Dũng Giả Trở Lại Nở Nụ Cười Ngạo Nghễ Trên Con Đường Phục Hận

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 2 - Chương 1: Cuộc tái ngộ bất ngờ và Cán cân của trái tim

Chương 1: Cuộc tái ngộ bất ngờ và Cán cân của trái tim

Đã vài ngày trôi qua kể từ khi chúng tôi rời Vương đô.

Hôm nay cũng như mọi hôm, chúng tôi rảo bước trên con đường dài đằng đẵng. Điều thay đổi duy nhất có lẽ là mật độ cây cối xung quanh đã chuyển từ rừng thưa sang rậm rạp.

"Aaa... đúng là hết thuốc chữa."

"? Có chuyện gì vậy ạ?"

"Không, chỉ là đi bộ giữa ban ngày ngay trên đường cái mà không cần thay đổi nhân dạng thế này làm ta thấy chẳng yên tâm chút nào."

Tôi thở dài trả lời khi Minaris cất tiếng hỏi.

Gần đây, trong những lần di chuyển ở kiếp đầu tiên, do sự truy đuổi của đám Vương nữ ngày càng gắt gao, mọi chuyện chưa bao giờ êm ả như thế này.

Tôi thường phải lợi dụng màn đêm, kích hoạt tối đa năng lực của 『Ám Tinh Linh Y』, cộng thêm năng lực Tâm Kiếm gây cản trở nhận thức. Tóm lại là phải vận dụng ma lực cực kỳ tốn sự tập trung, hoặc nếu không thì phải dùng 【Thiên Tà Quỷ Kính Đao】 để thay đổi hoàn toàn vóc dáng.

Mà, phương án sau ít khi được tận dụng, chủ yếu tôi toàn dùng cách đầu tiên.

Bởi vì hình dạng duy nhất tôi có thể biến thành lại là một thiếu nữ xinh đẹp đến mức lạ lùng, nên kiểu gì cũng gây chú ý.

Số kẻ trực tiếp nhìn thấy hình dạng đó không nhiều, và số kẻ đủ trình độ nhìn thấu lớp ngụy trang lại càng ít hơn, nhưng đang thân mang tội trốn chạy mà lại nổi bật thì chẳng hay ho gì. Và quan trọng hơn, lũ đàn ông bu lại với xác suất cao không chỉ dừng lại ở mức kinh tởm đâu.

"Chuyện là vậy đấy, dạo gần đây ta chưa từng được đi bộ thong dong khi mặt trời còn sáng thế này. Dù có đi nữa thì cũng phải trà trộn vào đoàn thương buôn nào đó, kéo mũ trùm thật sâu để không ai thấy mặt."

Giờ nhớ lại mới thấy đó quả là một hành trình u ám.

Nếu việc chạy trốn không mục đích có thể được gọi là 'hành trình'.

"Thú thật, ngay cả việc đi du hành hai người với Minaris thế này cũng làm ta thấy hơi là lạ. Vì ngay cả khi trà trộn vào đoàn thương buôn, ta cũng chẳng bao giờ giao du với người xung quanh."

Không phải là do Minaris hay gì cả. Chỉ là tôi đã quá quen với việc ở một mình, nên cần chút thời gian để thích nghi với hiện tại.

"Câu chuyện đó thì liên quan gì đến từ 'hết thuốc chữa' ạ?" – Minaris tỏ vẻ thắc mắc.

"Chỉ là việc đi lại nghênh ngang dưới ánh mặt trời mà lại thấy không yên tâm, ta nghĩ bản tính tội phạm đã ngấm vào máu thịt ta rồi."

Chẳng có lý do gì để căng thẳng đến thế mà tôi cứ bồn chồn không yên.

Được dạy là đừng làm những việc khiến bản thân không dám ngẩng mặt nhìn trời, vậy mà giờ ra nông nỗi này.

Đó chỉ là một lời hứa nhỏ nhoi với cha mẹ khi được dạy dỗ lúc bé, nhưng có vẻ tôi lại phá vỡ thêm một lời hứa nữa rồi.

(Mà, ngay từ lúc định thực hiện cái kiểu trả thù 'hành hạ chán chê rồi mới cho chết' thì đã hỏng hẳn rồi còn gì.)

"Ông Trời, là sao ạ?"

"À, thế giới này về cơ bản không có tư tưởng thờ phụng mặt trời nhỉ."

Nếu tìm kỹ thì có lẽ cũng có tôn giáo nào đó như vậy, nhưng theo tôi biết thì ít nhất không có tôn giáo lớn nào thờ mặt trời cả.

Tôn giáo ở thế giới này, dù thiện hay tà thì cũng có nhiều biến thể, nhưng phổ biến nhất là thờ các vị Thần hoặc thờ Tinh Linh, còn các tôn giáo khác hầu như không được biết đến.

"Ở quê hương ta, có quan niệm tôn sùng mặt trời như một vị Thần. Người ta bảo rằng nếu làm việc xấu thì sẽ thấy hổ thẹn không dám ngẩng mặt nhìn mặt trời."

"Hả, cũng có suy nghĩ lạ lùng thật đấy."

"Đúng thế, cái đất nước đó quan niệm có đến Bát Bách Vạn Thần. Đừng nói là mặt trời, mà bất cứ thứ gì, ngay cả những vật dụng dùng hàng ngày cũng có thần linh trú ngụ. Đúng là một đất nước không có tiết tháo tín ngưỡng mà."

Theo một nghĩa nào đó thì tôi nghĩ đấy là suy nghĩ tích cực, nhưng việc tin rằng ngay cả bát ăn cơm, cốc uống trà, ấm nước mình đang dùng cũng có Phó Tang Thần trú ngụ thì quả là một tư tưởng táo bạo.

Dù không rõ thực hư, nhưng với một kẻ biết rằng có tồn tại những thực thể tự xưng là Thần như tôi thì lại càng thấy điều đó có lý.

"Mà, chắc rồi cũng sẽ quen thôi, đừng bận tâm."

Đúng vậy, con người là sinh vật biết thích nghi.

Cũng giống như việc tôi đã quen với cô độc đến mức coi việc ở một mình là đương nhiên. Sớm muộn gì tôi cũng sẽ quen với việc đi bộ thế này thôi.

Hơn nữa, tôi cũng chẳng định phán xét hành động dựa trên thiện ác nữa.

Tôi đã học được một bài học nhớ đời rằng cái tiêu chuẩn phán xét nhảm nhí đó đã khiến bao nhiêu thứ rơi rụng mất. Và từ giờ trở đi, chắc chắn tôi sẽ còn làm những việc mà ai nhìn vào cũng thấy là không đúng đắn.

"Chuyện đó để sau, giờ là bài học số 1 của ngày hôm nay."

"Hả!?"

Tôi chuyển đổi ý thức, dừng lại và tuyên bố, khiến khuôn mặt Minaris lập tức trở nên nghiêm túc.

Suốt dọc đường đi, nếu chỉ di chuyển không thì quá nhàm chán, nên thỉnh thoảng tôi lại tổ chức những buổi huấn luyện đặc biệt kiểu này để nâng cao năng lực cơ bản cho Minaris.

Tín hiệu bắt đầu chính là từ 'bài học'.

"Có vẻ như có một con mồi khá ngon đang ở gần đây, hãy tìm nó ra đi. Con này ngụy trang và xóa hiện diện cực giỏi, nếu chỉ dựa vào giác quan thể chất thì không tìm ra được đâu."

Tôi nói với Minaris, người đang khịt mũi ngay sau khi nghe lệnh tìm kiếm.

Thể chất của thú nhân rất cao. Đương nhiên điều đó cũng áp dụng cho ngũ giác như khứu giác, và khả năng trinh sát của Minaris dựa rất nhiều vào giác quan đó.

Bản thân điều đó không xấu, thậm chí là lẽ đương nhiên, nhưng cứ giữ nguyên như vậy thì không ổn.

Dựa dẫm hoàn toàn vào một phương pháp trinh sát đồng nghĩa với việc sẽ hoàn toàn bất lực trước đối thủ có thể qua mặt phương pháp đó.

Dùng sở trường bù đắp sở đoản là một câu nói hay, nhưng để mặc điểm yếu có thể khắc phục được là một suy nghĩ quá ngu ngốc ở thế giới này.

Điều đó có nghĩa là, ở những nơi sở trường không thể phát huy, không những mất đi điểm mạnh mà còn phơi bày cả điểm yếu. Sơ hở sinh ra trong chiến đấu là chí mạng.

Bởi sơ hở đó sẽ đánh đổi bằng cả tính mạng.

"Cảm nhận luồng ma lực mỏng manh đi. Giống như cách em phân biệt mùi hương vậy, hãy tìm ra ranh giới ma lực mà con quái vật không thể giấu hết."

(Có hơi quá sức không nhỉ?)

Thực ra, chính tôi cũng phải dò xét khí tức xung quanh rất kỹ để tìm đối tượng luyện tập cho Minaris mới phát hiện ra nó.

Cảm giác phát hiện ma lực là thứ rất khó diễn tả bằng lời.

Nó giống như căng mắt nhìn trong tầm nhìn mờ ảo, như lắng nghe một giọng nói nhỏ bé duy nhất giữa đám đông ồn ào qua bức tường, cảm giác như đang cố nắm bắt sương mù vậy.

Rất khó để truyền đạt bằng lời, nên không thể bỏ qua cơ hội thực hành này.

"Nếu tìm được thì nó không phải là đối thủ khó nhằn. Nhưng thịt nó cực kỳ ngon. Quyết định nó sẽ là nguyên liệu cho bữa trưa nay nhé."

Tuy vẻ ngoài con quái vật hơi "ấy" một chút, nhưng vị thịt của nó thì tuyệt phẩm.

Ở Nhật Bản cũng có nơi nuôi loại này để ăn, chỉ cần vượt qua được cái rào cản hình ảnh thì nó xứng đáng lọt vào top đầu bảng xếp hạng thịt quái vật ngon theo tiêu chuẩn của tôi.

"A, em thấy rồi, ở kia!!"

'Ộp ộpppppp!!'

Cùng với tiếng xé gió "vút" nhỏ, con dao ném Minaris phóng ra bị hút vào bóng cây.

Từ nơi tưởng chừng như không có gì, một con ếch to cỡ con lợn rừng từ từ hiện hình như mực loang, run rẩy bần bật.

『Peoria Glock』.

Con ếch này là biến thể của loài quái vật ếch nhỏ chỉ bằng đồng xu trăm yên tên là 『Pure Glock』.

"C-Cái này... thực sự ăn được sao ạ?"

Ở thế giới này, thịt ếch được ăn khá phổ biến ở nhiều vùng. Lý do là khác với thịt gà đắt đỏ, ếch dễ bắt và vị cũng giống thịt gà nên khá được ưa chuộng.

Một nam sinh trung học phổ thông bình thường như tôi ban đầu đương nhiên cũng thấy ghê, nhưng trải qua nhiều chuyện, tôi đã khắc phục được hầu hết các món "đặc sản" kinh dị trừ côn trùng.

Thế nên, câu hỏi 'Ăn được không?' của Minaris không phải vì nó là ếch, mà là do màu da của con quái vật vừa ngụy trang hoàn hảo đến mức căng mắt ra cũng không thấy.

"Chà, nhìn màu sắc thế kia thì em nghĩ vậy cũng phải."

Con ếch đó có màu da chẳng thân thiện chút nào.

Màu tím đậm và xanh lục trơn bóng nhầy nhụa, điểm xuyết những đốm lốm đốm đỏ đen đầy vẻ kịch độc. Trên bề mặt cơ thể nổi đầy những nốt mụn cóc méo mó, từ miệng nó thè ra cái lưỡi màu hồng nhão nhoét dài thượt.

Phối màu sặc sỡ và ngoại hình đó dù nhìn thế nào cũng như đang hét lớn 『Cấm ăn, nguy hiểm!!』.

Không biết kẻ đầu tiên ăn con này là do có kỹ năng thẩm định thực phẩm hay là do đói quá làm liều, nhưng tôi thực lòng muốn tán dương sự dũng cảm đó.

"Mà, ta đảm bảo hương vị. Là trải nghiệm thực tế nên không điêu đâu. Ít nhất so với thịt lũ quái vật ta xử lý gần đây thì chất lượng thịt con này hơn hẳn hai bậc."

Tôi thuộc phái chỉ cần ngon là được, nên nghĩ đến việc sắp được ăn thịt mọng nước sau một thời gian dài là tâm trạng lại phấn chấn hẳn lên.

Khu rừng quanh Vương đô thường xuyên được Hiệp sĩ đoàn càn quét định kỳ kết hợp diễn tập để đảm bảo không có mối nguy hiểm nào, dù là nhỏ nhất.

Vì thế, quanh Vương đô cơ bản chỉ toàn Goblin, Garm, lợn rừng... những loài quái vật cấp thấp có sức sinh sản mạnh. Và đáng tiếc là thịt của lũ quái yếu ớt này chất lượng rất tệ.

Vốn dĩ Goblin hay Garm cũng chẳng có mấy chỗ ăn được.

Nghe đồn ở một số vùng, tinh hoàn Goblin là món đặc sản tráng dương bổ thận, nhưng tôi tuyệt đối không bao giờ ăn.

Ngoài côn trùng ra thì vẫn còn những món kinh dị không nuốt nổi nhỉ, ừm.

"Vậy sao ạ. Thế thì đáng mong chờ thật." – Giọng Minaris đáp lại cũng có chút hào hứng.

"Được rồi, lần này cứ rắc muối nướng xiên đơn giản thôi. Dạo này toàn ăn mấy món hầm súp rồi."

Tôi bước nhanh tới, nhấc chân con Peoria Glock lên.

Lớp nhầy trơn tuột hơn vẻ bề ngoài mang lại cảm giác mát lạnh trong lòng bàn tay.

"Minaris, làm thịt con này cần chút mẹo, để ta làm cho. Em lấy bàn chế biến ra giúp ta được không?"

"Vâng ạ."

Minaris lấy ra từ túi không gian một cái bàn chế biến cỡ vừa, mặt bàn hình hạt đậu.

Trước khi bị biến thành nô lệ, Minaris đã luôn nấu nướng thay cho người mẹ ốm yếu. Tài nấu nướng thô thiển của tôi hoàn toàn không có cửa so sánh.

Vì vậy, từ khi sức khỏe hồi phục, việc nấu nướng tự nhiên do Minaris đảm nhận, nhưng trên đường đi làm gì có bàn bếp, nên việc nấu nướng có vẻ khá bất tiện.

"Hừm, giờ nhìn lại mới thấy đúng là làm qua loa thật."

Nhìn kỹ lại thì không thể gọi là một cái bàn chế biến tốt được.

Cấu tạo cực kỳ đơn giản, chỉ là cắt một tấm ván từ thân cây to, khoét lỗ rồi cắm chân bàn vào.

Thấy Minaris làm việc vất vả nên tôi làm vội, đương nhiên vì không có sự chuẩn bị gì nên lộ rõ nhiều khiếm khuyết.

Dù đã dồn hết kỹ năng cấp S vào đó nên bề mặt không hề có dằm gỗ, phần chân ghép cũng được cắt chính xác từng milimet không hề lung lay.

Nhưng ngặt nỗi, vật liệu chỉ là gỗ thường, không được xử lý chống mục hay chống thấm nước nên cứ mỗi lần nấu nướng là lại xuống cấp.

"Đến Elmia rồi ta sẽ mua một cái bàn bếp tử tế."

"Ơ? Nhưng mà, đây là đồ Chủ nhân cất công làm cho em mà..."

"Rốt cuộc cũng chỉ là đồ dùng tạm thôi, em đừng bận tâm."

Tôi đặt con Peoria Glock lên bàn, xát nhẹ muối rồi triệu hồi 【Thủy Tinh Linh Tích Nhẫn】 để rửa sạch lớp nhầy.

Bắt đầu đưa dao từ lưng, tôi nhanh thoăn thoắt tách thịt, xương và nội tạng riêng biệt.

"Thế này là ổn, phần chế biến còn lại nhờ em nhé?"

"A, vâng ạ."

Tôi đưa những xiên que vót tạm từ cành cây cho Minaris, nhờ em ấy xiên những miếng thịt đã được cắt vừa ăn.

Đến khi tôi lau chùi dọn dẹp sạch sẽ bàn chế biến, mùi thơm của thịt nướng tẩm muối đã bắt đầu lan tỏa.

"Ồ, trông ngon đấy."

"Chủ nhân, còn chút nữa mới chín hẳn, ngài đợi một lát ạ."

Rốt cuộc thì hầu hết công đoạn nấu nướng tôi lại giao cho Minaris.

Mà, như thế thì thành phẩm sẽ ngon hơn, đúng là dùng người đúng việc.

"Được rồi."

Nói xong, tôi ngồi xuống đất đối diện Minaris qua đống lửa trại.

Tiếng mỡ từ miếng thịt nhỏ xuống lửa cháy xèo xèo nghe thật kích thích vị giác.

"Này, chắc là chín rồi chứ..."

"Không được. Thịt ếch muốn ngon nhất thì phải đợi thêm chút nữa."

"V-Vậy sao."

Minaris nheo mắt, ánh lên tia sắc bén khi nhắc nhở. Đúng lúc đó, tôi bất chợt cảm nhận được một luồng khí tức.

(... Bị mùi thịt nướng dụ đến sao.)

Không lâu sau, một con Garm con với dáng vẻ như chú chó nhỏ xuất hiện.

"Khoan đã Minaris."

"? Chủ nhân?"

Tôi ngăn Minaris lại khi em ấy định phóng dao theo phản xạ tự nhiên.

"Không có sát khí... Nó đói thôi. Chắc bị thương ở chân nên không kiếm ăn được."

Tôi nhặt một miếng thịt chưa nướng lên, lăn nó về phía con Garm con.

Có vẻ nó đói lắm rồi, con Garm khều nhẹ bằng chân trước rồi lao vào ngấu nghiến miếng thịt.

"Ừ ừ, ngon không. Chờ chút, ta chữa cái chân đó cho."

Để nó không sợ hãi, tôi tạo ra 【Thúy Lục Tinh Kiếm】 khuất sau cơ thể, chữa lành chân cho con Garm đang mải mê ăn.

"Như vậy có ổn không ạ? Chủ nhân."

"Dù là quái vật thì ta cũng không định giết một đứa trẻ đang yếu ớt để lấy kinh nghiệm đâu."

Không biết nó có hiểu tiếng người không, nhưng con Garm con liếm tay tôi một cái như để cảm ơn.

"Được rồi, ăn xong thì đi đi. Đây là lãnh địa của con người. Không phải nơi an toàn cho mày đâu."

Tôi xua tay, con Garm con nhìn về phía này vẻ luyến tiếc rồi quay đầu chạy biến vào rừng.

"Ngài... không định thu phục nó làm ma thú sao? Em cứ tưởng ngài cứu nó vì lý do đó..."

"Không đâu. Nói sao nhỉ, cái này... chỉ là ngẫu hứng thôi."

Đúng vậy, chỉ là ngẫu hứng.

Là chút nghĩa khí dành cho con Garm mà tôi đã không thể cứu ở thế giới lần thứ nhất chăng.

Chỉ là tôi thấy khó chịu nếu cứ thế bỏ mặc nó chết, đơn giản vậy thôi.

"Ngày xưa, ta từng kết thân với một con Garm con. Kết cục là nó bị cuốn vào sai lầm của ta mà chết."

Dáng vẻ bị thương, yếu ớt và đói khát đó giống hệt tên nhóc ấy, khiến tôi không thể không ra tay. Dù biết rõ con Garm vừa cứu chẳng có quan hệ gì với tên nhóc kia cả.

"Nên chỉ là ngẫu hứng thôi. Không có ý nghĩa gì hơn sự ngẫu hứng cả."

Nói rồi, tôi đưa tay về phía xiên thịt đang nướng trên lửa.

"Chủ nhân, vẫn chưa đến độ ngon nhất đâu ạ."

"............ Vậy sao. Vâng, ta đợi, ta đợi."

Cánh tay đang vươn ra đành phải rụt lại, tiu nghỉu như cọng bún thiu.

***

Đêm hôm đó.

Sau đó chúng tôi đi thêm một đoạn nữa rồi tìm chỗ thích hợp cắm trại.

Bên đống lửa, Minaris trùm chăn trở mình. Không phải tôi không mệt, nhưng dù là đường cái thì cũng không biết khi nào quái vật sẽ tấn công.

Hơn nữa, chúng tôi chỉ là nhóm lữ hành hai người. Ít người thì quái vật càng dễ tấn công.

Trong cuộc trốn chạy lần đầu, tôi thường dựng kết giới rồi ngủ nên không cần canh gác dù ngủ ngoài trời, nhưng giờ MP quá ít, vốn dĩ không thể dựng nổi kết giới đủ mạnh để duy trì đến sáng.

"Hự, nóng, đắng quá..."

Tôi nhấp một ngụm nước thuốc sắc từ thảo dược hòa vào nước nóng.

Vị đắng khủng khiếp kích thích đầu lưỡi cùng nhiệt độ nóng suýt bỏng giúp xua tan cơn buồn ngủ, nhưng tôi vẫn phải nhăn mặt vì không chịu nổi hai thứ đó cộng lại.

Loại thảo dược tên là Cỏ Fuzzy này là một loại cây giả tưởng kỳ lạ, chỉ cần sắc lên hòa vào nước nóng uống là có ngay hiệu quả hồi phục mệt mỏi và tỉnh ngủ kha khá.

Nó mọc hoang rất nhiều ở khắp nơi nên là trợ thủ đắc lực giá rẻ cho các mạo hiểm giả mới vào nghề tại bất cứ thành phố nào. Nhưng vị của nó thì kinh khủng, cứ như chiết xuất và cô đặc vị đắng của cà phê, matcha và sô cô la nguyên chất 100% lại với nhau vậy, chỉ toàn thấy đắng là đắng. Hơn nữa, phải sắc sau khi mặt trời lặn và uống nóng ngay tại chỗ thì mới có tác dụng.

Thêm vào đó, nhiệt độ nước cũng phải rất nóng mới phát huy hiệu quả, đúng là thứ đồ uống như hình phạt.

Tuy nhiên nếu không có nó, tôi sẽ phải cần đến những ma đạo cụ đắt tiền để dựng kết giới trừ tà, hoặc dựa vào kết giới thuật của ma thuật sư cấp trung trở lên, hoặc phải lập tổ đội nhiều người để luân phiên canh gác mới có thể nghỉ ngơi đầy đủ.

Dù Minaris là một đồng phạm tôi tình cờ nhặt được ngoài dự tính, nhưng một trong những lý do ban đầu tôi tìm kiếm nô lệ ở Vương đô cũng nằm ở đây.

Chỉ cần chịu được vị đắng và độ nóng, tối thiểu hai người là có thể luân phiên nghỉ ngơi và tiếp tục hành trình, nên nhu cầu về loại thảo dược này rất cao.

Việc canh lửa được phân chia: tôi canh từ lúc mặt trời lặn đến quá nửa đêm, sau đó Minaris sẽ canh đến khi mặt trời lên cao một chút. Cát trong đồng hồ cát dùng để tính giờ thay ca vẫn còn khá nhiều. Nhìn lượng cát thì có vẻ vẫn còn lâu mới đến giờ.

"Phù, đắng quá, ọe..."

Tiếng củi nổ lách tách vang lên bên cạnh. Tôi lầm bầm than thở về vị đắng không thể không kêu ca, nhưng vẫn cố hạ giọng để không đánh thức Minaris.

Tôi ném thêm vài cành khô nhặt được vào để lửa không tắt, đặt cốc gỗ xuống và nhìn chằm chằm vào ngọn lửa bập bùng. Một bối cảnh thuận lợi để suy nghĩ nhiều chuyện.

Đầu tiên, ký ức về sự việc trên tường thành Vương đô hiện lên.

Tôi sẽ không làm cái trò giết những kẻ không ảnh hưởng đến sự trả thù chỉ vì mục đích trả thù.

Nếu không vạch ra ranh giới đó, hình hài của sự trả thù sẽ trở nên mơ hồ.

Điều đó đồng nghĩa với việc tôi không còn tin tưởng vào sự trả thù của chính mình nữa.

Là giết để trả thù, hay giết để giận cá chém thớt.

Nếu cứ để ranh giới đó mơ hồ, nó sẽ như chất độc tích tụ dần dần sinh ra sự do dự. Nếu cứ phớt lờ sự do dự đó, tôi sẽ chẳng còn cách nào khác ngoài việc trở thành một con quái vật thực sự, giết chóc bất kể là ai.

Trả thù, là một loại cảm xúc.

Chúng tôi chọn con đường trả thù để ngọn lửa bên trong không thiêu rụi chính mình thêm nữa.

Vậy mà nếu trở thành con quái vật mất hết lý trí chỉ biết hành động theo bản năng, thì dù có giết hết kẻ thù, ngọn lửa bên trong cũng sẽ không tắt mà chỉ càng bùng cháy dữ dội hơn thôi.

Sẽ không bao giờ có thể quay lại làm người. Rốt cuộc, bản thân vẫn cứ vỡ nát như thế.

............ Thế thì khác gì đã chết đâu.

Vì vậy, tôi không định thay đổi ranh giới đã vạch ra trong lòng mình, và tôi thấy thế là ổn.

Tôi không định từ bỏ bản ngã của mình, nên chỉ cần cuốn những kẻ có liên quan vào cuộc trả thù là đủ.

Tuy nhiên, dù không định chọn kế hoạch giết chóc bừa bãi ai cũng như ai, nhưng bảo là hoàn toàn không liên lụy đến người ngoài thì cũng là chuyện không tưởng.

Ít nhất, ngay cả với đối tượng không thù oán gì, nếu giết hắn dẫn đến việc trả thù thành công thì tôi cũng không do dự, nên chắc chắn sẽ có những kẻ bị cuốn vào.

Mà kể cả không phải vậy, nếu cần thiết để sinh tồn trong những tình huống ngoài việc trả thù, tôi cũng sẽ giết cả những kẻ không quen biết.

Tôi đã không còn cái tâm hồn do dự trước những việc đó nữa rồi. Nếu cứ giữ cái tâm hồn đó thì tôi đã chết giữa đường trước khi bị phản bội rồi.

Quan trọng là sự cân bằng.

Nếu cuốn quá nhiều kẻ không liên quan vào đến mức bản thân không xử lý nổi thì sẽ thành quái vật. Ngược lại, nếu ghét điều đó mà cố cứu tất cả trong khi vươn tay tới trái ngọt của mục đích, thì cũng chỉ mất mát nhiều thứ một cách nửa vời thôi.

Chính vì thế, tôi đã thôi không giao phó tiêu chuẩn phán xét của mình cho những thứ nhảm nhí như thiện hay ác nữa.

"Đối tượng muốn trả thù không phải là thế giới. Hành hạ những kẻ không đâu chẳng có ý nghĩa gì."

Tôi khắc ghi điều đó bằng cách nói thành lời rõ ràng để không quên.

Đúng, đối tượng tôi muốn trả thù không phải thế giới này. Mà là những kẻ đã phản bội tôi, những kẻ tôi từng tin là đồng đội.

Không thể để giống như lần đầu tiên đã cứu nhầm người, lần thứ hai này tôi không được phép nhầm lẫn đối tượng trả thù.

"A, giá mà có thể thực sự căm hận cả thế giới này, thì việc trả thù sẽ dễ dàng biết bao..."

Tôi buột miệng thốt ra lời tự giễu, mơ mộng về con đường trả thù dễ dàng đó.

Nếu từ đầu đến cuối tất cả đều là kẻ thù, tôi chỉ cần điên cuồng phá hủy thế giới này là xong. Có thể trở thành con quái vật chỉ biết giết chóc mà không cần chọn lọc.

Chắc chắn nếu tôi không gặp Leticia, chỉ nghĩ đến việc trở về thế giới cũ và kết thúc kiếp sống đầu tiên chỉ với sự phản bội, thì tôi đã trở thành như thế.

Khi đến thế giới này, tôi chỉ coi đây là một sản phẩm hư cấu.

Phong cảnh như tranh vẽ, những nhân vật chỉ biết nói "hãy đánh bại Ma Vương".

Chỉ số, cấp độ, ma pháp, kỹ năng, những con quái vật hình thù kỳ dị, chỉ cần đánh bại là có kinh nghiệm và sức mạnh phi nhân loại kèm theo.

Dù có bị thương cũng hết đau ngay nhờ ma pháp hồi phục mạnh mẽ hay thuốc phép đắt tiền, thậm chí bộ phận cơ thể bị mất cũng có thể mọc lại.

Cảm giác như bị nhốt trong thế giới game vậy. Một trò chơi chỉ cần đánh bại Ma Vương là phá đảo.

Thứ như thế làm sao có cảm giác thực tế, và nếu bị phản bội trong một thế giới như thế, tôi sẽ chỉ coi những con người sống ở đây như những công cụ.

Tôi có thể dễ dàng tưởng tượng ra một bản thân tuyệt vọng tột cùng và vỡ nát hoàn toàn như thế.

Hình dạng của một thứ từng là tôi, biến thành con quái vật tàn sát thế giới một cách thản nhiên cho đến khi chết, không vui sướng, không hân hoan.

Chắc chắn đó là con đường rất dễ dàng.

Tuy nhiên, nó sẽ chẳng mang lại chút khoái cảm đen tối nào của sự trả thù, không thỏa mãn được gì, chỉ là hành vi tự hại giống như tự sát mà chẳng giải tỏa được tâm trạng.

"Ái chà, hỏng bét."

Tách! Đống lửa sụp xuống phát ra tiếng động lớn.

Mải suy nghĩ quá, lửa đã yếu đi nhiều. Tôi vội vàng ném vào những cành khô dễ cháy nhất trong đống củi đã gom.

"............ Đắng quá, nóng quá."

Nước sắc Cỏ Fuzzy trong cốc gỗ vẫn còn đầy ắp.

Để xóa đi vị đắng nhuộm đầy khoang miệng, tôi lấy ra ít rau củ khô mua ở cửa hàng đạo cụ tại Vương đô với mục đích làm lương thực dự trữ.

Cầm một cành cây có độ dài vừa phải, tôi truyền ma lực vào 【Thủy Tinh Linh Tích Nhẫn】.

Tạo ra lưỡi dao cỡ dao khắc, tôi cắt bỏ phần thừa và vót nhọn đầu cành.

Sau đó xiên rau củ khô vào đầu cành, hơ nhẹ trên lửa trại trước mặt, rắc chút gia vị đã mua ở Vương đô rồi gặm.

Vẫn còn lâu trời mới sáng, đêm nay còn dài.

"Chà."

Tuy có nhiều suy nghĩ trong lòng, nhưng nghĩ mãi cũng chẳng ra câu trả lời.

Để thay đổi tâm trạng, tôi chuyển sang suy nghĩ về cách phân bổ điểm kinh nghiệm sắp tới.

Từ khi rời Vương đô, tôi vừa biến lũ quái vật trên đường thành kinh nghiệm, vừa phân bổ số kinh nghiệm tích lũy được.

Tạm thời tôi đã trả hết nợ, và dồn kinh nghiệm đến sát nút không để lên cấp. Thế này khi cần thiết có thể lên cấp ngay lập tức.

Thời điểm lên cấp cần phải cân nhắc thận trọng. Vì chỉ cần giải phóng Tâm Kiếm là chỉ số cũng tăng lên rồi.

Cũng có loại Tâm Kiếm làm giảm chỉ số tạm thời để tăng kinh nghiệm nhận được, nhưng loại đó khi trang bị sẽ khiến sức tấn công của các vũ khí khác ngoài Tâm Kiếm đó trở về 0.

Do đó, phải đánh bại quái vật bằng chính sức mình, nhưng nếu dùng bây giờ thì đơn giản là không đủ sức tấn công để giết quái.

Số kinh nghiệm còn lại khoảng 25.000.

"Hừm, làm thế nào đây..."

Quái vật vùng này khá mạnh nên điểm kinh nghiệm không tệ, nhưng ngặt nỗi số lượng gặp được lại ít.

Tôi dự định ở lại Elmia một thời gian, nên trong lúc đó sẽ khó kiếm được điểm kinh nghiệm để phân bổ tự do.

Nghĩ vậy, dù đã khoanh vùng được các ứng cử viên nhưng tôi mãi không quyết đoán được, kết cục là bị Minaris nói một câu lạnh lùng: 『Chủ nhân là đồ nhát gan sao?』.

Suýt chút nữa thì khóc. Nhưng chưa són ra quần đâu nhé.

"Mà dạo này thái độ của Minaris cũng gắt gao thật đấy."

Vẫn giữ vị thế nô lệ và chủ nhân như trước, nhưng dù tôi đã xuống nước mà vẫn bị áp đảo, đôi khi cảm thấy tỏa ra cái hào quang 'cấm được cãi'.

Dù tôi không hề muốn em ấy phải phục tùng khúm núm, nhưng thế này thì có ổn không đây.

Tôi khẽ thở dài, chọc chọc vào đống lửa.

Lơ đãng nhớ lại những chuyện trên đường đi.

Lần đầu tiên, tôi chỉ để ý đến xung quanh vào giai đoạn cuối của hành trình tiêu diệt Ma Vương.

Cơm nước thì ăn gì cũng được, chẳng có tâm trí đâu mà ngắm cảnh.

Thế nên khi tôi định mua mấy món đồ chơi bí ẩn không rõ công dụng bán trong thành phố, hay bị thu hút bởi mấy món ăn lề đường trông rõ là chặt chém, tôi lại bị Minaris mắng với nụ cười lạnh lẽo: 『Chủ nhân là đồ ngốc ạ?』. Có lẽ do giá trị quan hình thành từ cuộc sống ở ngôi làng nghèo khó, nên dù có tiền em ấy cũng không cho phép tiêu xài hoang phí.

Gần đây, những lúc em ấy cười tươi với tôi chỉ là khi thảo luận về phương pháp trả thù mới nghĩ ra, hoặc khi thử nghiệm các phương án tra tấn khả thi lên mấy con Goblin bắt được, hoặc thỉnh thoảng vào những ngày tâm trạng cực tốt, hay những lúc say MP khiến đầu óc quay cuồng thôi.

Gác chuyện đó sang một bên, đã đến lúc phải quyết định giải phóng Tâm Kiếm nào rồi, không thể cứ chần chừ mãi được.

Và thế là, sau một hồi đắn đo suy nghĩ, tôi đã chọn giải phóng một trong ba thanh Tâm Kiếm đã dự tính từ trước: 【Nghịch Cảnh Giả Quải Nhẫn】.

Trong tương lai, nhiều khả năng chỉ số của tôi sẽ thấp hơn đối thủ trong một thời gian, nên công dụng của nó là rất lớn.

Với những kẻ yếu hơn, tôi chỉ cần dùng các Tâm Kiếm khác là xong. Việc không có tác dụng phụ hay bất lợi đáng kể nào cũng là một điểm cộng lớn.

Tiêu tốn 15.000 điểm kinh nghiệm, giờ tôi còn lại 10.000 điểm.

Tôi đã định dùng số còn lại để giải phóng Tâm Kiếm cường hóa Mẫn Tiệp hoặc MP, nhưng rồi lại thôi.

Nếu dùng nốt 10.000 điểm này, tôi có thể nâng cấp độ từ đây lên khoảng đầu 20.

Tuy nhiên, để có thể tùy cơ ứng biến khi xảy ra chuyện, tốt hơn hết là nên giữ lại một khoản dư để tự do sử dụng cho đến khi thực sự cần thiết.

"Thế này là ổn rồi."

Bất chợt nhìn xuống tay, tôi thấy cát trong đồng hồ đã chảy hết.

Có vẻ thời gian trôi qua nhanh hơn tôi tưởng.

"Chủ nhân, đến giờ thay ca rồi ạ."

Tôi định đánh thức Minaris để báo thay ca, nhưng em ấy đã dậy từ trước đó rồi.

"Sao thế, em dậy rồi à?"

"Vâng... Chủ nhân, ngài hay lẩm bẩm một mình thật đấy."

"Hả!?"

Không, cái đó là chuyện bất khả kháng mà. Đi du lịch một mình lâu ngày thì ai chẳng hay nói chuyện một mình.

Cũng giống như việc sống độc thân lâu ngày thì hay lẩm bẩm thôi.

"Ban ngày thì không sao, nhưng ban đêm nếu ngài không chú ý thì em sẽ để tâm đến mức không ngủ được đâu ạ."

Gương mặt vô cảm kia, chắc là do dùng kỹ năng rồi. Cái này là sao đây, em ấy đang khá bực mình ư?

"X-Xin lỗi..."

"Không sao, miễn là ngài chú ý hơn thì không có vấn đề gì ạ."

Bị đối xử lạnh nhạt, tôi lủi thủi trùm chăn kín đầu rồi nhắm mắt lại.

Cảm giác như cán cân quyền lực đang dần đảo chiều thì phải.

Về phương châm cơ bản hay những lựa chọn quan trọng, trừ khi có vấn đề gì quá lớn, còn không thì em ấy vẫn ngoan ngoãn phục tùng. Nhưng những phần sinh hoạt cơ bản khác thì... không, không phải là tôi bị coi thường hay gì cả. Không phải thế, mà ngược lại, thái độ tuy lạnh lùng nhưng tôi hiểu những lời đó đều xuất phát từ sự lo lắng.

Lý do cũng rõ ràng. Chắc là do ở Vương đô, việc tôi hành động bốc đồng lao ra ngoài là không đúng.

Minaris có vẻ còn nghiêm túc hơn cả tôi.

Tuy biết đó là lời nhắc nhở đầy quan tâm, nhưng mà, chà...

Trong lúc suy nghĩ miên man về những chuyện đó, ý thức tôi dần chìm xuống.

"Chủ nhân, có vẻ ngài ngủ rồi nhỉ."

Sau khi xác nhận chủ nhân đã ngủ say, tôi nhẹ nhàng chải tóc cho ngài ấy như mọi khi, rồi gỡ bỏ kỹ năng 『Thiết Diện Bì』.

"Aaaa, trời ơi, sao giọng nói của Chủ nhân lại vang lên êm ái đến thế chứ. Là sao đây nhỉ, hay là trong người ngài ấy có trộn lẫn máu của Siren hay loài nào đó chăng?"

Tôi quằn quại thì thầm, tuyệt đối không để đánh thức chủ nhân.

Tôi biết rõ khuôn mặt mình đang giãn ra hết cỡ vì đã giải trừ kỹ năng.

"Sớm muộn gì mình cũng phải kiếm được một ma đạo cụ có khả năng ghi âm mới được."

Không sao đâu, đây không phải là lãng phí. Đây sẽ là cách sử dụng tiền vô cùng ý nghĩa.

...Chỉ là, chuyện đó hoàn toàn không liên quan, nhưng lần tới, nếu chủ nhân có hứng thú với mấy thứ phế liệu không biết dùng vào việc gì, mình sẽ quyết định im lặng đứng nhìn mà không nói gì cả.

Tôi tự hứa với lòng mình sẽ lấy lòng chủ nhân để chuẩn bị cho cơ hội sở hữu ma đạo cụ ghi âm khi nó đến.

(Cơ mà, riêng chuyện ăn vặt thì mình không muốn tha thứ chút nào...)

Về chuyện ăn vặt ở các quầy hàng lề đường, tôi không thể không tỏ thái độ khó chịu. Nấu cơm cho chủ nhân là nhiệm vụ của tôi, nên tôi không muốn nhường cho ai cả.

Nếu tôi nấu thì vừa rẻ hơn, chất lượng nguyên liệu cũng được kiểm tra kỹ càng. Vậy mà dù tôi đã nói sẽ nấu, ngài ấy lại thốt ra những lời xằng bậy như 'Mua ở quầy hàng là được rồi'...

Không, chắc là do tay nghề nấu nướng của tôi chưa đủ. Phải mài giũa tay nghề hơn nữa thôi. Như người ta vẫn nói, phải nắm bắt được dạ dày, phải nỗ lực để ngài ấy không còn tơ tưởng đến món ăn của ai khác ngoài tôi.

"...Nhưng mà, mấy cái hộp dùng một lần chủ nhân dùng xong vứt đi thì tiếc quá, với cả để tăng thêm danh sách món ăn... nhưng dù vậy, ít nhất là quán rượu hay quán ăn bình thường thì còn đỡ, chứ quầy hàng lề đường thì nguyên liệu và cách chế biến thật đáng lo..."

Vừa lẩm bẩm độc thoại với âm lượng cực nhỏ đến mức dù có thức dậy ngay trước mặt cũng không nghe thấy được, tôi chợt nhận ra mình cũng hay lẩm bẩm giống hệt chủ nhân và cảm thấy hơi vui vui.

Nhưng nếu chủ nhân cứ lẩm bẩm suốt đêm thì tôi sẽ để ý không ngủ được, dẫn đến việc không nghỉ ngơi đàng hoàng.

Đã khuyên can chủ nhân vì lý do cá nhân như vậy, thì bản thân tôi cũng phải chú ý việc độc thoại mới được.

Cứ suy nghĩ loanh quanh mấy chuyện vớ vẩn như thế, tôi vừa thêm củi vào đống lửa, gạt tàn củi đang cháy để chăm sóc ngọn lửa, và rồi bình minh cũng dần ló dạng.

Cứ như thế, tôi cùng Minaris, đôi khi hào hứng bàn luận về các phương pháp tra tấn để hành hạ và giết chết kẻ thù sao cho đau đớn nhất, đôi khi tu hành để chuẩn bị cho ngày thực hiện sự trả thù vừa nghĩ ra, và cuối cùng cũng đến được thị trấn Gole.

Điểm đến tiếp theo là Elmia. Gole là thị trấn nằm ngay trước Elmia, ngăn cách bởi một khu rừng rộng lớn.

Tại đây, chúng tôi thuê một nhà trọ được đồn là có chăn nệm chất lượng tốt, và ngủ một giấc thật sâu để xua tan mệt mỏi.

Phần lớn các nhà trọ đều không có chăn nệm tốt như lời đồn, nhưng nhà trọ lần này có thể nói là trúng mánh.

Nệm được nhồi bông chứ không phải rơm, chăn đắp bằng lông vũ, quả nhiên là đồ tốt.

"Chủ nhân, sáng rồi ạ."

"Ưm... vẫn buồn ngủ... năm phút nữa..."

Về cơ bản, thông tin về thị trấn mà những kẻ ngoại lai như chúng tôi có thể nắm được là rất hạn chế. Dù tôi có ký ức của lần thứ nhất, nhưng cũng chẳng dư dả thời gian để quan tâm xem chất lượng giường chiếu thế nào.

Chính vì vậy, thi thoảng vớ được cái giường ngon lành, tôi chỉ muốn chìm đắm trong sự êm ái đó mãi.

"Thế nên là, xin em đấy, một chút nữa thôi..."

Tôi lầm bẩm như nói mê rồi trùm chăn lông vũ kín mít lại.

"Nào, không nhanh lên thì hôm nay chúng ta còn phải đến Hội Mạo Hiểm Giả nữa chứ?"

Nói rồi, Minaris thực hiện hành động của ác quỷ là lột phăng cái chăn ấm áp ra.

"Ưgưoooo... trả đây..."

"Không được, cái này là của em... à nhầm, tóm lại là ngài dậy đi ạ."

Minaris ném cái chăn vừa lột được sang giường của mình rồi tiếp tục tấn công vào cái gối.

"Aaaaa, á, đau..."

Và thế là tôi bị tước đoạt mất bộ chăn nệm yêu dấu một cách thảm hại. Dù vậy tôi vẫn nằm sấp xuống, nhưng rồi bị em ấy phát huy năng lực thú nhân túm lấy mép ga trải giường nhấc bổng lên, khiến tôi lăn lông lốc xuống cạnh giường.

Đến mức này thì không thể nằm ỳ ra đó được nữa, tôi đành lồm cồm bò dậy trong sự tiếc nuối khôn nguôi.

"Có hơi bạo lực quá không đấy, cô nương Minaris?"

"Em đã cho ngài thời gian hoãn binh lần một rồi, là tại chủ nhân không chịu dậy đấy chứ."

...Có lần một à? À, nhắc mới nhớ, hình như mình có nói là năm phút nữa thì phải.

"Với lại chính chủ nhân đã dặn là nếu không dậy thì cứ làm thế này mà."

"Ta có nói thế à? À, hình như có."

Cái đầu bắt đầu tỉnh táo lại giúp tôi nhớ ra mình đã dặn dò như vậy vào hôm qua.

Hồi ở Vương đô tôi cũng từng ngủ quên. Để không đi vào vết xe đổ đó, tối qua tôi đã nhờ em ấy xử lý nếu tôi không dậy được.

Hơn nữa, hôm nay vì một lý do nào đó mà chúng tôi phải dậy sớm, nên càng cần thiết hơn.

Cũng vì lẽ đó, chúng tôi đã thuê một phòng đôi thay vì hai phòng đơn như mọi khi.

............Tuyệt đối không phải vì Minaris tiếc tiền, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo như băng giá, chẳng có lấy một chút thấu hiểu nào mà nói:

『Ngài muốn đuổi tôi ra ngoài đến thế sao?』

『À, chủ nhân cũng là đàn ông mà nhỉ, cũng có lúc muốn ở một mình chứ.』

『Được thôi, tôi là người phụ nữ biết điều mà?』

Bị nhìn như thể đang trách móc và sắp bị gán cho những nghi ngờ không đâu, nên tôi mới bỏ cuộc đâu nhé.

Tuyệt đối không phải là bị nói trúng tim đen đâu. Thật đấy.

............Lúc bị nói thì tôi dao động nên chấp nhận ở phòng đôi, nhưng giờ nghĩ lại thì chẳng phải thế này lại càng giống bị nói trúng tim đen hơn sao.

"Trong thời gian hoãn binh lần một, em đã mượn bếp và chuẩn bị xong bữa sáng rồi, chúng ta xuống dưới thôi."

"Được rồi, trước mắt cứ ăn cái đã."

Tôi gạt đi, lờ những suy nghĩ đáng sợ vừa hiện lên, rồi ngáp một cái thật to như để tống khứ cơn buồn ngủ vẫn còn sót lại cùng tâm trạng tồi tệ sau giấc mơ chẳng mấy tốt đẹp.

Chỉnh trang lại quần áo một chút rồi tôi xuống tầng một.

Nhân tiện thì trong lúc thay đồ, chúng tôi luân phiên sử dụng phòng, người kia sẽ đợi ở hành lang.

Tôi đã lờ đi Minaris khi em ấy định nói "Phiền phức quá hay là cứ cùng nhau...", và kiên quyết bảo vệ quy tắc này.

Không, thì đấy, buổi sáng đàn ông có nhiều vấn đề lắm chứ bộ?

Chỉ riêng việc ở cùng phòng thôi là bản thân tôi cũng thấy khá là "nguy hiểm" rồi.

"Quả nhiên, để cho thứ gì đó ăn thịt từ từ rồi giết chết vẫn là nhất đúng không ạ?"

"Minaris thích cái đó nhỉ. Ta thì nghĩ việc làm sao để đối phương đau đớn quan trọng hơn là cách giết. Có những kẻ không chịu khuất phục chỉ vì đau đớn thể xác, hoặc những kẻ có thể tự cắt đứt cảm giác đau. Thế thì chẳng có ý nghĩa gì. Theo nghĩa đó, giết khi đối phương không còn ý thức là tệ nhất."

"Cũng đúng ạ. Phải để chúng chết trong đau đớn và hối hận. Với khuôn mặt méo mó như thế..."

Vừa ăn bữa sáng do bà chủ nhà trọ làm, chúng tôi vừa trao đổi những câu chuyện phiếm như vậy.

Tất nhiên, vì nội dung là như thế nên chúng tôi nói nhỏ để xung quanh không nghe thấy.

Nhân tiện, vì hiện tại Minaris không giấu tai thú và đuôi, nên thi thoảng đôi tai lại lắc lư. Từ lúc vượt qua Dotor, tôi đã bảo Minaris cứ để như vậy.

Đúng là Vương quốc Olorurea có xu hướng ghét thú nhân, nhưng không phải tất cả người dân trong nước đều ghét cay ghét đắng họ. Thực tế, ở các thị trấn và làng mạc gần biên giới, có rất nhiều mạo hiểm giả thú nhân ra vào, họ cũng có quyền công dân và sinh sống bình thường.

Những kẻ thực sự ghét thú nhân đến tận xương tủy chủ yếu là đám quý tộc thuộc tầng lớp đặc quyền sống ở Vương đô, đứng đầu là Vương tộc. Và hầu hết trong số đó là những kẻ chưa từng nhìn thấy thú nhân trực tiếp, chỉ mặc định rằng đó là những tồn tại thấp kém hơn mình nên ghét bỏ.

Việc thú nhân bị đối xử tệ bạc ở Vương đô là do nguyên nhân đó, và ngược lại, chính vì tình trạng đó mà những thú nhân buôn lậu bí mật lại bán rất chạy cho những khách hàng quý tộc có sở thích quái đản.

Theo nghĩa đó, có thể nói Minaris đã rất không may mắn. Ngôi làng nơi Minaris sinh ra chắc hẳn là một ngôi làng khá khép kín ngay cả trong số những nơi tập trung những kẻ ghét thú nhân.

Thực tế, ở thị trấn này tuy số lượng ít nhưng không phải là không có thú nhân.

"...Chủ nhân cũng để ý sao ạ? Tai của em ấy."

"Hửm? Cũng được mà. Dễ thương, hợp với em lắm."

Đang mải suy nghĩ mà nhìn vào tai Minaris, tôi bị em ấy hỏi như vậy.

Thêm nữa, nếu không có cái trào lưu ghét thú nhân kia, thì Minaris là một mỹ nhân thực thụ. Hay nói đúng hơn, nếu nhìn theo quan điểm thế giới của chúng tôi thì thế giới này toàn trai xinh gái đẹp, nhưng trong số đó Minaris đặc biệt tràn đầy sức hút của một người phụ nữ. Một chín một mười với em gái tôi.

Đến vùng này thì định kiến ghét thú nhân hầu như không còn. Thi thoảng những gã thương nhân hay mạo hiểm giả đi lướt qua cứ ngẩn ngơ ngắm nhìn Minaris, rồi nhận ra nô lệ ấn trên cổ, cuối cùng ném cho tôi cái nhìn đầy ghen tị và oán hận, sau đó nhận lại ánh nhìn độ không tuyệt đối từ Minaris rồi lủi thủi bỏ đi, tạo thành một vòng lặp.

Hơn nữa nếu mấy gã đó có phụ nữ đi cùng, thì sẽ bị lườm bằng ánh mắt độ không tuyệt đối từ phía đó nữa, đúng là một cơ chế dành cho khổ dâm mà.

"Q-Quan trọng hơn, hôm nay chúng ta sẽ đến Hội Mạo Hiểm Giả đúng không ạ?"

"Ừ. Cũng đã rời Vương đô một đoạn khá xa rồi, cuối cùng cũng sắp đến đích Elmia rồi."

Đến được đây thì cũng khó mà bị lần ra dấu vết.

Hơn nữa, để tiếp tục hành trình sau này, thân phận mạo hiểm giả và những đặc quyền của nó rất thuận tiện.

Lần thứ nhất tôi được ban cho đặc quyền đó nhờ vị trí Dũng Giả mà chẳng cần làm gì, nhưng lần này tôi cần phải tự tay xây dựng lại từ con số không.

Đặc quyền của mạo hiểm giả cấp cao rất tiện lợi, nhưng nếu tăng hạng quá nhanh ngay từ đầu thì sẽ gây chú ý, đó là điều tôi muốn tránh. Thật là khó nghĩ.

Thôi, chuyện đó cứ để tính sau. Giờ trước mắt chỉ cần có được thân phận mạo hiểm giả cấp thấp nhất là được rồi.

"Cơ mà... bữa cơm này, nói sao nhỉ, vi diệu thật."

Lượng thức ăn hơi nhiều thì cũng được đi, không phải là không ăn được nhưng gia vị trong miệng cứ tạo cảm giác khó tả thế nào ấy.

Nói thẳng ra thì cơm Minaris nấu ngon hơn gấp mấy lần.

"Vâng, với giá tiền trọ và chất lượng chăn nệm kia, em đã tự hỏi sao quán không đông khách hơn..."

Minaris cũng ăn một miếng thức ăn trên đĩa, và quả nhiên cũng lộ ra vẻ mặt vi diệu khó tả.

Tạm thời, bữa tối chúng tôi sẽ ra ngoài ăn.

Ăn sáng xong, chúng tôi bắt đầu hành động sớm hơn mọi khi một chút.

Điểm đến là Hội Mạo Hiểm Giả. Mục đích đương nhiên là đăng ký làm mạo hiểm giả.

Hội Mạo Hiểm Giả là cơ quan chịu trách nhiệm trung gian giữa người ủy thác và mạo hiểm giả.

Tồn tại ở bất kỳ quốc gia nào, dù là Vương quốc, Thú quốc, Đế quốc hay Pháp quốc, đây là tổ chức không thuộc về bất kỳ quốc gia nào, tượng trưng cho tự do, sức mạnh và sự phiêu lưu.

Là tổ chức bảo đảm thân phận tối thiểu cho mạo hiểm giả và quản lý để không xảy ra rắc rối giữa người ủy thác và mạo hiểm giả.

Nói đơn giản thì, nó là 'Văn phòng giới thiệu việc làm xuyên quốc gia'.

Nói là mạo hiểm giả nghe thì hay, nhưng không phải toàn những công việc lãng mạn như người ta vẫn tưởng tượng qua cái tên đó.

Từ hái thảo dược đến dọn dẹp đường phố, thu tiền nhà hay điều tra ngoại tình.

Những công việc như người vận chuyển thư từ hay hộ tống.

Tóm lại, hãy hiểu đúng rằng đây là những kẻ làm nghề tự do, ai thuê gì làm nấy miễn là có yêu cầu.

Nhận nhiều yêu cầu công việc đơn lẻ, ngoài thời gian hợp đồng ra thì không bị đối phương ràng buộc.

Đương nhiên, phần lớn mạo hiểm giả không được thuê thường xuyên, nên không phải lúc nào cũng có việc làm định kỳ.

Vì vậy, đây là nghề nghiệp mà thu nhập và cuộc sống thường không ổn định.

Tuy nhiên, việc phải làm những công việc vặt vãnh đó chỉ là lúc đầu thôi. Công việc chính của mạo hiểm giả suy cho cùng vẫn là tiêu diệt ma vật, và thu thập nguyên liệu từ chúng.

Tích lũy kinh nghiệm chiến đấu với những ma vật yếu như Goblin hay Garm, rồi sẽ sớm nhận được những ủy thác tiêu diệt ma vật kiếm ra tiền.

Tất nhiên, ngay từ đầu không thể nhận những ủy thác tiêu diệt ma vật có độ nguy hiểm cao. Mạo hiểm giả được phân chia cấp bậc dựa trên thành tích, và chỉ có thể nhận những công việc phù hợp với năng lực của mình.

Trừ những người học việc chưa đủ tuổi để trở thành mạo hiểm giả hay còn gọi là hạng G, thì hạng F là cấp bậc thực tế thấp nhất có thể nhận ủy thác tiêu diệt các ma vật như Goblin hay Garm. Từ đó nâng cao thành tích, gia tăng sức mạnh để từng bước thăng hạng, với cấp bậc cao nhất được định vị là hạng SSS.

Và, các ma vật đã được xác nhận cũng được thiết lập độ khó tiêu diệt từ hạng F đến SSS tương ứng. Trong mỗi hạng lại chia thành ba mức: cộng (+), không dấu, và trừ (-), ủy thác tiêu diệt sẽ tương ứng với hạng đó.

Tức là, khi hạng còn thấp thì dù độ nguy hiểm cao nhưng cũng không được nhận những công việc béo bở.

Mạo hiểm giả hạng SSS hoàn toàn được coi là những nhân vật huyền thoại. Tuy nhiên, số người có thể thành công và trở nên nổi tiếng như những nhân vật đó, thành công tiêu diệt rồng hùng mạnh hay chinh phục sâu trong các hầm ngục độ khó cao, đánh bại những kẻ canh giữ, chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Phần lớn đều mất mạng trước khi đến được vị trí nhận được sự ngưỡng mộ và kính trọng của mọi người, hoặc là tự biết giới hạn của bản thân và chọn dừng lại ở mức độ an toàn.

Dù vậy, dòng người trở thành mạo hiểm giả vẫn không dứt, đơn thuần là vì luôn có những kẻ khao khát trở thành những anh hùng ai cũng biết tên, và cũng có nhiều người bị dồn vào đường cùng, chỉ còn cách làm nghề này.

Để trở thành mạo hiểm giả, chỉ cần trên mười bốn tuổi và một khoản phí đăng ký ban đầu cỡ một bữa ăn, khoảng vài đồng đại đồng.

Không cần quan hệ, không cần nhiều tiền, không cần xuất thân hay lý lịch.

Ngay cả phí đăng ký, nếu không có tiền thì ban đầu có thể ghi nợ.

Tóm lại, ngay cả những đứa trẻ mồ côi không một xu dính túi, không có gì trong tay cũng có thể trở thành mạo hiểm giả.

Chính vì thế, một mặt khác của nghề mạo hiểm giả là nơi tiếp nhận những người không tìm được công việc ổn định, ít nguy hiểm, hoặc những người từ chối những công việc đó.

Quay lại chuyện ban đầu, việc có được thẻ căn cước mạo hiểm giả mang lại nhiều lợi ích cho chúng tôi.

Đầu tiên, đúng như tên gọi, là sự bảo đảm về thân phận.

Thống trị lục địa này là bốn quốc gia: Vương quốc tôn sùng nhân tộc, Thú quốc tôn sùng thú nhân, Đế quốc tôn sùng thực lực, và Pháp quốc là quốc gia tôn giáo. Và, len lỏi giữa các khe hở đó là một số tiểu quốc như các quốc gia của dân tộc thiểu số.

Khi di chuyển qua lại giữa các quốc gia này, nếu có cấp bậc kha khá thì Hội Mạo Hiểm Giả sẽ bảo lãnh thân phận, giúp việc qua biên giới dễ dàng hơn.

Ngoài ra, ở những thành phố có quy mô nhất định, những người không có thân phận không thể ở lại lâu. Nếu muốn lưu trú trong thành phố quá mười ngày thì cần phải có giấy tờ chứng minh thân phận nào đó.

Hơn nữa, còn được miễn thuế nhập thành mỗi khi vào thành phố.

Điều này theo một nghĩa nào đó là đương nhiên. Mạo hiểm giả thường xuyên phải ra vào thành phố để làm nhiệm vụ, nếu lần nào cũng bị thu tiền thì tốn kém quá.

Và cuối cùng, có một luật bất thành văn là không soi mói lai lịch của mạo hiểm giả.

Những quý tộc sa cơ lỡ vận bị đuổi khỏi thành phố nơi mình từng sống.

Những kẻ có quá khứ đen tối muốn rửa tay gác kiếm từ thế giới ngầm.

Thậm chí là những người có địa vị như hoàng tộc muốn che giấu thân phận.

Những người muốn giấu lai lịch như vậy thường đổi tên và đăng ký. Vì thế, luật bất thành văn là mạo hiểm giả không hỏi về lai lịch. Tóm lại, đây là nghề nghiệp có nhiều người không tiết lộ danh tính.

Đối với chúng tôi, những kẻ đang bị Vương quốc truy nã, hay nói đúng hơn là đối với tôi, đây là một vỏ bọc hoàn hảo.

Lợi ích thứ nhất và thứ ba chắc chắn sẽ hữu ích cho mục đích của chúng tôi. Với Minaris thì cái thứ hai cũng quan trọng.

"Cơ mà, tại sao lại phải đi từ sáng sớm thế này, canh đúng lúc Hội vừa mở cửa vậy ạ?"

Mặt trời vừa ló dạng, đi trên đại lộ vào khung giờ mà các cửa hàng vẫn còn đang chuẩn bị mở cửa, Minaris thắc mắc.

"Ta đã nói rồi mà, là để tránh 'Mô típ rập khuôn' đấy."

Đúng vậy, nhắc đến đăng ký mạo hiểm giả là nhắc đến cả một kho tàng mô típ rập khuôn.

Tân binh vừa đăng ký xong liền bị đám mạo hiểm giả tiền bối thô lỗ gây sự. Sau đó xử lý bọn chúng xong thì bị cấp trên của Hội để mắt tới, bị đùn đẩy rắc rối, bị gây khó dễ, bị giám sát. Có nhiều kiểu lắm, nhưng chẳng có cái nào là tốt lành cả.

Mấy nhân vật chính kiểu thiện lương thì lại càng chủ động lao đầu vào, nhưng cái vai nô lệ vô dụng như cục phân đó tôi làm một lần hồi lần thứ nhất là quá đủ rồi.

"Hiện tại chúng ta chưa thể gây chú ý theo kiểu ngu ngốc như thế được. Tóm lại, trước mắt tránh bị gây sự là tốt nhất. Vì thế mới phải đăng ký vào sáng sớm lúc vắng người."

"Hả, chuyện đó thì, em cũng từng nghe nói..."

Minaris có vẻ chưa thông suốt lắm, khẽ nghiêng đầu.

Ngay cả ở thế giới này, trong phần mở đầu của những câu chuyện anh hùng về tân binh mạo hiểm giả lập nghiệp, thường xuất hiện những vai hề làm nền nhảy ra gây sự lúc đăng ký. Chắc em ấy cũng có kiến thức về diễn biến kiểu đó, nhưng có vẻ chưa thực sự bị thuyết phục.

Mà, đúng là hành động dựa trên tiền đề chắc chắn sẽ xảy ra chuyện như vậy thì bị nghi ngờ cũng là lẽ thường. Nhưng hồi lần thứ nhất, khi tôi đăng ký mạo hiểm giả ở Vương đô, tôi đã bốc trúng cái mô típ đó.

Vừa xử lý nhẹ nhàng đám gây sự xong, thì ngay lập tức diễn ra kịch bản quen thuộc là cuộc gặp mặt với Hội trưởng vì bị coi là mạo hiểm giả có thực lực nhưng thô bạo và có vấn đề.

Đó là hành động để có được thân phận giả ngoài thân phận Dũng Giả, nhưng tôi không ngờ lại xảy ra cái mô típ đó, và cũng không nghĩ là sẽ bị lộ tẩy nhanh đến thế.

Trong lúc suy nghĩ những chuyện đó, tòa nhà bằng gỗ của Hội Mạo Hiểm Giả Gole đã hiện ra trước mắt.

Bên ngoài treo tấm biển hiệu có hình huy hiệu khiên và kiếm mô phỏng đôi cánh, tòa nhà có kích thước vượt trội so với xung quanh.

Đến gần tòa nhà, tôi không vào ngay mà thăm dò khí tức bên trong.

"Được rồi, đúng như dự đoán, ít người lắm."

"...Có cần thiết phải làm đến mức đó không ạ?"

Minaris nói giọng ngán ngẩm, nhưng em ấy không hiểu.

Thật sự không hiểu đâu.

"Nghe này, Minaris. Đó là lời nguyền rồi. Giống như vào khu ổ chuột thì chắc chắn sẽ bị côn đồ gây sự, những kẻ đến từ dị giới như ta khi định đăng ký làm mạo hiểm giả thì hầu như sẽ bị cuốn vào mấy chuyện đó. Nếu có thể chủ động tránh được thì còn gì bằng."

"Hả, ra là vậy. Là như thế sao ạ."

Minaris có vẻ vẫn chưa tin lắm, nhưng ngược lại cũng không nói gì thêm. Nhìn bộ dạng đó, tôi cũng bắt đầu thấy mình có hơi lo xa quá.

Không, lo xa thì cứ lo xa, chẳng sao cả. Nếu thế thì mọi chuyện sẽ diễn ra suôn sẻ mà không có gì xảy ra, chỉ đơn giản vậy thôi.

Tôi dẫn Minaris bước vào trong Hội Mạo Hiểm Giả, rồi đi thẳng đến quầy tiếp tân.

Bước vào trong Hội, quả nhiên ngoài chúng tôi ra thì hầu như chưa có mạo hiểm giả nào đến.

Bên trong Hội, nơi có dáng vẻ như một quán ăn hay quán rượu, khá rộng rãi.

Lác đác vài mạo hiểm giả đang nhìn lên bảng nhiệm vụ, nơi dán số lượng ít ỏi các tờ giấy ủy thác.

Ít ủy thác là do vấn đề thời gian. Việc thay mới nhiệm vụ diễn ra vào quá trưa.

Tại sao lại vào khung giờ đó, lý do cũng khá là... ừm, là để giúp quán rượu trực thuộc Hội buôn bán đắt hàng.

Về cơ bản, nhận nhiệm vụ là ai nhanh tay người nấy được. Nếu muốn có được công việc ngon ăn vào lúc thay mới nhiệm vụ, tất yếu phải đến Hội vào buổi trưa, và cứ thế họ sẽ chi tiền ăn uống tại quán rượu của Hội.

Không nhắm vào bữa sáng là vì buổi trưa người ta đói ngấu nghiến và gọi nhiều món hơn buổi sáng, và cũng có nhiều người ăn gộp cả sáng lẫn trưa.

Hầu hết mạo hiểm giả bắt đầu hoạt động vào khoảng thời gian trước buổi trưa một chút là do nếu không nhận ủy thác thì thời gian rất linh hoạt, nên không cưỡng lại được sự cám dỗ của sự lười biếng. Nhưng hệ thống này có lẽ cũng góp phần cổ súy cho điều đó. Rốt cuộc thì vẫn là trong phạm vi tự quản lý bản thân nên Hội cũng chẳng có lỗi gì.

"Chà..."

Sau khi nhìn quanh Hội một lượt, tôi đi về phía quầy tiếp tân. Quầy tiếp tân có những vách ngăn làm bằng vật liệu giống ván ép, mỗi buồng có một nhân viên tiếp tân ngồi.

Có hai kiểu người ngồi ở quầy tiếp tân của Hội Mạo Hiểm Giả. Một là những cô gái tiếp tân xinh đẹp theo kiểu thường thấy, và hai là những gã đàn ông cơ bắp cuồn cuộn tỏa ra áp lực không giống nhân viên văn phòng chút nào.

Do ngưỡng gia nhập thấp, mạo hiểm giả có nhiều người ít học, hay nói đúng hơn là thiếu kiến thức và lễ nghi, sống bằng lý lẽ của sức mạnh.

Không phải tất cả mạo hiểm giả đều như vậy. Khi cấp bậc tăng lên, họ tích lũy nhiều kinh nghiệm và nhận ra sự hữu ích của các mối quan hệ và cách đối nhân xử thế, nên những người như vậy sẽ ít đi. Nhưng đáng tiếc là nhìn chung hiện trạng vẫn còn nhiều kẻ thô lỗ.

Vì thế, để nắm quyền kiểm soát, việc lựa chọn nhân sự như vậy là có chủ đích, nhằm đối phó với những kẻ mà lời nói không có tác dụng.

Mấy cô tiếp tân xinh đẹp có vẻ là chất xúc tác để hòa giải. Nếu uy hiếp cả những người đến giao ủy thác thì sẽ có vấn đề, và với những tân binh trẻ tuổi thì dùng mỹ nhân kế sẽ dễ nắm thóp hơn.

Muốn nói gì thì, chắc là con người toàn lũ ngốc cả thôi.

"Chào buổi sáng, hôm nay quý khách cần gì ạ?"

Tôi tiến đến quầy tiếp tân thứ hai, và người phụ nữ phụ trách cất tiếng chào với nụ cười công nghiệp.

Hình như Minaris khẽ lườm một cái, nhưng tôi không để tâm.

Có gì đáng buồn đâu mà sáng sớm ngày ra đã phải đến trước mặt một gã đàn ông rậm rạp chứ. Nhan sắc thế nào không quan trọng, nhưng trong tình huống có thể lựa chọn thế này, tôi chẳng thấy cần thiết phải chọn một gã to con mà chỉ cần lại gần thôi nhiệt độ cảm nhận đã tăng thêm 5 độ C. Tôi đâu có bị gay.

"Tôi muốn đăng ký mạo hiểm giả cho tôi và cô ấy."

"Đăng ký mạo hiểm giả sao?"

Thoáng chốc, ánh mắt cô tiếp tân quét từ trên xuống dưới như để đánh giá.

Ánh mắt soi mói quá lộ liễu. Cô ta là người mới rồi.

"Xin thất lễ, nhưng quy định là phải từ mười bốn tuổi trở lên mới có thể đăng ký mạo hiểm giả. Trước đó sẽ là người học việc và không được tăng hạng, chỉ có thể nhận những ủy thác trong thành phố không có nguy hiểm như làm tạp vụ. Sẽ không có các đặc quyền như miễn thuế nhập thành, nhưng bù lại có thể tham gia miễn phí khóa đào tạo mạo hiểm giả sơ cấp do Hội tổ chức......"

"Không, chúng tôi đã qua mười bốn tuổi rồi. Tôi mười bảy, và cô ấy mười sáu."

Tôi khựng lại một chút vì cảm giác bản thân như đã qua tuổi hai mươi.

Trong bảng trạng thái hiển thị là mười bảy tuổi nên chắc là đúng rồi.

"Hả?"

Chớp chớp mắt ngạc nhiên đúng kiểu mẫu, cô ta trưng ra bộ mặt ngơ ngác ngoạn mục. Phản ứng này tôi đã quen từ lần thứ nhất rồi.

Có lẽ do thiếu kinh nghiệm nên mới tỏ thái độ như vậy, và việc cô ta chỉ dán mắt vào tôi cũng lộ rõ mồn một. Ai nhìn ai, phán đoán thế nào đều rõ như ban ngày. Tất nhiên không phải do mặt tôi trẻ quá. Chính xác là phép màu của người Nhật Bản.

Thú thật là tôi đã quá quen rồi nên chẳng thấy gì, nhưng Minaris bên cạnh đang phải dùng đến kỹ năng 『Thiết Diện Bì』, có lẽ là để nhịn cười. Lát nữa tôi cần phải nói chuyện từ tốn với em ấy mới được.

"Đã hiểu ạ. Vậy thì, phiền quý khách chạm vào quả cầu pha lê này được không ạ?"

Thứ được đưa ra là một quả cầu pha lê to cỡ quả bóng chày gọi là 『Ngọc Đọc Tuổi』. Đúng như tên gọi, đó là ma đạo cụ đọc tuổi của người cầm nó. Tôi không rõ cơ chế chi tiết nhưng nó có thể cho biết người đó có trên mười bốn tuổi hay không.

"Khi chạm vào đây, nếu dưới mười bốn tuổi nó sẽ phát sáng màu đỏ, còn trên tuổi đó sẽ phát sáng màu xanh. Giới hạn độ tuổi này được quy định bởi hiệp ước ký kết giữa các quốc gia, nên dù là thân phận nào cũng phải tuân thủ, mong quý khách thông cảm."

Cuối cùng còn cố tình nói rõ ràng như vậy, chắc là nghi ngờ tôi là con nhà quý tộc hay gì đó đang định làm càn.

Cô ta đã nhìn thấy Minaris, chính xác hơn là nhìn thấy nô lệ ấn trên cổ em ấy nên chắc chắn là vậy rồi.

Về cơ bản nô lệ rất đắt tiền, quần áo hai chúng tôi đang mặc cũng mua ở Vương đô với giá kha khá nên đường may rất tốt. Tóm lại trông có vẻ không thiếu thốn tiền bạc.

Vì thế, cô ta nghĩ rằng 'Tên công tử bột quý tộc không biết sự đời này không biết về Ngọc Đọc Tuổi, hoặc nghĩ rằng có thể dùng quyền lực để phớt lờ quy tắc giới hạn độ tuổi và đang cố ép buộc thông qua'.

Thực tế, tôi đã từng tận mắt chứng kiến những trường hợp như vậy ở lần thứ nhất.

Chỉ là, dù biết phán đoán đó là hợp lý, nhưng nghĩ đến việc bị xem cùng giuộc với đám đó cũng khiến tôi thấy hơi khó chịu.

Tuy vẫn giữ nụ cười khi tiếp đãi, nhưng sự coi thường lộ rõ mồn một.

Minaris dường như cũng nhìn thấu điều đó, sau khi giải trừ 『Thiết Diện Bì』, vẻ mặt em ấy thoáng chút bực bội.

(Mà, bình tĩnh nào tôi ơi, thế này lại càng tốt chứ sao.)

Việc hai chúng tôi với vẻ ngoài trẻ tuổi bị coi thường ở mức độ nào đó lẽ ra đã nằm trong dự tính. Vốn dĩ, chúng tôi đến đây không phải để khoe khoang sức mạnh, nên mục tiêu tránh bị chú ý kỳ quặc đã đạt được. Dù vậy, bực thì vẫn cứ bực.

Trấn tĩnh lại, tôi nhận lấy Ngọc Đọc Tuổi từ tay cô tiếp tân, và quả nhiên nó phát ra ánh sáng màu xanh trong tay tôi.

"Minaris."

"Vâng."

Tôi ném Ngọc Đọc Tuổi cho Minaris, em ấy bắt lấy bằng một tay.

Ngọc Đọc Tuổi trên tay em ấy cũng tỏa sáng màu xanh.

"Á, xin lỗi. Nhưng mà, Ngọc Đọc Tuổi đó là vật phẩm quý giá của Hội, xin hãy nhẹ tay cho."

Cô tiếp tân đáp lại với thái độ có chút gắt gỏng.

Có vẻ cô tiếp tân này lòng tự trọng cao ngất ngưởng nhỉ. Được giao nhiệm vụ tiếp tân thì chắc cũng là nhân lực làm được việc dù chưa có kinh nghiệm, nhưng thú thật tôi muốn tung chút uy áp nhẹ để dọa cô ta một trận.

Mà, nếu hành động trực tiếp đến mức đó thì đám nhân viên tiếp tân cơ bắp cuồn cuộn chuyên chiến đấu sẽ lao tới ngay, dễ tưởng tượng quá nên tôi không thể làm thế được.

"À, xin lỗi nhé. Tại tôi thấy nó trông chẳng có vẻ gì là đồ quý giá cả. Tôi cứ tưởng đối xử với nó như cách Hội đối xử với mạo hiểm giả là được rồi chứ."

"......Ư."

Tôi mỉm cười và buông lời độc địa.

Không tỏa ra ma lực cũng chẳng dùng kỹ năng, chỉ gián tiếp bảo rằng tôi nhìn thấu hết rồi đấy bằng lời nói, quả nhiên cô ta đã nhận ra ý đồ của tôi.

Nếu đến việc cỏn con ấy mà cũng không động não được, thì chắc chắn cô ta đã chẳng được giao cho cái ghế tiếp tân của Guild đâu.

"Thôi được rồi, phiền cô mang giấy đăng ký ra nhanh giúp cho, cô tiếp tân."

"V-Vâng, tôi mang ra ngay đây ạ."

Cô tiếp tân có vẻ hoảng hốt, vội vàng lui vào bên trong.

"Chủ nhân, ngài làm gì cũng hời hợt quá. Thái độ đó ngược lại càng khiến em bứt rứt khó chịu hơn đấy ạ. Ngài làm căng hơn chút nữa cũng được mà?"

"Không. Cô nghĩ ta đến đây từ sáng sớm để làm gì hả? Dùng vũ lực uy hiếp tiếp tân thì hỏng bét hết."

"Thì... đúng là vậy. Nhưng cứ nghĩ đến việc ngài bị con lợn không có mắt nhìn đời đó coi thường..."

Sao tôi có cảm giác thái độ của Minaris có phần gay gắt hơn mọi khi nhỉ?

Tuy tôi cũng bực mình với thái độ của cô ả tiếp tân kia, nhưng thú thật, suy nghĩ lớn nhất của tôi bây giờ là miễn đừng ai ngáng đường thì sao cũng được.

"Đây là đơn đăng ký mạo hiểm giả. Chúng tôi có dịch vụ viết hộ với giá một xu đồng, hai vị có cần không ạ?"

"Không, không cần đâu."

Tôi đưa một trong hai tờ giấy vừa nhận cho Minaris, rồi điền đại khái vào các ô trống. Sau khi cả hai viết xong, chúng tôi đưa lại cho cô tiếp tân.

"Anh Kaito và cô Minaris. Mười bảy và mười sáu tuổi. Chủng tộc là Nhân tộc và Á nhân tộc Thỏ. Phương thức chiến đấu của cả hai đều là Kiếm sĩ. Tên Party là... 『Scorn Lord』? Thông tin thế này đã đúng chưa ạ?"

"Ừ, cứ thế đi."

"Vậy tôi sẽ đi làm thẻ Guild với nội dung này. Việc làm thẻ sẽ tốn chút thời gian, trong lúc đó mời hai vị ngồi chờ ở đằng kia ạ."

Nói rồi, cô tiếp tân chỉ tay về phía bộ ghế sofa đặt bên cạnh giá sách.

"Trên giá có những cuốn sách viết về cơ chế chi tiết của mạo hiểm giả. Nếu cần thiết, lát nữa tôi sẽ giải thích bằng lời, nhưng có vẻ hai vị đều biết đọc viết nên có thể tranh thủ xem qua trong lúc chờ đợi."

Tại nơi được chỉ dẫn là một giá sách xếp đầy tài liệu.

"Ngoài ra còn có Từ điển Ma vật ghi chép về các bộ phận chứng minh tiêu diệt hay điểm yếu đã biết; Từ điển Thảo dược - Độc dược viết về đặc điểm sinh trưởng, phân bố và những lưu ý khi thu hái. Xin cứ tự nhiên đọc ạ. Vậy tôi xin phép."

Thông báo xong những điều cần thiết, cô tiếp tân liền rời đi.

Thực tế thì cứ ngồi chờ không cũng chán, nên tôi làm theo lời cô ta, rút một cuốn sách mỏng từ trên giá xuống. Cuốn tôi cầm trên tay viết về mạo hiểm giả.

Minaris cũng biết đọc viết ở mức độ nhất định nên đã cầm cuốn 『Danh mục Độc dược - Thảo dược』. 『Huyễn Viêm Độc Quỷ』 là kỹ năng tạo ra độc, nên việc trau dồi kiến thức về độc dược và thảo dược cũng không phải là điều thừa thãi.

Về phần tôi, đa số các loại ma vật, thảo dược hay độc dược ở kiếp trước tôi đã dùng chức năng Giám Định của 【Bát Mục Thấu Bản Kiếm】 để ghi lại thông tin chi tiết thành dữ liệu bên trong thanh kiếm rồi. Thứ cần ưu tiên tìm hiểu lúc này là cơ chế hoạt động của mạo hiểm giả.

Lần trước, do bị lộ thân phận Dũng Giả nên chưa làm gì tôi đã được xếp vào hạng cao nhất, thành ra tôi chẳng hiểu rõ lắm về cái nghề này.

(Tuy nghĩ là vậy nhưng mà...)

Đáng tiếc thay, chẳng có thông tin gì mới mẻ cả.

『Hoàn thành công việc để nâng hạng (Rank), từ đó số lượng ủy thác có thể nhận sẽ tăng lên.』

『Mạo hiểm giả không bị thu thuế khi ra vào thành phố.』

『Việc di chuyển qua các quốc gia, nếu không phải trong thời chiến, sẽ được Guild bảo đảm thân phận nên có thể đi lại dễ dàng.』

Những điểm cơ bản thì đúng như những gì tôi đã biết, nhưng quả thực cũng có những kiến thức tôi bị hổng.

Hạng của mạo hiểm giả ngoài việc cấp cho cá nhân, hình như còn có Hạng Party, là đánh giá tổng hợp cho cả nhóm.

Ngay cả khi tất cả thành viên đều là mạo hiểm giả hạng E, nhưng nếu sự phối hợp giúp họ làm việc tương đương với mạo hiểm giả hạng D, thì hạng của Party sẽ là D. Khi đó, họ có thể nhận các ủy thác trong phạm vi hạng D thay vì hạng E tại Guild.

Và còn một điều nữa mà kiếp trước khi hành động với tư cách Dũng Giả tôi không để ý: chỉ những mạo hiểm giả có đánh giá cá nhân hoặc Party từ hạng D trở lên mới được phép vào các hầm ngục (Dungeon) do Quốc gia và Guild đồng quản lý.

Đây thực sự là một vấn đề nan giải.

Sớm muộn gì cũng phải vào hầm ngục, nhưng dù tính toán thế nào đi nữa, việc tăng hạng quá nhanh và trở nên nổi bật vào lúc này là không ổn. Đặc biệt là hiện tại, khi tôi chưa lấy lại được sức mạnh để có thể áp đảo trong các cuộc đối đầu trực diện, thì vẫn còn quá sớm.

Làm thế nào thì lát nữa phải bàn bạc với Minaris rồi mới tính tiếp được.

Sau khi lướt qua nội dung cuốn sách, tôi thấy ở bìa sau có vẽ một kim tự tháp bảy tầng gọi là 『Đánh giá cơ bản theo Hạng của Guild』. Nó hiển thị màu sắc của tấm thẻ nhận được khi đăng ký tương ứng với từng hạng và sự phân loại đại khái.

Từ đỉnh cao nhất là SSS trở xuống:

*SSS (Trắng):** Huyền thoại, anh hùng trong truyện cổ tích.

*SS (Đen):** Kẻ mạnh phi nhân loại (Năm mươi năm mới có vài người).

*S (Đỏ):** Siêu thiên tài (Mười năm mới có vài người).

*A (Lục):** Thiên tài (Một năm có vài người).

*B (Vàng):** Nhân tài hạng nhất.

*C (Nâu):** Mạo hiểm giả lão luyện.

*D (Lam):** Người thạo nghề.

*E (Xám):** Bán thạo nghề (Người mới).

*F (Tím):** Gần như dân nghiệp dư.

*Tập sự (Không có):** Không thể đăng ký.

Đại loại là như vậy. Hạng Tập sự không được cấp thẻ nên không có ký hiệu màu sắc.

Xem xong, tôi gấp sách lại và trả về giá.

(Mà sao mãi chẳng thấy sự kiện gì xảy ra nhỉ? Quả nhiên là mình lo xa quá rồi sao?)

Vừa nghĩ đến điều đó được một chút, tôi nhận ra mình đã sơ suất dựng lên một cái "flag". Không, là bị bắt phải nhận ra.

"Hahaha!! Hôm nay số đỏ thật đấy, không ngờ lại tìm được thỏ Oral Rabbit."

"Đúng thế thật, con đó chạy trốn với ẩn nấp giỏi kinh khủng."

"Mau đổi tiền thôi, hóng xem được bao nhiêu quá đi."

Bước vào từ cửa Guild là một nhóm ba người ồn ào quá mức cần thiết.

Một ả đàn bà có mái tóc màu xám tro gần như đen để dài ngang vai, dưới mắt trái có nốt ruồi lệ.

Một gã đàn ông thấp bé có đôi mắt xếch rũ xuống, mái tóc vàng ngắn vuốt ngược.

Và một gã đàn ông ra vẻ trí thức đeo kính với đôi mắt híp, mái tóc đen khá dài so với nam giới.

Khoảnh khắc liếc nhìn bọn chúng, một cảm giác như dòng điện chạy dọc qua da thịt quét qua tôi. Đó là cảm giác mà tôi không ngờ mình lại nếm trải ở một nơi như thế này.

Sự phấn khích và nỗi đau đan xen mềm mại, dâng trào rần rần. Nó tựa như một thứ kịch độc sền sệt, đắng ngắt nhưng lại ngọt ngào, ngọt đến tận cùng, thiêu đốt cổ họng đang khô khốc của tôi.

"...A, quả nhiên cái mô-típ này đúng là lời nguyền mà."

Cắt mãi cắt mãi cũng không đứt, cái diễn biến rập khuôn chết tiệt này cứ ập đến bất kể hoàn cảnh hay suy nghĩ của bên này ra sao.

Mà, rốt cuộc thì, với tôi mấy thứ đó sao cũng được.

Là may mắn hay bất hạnh? Dù đó có thực sự là lời nguyền đi nữa, với tôi cũng chẳng có gì khác biệt.

Chỉ có một điều duy nhất quan trọng.

.........Đó là việc bọn chúng là những kẻ mà tao muốn giết, muốn giết đến không chịu nổi.

(A, không ngờ lại gặp được ở chốn này đấy.)

Ả đàn bà cầm đầu có nốt ruồi lệ là Zairie.

Gã mắt rũ tóc vàng thấp bé giữ vai trò trinh sát là Dot.

Gã đàn ông tóc đen đeo cung trên vai là Terry.

Chỉ là, vẫn còn thiếu một tên. Nhóm bọn chúng lẽ ra phải còn một người nữa. Thằng nhãi pháp sư với thái độ bố đời, luôn hếch mũi lên vì cái mác cựu quý tộc - Hansel, đáng lẽ phải ở đó.

Tôi đảo mắt nhìn quanh, nhưng không hiểu sao không thấy tên còn lại. Hắn không có ở đây sao?

(Chậc, thiếu thông tin rồi. Khốn kiếp.)

Mối quan hệ hời hợt đồng nghĩa với lượng thông tin ít ỏi.

Tôi gặp bọn chúng ở một nơi hoàn toàn khác. Tên tuổi, sức mạnh đến mức nào, tính cách ra sao, nhân cách của chính bọn chúng... tôi chỉ biết đến thế mà thôi.

A, thật ngứa ngáy.

Tôi lấy cuốn Từ điển Ma vật tiếp theo ra, giả vờ lật xem nhưng mắt vẫn quan sát xung quanh. Đang dò xét xem liệu hắn có thực sự vắng mặt hay không, thì lại có thêm một thiếu niên nhỏ con bước vào Guild.

Thiếu niên có mái tóc vàng sáng đó mặc giáp da bên dưới áo choàng nâu, tay cầm một cây trượng.

"............Gì chứ, quả nhiên là có mày mà."

Tôi lấy một tay che mặt để giấu đi nụ cười dường như không thể kìm nén được nữa.

Nhìn qua kẽ ngón tay, tôi thấy Hansel dáo dác nhìn quanh rồi đi thẳng đến quầy tiếp tân gần đó. Tôi cảm nhận dòng máu đang chạy rần rật trong cơ thể nóng lên như thể vừa bị thả một hòn đá nung vào.

Chắc hẳn, một kẻ đạo đức giả nào đó sẽ ra rả rằng hãy tha thứ cho những việc bọn chúng đã làm.

Nếu chúng không động đến mình thì cũng chưa đến mức phải đoạt mạng. Nếu là tôi trước khi "Cán cân của trái tim" bị điên loạn, có lẽ tôi cũng sẽ phán đoán như vậy.

Giữa chúng tôi không phải mối quan hệ thân thiết đến mức có thể gọi là bị phản bội. Tôi cũng không định phủ nhận rằng đó không phải là thứ nhiệt lượng sâu sắc đến mức khiến thịt nát xương tan, khiến nội tạng biến thành chất độc sôi sục chỉ trong nháy mắt.

Nhưng mà..., a, quả nhiên là không được.

Tao có vẻ không thể tha thứ cho lũ chúng mày. Cũng chẳng hề có ý định muốn tha thứ.

Nơi đáy địa ngục thiêu đốt cơ thể bằng ngọn lửa lạnh lẽo.

Nơi chiến trường bị cơn khát hút cạn.

Tao sẽ GIẾT. Giết đến mức ngay cả những khúc xương đã nhuộm đen kịt cũng không còn sót lại.

............Cán cân trong tim tôi thậm chí còn chẳng có dấu hiệu thăng bằng, nó đã nghiêng hẳn về một phía.

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!