44. Chuẩn bị
Để được ngồi sát bên cô nàng tóc trắng nhà mình, vừa vào nhà hàng, Mặc Bạch đã cố tình chọn bàn bốn người rồi kéo Bạch Hạ ngồi cùng phía với mình.
Khoảng cách quá gần khiến vài lọn tóc của thiếu nữ rủ xuống, vô tình vương nhẹ trên cánh tay Mặc Bạch, lấp lánh như dải lụa bạc dưới ánh đèn.
Thật là… rõ ràng có thể ngồi bàn hai người, sao cứ phải bày vẽ chọn bàn bốn người làm gì không biết.
Trước hành động của bạn cùng bàn, Bạch Hạ chẳng thể hiểu nổi, chỉ biết thầm lẩm bẩm trong lòng rằng có lẽ đây chính là phong cách của giới nhà giàu.
Nhưng đó vẫn chưa phải vấn đề chính, vấn đề là chỗ ngồi rõ ràng còn rất rộng, vậy mà sao Mặc Bạch cứ lấn sang phía cô mãi thế!
Cứ đà này, chắc cô bị anh ép thành cái bánh kẹp luôn quá.
Bạch Hạ vừa thẹn vừa giận, nhưng trước sự áp sát của Mặc Bạch, cô chỉ đành bất lực thu mình vào góc.
Ngặt nỗi cô càng lùi, Mặc Bạch lại càng tiến tới, cho đến khi Bạch Hạ nhận ra mình đã không còn đường lui, cả người bị anh ép chặt vào góc tường.
“Anh… anh Mặc, đủ rồi đó…!”
Bạch Hạ đỏ bừng mặt, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng phản đối.
Cô đưa bàn tay nhỏ nhắn chống lên lồng ngực Mặc Bạch: “Tôi hết chỗ lùi rồi, anh đừng có lấn nữa.”
Tuy cô không ghét việc gần gũi với Mặc Bạch, nhưng đây là nhà hàng mà, giữa thanh thiên bạch nhật thế này thật xấu hổ quá đi!
Hơn nữa cô cũng thực sự sắp bị anh ép đến mức không thở nổi rồi!
Bạch Hạ đỏ mặt lén nhìn xung quanh, sợ có ai đó bắt gặp tư thế mờ ám này.
Nhưng Mặc Bạch không những không lùi ra, trái lại còn lấn tới, đưa tay vòng qua ôm lấy eo cô.
Hành động này khiến bàn tay cô đang chống trên ngực anh chẳng còn chút sức lực nào, trông lại càng giống kiểu "lạt mềm buộc chặt".
“Rõ ràng… rõ ràng đã nói là không được bắt nạt tôi rồi mà…”
Bạch Hạ đỏ mặt cảm nhận hơi thở của thiếu niên ngay sát bên cạnh.
Mùi hương tuyết tùng nhàn nhạt trên người Mặc Bạch hòa quyện với hương thơm ngọt ngào của lẩu gà nước dừa khiến tim cô đập nhanh đến lạ kỳ.
Cô chỉ biết cúi thấp đầu, dùng mái tóc trắng dài che đi đôi gò má nóng bừng, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Cứ thế này nữa... tôi, tôi thực sự sẽ giận đó...”
Dù sao cũng là nơi công cộng, xung quanh còn có khách khứa đang dùng bữa, Bạch Hạ không dám phản đối quá lớn tiếng vì sợ thu hút sự chú ý.
Chỉ là lời phản đối yếu ớt ấy chẳng có chút uy hiếp nào, ngược lại nghe giống như đang nũng nịu hơn.
Thật là! Hở một tí là bắt nạt mình! Ai lại làm thế chứ…
Bạch Hạ tủi thân bĩu môi, đôi mắt như hồng ngọc phủ một lớp màn sương mỏng.
Kể từ khi dùng thân phận con gái ở cạnh Mặc Bạch, tên này ngày càng được đà lấn tới, khiến cô có cảm giác xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong.
Cô nàng dỗi hờn dùng đũa chọc chọc miếng thịt gà trong bát, oán trách lườm Mặc Bạch một cái.
Trông cô chẳng khác nào chú mèo con bị bắt nạt quá đáng mà không dám phản kháng, khiến anh thực sự không nhịn được cười.
Anh đưa tay véo nhẹ đôi má đang phồng lên vì giận của Bạch Hạ: “Hầu gái nhỏ của tôi, tôi bắt nạt một chút thì đã sao nào?”
“Ai, ai là hầu gái của anh chứ!”
Bạch Hạ nghe vậy liền xù lông, mái tóc trắng muốt cũng khẽ xòe ra đôi chút.
Cô định vung nắm đấm nhỏ nhắn lên vì thẹn thùng, nhưng vừa thấy ánh mắt của thực khách xung quanh nhìn tới liền lập tức thu người lại, ngay cả giọng nói cũng hạ xuống tám tông: “Tôi… tôi chỉ là làm công việc tạm thời thôi... Với lại mau buông tay ra đi!”
Mặc Bạch nhìn dáng vẻ vừa nhát vừa đáng yêu của cô, không nhịn được mà gắp một miếng thịt đùi gà mềm nhất vào bát cho cô.
“Phải phải phải, vậy hầu gái nhỏ tạm thời của tôi có thể nể mặt dùng bữa tối cùng tôi không?”
“Vậy anh ngồi xa ra chút đi… đồ tồi…”
“Biết rồi, nếm thử cái này đi, củ năng này cũng ngon lắm.”
Khi hai người ăn xong và trở về khu chung cư, màn đêm đã hoàn toàn bao trùm thành phố.
Những ánh đèn đường lấp ló trong công viên dưới chân tòa nhà dệt nên một dải sáng ấm áp.
Ánh đèn kéo dài bóng của hai người, trên tay Bạch Hạ xách một chiếc túi chứa bộ váy ngủ màu hồng đáng yêu mà Mặc Bạch đã mua cho cô ở trung tâm thương mại.
Thật lòng mà nói, đã lâu lắm rồi Bạch Hạ mới được đi chơi vui vẻ như vậy.
Bởi lẽ những cuối tuần trước đây cô toàn phải đi làm thêm kiếm tiền, bôn ba vì sinh kế, làm gì có tâm trí nhàn nhã đi mua sắm ăn uống như hôm nay, chứ đừng nói đến việc có người đi cùng.
“Vui không?”
Mặc Bạch đột nhiên hỏi, giọng anh đặc biệt dịu dàng giữa trời đêm.
Gió đêm thổi nhẹ, mái tóc trắng muốt của thiếu nữ khẽ bay, có vài sợi tinh nghịch dính trên tay áo Mặc Bạch.
Bạch Hạ cúi đầu nhìn chiếc váy ngủ hồng lông xù trong túi xách, đôi mắt hồng ngọc lấp lánh trong đêm tối.
“Vâng…”
Cô khẽ gật đầu, giọng nói mềm mại đến lạ thường: “Đã lâu rồi... tôi không vui như thế này.”
Nhờ sự giúp đỡ và những lần tiếp xúc thân mật suốt mấy ngày qua, cộng thêm thân phận chủ nhân, lúc này thiếu nữ cuối cùng cũng trút bỏ chút phòng bị cuối cùng.
Cô ngoan ngoãn đi bên cạnh chàng trai như một chú mèo nhỏ đang tìm kiếm cảm giác an toàn.
Dù sao gác lại mọi chuyện khác, Mặc Bạch cũng là một trong số ít người thực lòng đối xử tốt với cô.
Cho nên… nếu cô nhún nhường một chút, dường như cũng không phải là không thể...
Ý nghĩ này vừa mới hiện ra đã bị Bạch Hạ lập tức gạt phắt đi.
Cô đỏ mặt mắng thầm trong lòng: Bạch Hạ ơi là Bạch Hạ, mày điên rồi sao! Sao có thể nảy ra cái suy nghĩ xấu hổ như thế chứ!
Cho dù hiện tại là con gái, cô cũng tuyệt đối không dễ dàng thỏa hiệp đâu!
Ừm… nhưng để hút máu bổ sung chút năng lượng, thỏa hiệp một chút cũng không sao…
Sau khi trở về căn hộ của Mặc Bạch, Bạch Hạ ôm bộ đồ ngủ mới mua lao thẳng vào phòng tắm.
Tuy quần áo chưa giặt, nhưng vì Mặc Bạch nói cô mặc cái này rất đáng yêu nên Bạch Hạ vẫn quyết định tối nay sẽ mặc cho anh xem.
Dù sao việc làm sạch quần áo đối với cô cũng chẳng khó khăn gì, miễn là tối nay có thể hút được một chút máu của anh.
Ừm… tuyệt đối không phải muốn dùng mỹ nhân kế hay gì đâu!
Cô không phải hạng người tùy tiện bán rẻ bản thân mình!
Mở vòi hoa sen, dòng nước ấm dội lên đôi má nóng bừng nhưng không thể gạt đi những ý nghĩ hỗn loạn trong đầu.
Về ký ức mơ hồ lúc mình vô ý hút máu Mặc Bạch trước đây, Bạch Hạ chỉ nhớ mang máng là sau khi hút máu, bản thân sẽ rơi vào một trạng thái kỳ quái, nhưng chắc là không sao đâu.
Chỉ là… cô nên mở lời với anh Mặc thế nào đây?
Thiếu nữ vừa tắm vừa khẽ thở dài, mái tóc trắng muốt bị nước làm ướt dính vào tấm lưng mịn màng.
Trong làn hơi nước mịt mù, đôi mắt như hồng ngọc lóe lên tia nhìn đắn đo.
Bởi lẽ chuyện này thực sự khó nói ra lời, vả lại lỡ như Mặc Bạch hỏi tại sao cô nhất định phải cần máu của anh...
Hay là cứ bảo máu người giúp hồi phục năng lượng nhanh hơn?
Suy đi tính lại, đây dường như là lý do hợp lý nhất rồi.
Tắt vòi nước, cô quấn khăn tắm bước ra khỏi phòng tắm, mái tóc trắng ướt đẫm xõa sau lưng, nước vẫn còn đang nhỏ giọt.
Cô nghĩ dù sao Mặc Bạch còn phải tắm, mình không thể chiếm dụng phòng tắm quá lâu.
Thế là Bạch Hạ rón rén lẻn về phòng mình, sau khi lau khô người và tóc, cô mới đỏ mặt cầm lấy chiếc váy ngủ màu hồng Mặc Bạch mua cho.
“Ngắn… ngắn quá…”
Đứng trước gương nhìn tà váy ngủ chỉ dài đến giữa đùi, Bạch Hạ xấu hổ đến mức các ngón chân đều co quắp lại.
Ngắn thế này thì đừng nói là mặc đi ngủ, ngay cả đi lại trong phòng mình cô cũng thấy ngượng chín mặt!
Dù đã biến thành con gái lâu như vậy, cô vẫn chưa từng mặc chiếc váy ngủ nào dễ bị hớ hênh thế này.
Quả nhiên cái váy này là để tên tồi đó dễ bề bắt nạt mình hơn mà!
Có điều đến nước này dường như cũng chẳng còn cách nào khác.
Dù sao trước khi đến trường vào ngày mai, cô phải bổ sung nốt chút năng lượng ít ỏi còn lại trong cơ thể.
“Thôi kệ đi...”
Thiếu nữ tự bỏ mặc bản thân mà thầm thì: “Dù sao... dù sao cũng chỉ mặc một lần này thôi...”
Cởi bỏ khăn tắm, dùng một chút năng lượng làm sạch váy ngủ, Bạch Hạ đỏ mặt thay bộ váy nhỏ đáng yêu này vào.
Chỉ là nếu muốn hút máu thì phải đợi đến lúc bạn cùng bàn đi ngủ mới tốt.
Cùng lắm thì chung giường thôi mà… có gì đáng sợ đâu…
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
