Chương 12
Trans + Edit: Ph4ng:3
---
“Cô có hiểu tại sao tôi lại gọi hai người đến đây không?”
Một ngày sau buổi hòa nhạc, tôi và Mao bị triệu tập đến văn phòng chủ tịch.
Trái ngược với nụ cười hiền từ thường thấy, giọng ngài ấy trầm xuống đầy áp lực.
“...Vâng. Tôi thành thật xin lỗi.”
Mao ngồi cạnh tôi, đáp lại bằng một giọng run rẩy.
Tôi cảm thấy thật tồi tệ. Nhưng chúng tôi tin tưởng lẫn nhau.
Dù kết quả có ra sao, tôi vẫn sẽ sát cánh bên Mao đến cùng. Nếu tương lai của chị ấy bị đe dọa, tôi sẵn sàng đáp trả bằng tất cả sức bình sinh.
Ánh mắt chủ tịch dời sang tôi.
“Vâng.”
Tôi đáp lại một cách đầy kiêu hãnh. Mao liếc nhìn tôi, đôi mắt chị ấy hiện rõ dòng chữ “Xin lỗi mau đi”, nhưng tôi chọn cách phớt lờ.
Nếu tôi xin lỗi lúc này, tất cả những gì tôi đã làm sẽ trở nên vô nghĩa.
Sau vài giây nhìn thẳng vào mắt tôi, chủ tịch tiếp tục nói bằng giọng thản nhiên.
“Các cô... đã phạm phải một hành vi cực kỳ tồi tệ. Đó là một sự tổn hại nghiêm trọng đến danh dự của công ty mà tôi đã dày công gây dựng và trân quý.”
Ông thở dài rồi nhìn về phía Mao bằng ánh mắt nghiêm khắc.
“Những gì cô làm quả là một thảm họa.”
Mao lại cúi đầu.
“Tôi không có gì để bào chữa.”
Sau một hồi im lặng quan sát Mao, chủ tịch lại lên tiếng.
“Cô đáng lẽ phải hiểu rõ chứ. Mọi chuyện sẽ còn tồi tệ hơn nhiều nếu Akira không thể cứu vãn buổi diễn sau sai lầm liều lĩnh là tráo đổi video trong phần encore!”
Mao chậm rãi ngẩng đầu lên, khẽ gật đầu.
“Vâng... đúng như ngài nói. Nhưng tôi...”
Chị ấy nhìn thẳng vào mắt Chủ tịch.
“Tôi tin tưởng Akira hơn bất cứ điều gì.”
Ánh mắt chủ tịch khẽ mở to như thể ngạc nhiên trước lời khẳng định đó.
“Đó là điều Akira nói mình cần phải làm. Vậy nên tôi đã giúp em ấy, và tôi tin chắc rằng em ấy vẫn sẽ khiến buổi hòa nhạc thành công tốt đẹp.”
“Mao...”
Tôi thực sự không biết chị ấy lại tin tưởng mình đến nhường ấy.
Tôi vẫn luôn là kẻ gây ra rắc rối và phiền phức cho chị, vậy mà chị vẫn đặt trọn niềm tin vào tôi sao?
Tôi muốn khóc quá, nhưng phải kìm lại vì đang đứng trước mặt chủ tịch.
Chủ tịch khẽ nhắm mắt rồi thở dài một hơi thật sâu.
“...Tôi hiểu rồi. Hai người hẳn là có một mối quan hệ rất đặc biệt.”
Ngài im lặng thêm một lúc nữa.
“Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là cô được miễn trừ trách nhiệm.”
Những lời đanh thép của chủ tịch khiến gương mặt Mao căng thẳng. Nhưng chị chỉ gật đầu mà không một lời oán thán.
“...Tôi sẵn sàng chấp nhận mọi hình phạt.”
“Được rồi, tạm thời sẽ là trừ lương.”
Mao ngẩng phắt đầu lên vì kinh ngạc.
“Hả...?”
“Có gì mà ngạc nhiên thế? Trừ lương là một hình phạt khá nặng đối với một nhân viên làm công ăn lương rồi đấy.”
“Không có gì... nhưng mà...”
Tôi nghĩ Mao bối rối vì hình phạt quá nhẹ.
Với tôi, việc bị trừ lương do hành động của idol mình quản lý là một hình phạt nghiêm khắc, nhưng chắc chắn Mao đã chuẩn bị tâm lý cho việc bị sa thải.
“Dù tôi có nói là sẽ đuổi việc cô đi nữa, thì Akira cũng chẳng để chuyện đó xảy ra đâu.”
Tôi nhìn ngài đầy kinh ngạc, ánh mắt ngài ấy dường như nhìn thấu tâm can mọi người.
“Tất nhiên, nếu danh tiếng của Akira được cải thiện, quyết định trừ lương của cô sẽ được bãi bỏ, Ashida à. Không chỉ vậy, cô còn có thể được tăng lương nữa đấy.”
Sau đó, ngài ấy nhìn chằm chằm vào tôi.
“Nếu cô biết ơn sự giúp đỡ của Ashida, thì hãy nỗ lực hết mình để đền đáp lại cô ấy.”
Không thể phản bác lại lời nào, tôi chỉ biết im lặng gật đầu.
Tôi cảm thấy bất an vì dường như mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay ngài ấy. Nhưng dù sao, tôi cũng thầm cảm ơn sự rộng lượng của ngài ấy dành cho Mao.
“...Dù gì thì, chuyện này sớm muộn cũng sẽ xảy ra thôi.”
Chủ tịch lẩm bẩm, đan hai tay lại trên bàn.
“Nếu một thứ gì đó bị bóp méo, nó sẽ dần biến đổi cho đến khi hoàn toàn khác biệt. Đó chỉ là vấn đề thời gian, và đó là lý do tại sao...”
Chủ tịch nói rõ ràng từng chữ.
“Hãy khép lại chuyện này bằng việc trừ lương của Ashida.”
Mao thốt lên khi nghe những lời đó.
“Chủ tịch... chuyện đó...”
“Cô đã nhân danh 'idol' để làm chuyện này, đúng chứ?”
Chủ tịch nhấn mạnh.
“Cô đã làm được điều mà không ai khác làm được. Đó là điều mà tôi tôn trọng.”
Nghe đến đó, Mao thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, tôi lại cảm thấy lo ngại trước cách nói của chủ tịch. Ngài ấy đang đánh giá chúng tôi sao?
“Chủ tịch.”
Tôi vô tình cao giọng, khiến Mao lộ rõ vẻ hốt hoảng.
“Ngài đã biết tỏng mọi chuyện từ đầu rồi, phải không? Ngài biết, nhưng ngài lại chọn cách làm ngơ.”
“Này, Akira...!”
“Ngài luôn miệng nói về việc tìm kiếm và nuôi dưỡng idol, vậy mà lại để những chuyện kinh khủng như thế xảy ra. Ngài không định chịu trách nhiệm sao? Chẳng lẽ ngài chỉ đứng trên cao nhìn xuống chúng tôi thôi à?”
“Akira! Xin chủ tịch thứ lỗi cho em ấy. Akira chỉ là...”
Chủ tịch giơ một tay ngăn không cho Mao cúi đầu.
“Không sao, cô ấy nói đúng đấy.”
Chủ tịch mỉm cười dịu dàng nhưng đôi mắt nheo lại nhìn tôi đầy lạnh lẽo. Tôi cảm thấy một luồng điện xẹt qua sống lưng.
Ánh mắt đó thật sắc sảo.
“Cô nói rất đúng, nhưng cô lại không đặt mình vào vị trí của chúng tôi.”
“...”
“Chúng tôi cần phải kinh doanh. Cô ở đây với tư cách là một idol, và tất cả đều xoay quanh vị thế của chúng ta. Cô hiểu chứ?”
Lời nói của chủ tịch thật mơ hồ như đang vòng vo vậy. Nhưng tôi hiểu ngài ấy đang ám chỉ điều gì, dù tôi chẳng hề thích nó chút nào.
“...Vậy ý ngài là những chuyện như thế này sẽ còn tiếp diễn sao?”
Tôi hỏi và ngài ấy khịt mũi một cái.
“...Có lẽ là vậy.”
Nói xong, ngài ấy nghiêng đầu hỏi lại tôi.
“Liệu lần nào cô cũng định đứng ra vạch trần và chấn chỉnh nó theo cách này sao?”
Trước câu hỏi của chủ tịch, tôi lập tức gật đầu.
“Đúng vậy. Lòng tự trọng của một idol thôi thúc tôi phải làm thế.”
Ngài nhìn sâu vào mắt tôi, rồi nở một nụ cười.
“Ha ha, tôi hiểu rồi. Nếu vậy thì tôi yên tâm rồi.”
“...?”
Tôi không khỏi nhướn mày. Mao thì ngẩn người nhìn chủ tịch. Trông ngài ấy có vẻ khá thích thú.
“Chừng nào cô còn là một idol... tôi sẽ chấp nhận điều đó. Thế nên, cô cũng nên trưởng thành hơn một chút đi.”
Chủ tịch xoay ghế lại, quay lưng về phía chúng tôi.
“Thế thôi, kết thúc tại đây được rồi.”
“...Vâng?”
“Tôi sẽ không hỏi thêm gì về chuyện này nữa. Ashida, hãy tiếp tục chăm sóc Akira nhé.”
“D-dạ vâng! Chắc chắn rồi ạ! Xin phép chủ tịch tôi đi ạ! Cả em nữa, Akira!”
“...Xin phép ngài tôi về.”
Khi tôi còn đang miễn cưỡng cúi chào, Mao đã kéo tôi ra khỏi văn phòng. Vừa bước vào thang máy, chị ấy đã cốc vào đầu tôi một cái rõ đau.
“Á! Chị không cần phải đánh em thế chứ!”
“Nghe này cô nương, gan dạ cũng phải có giới hạn thôi chứ!”
“Nhưng em đâu có làm gì sai!”
“Điều đó không có nghĩa là...”
Mao thở dài một tiếng. Còn tôi thì bật cười khúc khích.
“Em mừng là chị không bị đuổi việc.”
“Chị biết mà! Chị cứ tưởng mình xong đời vì em rồi đấy!”
“Ha ha ha.”
Mao dường như đã trút bỏ được sự căng thẳng và trở lại tâm trạng thường ngày.
“Mao... cảm ơn chị rất nhiều.”
Tôi ôm chặt lấy Mao.
“Ơ, thì... ừ. Em cũng đã làm rất tốt mà.”
Chị nhẹ nhàng xoa lưng tôi, rồi lại thở dài một hơi thật dài.
“Em định đến chỗ đó đúng không?”
Tôi ngẩng lên đầy ngạc nhiên.
“...Em cứ tưởng chị sẽ ngăn em lại chứ.”
Mao nhíu mày vẫy tay đầy vẻ phiền nhiễu khi nghe tôi nói thế.
“Chị muốn tin là hôm nay em sẽ về thẳng nhà. Nhưng em làm gì vào ngày nghỉ thì không phải việc của chị.”
“...Cảm ơn chị.”
Tôi yêu cái cách thể hiện lòng tốt vụng về của Mao vô cùng. Nhưng đồng thời, chị ấy cũng là một người rất nghiêm khắc.
“...Chị sẽ xử đẹp em nếu em dám làm loạn đấy.”
Chị ấy lườm tôi.
“...Em biết rồi, biết rồi mà, chị đừng lo.”
Tôi mỉm cười với chị và chị ấy gật đầu như thể đã yên tâm. Khi bước ra khỏi thang máy và tiến về phía lối ra của tòa nhà, tôi quay lại toe toét cười với chị ấy.
“Em yêu chị lắm, Mao!”
“...Rồi rồi, chị cũng thế.”
Mao nói như thể chỉ đang đáp lại cho lịch sự, rồi chị ấy phẩy tay như đang xua đuổi một con vật nào đó.
Tôi cúi chào rồi bước về phía chiếc taxi mà có lẽ Mao đã đặt sẵn cho mình. Sau đó, tôi đọc cho tài xế địa chỉ của anh ấy, cái địa chỉ mà tôi đã thuộc lòng từ lâu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
