Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

101 1116

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

142 2926

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

372 1726

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

730 8174

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

563 4810

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

30 71

Quyển 1 - 59. Trái tim

59. Trái tim

“Anh Mặc, anh đi nghỉ trước đi, để tôi dọn dẹp là được rồi.”

Sau bữa cơm, Bạch Hạ chủ động làm tròn bổn phận của một hầu gái.

Cô ngoan ngoãn thu dọn bàn ăn.

Mái tóc trắng tuyết đung đưa theo từng cử động của cô nàng.

Mặc Bạch ngồi trên sofa, vô thức nở một nụ cười.

Dù anh không dọn thì sáng mai cũng sẽ có người đến thu xếp thôi.

Nhưng nhìn dáng vẻ bận rộn đầy nghiêm túc của hầu gái nhỏ, anh vẫn thấy vô cùng mãn nhãn.

Hơn cả thế, trong lòng anh trào dâng một cảm giác ấm áp lạ thường.

Bình thường sống một mình trong căn nhà rộng lớn này quả thực có chút lạnh lẽo.

Giờ đây có thêm bóng dáng nhỏ bé bận rộn vì mình, căn hộ này mới bắt đầu giống một mái ấm.

Một hầu gái nhỏ ngoan ngoãn thế này, buổi tối nhất định phải thưởng cho cô một chút mới được.

...

...

Đêm khuya, thiếu nữ đã tắm rửa và sấy tóc xong xuôi.

Cô mặc chiếc váy ngủ rộng rãi, bước từ phòng tắm về phòng mình.

Lúc này, một bóng hình khiến tim cô đập loạn nhịp lại xuất hiện ngay trước bàn học.

“Anh... Anh Mặc...” Bạch Hạ lập tức căng thẳng, đứng ở cửa khẽ gọi.

Dù đã đoán trước Mặc Bạch sẽ đến, cô vẫn không ngờ anh lại xuất hiện nhanh như vậy.

Chẳng lẽ anh không thể cho cô thêm chút thời gian để chuẩn bị tâm lý sao...

Bạch Hạ do dự đứng ở cửa, đôi tay nhỏ bé bất an vân vê gấu váy.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, đôi gò má trắng ngần ửng hồng.

Đôi mắt hồng ngọc cũng lóe lên sự thẹn thùng khó giấu.

“Sao không vào?”

Mặc Bạch ngồi trên ghế, đầy hứng thú quan sát cô nàng đang chần chừ, anh cũng chẳng vội vàng.

Bạch Hạ vào ban đêm có thêm vài phần biếng nhác và mềm mại so với ban ngày.

Mái tóc trắng xõa trên vai, xương quai xanh lấp ló sau lớp váy ngủ rộng rãi trông đặc biệt hấp dẫn.

Ánh mắt Mặc Bạch tối dần, hầu kết không tự chủ được mà trượt lên xuống.

“Cái đó... tôi... biểu hiện cũng khá tốt chứ...”

Bạch Hạ đỏ mặt nhỏ giọng hỏi, hy vọng điều này có thể khiến Mặc Bạch nương tay với mình một chút.

Cô cẩn thận rón rén bước vào phòng theo câu hỏi của anh.

Cô nàng cúi thấp đầu, mái tóc dài rủ xuống che đi vành tai đang ửng đỏ.

Nhưng nó không giấu nổi hàng lông mi đang run rẩy và nhịp thở dồn dập của cô.

“...”

“Cũng coi là không tệ, ít nhất đã tận hết trách nhiệm của một hầu gái nhỏ. Có điều...”

Mặc Bạch chậm rãi đứng dậy, ngồi xuống giường rồi tiện tay kéo Bạch Hạ lại trước mặt mình.

Dưới ánh đèn, cô trông đặc biệt nhỏ nhắn đáng yêu.

Ngón tay thon dài của Mặc Bạch nhẹ nhàng nâng một lọn tóc trắng, quấn quýt đùa nghịch.

Hành động này khiến toàn thân Bạch Hạ run rẩy, sắc hồng lan từ gò má xuống tận cổ.

“Lời đã hứa, tối nay nên thực hiện rồi chứ?”

Giọng nói trầm thấp của Mặc Bạch mang theo vài phần dỗ dành.

Ngón tay anh trượt từ kẽ tóc xuống chiếc cằm tinh tế, nhẹ nhàng nâng lên.

Bạch Hạ thẹn thùng bị ép phải đối mắt với anh, đôi mắt phủ một tầng sương nước lung linh.

Dù lúc trước đã đồng ý, nhưng khi thật sự đối mặt, cô vẫn thẹn đến mức không nói nên lời.

Ngoan ngoãn cái nỗi gì, rõ ràng buổi tối chính là lúc anh bày trò bắt nạt cô thì có!

“Anh, Anh Mặc...”

Cô khẽ phản kháng, giọng nói mang theo sự run rẩy nhẹ.

Kết cục thế nào, lòng Bạch Hạ hiểu rõ hơn ai hết.

Nhưng cô vẫn hy vọng Mặc Bạch nể tình hôm nay cô đã ngoan mà tha cho mình một chút.

Cô thật sự không muốn sáng mai thức dậy lại thấy nhức mỏi khắp người đâu.

Dù khả năng hồi phục của Huyết Cơ rất tốt, nhưng cũng không thể cứ chơi quá đà như vậy được.

Mặc Bạch nghe ra ý cầu xin trong giọng điệu của nhóc con này.

Nhìn bộ dạng thẹn thùng đáng yêu ấy, khóe miệng anh khẽ nhếch lên, bắt đầu giả vờ ngây ngô.

“Sao vậy, hầu gái nhỏ của tôi?”

Anh nhẹ nhàng mơn trớn đôi gò má nóng bừng, cố ý hạ thấp giọng.

Không đợi Bạch Hạ kịp phản ứng, giây tiếp theo Mặc Bạch đã kéo cô vào lòng, xoay người đè cô xuống tấm nệm mềm mại.

Mái tóc dài trắng tuyết xõa tung trên ga giường như một đóa sen tuyết đang nở rộ.

“Á...!”

Cảm giác đảo lộn bất ngờ khiến Bạch Hạ thốt lên kinh ngạc.

Đến khi hoàn hồn, cô đã bị Mặc Bạch giữ chặt dưới thân, cơ thể dán chặt vào nhau không một kẽ hở.

“Đừng...”

Bạch Hạ đỏ mặt vùng vẫy, nhưng phát hiện mình căn bản không thể cử động.

Hơi thở nóng rực của anh phả vào vùng cổ nhạy cảm khiến toàn thân cô nhũn ra.

Cô chỉ biết bất lực chống đôi tay nhỏ bé lên lồng ngực rắn chắc của anh.

Đến bước này, cảm xúc trong lòng cô cũng bắt đầu bị khơi gợi.

“Chẳng phải đã nói rồi sao, về nhà phải thật ngoan ngoãn?”

Mặc Bạch nhìn khuôn mặt đỏ bừng và hàng lông mi run rẩy của cô, giọng trầm thấp dịu dàng.

Ngón tay anh lướt qua gò má, cuối cùng dừng lại trên đôi môi mềm mại: “Hầu gái nhỏ của tôi, có phải đã đến lúc thực hiện lời hứa rồi không?”

Bạch Hạ không nói gì, chỉ thẹn thùng quay mặt đi chỗ khác.

Mái tóc trượt khỏi gò má, lộ ra vành tai đỏ bừng và chiếc cổ thon thả.

Đây chính là sự ngầm thừa nhận của cô.

“Không được... quá đáng quá đâu đấy...”

“Tất nhiên rồi.”

...

...

Có kinh nghiệm từ lần trước, lần này Mặc Bạch dịu dàng hơn hẳn.

Thân hình nhỏ nhắn của Bạch Hạ được anh cẩn thận ôm vào lòng như nâng niu bảo vật.

Mái tóc trắng xõa tung trên gối, đôi mắt mơ màng phủ một tầng sương mờ vì chưa kịp lấy lại tinh thần.

Cơ thể cô vẫn còn run rẩy, mãi lúc sau mới chậm rãi hoàn hồn, vùi đầu vào lòng anh cọ nhẹ.

“Muộn rồi, nghỉ ngơi đi.”

Mặc Bạch an ủi, ngón tay dịu dàng vuốt lại mái tóc rối bời cho cô.

“Vâng...”

Bạch Hạ khẽ gật đầu, đôi mắt hồng ngọc vì mệt mỏi mà nhắm hờ.

Mệt quá...

Dù là lần trước cũng vậy...

Mỗi khi đến lúc này, cơn buồn ngủ đều ập đến như thủy triều.

Dù rất muốn ngủ thiếp đi, cô vẫn cố ngẩng đầu hôn nhẹ lên môi anh: “Anh Mặc... chúc anh ngủ ngon...”

Bất ngờ nhận được nụ hôn, Mặc Bạch ngẩn ra nhìn cô gái nhỏ đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Khóe miệng anh không tự chủ được mà nhếch lên, đáy mắt gợn sóng dịu dàng.

Chắc chỉ có lúc này nhóc con mới chủ động như vậy.

Anh nhìn chằm chằm gương mặt đang ngủ say dưới ánh đèn vàng.

Một tầng hào quang dịu nhẹ phủ lên từng đường nét của cô.

Mặc Bạch vén những sợi tóc xõa ra sau tai, động tác khẽ khàng chỉ sợ làm cô thức giấc.

Quả nhiên cái kiểu miệng cứng lòng mềm này, cứ phải thật ngoan mới đáng yêu.

Nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, anh chậm rãi đắp chăn lại.

Nhìn gương mặt tĩnh lặng của Bạch Hạ, Mặc Bạch lại rơi vào trầm tư.

Mấy ngày nay, anh vẫn cảm nhận được sự kháng cự của cô.

Rõ ràng không thích bị trêu chọc, nhưng khi anh thật sự ra tay, cô vẫn đỏ mặt ngầm thừa nhận.

Miệng nói không muốn, nhưng cơ thể lại thành thật tựa vào lòng anh.

Vậy nên, Bạch Hạ thực sự đang tiếp nhận anh, hay chỉ đơn thuần là bị ảnh hưởng bởi khế ước từ việc hút máu mang lại...

Ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt đang ngủ say của thiếu nữ.

Dưới ánh đèn, hàng lông mi của cô đổ bóng trên gò má, nhịp thở đều đặn và bình yên.

Trái tim của em...

Rốt cuộc có mấy phần là tự nguyện tiến lại gần tôi đây?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!