Chương 54: Về quê thăm ông bà!
Sáng hôm sau, tôi vẫn thức dậy từ sớm y như mọi ngày.
Trong lúc tôi đang sửa soạn lại tóc tai và quần áo thì mẹ cũng ngủ dậy bước ra.
"Ara, Yuki-chan dậy sớm thế con~"
"Vâng, dạo này con làm thêm ca sáng nên quen giấc dậy sớm rồi ạ."
"Con đi làm thêm á? Làm ở đâu thế?"
"Con làm ở một quán cà phê, đồ ăn nhân viên ở đó nấu cực kỳ ngon luôn mẹ!"
"Hế, hôm nào chỉ mẹ với nhé, đến Yuki-chan mà còn khen ngon thì chắc chắn không đùa được đâu, mẹ tò mò quá đi mất~"
"Đúng là cứ nhắc đến chuyện nấu nướng là mắt mẹ lại sáng lên ha."
"Nói thế thôi chứ mẹ cũng là chuyên gia nghiên cứu ẩm thực đấy nhé~?"
"Nhưng con có bao giờ thấy tên mẹ trên sách báo đâu?"
"Tại mẹ dùng bút danh nên con không biết là phải rồi~"
"Hả? Hóa ra là vậy ạ?"
"Nhờ cái nghề này mà mẹ cũng kiếm được kha khá đấy con~"
"Sao cái nhà này ai cũng đa tài một cách dư thừa vậy trời...?"
Bản thân tôi thì chẳng có tài cán gì nổi trội hẳn, cái gì cũng chỉ ở mức tàm tạm. Học hành thì cũng ổn, nhưng để mang ra ngoài xã hội kiếm cơm thì hơi khó. Cứ nhìn ba mẹ ở nhà là tôi lại càng thấm thía điều đó.
"Yuki-chan nói gì vậy, con có khả năng thu hút người khác còn gì, đó cũng là một tài năng xuất chúng đấy nhé?"
Mẹ đột nhiên đổi sang giọng điệu nghiêm túc với tôi.
"Thu hút người khác ạ?"
"Đúng thế, mặc dù trường hợp của Yuki-chan có hơi đặc thù một chút, nhưng ít nhất thì nó không phải là chuyện xấu. Hơn nữa, Yuki-chan của mẹ lại cực kỳ đáng yêu, nên con cứ lấy sự đáng yêu đó mài giũa làm vũ khí. Mà thật ra đàn ông nhà mình dù không tân trang gì thì ngũ quan cũng đã xuất chúng sẵn rồi nên mẹ nghĩ không có vấn đề gì đâu."
"Nhưng mà mẹ ơi, con là con trai mà?"
"'Đáng yêu là chân lý', một câu nói rất hay đúng không? Trong cái xã hội này, chỉ cần đáng yêu thì dù là con trai cũng sẽ được tha thứ hết."
"Cái tư tưởng đó không bình thường tí nào..."
"Fufufu, ai để tâm là người đó thua. A, đồ ăn sáng sắp xong rồi, con ăn trước luôn không?"
"Dạ có, ăn ạ!"
"Thế ngồi đợi một tí mẹ dọn ra cho nhé."
Bữa sáng mẹ dọn ra gồm có súp kem nghêu, bánh mì bơ, salad, trứng khuấy và thịt xông khói.
Chẳng hiểu mẹ lôi đống nguyên liệu này ra chuẩn bị từ lúc nào, tài nghệ nấu nướng của mẹ đúng là một bầu trời bí ẩn.
Dọn sạch sẽ đống đồ ăn và nạp căng bụng xong xuôi thì bố cũng vừa vặn ngủ dậy bước ra.
"Oáp... Yuki dậy sớm dữ... oáp..."
"Trông bố vẫn còn ngái ngủ kìa."
"Chịu thôi, đêm qua bị cậu quản lý lôi đầu ra sạc một trận vụ stream... Tiện nhắc vụ đó, bố có chuyện này muốn nhờ Yuki, được không con?"
"Trong khả năng của con thì thoải mái bố ơi."
"Con... collab với bố được không... Thú thật việc hai bố con collab với nhau cá nhân bố thấy nó cứ ngượng ngượng sao ấy, nhưng quản lý bảo nếu Yuki-chan đồng ý thì cứ triển đi..."
"Con thì sao cũng được, nhưng bố không sao thật ạ?"
"Không sao, thực ra bố đang tính nhân cơ hội này giăng bẫy troll lại cậu quản lý một vố đây."
"Bố tính giở trò gì thế?"
"Không có gì to tát đâu nên con không cần lo. Một trò đùa mà chỉ có cậu quản lý mới hiểu thôi."
"Ba cái trò đùa nội bộ vô hại ấy ạ?"
"Chuẩn rồi, thế nên con cứ thoải mái đi."
"Con hiểu rồi."
"À, lịch collab bố tính là khoảng 1 tháng nữa, con xem sắp xếp nhé. Chắc sẽ chọn một ngày cuối tuần nào đó, lịch cụ thể bố sẽ báo sau."
"Rõ ạ!"
"Ăn uống xong xuôi rồi thì cả nhà mình xuất phát qua chỗ ông bà nào."
"Vâng! Lâu rồi không gặp nên con háo hức quá!"
Bố nhanh chóng sửa soạn xong xuôi, cả nhà tôi lên xe thẳng tiến đến ngọn núi nơi ông bà đang sinh sống.
"Mà bố ơi, sao ông bà nội chuyển lên sống tận trên ngọn núi khỉ ho cò gáy thế này ạ?"
"À... Yuki nhìn ngoại hình của ông bà là con tự hiểu thôi. Ngoại hình của hai người họ... đặc biệt lắm."
"Vâng, thú thực là nếu bảo hai người họ mới đầu 30 thì chắc người ta cũng tin sái cổ."
"Theo lời ông thì quá trình lão hóa của họ diễn ra cực kỳ chậm, thử nghĩ xem những con người 'trẻ mãi không già' như thế mà sống ở vùng quê thì thiên hạ sẽ bàn tán thế nào?"
"Họ sẽ ghen tị, hoặc giở trò đâm chọc ạ?"
"Khoan bàn đến chuyện ghen tị hay không, nhưng chắc chắn người ta sẽ coi ông bà là quái thai dị hợm."
"Nên ông bà mới trốn lên núi sống á?"
"Đúng thế, nói là vùng núi hẻo lánh nhưng mạng internet với điện đóm vẫn được kéo đến đầy đủ nên sinh hoạt cũng chẳng gặp trở ngại gì."
"Ra là thế ạ."
"Nhân tiện thì hôm nay bố cũng định tra hỏi xem ông bà có manh mối gì về cái ngoại hình hack tuổi của nhà mình không đây."
"Vâng, con cũng tò mò lắm."
"Mẹ cũng tò mò nữa nè~, từ lúc yêu bố con đến giờ, mẹ cảm giác như quá trình lão hóa của mình cũng bị đóng băng theo luôn, lắm lúc cũng hoang mang lắm con ạ~"
"Thì, cái đó, ừm, với anh thì đó là một chuyện đáng mừng mà, ha."
"Anh này thật là..."
Đừng có liếc mắt đưa tình rắc cẩu lương trước mặt con trai như thế chứ bố mẹ!?
"Không biết sau này con có xây dựng được một gia đình êm ấm như bố mẹ không nhỉ."
"Cỡ Yuki thì dư sức, thậm chí con còn có quyền lựa chọn thả ga luôn là đằng khác."
"Hôm nọ mẹ có lướt xem vài clip cắt với ảnh trên mạng của Yuki-chan, bé Yuru-chan đó nhìn cũng xinh xắn đáng yêu nhỉ."
"Ư... con vẫn chưa tính đến chuyện yêu đương đâu ạ."
"Hô, 'Vẫn chưa' cơ à, nói thế tức là ngoài con bé đó ra con còn để ý ai khác nữa đúng không? Cơ mà, loại nhỏ Fuwari khỏi danh sách nhé."
"Sao tự nhiên bố lại kỳ thị Fuwa-chan!?"
"Con bé đó nó đáng sợ vãi chưởng con hiểu không, chỉ bằng việc nghe cái họ của bố với nhìn ngoại hình của bố thôi mà nó tự suy luận ra được bố là phụ huynh của Yuki luôn rồi!? Con gái con nứa gì mà đáng sợ muốn chết!?"
"Thì, tính Fuwa-chan là vậy mà..."
"Cái niềm tin mù quáng đó của con từ đâu ra thế!?"
"Thì tại chị ấy là Fuwa-chan..."
"Thôi, bỏ qua chuyện đó đi, tóm lại là con còn để ý ai khác nữa?"
"Thì... là Haruka-senpai, tình đầu của con... dường như chị ấy cũng có tình cảm với con."
"Hồ hố?"
"Ara ara."
"Ư! Nhưng mà con vẫn chưa chắc chắn 100%! Với lại Yuru-sensei nữa, tuy con biết chắc là chị ấy có tình cảm với con... nhưng nhỡ đâu do con ảo tưởng thì nhục lắm, vả lại cả hai người họ, ừm, con đều thích, nên bắt con phải đưa ra lựa chọn khó lắm..."
"Còn Fuwa-chan thì con chưa nắm bắt được, nhưng nhìn hành động với thái độ bình thường của chị ấy thì bét nhất cũng phải có thiện cảm với con. Con đâu phải mấy thằng nam chính ngáo ngơ trong Light Novel đâu."
"Xem ra mấy chuyện tình trường này vẫn còn hơi quá sức với Yuki ha."
"Ufufu, Yuki-chan vẫn còn trẻ con lắm~"
"Ư! Nhưng mà, nếu sau này được hẹn hò với những người tuyệt vời như hai người họ thì tốt biết mấy."
Tôi cúi gầm mặt xuống, lí nhí nói trong sự xấu hổ.
(Việc còn lại phụ thuộc vào bản lĩnh của Yuki thôi.)
(Con trai mẹ đang tận hưởng thanh xuân rực rỡ kìa~)
Bố mẹ tôi lén đưa mắt nhìn nhau rồi khẽ mỉm cười.
Bon bon trên đường khoảng 1 tiếng đồng hồ, cả gia đình đã đặt chân đến ngọn núi nơi ông bà đang sống.
Nói là núi chứ đường sá ở đây được đổ nhựa và quy hoạch rất đàng hoàng, chứng tỏ có bàn tay con người can thiệp.
Lái xe thêm một đoạn nữa, chúng tôi bắt gặp hình bóng một người phụ nữ.
"Hửm? Yo, Yuto với Nozomi-san đấy à, cả Yuki nữa, nhanh vậy đã tới nơi rồi!"
"Bà trông vẫn khỏe nhỉ, cơ mà nhìn ngoại hình của mẹ con thật sự không biết có nên gọi một tiếng 'Bà' không nữa."
"Mẹ vẫn khỏe mạnh là tốt rồi ạ~"
"Bà ơi, lâu rồi không gặp ạ!"
"Dù cái mặt ta có thế nào thì năm nay ta cũng 65 tuổi rồi đấy nhé, vừa mới bắt đầu ẵm sổ hưu nên cái thân già này cũng gọi là có tuổi rồi."
"Thôi, nếu mẹ đã khẳng định thế thì con cũng đành nghe theo."
"Để con mang xe vào đỗ trước cửa nhà đã nhé."
"Ờ! Ta biết con không gây tai nạn đâu nhưng lái xe cẩn thận đấy!"
"Hahaha, con biết rồi mà."
Đỗ xe sát trước cửa căn nhà của ông bà xong xuôi, bà cũng dắt ông từ trong nhà bước ra đón.
"Hôm qua bố nghe báo là hôm nay con sang, không ngờ lại đến sớm thế này đấy, Yuto."
"Lâu rồi không gặp bố, thực ra con tính đi muộn hơn cơ, nhưng Yuki về sớm hơn dự kiến."
"Ra là thế, Yuki cũng lâu rồi không gặp cháu."
"Vâng, lâu rồi không gặp ông ạ!"
"Chà, Yuki trổ mã lấn lướt cả Yuto hồi xưa rồi, càng lớn càng đáng yêu ra nhỉ."
"Nét của anh Yuto thiên về kiểu mỹ thiếu niên, còn nét của Yuki-chan nhà mình là chuẩn mỹ thiếu nữ luôn bố ạ~"
"Dạ thưa mọi người, con là con trai rành rành đấy nhé."
"Khỏi cãi con ơi, cái đứa đang làm Shirahime Yuka không có tư cách nói câu đó đâu."
"Gư nư nư..."
"Thôi nào mọi người, đứng ngoài này nóng quá, vào nhà rồi nói chuyện tiếp."
"A, đúng lúc lắm, con đang có chuyện muốn hỏi bố đây."
"Muốn hỏi bố á?"
"Chuyện là con đang thắc mắc tại sao cái gen nhà mình lại trẻ đến mức phi lý thế này. Bố nhìn xem con năm nay 40 tuổi đầu rồi đấy? Thế quái nào cái mặt này nhìn vẫn không hề bình thường tí nào."
"À ừ, công nhận là không bình thường thật."
"Đúng không? Bố có manh mối hay biết nguyên do sâu xa nào không?"
"À... thì... ừm. Bố nghĩ là không có đâu."
"Cái điệu bộ ấp úng đó càng làm đáng ngờ hơn đấy bố biết không!!!"
"Không, bố nói thật mà?"
"Thấy mùi xạo xạo quanh đây..."
"Tóm lại là ngoài này nóng lắm, có gì vào nhà rồi nói."
"Đành vậy."
"Mẹ có biết nguyên nhân không ạ?"
"Mẹ mà biết thì đã chẳng phải khổ sở thế này..."
"A, dạ vâng, con hiểu."
"Dù sao thì với phụ nữ tụi mình, được trẻ đẹp mãi chẳng phải là một đặc ân tuyệt vời sao?"
"Một người cũng là phụ nữ như mẹ mà lại thốt ra câu đó ạ...?"
"Nói là phụ nữ chứ tâm hồn ta đã là một bà lão xế chiều rồi con ạ. Thôi, cứ vào nhà từ từ uống trà rồi nói chuyện nhé?"
Thế là cả nhà tôi quyết định vào nhà ông bà để mở phiên họp gia đình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
