Truyện ngắn viết thêm: Đó là câu chuyện chưa từng được biết đến
A, chết tiệt, rốt cuộc tại sao lại thành ra thế này chứ.
Hôm nay lẽ ra là ngày ta cho đám mạo hiểm giả sống những ngày tháng tự do buông thả kia thấy ta tuyệt vời đến mức nào cơ mà.
"Hộc, hộc, chết tiệt!! Tại sao ở nơi thế này lại có Red Cap (Mũ Đỏ) xuất hiện chứ!!"
"Chậc, cứ chạy tới chạy lui phiền phức thật đấy!"
"Ư, lâu lắm rồi mũi tên của tôi mới bị tránh né đến mức này."
(...Cái gì thế này, bọn chúng mạnh hơn tưởng tượng sao?)
Vừa chống đỡ các đòn tấn công của Red Cap đang ập tới, ta vừa suy nghĩ.
Ta đã bị buộc phải lập tổ đội cùng đám mạo hiểm giả gây gổ tại Guild trong khoảng ba tháng theo sự hòa giải của Guild.
Như một hình phạt cho việc gây rối tại Guild, nếu không tuân theo thì ta sẽ bị từ chối đăng ký, còn bọn Zailry sẽ bị giáng cấp và chịu hình phạt nặng nề, nên chúng ta không có quyền lựa chọn.
Bọn Zailry, nếu bị đánh giá là đối xử bất công với ta trong thời gian này thì đương nhiên cũng sẽ chịu hình phạt tương tự. Và dù không có lỗi nhưng nếu ta chết hoặc bị thương nặng, thì dù không bị phạt tiền, họ cũng sẽ bị giáng cấp và cấm thăng cấp trong một thời gian nhất định.
Ta cũng không thể nhận nhiệm vụ một mình, và nếu ta rời khỏi bọn Zailry để trốn sang thị trấn khác trong thời gian này thì cũng bị tuyên bố đình chỉ tư cách mạo hiểm giả trong nửa năm.
Ta, người lẽ ra sẽ hoạt động như một siêu tân tinh xuất hiện giữa thế giới mạo hiểm giả như sao chổi, không ngờ lại bị cầm chân ở một nơi thế này.
Cực chẳng đã, chúng ta đành phải lập tổ đội tạm thời và đi vào khu rừng đầy rẫy ma vật, nhưng mà...
Trước mắt cứ bắt đầu từ việc đơn giản, chúng ta nhận nhiệm vụ thảo phạt Goblin mà bất cứ mạo hiểm giả tập sự nào cũng phải trải qua và đến khu rừng này, nhưng lại phải giao chiến với loài ma vật vốn dĩ không nên xuất hiện ở đây.
"Oái aaaaa!?"
"Kikii!!"
A, do mải suy nghĩ thừa thãi mà phản ứng với ma vật chậm mất một nhịp.
Mũi dao rựa mà con Red Cap vung lên chỉ sượt qua tay, một vết xước chẳng đáng gì, nhưng cơn đau rát chạy dọc cơ thể. Tuy nhiên, không có thời gian để nao núng trước cơn đau đó.
"Ái, đừng có lại gần!!"
"“Kikiki”"
Ta vung cây trượng đuổi hai con Red Cap đang tấn công trực diện.
"Kikii!!"
"Chết!?"
(Bị thu hút quá nhiều vào phía trước rồi!!)
Sự nôn nóng chạy dọc cơ thể khi nghe tiếng kêu có vẻ vui sướng của con Red Cap ở sau lưng.
(Chết mất!? K, không, không muốn chết, ai đó, cứu...)
"Làm cái trò gì thế hả!!"
"Gyaaa!!"
Thế nhưng, ngay trước khi lưỡi dao của Red Cap chạm vào ta, cơ thể nó đã bị lưỡi kiếm của Zailry chém đứt.
"Hộc, hộc, hộc."
"Được rồi bình tĩnh đi, cậu mà chết thì bọn tôi cũng rắc rối đấy."
"A, a..."
...Được cứu rồi, mà lại là được cứu bởi kẻ rõ ràng kém cỏi hơn ta về dòng dõi.
Vậy mà, trào lên trong lòng không phải là nỗi nhục nhã mà chỉ là cảm giác an tâm vì đã không phải chết.
"Gigi!?"
"Ngay lúc này!!"
"Ta biết rồi, quả cầu lửa rực cháy, 『Hỏa Cầu (Fireball)』!!"
Ta không có thời gian chìm trong sự an tâm, phóng ma pháp đã sử dụng bao lần về phía con Red Cap bị Terry bắn xuyên chân.
"Pigyaaaaaaaaa!!"
Quả cầu lửa bùng cháy phóng ra từ đầu cây trượng bao lấy con Red Cap và thiêu đốt nó.
Red Cap vốn có khả năng kháng ma pháp yếu, nên khi trúng đòn thì lập tức cháy đen thui.
"Huu, gì chứ, cũng làm được đấy chứ. Tôi tưởng cậu chỉ biết dựa dẫm vào cây trượng đó thôi, nhưng tính cả cái đó thì uy lực cũng khá lắm."
"Gì đây, tưởng cậu sợ quá hóa lẩn thẩn rồi chứ, nhưng cũng có gan ra phết đấy nhỉ."
"H, hừ!! Đương nhiên rồi, các người nghĩ ta là ai chứ!"
"Nào nào, đừng có ngẩn người ra nữa, tiếp theo là bên này đấy!!"
"Cứ giao cho ta!!"
Trận chiến tiếp tục.
Đó là cảm giác hưng phấn mà ta chưa từng cảm thấy khi luyện tập một mình ở nhà.
(............Hừm, thôi thì, cũng là đối thủ đủ trình độ để lập đội chiến đấu trong ba tháng.)
Từ đó cho đến khi tiêu diệt hết Red Cap cũng không mất bao nhiêu thời gian.
***
Tôi đã nghĩ là mình bị tống cho một cục nợ phiền phức.
Tôi thực sự nghĩ rằng giá mà mình chuồn lẹ trước khi Guild xen vào hòa giải thừa thãi thì tốt biết mấy.
『Chậc, tại sao chúng ta lại phải trông chừng cái thằng nhãi đó chứ... Thế này thì cũng chẳng cướp cây trượng đó đem bán chợ đen được nữa rồi.』
『Thôi mà, lệnh của Guild thì chịu thôi anh.』
『Ráng nhịn vài tháng đi. Với lại, nếu uốn nắn được cái tính bố đời của nó thì biết đâu lại dùng được đấy? Bên mình đang không có ma thuật sư mà.』
『Hừ, công tử bột xuất thân quý tộc thì làm gì có cái gan đó.』
Đó là cuộc trò chuyện ở quán rượu hôm qua.
Tạm thời cứ bắt đầu từ chỗ an toàn nên chúng tôi vào rừng săn Goblin, ai ngờ lại bị bao vây bởi số lượng lớn Red Cap thế này.
"Hộc, hộc, chết tiệt!! Tại sao ở nơi thế này lại có Red Cap xuất hiện chứ!!"
Những lời buột miệng thốt ra chứa đựng sự bực bội không biết trút vào đâu.
Đúng như dự đoán, thằng nhãi có vẻ sợ ma vật nên chỉ biết vung trượng loạn xạ chẳng được tích sự gì. Nhưng nếu để nó chết ở đây, thì dù có lấp liếm thế nào chúng tôi cũng sẽ bị Guild phạt nặng.
Vừa chiến đấu vừa thấy bóng dáng thằng nhãi bị Red Cap tấn công từ phía sau nơi khóe mắt, tôi lao vào cứu chỉ vì lý do đó thôi.
(A, bực mình thật. Tao ghét nhất là mấy thằng nhãi chỉ được cái mồm.)
Tôi đã nghĩ thế, ngay lúc đó.
Dù vừa suýt bị ma vật giết, thằng nhãi đó vẫn cấu trúc được ma pháp vững vàng và thiêu chết con Red Cap.
Hô, đánh giá của tôi hơi đảo chiều trước hành động ngoài dự đoán đó.
Hầu hết bọn chúng nếu suýt bị giết thì sẽ sợ vãi ra quần mà làm hỏng việc. Hơn nữa, dù là có cây trượng thượng hạng đó hỗ trợ, thì đó cũng không phải là mức độ "cố gắng lắm mới kích hoạt được", mà là ma pháp được kiểm soát với ý chí rõ ràng.
Sau đó, thằng nhãi tiếp tục điều khiển ma pháp với độ chính xác khá cao.
(...Sau khi trận chiến kết thúc, hỏi tên nó một chút cũng được đấy nhỉ.)
Cứ thế chúng tôi tiếp tục chiến đấu, và bằng cách nào đó đã tiêu diệt được hết lũ Red Cap.
***
Kể từ đó, ba tháng trôi qua, rốt cuộc thì cứ lằng nhằng như thế, tôi vẫn tiếp tục ở lại cùng tổ đội với bọn Zailry.
Tôi đã học được rất nhiều điều từ bọn họ.
Về kỹ thuật mặt nổi, thì từ cách chiến đấu với ma vật, cho đến phương pháp đánh hơi thấy nguy hiểm.
Về kỹ thuật mặt chìm, thì từ cách dẫn dụ người khác vào bẫy một cách khéo léo, cho đến thủ đoạn gài bẫy cưỡng ép người phụ nữ mình thích.
Chà, xuất thân của bọn họ không thể so sánh với tôi được, nhưng khi tôi được ban tước vị, tôi định sẽ thu nhận họ làm gia thần.
Cứ thế, trong khi trải qua nhiều kinh nghiệm khác nhau, khi nhận ra thì đã hơn hai năm trôi qua.
Hoàn thành bao nhiêu nhiệm vụ, giờ đây hạng tổ đội cũng đã lên đến hạng B, đủ để được gọi là hàng đầu.
Cuộc chiến với Ma tộc đang trở nên gay gắt cũng đã bước vào giai đoạn cuối cùng.
Dưới ngọn cờ của Dũng Giả, chúng tôi tiến vào lãnh địa Ma tộc.
Theo thông tin, Ma Vương đã bị tiêu diệt, nhưng Dũng Giả lại chìm đắm trong sức mạnh đó, đánh mất bản thân và dường như đang định thay thế Ma Vương.
Tiêu diệt hắn trong khi hắn còn đang kiệt sức vì trận chiến với Ma Vương tiền nhiệm là phán quyết nhất trí của các quốc gia trên lục địa, và còn có một khoản tiền thưởng khổng lồ được đưa ra.
(Mà, chuyện Dũng Giả định thay thế Ma Vương chắc chỉ là cái cớ thôi, nhưng dù sao thì không có lý do gì không tận dụng chuyện này cả.)
Lũ dân đen ngu ngốc có vẻ thực sự tin vào lời của đất nước, nhưng tôi thì khác.
Nhưng sự thật đúng sai thế nào cũng chẳng quan trọng. Nếu tiêu diệt được Dũng Giả ở đây, chắc chắn tôi sẽ được ban tước vị.
Dù chỉ là cái cớ, nhưng nếu đánh bại kẻ được gọi là Ma Vương thì không chỉ tước vị, mà còn có thể lọt vào hàng ngũ họ hàng Hoàng gia, thậm chí có thể cưới được Vương nữ Alesia, người được mệnh danh là Mỹ nữ của Olorurea.
"Garuuuuuuu!! Gyau!?"
"Ây da, nguy hiểm nguy hiểm!! 『Phong Nhẫn Ba (Wind Cutter)』!"
Đang vừa suy nghĩ vừa thám thính trong rừng thì tôi bất ngờ bị một con Garm lao ra tấn công.
Nhưng đến nước này thì cỡ Garm cũng chẳng làm khó được tôi, tôi dễ dàng tránh móng vuốt của nó và phóng ra lưỡi dao gió.
"Gyaua...!? Gururuuu..., Gaa."
"Chậc, bị chạy mất rồi. Dù là Garm nhưng đúng là ma vật ở lãnh địa Ma tộc có khác."
Chắc chắn có cảm giác đã trúng đòn. Tuy nhiên, dù bị thương nhưng con Garm đó vẫn chạy trên mặt đất và rời khỏi nơi đó.
Giờ không rảnh để đuổi theo nó.
"Hansel!! Đã thu hẹp được vị trí của Dũng Giả rồi. Chuẩn bị tấn công thôi!!"
"Ư!! Đã rõ."
Vậy là tôi từ từ trấn tĩnh trái tim đang đập thình thịch theo giọng nói vừa nghe thấy.
Cuối cùng tôi cũng đã đến được đây.
Phía trước là con đường vinh quang và tán dương đã được hứa hẹn.
Chỉ cần giết chết Dũng Giả đang bị thương và suy yếu, không, là Ma Vương, là sẽ có được tất cả.
"Khi mình trở thành Vua, sẽ làm gì đây ta~"
Tôi cười một mình trong khu rừng như thế.
***
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
