43. Khổ tâm
Khi hoàng hôn buông xuống, ánh mặt trời dần khuất bóng, nhuộm đỏ rực cả một góc chân trời.
Thiếu nữ đang say giấc cuối cùng cũng mơ màng chống tay ngồi dậy từ băng ghế sofa.
Cô đưa bàn tay trắng nõn dụi dụi đôi mắt vẫn còn vương nét ngái ngủ.
Mái tóc trắng muốt rũ xuống vai theo từng cử động, tỏa ra ánh hào quang hồng vàng nhạt nhòa dưới ráng chiều.
Có lẽ vì buổi trưa không nghỉ ngơi, lại thêm việc vừa nấu cơm vừa dọn dẹp quá mệt mỏi, Bạch Hạ đã ngủ một giấc cực kỳ sâu và ngon lành.
"Ưm... mấy giờ rồi..." Giọng nói của thiếu nữ mềm mại, mang theo chút khàn khàn đặc trưng khi vừa mới thức dậy.
Mái tóc trắng xõa xuống hai bên má, đôi mắt như hồng ngọc còn phủ một lớp sương mờ ảo khiến cô lúc này trông vô cùng mong manh.
Dù miệng đã lên tiếng nhưng dáng vẻ cô vẫn còn mơ màng, chưa hẳn là tỉnh táo.
"Đã hoàng hôn rồi, Bạch Hạ." Mặc Bạch đặt cuốn sách trong tay xuống, nhìn "cục tuyết nhỏ" đang ngơ ngác trước mắt rồi dịu dàng nói.
Anh tiện tay xoa nhẹ mái tóc trắng vốn đã rối bù sau giấc ngủ của cô: "Còn ngủ nữa là không có cơm tối để ăn đâu đấy."
Cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay chàng trai, Bạch Hạ vô thức dụi đầu vào tay anh, đáng yêu như một chú mèo nhỏ đang nũng nịu.
Cho đến khi cô đột nhiên nhận ra người trước mặt là bạn cùng bàn, và hành động vừa rồi của mình xấu hổ đến nhường nào...
"Oa oa... Mặc... anh Mặc..."
Có lẽ vì ngủ quên trời đất nên khi bất ngờ tỉnh táo lại, phản ứng của thiếu nữ đặc biệt thái quá.
Bạch Hạ lập tức như con mèo bị giẫm phải đuôi mà lùi lại, sự luống cuống nhất thời suýt chút nữa khiến cô ngã nhào khỏi ghế sofa.
"Tôi... tôi... tôi đã ngủ lâu lắm rồi sao?"
Bạch Hạ lắp bắp tìm cách chuyển chủ đề ngay khi vừa định thần lại.
Bàn tay nhỏ nhắn hoảng loạn vuốt lại những nếp nhăn trên vạt váy hầu gái, nhưng đôi gò má đỏ bừng cùng động tác lúng túng đã hoàn toàn tố cáo sự thẹn thùng trong lòng cô.
Hu hu... sao không có ai nói cho cô biết người ngồi cạnh mình là Mặc Bạch chứ.
Thế này thì hay rồi, cô không chỉ ngủ mất hết hình tượng trước mặt anh, mà còn như một con mèo nhỏ bám người, chủ động dụi vào lòng bàn tay anh nữa.
Bây giờ Bạch Hạ thật sự chỉ muốn đào một cái hố rồi tự chôn mình xuống cho xong.
Quả là một màn tái xuất đầy ê chề trước mặt bạn cùng bàn...
"Cậu nói xem, hay là tự mình nhìn ra ngoài cửa sổ đi." Mặc Bạch có chút buồn cười nhìn cô nàng tóc trắng đang xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ nẻ mà chui: "Mau đi thay quần áo đi, tôi đưa cậu ra ngoài ăn món gì ngon."
"Ồ..." Bạch Hạ cúi đầu đáp khẽ một tiếng, mái tóc trắng dài rũ xuống che đi khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ lựng.
Về chuyện này Mặc Bạch cũng đã dần quen.
Mỗi khi thiếu nữ thẹn thùng hoặc không dám đối mặt với anh, cô sẽ cúi gằm cái đầu nhỏ rồi ngồi im lặng như thế.
Vì Mặc Bạch cao hơn cô khá nhiều nên từ góc độ này nhìn xuống, anh chỉ thấy được đỉnh đầu xù xì và vành tai ửng hồng của Bạch Hạ.
Dáng người nhỏ nhắn xinh xắn kết hợp với mái tóc trắng xõa tung trông yếu ớt đến mức khiến Mặc Bạch khó lòng mà không rung động.
Mặc dù đây không phải lần đầu tiên nghĩ như vậy, nhưng dáng vẻ thẹn thùng này của cô thực sự rất đáng yêu.
Nhớ lại lời ba nói rằng Bạch Hạ sẽ theo bản năng thân thiết và ỷ lại vào anh trong tiềm thức, anh mới ngạc nhiên phát hiện ra cô bạn cùng bàn này dường như còn có chút tính cách kiêu kỳ ngầm.
Cũng chẳng trách ba lại bảo Bạch Hạ rất biết kìm nén bản thân.
Bởi vì lúc nãy khi chưa tỉnh hẳn, cô thậm chí còn vô thức quấn quýt lấy tay anh, giờ tỉnh lại thì đủ mọi cách chuyển chủ đề và biện minh, hệt như hai người khác nhau vậy.
Đúng là miệng cứng lòng mềm mà~
Nhưng nói thật, Mặc Bạch thấy điều này cũng không có gì là không tốt.
Dù sao chỉ cần cô dịu lại thì sự kiêu kỳ đó cũng chỉ còn lại sự đáng yêu, vả lại chuyện tình cảm cứ tiến triển từng bước một sẽ hay hơn.
Tuy nhiên, nhìn dáng vẻ thẹn thùng khả ái này của Bạch Hạ, Mặc Bạch cũng tò mò cái gọi là sự thân thiết và ỷ lại này rốt cuộc có thể đạt đến mức độ nào.
Nếu có thể... tối nay biết đâu thực sự có thể thử xem sao?
Ừm... anh thực sự chỉ là tò mò chút thôi mà...
Dường như cảm thấy mặc váy có chút vướng víu nên trước khi cùng Mặc Bạch ra ngoài, Bạch Hạ đã thay lại bộ đồ thường ngày.
Chiếc áo phông rộng rãi phối cùng quần đùi thể thao, mái tóc trắng buộc cao thành đuôi ngựa khiến thiếu nữ vốn nhỏ nhắn hằng ngày thêm vài phần thanh thoát và tràn đầy sức sống.
Dưới chiếc quần đùi, đôi chân thon dài trắng nõn của cô tỏa ra ánh sáng như ngọc dưới ánh đèn.
Nhất thời Mặc Bạch cũng không thể rời mắt, cho đến khi Bạch Hạ không thoải mái kéo kéo ống quần, đỏ mặt lườm anh một cái đầy oán hận, anh mới ngượng ngùng thu hồi ánh mắt.
"Hay là... thay chiếc quần dài đi, buổi tối có gió khá lạnh đấy."
Tiểu Huyết Cơ nhà mình xinh đẹp như vậy, nếu cứ thế này đi ra ngoài chẳng phải sẽ thu hút một đống ánh nhìn sao.
Anh không muốn buổi tối riêng tư bị kẻ khác làm phiền.
"Quần dài sao... được thôi."
Mặc dù không biết Mặc Bạch đang toan tính gì, nhưng cô đoán chắc anh sợ mình ra ngoài bị cảm lạnh nên mới nói vậy...
Bạch Hạ có chút thẹn thùng nhìn đôi chân trắng trẻo của mình.
Trên bàn chân nhỏ nhắn là đôi tất trắng thêu hoa đáng yêu khiến khuôn mặt cô lại hiện lên vài nét không tự nhiên.
Thật là, rõ ràng là mặc cho anh xem, vậy mà chẳng hiểu chút nào tâm ý của người ta, hừ...
Mặc dù trong lòng lẩm bẩm như vậy nhưng Bạch Hạ vẫn ngoan ngoãn thay quần dài rồi mới cùng Mặc Bạch ra khỏi cửa.
Không giống như khu làng trong phố dơ bẩn và an ninh kém, khu chung cư cao cấp nơi Mặc Bạch ở có môi trường rất tuyệt vời.
Bên ngoài là công viên và trung tâm thương mại lớn, chỉ là vì màn đêm chưa buông xuống hoàn toàn nên những ánh đèn đường lốm đốm vẫn chưa thắp sáng, nếu không cảnh sắc còn có thể lung linh hơn nữa.
Bạch Hạ chậm rãi đi sau Mặc Bạch, bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy bàn tay lớn của anh.
Dưới ánh hoàng hôn, cô tò mò nhìn ngó xung quanh, quan sát nơi mà đối với cô có thể gọi là khu nhà giàu này.
Nếu không nhờ bạn cùng bàn, có lẽ cả đời cô cũng không có cơ hội được ở đây.
Gió đêm lướt qua gò má thiếu nữ, mang theo vài lọn tóc trắng bay lơ lửng trong không trung.
Ngay cả đến tận bây giờ, Bạch Hạ vẫn thấy khung cảnh trước mắt không thực cho lắm, cô nhìn bóng lưng chàng trai mà nhất thời ngẩn ngơ.
Dù sao mới hôm kia cô vẫn còn là kẻ bị truy nã, hôm nay đã được ở cùng thiếu gia của Đế Đô, sự thay đổi chóng mặt này thực sự nằm ngoài dự tính của cô.
Thấy cô gái phía sau mải mê ngắm cảnh đến mức xuất thần, ngay cả bước chân cũng chậm lại, Mặc Bạch nhẹ nhàng siết lấy bàn tay nhỏ của Bạch Hạ rồi kéo một cái.
Lúc này cô mới giật mình tỉnh táo, nhìn Mặc Bạch đầy sững sờ.
"Sao vậy Bạch Hạ? Thấy cậu cứ ngẩn người ra mãi."
"A... không, không có gì đâu, chỉ là tôi đang nghĩ vài chuyện thôi."
Bạch Hạ nhận ra mình bị tụt lại phía sau liền vội vàng chạy nhỏ vài bước để áp sát vào cạnh Mặc Bạch.
Sau đó, cô cúi mặt đang đỏ ửng xuống như cố ý không cho anh nhìn thấy.
Đây đâu còn là Huyết Cơ lạnh lùng nữa, rõ ràng là một cô bạn gái nhỏ vừa thích nũng nịu, lại vừa có chút kiêu kỳ.
Mặc Bạch mỉm cười kéo Bạch Hạ sát lại gần mình hơn, thuận tay xoa cái đầu nhỏ của cô.
Chiếc đuôi ngựa tóc trắng đu đưa nhẹ nhàng theo nhịp chân.
Có lẽ nếu nhìn từ phía nghiêng, một thiếu nữ tóc trắng thẹn thùng như vậy sẽ trở thành "bạch nguyệt quang" trong lòng không biết bao nhiêu người ở trường học.
"Nghĩ gì thế, có tâm sự gì sao?" Mặc Bạch dắt tay Bạch Hạ đi chậm lại, nghiêng đầu nhìn cô gái đang cúi đầu bên cạnh.
"Không có gì thật mà, chỉ là cảm thấy anh Mặc đối xử với tôi tốt quá..." Giọng của Bạch Hạ càng lúc càng nhỏ, đến cuối cùng Mặc Bạch thậm chí đã nhìn thấy vành tai cô đỏ bừng lên.
Anh đưa tay ra, chậm rãi tháo chiếc dây buộc tóc trên đuôi ngựa của cô.
Trong nháy mắt, mái tóc trắng muốt tung bay tán loạn theo gió đêm.
Bạch Hạ hoảng hốt nhìn anh, định đưa tay lên giữ tóc thì bị Mặc Bạch nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay.
"Đừng động." Giọng nói của chàng trai đặc biệt dịu dàng giữa buổi hoàng hôn: "Tôi vẫn thích lúc cậu để tóc xõa hơn."
"Thì... tùy anh, dù sao lúc nào anh cũng bắt nạt tôi..." Bạch Hạ nhỏ giọng lầm bầm nhưng lại ngoan ngoãn dừng động tác, mặc cho mái tóc dài trắng tuyết của mình nhẹ nhàng tung bay trong gió.
"Cậu đã ăn lẩu gà nước dừa bao giờ chưa, tôi đưa cậu đi ăn thử nhé."
"Tôi chưa ăn bao giờ..."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
