Được, được lắm.”

Hắn bật cười một cách sảng khoái.

Khi đã bình tĩnh lại, hắn nhìn Akira một lần nữa với ánh mắt phức tạp.

“Mấy cái đứa idol chết tiệt này...”

Hắn dập điếu thuốc đang hút dở vào gạt tàn một cách dứt khoát.

***

Sau khi chia tay Kasugai tại quán izakaya, Ashida-san, Akira và tôi cùng nhau sánh bước trên con phố đêm.

“Akira, mấy ngày nay em cứ quấn lấy Yuu-kun suốt mà bỏ bê cả luyện tập rồi đấy.”

Ashida-san dành cho Akira một cái nhìn đầy nghiêm nghị. Akira trông có vẻ hối lỗi, cô ấy nở một nụ cười gượng gạo.

“Thì... em vẫn chạy bộ đều đặn mà, chị biết đấy...”

“Chỉ còn một tháng nữa là đến buổi hòa nhạc trực tiếp rồi. Chị đã nói là sẽ giúp em, nhưng nếu em cứ tiếp tục lơ là trách nhiệm như thế này, chị sẽ không ngần ngại hủy bỏ nó ngay lập tức đâu.”

“Em biết rồi mà, Mao-san.”

Akira chỉnh lại biểu cảm, cô ấy làm động tác chào kiểu quân đội hướng về phía Ashida-san.

“Em sẽ dốc hết sức mình. Giống như trước đây vậy!”

“Mong là em nói được làm được.”

Ashida-san lắc đầu như muốn nói “Thật là bó tay với em,” rồi chị ấy quay sang nhìn tôi.

“Cả em nữa, nhớ để mắt tới con bé nhé? Nếu nó cứ bám dính lấy cậu quá mức, hãy bảo nó là ‘Đi tập đi!’ hay gì đó tương tự.”

“À, vâng... tất nhiên rồi ạ.”

“Hừm. Thật tình... đừng có làm mọi chuyện tệ thêm đấy.”

Tôi im lặng nghiêng đầu, không chắc Ashida-san đang muốn ám chỉ điều gì. Chị ấy buông một tiếng thở dài thườn thượt rồi giơ một ngón tay lên.

“Chị đã bảo em trước đây rồi mà, đừng có làm bất cứ điều gì khiến bản thân phải lòng con bé đấy!”

À, ra là vậy. Tôi nhớ là chị ấy từng nói thế.

“...Chị không cần phải lo lắng đâu, mọi chuyện vẫn ổn mà.”

Tôi chậm rãi lắc đầu và nhận ra Akira đang đi ở phía bên kia cũng đang nhìn mình. Ashida-san nhướng mày, chờ đợi tôi nói tiếp.

“Em... thích Akira với tư cách là một idol.”

Khi tôi dứt lời, đôi mắt của Ashida-san nheo lại, chị khẽ thở dài.

“Dù em nói thế, nhưng nếu cứ dành toàn bộ thời gian rảnh bên nhau, biết đâu em sẽ thay đổi ý định thì sao. Ngay từ đầu, chị đã ngạc nhiên khi em vẫn chưa đi quá giới hạn dù bị con bé làm phiền liên tục như thế...”

Chị ấy tiếp tục nói một cách nhỏ nhẹ.

“Bình thường, nếu được idol yêu thích của mình bám dính lấy như vậy, ai mà chẳng nảy sinh ảo tưởng cơ chứ...”

Sự lo ngại của Ashida-san có vẻ không phải là vô căn cứ. Chính tôi cũng thấy ngạc nhiên khi bản thân không có lấy một chút cảm xúc lãng mạn nào với Akira dù đang ở rất gần cô ấy. Nếu tôi không mắc chứng sợ phụ nữ, thì có lẽ... Không, tôi không nghĩ vậy đâu.

Thôi thì cứ gạt mấy cái giả thuyết “nếu như” đó sang một bên vậy. Tôi lắc đầu khẳng định.

“Em là... một người hâm mộ trung thành của idol Akira.”

Đó là cảm xúc chân thật nhất trong lòng tôi. Thế rồi, tôi mượn lại những lời mà Akira đã nói lúc nãy.

“...Theo nghĩa đó, có lẽ em cũng đang ‘mơ’ về Akira chăng.”

Khi tôi nói vậy, tôi nghe thấy tiếng thở phào từ phía Akira.

“Em tin cô ấy sẽ bảo vệ giấc mơ của mình. Đổi lại, em sẽ không bao giờ can thiệp vào hoạt động idol của cô ấy, để bảo vệ giấc mơ mà cô ấy đang theo đuổi.”

Đôi môi của Ashida-san khẽ mấp máy đầy ngạc nhiên trong vài giây, rồi chị lại thở dài.

“...Chị đã rất lo lắng không biết chuyện gì sẽ xảy ra khi Akira kéo em vào cuộc. Nhưng cuối cùng, chị thấy mừng vì người đó là em.”

Akira nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe với vẻ mặt nghiêm túc, bỗng nở một nụ cười tinh quái.

“Thấy chưa? Mắt nhìn người của em đỉnh lắm mà!”

Ashida-san liếc nhìn cô ấy một cái.

“Akira.”

Chị ấy lên tiếng bằng một tông giọng có phần lạnh lùng.

“Dạ?”

“Chị tin tưởng ở em.”

Một khoảng lặng bao trùm sau câu nói đó. Akira chỉ liếc nhìn Ashida-san như muốn tìm kiếm ý nghĩa thực sự ẩn sau lời nói đầy cảm tính ấy. Sau đó, cô ấy mở miệng.

“...Ha-ha, đó không phải là điều người ta thường nói với người mà mình thực sự tin tưởng đâu.”

Dù đang cười, nhưng giọng của Akira dường như trầm hơn hẳn so với bình thường. Ashida-san nheo mắt nhìn cô ấy.

“Được rồi, để chị nói lại cho rõ nhé. Đừng có phản bội... bất kỳ ai.”

Akira khẽ thở dài rồi gật đầu khi nghe thấy điều đó.

“Em thực sự rất thích chị đấy, Mao-san.”

“Còn chị thì mệt mỏi vì phải ở bên em lắm rồi...” Ashida-san vặc lại.

“Em biếttttt rồi mà.”

Akira cười khúc khích khi thấy Ashida-san thở dài ra. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy bầu không khí căng thẳng đã tan biến. Ngay lúc đó, điện thoại của Akira bất ngờ rung chuông.

“...?”

Cô ấy lấy nó ra và nhìn vào màn hình một cách thản nhiên. Thế nhưng, tôi không thể không chú ý đến vẻ mặt bỗng chốc đờ lại của cô ấy. Khi tôi nhìn sang Ashida-san, chị ấy đang nhìn về hướng khác.

“Mao-san~?”

Akira cất điện thoại vào túi rồi gọi Ashida-san bằng một giọng ngọt ngào đến mức bất thường.

“Gì thế?”

“Hôm nay em lại ở lại nhà Yuu-kun nhé.”

Ashida-san cau mày đầy khó chịu.

“...Em có nghe thấy những gì chị vừa nói lúc nãy không đấy?”

“Em nghe rồi, nghe rồi mà. Từ mai em sẽ bắt đầu nghiêm túc tập luyện. Em cũng vẫn chạy bộ đều đặn đấy thôi.”

“Nghe này, chị đang nói chuyện nghiêm chỉnh đấy...”

“Chỉ hôm nay thôi! Em hứa đấy, chỉ hôm nay thôi mà! Đi mà chị! Nha?! Đi mà, đi mà!”

Akira chắp hai tay lại cầu xin Ashida-san. Có điều gì đó không ổn. Nhưng tôi dám chắc rằng nếu mình hỏi ngay lúc này, cô ấy nhất định sẽ từ chối trả lời. Cuối cùng, Ashida-san cũng phải chịu thua, chị ấy lắc đầu thất vọng.

“Bắt đầu từ ngày mai, em phải đi tập đàng hoàng, phải về nhà mình và nghiêm túc với các hoạt động idol của mình, hiểu chưa hả?!”

“Em sẽ làm thế mà, em sẽ làm thế!”

Ashida-san thở dài.

“...Nếu em thất hứa, em biết hậu quả sẽ thế nào rồi đấy.”

“Em đã bao giờ thất hứa chưa nào?”

“Em tự nghe lại chính mình nói đi.”

Bực mình, Ashida-san nhìn ra đường và vẫy một chiếc taxi đang đi tới.

“Đi thẳng về nhà và đừng có ghé vào đâu đấy, rõ chưa?”

“Rõ rồi, rõ rồi. Hẹn gặp lại chị vào ngày mai nhé, Mao-san.”

“C-cảm ơn chị vì đã vất vả ngày hôm nay...”

Ashida-san thở dài thêm một lần nữa khi tôi và Akira bước lên xe.

***

“Aaa, cuối cùng cũng đến giờ cho thuốc lá rồi.”

Vừa về đến nhà, Akira đã lập tức mở toang cửa sổ rồi leo lên thành cửa ngồi. Cái vẻ hăm hở quá mức ấy của cô khiến tôi không khỏi nghĩ rằng cô ấy chỉ đang cố gồng mình để tỏ ra là mình ổn.

“...Akira.”

Khi tôi cất tiếng gọi, cô ấy quay lại nhìn tôi, mỉm cười rồi khẽ nghiêng đầu.

“Gì thế?”

“Lúc nãy khi nhận được tin nhắn, tôi đã thấy vẻ mặt của cô.”

“Yuu-kun.”

Akira nhấc bao thuốc hi-lite lên rồi nở một nụ cười.

“Để tôi hút một điếu đã nhé.”

“...Được rồi.”

Tôi gật đầu rồi ngồi xuống ghế sofa chờ đợi. Akira chẳng nói chẳng rằng, cứ thế im lặng chìm vào làn khói. Tôi liếc nhìn cô từ phía sau và chợt nhận ra mình đã dần quen với hình ảnh Akira cầm điếu thuốc trên tay.

Trước đây tôi chưa từng tưởng tượng nổi cảnh cô ấy hút thuốc, nên lần đầu nhìn thấy tôi đã vô cùng kinh ngạc. Thế nhưng, khi ngắm nhìn góc nghiêng của cô lúc này, tôi bỗng thấy hình ảnh đó lại hợp với cô đến lạ kỳ.

“Phù...”

Vài khoảnh khắc sau, cô ấy thở dài rồi dập tắt điếu thuốc.

“Giờ thì... tôi biết là cậu thế nào cũng nhận ra mà.”

Akira vẫn ngồi trên thành cửa sổ, cô ấy quay người lại phía tôi với một nụ cười gượng gạo.

“Phải, chỉ là tôi tình cờ nhìn sang cô đúng lúc đó thôi.”

“Ra vậy.”

Cô ấy chạm vào màn hình điện thoại rồi xoay nó về phía tôi.

Thông báo về việc xử lý kỷ luật.

Đó là một email. Tôi nín thở khi nhìn thấy chữ “kỷ luật” nằm ngay trên tiêu đề. Akira gật đầu khi thấy phản ứng của tôi.

“Đây là email từ một gã cấp cao ở Cvex.”

“Vậy nghĩa là...”

“Ừ, bọn chúng cắn câu rồi.”

Akira nở một nụ cười quái dị khi thốt ra những lời đó.

“Mọi chuyện đang tiến triển khá tốt khi tôi lôi kéo được gã phóng viên của tờ Buntou... Nếu đã đến nước này, có lẽ mọi thứ sẽ kết thúc nhanh thôi.”

Cảm giác bất an dâng lên trong lòng khi nghe cô ấy nói vậy.

“...Thế nên, cô bị triệu tập à?”

Cô ấy gật đầu xác nhận câu hỏi của tôi.

“Đúng thế. Trong này còn ghi rõ là ‘Hãy đi một mình và đừng mang theo quản lý.’ Nực cười thật đấy, phải không?”

“...Cô định đi một mình thật sao?”

Sau vài giây im lặng, cô ấy gật đầu quả quyết.

“Tất nhiên rồi. Làm sao tôi có thể bỏ lỡ một cơ hội ngàn năm có một thế này chứ?”

Cơ hội, cô ấy gọi đó là cơ hội, nhưng mà...

Cái thế giới của những “buổi tiệc tiếp đãi riêng tư” đó là một vùng đất hoàn toàn xa lạ. Chấp nhận lời triệu tập trong tình cảnh này chẳng khác nào đâm đầu vào chỗ nguy hiểm.

“...Tôi không nghĩ chuyện này là an toàn đâu.”

Khi tôi nói vậy, Akira bồn chồn không yên rồi dành cho tôi một cái nhìn đầy trách móc.

“...Đã đến nước này rồi thì còn nghĩ gì đến chuyện đó nữa.”

Ánh mắt cô ấy rực cháy sự quyết tâm. Thế nhưng... tôi thực sự không thể nào gật đầu đồng ý với cô được.

“Nhưng giờ cô đã liên lạc được với phóng viên của tờ Buntou rồi, chẳng lẽ không thể kiên nhẫn đợi một thời điểm thích hợp hơn sao?”

Gương mặt cô ấy thoáng hiện lên vẻ bực bội.

“Trong khi tôi ngồi đợi, sẽ lại có thêm biết bao nhiêu vụ giao dịch ngầm được thực hiện. Lời tố cáo được đưa ra càng sớm thì càng tốt chứ sao.”

Akira bắt đầu trở nên mất kiểm soát cảm xúc. Tôi lo lắng đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập khi hỏi cô ấy.

“Nhưng mà, ừm... cô định sẽ thực hiện việc đó như thế nào?”

Cô ấy gật đầu đáp lại.

“Tôi sẽ đi gặp gã cấp trên đó. Yuu-kun, tôi cần cậu đi cùng để chụp ảnh hai chúng tôi.”

“...Hả?”

“Tôi sẽ ghi âm cuộc trò chuyện, còn cậu thì phụ trách chụp ảnh.”

Tôi sẽ phải chụp lại cảnh cô ấy ở cùng gã sếp đó. Tất nhiên mọi chuyện không dừng lại ở đó, Akira sẽ tung những thứ này ra cho công chúng như cô ấy đã nói trước đây.

Tôi bật dậy khỏi ghế sofa mà không kịp suy nghĩ.

“K-khoan đã... Nếu cô dùng cách đó để tố cáo bọn chúng, chẳng phải cô đang biến mình thành vật tế thần sao?”

Gương mặt cô ấy tối sầm lại.

“Chuyện đó... đúng là có khả năng sẽ xảy ra.”

“Không, cô không được làm thế!”

Tôi không kìm lòng được mà hét lên. Akira ngẩn người ra, đôi mắt mở to thẫn thờ.

“Cô đã nói là sẽ không từ bỏ ước mơ của mình kia mà, đúng không?”

“Tôi đã nói thế và tôi hoàn toàn nghiêm túc. Tôi chỉ đang thay đổi cách thức thực hiện thôi.”

“Tôi không nghĩ cái ‘cách thức khác’ của cô là phương án tốt nhất đâu!”

“Vậy cậu muốn tôi phải làm sao đây?!”

Cô ấy hét lên đầy giận dữ.

“Ngay cả gã phóng viên Buntou đó cũng chẳng chắc chắn mình đang nắm trong tay bao nhiêu thông tin. Tôi còn phải đợi cái ‘thời điểm thích hợp’ đó đến bao giờ nữa đây? Nếu nó mất thêm vài năm nữa thì sao? Trong lúc chờ đợi, sẽ có thêm bao nhiêu idol bị hủy hoại và biến mất? Tôi càng lãng phí thời gian thì tôi càng già đi! Nếu cứ thong thả, Anju sẽ không bao giờ quay lại được, và có khi lúc đó tôi cũng đã giải nghệ rồi! Hiện giờ, một cơ hội vàng đang bày ra ngay trước mắt, vậy mà cậu lại muốn tôi gạt nó sang một bên sao?!”

“Chuyện đó... có lẽ là vậy, nhưng...”

Những gì cô ấy nói rất rõ ràng. Tôi nghĩ mình hiểu cô ấy muốn đạt được điều gì.

Tuy nhiên... tôi không thể nào chấp nhận được ý nghĩ Akira sẽ hy sinh bản thân để giải quyết vấn đề. Nhưng tôi cũng chẳng thể tìm ra lời lẽ nào đủ sức thuyết phục để nói với cô ấy.

Khi tôi im lặng, Akira nhìn tôi với đôi mắt rớm lệ.

“Này, cậu đứng về phía tôi mà, đúng không? Cậu phải tin tôi... và giúp tôi chuyện này chứ...”

Giọng cô ấy run rẩy như thể đang cố bám víu vào chút hy vọng cuối cùng. Dù vậy, tôi vẫn không thể thốt ra lời nào.

Giả sử mọi chuyện diễn ra suôn sẻ...

Nếu những bức ảnh tôi chụp hay bản ghi âm của Akira được công bố rộng rãi...

Dù cô ấy có nói gì, hay công ty có tìm cách cứu vãn thế nào... thì đó cũng sẽ là dấu chấm hết cho sự nghiệp idol của cô. Ngay cả khi đó là điều cô ấy thực sự mong muốn... thì với tư cách là một fan, tôi thấy thật khó để chấp nhận sự thật đó.

“Cuộc gặp này... khi nào sẽ diễn ra?”

Tôi hỏi bằng giọng trầm xuống.

“Sau buổi tập ngày mai. Tại Ginza vào lúc 9 giờ tối.”

“Mấy giờ thì buổi tập đó kết thúc?”

“7 giờ tối.”

“...Được rồi.”

Tôi khẽ gật đầu rồi nhìn Akira.

“Vậy thì cô phải đợi đến sau buổi tập ngày mai mới có câu trả lời của tôi.”

Đôi lông mày của cô ấy nhướng lên đầy ngạc nhiên.

“...Tại sao chứ?”

Tôi chắc chắn cô ấy đang thắc mắc tại sao tôi không nói “Đồng ý” ngay lập tức. Chính bản thân tôi cũng cảm thấy hoang mang trước sự phản kháng của mình, dù trước đó đã hứa sẽ giúp đỡ cô ấy.

Tôi không thể diễn đạt nó thành lời.

Chỉ là tôi... không hề thích tình cảnh này chút nào. Tôi muốn có thêm thời gian để suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện.

“Cô muốn tôi chụp ảnh mà, đúng không? Tôi cần thời gian để suy nghĩ về việc đó.” Cuối cùng tôi cũng lên tiếng sau một hồi im lặng kéo dài.

“...Được thôi, tùy cậu.”

Akira gật đầu, nhưng biểu cảm của cô ấy lộ rõ vẻ không hài lòng. Căn phòng rơi vào im lặng cực độ. Tôi ngồi tựa vào sofa, trong lúc đang thẫn thờ, tôi nhận ra cô ấy cứ thỉnh thoảng lại liếc nhìn mình.

“Này... Yuu-kun.” Cô ấy khẽ gọi.

“Yuu-kun... tôi tin tưởng ở cậu.”

Khi cô ấy nói vậy, tôi lập tức đáp lại bằng giọng trầm thấp.

“Lúc nãy cô vừa mới nói đó không phải là lời mà người ta thường nói với người mà mình thực sự tin tưởng kia mà.”

“...”

Akira sững sờ trong giây lát khi nghe tôi nhắc lại lời của chính mình. Sau đó, cô đứng dậy khỏi thành cửa sổ rồi quay trở lại với cái vẻ hăm hở giả tạo thường thấy.

“Ồ, tôi mới nhớ ra mình có buổi tập vào sáng sớm mai. Hôm nay tôi đi ngủ sớm đây.”

“Ừ. Cô cứ dùng đệm và chăn nhé.”

“M-mhm...”

Akira gật đầu rồi đi vào phòng tắm đánh răng. Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại vẫn còn để trên bậu cửa sổ, màn hình vẫn đang sáng.

Tôi liếc về phía phòng tắm, vẫn nghe thấy tiếng bàn chải đánh răng của Akira. Tôi lén lút tiến lại gần chiếc điện thoại của cô.

Khi nhìn vào, trang email vẫn còn đang mở. Tôi tra cứu tên của người gửi.

“Ozu Taihei...”

Tôi cẩn thận ghi lại cái tên đó vào phần ghi chú trên điện thoại của mình.

Tôi sẽ tốt nghiệp và không làm idol nữa!

Tôi đã hoàn toàn sụp đổ khi Idol đầu của mình có bạn trai và thông báo giải nghệ.

Idol cũng là con người mà! Chúng tôi cũng muốn được yêu và sống một cuộc đời bình thường!

Tôi hiểu rõ ý nghĩa của những lời đó khi cô ấy nói với đôi mắt lấp lánh sự quyết tâm.

Thế nhưng... Chẳng phải chính cô ấy đã tự chọn con đường “không yêu đương và từ bỏ cuộc sống bình thường” này hay sao?

Thú thật, đôi khi tôi cũng thấy căm ghét bản thân vì vẫn giữ những suy nghĩ ích kỷ như vậy. Dù thời gian đã trôi qua rất lâu, tôi vẫn không thể quyết định được liệu những suy nghĩ đó của mình có phải là sai trái hay không.

Idol chia sẻ giấc mơ với người hâm mộ. Để cùng nhau theo đuổi giấc mơ đó, chúng tôi bỏ tiền ra để ủng hộ các hoạt động của họ... Tôi đã luôn nghĩ rằng cả idol và fan đều cùng nhau tận hưởng mối quan hệ tương hỗ này.

Đêm đã về khuya, vạn vật đều chìm vào tĩnh lặng. Tôi nhìn Akira đang ngủ say trên đống đệm. Tôi đã quyết định cô ấy sẽ là “idol cuối cùng” mà tôi ủng hộ trong đời. Tôi biết cô ấy khát khao điều gì, và tôi cũng biết cô ấy đang đặt cược lớn thế nào vào chuyện này.

Nhưng canh bạc mà cô ấy sắp tham gia còn có nhiều thứ đáng lo ngại hơn thế. Nếu thất bại, cái tên Akira Sezai chắc chắn sẽ biến mất khỏi thế giới idol. Nếu chuyện đó thực sự xảy ra... thì những người hâm mộ bị bỏ lại phía sau sẽ ra sao?

Và nếu Akira bỏ lại tôi... tôi sẽ trở nên thế nào đây?

Tôi sẽ tốt nghiệp và không làm idol nữa!

Câu nói ấy lại văng vẳng bên tai tôi. Một lần nữa, tôi chợt nhận ra mình đã ích kỷ đến mức nào.

Cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng. Tôi thừa nhận rằng việc mình mang những suy nghĩ đó thật nhỏ nhen và thiếu nhạy cảm.

Tôi ghê tởm chính bản thân mình, vì thế tôi đã không trút cơn giận lên người idol năm đó đã chọn rời bỏ sân khấu.

Thế nhưng... tôi biết những cảm xúc ấy... hoàn toàn là thật.

Đây chẳng còn là chuyện đúng hay sai nữa. Tôi chỉ đơn giản là thấy buồn, thấy uất ức khi một idol mà mình hằng tin tưởng đã “phá vỡ quy tắc” và giải nghệ. Đó là một phản ứng bản năng, chân thật và không thể kìm nén của một người hâm mộ.

Nếu quả thực là như vậy...

Thì hình tượng idol Akira Sezai hiện giờ đang là một sự “hoàn hảo”. Thế mà cô gái hoàn mỹ ấy lại sắp sửa rời bỏ ngành công nghiệp này trong sự khinh miệt của fan. Và tôi cũng có thể sẽ trở thành một trong số họ.

Chỉ cần tưởng tượng đến viễn cảnh đó thôi, cả cơ thể tôi đã run rẩy vì sợ hãi.

“Không ổn... chắc chắn là không ổn chút nào.”

Tôi bật dậy khỏi ghế sofa, lẳng lặng lục tìm trong túi xách. Tôi lôi ra một tấm danh thiếp nhăn nhúm rồi nhìn chằm chằm vào nó.

Lúc này, mình có thể làm được gì đây?

Và... Mình nên nói gì để có thể ngăn cản Akira?

Tôi đã cứ thế trăn trở về điều đó suốt cả đêm dài.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!